Đế Hoàng Tôn - Chương 80: Cường giả
Chương trước- Chương 1: Lạc Long
- Chương 2: Thanh niên
- Chương 3: Thiên văn
- Chương 4: Đồ Tể
- Chương 5: Diệt thế?
- Chương 6: Tổ Sơn
- Chương 7: Trận khởi
- Chương 8: Quang Trung
- Chương 9: Hưng Đạo
- Chương 10: Lịch sử?
- Chương 11: Lạc Long Quân
- Chương 12: Trống đồng
- Chương 13: Mộc Tinh?
- Chương 14: Thái Hòa
- Chương 15: Đích đến
- Chương 16: Sinh tử
- Chương 17: Phản lão?
- Chương 18: Nhân loại
- Chương 19: Phàm nhân
- Chương 20: Khoa Đẩu
- Chương 21: Táng Địa
- Chương 22: Nghịch Tu
- Chương 23: Xâm nhập
- Chương 24: Tử y
- Chương 25: Thần trì
- Chương 26: Vạn năm
- Chương 27: Rời đi
- Chương 28: Cổ quốc
- Chương 29: Thần thổ
- Chương 30: Tu luyện
- Chương 31: Điểm Cực
- Chương 32: Khai Linh
- Chương 33: Tứ cảnh
- Chương 34: Túy Nguyệt
- Chương 35: Thạch sào?
- Chương 36: Thú hội
- Chương 37: Hỗn tràng
- Chương 38: Tứ Vương
- Chương 39: Kinh biến
- Chương 40: Thiên đạo?
- Chương 41: Thất bại?
- Chương 42: Độc hành (thượng)
- Chương 43: Độc hành (hạ)
- Chương 44: Tử vận
- Chương 45: Linh Hà
- Chương 46: Rắc rối
- Chương 47: Triều Dương
- Chương 48: Đắc thủ
- Chương 49: Tên Việt
- Chương 50: Trảm Yêu
- Chương 51: Phong nguyệt
- Chương 52: Vòng thần
- Chương 53: Song Ngư?
- Chương 54: Địa bảng
- Chương 55: Nhất quyền
- Chương 56: Nghịch Lộ
- Chương 57: Thương các
- Chương 58: Thuận Thiên
- Chương 59: Đấu phú
- Chương 60: Phượng Vũ
- Chương 61: Ra tay
- Chương 62: Đấu phú (tiếp)
- Chương 63: Phế phẩm
- Chương 64: Kiếm khách
- Chương 65: Bách Hiểu
- Chương 66: Hoàng tước
- Chương 67: Tụ hội
- Chương 68: Dị biến
- Chương 69: Sát cục
- Chương 70: Người quen?
- Chương 71: Kiểm kê
- Chương 72: Lên đường
- Chương 73: Bại lộ
- Chương 74: Truy đuổi
- Chương 75: Tàn sát
- Chương 76: Thảm cảnh
- Chương 77: Hung khí
- Chương 78: Minh Hà
- Chương 79: Địa phủ
- Chương 80: Cường giả
- Chương 81: Bảo Bình?
- Chương 82: Chạy trốn
- Chương 83: Tử cục?
- Chương 84: Lạc đường
- Chương 85: Ngộ nhân
- Chương 86: Lạc Nhạn
- Chương 87: Chiến khởi
- Chương 88: Trí tuệ
- Chương 89: Anh hùng?
- Chương 90: Khí chất
- Chương 91: Lạc Hà
- Chương 92: Hậu hội...
- Chương 93: Đạp Thủy
- Chương 94: Hắc vũ
- Chương 95: Như Nguyệt
- Chương 96: Hoành không
- Chương 97: Phi Vân
- Chương 98: Thiên Nguyệt
- Chương 99: Nam Phong
- Chương 100: Khí vận
- Chương 101: Yêu Lâm
- Chương 102: Di họa
- Chương 103: Vị kỷ
- Chương 104: Thạch thất
- Chương 105: Bách Việt?
- Chương 106: Địa Sát
- Chương 107: Bỉ Ngạn
- Chương 108: Ma Thể
- Chương 109: Tự do
- Chương 110: Phút cuối
- Chương 111: Xích Thành
- Chương 112: Xuất thủ
- Chương 113: Nhân sinh
- Chương 114: Nhân Mã
- Chương 115: Đông Bá
- Chương 116: Đệ nhất
- Chương 117: Ma Kết
- Chương 118: Sỉ nhục
- Chương 119: Tập sát
- Chương 120: Đồ Trại
- Chương 121: Thể tu
- Chương 122: Bố cục
- Chương 123: Sát Lang
- Chương 124: Ngưng Ấn
- Chương 125: Tứ Ấn
- Chương 126: Phần Thiên
- Chương 127: Mua sắm
- Chương 128: Sa hành
- Chương 129: Rình gái
- Chương 130: Nghe lén
- Chương 131: Thú triều
- Chương 132: Thành vỡ
- Chương 133: Kịch chiến
- Chương 134: Tụ tập
- Chương 135: Chờ đợi
- Chương 136: Chiến khởi
- Chương 137: Chiến luyện
- Chương 138: Phong...Thủy...
- Chương 139: Mời chiến
- Chương 140: Trảm sư
- Chương 141: Kết thúc
- Chương 142: Rời đi
- Chương 143: Nữ nhân
- Chương 144: Lưu Tông
- Chương 145: Cổ Lưu
- Chương 146: Trường thương
- Chương 147: Khảo nghiệm (thượng)
- Chương 148: Khảo nghiệm (hạ)
- Chương 149: Viên mãn
- Chương 150: Mệnh Binh
- Chương 151: Trống đồng
- Chương 152: Vân động
- Chương 153: Tụ tập
- Chương 154: Khảo nghiệm
- Chương 155: Chiến khởi
- Chương 156: Xà thiếu
- Chương 157: Chịu thua
- Chương 158: Chung kết
- Chương 159: Địa vị
- Chương 160: Đao kiếm
- Chương 161: Thể chiến
- Chương 162: Phá Băng
- Chương 163: Thảnh thơi
- Chương 164: Dập lửa
- Chương 165: Đoạt đao
- Chương 166: Ngắt sen
- Chương 167: Đạp thiên
- Chương 168: Chung kết
- Chương 169: Quyết chiến
- Chương 170: Ngang tài
- Chương 171: Kết thúc
- Chương 172: Nhập cảnh
- Chương 173: Khảo nghiệm
- Chương 174: Âm dương
- Chương 175: Thuận nghịch
- Chương 176: Thiên Cung
- Chương 177: Bay lượn
- Chương 178: Tai bay
- Chương 179: Đào vong
- Chương 180: Trò chuyện
- Chương 181: Ma hồ
- Chương 182: Tiên bộc
- Chương 183: Di cốt
- Chương 184: Chọn lựa
- Chương 185: Ma hóa
- Chương 186: Long cốt
- Chương 187: Trận đồ
- Chương 188: Tiên trì
- Chương 189: Tiên tâm
- Chương 190: Thanh Đồng
- Chương 191: Binh phôi
- Chương 192: Thoát ra
- Chương 193: Mê hồ
- Chương 194: Lên thuyền
- Chương 195: Đến nơi
- Chương 196: Xem kịch
- Chương 197: Rời đi
- Chương 198: Xiên bốn
- Chương 199: Đấu giá
- Chương 200: Đấu giá (tiếp)
- Chương 201: Khởi hành
- Chương 202: Nhập địa
- Chương 203: Kịch chiến
- Chương 204: Huyết linh
- Chương 205: Tranh đoạt
- Chương 206: Lưu thủy
- Chương 207: Tầm bảo
- Chương 208: Đầm lầy
- Chương 209: Ngụy tác
- Chương 210: Giao long
- Chương 211: Chém giết
- Chương 212: Chia tay
- Chương 213: Băng động
- Chương 214: Băng nhân
- Chương 215: Dẫn dụ
- Chương 216: Bế địa
- Chương 217: Lãnh nhẫn
- Chương 218: Kết quả
- Chương 219: Đột phá
- Chương 220: Ra khơi
- Chương 221: Gặp nạn
- Chương 222: Chạy trốn
- Chương 223: Kim Quy
- Chương 224: Hắc hải
- Chương 225: Sát cục
- Chương 226: Trước Thượng cổ
- Chương 227: Vương giả
- Chương 228: Sát ý
- Chương 229: Thoát
- Chương 230: Tương trợ
- Chương 231: Yêu Chiến
- Chương 232: Lời mời
- Chương 233: Linh Địa
- Chương 234: Liên minh
- Chương 235: Lục Viễn
- Chương 236: Tìm kiếm
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đế Hoàng Tôn
Chương 80: Cường giả
Bầu trời xanh biếc, năng lượng không ngừng ba động kịch liệt tạo ra một thứ âm thanh như sấm rền.
Mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía chân trời xa xôi, nơi mà hai màu xanh đỏ cơ hồ tràn ngập phân nửa bầu trời, ngay đến tầng tầng mây trắng cũng bị phủ lên lưỡng sắc quang mang.
Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, Việt nuốt một miếng nước bọt, năng lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho chân hắn có chút run rẩy, Huyết Hải đã có dấu hiệu bạo động.
- Đây là thực lực siêu việt Đệ nhất Bộ sao?
Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra khi cường giả cấp bậc này chiến đấu, hắn rốt cuộc cũng biết, trong sách ghi cái gì mà lấy một địch vạn thật sự cũng không phải chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích.
- Có nên tới gần quan sát hay không? Sẽ rất có lợi cho khả năng chiến đấu của bản thân!
Việt nảy ra một ý nghĩ tày đình, thể hiện rõ bản tính gan to bằng trời của hắn.
Bất quá, một tên nhóc Đệ nhất Bộ, nếu bị phát hiện, thì chạy đâu cho khỏi trời nắng. Thế nhưng, nếu bỏ qua cơ hội chứng kiến cường giả cấp bậc này giao chiến, thì quá uổng phí.
- Con đường của ta, nếu sợ sệt không tiến lên, thì làm sao dám mơ mộng vấn đỉnh? Chỉ cần không phải thuần túy chịu chết, là phải đạp bước tiến lên!
Việt rất nhanh thay y phục, rồi hướng địa phương đang chiến đấu mà điên cuồng chạy đi.
Một lúc sau, hắn đã đến gần địa phương diễn ra chiến đấu. Ba động kịch liệt lan ra khiến hắn có chút muốn quay đầu lại. Ở vị trí của hắn, vẫn chưa thể nhìn rõ cuộc chiến, chỉ nhìn thấy một bóng mờ mang dáng dấp nhân loại, đối đầu với một con mãnh thú bóng dáng khổng lồ.
- Quả nhiên là có người đang vuốt râu hùm!
Việt núp mình, mượn rừng cây rậm rạp che giấu mà lẻn gần về phía cuộc chiến. Khi đến dưới một cây đại thụ che trời, hắn trèo lên, nấp sau cành lá rậm rạp. Vẫn chưa thấy đủ kín, hắn ngắt thêm ít cành lá phủ lên cơ thể, quả thực không thể nhìn ra có người núp ở đó. Đến lúc này hắn mới yên tâm quan sát phía trước.
Một khoảng rừng cây bị tàn phá hiện lên trước mắt Việt, mà ở đó, hai màu xanh đỏ bao trùm không gian.
Đập vào mắt hắn, gây ấn tượng rất mạnh là một con cự thú đang đứng trên mặt đất, hình thể khổng lồ có hơn bảy tám thước, toàn thân lại bao trùm một tầng vảy kết tinh màu tím, ánh nắng chiếu rọi làm quang hoa bắn ra tứ phía, có chút chói mắt.
Con yêu thú có đầu có vẻ hơi nhỏ nếu so với cơ thể, nhãn đồng phát ra tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, miệng thò ra một chiếc lưỡi rất dài đỏ như máu với từng luồng lam sắc thủy vụ lượn lờ vây quanh.
Những chiếc vảy lớn không ngừng phản chiếu ánh nắng, khiến không gian xung quanh sáng rực, trông nó không khác nào một con thần thú. Chiếc đuôi dài khổng lồ không ngừng đập xuống công kích đối thủ.
Bốn cái trảo tráng kiện đồng dạng cũng là được bao phủ bởi lam sắc tinh thể, mỗi một lần đạp hạ đều muốn làm mặt đất chấn động, lực lượng to lớn khó mà tưởng tượng được.
Việt nhìn con yêu thú khủng bố trước mặt, nhìn thế nào cũng thấy giống loài Tê tê chuyên đào hang ăn mối. Hắn cũng đã nhận ra loài yêu thú này rồi.
- Vạn thú lục Địa bảng bài danh thứ 117, Lam Nhạc Tê?
Việt lại đem ánh mắt hướng về phía nhân loại đang đối đầu với đầu Tê Tê có bộ giáp màu lam này.
Thật bất ngờ, không phải giống như tưởng tượng của hắn là một người phong thái dũng mãnh, khí thế ngất trời, râu hùm hàm én mày ngài, vai năm tấc rộng hay gì đó tương tự, mà chỉ là một lão già trông như sắp gần đất xa trời vậy.
Gưong mặt cũng coi như có chút hồng hào, nhưng không giấu được sự khắc khổ thiếu sức sống, thân hình gày nhòm, trên người không tản mác ra thứ uy áp nào, hoàn toàn đối nghịch với con cự thú trước mặt. Nếu gặp ở một nơi khác, có lẽ ai cũng sẽ nghĩ là một lão ăn mày.
- Lão già nhân loại kia, ngươi năm lần bảy lượt đến khiêu khích bản vương, rốt cuộc muốn cái gì?
Chiếc đuôi dài đầy vảy cứng rắn quật mạnh, nhưng bị bàn tay gày gò khắc khổ của lão nhân đẩy bật lại, đầu Tê Tê đột ngột dùng tiếng người quát to lên.
Đôi mắt đục ngầu híp lại nhìn chằm chằm con hung thú, thần bí lão nhân khai mở âm thanh khàn khàn như của người chết:
- Muốn mượn Ấn Bi của Tê Vương!
- Ấn Bi? Ấn Bi nào?
Lão nhân thần bí không hề tranh cãi, chỉ nhạt giọng nói:
- Không cần giả hồ đồ! Ra giá đi!
Nghe vậy, Lam Nhạc Tê nhất thời truyền ra tiếng cười to:
- Giá? Hắc, hảo a, chỉ cần ngươi có thể làm ra cho ta một khoả hóa hình thảo, ta liền đưa ra thứ ngươi cần, như thế nào?
Lão nhân thần bí mặt không chút cảm xúc, mở miệng trào phúng:
- Hóa Hình thảo là thứ ta có thể tiếp xúc hay sao? Muốn sư tử ngoạm cũng phải có vốn! Quả nhiên súc sinh vô tri!
GRÀOOOO!!!!
Tiếng rống giận dữ của Tê Vương vang vọng khắp sơn mạch, khiến Việt suýt chút nữa thì rơi từ trên cây xuống, đầu óc quay cuồng. Xem ra Tê Vương thực sự bạo nộ rồi. Súc sinh vô tri? Đó là từ có thể dùng với một trong những vị vương giả của Loạn Yêu sơn mạch hay sao?
- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!
Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.
- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!
Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.
Việt còn chưa kịp định hình thì thân ảnh của thần bí lão nhân đã xuất hiện ở khoảng không phía trên Lam Nhạc Tê, sau đó hóa thành một thanh lôi thương đâm xuống, sát khí cực kỳ nồng.
Lam Nhạc Tê hơi khựng lại, không kịp nói gì, những chiếc vảy sáng bóng đột ngột thu lại, ánh sáng chói mắt phản ra từ đó đột ngột tắt ngấm.
Ngọn lôi thương vẫn khí thế như cầu vồng đâm xuống, với tinh thần một đi không trở lại, kiên quyết nhất kích tất sát Lam Nhạc Tê.
Lam Nhạc Tê nhìn lên trên rống một tiếng lớn, Việt đã bịt tai nhưng vẫn cảm thấy ong ong. Nhưng hắn không quan tâm, bởi trận chiến đang đi vào hồi gay cấn, đôi mắt của hắn không dám chớp bởi giao chiến ở cấp độ này chỉ một giây thôi có thể bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Một vầng lam quang xuất hiện cùng vói tiếng gầm, tổ hợp thành hình cầu bao trùm lấy con hung thú, phía trên dường như còn ẩn hiện hoa văn. Những hoa văn này Việt cảm thấy rất quen mắt, trong nhất thời chưa thể nào nhớ ra.
Sấm sét bạo tạc, cuồng phong rít gào, lực lượng khủng bố bắn ra tứ phía khiến cả khu vực vốn đã bị hủy diệt trống hoác nay càn thêm tan hoang, cây cối hóa thành tro bụi. Ngay cả cây đại thụ Việt đang trốn mặc dù ở xa như vậy nhưng vẫn suýt chút nữa thì bật cả gốc, đủ thấy cú va chạm này khủng khiếp đến mức nào.
- Được lắm Tê vương, ẩn giấu đủ sâu! Không ngờ ngươi đã tu luyện Ấn Bi đến mức này!
Thanh âm lão nhân thần bí vang lên, tuy nhiên không còn sự vô cảm, mà đã có chút chuệch choạc.
- Hắc hắc... Nhân loại, sát chiêu vừa rồi của ngươi không phải chuẩn bị để đối phó ta đi?
- Được lắm! Hôm nay dừng lại! Chờ đấy!
- Nhân loại, ngươi nghĩ còn có lần sau sao?
Tiếng gào của Lam Nhạc Tê vang lên, tiếp đó hai đạo quang ảnh từ trong làn khói bụi nối tiếp nhau vọt ra.
Hiển nhiên cú va chạm vừa rồi, thần bí lão nhân đã chịu thiệt thòi, muốn rút đi, nhưng Lam Nhạc Tê đã chán ngấy cái cảnh thỉnh thoảng lại có người đến khiêu khích, muốn đuổi tận giết tuyệt lão nhân kia.
Hai bóng dáng khủng bố dần biến mất trong rừng rậm, để lại trên mặt đất rất nhiều thi thể cự đại của hung cầm dị thú, tất cả đều chìm trong vũng máu.
Có lẽ bên trong thi thể của đám yêu thú này tồn tại một vài linh phách, bất quá Việt lúc này không có thời gian đi sưu tầm. Hắn đưa mắt nhìn về phía trên núi đối diện, nơi có một một cái động cực lớn bị che lấp bơi nhánh cây, như ẩn như hiện lam vụ. Hiển nhiên là động của Lam Nhạc Tê. Nơi đó rất có thể cất giấu thứ khiến cả cường giả cao cấp thèm muốn.
Vấn đề đặt ra với hắn bây giờ, là có nên mạo hiểm đi vào đó kiếm chút đỉnh hay không?
Đi kèm với nguy hiểm luôn là tài phú không ngờ, thế nhưng nếu nguy hiểm quá lớn, phải chăng nên biết dừng lại?
⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰
Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!
Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!
Mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía chân trời xa xôi, nơi mà hai màu xanh đỏ cơ hồ tràn ngập phân nửa bầu trời, ngay đến tầng tầng mây trắng cũng bị phủ lên lưỡng sắc quang mang.
Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, Việt nuốt một miếng nước bọt, năng lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho chân hắn có chút run rẩy, Huyết Hải đã có dấu hiệu bạo động.
- Đây là thực lực siêu việt Đệ nhất Bộ sao?
Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra khi cường giả cấp bậc này chiến đấu, hắn rốt cuộc cũng biết, trong sách ghi cái gì mà lấy một địch vạn thật sự cũng không phải chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích.
- Có nên tới gần quan sát hay không? Sẽ rất có lợi cho khả năng chiến đấu của bản thân!
Việt nảy ra một ý nghĩ tày đình, thể hiện rõ bản tính gan to bằng trời của hắn.
Bất quá, một tên nhóc Đệ nhất Bộ, nếu bị phát hiện, thì chạy đâu cho khỏi trời nắng. Thế nhưng, nếu bỏ qua cơ hội chứng kiến cường giả cấp bậc này giao chiến, thì quá uổng phí.
- Con đường của ta, nếu sợ sệt không tiến lên, thì làm sao dám mơ mộng vấn đỉnh? Chỉ cần không phải thuần túy chịu chết, là phải đạp bước tiến lên!
Việt rất nhanh thay y phục, rồi hướng địa phương đang chiến đấu mà điên cuồng chạy đi.
Một lúc sau, hắn đã đến gần địa phương diễn ra chiến đấu. Ba động kịch liệt lan ra khiến hắn có chút muốn quay đầu lại. Ở vị trí của hắn, vẫn chưa thể nhìn rõ cuộc chiến, chỉ nhìn thấy một bóng mờ mang dáng dấp nhân loại, đối đầu với một con mãnh thú bóng dáng khổng lồ.
- Quả nhiên là có người đang vuốt râu hùm!
Việt núp mình, mượn rừng cây rậm rạp che giấu mà lẻn gần về phía cuộc chiến. Khi đến dưới một cây đại thụ che trời, hắn trèo lên, nấp sau cành lá rậm rạp. Vẫn chưa thấy đủ kín, hắn ngắt thêm ít cành lá phủ lên cơ thể, quả thực không thể nhìn ra có người núp ở đó. Đến lúc này hắn mới yên tâm quan sát phía trước.
Một khoảng rừng cây bị tàn phá hiện lên trước mắt Việt, mà ở đó, hai màu xanh đỏ bao trùm không gian.
Đập vào mắt hắn, gây ấn tượng rất mạnh là một con cự thú đang đứng trên mặt đất, hình thể khổng lồ có hơn bảy tám thước, toàn thân lại bao trùm một tầng vảy kết tinh màu tím, ánh nắng chiếu rọi làm quang hoa bắn ra tứ phía, có chút chói mắt.
Con yêu thú có đầu có vẻ hơi nhỏ nếu so với cơ thể, nhãn đồng phát ra tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, miệng thò ra một chiếc lưỡi rất dài đỏ như máu với từng luồng lam sắc thủy vụ lượn lờ vây quanh.
Những chiếc vảy lớn không ngừng phản chiếu ánh nắng, khiến không gian xung quanh sáng rực, trông nó không khác nào một con thần thú. Chiếc đuôi dài khổng lồ không ngừng đập xuống công kích đối thủ.
Bốn cái trảo tráng kiện đồng dạng cũng là được bao phủ bởi lam sắc tinh thể, mỗi một lần đạp hạ đều muốn làm mặt đất chấn động, lực lượng to lớn khó mà tưởng tượng được.
Việt nhìn con yêu thú khủng bố trước mặt, nhìn thế nào cũng thấy giống loài Tê tê chuyên đào hang ăn mối. Hắn cũng đã nhận ra loài yêu thú này rồi.
- Vạn thú lục Địa bảng bài danh thứ 117, Lam Nhạc Tê?
Việt lại đem ánh mắt hướng về phía nhân loại đang đối đầu với đầu Tê Tê có bộ giáp màu lam này.
Thật bất ngờ, không phải giống như tưởng tượng của hắn là một người phong thái dũng mãnh, khí thế ngất trời, râu hùm hàm én mày ngài, vai năm tấc rộng hay gì đó tương tự, mà chỉ là một lão già trông như sắp gần đất xa trời vậy.
Gưong mặt cũng coi như có chút hồng hào, nhưng không giấu được sự khắc khổ thiếu sức sống, thân hình gày nhòm, trên người không tản mác ra thứ uy áp nào, hoàn toàn đối nghịch với con cự thú trước mặt. Nếu gặp ở một nơi khác, có lẽ ai cũng sẽ nghĩ là một lão ăn mày.
- Lão già nhân loại kia, ngươi năm lần bảy lượt đến khiêu khích bản vương, rốt cuộc muốn cái gì?
Chiếc đuôi dài đầy vảy cứng rắn quật mạnh, nhưng bị bàn tay gày gò khắc khổ của lão nhân đẩy bật lại, đầu Tê Tê đột ngột dùng tiếng người quát to lên.
Đôi mắt đục ngầu híp lại nhìn chằm chằm con hung thú, thần bí lão nhân khai mở âm thanh khàn khàn như của người chết:
- Muốn mượn Ấn Bi của Tê Vương!
- Ấn Bi? Ấn Bi nào?
Lão nhân thần bí không hề tranh cãi, chỉ nhạt giọng nói:
- Không cần giả hồ đồ! Ra giá đi!
Nghe vậy, Lam Nhạc Tê nhất thời truyền ra tiếng cười to:
- Giá? Hắc, hảo a, chỉ cần ngươi có thể làm ra cho ta một khoả hóa hình thảo, ta liền đưa ra thứ ngươi cần, như thế nào?
Lão nhân thần bí mặt không chút cảm xúc, mở miệng trào phúng:
- Hóa Hình thảo là thứ ta có thể tiếp xúc hay sao? Muốn sư tử ngoạm cũng phải có vốn! Quả nhiên súc sinh vô tri!
GRÀOOOO!!!!
Tiếng rống giận dữ của Tê Vương vang vọng khắp sơn mạch, khiến Việt suýt chút nữa thì rơi từ trên cây xuống, đầu óc quay cuồng. Xem ra Tê Vương thực sự bạo nộ rồi. Súc sinh vô tri? Đó là từ có thể dùng với một trong những vị vương giả của Loạn Yêu sơn mạch hay sao?
- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!
Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.
- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!
Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.
Việt còn chưa kịp định hình thì thân ảnh của thần bí lão nhân đã xuất hiện ở khoảng không phía trên Lam Nhạc Tê, sau đó hóa thành một thanh lôi thương đâm xuống, sát khí cực kỳ nồng.
Lam Nhạc Tê hơi khựng lại, không kịp nói gì, những chiếc vảy sáng bóng đột ngột thu lại, ánh sáng chói mắt phản ra từ đó đột ngột tắt ngấm.
Ngọn lôi thương vẫn khí thế như cầu vồng đâm xuống, với tinh thần một đi không trở lại, kiên quyết nhất kích tất sát Lam Nhạc Tê.
Lam Nhạc Tê nhìn lên trên rống một tiếng lớn, Việt đã bịt tai nhưng vẫn cảm thấy ong ong. Nhưng hắn không quan tâm, bởi trận chiến đang đi vào hồi gay cấn, đôi mắt của hắn không dám chớp bởi giao chiến ở cấp độ này chỉ một giây thôi có thể bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Một vầng lam quang xuất hiện cùng vói tiếng gầm, tổ hợp thành hình cầu bao trùm lấy con hung thú, phía trên dường như còn ẩn hiện hoa văn. Những hoa văn này Việt cảm thấy rất quen mắt, trong nhất thời chưa thể nào nhớ ra.
Sấm sét bạo tạc, cuồng phong rít gào, lực lượng khủng bố bắn ra tứ phía khiến cả khu vực vốn đã bị hủy diệt trống hoác nay càn thêm tan hoang, cây cối hóa thành tro bụi. Ngay cả cây đại thụ Việt đang trốn mặc dù ở xa như vậy nhưng vẫn suýt chút nữa thì bật cả gốc, đủ thấy cú va chạm này khủng khiếp đến mức nào.
- Được lắm Tê vương, ẩn giấu đủ sâu! Không ngờ ngươi đã tu luyện Ấn Bi đến mức này!
Thanh âm lão nhân thần bí vang lên, tuy nhiên không còn sự vô cảm, mà đã có chút chuệch choạc.
- Hắc hắc... Nhân loại, sát chiêu vừa rồi của ngươi không phải chuẩn bị để đối phó ta đi?
- Được lắm! Hôm nay dừng lại! Chờ đấy!
- Nhân loại, ngươi nghĩ còn có lần sau sao?
Tiếng gào của Lam Nhạc Tê vang lên, tiếp đó hai đạo quang ảnh từ trong làn khói bụi nối tiếp nhau vọt ra.
Hiển nhiên cú va chạm vừa rồi, thần bí lão nhân đã chịu thiệt thòi, muốn rút đi, nhưng Lam Nhạc Tê đã chán ngấy cái cảnh thỉnh thoảng lại có người đến khiêu khích, muốn đuổi tận giết tuyệt lão nhân kia.
Hai bóng dáng khủng bố dần biến mất trong rừng rậm, để lại trên mặt đất rất nhiều thi thể cự đại của hung cầm dị thú, tất cả đều chìm trong vũng máu.
Có lẽ bên trong thi thể của đám yêu thú này tồn tại một vài linh phách, bất quá Việt lúc này không có thời gian đi sưu tầm. Hắn đưa mắt nhìn về phía trên núi đối diện, nơi có một một cái động cực lớn bị che lấp bơi nhánh cây, như ẩn như hiện lam vụ. Hiển nhiên là động của Lam Nhạc Tê. Nơi đó rất có thể cất giấu thứ khiến cả cường giả cao cấp thèm muốn.
Vấn đề đặt ra với hắn bây giờ, là có nên mạo hiểm đi vào đó kiếm chút đỉnh hay không?
Đi kèm với nguy hiểm luôn là tài phú không ngờ, thế nhưng nếu nguy hiểm quá lớn, phải chăng nên biết dừng lại?
⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰
Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!
Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Lạc Long
- Chương 2: Thanh niên
- Chương 3: Thiên văn
- Chương 4: Đồ Tể
- Chương 5: Diệt thế?
- Chương 6: Tổ Sơn
- Chương 7: Trận khởi
- Chương 8: Quang Trung
- Chương 9: Hưng Đạo
- Chương 10: Lịch sử?
- Chương 11: Lạc Long Quân
- Chương 12: Trống đồng
- Chương 13: Mộc Tinh?
- Chương 14: Thái Hòa
- Chương 15: Đích đến
- Chương 16: Sinh tử
- Chương 17: Phản lão?
- Chương 18: Nhân loại
- Chương 19: Phàm nhân
- Chương 20: Khoa Đẩu
- Chương 21: Táng Địa
- Chương 22: Nghịch Tu
- Chương 23: Xâm nhập
- Chương 24: Tử y
- Chương 25: Thần trì
- Chương 26: Vạn năm
- Chương 27: Rời đi
- Chương 28: Cổ quốc
- Chương 29: Thần thổ
- Chương 30: Tu luyện
- Chương 31: Điểm Cực
- Chương 32: Khai Linh
- Chương 33: Tứ cảnh
- Chương 34: Túy Nguyệt
- Chương 35: Thạch sào?
- Chương 36: Thú hội
- Chương 37: Hỗn tràng
- Chương 38: Tứ Vương
- Chương 39: Kinh biến
- Chương 40: Thiên đạo?
- Chương 41: Thất bại?
- Chương 42: Độc hành (thượng)
- Chương 43: Độc hành (hạ)
- Chương 44: Tử vận
- Chương 45: Linh Hà
- Chương 46: Rắc rối
- Chương 47: Triều Dương
- Chương 48: Đắc thủ
- Chương 49: Tên Việt
- Chương 50: Trảm Yêu
- Chương 51: Phong nguyệt
- Chương 52: Vòng thần
- Chương 53: Song Ngư?
- Chương 54: Địa bảng
- Chương 55: Nhất quyền
- Chương 56: Nghịch Lộ
- Chương 57: Thương các
- Chương 58: Thuận Thiên
- Chương 59: Đấu phú
- Chương 60: Phượng Vũ
- Chương 61: Ra tay
- Chương 62: Đấu phú (tiếp)
- Chương 63: Phế phẩm
- Chương 64: Kiếm khách
- Chương 65: Bách Hiểu
- Chương 66: Hoàng tước
- Chương 67: Tụ hội
- Chương 68: Dị biến
- Chương 69: Sát cục
- Chương 70: Người quen?
- Chương 71: Kiểm kê
- Chương 72: Lên đường
- Chương 73: Bại lộ
- Chương 74: Truy đuổi
- Chương 75: Tàn sát
- Chương 76: Thảm cảnh
- Chương 77: Hung khí
- Chương 78: Minh Hà
- Chương 79: Địa phủ
- Chương 80: Cường giả
- Chương 81: Bảo Bình?
- Chương 82: Chạy trốn
- Chương 83: Tử cục?
- Chương 84: Lạc đường
- Chương 85: Ngộ nhân
- Chương 86: Lạc Nhạn
- Chương 87: Chiến khởi
- Chương 88: Trí tuệ
- Chương 89: Anh hùng?
- Chương 90: Khí chất
- Chương 91: Lạc Hà
- Chương 92: Hậu hội...
- Chương 93: Đạp Thủy
- Chương 94: Hắc vũ
- Chương 95: Như Nguyệt
- Chương 96: Hoành không
- Chương 97: Phi Vân
- Chương 98: Thiên Nguyệt
- Chương 99: Nam Phong
- Chương 100: Khí vận
- Chương 101: Yêu Lâm
- Chương 102: Di họa
- Chương 103: Vị kỷ
- Chương 104: Thạch thất
- Chương 105: Bách Việt?
- Chương 106: Địa Sát
- Chương 107: Bỉ Ngạn
- Chương 108: Ma Thể
- Chương 109: Tự do
- Chương 110: Phút cuối
- Chương 111: Xích Thành
- Chương 112: Xuất thủ
- Chương 113: Nhân sinh
- Chương 114: Nhân Mã
- Chương 115: Đông Bá
- Chương 116: Đệ nhất
- Chương 117: Ma Kết
- Chương 118: Sỉ nhục
- Chương 119: Tập sát
- Chương 120: Đồ Trại
- Chương 121: Thể tu
- Chương 122: Bố cục
- Chương 123: Sát Lang
- Chương 124: Ngưng Ấn
- Chương 125: Tứ Ấn
- Chương 126: Phần Thiên
- Chương 127: Mua sắm
- Chương 128: Sa hành
- Chương 129: Rình gái
- Chương 130: Nghe lén
- Chương 131: Thú triều
- Chương 132: Thành vỡ
- Chương 133: Kịch chiến
- Chương 134: Tụ tập
- Chương 135: Chờ đợi
- Chương 136: Chiến khởi
- Chương 137: Chiến luyện
- Chương 138: Phong...Thủy...
- Chương 139: Mời chiến
- Chương 140: Trảm sư
- Chương 141: Kết thúc
- Chương 142: Rời đi
- Chương 143: Nữ nhân
- Chương 144: Lưu Tông
- Chương 145: Cổ Lưu
- Chương 146: Trường thương
- Chương 147: Khảo nghiệm (thượng)
- Chương 148: Khảo nghiệm (hạ)
- Chương 149: Viên mãn
- Chương 150: Mệnh Binh
- Chương 151: Trống đồng
- Chương 152: Vân động
- Chương 153: Tụ tập
- Chương 154: Khảo nghiệm
- Chương 155: Chiến khởi
- Chương 156: Xà thiếu
- Chương 157: Chịu thua
- Chương 158: Chung kết
- Chương 159: Địa vị
- Chương 160: Đao kiếm
- Chương 161: Thể chiến
- Chương 162: Phá Băng
- Chương 163: Thảnh thơi
- Chương 164: Dập lửa
- Chương 165: Đoạt đao
- Chương 166: Ngắt sen
- Chương 167: Đạp thiên
- Chương 168: Chung kết
- Chương 169: Quyết chiến
- Chương 170: Ngang tài
- Chương 171: Kết thúc
- Chương 172: Nhập cảnh
- Chương 173: Khảo nghiệm
- Chương 174: Âm dương
- Chương 175: Thuận nghịch
- Chương 176: Thiên Cung
- Chương 177: Bay lượn
- Chương 178: Tai bay
- Chương 179: Đào vong
- Chương 180: Trò chuyện
- Chương 181: Ma hồ
- Chương 182: Tiên bộc
- Chương 183: Di cốt
- Chương 184: Chọn lựa
- Chương 185: Ma hóa
- Chương 186: Long cốt
- Chương 187: Trận đồ
- Chương 188: Tiên trì
- Chương 189: Tiên tâm
- Chương 190: Thanh Đồng
- Chương 191: Binh phôi
- Chương 192: Thoát ra
- Chương 193: Mê hồ
- Chương 194: Lên thuyền
- Chương 195: Đến nơi
- Chương 196: Xem kịch
- Chương 197: Rời đi
- Chương 198: Xiên bốn
- Chương 199: Đấu giá
- Chương 200: Đấu giá (tiếp)
- Chương 201: Khởi hành
- Chương 202: Nhập địa
- Chương 203: Kịch chiến
- Chương 204: Huyết linh
- Chương 205: Tranh đoạt
- Chương 206: Lưu thủy
- Chương 207: Tầm bảo
- Chương 208: Đầm lầy
- Chương 209: Ngụy tác
- Chương 210: Giao long
- Chương 211: Chém giết
- Chương 212: Chia tay
- Chương 213: Băng động
- Chương 214: Băng nhân
- Chương 215: Dẫn dụ
- Chương 216: Bế địa
- Chương 217: Lãnh nhẫn
- Chương 218: Kết quả
- Chương 219: Đột phá
- Chương 220: Ra khơi
- Chương 221: Gặp nạn
- Chương 222: Chạy trốn
- Chương 223: Kim Quy
- Chương 224: Hắc hải
- Chương 225: Sát cục
- Chương 226: Trước Thượng cổ
- Chương 227: Vương giả
- Chương 228: Sát ý
- Chương 229: Thoát
- Chương 230: Tương trợ
- Chương 231: Yêu Chiến
- Chương 232: Lời mời
- Chương 233: Linh Địa
- Chương 234: Liên minh
- Chương 235: Lục Viễn
- Chương 236: Tìm kiếm