Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng - Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
Chương trước- Chương 1: Dành cho cơ hội gặp mặt bí mật
- Chương 2: Phòng PR là hộp đêm bán mình sao
- Chương 3: Chuyện lớn cả đời vô cùng gấp rút
- Chương 4: Khách sạn phòng số 1618
- Chương 5: Bị nhốt ở khách sạn
- Chương 6: Ngoan ngoãn nằm ở trên giường phục vụ tôi
- Chương 7: Đêm cuồng nhiệt
- Chương 8: Đau quá, cút ngay
- Chương 9: Cho cô ấy nghỉ phép ba ngày, cô ấy cần được ‘nghỉ ngơi’
- Chương 10: Tên cầm thú và tổng giám đốc có liên hệ với nhau
- Chương 11: Chọn báo cảnh sát hay là tránh thai
- Chương 12: Không cho cô xin thôi việc
- Chương 13: Tổng giám đốc có hứng thú với cô
- Chương 14: Chúng ta không ‘quen’ sao
- Chương 15: Anh có thể vô sỉ hơn nữa được không
- Chương 16: Cô gái họ X quyến rũ tổng giám đốc trẻ tuổi
- Chương 17: Quyết định làm người phụ nữ của anh
- Chương 18: Phải làm quen đụng chạm với anh
- Chương 19: Bí mật về thân thế của cô
- Chương 20: 3 giờ sáng, anh bảo cô đi qua chỗ anh
- Chương 21: Cưỡng đoạt
- Chương 22: Không nên mặc anh định đoạt
- Chương 23: Hạ thị gặp nguy cơ
- Chương 24: Tổng giám đốc đã không còn hứng thú với cô
- Chương 25: Không gặp được anh
- Chương 26: Nhắm mắt, ôm lấy anh từ đằng sau
- Chương 27: Học cách phụ thuộc
- Chương 28: Giao dịch bán mình thành công
- Chương 29: Anh nhắc nhở cô là tham muốn chiếm hữu của anh
- Chương 30: Trời ơi, ba mẹ nhắc tới Đàm Dịch Khiêm
- Chương 31: Chuyện cô Quyến rũ Đàm Dịch Khiêm đã bị phanh phui
- Chương 32: Nên giải quyết lời đồn như thế nào
- Chương 33: Xấu hổ lẫn nhục nhã
- Chương 34: Anh thật sự che chở cô như thế sao
- Chương 35: Mất ngủ vì anh
- Chương 36: Chấn động trên xe
- Chương 37: Đang yêu đương với tổng giám đốc Đàm
- Chương 38: Bại lộ ở khách sạn
- Chương 39: Tìm người giả Đàm Dịch Khiêm làm bạn trai
- Chương 40: Thảo nào chuyện giữa con và Đàm Dịch Khiêm không thể phơi bày
- Chương 41: Đàm Dịch Khiêm tuyên bố cô chính là bạn gái của anh
- Chương 42: Ôm anh thật chặt
- Chương 43: Anh đi khiến cô cảm thấy mất mát
- Chương 44: Bị nôn mửa
- Chương 45: Anh cũng sắp phải làm cha rồi
- Chương 46: Ai cho phép cô mang thai con tôi
- Chương 47: Chỉ vì biết cô mang thai
- Chương 48: Cô thật sự chỉ là một người phụ nữ để anh thõa mãn thôi sao
- Chương 49: Hóa ra anh đã có bạn gái
- Chương 50: Quan hệ của bọn họ có lẽ phải kết thúc
- Chương 51: Mời cô tham dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 52: Sẽ trang điểm thật xinh đẹp để đến dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 53: Đến tham dự dạ tiệc
- Chương 54: Hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta
- Chương 55: Em có biết tôi đợi ngày này bao lâu không
- Chương 56: Đính hôn thuận lợi
- Chương 57: Mình thích Dịch Khiêm sao
- Chương 58: Cô đang tự ghen với “mình”
- Chương 59: Tình cảm sâu nặng của anh với Đường Hân
- Chương 60: Nhanh tổ chức hôn lễ
- Chương 61: Đừng gọi cô là Đường Hân
- Chương 62: Mình nên lựa chọn cả đời được anh cưng chiều sao
- Chương 63: Dành cho Đường Hân tình cảm sâu nặng
- Chương 64: Lựa chọn trước đêm nay
- Chương 65: Cô muốn thẳng thắn nói thật tất cả với anh
- Chương 66: Đường Hân đã chết
- Chương 67: Đột nhiên cô không muốn nói gì cả
- Chương 68: Hôn lễ trước thời hạn
- Chương 69: Lần đầu tiên Đường Hân xuất hiện
- Chương 70: Cô không biết, sau đêm nay, mình đã đi tới đường cùng
- Chương 71: Anh che giấu sát khí, còn cô thì vô cùng hạnh phúc
- Chương 72: Thử váy cưới
- Chương 73: Chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không…
- Chương 74: Tàn nhẫn với cô, anh không hề do dự
- Chương 75: Cô bị dẫn đi vì phạm tội thương mại
- Chương 76: Hạ Tử Du bị giam giữ, Đường Hân trở về nhà họ Hạ
- Chương 77: 3078 Hạ Tử Du, có người đến thăm
- Chương 78: Cô muốn gặp anh, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh
- Chương 79: Mang thai
- Chương 80: Bảo bối của cô
- Chương 81: Biết được tin anh sắp kết hôn
- Chương 82: Gặp lại anh, bốn mắt nhìn nhau
- Chương 83: Đến chợ lao động tìm việc
- Chương 84: Biết anh hãm hại cô vào tù
- Chương 85: Cô tìm gặp anh
- Chương 86: Rốt cuộc cũng biết được đáp án
- Chương 87: Khóc đến tan nát cõi lòng
- Chương 88: Anh biết được họ có con gái
- Chương 89: Anh ta thậm chí biết con đang ở trại trẻ mồ Côi
- Chương 90: Cô sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ trước mặt anh!
- Chương 91: Cô muốn mang con rời khỏi anh
- Chương 92: Vì con gái, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa
- Chương 93: Cô lạnh lùng xuất hiện trước mặt anh
- Chương 94: Thấy anh và Đường Hân thân mật
- Chương 95: Nhận được trợ giúp ngoài mong đợi
- Chương 96: Đã đến lúc nên nhắc nhở Cô Đường chút sự thật
- Chương 97: Thì ra anh biết mọi thứ
- Chương 98: Anh nói dối
- Chương 99: Anh và cô không thể nào
- Chương 100: Người âm thầm trợ giúp cô xuất hiện
- Chương 101: Gặp người giúp đỡ mình
- Chương 102: Ba cô còn sống
- Chương 103: Bước vào cuộc sống mới
- Chương 104: Cô bị anh dồn vào tường
- Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn
- Chương 106: Dịch Khiêm…
- Chương 107: Sang Mỹ với anh
- Chương 108: Nhìn thấy cô khóc…
- Chương 109: Anh quan tâm đến cô
- Chương 110: Cô trở nên chủ động
- Chương 111: Cô đùa với lửa
- Chương 112: Cô đùa với lửa (2)
- Chương 113: Kết hôn
- Chương 114: Kết hôn (2)
- Chương 115: Bởi vì quan tâm
- Chương 116: Bởi vì quan tâm. (2)
- Chương 117: Thật sự thân mật như thể là một đôi vợ chồng mới cưới
- Chương 118: Thật sự thân mật như thể một đôi vợ chồng mới cưới! (2)
- Chương 119: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (1)
- Chương 120: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (2)
- Chương 121: Lý do cô tiếp cận anh
- Chương 122: Cưỡng ép ở phòng tắm
- Chương 123: Cưỡng ép ở phòng tắm (2)
- Chương 124: Chủ động làm hòa
- Chương 125: Thì ra cũng luyến tiếc như vậy
- Chương 126: Cô ấy chỉ muốn lấy lòng anh…
- Chương 127: Thương tổn bụng của cô
- Chương 128: Mang thai, cần điều dưỡng
- Chương 129: Kết quả thẩm vấn trên tòa
- Chương 130: Đứa bé vẫn còn
- Chương 131: Không muốn rời khỏi khi bụng lớn
- Chương 132: Anh có phụ nữ khác, cô vẫn độc thân
- Chương 133: Cũng bởi vì có thể là cô mà anh tới
- Chương 134: Hay tin anh sắp kết hôn cô vẫn bình tĩnh
- Chương 135: Một khi thực sự đã lạnh nhạt thì thường không thể như ý
- Chương 136: Người cứu anh ở trại trẻ mồ Côi năm đó là Hạ Tử Du
- Chương 137: Chuyện xảy ra ba năm trước
- Chương 138: Chuyện xảy ra ba năm trước (2)
- Chương 139: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi
- Chương 140: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi (2)
- Chương 141: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (1)
- Chương 142: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (2)
- Chương 143: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi
- Chương 144: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi (2)
- Chương 145: Anh muốn ở bên cô
- Chương 146: Anh muốn ở bên cô (2)
- Chương 147: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn
- Chương 148: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn (2)
- Chương 149: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác
- Chương 150: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác (2)
- Chương 151: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm
- Chương 152: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 153: Buổi tối bị lừa đi khách sạn
- Chương 154: Buổi tối bị lừa đi khách sạn (2)
- Chương 155: Gia đình hạnh phúc
- Chương 156: Gia đình hạnh phúc (2)
- Chương 157: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình
- Chương 158: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình (2)
- Chương 159: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon
- Chương 160: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon (2)
- Chương 171: Làm lành
- Chương 172: Làm lành (2)
- Chương 173: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp
- Chương 174: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp (2)
- Chương 175: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ
- Chương 176: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ (2)
- Chương 177: Sau khi kết hôn
- Chương 178: Sau khi kết hôn (2)
- Chương 179: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du
- Chương 180: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du (2)
- Chương 181: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi
- Chương 182: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi (2)
- Chương 183: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh
- Chương 184: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh (2)
- Chương 185: Bây giờ cô rất hạnh phúc
- Chương 186: Bây giờ cô rất hạnh phúc (2)
- Chương 187: Anh tức giận
- Chương 188: Anh tức giận (2)
- Chương 189: Cưng chiều vô hạn
- Chương 190: Cưng chiều vô hạn (2)
- Chương 191: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút
- Chương 192: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút (2)
- Chương 193: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt
- Chương 194: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt (2)
- Chương 195: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại
- Chương 196: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại (2)
- Chương 197: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế
- Chương 198: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế (2)
- Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
- Chương 200: Mọi thứ như không có gì thay đổi (2)
- Chương 201: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng
- Chương 202: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng (2)
- Chương 203: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (1)
- Chương 204: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (2)
- Chương 205: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (1)
- Chương 206: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (2)
- Chương 207: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (1)
- Chương 208: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (2)
- Chương 209: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác
- Chương 210: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác (2)
- Chương 211: Không phải tới để ôm ấp yêu thương
- Chương 212: Không phải tới để ôm ấp yêu thương (2)
- Chương 213: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua
- Chương 214: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua (2)
- Chương 215: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’
- Chương 216: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’ (2)
- Chương 217: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (1)
- Chương 218: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (2)
- Chương 219: Sinh nhật bị lãng quên (1)
- Chương 220: Sinh nhật bị lãng quên (2)
- Chương 221: Cần phải gánh chịu hậu quả (1)
- Chương 222: Cần phải gánh chịu hậu quả (2)
- Chương 223: Không có can đảm nhìn anh (1)
- Chương 224: Không có can đảm nhìn anh (2)
- Chương 225: Chết tiệt. . . . . (1)
- Chương 226: Chết tiệt. . . . . (2)
- Chương 227: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (1)
- Chương 228: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (2)
- Chương 229: Anh muốn có một đứa con trai (1)
- Chương 230: Anh muốn có một đứa con trai (2)
- Chương 231: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (1)
- Chương 232: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (2)
- Chương 233: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (1)
- Chương 234: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (2)
- Chương 235: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (1)
- Chương 236: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (2)
- Chương 237: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (1)
- Chương 238: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 239: Anh không ôm lại cô (1)
- Chương 240: Anh không ôm lại cô (2)
- Chương 241: Dọn ra ngoài (1)
- Chương 242: Dọn ra ngoài (2)
- Chương 243: Có lẽ không nên tới tìm anh (1)
- Chương 244: Có lẽ không nên tới tìm anh (2)
- Chương 245: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (1)
- Chương 246: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (2)
- Chương 247: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (1)
- Chương 248: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (2)
- Chương 249: Không thể nào làm được tự nhiên (1)
- Chương 250: Không thể nào làm được tự nhiên (2)
- Chương 251: Cô chỉ có một yêu cầu (1)
- Chương 252: Cô chỉ có một yêu cầu (2)
- Chương 253: Vui mừng vô ích
- Chương 254: Hóa ra là….không nên tranh thủ
- Chương 255: Chuẩn bị tham dự tiệc sinh nhật bà Đàm
- Chương 256: Cùng anh đi dự tiệc
- Chương 257: Bị bỏ thuốc
- Chương 258: Bị bỏ thuốc (p2)
- Chương 259: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p1)
- Chương 260: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p2)
- Chương 261: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p3.1)
- Chương 262: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ(p3.2)
- Chương 263: Thành toàn (1)
- Chương 264: Thành toàn (2)
- Chương 265: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (1)
- Chương 266: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (2)
- Chương 267: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (1)
- Chương 268: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (2)
- Chương 269: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (1)
- Chương 270: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (2)
- Chương 271: Xem mắt và gặp mặt (1)
- Chương 272: Xem mắt và gặp mặt (2)
- Chương 273: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (1)
- Chương 274: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (2)
- Chương 275: Lần đầu tiên đánh con, lòng lại đau đớn đến mức khiến cô không thể chịu nổi
- Chương 276: Dễ dàng mệt mỏi
- Chương 277: Lý do đưa cô đến Los Angeles
- Chương 278: Đồ Ngốc này
- Chương 279: Được người giải cứu vào thời khắc mấu chốt
- Chương 280: Cắt đứt thì phải cắt đứt hoàn toàn
- Chương 281: Chuyển vào nhà họ Đàm
- Chương 282: Hại chết ‘con’ của anh và Đan Nhất Thuần
- Chương 283: Đúng là tôi muốn trả thù anh đấy
- Chương 284: Đứa bé và vợ trước của tôi có quan hệ gì tới cậu
- Chương 285: Cần một người có thể bảo vệ cô ấy
- Chương 286: Nhớ kỹ bộ mặt mà khiến người ta chỉ muốn phun nước miếng lên đó
- Chương 287: Nỗi lòng của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 288: Anh cứ thế nhìn cô và hôn cô
- Chương 289: Hạ Tử Du là của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 290: Rốt cuộc có thể đi làm chuyện của mình
- Chương 291: Phát hiện ra manh mối đầu tiên về anh
- Chương 292: Trở lại Los Angeles gặp anh (p1)
- Chương 293: Trở về Los Angeles gặp anh (p2)
- Chương 294: Biểu hiện của cô khiến người khác kinh ngạc
- Chương 295: Biết được sự thực đêm cô mang thai anh có đến thăm
- Chương 296: Dù yêu hay không, anh vẫn có đến
- Chương 297: Thắng thì phải thắng cho đẹp
- Chương 298: Cô sững sờ khi mở cửa ra nhìn thấy anh
- Chương 299: Vợ yêu, em đã từng nói em rất yêu anh, bây giờ vẫn còn phải không?
- Chương 300: Chỉ muốn ôm cô ngủ một giấc thật ngon
- Chương 301: ‘Chuyện tốt’ vô tội bị cắt ngang
- Chương 302: Đúng là một buổi tối vừa bực lại vừa vui
- Chương 303: Yêu cô hơn vạn lời nói
- Chương 304: Được ăn rồi
- Chương 305: Anh đúng là vô lại
- Chương 306: Trở lại nhà họ Đàm, cô bỗng trở thành người hạnh phúc nhất trên đời
- Chương 307: Ăn vạ để cầu hôn (1)
- Chương 308: Ăn vạ để cầu hôn (2.1)
- Chương 310: Không chịu nổi hấp dẫn (1)
- Chương 311: Không chịu nổi hấp dẫn (2)
- Chương 312: Ăn em sạch sẽ, xem em còn dám không ngoan
- Chương 313: Giới tính của song thai
- Chương 314: Kỹ thuật thu phục chồng
- Chương 315: Cực hạn cưng chiều & lòng dạ nhỏ nhen
- Chương 316: Đừng, anh sẽ vò nát lễ phục mất
- Chương 317: Vợ chồng cãi cọ một tí
- Chương 318: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (1)
- Chương 319: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (2)
- Chương 320: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (1)
- Chương 321: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (2)
- Chương 322: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ
- Chương 323: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ (2)
- Chương 324: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ…. (1)
- Chương 325: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ… (2)
- Chương 326: Đau lòng không sao nén nỗi
- Chương 327: Đau lòng không sao nén nỗi (2)
- Chương 328: Vợ à, anh rất yêu em....
- Chương 329: Vợ à, anh rất yêu em.. (2)
- Chương 330: Chọn tên cho em bé
- Chương 331: Chọn tên cho em bé (2)
- Chương 332: Một màn khôi hài trước khi sinh con
- Chương 333: Một màn khôi hài trước khi sinh con (2)
- Chương 334: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai
- Chương 335: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai(2)
- Chương 336: Sự tốt đẹp làm say lòng người
- Chương 337: Sự tốt đẹp làm say lòng người(2)
- Chương 338: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần
- Chương 339: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần (2)
- Chương 340: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn
- Chương 341: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn (2)
- Chương 342: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 343: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 344: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt
- Chương 345: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt (2)
- Chương 346: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ
- Chương 347: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ (2)
- Chương 348: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp
- Chương 349: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp (2)
- Chương 350: Cưng chiều vợ đến tận trời
- Chương 351: Cưng chiều vợ đến tận trời (2)
- Chương 352: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông
- Chương 353: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông (2)
- Chương 354: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi
- Chương 355: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi (2)
- Chương 356: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình
- Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
- Chương 358: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé
- Chương 359: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé (2)
- Chương 360: Vẫn là vấn đề sinh con
- Chương 361: Vẫn là vấn đề sinh con (2)
- Chương 362: Ăn sạch em không phải là vấn đề
- Chương 363: Ăn sạch em không phải là vấn đề (2)
- Chương 364: Hình tượng vú em của lão Đàm
- Chương 365: Hình tượng vú em của lão Đàm (2)
- Chương 366: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 367: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 368: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 369: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 370: Một năm bế hai đứa
- Chương 371: Một năm bế hai đứa (2)
- Chương 372: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi
- Chương 373: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi (2)
- Chương 374: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’
- Chương 375: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’ (2)
- Chương 376: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi
- Chương 377: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi (2)
- Chương 378: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực
- Chương 379: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực (2)
- Chương 380: Anh thích em, anh muốn em…
- Chương 381: Anh thích em, anh muốn em… (2)
- Chương 382: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em
- Chương 383: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em (2)
- Chương 384: Muốn cô tiến lên phía trước để rồi rơi vào tay giặc
- Chương 385: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không…
- Chương 386: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không… (2)
- Chương 387: Sự ngọt ngào hạnh phúc (Kết thúc)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng
Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
Hạ Tử Du không biết mình đã trở lại bệnh viện như thế nào, trong đầu cô cứ mãi thoáng qua hình ảnh chiếc xe màu đen lạnh lẽo đó.......
Côvốn muốn đuổi theo, nhưng chiếc xe đó đã lao đi như tên bắn ở trước mặtcô............ Tốc độ cũng mơ hồ cho thấy sự lạnh lùng và thâm trầmcủa anh, khiến cô chết lặng tại chỗ thật lâu không biết phải làm sao.
Robert phát hiện Hạ Tử Du sau khi đi "hóng mát" trở lại thì sắc mặt trở nêntái nhợt hơn, không khỏi lo lắng hỏi, "Tử Du, em có khỏe không?"
Hạ Tử Du không trả lời, cả người dựa vào mặt tường sau lưng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.
Robert quơ quơ tay trước mặt Hạ Tử Du, "Tử Du!"
Hạ Tử Du rốt cuộc hoàn hồn, cô sững sờ nhìn về phía Robert, hồi lâu mới trả lời, "Em không sao."
Robert nhìn chăm chú vào gương mặt không còn chút máu của Hạ Tử Du, nhíu màynói, "Anh thấy tình trạng của em bây giờ không tốt lắm, anh đề nghị emtốt nhất nên đi nghỉ ngơi đi!"
Hạ Tử Du lắc đầu, "Em không sao.... Sau khi Liễu Nhiên phẫu thuật xong em sẽ đi nghỉ ngơi."
Robert vẫn không yên tâm, nhưng nghĩ lại cũng đúng, thân làm mẹ Hạ Tử Du lolắng cho Liễu Nhiên nên tinh thần mệt mỏi cũng rất bình thường, Robertđành phải gật đầu, "Ừ, đừng để mình quá căng thẳng."
....
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ước chừng thời gian phẫu thuật đãhơn chín giờ, rốt cuộc đèn đỏ trên phòng phẫu thuật cũng phụt tắt.
Liễu Nhiên nằm trên giường bệnh được các y tá dè dặt cẩn thận đẩy ra, mọi người liền lập tức lao đến.
Hạ Tử Du nắm tay Liễu Nhiên thật chặt, nhẹ giọng gọi, "Liễu Nhiên, Liễu Nhiên...."
Bác sĩ phẫu thuật nói, "Đàm bà chủ, đứa bé vừa mới phẫu thuật xong, bây giờ còn chưa tỉnh, mời mọi người tiếp tục chờ ở đây, đợi một lát đứa bétỉnh rồi hãy vào.”
Hạ Tử Du khẩn trương níu lấy cánh tay bác sĩ, "Phẫu thuật thành công, phải không?"
Bác sĩ gật đầu, "Đúng vậy, phẫu thuật tiến hành cấy ghép tủy rất thànhcông, trước mắt cũng không có xuất hiện hiện tượng hoại tử nào, tôi tinrằng con bé rất nhanh sẽ hồi phục lại.”
Nghe xong những lời này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó bác sĩ bảo y tá tăng cường chăm sóc Liễu Nhiên.
Trên gương mặt mẹ con Đàm bà chủ lộ ra nụ cười vui mừng.
Robert cũng vui vẻ nói, "Tử Du, Liễu Nhiên rốt cuộc không sao rồi...."
Hạ Tử Du dường như không nghe thấy lời nói của Robert, cô ngước lên liếc mắt nhìn đến phòng giải phẩu.
Robert nghĩ rằng Hạ Tử Du tìm Đàm Dịch Khiêm liền nói, "Lúc em đi xuống lầuhóng mát, đúng lúc Dịch Khiêm cũng từ phòng phẫu thuật đi ra..........Thật ra thì chuyện bác sĩ thương lượng với Dịch Khiêm em cũng có quyềnđược biết, chính là về đứa bé kia.....”
Hạ Tử Du ngước mắt hoảng hốt, "Đứa bé?"
“Chính là đứa bé của em và Dịch Khiêm được người mang thai hộ sinh ra.......Là một đứa bé gái, trông rất xinh xắn, cực kỳ giống em, nhưng mà...... Ở trong phòng phẫu thuật, Dịch Khiêm không cho phép bác sĩ giữ lại đứa bé này." Nói xong những lời này, trong lời nói Robert cũng không tránhkhỏi bi thương.
Giọng Hạ Tử Du thanh chợt nghẹn lại, "Đứa bé trông rất giống em sao?”
Robert dừng một chút, rồi trả lời, "Đứa bé rất giống em.... Nhưng lúc các ytác đẩy đứa trẻ ra thì nó đã không còn hô hấp nữa, trông giống như ngủthiếp đi vậy.”
Hạ Tử Du trừng to đôi mắt, "Anh nhìn thấy sao?"
Robert gật đầu, "Ừ.... Bởi vì em ở dưới lầu, cho nên không đi gọi em được,nhưng em cũng đừng quá đau lòng, cũng mong em hiểu cho cách làm của Dịch Khiêm........... Dịch Khiêm không thể nào giữ lại đứa bé này.”
Hốc mắt Hạ Tử Du long lanh ẩm ướt, nghẹn ngào không nói nên lời chỉ biết kiềm nén cắn môi.
Robert từ tốn nói, "Em không nhìn thấy đâu, lúc Dịch Khiêm từ phòng giải phẩuđi ra, hốc mắt cậu ta đỏ hoe, mặc dù cậu ta ra vẫn tỏ ra lạnh nhạt,nhưng anh hiểu trong lòng cậu ta cũng không dễ chịu gì..... Thật ravào thời điểm đó người Dịch Khiêm rất cần ở bên cạnh chính là em, cậu ta đã đưa ra một quyết định đau khổ như vậy, cậu ta cũng cần có người bêncạnh an ủi, đương nhiên việc này cũng không thể trách em..... Anh chỉlà muốn nói cho em biết, nguyên nhân lớn nhất Dịch Khiêm không cần đứabé này là bởi vì đứa bé này cũng không phải là do ba mẹ mong muốn màsinh ra, đứa trẻ trong bụng của người mang thai hộ có mục đích là để cứu Liễu Nhiên, cứ coi như Dịch Khiêm lựa chọn giữ lại đứa bé này, em vàDịch Khiêm cũng sẽ hết lòng chăm sóc đứa bé này như Liễu Nhiên, đều làtình thương của ba mẹ dành cho con mình, nhưng khi đứa trẻ lớn lên,trong lòng nó sẽ luôn cảm thấy đau thương, bởi vì nó luôn ghi nhớ sự rađời của mình là vì chị gái nó......... Nếu như chịu đựng đau đớn nhưvậy, cuộc sống của đứa trẻ này chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.”
Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, nghẹn ngào hỏi Robert, "Em có thể đi nhìn đứa bé này được không?”
Robert bất đắc dĩ lắc đầu, "Dịch Khiêm đã ra lệnh cho bệnh viện phải dùngphương thức xử lý tốt nhất cho đứa trẻ, không cho phép bất kỳ ai đếnnhìn đứa bé này.”
Hạ Tử Du kinh ngạc lui về sau một bước, giờ phút này nước mắt cô mãnh liệt ào ào rơi xuống.
Trong đầu cô dường như hình dung ra đứa trẻ trắng nõn, có lẽ giống như LiễuNhiên làm nũng với cô, vậy mà cô lại bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy đứa trẻ lầncuối.
---
Hạ Tử Du không dám đi vào phòng bệnh nhìn Liễu Nhiên, bởi vì vừa nhìn thấy Liễu Nhiên, trong đầu cô sẽ không tự chủđược nhớ tới đứa bé kia....
Cô không phải là một người mẹ tốt, với Liễu Nhiên, cũng với đứa trẻ kia.
Cô biết Đàm Dịch Khiêm tại sao làm như vậy, bởi vì cô và Đàm Dịch Khiêmđều không được lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, bọn họ so với bấtkì ai đều hiểu rõ trẻ con khi còn nhỏ cần nhất là điều gì..........Nếu bọn họ để nó đến thế giới này thì cũng đồng thời đang mang đến thuathiệt cho nó, bọn họ chỉ có thể cố gắng làm hết sức để đứa bé có thể vui vẻ, cho nên bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác...........
Cuộn tròn thân mình cạnh ban công bệnh viện, mặc dù cánh môi đã bị cô cắnđến rướm máu nhưng Hạ Tử Du vẫn không có ý định nhả ra, vì cô sợ nếubuông ra sẽ không cách nào kiềm chế được tiếng khóc thét lên của mình.Mà cô căn bản là không có tư cách để khóc bởi vì ngay cả nhìn mặt nó một lần cuối cùng cô cũng để lỡ mất.
Bầu trời âm u nổi lên một trận mưa xối xả như trút nước, thân thể cô dầm trong mưa vì lạnh mà run rẩy, thừa dịp tiếng mưa rơi tí tách xuống đất, cô rốt cuộc cũng có thể thảlỏng cánh môi, không kiềm chế được nữa mà bật khóc gào lên.
....
Thời điểm mưa dần dần tạnh, thì cung là lúc màn đêm đang phủ xuống, nghĩ đến nếu Liễu Nhiên tỉnh lại không thấy cô có thể sẽ khóc, cô vịn vào tường, dùng đôi chân tê cóng từ từ chống đỡ cơ thể suy nhược chậm rãi đứnglên.
Cô mặc cho giờ phút này tóc tai hỗn độn rơi xuống hai bênmá, nước mưa thấm vào quần áo ẩm ướt, tuy rằng đã được gió trên ban công thổi qua cũng gần khô, nhưng sau khi đứng dậy lại càng cảm thấy các nơi trên thân thể đều lạnh lẽo như băng.......
Không muốn dọa đến con gái, cô vào phòng rửa tay sửa sang lại mái tóc ướt đẫm, nhưng vẫn không che giấu được vẻ nhếch nhác.
Hít một hơi thật sâu, cô đi tới phòng bệnh của Liễu Nhiên, đang muốn vặntay cầm cửa, mới phát hiện trong phòng bệnh đang có người.
Trongphòng bệnh không mở đèn, chỉ có thể dựa vào ánh sáng mờ mờ xuyên qua cửa sổ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng cao ngất sừng sững đứng trong phòngbệnh.
Căn phòng yên tĩnh, thân thể anh cao lớn che hết phần lớn ánh sáng xuyên qua cửa sổ, quanh người anh tản ra sự lạnh lẽo đến kinhngười.
Cô thừa nhận, giờ phút này cô thật lo sợ khi bước vàophòng bệnh.... Bởi vì cô chưa bao giờ cảm thấy sợ đối mặt với anh nhưthế, một lần nữa cô lại nhớ đến bóng xe màu đen lao vút đi kia, nỗi sợhãi vào lúc này cũng giống như cái giây phút cô bắt gặp bóng xe đó.
Nhưng.... Cô trốn tránh không được.
Do dự một lúc rồi cô giơ tay lên gõ cửa, sau đó đẩy nhẹ cửa phòng.
Cô không mở đèn, bởi vì sợ nhìn thấy thái độ của anh.
Anh nghe thấy sau lưng có tiếng vang, nhưng vẫn chỉ đưa lưng về phía cô, dường như đã biết người tới là cô.
Cô đứng sau lưng anh, cố gắng giống như mọi khi vô cùng thân mật gọi anh, "Ông xã...."
Giọng điệu anh không hề có cảm xúc, "Đi đâu?"
Nghe thấy anh đáp lại, cô bước một bước đến gần anh: “Em...........”
Anh cũng không kiên nhẫn đợi cô nói xong, mà bình tĩnh nói, "Mưa nữa rồi,Liễu Nhiên sợ sấm chớp, tối nay em ngủ lại đây đi, sau nửa đêm anh tớiđón em."
Cô giật mình ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của anh.
Anh xoay người, lập tức bước đi ra ngoài.
Trong bóng tối, cô không biết vào khoảnh khắc anh xoay người, ánh mắt anh cónhìn tới cô hay không, cô xoay người bước theo tới dùng sức ôm lấy anh.
"Dịch Khiêm...."
Không biết vì sao giờ phút này cô lại không còn dũng khí thân mật gọi anh như mới vừa rồi nữa, cô cho rằng anh sẽ cãi nhau với cô, cho rằng sau khicãi nhau bọn họ sẽ lại giảng hòa như trước, nhưng mà, anh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh đến mức khiến cô cảm thấy khiếp sợ.
Anh mặc cho cô ôm, một lúc sau, anh mới gỡ tay cô ra, xoay người lại, tròng mắt đen nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước của cô.
Cô giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện đứng trước mặt anh, một mình lặng lẽ nức nở.
Lúc anh đưa tay chạm vào mặt cô thì cũng nhận ra nhiệt độ trên thân thể của cô: “Em mắc mưa?”
Cô rũ mi xuống nói, ".... Em xin lỗi...."
Anh cởi ra áo khoác tây trang, nhẹ nhàng khoác lên thân thể suy yếu của cô, vừa giống như trách cứ, vừa giống như cưng chiều nói: “Cũng không biếtmang theo quần áo hay sao....... Anh đưa em về khách sạn trước.”
"Dịch Khiêm ——"
Hạ Tử Du rốt cuộc nức nở ra tiếng, cô đưa tay dùng sức ôm chặt anh, khôngkiềm chế được nghẹn ngào nói, "Đừng như vậy có được hay không?"
Anh đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt không ngừng rơi trên khóe mắt cô, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”
Cô dựa vào khuôn ngực ấm áp của anh, khàn khàn nói: “Em có thể giải thích, em............”
Anh nâng cằm của cô lên, lời nói vẫn dịu dàng như trước, "Giải thích cái gì?"
Cô kinh ngạc nhìn thẳng vào đáy mắt sâu thẳm của anh, giờ phút này trongmắt anh giống như bị rơi xuống vách núi đá rồi sau đó tuyệt vọng nhưkhông còn sức lực đứng dậy để leo lên.
Cô sững sờ, "Em...."
Anh nâng gương mặt tinh xảo của cô, lòng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn từngtấc da của cô, gằn từng tiếng không nhanh không chậm nói: “Anh nghĩ emcũng không muốn giải thích với anh đâu, mà đã đến nước này anh cũngkhông còn kiên nhẫn để nghe nữa............ Anh biết lúc này có lẽ emsẽ có rất nhiều giải thích hợp lý cần nói rõ với anh, cũng có thể saukhi anh nghe xong anh sẽ tỏ vẻ đồng tình với hành động của em, nhưng mà, Tử Du à, đã muộn rồi............”
Đã muộn rồi.....
Đã muộn rồi.....
Giờ phút này trong đầu cô không ngừng truyền lại lời anh vừa nói một giâytrước, thân thể cô đứng không vững, lảo đảo lui về sau một bước.
Anh đỡ lấy thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của cô, nhàn nhạt nói, "Đủrồi, chuyện của Kim Trạch Húc chúng ta cần phải kết thúc tại đâythôi.... Còn nhớ rõ lời tuyên thệ của chúng ta ở buổi hôn lễ không?”
Cô cố chịu cổ họng đang nghẹn ngào, dùng sức gật đầu.
Cô nhớ rõ lời tuyên thệ của họ ở trước mặt Mục Sư, cũng nhớ lúc anh trước mặt toàn thế giới kiên định nói ba chữ “Anh yêu em”.
Cô vĩnh viễn cũng không quên được hôn lễ ngày đó bởi vì ba chữ kia của anh mà khuôn mặt cô rơi đầy những giọt nước mắt hạnh phúc.....
Anhôm bả vai cô, giọng nói vẫn ôn hòa như trước, nhưng lại là thấp hơn vừarồi mấy phần: “Nhớ kỹ là đủ rồi............. Chúng ta về khách sạn đi!"
Nước mắt mãnh liệt từ hốc mắt cô rơi ra, lòng của cô vào giờ phút này đauđến không thở được, cô không rõ vì sao đau, nhưng lại biết rõ từ giâyphút này cô nhất định đã mất đi thứ gì đó.
Côvốn muốn đuổi theo, nhưng chiếc xe đó đã lao đi như tên bắn ở trước mặtcô............ Tốc độ cũng mơ hồ cho thấy sự lạnh lùng và thâm trầmcủa anh, khiến cô chết lặng tại chỗ thật lâu không biết phải làm sao.
Robert phát hiện Hạ Tử Du sau khi đi "hóng mát" trở lại thì sắc mặt trở nêntái nhợt hơn, không khỏi lo lắng hỏi, "Tử Du, em có khỏe không?"
Hạ Tử Du không trả lời, cả người dựa vào mặt tường sau lưng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.
Robert quơ quơ tay trước mặt Hạ Tử Du, "Tử Du!"
Hạ Tử Du rốt cuộc hoàn hồn, cô sững sờ nhìn về phía Robert, hồi lâu mới trả lời, "Em không sao."
Robert nhìn chăm chú vào gương mặt không còn chút máu của Hạ Tử Du, nhíu màynói, "Anh thấy tình trạng của em bây giờ không tốt lắm, anh đề nghị emtốt nhất nên đi nghỉ ngơi đi!"
Hạ Tử Du lắc đầu, "Em không sao.... Sau khi Liễu Nhiên phẫu thuật xong em sẽ đi nghỉ ngơi."
Robert vẫn không yên tâm, nhưng nghĩ lại cũng đúng, thân làm mẹ Hạ Tử Du lolắng cho Liễu Nhiên nên tinh thần mệt mỏi cũng rất bình thường, Robertđành phải gật đầu, "Ừ, đừng để mình quá căng thẳng."
....
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ước chừng thời gian phẫu thuật đãhơn chín giờ, rốt cuộc đèn đỏ trên phòng phẫu thuật cũng phụt tắt.
Liễu Nhiên nằm trên giường bệnh được các y tá dè dặt cẩn thận đẩy ra, mọi người liền lập tức lao đến.
Hạ Tử Du nắm tay Liễu Nhiên thật chặt, nhẹ giọng gọi, "Liễu Nhiên, Liễu Nhiên...."
Bác sĩ phẫu thuật nói, "Đàm bà chủ, đứa bé vừa mới phẫu thuật xong, bây giờ còn chưa tỉnh, mời mọi người tiếp tục chờ ở đây, đợi một lát đứa bétỉnh rồi hãy vào.”
Hạ Tử Du khẩn trương níu lấy cánh tay bác sĩ, "Phẫu thuật thành công, phải không?"
Bác sĩ gật đầu, "Đúng vậy, phẫu thuật tiến hành cấy ghép tủy rất thànhcông, trước mắt cũng không có xuất hiện hiện tượng hoại tử nào, tôi tinrằng con bé rất nhanh sẽ hồi phục lại.”
Nghe xong những lời này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó bác sĩ bảo y tá tăng cường chăm sóc Liễu Nhiên.
Trên gương mặt mẹ con Đàm bà chủ lộ ra nụ cười vui mừng.
Robert cũng vui vẻ nói, "Tử Du, Liễu Nhiên rốt cuộc không sao rồi...."
Hạ Tử Du dường như không nghe thấy lời nói của Robert, cô ngước lên liếc mắt nhìn đến phòng giải phẩu.
Robert nghĩ rằng Hạ Tử Du tìm Đàm Dịch Khiêm liền nói, "Lúc em đi xuống lầuhóng mát, đúng lúc Dịch Khiêm cũng từ phòng phẫu thuật đi ra..........Thật ra thì chuyện bác sĩ thương lượng với Dịch Khiêm em cũng có quyềnđược biết, chính là về đứa bé kia.....”
Hạ Tử Du ngước mắt hoảng hốt, "Đứa bé?"
“Chính là đứa bé của em và Dịch Khiêm được người mang thai hộ sinh ra.......Là một đứa bé gái, trông rất xinh xắn, cực kỳ giống em, nhưng mà...... Ở trong phòng phẫu thuật, Dịch Khiêm không cho phép bác sĩ giữ lại đứa bé này." Nói xong những lời này, trong lời nói Robert cũng không tránhkhỏi bi thương.
Giọng Hạ Tử Du thanh chợt nghẹn lại, "Đứa bé trông rất giống em sao?”
Robert dừng một chút, rồi trả lời, "Đứa bé rất giống em.... Nhưng lúc các ytác đẩy đứa trẻ ra thì nó đã không còn hô hấp nữa, trông giống như ngủthiếp đi vậy.”
Hạ Tử Du trừng to đôi mắt, "Anh nhìn thấy sao?"
Robert gật đầu, "Ừ.... Bởi vì em ở dưới lầu, cho nên không đi gọi em được,nhưng em cũng đừng quá đau lòng, cũng mong em hiểu cho cách làm của Dịch Khiêm........... Dịch Khiêm không thể nào giữ lại đứa bé này.”
Hốc mắt Hạ Tử Du long lanh ẩm ướt, nghẹn ngào không nói nên lời chỉ biết kiềm nén cắn môi.
Robert từ tốn nói, "Em không nhìn thấy đâu, lúc Dịch Khiêm từ phòng giải phẩuđi ra, hốc mắt cậu ta đỏ hoe, mặc dù cậu ta ra vẫn tỏ ra lạnh nhạt,nhưng anh hiểu trong lòng cậu ta cũng không dễ chịu gì..... Thật ravào thời điểm đó người Dịch Khiêm rất cần ở bên cạnh chính là em, cậu ta đã đưa ra một quyết định đau khổ như vậy, cậu ta cũng cần có người bêncạnh an ủi, đương nhiên việc này cũng không thể trách em..... Anh chỉlà muốn nói cho em biết, nguyên nhân lớn nhất Dịch Khiêm không cần đứabé này là bởi vì đứa bé này cũng không phải là do ba mẹ mong muốn màsinh ra, đứa trẻ trong bụng của người mang thai hộ có mục đích là để cứu Liễu Nhiên, cứ coi như Dịch Khiêm lựa chọn giữ lại đứa bé này, em vàDịch Khiêm cũng sẽ hết lòng chăm sóc đứa bé này như Liễu Nhiên, đều làtình thương của ba mẹ dành cho con mình, nhưng khi đứa trẻ lớn lên,trong lòng nó sẽ luôn cảm thấy đau thương, bởi vì nó luôn ghi nhớ sự rađời của mình là vì chị gái nó......... Nếu như chịu đựng đau đớn nhưvậy, cuộc sống của đứa trẻ này chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.”
Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, nghẹn ngào hỏi Robert, "Em có thể đi nhìn đứa bé này được không?”
Robert bất đắc dĩ lắc đầu, "Dịch Khiêm đã ra lệnh cho bệnh viện phải dùngphương thức xử lý tốt nhất cho đứa trẻ, không cho phép bất kỳ ai đếnnhìn đứa bé này.”
Hạ Tử Du kinh ngạc lui về sau một bước, giờ phút này nước mắt cô mãnh liệt ào ào rơi xuống.
Trong đầu cô dường như hình dung ra đứa trẻ trắng nõn, có lẽ giống như LiễuNhiên làm nũng với cô, vậy mà cô lại bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy đứa trẻ lầncuối.
---
Hạ Tử Du không dám đi vào phòng bệnh nhìn Liễu Nhiên, bởi vì vừa nhìn thấy Liễu Nhiên, trong đầu cô sẽ không tự chủđược nhớ tới đứa bé kia....
Cô không phải là một người mẹ tốt, với Liễu Nhiên, cũng với đứa trẻ kia.
Cô biết Đàm Dịch Khiêm tại sao làm như vậy, bởi vì cô và Đàm Dịch Khiêmđều không được lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, bọn họ so với bấtkì ai đều hiểu rõ trẻ con khi còn nhỏ cần nhất là điều gì..........Nếu bọn họ để nó đến thế giới này thì cũng đồng thời đang mang đến thuathiệt cho nó, bọn họ chỉ có thể cố gắng làm hết sức để đứa bé có thể vui vẻ, cho nên bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác...........
Cuộn tròn thân mình cạnh ban công bệnh viện, mặc dù cánh môi đã bị cô cắnđến rướm máu nhưng Hạ Tử Du vẫn không có ý định nhả ra, vì cô sợ nếubuông ra sẽ không cách nào kiềm chế được tiếng khóc thét lên của mình.Mà cô căn bản là không có tư cách để khóc bởi vì ngay cả nhìn mặt nó một lần cuối cùng cô cũng để lỡ mất.
Bầu trời âm u nổi lên một trận mưa xối xả như trút nước, thân thể cô dầm trong mưa vì lạnh mà run rẩy, thừa dịp tiếng mưa rơi tí tách xuống đất, cô rốt cuộc cũng có thể thảlỏng cánh môi, không kiềm chế được nữa mà bật khóc gào lên.
....
Thời điểm mưa dần dần tạnh, thì cung là lúc màn đêm đang phủ xuống, nghĩ đến nếu Liễu Nhiên tỉnh lại không thấy cô có thể sẽ khóc, cô vịn vào tường, dùng đôi chân tê cóng từ từ chống đỡ cơ thể suy nhược chậm rãi đứnglên.
Cô mặc cho giờ phút này tóc tai hỗn độn rơi xuống hai bênmá, nước mưa thấm vào quần áo ẩm ướt, tuy rằng đã được gió trên ban công thổi qua cũng gần khô, nhưng sau khi đứng dậy lại càng cảm thấy các nơi trên thân thể đều lạnh lẽo như băng.......
Không muốn dọa đến con gái, cô vào phòng rửa tay sửa sang lại mái tóc ướt đẫm, nhưng vẫn không che giấu được vẻ nhếch nhác.
Hít một hơi thật sâu, cô đi tới phòng bệnh của Liễu Nhiên, đang muốn vặntay cầm cửa, mới phát hiện trong phòng bệnh đang có người.
Trongphòng bệnh không mở đèn, chỉ có thể dựa vào ánh sáng mờ mờ xuyên qua cửa sổ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng cao ngất sừng sững đứng trong phòngbệnh.
Căn phòng yên tĩnh, thân thể anh cao lớn che hết phần lớn ánh sáng xuyên qua cửa sổ, quanh người anh tản ra sự lạnh lẽo đến kinhngười.
Cô thừa nhận, giờ phút này cô thật lo sợ khi bước vàophòng bệnh.... Bởi vì cô chưa bao giờ cảm thấy sợ đối mặt với anh nhưthế, một lần nữa cô lại nhớ đến bóng xe màu đen lao vút đi kia, nỗi sợhãi vào lúc này cũng giống như cái giây phút cô bắt gặp bóng xe đó.
Nhưng.... Cô trốn tránh không được.
Do dự một lúc rồi cô giơ tay lên gõ cửa, sau đó đẩy nhẹ cửa phòng.
Cô không mở đèn, bởi vì sợ nhìn thấy thái độ của anh.
Anh nghe thấy sau lưng có tiếng vang, nhưng vẫn chỉ đưa lưng về phía cô, dường như đã biết người tới là cô.
Cô đứng sau lưng anh, cố gắng giống như mọi khi vô cùng thân mật gọi anh, "Ông xã...."
Giọng điệu anh không hề có cảm xúc, "Đi đâu?"
Nghe thấy anh đáp lại, cô bước một bước đến gần anh: “Em...........”
Anh cũng không kiên nhẫn đợi cô nói xong, mà bình tĩnh nói, "Mưa nữa rồi,Liễu Nhiên sợ sấm chớp, tối nay em ngủ lại đây đi, sau nửa đêm anh tớiđón em."
Cô giật mình ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của anh.
Anh xoay người, lập tức bước đi ra ngoài.
Trong bóng tối, cô không biết vào khoảnh khắc anh xoay người, ánh mắt anh cónhìn tới cô hay không, cô xoay người bước theo tới dùng sức ôm lấy anh.
"Dịch Khiêm...."
Không biết vì sao giờ phút này cô lại không còn dũng khí thân mật gọi anh như mới vừa rồi nữa, cô cho rằng anh sẽ cãi nhau với cô, cho rằng sau khicãi nhau bọn họ sẽ lại giảng hòa như trước, nhưng mà, anh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh đến mức khiến cô cảm thấy khiếp sợ.
Anh mặc cho cô ôm, một lúc sau, anh mới gỡ tay cô ra, xoay người lại, tròng mắt đen nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước của cô.
Cô giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện đứng trước mặt anh, một mình lặng lẽ nức nở.
Lúc anh đưa tay chạm vào mặt cô thì cũng nhận ra nhiệt độ trên thân thể của cô: “Em mắc mưa?”
Cô rũ mi xuống nói, ".... Em xin lỗi...."
Anh cởi ra áo khoác tây trang, nhẹ nhàng khoác lên thân thể suy yếu của cô, vừa giống như trách cứ, vừa giống như cưng chiều nói: “Cũng không biếtmang theo quần áo hay sao....... Anh đưa em về khách sạn trước.”
"Dịch Khiêm ——"
Hạ Tử Du rốt cuộc nức nở ra tiếng, cô đưa tay dùng sức ôm chặt anh, khôngkiềm chế được nghẹn ngào nói, "Đừng như vậy có được hay không?"
Anh đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt không ngừng rơi trên khóe mắt cô, dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”
Cô dựa vào khuôn ngực ấm áp của anh, khàn khàn nói: “Em có thể giải thích, em............”
Anh nâng cằm của cô lên, lời nói vẫn dịu dàng như trước, "Giải thích cái gì?"
Cô kinh ngạc nhìn thẳng vào đáy mắt sâu thẳm của anh, giờ phút này trongmắt anh giống như bị rơi xuống vách núi đá rồi sau đó tuyệt vọng nhưkhông còn sức lực đứng dậy để leo lên.
Cô sững sờ, "Em...."
Anh nâng gương mặt tinh xảo của cô, lòng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn từngtấc da của cô, gằn từng tiếng không nhanh không chậm nói: “Anh nghĩ emcũng không muốn giải thích với anh đâu, mà đã đến nước này anh cũngkhông còn kiên nhẫn để nghe nữa............ Anh biết lúc này có lẽ emsẽ có rất nhiều giải thích hợp lý cần nói rõ với anh, cũng có thể saukhi anh nghe xong anh sẽ tỏ vẻ đồng tình với hành động của em, nhưng mà, Tử Du à, đã muộn rồi............”
Đã muộn rồi.....
Đã muộn rồi.....
Giờ phút này trong đầu cô không ngừng truyền lại lời anh vừa nói một giâytrước, thân thể cô đứng không vững, lảo đảo lui về sau một bước.
Anh đỡ lấy thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của cô, nhàn nhạt nói, "Đủrồi, chuyện của Kim Trạch Húc chúng ta cần phải kết thúc tại đâythôi.... Còn nhớ rõ lời tuyên thệ của chúng ta ở buổi hôn lễ không?”
Cô cố chịu cổ họng đang nghẹn ngào, dùng sức gật đầu.
Cô nhớ rõ lời tuyên thệ của họ ở trước mặt Mục Sư, cũng nhớ lúc anh trước mặt toàn thế giới kiên định nói ba chữ “Anh yêu em”.
Cô vĩnh viễn cũng không quên được hôn lễ ngày đó bởi vì ba chữ kia của anh mà khuôn mặt cô rơi đầy những giọt nước mắt hạnh phúc.....
Anhôm bả vai cô, giọng nói vẫn ôn hòa như trước, nhưng lại là thấp hơn vừarồi mấy phần: “Nhớ kỹ là đủ rồi............. Chúng ta về khách sạn đi!"
Nước mắt mãnh liệt từ hốc mắt cô rơi ra, lòng của cô vào giờ phút này đauđến không thở được, cô không rõ vì sao đau, nhưng lại biết rõ từ giâyphút này cô nhất định đã mất đi thứ gì đó.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Dành cho cơ hội gặp mặt bí mật
- Chương 2: Phòng PR là hộp đêm bán mình sao
- Chương 3: Chuyện lớn cả đời vô cùng gấp rút
- Chương 4: Khách sạn phòng số 1618
- Chương 5: Bị nhốt ở khách sạn
- Chương 6: Ngoan ngoãn nằm ở trên giường phục vụ tôi
- Chương 7: Đêm cuồng nhiệt
- Chương 8: Đau quá, cút ngay
- Chương 9: Cho cô ấy nghỉ phép ba ngày, cô ấy cần được ‘nghỉ ngơi’
- Chương 10: Tên cầm thú và tổng giám đốc có liên hệ với nhau
- Chương 11: Chọn báo cảnh sát hay là tránh thai
- Chương 12: Không cho cô xin thôi việc
- Chương 13: Tổng giám đốc có hứng thú với cô
- Chương 14: Chúng ta không ‘quen’ sao
- Chương 15: Anh có thể vô sỉ hơn nữa được không
- Chương 16: Cô gái họ X quyến rũ tổng giám đốc trẻ tuổi
- Chương 17: Quyết định làm người phụ nữ của anh
- Chương 18: Phải làm quen đụng chạm với anh
- Chương 19: Bí mật về thân thế của cô
- Chương 20: 3 giờ sáng, anh bảo cô đi qua chỗ anh
- Chương 21: Cưỡng đoạt
- Chương 22: Không nên mặc anh định đoạt
- Chương 23: Hạ thị gặp nguy cơ
- Chương 24: Tổng giám đốc đã không còn hứng thú với cô
- Chương 25: Không gặp được anh
- Chương 26: Nhắm mắt, ôm lấy anh từ đằng sau
- Chương 27: Học cách phụ thuộc
- Chương 28: Giao dịch bán mình thành công
- Chương 29: Anh nhắc nhở cô là tham muốn chiếm hữu của anh
- Chương 30: Trời ơi, ba mẹ nhắc tới Đàm Dịch Khiêm
- Chương 31: Chuyện cô Quyến rũ Đàm Dịch Khiêm đã bị phanh phui
- Chương 32: Nên giải quyết lời đồn như thế nào
- Chương 33: Xấu hổ lẫn nhục nhã
- Chương 34: Anh thật sự che chở cô như thế sao
- Chương 35: Mất ngủ vì anh
- Chương 36: Chấn động trên xe
- Chương 37: Đang yêu đương với tổng giám đốc Đàm
- Chương 38: Bại lộ ở khách sạn
- Chương 39: Tìm người giả Đàm Dịch Khiêm làm bạn trai
- Chương 40: Thảo nào chuyện giữa con và Đàm Dịch Khiêm không thể phơi bày
- Chương 41: Đàm Dịch Khiêm tuyên bố cô chính là bạn gái của anh
- Chương 42: Ôm anh thật chặt
- Chương 43: Anh đi khiến cô cảm thấy mất mát
- Chương 44: Bị nôn mửa
- Chương 45: Anh cũng sắp phải làm cha rồi
- Chương 46: Ai cho phép cô mang thai con tôi
- Chương 47: Chỉ vì biết cô mang thai
- Chương 48: Cô thật sự chỉ là một người phụ nữ để anh thõa mãn thôi sao
- Chương 49: Hóa ra anh đã có bạn gái
- Chương 50: Quan hệ của bọn họ có lẽ phải kết thúc
- Chương 51: Mời cô tham dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 52: Sẽ trang điểm thật xinh đẹp để đến dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 53: Đến tham dự dạ tiệc
- Chương 54: Hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta
- Chương 55: Em có biết tôi đợi ngày này bao lâu không
- Chương 56: Đính hôn thuận lợi
- Chương 57: Mình thích Dịch Khiêm sao
- Chương 58: Cô đang tự ghen với “mình”
- Chương 59: Tình cảm sâu nặng của anh với Đường Hân
- Chương 60: Nhanh tổ chức hôn lễ
- Chương 61: Đừng gọi cô là Đường Hân
- Chương 62: Mình nên lựa chọn cả đời được anh cưng chiều sao
- Chương 63: Dành cho Đường Hân tình cảm sâu nặng
- Chương 64: Lựa chọn trước đêm nay
- Chương 65: Cô muốn thẳng thắn nói thật tất cả với anh
- Chương 66: Đường Hân đã chết
- Chương 67: Đột nhiên cô không muốn nói gì cả
- Chương 68: Hôn lễ trước thời hạn
- Chương 69: Lần đầu tiên Đường Hân xuất hiện
- Chương 70: Cô không biết, sau đêm nay, mình đã đi tới đường cùng
- Chương 71: Anh che giấu sát khí, còn cô thì vô cùng hạnh phúc
- Chương 72: Thử váy cưới
- Chương 73: Chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không…
- Chương 74: Tàn nhẫn với cô, anh không hề do dự
- Chương 75: Cô bị dẫn đi vì phạm tội thương mại
- Chương 76: Hạ Tử Du bị giam giữ, Đường Hân trở về nhà họ Hạ
- Chương 77: 3078 Hạ Tử Du, có người đến thăm
- Chương 78: Cô muốn gặp anh, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh
- Chương 79: Mang thai
- Chương 80: Bảo bối của cô
- Chương 81: Biết được tin anh sắp kết hôn
- Chương 82: Gặp lại anh, bốn mắt nhìn nhau
- Chương 83: Đến chợ lao động tìm việc
- Chương 84: Biết anh hãm hại cô vào tù
- Chương 85: Cô tìm gặp anh
- Chương 86: Rốt cuộc cũng biết được đáp án
- Chương 87: Khóc đến tan nát cõi lòng
- Chương 88: Anh biết được họ có con gái
- Chương 89: Anh ta thậm chí biết con đang ở trại trẻ mồ Côi
- Chương 90: Cô sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ trước mặt anh!
- Chương 91: Cô muốn mang con rời khỏi anh
- Chương 92: Vì con gái, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa
- Chương 93: Cô lạnh lùng xuất hiện trước mặt anh
- Chương 94: Thấy anh và Đường Hân thân mật
- Chương 95: Nhận được trợ giúp ngoài mong đợi
- Chương 96: Đã đến lúc nên nhắc nhở Cô Đường chút sự thật
- Chương 97: Thì ra anh biết mọi thứ
- Chương 98: Anh nói dối
- Chương 99: Anh và cô không thể nào
- Chương 100: Người âm thầm trợ giúp cô xuất hiện
- Chương 101: Gặp người giúp đỡ mình
- Chương 102: Ba cô còn sống
- Chương 103: Bước vào cuộc sống mới
- Chương 104: Cô bị anh dồn vào tường
- Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn
- Chương 106: Dịch Khiêm…
- Chương 107: Sang Mỹ với anh
- Chương 108: Nhìn thấy cô khóc…
- Chương 109: Anh quan tâm đến cô
- Chương 110: Cô trở nên chủ động
- Chương 111: Cô đùa với lửa
- Chương 112: Cô đùa với lửa (2)
- Chương 113: Kết hôn
- Chương 114: Kết hôn (2)
- Chương 115: Bởi vì quan tâm
- Chương 116: Bởi vì quan tâm. (2)
- Chương 117: Thật sự thân mật như thể là một đôi vợ chồng mới cưới
- Chương 118: Thật sự thân mật như thể một đôi vợ chồng mới cưới! (2)
- Chương 119: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (1)
- Chương 120: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (2)
- Chương 121: Lý do cô tiếp cận anh
- Chương 122: Cưỡng ép ở phòng tắm
- Chương 123: Cưỡng ép ở phòng tắm (2)
- Chương 124: Chủ động làm hòa
- Chương 125: Thì ra cũng luyến tiếc như vậy
- Chương 126: Cô ấy chỉ muốn lấy lòng anh…
- Chương 127: Thương tổn bụng của cô
- Chương 128: Mang thai, cần điều dưỡng
- Chương 129: Kết quả thẩm vấn trên tòa
- Chương 130: Đứa bé vẫn còn
- Chương 131: Không muốn rời khỏi khi bụng lớn
- Chương 132: Anh có phụ nữ khác, cô vẫn độc thân
- Chương 133: Cũng bởi vì có thể là cô mà anh tới
- Chương 134: Hay tin anh sắp kết hôn cô vẫn bình tĩnh
- Chương 135: Một khi thực sự đã lạnh nhạt thì thường không thể như ý
- Chương 136: Người cứu anh ở trại trẻ mồ Côi năm đó là Hạ Tử Du
- Chương 137: Chuyện xảy ra ba năm trước
- Chương 138: Chuyện xảy ra ba năm trước (2)
- Chương 139: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi
- Chương 140: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi (2)
- Chương 141: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (1)
- Chương 142: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (2)
- Chương 143: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi
- Chương 144: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi (2)
- Chương 145: Anh muốn ở bên cô
- Chương 146: Anh muốn ở bên cô (2)
- Chương 147: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn
- Chương 148: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn (2)
- Chương 149: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác
- Chương 150: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác (2)
- Chương 151: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm
- Chương 152: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 153: Buổi tối bị lừa đi khách sạn
- Chương 154: Buổi tối bị lừa đi khách sạn (2)
- Chương 155: Gia đình hạnh phúc
- Chương 156: Gia đình hạnh phúc (2)
- Chương 157: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình
- Chương 158: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình (2)
- Chương 159: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon
- Chương 160: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon (2)
- Chương 171: Làm lành
- Chương 172: Làm lành (2)
- Chương 173: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp
- Chương 174: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp (2)
- Chương 175: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ
- Chương 176: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ (2)
- Chương 177: Sau khi kết hôn
- Chương 178: Sau khi kết hôn (2)
- Chương 179: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du
- Chương 180: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du (2)
- Chương 181: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi
- Chương 182: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi (2)
- Chương 183: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh
- Chương 184: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh (2)
- Chương 185: Bây giờ cô rất hạnh phúc
- Chương 186: Bây giờ cô rất hạnh phúc (2)
- Chương 187: Anh tức giận
- Chương 188: Anh tức giận (2)
- Chương 189: Cưng chiều vô hạn
- Chương 190: Cưng chiều vô hạn (2)
- Chương 191: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút
- Chương 192: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút (2)
- Chương 193: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt
- Chương 194: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt (2)
- Chương 195: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại
- Chương 196: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại (2)
- Chương 197: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế
- Chương 198: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế (2)
- Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
- Chương 200: Mọi thứ như không có gì thay đổi (2)
- Chương 201: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng
- Chương 202: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng (2)
- Chương 203: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (1)
- Chương 204: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (2)
- Chương 205: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (1)
- Chương 206: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (2)
- Chương 207: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (1)
- Chương 208: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (2)
- Chương 209: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác
- Chương 210: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác (2)
- Chương 211: Không phải tới để ôm ấp yêu thương
- Chương 212: Không phải tới để ôm ấp yêu thương (2)
- Chương 213: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua
- Chương 214: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua (2)
- Chương 215: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’
- Chương 216: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’ (2)
- Chương 217: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (1)
- Chương 218: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (2)
- Chương 219: Sinh nhật bị lãng quên (1)
- Chương 220: Sinh nhật bị lãng quên (2)
- Chương 221: Cần phải gánh chịu hậu quả (1)
- Chương 222: Cần phải gánh chịu hậu quả (2)
- Chương 223: Không có can đảm nhìn anh (1)
- Chương 224: Không có can đảm nhìn anh (2)
- Chương 225: Chết tiệt. . . . . (1)
- Chương 226: Chết tiệt. . . . . (2)
- Chương 227: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (1)
- Chương 228: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (2)
- Chương 229: Anh muốn có một đứa con trai (1)
- Chương 230: Anh muốn có một đứa con trai (2)
- Chương 231: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (1)
- Chương 232: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (2)
- Chương 233: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (1)
- Chương 234: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (2)
- Chương 235: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (1)
- Chương 236: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (2)
- Chương 237: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (1)
- Chương 238: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 239: Anh không ôm lại cô (1)
- Chương 240: Anh không ôm lại cô (2)
- Chương 241: Dọn ra ngoài (1)
- Chương 242: Dọn ra ngoài (2)
- Chương 243: Có lẽ không nên tới tìm anh (1)
- Chương 244: Có lẽ không nên tới tìm anh (2)
- Chương 245: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (1)
- Chương 246: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (2)
- Chương 247: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (1)
- Chương 248: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (2)
- Chương 249: Không thể nào làm được tự nhiên (1)
- Chương 250: Không thể nào làm được tự nhiên (2)
- Chương 251: Cô chỉ có một yêu cầu (1)
- Chương 252: Cô chỉ có một yêu cầu (2)
- Chương 253: Vui mừng vô ích
- Chương 254: Hóa ra là….không nên tranh thủ
- Chương 255: Chuẩn bị tham dự tiệc sinh nhật bà Đàm
- Chương 256: Cùng anh đi dự tiệc
- Chương 257: Bị bỏ thuốc
- Chương 258: Bị bỏ thuốc (p2)
- Chương 259: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p1)
- Chương 260: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p2)
- Chương 261: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p3.1)
- Chương 262: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ(p3.2)
- Chương 263: Thành toàn (1)
- Chương 264: Thành toàn (2)
- Chương 265: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (1)
- Chương 266: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (2)
- Chương 267: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (1)
- Chương 268: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (2)
- Chương 269: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (1)
- Chương 270: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (2)
- Chương 271: Xem mắt và gặp mặt (1)
- Chương 272: Xem mắt và gặp mặt (2)
- Chương 273: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (1)
- Chương 274: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (2)
- Chương 275: Lần đầu tiên đánh con, lòng lại đau đớn đến mức khiến cô không thể chịu nổi
- Chương 276: Dễ dàng mệt mỏi
- Chương 277: Lý do đưa cô đến Los Angeles
- Chương 278: Đồ Ngốc này
- Chương 279: Được người giải cứu vào thời khắc mấu chốt
- Chương 280: Cắt đứt thì phải cắt đứt hoàn toàn
- Chương 281: Chuyển vào nhà họ Đàm
- Chương 282: Hại chết ‘con’ của anh và Đan Nhất Thuần
- Chương 283: Đúng là tôi muốn trả thù anh đấy
- Chương 284: Đứa bé và vợ trước của tôi có quan hệ gì tới cậu
- Chương 285: Cần một người có thể bảo vệ cô ấy
- Chương 286: Nhớ kỹ bộ mặt mà khiến người ta chỉ muốn phun nước miếng lên đó
- Chương 287: Nỗi lòng của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 288: Anh cứ thế nhìn cô và hôn cô
- Chương 289: Hạ Tử Du là của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 290: Rốt cuộc có thể đi làm chuyện của mình
- Chương 291: Phát hiện ra manh mối đầu tiên về anh
- Chương 292: Trở lại Los Angeles gặp anh (p1)
- Chương 293: Trở về Los Angeles gặp anh (p2)
- Chương 294: Biểu hiện của cô khiến người khác kinh ngạc
- Chương 295: Biết được sự thực đêm cô mang thai anh có đến thăm
- Chương 296: Dù yêu hay không, anh vẫn có đến
- Chương 297: Thắng thì phải thắng cho đẹp
- Chương 298: Cô sững sờ khi mở cửa ra nhìn thấy anh
- Chương 299: Vợ yêu, em đã từng nói em rất yêu anh, bây giờ vẫn còn phải không?
- Chương 300: Chỉ muốn ôm cô ngủ một giấc thật ngon
- Chương 301: ‘Chuyện tốt’ vô tội bị cắt ngang
- Chương 302: Đúng là một buổi tối vừa bực lại vừa vui
- Chương 303: Yêu cô hơn vạn lời nói
- Chương 304: Được ăn rồi
- Chương 305: Anh đúng là vô lại
- Chương 306: Trở lại nhà họ Đàm, cô bỗng trở thành người hạnh phúc nhất trên đời
- Chương 307: Ăn vạ để cầu hôn (1)
- Chương 308: Ăn vạ để cầu hôn (2.1)
- Chương 310: Không chịu nổi hấp dẫn (1)
- Chương 311: Không chịu nổi hấp dẫn (2)
- Chương 312: Ăn em sạch sẽ, xem em còn dám không ngoan
- Chương 313: Giới tính của song thai
- Chương 314: Kỹ thuật thu phục chồng
- Chương 315: Cực hạn cưng chiều & lòng dạ nhỏ nhen
- Chương 316: Đừng, anh sẽ vò nát lễ phục mất
- Chương 317: Vợ chồng cãi cọ một tí
- Chương 318: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (1)
- Chương 319: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (2)
- Chương 320: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (1)
- Chương 321: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (2)
- Chương 322: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ
- Chương 323: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ (2)
- Chương 324: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ…. (1)
- Chương 325: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ… (2)
- Chương 326: Đau lòng không sao nén nỗi
- Chương 327: Đau lòng không sao nén nỗi (2)
- Chương 328: Vợ à, anh rất yêu em....
- Chương 329: Vợ à, anh rất yêu em.. (2)
- Chương 330: Chọn tên cho em bé
- Chương 331: Chọn tên cho em bé (2)
- Chương 332: Một màn khôi hài trước khi sinh con
- Chương 333: Một màn khôi hài trước khi sinh con (2)
- Chương 334: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai
- Chương 335: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai(2)
- Chương 336: Sự tốt đẹp làm say lòng người
- Chương 337: Sự tốt đẹp làm say lòng người(2)
- Chương 338: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần
- Chương 339: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần (2)
- Chương 340: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn
- Chương 341: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn (2)
- Chương 342: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 343: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 344: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt
- Chương 345: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt (2)
- Chương 346: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ
- Chương 347: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ (2)
- Chương 348: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp
- Chương 349: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp (2)
- Chương 350: Cưng chiều vợ đến tận trời
- Chương 351: Cưng chiều vợ đến tận trời (2)
- Chương 352: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông
- Chương 353: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông (2)
- Chương 354: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi
- Chương 355: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi (2)
- Chương 356: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình
- Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
- Chương 358: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé
- Chương 359: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé (2)
- Chương 360: Vẫn là vấn đề sinh con
- Chương 361: Vẫn là vấn đề sinh con (2)
- Chương 362: Ăn sạch em không phải là vấn đề
- Chương 363: Ăn sạch em không phải là vấn đề (2)
- Chương 364: Hình tượng vú em của lão Đàm
- Chương 365: Hình tượng vú em của lão Đàm (2)
- Chương 366: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 367: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 368: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 369: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 370: Một năm bế hai đứa
- Chương 371: Một năm bế hai đứa (2)
- Chương 372: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi
- Chương 373: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi (2)
- Chương 374: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’
- Chương 375: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’ (2)
- Chương 376: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi
- Chương 377: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi (2)
- Chương 378: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực
- Chương 379: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực (2)
- Chương 380: Anh thích em, anh muốn em…
- Chương 381: Anh thích em, anh muốn em… (2)
- Chương 382: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em
- Chương 383: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em (2)
- Chương 384: Muốn cô tiến lên phía trước để rồi rơi vào tay giặc
- Chương 385: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không…
- Chương 386: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không… (2)
- Chương 387: Sự ngọt ngào hạnh phúc (Kết thúc)
- bình luận