Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng - Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
Chương trước- Chương 1: Dành cho cơ hội gặp mặt bí mật
- Chương 2: Phòng PR là hộp đêm bán mình sao
- Chương 3: Chuyện lớn cả đời vô cùng gấp rút
- Chương 4: Khách sạn phòng số 1618
- Chương 5: Bị nhốt ở khách sạn
- Chương 6: Ngoan ngoãn nằm ở trên giường phục vụ tôi
- Chương 7: Đêm cuồng nhiệt
- Chương 8: Đau quá, cút ngay
- Chương 9: Cho cô ấy nghỉ phép ba ngày, cô ấy cần được ‘nghỉ ngơi’
- Chương 10: Tên cầm thú và tổng giám đốc có liên hệ với nhau
- Chương 11: Chọn báo cảnh sát hay là tránh thai
- Chương 12: Không cho cô xin thôi việc
- Chương 13: Tổng giám đốc có hứng thú với cô
- Chương 14: Chúng ta không ‘quen’ sao
- Chương 15: Anh có thể vô sỉ hơn nữa được không
- Chương 16: Cô gái họ X quyến rũ tổng giám đốc trẻ tuổi
- Chương 17: Quyết định làm người phụ nữ của anh
- Chương 18: Phải làm quen đụng chạm với anh
- Chương 19: Bí mật về thân thế của cô
- Chương 20: 3 giờ sáng, anh bảo cô đi qua chỗ anh
- Chương 21: Cưỡng đoạt
- Chương 22: Không nên mặc anh định đoạt
- Chương 23: Hạ thị gặp nguy cơ
- Chương 24: Tổng giám đốc đã không còn hứng thú với cô
- Chương 25: Không gặp được anh
- Chương 26: Nhắm mắt, ôm lấy anh từ đằng sau
- Chương 27: Học cách phụ thuộc
- Chương 28: Giao dịch bán mình thành công
- Chương 29: Anh nhắc nhở cô là tham muốn chiếm hữu của anh
- Chương 30: Trời ơi, ba mẹ nhắc tới Đàm Dịch Khiêm
- Chương 31: Chuyện cô Quyến rũ Đàm Dịch Khiêm đã bị phanh phui
- Chương 32: Nên giải quyết lời đồn như thế nào
- Chương 33: Xấu hổ lẫn nhục nhã
- Chương 34: Anh thật sự che chở cô như thế sao
- Chương 35: Mất ngủ vì anh
- Chương 36: Chấn động trên xe
- Chương 37: Đang yêu đương với tổng giám đốc Đàm
- Chương 38: Bại lộ ở khách sạn
- Chương 39: Tìm người giả Đàm Dịch Khiêm làm bạn trai
- Chương 40: Thảo nào chuyện giữa con và Đàm Dịch Khiêm không thể phơi bày
- Chương 41: Đàm Dịch Khiêm tuyên bố cô chính là bạn gái của anh
- Chương 42: Ôm anh thật chặt
- Chương 43: Anh đi khiến cô cảm thấy mất mát
- Chương 44: Bị nôn mửa
- Chương 45: Anh cũng sắp phải làm cha rồi
- Chương 46: Ai cho phép cô mang thai con tôi
- Chương 47: Chỉ vì biết cô mang thai
- Chương 48: Cô thật sự chỉ là một người phụ nữ để anh thõa mãn thôi sao
- Chương 49: Hóa ra anh đã có bạn gái
- Chương 50: Quan hệ của bọn họ có lẽ phải kết thúc
- Chương 51: Mời cô tham dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 52: Sẽ trang điểm thật xinh đẹp để đến dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 53: Đến tham dự dạ tiệc
- Chương 54: Hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta
- Chương 55: Em có biết tôi đợi ngày này bao lâu không
- Chương 56: Đính hôn thuận lợi
- Chương 57: Mình thích Dịch Khiêm sao
- Chương 58: Cô đang tự ghen với “mình”
- Chương 59: Tình cảm sâu nặng của anh với Đường Hân
- Chương 60: Nhanh tổ chức hôn lễ
- Chương 61: Đừng gọi cô là Đường Hân
- Chương 62: Mình nên lựa chọn cả đời được anh cưng chiều sao
- Chương 63: Dành cho Đường Hân tình cảm sâu nặng
- Chương 64: Lựa chọn trước đêm nay
- Chương 65: Cô muốn thẳng thắn nói thật tất cả với anh
- Chương 66: Đường Hân đã chết
- Chương 67: Đột nhiên cô không muốn nói gì cả
- Chương 68: Hôn lễ trước thời hạn
- Chương 69: Lần đầu tiên Đường Hân xuất hiện
- Chương 70: Cô không biết, sau đêm nay, mình đã đi tới đường cùng
- Chương 71: Anh che giấu sát khí, còn cô thì vô cùng hạnh phúc
- Chương 72: Thử váy cưới
- Chương 73: Chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không…
- Chương 74: Tàn nhẫn với cô, anh không hề do dự
- Chương 75: Cô bị dẫn đi vì phạm tội thương mại
- Chương 76: Hạ Tử Du bị giam giữ, Đường Hân trở về nhà họ Hạ
- Chương 77: 3078 Hạ Tử Du, có người đến thăm
- Chương 78: Cô muốn gặp anh, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh
- Chương 79: Mang thai
- Chương 80: Bảo bối của cô
- Chương 81: Biết được tin anh sắp kết hôn
- Chương 82: Gặp lại anh, bốn mắt nhìn nhau
- Chương 83: Đến chợ lao động tìm việc
- Chương 84: Biết anh hãm hại cô vào tù
- Chương 85: Cô tìm gặp anh
- Chương 86: Rốt cuộc cũng biết được đáp án
- Chương 87: Khóc đến tan nát cõi lòng
- Chương 88: Anh biết được họ có con gái
- Chương 89: Anh ta thậm chí biết con đang ở trại trẻ mồ Côi
- Chương 90: Cô sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ trước mặt anh!
- Chương 91: Cô muốn mang con rời khỏi anh
- Chương 92: Vì con gái, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa
- Chương 93: Cô lạnh lùng xuất hiện trước mặt anh
- Chương 94: Thấy anh và Đường Hân thân mật
- Chương 95: Nhận được trợ giúp ngoài mong đợi
- Chương 96: Đã đến lúc nên nhắc nhở Cô Đường chút sự thật
- Chương 97: Thì ra anh biết mọi thứ
- Chương 98: Anh nói dối
- Chương 99: Anh và cô không thể nào
- Chương 100: Người âm thầm trợ giúp cô xuất hiện
- Chương 101: Gặp người giúp đỡ mình
- Chương 102: Ba cô còn sống
- Chương 103: Bước vào cuộc sống mới
- Chương 104: Cô bị anh dồn vào tường
- Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn
- Chương 106: Dịch Khiêm…
- Chương 107: Sang Mỹ với anh
- Chương 108: Nhìn thấy cô khóc…
- Chương 109: Anh quan tâm đến cô
- Chương 110: Cô trở nên chủ động
- Chương 111: Cô đùa với lửa
- Chương 112: Cô đùa với lửa (2)
- Chương 113: Kết hôn
- Chương 114: Kết hôn (2)
- Chương 115: Bởi vì quan tâm
- Chương 116: Bởi vì quan tâm. (2)
- Chương 117: Thật sự thân mật như thể là một đôi vợ chồng mới cưới
- Chương 118: Thật sự thân mật như thể một đôi vợ chồng mới cưới! (2)
- Chương 119: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (1)
- Chương 120: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (2)
- Chương 121: Lý do cô tiếp cận anh
- Chương 122: Cưỡng ép ở phòng tắm
- Chương 123: Cưỡng ép ở phòng tắm (2)
- Chương 124: Chủ động làm hòa
- Chương 125: Thì ra cũng luyến tiếc như vậy
- Chương 126: Cô ấy chỉ muốn lấy lòng anh…
- Chương 127: Thương tổn bụng của cô
- Chương 128: Mang thai, cần điều dưỡng
- Chương 129: Kết quả thẩm vấn trên tòa
- Chương 130: Đứa bé vẫn còn
- Chương 131: Không muốn rời khỏi khi bụng lớn
- Chương 132: Anh có phụ nữ khác, cô vẫn độc thân
- Chương 133: Cũng bởi vì có thể là cô mà anh tới
- Chương 134: Hay tin anh sắp kết hôn cô vẫn bình tĩnh
- Chương 135: Một khi thực sự đã lạnh nhạt thì thường không thể như ý
- Chương 136: Người cứu anh ở trại trẻ mồ Côi năm đó là Hạ Tử Du
- Chương 137: Chuyện xảy ra ba năm trước
- Chương 138: Chuyện xảy ra ba năm trước (2)
- Chương 139: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi
- Chương 140: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi (2)
- Chương 141: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (1)
- Chương 142: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (2)
- Chương 143: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi
- Chương 144: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi (2)
- Chương 145: Anh muốn ở bên cô
- Chương 146: Anh muốn ở bên cô (2)
- Chương 147: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn
- Chương 148: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn (2)
- Chương 149: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác
- Chương 150: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác (2)
- Chương 151: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm
- Chương 152: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 153: Buổi tối bị lừa đi khách sạn
- Chương 154: Buổi tối bị lừa đi khách sạn (2)
- Chương 155: Gia đình hạnh phúc
- Chương 156: Gia đình hạnh phúc (2)
- Chương 157: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình
- Chương 158: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình (2)
- Chương 159: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon
- Chương 160: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon (2)
- Chương 171: Làm lành
- Chương 172: Làm lành (2)
- Chương 173: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp
- Chương 174: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp (2)
- Chương 175: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ
- Chương 176: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ (2)
- Chương 177: Sau khi kết hôn
- Chương 178: Sau khi kết hôn (2)
- Chương 179: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du
- Chương 180: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du (2)
- Chương 181: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi
- Chương 182: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi (2)
- Chương 183: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh
- Chương 184: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh (2)
- Chương 185: Bây giờ cô rất hạnh phúc
- Chương 186: Bây giờ cô rất hạnh phúc (2)
- Chương 187: Anh tức giận
- Chương 188: Anh tức giận (2)
- Chương 189: Cưng chiều vô hạn
- Chương 190: Cưng chiều vô hạn (2)
- Chương 191: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút
- Chương 192: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút (2)
- Chương 193: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt
- Chương 194: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt (2)
- Chương 195: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại
- Chương 196: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại (2)
- Chương 197: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế
- Chương 198: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế (2)
- Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
- Chương 200: Mọi thứ như không có gì thay đổi (2)
- Chương 201: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng
- Chương 202: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng (2)
- Chương 203: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (1)
- Chương 204: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (2)
- Chương 205: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (1)
- Chương 206: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (2)
- Chương 207: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (1)
- Chương 208: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (2)
- Chương 209: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác
- Chương 210: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác (2)
- Chương 211: Không phải tới để ôm ấp yêu thương
- Chương 212: Không phải tới để ôm ấp yêu thương (2)
- Chương 213: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua
- Chương 214: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua (2)
- Chương 215: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’
- Chương 216: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’ (2)
- Chương 217: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (1)
- Chương 218: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (2)
- Chương 219: Sinh nhật bị lãng quên (1)
- Chương 220: Sinh nhật bị lãng quên (2)
- Chương 221: Cần phải gánh chịu hậu quả (1)
- Chương 222: Cần phải gánh chịu hậu quả (2)
- Chương 223: Không có can đảm nhìn anh (1)
- Chương 224: Không có can đảm nhìn anh (2)
- Chương 225: Chết tiệt. . . . . (1)
- Chương 226: Chết tiệt. . . . . (2)
- Chương 227: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (1)
- Chương 228: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (2)
- Chương 229: Anh muốn có một đứa con trai (1)
- Chương 230: Anh muốn có một đứa con trai (2)
- Chương 231: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (1)
- Chương 232: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (2)
- Chương 233: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (1)
- Chương 234: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (2)
- Chương 235: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (1)
- Chương 236: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (2)
- Chương 237: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (1)
- Chương 238: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 239: Anh không ôm lại cô (1)
- Chương 240: Anh không ôm lại cô (2)
- Chương 241: Dọn ra ngoài (1)
- Chương 242: Dọn ra ngoài (2)
- Chương 243: Có lẽ không nên tới tìm anh (1)
- Chương 244: Có lẽ không nên tới tìm anh (2)
- Chương 245: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (1)
- Chương 246: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (2)
- Chương 247: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (1)
- Chương 248: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (2)
- Chương 249: Không thể nào làm được tự nhiên (1)
- Chương 250: Không thể nào làm được tự nhiên (2)
- Chương 251: Cô chỉ có một yêu cầu (1)
- Chương 252: Cô chỉ có một yêu cầu (2)
- Chương 253: Vui mừng vô ích
- Chương 254: Hóa ra là….không nên tranh thủ
- Chương 255: Chuẩn bị tham dự tiệc sinh nhật bà Đàm
- Chương 256: Cùng anh đi dự tiệc
- Chương 257: Bị bỏ thuốc
- Chương 258: Bị bỏ thuốc (p2)
- Chương 259: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p1)
- Chương 260: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p2)
- Chương 261: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p3.1)
- Chương 262: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ(p3.2)
- Chương 263: Thành toàn (1)
- Chương 264: Thành toàn (2)
- Chương 265: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (1)
- Chương 266: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (2)
- Chương 267: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (1)
- Chương 268: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (2)
- Chương 269: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (1)
- Chương 270: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (2)
- Chương 271: Xem mắt và gặp mặt (1)
- Chương 272: Xem mắt và gặp mặt (2)
- Chương 273: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (1)
- Chương 274: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (2)
- Chương 275: Lần đầu tiên đánh con, lòng lại đau đớn đến mức khiến cô không thể chịu nổi
- Chương 276: Dễ dàng mệt mỏi
- Chương 277: Lý do đưa cô đến Los Angeles
- Chương 278: Đồ Ngốc này
- Chương 279: Được người giải cứu vào thời khắc mấu chốt
- Chương 280: Cắt đứt thì phải cắt đứt hoàn toàn
- Chương 281: Chuyển vào nhà họ Đàm
- Chương 282: Hại chết ‘con’ của anh và Đan Nhất Thuần
- Chương 283: Đúng là tôi muốn trả thù anh đấy
- Chương 284: Đứa bé và vợ trước của tôi có quan hệ gì tới cậu
- Chương 285: Cần một người có thể bảo vệ cô ấy
- Chương 286: Nhớ kỹ bộ mặt mà khiến người ta chỉ muốn phun nước miếng lên đó
- Chương 287: Nỗi lòng của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 288: Anh cứ thế nhìn cô và hôn cô
- Chương 289: Hạ Tử Du là của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 290: Rốt cuộc có thể đi làm chuyện của mình
- Chương 291: Phát hiện ra manh mối đầu tiên về anh
- Chương 292: Trở lại Los Angeles gặp anh (p1)
- Chương 293: Trở về Los Angeles gặp anh (p2)
- Chương 294: Biểu hiện của cô khiến người khác kinh ngạc
- Chương 295: Biết được sự thực đêm cô mang thai anh có đến thăm
- Chương 296: Dù yêu hay không, anh vẫn có đến
- Chương 297: Thắng thì phải thắng cho đẹp
- Chương 298: Cô sững sờ khi mở cửa ra nhìn thấy anh
- Chương 299: Vợ yêu, em đã từng nói em rất yêu anh, bây giờ vẫn còn phải không?
- Chương 300: Chỉ muốn ôm cô ngủ một giấc thật ngon
- Chương 301: ‘Chuyện tốt’ vô tội bị cắt ngang
- Chương 302: Đúng là một buổi tối vừa bực lại vừa vui
- Chương 303: Yêu cô hơn vạn lời nói
- Chương 304: Được ăn rồi
- Chương 305: Anh đúng là vô lại
- Chương 306: Trở lại nhà họ Đàm, cô bỗng trở thành người hạnh phúc nhất trên đời
- Chương 307: Ăn vạ để cầu hôn (1)
- Chương 308: Ăn vạ để cầu hôn (2.1)
- Chương 310: Không chịu nổi hấp dẫn (1)
- Chương 311: Không chịu nổi hấp dẫn (2)
- Chương 312: Ăn em sạch sẽ, xem em còn dám không ngoan
- Chương 313: Giới tính của song thai
- Chương 314: Kỹ thuật thu phục chồng
- Chương 315: Cực hạn cưng chiều & lòng dạ nhỏ nhen
- Chương 316: Đừng, anh sẽ vò nát lễ phục mất
- Chương 317: Vợ chồng cãi cọ một tí
- Chương 318: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (1)
- Chương 319: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (2)
- Chương 320: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (1)
- Chương 321: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (2)
- Chương 322: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ
- Chương 323: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ (2)
- Chương 324: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ…. (1)
- Chương 325: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ… (2)
- Chương 326: Đau lòng không sao nén nỗi
- Chương 327: Đau lòng không sao nén nỗi (2)
- Chương 328: Vợ à, anh rất yêu em....
- Chương 329: Vợ à, anh rất yêu em.. (2)
- Chương 330: Chọn tên cho em bé
- Chương 331: Chọn tên cho em bé (2)
- Chương 332: Một màn khôi hài trước khi sinh con
- Chương 333: Một màn khôi hài trước khi sinh con (2)
- Chương 334: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai
- Chương 335: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai(2)
- Chương 336: Sự tốt đẹp làm say lòng người
- Chương 337: Sự tốt đẹp làm say lòng người(2)
- Chương 338: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần
- Chương 339: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần (2)
- Chương 340: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn
- Chương 341: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn (2)
- Chương 342: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 343: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 344: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt
- Chương 345: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt (2)
- Chương 346: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ
- Chương 347: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ (2)
- Chương 348: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp
- Chương 349: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp (2)
- Chương 350: Cưng chiều vợ đến tận trời
- Chương 351: Cưng chiều vợ đến tận trời (2)
- Chương 352: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông
- Chương 353: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông (2)
- Chương 354: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi
- Chương 355: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi (2)
- Chương 356: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình
- Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
- Chương 358: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé
- Chương 359: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé (2)
- Chương 360: Vẫn là vấn đề sinh con
- Chương 361: Vẫn là vấn đề sinh con (2)
- Chương 362: Ăn sạch em không phải là vấn đề
- Chương 363: Ăn sạch em không phải là vấn đề (2)
- Chương 364: Hình tượng vú em của lão Đàm
- Chương 365: Hình tượng vú em của lão Đàm (2)
- Chương 366: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 367: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 368: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 369: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 370: Một năm bế hai đứa
- Chương 371: Một năm bế hai đứa (2)
- Chương 372: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi
- Chương 373: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi (2)
- Chương 374: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’
- Chương 375: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’ (2)
- Chương 376: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi
- Chương 377: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi (2)
- Chương 378: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực
- Chương 379: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực (2)
- Chương 380: Anh thích em, anh muốn em…
- Chương 381: Anh thích em, anh muốn em… (2)
- Chương 382: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em
- Chương 383: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em (2)
- Chương 384: Muốn cô tiến lên phía trước để rồi rơi vào tay giặc
- Chương 385: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không…
- Chương 386: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không… (2)
- Chương 387: Sự ngọt ngào hạnh phúc (Kết thúc)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng
Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
Tuy nhiên, đó cũng chỉ là kế hoạch mà thôi đương nhiên lúc thực hiện luôn có sự chuyển hướng.
Cũng giống như bây giờ, Đàm Dịch Khiêm mặt lạnh đứng dậy đi ra đóng cửaphòng làm việc lại, lúc Hạ Tử Du cho rằng Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị mắngcô một trận thì Đàm Dịch Khiêm lại tóm lấy eo cô ôm chặt lấy cô từ đằngsau.
Cả người Hạ Tử Du cứng lại, có hơi không hiểu rõ tình hìnhcho lắm, ngây người nói, "Ôi... Ông xã...." Trời ạ, anh không hề cóchút tức giận nào sao?
Đàm Dịch Khiêm cúi đầu tì lên vai Hạ Tử Du, dịu dàng nói, "Em yêu à, hôm nay đi mua sắm có vui không?"
Hạ Tử Du sững sờ gật gật đầu.
Đàm Dịch Khiêm cưng chiều hôn lên gò má Hạ Tử Du, "Hôm nay em thể hiện rất tốt."
Thể hiện rất tốt?
Hạ Tử Du bắt đầu cảm thấy hơi mờ mịt rồi, cô hỏi, "Ủa, ông xã, anh không cảm thấy hôm nay em xài tiền rất phung phí à?"
Thật ra thì hôm nay cô mua nhiều thứ thế cũng chỉ là muốn tiêu bớt tiền củaanh, đương nhiên hôm nay cô cũng không mua vớ vẩn lung tung, những thứquần áo và trang sức kia có rất nhiều thứ thích hợp với mẹ anh và ĐàmTâm, cô chuẩn bị quậy với Đàm Khiêm xong sẽ đem mấy thứ này về cho haingười phụ nữ ở nhà.
Đàm Dịch Khiêm dường như rất hài lòng, giọngnói khàn khàn phả lên vành tai cô, "Bà xã tiêu tiền của ông xã là việcđương nhiên thôi mà."
Hạ Tử Du ngẩn ra, "Nhưng mà hôm nay em muađồ lung tung như thế, nếu như cứ theo đà này, tiền của anh đều bị emtiêu phí hết mất."
Đàm Dịch Khiêm cười nói, "Cô gái ngốc nghếch này, em tiêu như thế mới đúng chứ, nhờ vậy anh mới lại có thể kiếm tiền vì em...."
Nhưng mà tiền của anh thì chắc cả đời này cô tiêu cũng không hết....
Nghe những lời này của Đàm Dịch Khiêm trong lòng cô ngọt ngào như được rótmật, nhưng khi cô cười tủm tỉm cô mới phát hiện ra mục đích mà cô đi rangoài càn quét nọ đã vứt lên chín tầng mây rồi, cô muốn ở trước mặt anhhung hăng một trận đề hòa được với anh một ván, làm sao bây giờ lại quên hết thế này?
Nghĩ tới đây, Hạ Tử Du không thể không tiếp tụcnhắc đến ‘việc ác’ mà hôm nay cô ra ngoài mua đồ kia trước mặt Đàm DịchKhiêm lần nữa, cô nói, "Ông xã, em đột nhiên lại phát hiện ra mấy bộquần áo vừa mới rồi chẳng đẹp tí nào cả....."
"Không đẹp thì bỏ đi, không cần tiếc."
"À? Nhưng mà đều rất đắt đó!"
"Quần áo mà thôi, vợ yêu của anh vui là được!"
Bây giờ trong lòng cô thực sự là quá buồn bực rồi đấy nhé, ây da, đây làlần đầu tiên cô muốn dậy dỗ người nào đó mà sao lại khó thế?
Tại sao cô mua đồ lung tung mà anh chẳng giận tí nào?
Trong lòng Hạ Tử Du lại nghĩ ra một kế, cố ý nói, "Ông xã, thì ra là anhkhông hề giận à, mới nãy em còn tưởng là anh đang giận lắm ấy chứ!"
Đàm Dịch Khiêm ôm chặt lấy eo Hạ Tử Du, phả hơi thở nóng hổi lên cổ cô, "Thật sự là anh cũng có giận...."
Hạ Tử Du nghe được Đàm Dịch Khiêm nói thế trong lòng cảm thấy vui vẻ, "Anh tức giận cái gì chứ? Có phải là giận em mua nước hoa lung tung haykhông, thật ra thì em cảm thấy mùi hương của mấy loại nước hoa đó rấtthơm mà, anh ngửi thử xem, em có xịt trên người đấy, thơm lắm...."
Biết Đàm Dịch Khiêm chỉ thích mùi hương cỏ chanh trên người cô vì thế Hạ TửDu cố ý nghiêng đầu để cho anh ngửi mùi hương nước hoa lộn xộn nồng đậmhơn trên vai cô.
Hạ Tử Du vẫn cứ nghĩ rằng Đàm Dịch Khiêm sẽ nổigiận, ai ngờ, Đàm Dịch Khiêm lúc này lại đang kéo vai áo và dây áo lótcủa cô xuống, nhẹ nhàng liếm mút bờ vai trắng mềm như tuyết của cô, hơithở nóng bỏng phả lên da thịt cô khiến cho cô ngay lập tức hiểu ra anhđang muốn làm gì.....
Hạ Tử Du nhăn nhó gọi, "Ông xã...."
Đàm Dịch Khiêm ậm ờ mơ hồ nói, "Thơm lắm...."
Cô đương nhiên là thơm rồi, vì muốn cho anh nổi giận, lúc ở trên đường đến công ty cô đã xịt rất nhiều lên người mà.....
Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, "Không phải là anh chỉ thích mùi hương của cỏ chanh thôi à?"
"So với mùi hương của cỏ chanh, anh thích mùi thơm trên người em lúc này hơn."
"Tại sao?"
Nhưng lúc này Đàm Dịch Khiêm đã bế Hạ Tử Du lên.
"Ối, anh bế em đi đâu đấy...."
Đàm Dịch Khiêm cất bước đi về phía phòng nghỉ tạm trong văn phòng anh, chỉtrong chớp mắt tiếp theo đã đá tung cánh cửa phòng mở bung ra.
Cũng không biết chuyện gì xảy ra, vừa vào phòng nghỉ ngơi Đàm Dịch Khiêmngay lập tức đặt cô lên giường sau đó vội vã đè lên người cô.....
Anh rất gấp, gấp đến mức còn không có đùa giỡn dạo đầu, trực tiếp cởi hếtđồ mặc ở nửa người dưới của cô ra rồi vội vàng đi vào.....
Màphản ứng của Hạ Tử Du hôm nay cũng nằm ngoài sự tưởng tưởng của chínhcô, trước kia, mặc dù mọi lần cô dễ dàng đắm chìm trong kỹ xảo cao siêucủa anh, nhưng cũng rất ít khi mất khống chế như hôm nay —— Ôm chặt anh, từ đầu đến cuối không để cho anh trì hoãn một giây nào cả.
Càngkỳ quái hơn đó là, mỗi một lần anh ra vào lại khiến cô cảm thấy dễ chịulạ thường, thoải mái lại thường, chỉ muốn phối hợp với anh.....
Rốt cuộc, cả hai cũng cùng nhau đạt đến cực đỉnh, sau đó cô nằm trên ngực anh thở hổn hển.
Anh hôn lên trán cô với vẻ cực kỳ yêu thương.
"Ông xã, anh có cảm thấy hôm nay chúng ta...." Cô rất ngượng khi phải nóitiếp, tóm lại là rất tốt đẹp, cảm giác thực sự là rất tốt đẹp….
"Anh biết chắc là em sẽ thích mà."
Trên hai gò má Hạ Tử Du hiện lên một rặng mây đỏ ửng, "Đáng ghét....."
Đàm Dịch Khiêm thõa mãn nhếch môi, "Toàn bộ những thứ này hoàn toàn là do nước hoa hôm nay em mua về đấy."
"Dạ?"
"Vệ sĩ nói với anh là, em có mua loại nước hoa mới nhất của DX đúng không."
Hạ Tử Du hoang mang gật đầu, "Đúng thế!"
"Lần trước trong một hoạt động từ thiện anh có gặp tổng giám chế nghệ thuậtmới của DX, cô ta đã chuẩn bị sẵn một một món quà đặc biệt muốn tặngchúc mừng cho đám cưới chúng ta. Nhưng mà lúc đó anh nghĩ là em sẽ không thích, cho nên đã từ chối, ai ngờ được hôm nay em lại tự mình đi đếncửa hàng của DX để mua loại nước hoa đó....."
"Dùng nước hoa làm quà tặng?"
Đàm Dịch Khiêm nhếch miệng ghé vào tai Hạ Tử Du nói, "Hương thơm của nhữngloại nước hoa này đều chiết xuất từ trong các loại nhựa cây thiên nhiên, nghe nói mục tiêu nghiên cứu lần này là dành cho những cặp vợ chồng mới cưới...."
Hạ Tử Du không hiểu, "Tại sao ạ?"
"Bởi vì đây là loại nước hoa có thể gia tăng sự hứng thú trong chuyện vợ chồng."
Hạ Tử Du kinh hãi thốt lên, "Trời ơi....."
Khó trách cô vào cửa hàng mua mấy loại nước hoa đó nhân viên bán hàng lạinhìn cô cười ngượng ngùng như thế, mà lúc ấy căn bản cô cũng không để ý, còn tưởng rằng vì cô nhân viên cửa hàng ấy quá nhiệt tình mà thôi....
Đàm Dịch Khiêm hôn lên đôi môi đỏ mọng của vợ yêu, thấp giọng nói, "Bà xã,là em cố ý đi mua loại nước hoa quyến rũ đó để kích thích anh à?"
Hạ Tử Du thực sự không còn mặt mũi gì nữa. Kế hoạch của cô cuối cùng tại sao lại biến thành cái kết quả tồi tệ thế này chứ.....
Đàm Dịch Khiêm chống tay nhỏm người dậy hỏi, "Sao vậy, bà xã?"
"Không có gì ạ....À phải rồi, anh vừa mới nói anh giận em cơ mà, sao bây giờ lại bảo em kích thích anh chứ?"
"Anh tức giận là vì em xịt nước hoa thơm như thế mà lại giễu qua giễu lạitrước mặt cấp dưới của anh.... Em phải biết rằng em là vợ của anh, người đàn ông mà em có thể quyến rũ cũng chỉ có thể là một mình anh thôiđấy."
Hạ Tử Du lập tức im lặng.
Cái gì gọi là tiền mất tật mang, cuối cùng hôm nay cô cũng đã được nếm thử rồi.....
Kế hoạch không thành, lại làm cho anh bạn Đàm nào đó được lợi....
Thật là thiên lý bất dung!
----
Đàm Tâm đang chọn những thứ mà cô thích từ đống chiến lợi phẩm của Hạ Tử Du mua ngày hôm qua, lại phát hiện Hạ Tử Du đang chẳng có hứng thú gì nằmườn trên ghế sofa, ánh mắt ngây ra.
Đàm Tâm vừa cầm một bộ quầnáo đứng trước gương ngắm tới ngắm lui, vừa nói, "Thật may là dáng ngườicủa chúng ta cũng suýt soát nhau, em mua mấy bộ âu phục này chị đều cóthể mặc được...Chỉ là, chị hơi tò mò, làm sao mà tự nhiên em lại muanhiều thế? Hình như bình thường em cũng không thích mấy cái này lắm....."
Hạ Tử Du mặt mũi chán nản nói, "Đừng nói nữa, thật chẳng còn tí sức nào nữa cả....."
Đàm Tâm quay đầu lại hỏi, "Sao vậy?"
Hạ Tử Du lầu bầu nói, "Cũng không có gì ạ, chỉ là đi mua loạn mấy thứ linh tinh thôi à...."
Đàm Tâm cười nói, "Vậy thì em mua mấy cái thứ gọi là đồ linh tinh này cũngthật là đủ sức nặng đấy, đoán chừng cũng chỉ có Dịch Khiêm nhà chúng tamới gánh được thôi nhỉ...."
Hạ Tử Du khẽ thở dài, "Hây....Những thứ em mua chị thích cái nào thì cứ cầm hết đi, em chẳng cần đâu."
Đàm Tâm cầm bộ quần áo ngồi lại xuống giương, nhỏ giọng nói, "Nói thật,hình như mấy cái thứ đồ này là em chỉ tiện tay mà mua thôi nhỉ, không có mấy thứ đặc biệt phù hợp với chị và em đâu....."
Hạ Tử Du trầm mặc. Cô làm sao có thể nói với chị ấy đúng là cô tiện tay mua đây?
Bỗng chốc, Đàm Tâm kích động hét lên một tiếng, "Ái!"
Hạ Tử Du sợ hết hồn, "Sao vậy ạ?"
Chỉ thấy trong tay Đàm Tâm xuất hiện thêm một cái hộp đựng nước hoa, cô vui vẻ nói, "Trời ơi, đây chính là loại mới nhất của DX mà, chị thật sự rất thích mùi hương này đấy....Lúc trước chị đi mua, nhân viên của cửa hàng đó kiên quyết bắt chị chứng minh được là đã kết hôn mới có thể bán chochị, lúc ấy chị không thể chứng minh được với nhân viên của cửa hàng kia cho nên mới đành không mua nữa.... Nhưng mà chị vẫn nhớ kỹ mùi hươngnày đó!!"
Nhìn cái hộp nước hoa trong tay của Đàm Tâm, Hạ Tử Dulập tức có biểu cảm ngỡ ngàng không nói nên lời, "Ối, chị Tâm, loại nước hoa này chị không thể lấy được!!"
Đàm Tâm nghi hoặc, "Tại sao?"
Hạ Tử Du lấy lại chai nước hoa đó từ trong tay Đàm Tâm đỏ mặt nói, "Dùsao.... Dù sao thì loại nước hoa này cũng thích hợp với chị đâu!"
"Nhưng mà em biết là chị vẫn có thói quen sưu tập nước hoa mà, bây giờ chị rất thích loại này, quan trọng là mùi của nó thật là thơm nha....."
Hạ Tử Du ngay lập tức giấu lọ nước hoa ra sau lưng, "Không được đâu ạ!!"
Đàm Tâm cũng nhanh tay cầm lên một cái hộp khác, "Em mua nhiều như thế còngì, đừng có keo kiệt với chị mà, chị chỉ lấy một chai thôi à."
"Ơ...."
Đàm Tâm vui thích cầm cái hộp trong tay xem đi xem lại, nhưng bởi vì nhãnhiệu này là một hãng của Pháp, trên vỏ hộp đều toàn là tiếng Pháp, ĐàmTâm đọc không hiểu những thứ viết trên đó, nhưng mà cái đó cũng không hề ảnh hưởng đến sự yêu thích của cô đối với loại nước hoa này.
Cuối cùng, bởi vì không thể lấy được lý do hợp lý nào từ chối Đàm Tâm nữa,Hạ Tử Du bất đắc dĩ đành phải đưa cho Đàm Tâm một chai.
....
Đàm Tâm cầm lấy chai nước hoa yêu thích quay về phòng.
Cô đang chuẩn bị đi vào phòng tắm để tẩy sạch mùi nước hoa cũ trên người,thử xịt lại mùi hương này xem thế nào, nhưng không ngờ lúc đang hớn hởđi vào phòng tắm thì lại đụng phải một bức tường thịt.
Ầm.....
Đàm Tâm che cái mũi bị đau, ngước mắt lườm cái bóng dáng cao lớn vừa mới tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.
"Quý Kình Phàm, ai cho phép anh vào phòng tôi?”
Quý Kình Phàm chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm ở nửa người dưới, phong thái ung dung nhìn người phụ nữ bé nhỏ trước mặt, "‘Bà xã’ à, em đừng cóquên đây cũng là phòng của tôi."
Đàm Tâm lườm anh, "Tôi đã nói với anh rồi, lúc tôi không có trong phòng thì anh không được phép vào đây!!"
Quý Kình Phàm dựa người trên khung cửa nói, "Bây giờ thì em đang ở đây rồi đấy thôi."
"Anh thật già mồm át lẽ phải."
"Là em làm người khác khó chịu thì có, em thừa biết tôi có thói quen tắmban ngày, tôi không tắm ở trong phòng của em thì đi đâu tắm hả? Chẳng lẽ muốn tôi tắm rửa trong phòng khách, ngộ nhỡ bị tôi bị ‘ba mẹ vợ’ nhìnthấy thì thế nào?"
Trong lúc vô tình cô chợt nhìn thấy bờ ngựcsăn chắc vẫn còn đang nhỏ nước trước mặt, Đàm Tâm vội quay lưng lại mặtđỏ bừng nói, "Anh....Anh mau mặc quần áo vào tử tế cho tôi trước đã!!"
Quý Kình Phàm đi đến bên cạnh Đàm Tâm, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô anh cười cười nói, "Xấu hổ hả?"
Đàm Tâm tức giận nói, "Đồ biến thái!!"
Quý Kình Phàm bật ra tiếng cười nhẹ.
Lúc này Đàm Tâm mới nhớ đến hộp nước hoa mà cô đánh rơi trong lúc vô tìnhđâm sầm vào anh, cô đẩy người đàn ông trước mặt ra, "Anh tránh ra coi!"
Phát hiện ra cái hộp nước hoa rơi trên mặt đất, Đàm Tâm đang muốn cúi ngườinhặt lên nhưng không ngờ bị Quý Kình Phàm nhặt lên trước.
Đàm Tâm quát lên, "Anh trả nó lại cho tôi!"
Quý Kình Phàm cầm cái hộp nước hoa lên nhìn ngó một lát.
Anh vốn chỉ lơ đãng nhìn thoáng qua, không ngờ lại nhìn thấy mấy dòng chữchú thích trên vỏ hộp. Phải biết, Quý Kình Phàm là cán bộ ngoại giao cao cấp, anh biết rất nhiều các ngôn ngữ khác nhau, phiên dịch tiếng Phápđối với anh vốn dễ dàng như trở bàn tay.....
Nhìn thấy chú thích trên vỏ hộp nước hoa, Quý Kình Phàm híp mắt lại nhìn Đàm Tâm một lúclâu, sau đó hỏi, "Cái này…..Là nước hoa của em?"
Đàm Tâm giật lại hộp nước hoa trên tay Quý Kình Phàm nói, "Phải thì sao, có liên quan gì tới anh!"
Quý Kình Phàm nhếch nhếch khóe môi nói, "Không có."
Đàm Tâm vừa nói xong liền bước vào phòng tắm đóng sập cửa phòng lại một cái rầm.
Nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại trước mặt, khóe miệng Quý Kình Phàm càngnhếch cong hơn, bắt đầu tò mò không biết tối nay khi cả hai cùng giườngkhông cùng gối sẽ xảy ra chuyện gì.....
Cũng giống như bây giờ, Đàm Dịch Khiêm mặt lạnh đứng dậy đi ra đóng cửaphòng làm việc lại, lúc Hạ Tử Du cho rằng Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị mắngcô một trận thì Đàm Dịch Khiêm lại tóm lấy eo cô ôm chặt lấy cô từ đằngsau.
Cả người Hạ Tử Du cứng lại, có hơi không hiểu rõ tình hìnhcho lắm, ngây người nói, "Ôi... Ông xã...." Trời ạ, anh không hề cóchút tức giận nào sao?
Đàm Dịch Khiêm cúi đầu tì lên vai Hạ Tử Du, dịu dàng nói, "Em yêu à, hôm nay đi mua sắm có vui không?"
Hạ Tử Du sững sờ gật gật đầu.
Đàm Dịch Khiêm cưng chiều hôn lên gò má Hạ Tử Du, "Hôm nay em thể hiện rất tốt."
Thể hiện rất tốt?
Hạ Tử Du bắt đầu cảm thấy hơi mờ mịt rồi, cô hỏi, "Ủa, ông xã, anh không cảm thấy hôm nay em xài tiền rất phung phí à?"
Thật ra thì hôm nay cô mua nhiều thứ thế cũng chỉ là muốn tiêu bớt tiền củaanh, đương nhiên hôm nay cô cũng không mua vớ vẩn lung tung, những thứquần áo và trang sức kia có rất nhiều thứ thích hợp với mẹ anh và ĐàmTâm, cô chuẩn bị quậy với Đàm Khiêm xong sẽ đem mấy thứ này về cho haingười phụ nữ ở nhà.
Đàm Dịch Khiêm dường như rất hài lòng, giọngnói khàn khàn phả lên vành tai cô, "Bà xã tiêu tiền của ông xã là việcđương nhiên thôi mà."
Hạ Tử Du ngẩn ra, "Nhưng mà hôm nay em muađồ lung tung như thế, nếu như cứ theo đà này, tiền của anh đều bị emtiêu phí hết mất."
Đàm Dịch Khiêm cười nói, "Cô gái ngốc nghếch này, em tiêu như thế mới đúng chứ, nhờ vậy anh mới lại có thể kiếm tiền vì em...."
Nhưng mà tiền của anh thì chắc cả đời này cô tiêu cũng không hết....
Nghe những lời này của Đàm Dịch Khiêm trong lòng cô ngọt ngào như được rótmật, nhưng khi cô cười tủm tỉm cô mới phát hiện ra mục đích mà cô đi rangoài càn quét nọ đã vứt lên chín tầng mây rồi, cô muốn ở trước mặt anhhung hăng một trận đề hòa được với anh một ván, làm sao bây giờ lại quên hết thế này?
Nghĩ tới đây, Hạ Tử Du không thể không tiếp tụcnhắc đến ‘việc ác’ mà hôm nay cô ra ngoài mua đồ kia trước mặt Đàm DịchKhiêm lần nữa, cô nói, "Ông xã, em đột nhiên lại phát hiện ra mấy bộquần áo vừa mới rồi chẳng đẹp tí nào cả....."
"Không đẹp thì bỏ đi, không cần tiếc."
"À? Nhưng mà đều rất đắt đó!"
"Quần áo mà thôi, vợ yêu của anh vui là được!"
Bây giờ trong lòng cô thực sự là quá buồn bực rồi đấy nhé, ây da, đây làlần đầu tiên cô muốn dậy dỗ người nào đó mà sao lại khó thế?
Tại sao cô mua đồ lung tung mà anh chẳng giận tí nào?
Trong lòng Hạ Tử Du lại nghĩ ra một kế, cố ý nói, "Ông xã, thì ra là anhkhông hề giận à, mới nãy em còn tưởng là anh đang giận lắm ấy chứ!"
Đàm Dịch Khiêm ôm chặt lấy eo Hạ Tử Du, phả hơi thở nóng hổi lên cổ cô, "Thật sự là anh cũng có giận...."
Hạ Tử Du nghe được Đàm Dịch Khiêm nói thế trong lòng cảm thấy vui vẻ, "Anh tức giận cái gì chứ? Có phải là giận em mua nước hoa lung tung haykhông, thật ra thì em cảm thấy mùi hương của mấy loại nước hoa đó rấtthơm mà, anh ngửi thử xem, em có xịt trên người đấy, thơm lắm...."
Biết Đàm Dịch Khiêm chỉ thích mùi hương cỏ chanh trên người cô vì thế Hạ TửDu cố ý nghiêng đầu để cho anh ngửi mùi hương nước hoa lộn xộn nồng đậmhơn trên vai cô.
Hạ Tử Du vẫn cứ nghĩ rằng Đàm Dịch Khiêm sẽ nổigiận, ai ngờ, Đàm Dịch Khiêm lúc này lại đang kéo vai áo và dây áo lótcủa cô xuống, nhẹ nhàng liếm mút bờ vai trắng mềm như tuyết của cô, hơithở nóng bỏng phả lên da thịt cô khiến cho cô ngay lập tức hiểu ra anhđang muốn làm gì.....
Hạ Tử Du nhăn nhó gọi, "Ông xã...."
Đàm Dịch Khiêm ậm ờ mơ hồ nói, "Thơm lắm...."
Cô đương nhiên là thơm rồi, vì muốn cho anh nổi giận, lúc ở trên đường đến công ty cô đã xịt rất nhiều lên người mà.....
Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, "Không phải là anh chỉ thích mùi hương của cỏ chanh thôi à?"
"So với mùi hương của cỏ chanh, anh thích mùi thơm trên người em lúc này hơn."
"Tại sao?"
Nhưng lúc này Đàm Dịch Khiêm đã bế Hạ Tử Du lên.
"Ối, anh bế em đi đâu đấy...."
Đàm Dịch Khiêm cất bước đi về phía phòng nghỉ tạm trong văn phòng anh, chỉtrong chớp mắt tiếp theo đã đá tung cánh cửa phòng mở bung ra.
Cũng không biết chuyện gì xảy ra, vừa vào phòng nghỉ ngơi Đàm Dịch Khiêmngay lập tức đặt cô lên giường sau đó vội vã đè lên người cô.....
Anh rất gấp, gấp đến mức còn không có đùa giỡn dạo đầu, trực tiếp cởi hếtđồ mặc ở nửa người dưới của cô ra rồi vội vàng đi vào.....
Màphản ứng của Hạ Tử Du hôm nay cũng nằm ngoài sự tưởng tưởng của chínhcô, trước kia, mặc dù mọi lần cô dễ dàng đắm chìm trong kỹ xảo cao siêucủa anh, nhưng cũng rất ít khi mất khống chế như hôm nay —— Ôm chặt anh, từ đầu đến cuối không để cho anh trì hoãn một giây nào cả.
Càngkỳ quái hơn đó là, mỗi một lần anh ra vào lại khiến cô cảm thấy dễ chịulạ thường, thoải mái lại thường, chỉ muốn phối hợp với anh.....
Rốt cuộc, cả hai cũng cùng nhau đạt đến cực đỉnh, sau đó cô nằm trên ngực anh thở hổn hển.
Anh hôn lên trán cô với vẻ cực kỳ yêu thương.
"Ông xã, anh có cảm thấy hôm nay chúng ta...." Cô rất ngượng khi phải nóitiếp, tóm lại là rất tốt đẹp, cảm giác thực sự là rất tốt đẹp….
"Anh biết chắc là em sẽ thích mà."
Trên hai gò má Hạ Tử Du hiện lên một rặng mây đỏ ửng, "Đáng ghét....."
Đàm Dịch Khiêm thõa mãn nhếch môi, "Toàn bộ những thứ này hoàn toàn là do nước hoa hôm nay em mua về đấy."
"Dạ?"
"Vệ sĩ nói với anh là, em có mua loại nước hoa mới nhất của DX đúng không."
Hạ Tử Du hoang mang gật đầu, "Đúng thế!"
"Lần trước trong một hoạt động từ thiện anh có gặp tổng giám chế nghệ thuậtmới của DX, cô ta đã chuẩn bị sẵn một một món quà đặc biệt muốn tặngchúc mừng cho đám cưới chúng ta. Nhưng mà lúc đó anh nghĩ là em sẽ không thích, cho nên đã từ chối, ai ngờ được hôm nay em lại tự mình đi đếncửa hàng của DX để mua loại nước hoa đó....."
"Dùng nước hoa làm quà tặng?"
Đàm Dịch Khiêm nhếch miệng ghé vào tai Hạ Tử Du nói, "Hương thơm của nhữngloại nước hoa này đều chiết xuất từ trong các loại nhựa cây thiên nhiên, nghe nói mục tiêu nghiên cứu lần này là dành cho những cặp vợ chồng mới cưới...."
Hạ Tử Du không hiểu, "Tại sao ạ?"
"Bởi vì đây là loại nước hoa có thể gia tăng sự hứng thú trong chuyện vợ chồng."
Hạ Tử Du kinh hãi thốt lên, "Trời ơi....."
Khó trách cô vào cửa hàng mua mấy loại nước hoa đó nhân viên bán hàng lạinhìn cô cười ngượng ngùng như thế, mà lúc ấy căn bản cô cũng không để ý, còn tưởng rằng vì cô nhân viên cửa hàng ấy quá nhiệt tình mà thôi....
Đàm Dịch Khiêm hôn lên đôi môi đỏ mọng của vợ yêu, thấp giọng nói, "Bà xã,là em cố ý đi mua loại nước hoa quyến rũ đó để kích thích anh à?"
Hạ Tử Du thực sự không còn mặt mũi gì nữa. Kế hoạch của cô cuối cùng tại sao lại biến thành cái kết quả tồi tệ thế này chứ.....
Đàm Dịch Khiêm chống tay nhỏm người dậy hỏi, "Sao vậy, bà xã?"
"Không có gì ạ....À phải rồi, anh vừa mới nói anh giận em cơ mà, sao bây giờ lại bảo em kích thích anh chứ?"
"Anh tức giận là vì em xịt nước hoa thơm như thế mà lại giễu qua giễu lạitrước mặt cấp dưới của anh.... Em phải biết rằng em là vợ của anh, người đàn ông mà em có thể quyến rũ cũng chỉ có thể là một mình anh thôiđấy."
Hạ Tử Du lập tức im lặng.
Cái gì gọi là tiền mất tật mang, cuối cùng hôm nay cô cũng đã được nếm thử rồi.....
Kế hoạch không thành, lại làm cho anh bạn Đàm nào đó được lợi....
Thật là thiên lý bất dung!
----
Đàm Tâm đang chọn những thứ mà cô thích từ đống chiến lợi phẩm của Hạ Tử Du mua ngày hôm qua, lại phát hiện Hạ Tử Du đang chẳng có hứng thú gì nằmườn trên ghế sofa, ánh mắt ngây ra.
Đàm Tâm vừa cầm một bộ quầnáo đứng trước gương ngắm tới ngắm lui, vừa nói, "Thật may là dáng ngườicủa chúng ta cũng suýt soát nhau, em mua mấy bộ âu phục này chị đều cóthể mặc được...Chỉ là, chị hơi tò mò, làm sao mà tự nhiên em lại muanhiều thế? Hình như bình thường em cũng không thích mấy cái này lắm....."
Hạ Tử Du mặt mũi chán nản nói, "Đừng nói nữa, thật chẳng còn tí sức nào nữa cả....."
Đàm Tâm quay đầu lại hỏi, "Sao vậy?"
Hạ Tử Du lầu bầu nói, "Cũng không có gì ạ, chỉ là đi mua loạn mấy thứ linh tinh thôi à...."
Đàm Tâm cười nói, "Vậy thì em mua mấy cái thứ gọi là đồ linh tinh này cũngthật là đủ sức nặng đấy, đoán chừng cũng chỉ có Dịch Khiêm nhà chúng tamới gánh được thôi nhỉ...."
Hạ Tử Du khẽ thở dài, "Hây....Những thứ em mua chị thích cái nào thì cứ cầm hết đi, em chẳng cần đâu."
Đàm Tâm cầm bộ quần áo ngồi lại xuống giương, nhỏ giọng nói, "Nói thật,hình như mấy cái thứ đồ này là em chỉ tiện tay mà mua thôi nhỉ, không có mấy thứ đặc biệt phù hợp với chị và em đâu....."
Hạ Tử Du trầm mặc. Cô làm sao có thể nói với chị ấy đúng là cô tiện tay mua đây?
Bỗng chốc, Đàm Tâm kích động hét lên một tiếng, "Ái!"
Hạ Tử Du sợ hết hồn, "Sao vậy ạ?"
Chỉ thấy trong tay Đàm Tâm xuất hiện thêm một cái hộp đựng nước hoa, cô vui vẻ nói, "Trời ơi, đây chính là loại mới nhất của DX mà, chị thật sự rất thích mùi hương này đấy....Lúc trước chị đi mua, nhân viên của cửa hàng đó kiên quyết bắt chị chứng minh được là đã kết hôn mới có thể bán chochị, lúc ấy chị không thể chứng minh được với nhân viên của cửa hàng kia cho nên mới đành không mua nữa.... Nhưng mà chị vẫn nhớ kỹ mùi hươngnày đó!!"
Nhìn cái hộp nước hoa trong tay của Đàm Tâm, Hạ Tử Dulập tức có biểu cảm ngỡ ngàng không nói nên lời, "Ối, chị Tâm, loại nước hoa này chị không thể lấy được!!"
Đàm Tâm nghi hoặc, "Tại sao?"
Hạ Tử Du lấy lại chai nước hoa đó từ trong tay Đàm Tâm đỏ mặt nói, "Dùsao.... Dù sao thì loại nước hoa này cũng thích hợp với chị đâu!"
"Nhưng mà em biết là chị vẫn có thói quen sưu tập nước hoa mà, bây giờ chị rất thích loại này, quan trọng là mùi của nó thật là thơm nha....."
Hạ Tử Du ngay lập tức giấu lọ nước hoa ra sau lưng, "Không được đâu ạ!!"
Đàm Tâm cũng nhanh tay cầm lên một cái hộp khác, "Em mua nhiều như thế còngì, đừng có keo kiệt với chị mà, chị chỉ lấy một chai thôi à."
"Ơ...."
Đàm Tâm vui thích cầm cái hộp trong tay xem đi xem lại, nhưng bởi vì nhãnhiệu này là một hãng của Pháp, trên vỏ hộp đều toàn là tiếng Pháp, ĐàmTâm đọc không hiểu những thứ viết trên đó, nhưng mà cái đó cũng không hề ảnh hưởng đến sự yêu thích của cô đối với loại nước hoa này.
Cuối cùng, bởi vì không thể lấy được lý do hợp lý nào từ chối Đàm Tâm nữa,Hạ Tử Du bất đắc dĩ đành phải đưa cho Đàm Tâm một chai.
....
Đàm Tâm cầm lấy chai nước hoa yêu thích quay về phòng.
Cô đang chuẩn bị đi vào phòng tắm để tẩy sạch mùi nước hoa cũ trên người,thử xịt lại mùi hương này xem thế nào, nhưng không ngờ lúc đang hớn hởđi vào phòng tắm thì lại đụng phải một bức tường thịt.
Ầm.....
Đàm Tâm che cái mũi bị đau, ngước mắt lườm cái bóng dáng cao lớn vừa mới tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.
"Quý Kình Phàm, ai cho phép anh vào phòng tôi?”
Quý Kình Phàm chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm ở nửa người dưới, phong thái ung dung nhìn người phụ nữ bé nhỏ trước mặt, "‘Bà xã’ à, em đừng cóquên đây cũng là phòng của tôi."
Đàm Tâm lườm anh, "Tôi đã nói với anh rồi, lúc tôi không có trong phòng thì anh không được phép vào đây!!"
Quý Kình Phàm dựa người trên khung cửa nói, "Bây giờ thì em đang ở đây rồi đấy thôi."
"Anh thật già mồm át lẽ phải."
"Là em làm người khác khó chịu thì có, em thừa biết tôi có thói quen tắmban ngày, tôi không tắm ở trong phòng của em thì đi đâu tắm hả? Chẳng lẽ muốn tôi tắm rửa trong phòng khách, ngộ nhỡ bị tôi bị ‘ba mẹ vợ’ nhìnthấy thì thế nào?"
Trong lúc vô tình cô chợt nhìn thấy bờ ngựcsăn chắc vẫn còn đang nhỏ nước trước mặt, Đàm Tâm vội quay lưng lại mặtđỏ bừng nói, "Anh....Anh mau mặc quần áo vào tử tế cho tôi trước đã!!"
Quý Kình Phàm đi đến bên cạnh Đàm Tâm, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô anh cười cười nói, "Xấu hổ hả?"
Đàm Tâm tức giận nói, "Đồ biến thái!!"
Quý Kình Phàm bật ra tiếng cười nhẹ.
Lúc này Đàm Tâm mới nhớ đến hộp nước hoa mà cô đánh rơi trong lúc vô tìnhđâm sầm vào anh, cô đẩy người đàn ông trước mặt ra, "Anh tránh ra coi!"
Phát hiện ra cái hộp nước hoa rơi trên mặt đất, Đàm Tâm đang muốn cúi ngườinhặt lên nhưng không ngờ bị Quý Kình Phàm nhặt lên trước.
Đàm Tâm quát lên, "Anh trả nó lại cho tôi!"
Quý Kình Phàm cầm cái hộp nước hoa lên nhìn ngó một lát.
Anh vốn chỉ lơ đãng nhìn thoáng qua, không ngờ lại nhìn thấy mấy dòng chữchú thích trên vỏ hộp. Phải biết, Quý Kình Phàm là cán bộ ngoại giao cao cấp, anh biết rất nhiều các ngôn ngữ khác nhau, phiên dịch tiếng Phápđối với anh vốn dễ dàng như trở bàn tay.....
Nhìn thấy chú thích trên vỏ hộp nước hoa, Quý Kình Phàm híp mắt lại nhìn Đàm Tâm một lúclâu, sau đó hỏi, "Cái này…..Là nước hoa của em?"
Đàm Tâm giật lại hộp nước hoa trên tay Quý Kình Phàm nói, "Phải thì sao, có liên quan gì tới anh!"
Quý Kình Phàm nhếch nhếch khóe môi nói, "Không có."
Đàm Tâm vừa nói xong liền bước vào phòng tắm đóng sập cửa phòng lại một cái rầm.
Nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại trước mặt, khóe miệng Quý Kình Phàm càngnhếch cong hơn, bắt đầu tò mò không biết tối nay khi cả hai cùng giườngkhông cùng gối sẽ xảy ra chuyện gì.....
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Dành cho cơ hội gặp mặt bí mật
- Chương 2: Phòng PR là hộp đêm bán mình sao
- Chương 3: Chuyện lớn cả đời vô cùng gấp rút
- Chương 4: Khách sạn phòng số 1618
- Chương 5: Bị nhốt ở khách sạn
- Chương 6: Ngoan ngoãn nằm ở trên giường phục vụ tôi
- Chương 7: Đêm cuồng nhiệt
- Chương 8: Đau quá, cút ngay
- Chương 9: Cho cô ấy nghỉ phép ba ngày, cô ấy cần được ‘nghỉ ngơi’
- Chương 10: Tên cầm thú và tổng giám đốc có liên hệ với nhau
- Chương 11: Chọn báo cảnh sát hay là tránh thai
- Chương 12: Không cho cô xin thôi việc
- Chương 13: Tổng giám đốc có hứng thú với cô
- Chương 14: Chúng ta không ‘quen’ sao
- Chương 15: Anh có thể vô sỉ hơn nữa được không
- Chương 16: Cô gái họ X quyến rũ tổng giám đốc trẻ tuổi
- Chương 17: Quyết định làm người phụ nữ của anh
- Chương 18: Phải làm quen đụng chạm với anh
- Chương 19: Bí mật về thân thế của cô
- Chương 20: 3 giờ sáng, anh bảo cô đi qua chỗ anh
- Chương 21: Cưỡng đoạt
- Chương 22: Không nên mặc anh định đoạt
- Chương 23: Hạ thị gặp nguy cơ
- Chương 24: Tổng giám đốc đã không còn hứng thú với cô
- Chương 25: Không gặp được anh
- Chương 26: Nhắm mắt, ôm lấy anh từ đằng sau
- Chương 27: Học cách phụ thuộc
- Chương 28: Giao dịch bán mình thành công
- Chương 29: Anh nhắc nhở cô là tham muốn chiếm hữu của anh
- Chương 30: Trời ơi, ba mẹ nhắc tới Đàm Dịch Khiêm
- Chương 31: Chuyện cô Quyến rũ Đàm Dịch Khiêm đã bị phanh phui
- Chương 32: Nên giải quyết lời đồn như thế nào
- Chương 33: Xấu hổ lẫn nhục nhã
- Chương 34: Anh thật sự che chở cô như thế sao
- Chương 35: Mất ngủ vì anh
- Chương 36: Chấn động trên xe
- Chương 37: Đang yêu đương với tổng giám đốc Đàm
- Chương 38: Bại lộ ở khách sạn
- Chương 39: Tìm người giả Đàm Dịch Khiêm làm bạn trai
- Chương 40: Thảo nào chuyện giữa con và Đàm Dịch Khiêm không thể phơi bày
- Chương 41: Đàm Dịch Khiêm tuyên bố cô chính là bạn gái của anh
- Chương 42: Ôm anh thật chặt
- Chương 43: Anh đi khiến cô cảm thấy mất mát
- Chương 44: Bị nôn mửa
- Chương 45: Anh cũng sắp phải làm cha rồi
- Chương 46: Ai cho phép cô mang thai con tôi
- Chương 47: Chỉ vì biết cô mang thai
- Chương 48: Cô thật sự chỉ là một người phụ nữ để anh thõa mãn thôi sao
- Chương 49: Hóa ra anh đã có bạn gái
- Chương 50: Quan hệ của bọn họ có lẽ phải kết thúc
- Chương 51: Mời cô tham dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 52: Sẽ trang điểm thật xinh đẹp để đến dự tiệc đính hôn của anh
- Chương 53: Đến tham dự dạ tiệc
- Chương 54: Hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta
- Chương 55: Em có biết tôi đợi ngày này bao lâu không
- Chương 56: Đính hôn thuận lợi
- Chương 57: Mình thích Dịch Khiêm sao
- Chương 58: Cô đang tự ghen với “mình”
- Chương 59: Tình cảm sâu nặng của anh với Đường Hân
- Chương 60: Nhanh tổ chức hôn lễ
- Chương 61: Đừng gọi cô là Đường Hân
- Chương 62: Mình nên lựa chọn cả đời được anh cưng chiều sao
- Chương 63: Dành cho Đường Hân tình cảm sâu nặng
- Chương 64: Lựa chọn trước đêm nay
- Chương 65: Cô muốn thẳng thắn nói thật tất cả với anh
- Chương 66: Đường Hân đã chết
- Chương 67: Đột nhiên cô không muốn nói gì cả
- Chương 68: Hôn lễ trước thời hạn
- Chương 69: Lần đầu tiên Đường Hân xuất hiện
- Chương 70: Cô không biết, sau đêm nay, mình đã đi tới đường cùng
- Chương 71: Anh che giấu sát khí, còn cô thì vô cùng hạnh phúc
- Chương 72: Thử váy cưới
- Chương 73: Chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không…
- Chương 74: Tàn nhẫn với cô, anh không hề do dự
- Chương 75: Cô bị dẫn đi vì phạm tội thương mại
- Chương 76: Hạ Tử Du bị giam giữ, Đường Hân trở về nhà họ Hạ
- Chương 77: 3078 Hạ Tử Du, có người đến thăm
- Chương 78: Cô muốn gặp anh, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh
- Chương 79: Mang thai
- Chương 80: Bảo bối của cô
- Chương 81: Biết được tin anh sắp kết hôn
- Chương 82: Gặp lại anh, bốn mắt nhìn nhau
- Chương 83: Đến chợ lao động tìm việc
- Chương 84: Biết anh hãm hại cô vào tù
- Chương 85: Cô tìm gặp anh
- Chương 86: Rốt cuộc cũng biết được đáp án
- Chương 87: Khóc đến tan nát cõi lòng
- Chương 88: Anh biết được họ có con gái
- Chương 89: Anh ta thậm chí biết con đang ở trại trẻ mồ Côi
- Chương 90: Cô sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ trước mặt anh!
- Chương 91: Cô muốn mang con rời khỏi anh
- Chương 92: Vì con gái, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa
- Chương 93: Cô lạnh lùng xuất hiện trước mặt anh
- Chương 94: Thấy anh và Đường Hân thân mật
- Chương 95: Nhận được trợ giúp ngoài mong đợi
- Chương 96: Đã đến lúc nên nhắc nhở Cô Đường chút sự thật
- Chương 97: Thì ra anh biết mọi thứ
- Chương 98: Anh nói dối
- Chương 99: Anh và cô không thể nào
- Chương 100: Người âm thầm trợ giúp cô xuất hiện
- Chương 101: Gặp người giúp đỡ mình
- Chương 102: Ba cô còn sống
- Chương 103: Bước vào cuộc sống mới
- Chương 104: Cô bị anh dồn vào tường
- Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn
- Chương 106: Dịch Khiêm…
- Chương 107: Sang Mỹ với anh
- Chương 108: Nhìn thấy cô khóc…
- Chương 109: Anh quan tâm đến cô
- Chương 110: Cô trở nên chủ động
- Chương 111: Cô đùa với lửa
- Chương 112: Cô đùa với lửa (2)
- Chương 113: Kết hôn
- Chương 114: Kết hôn (2)
- Chương 115: Bởi vì quan tâm
- Chương 116: Bởi vì quan tâm. (2)
- Chương 117: Thật sự thân mật như thể là một đôi vợ chồng mới cưới
- Chương 118: Thật sự thân mật như thể một đôi vợ chồng mới cưới! (2)
- Chương 119: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (1)
- Chương 120: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng! (2)
- Chương 121: Lý do cô tiếp cận anh
- Chương 122: Cưỡng ép ở phòng tắm
- Chương 123: Cưỡng ép ở phòng tắm (2)
- Chương 124: Chủ động làm hòa
- Chương 125: Thì ra cũng luyến tiếc như vậy
- Chương 126: Cô ấy chỉ muốn lấy lòng anh…
- Chương 127: Thương tổn bụng của cô
- Chương 128: Mang thai, cần điều dưỡng
- Chương 129: Kết quả thẩm vấn trên tòa
- Chương 130: Đứa bé vẫn còn
- Chương 131: Không muốn rời khỏi khi bụng lớn
- Chương 132: Anh có phụ nữ khác, cô vẫn độc thân
- Chương 133: Cũng bởi vì có thể là cô mà anh tới
- Chương 134: Hay tin anh sắp kết hôn cô vẫn bình tĩnh
- Chương 135: Một khi thực sự đã lạnh nhạt thì thường không thể như ý
- Chương 136: Người cứu anh ở trại trẻ mồ Côi năm đó là Hạ Tử Du
- Chương 137: Chuyện xảy ra ba năm trước
- Chương 138: Chuyện xảy ra ba năm trước (2)
- Chương 139: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi
- Chương 140: Tất cả tiền cô đều quyên cho trại trẻ mồ Côi (2)
- Chương 141: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (1)
- Chương 142: Hai lần ôm hôn trên bờ biển (2)
- Chương 143: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi
- Chương 144: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi (2)
- Chương 145: Anh muốn ở bên cô
- Chương 146: Anh muốn ở bên cô (2)
- Chương 147: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn
- Chương 148: Nói một tiếng Hẹn gặp lại, thật ra rất khó khăn (2)
- Chương 149: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác
- Chương 150: Ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác (2)
- Chương 151: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm
- Chương 152: Quan hệ giữa Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 153: Buổi tối bị lừa đi khách sạn
- Chương 154: Buổi tối bị lừa đi khách sạn (2)
- Chương 155: Gia đình hạnh phúc
- Chương 156: Gia đình hạnh phúc (2)
- Chương 157: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình
- Chương 158: Cô nói cho anh biết về tình trạng cơ thể của mình (2)
- Chương 159: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon
- Chương 160: Tối nay nhất định phải ôm em gái Tiểu Du ngủ một giấc thật ngon (2)
- Chương 171: Làm lành
- Chương 172: Làm lành (2)
- Chương 173: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp
- Chương 174: Mọi chuyện dường như đều tốt đẹp (2)
- Chương 175: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ
- Chương 176: Dọn sạch trở ngại trước hôn lễ (2)
- Chương 177: Sau khi kết hôn
- Chương 178: Sau khi kết hôn (2)
- Chương 179: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du
- Chương 180: Thật ra anh vẫn lạnh lùng như trước, bởi vì tất cả nhiệt độ đều dành hết cho Hạ Tử Du (2)
- Chương 181: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi
- Chương 182: Muốn có con thì chúng ta sinh một đứa nữa là được rồi (2)
- Chương 183: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh
- Chương 184: Cô đã biết chuyện Nhất Thuần có con của anh (2)
- Chương 185: Bây giờ cô rất hạnh phúc
- Chương 186: Bây giờ cô rất hạnh phúc (2)
- Chương 187: Anh tức giận
- Chương 188: Anh tức giận (2)
- Chương 189: Cưng chiều vô hạn
- Chương 190: Cưng chiều vô hạn (2)
- Chương 191: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút
- Chương 192: Chỉ muốn yêu em nhiều hơn chút (2)
- Chương 193: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt
- Chương 194: Vợ chồng cần nhất chính là cùng nhau đối mặt (2)
- Chương 195: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại
- Chương 196: Thời khắc mấu chốt bảo dừng lại (2)
- Chương 197: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế
- Chương 198: Chưa bao giờ e ngại khi thấy anh đến thế (2)
- Chương 199: Mọi thứ như không có gì thay đổi
- Chương 200: Mọi thứ như không có gì thay đổi (2)
- Chương 201: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng
- Chương 202: Ngay cả thân mật cũng trở nên ngại ngùng (2)
- Chương 203: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (1)
- Chương 204: Anh bỏ xuống kiêu ngạo của mình (2)
- Chương 205: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (1)
- Chương 206: Anh chỉ không muốn nhìn thấy bà xã anh thua quá thảm (2)
- Chương 207: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (1)
- Chương 208: Một đêm vô cùng tuyệt diệu êm đẹp (2)
- Chương 209: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác
- Chương 210: Mùi nước hoa khiến cô cảnh giác (2)
- Chương 211: Không phải tới để ôm ấp yêu thương
- Chương 212: Không phải tới để ôm ấp yêu thương (2)
- Chương 213: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua
- Chương 214: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua (2)
- Chương 215: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’
- Chương 216: Rốt cuộc cũng có ‘bé cưng’ (2)
- Chương 217: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (1)
- Chương 218: Đan Nhất Thuần là thư ký của anh (2)
- Chương 219: Sinh nhật bị lãng quên (1)
- Chương 220: Sinh nhật bị lãng quên (2)
- Chương 221: Cần phải gánh chịu hậu quả (1)
- Chương 222: Cần phải gánh chịu hậu quả (2)
- Chương 223: Không có can đảm nhìn anh (1)
- Chương 224: Không có can đảm nhìn anh (2)
- Chương 225: Chết tiệt. . . . . (1)
- Chương 226: Chết tiệt. . . . . (2)
- Chương 227: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (1)
- Chương 228: Kết quả của dùng cách xử phạt về thể xác (2)
- Chương 229: Anh muốn có một đứa con trai (1)
- Chương 230: Anh muốn có một đứa con trai (2)
- Chương 231: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (1)
- Chương 232: Kim Trạch Húc sắp phải mất đi tất cả (2)
- Chương 233: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (1)
- Chương 234: Hôn nhân của họ để cô định đoạt (2)
- Chương 235: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (1)
- Chương 236: Hạ Tử Du đột ngột bỏ đi (2)
- Chương 237: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (1)
- Chương 238: Cũng cảm nhận được sự thất vọng của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 239: Anh không ôm lại cô (1)
- Chương 240: Anh không ôm lại cô (2)
- Chương 241: Dọn ra ngoài (1)
- Chương 242: Dọn ra ngoài (2)
- Chương 243: Có lẽ không nên tới tìm anh (1)
- Chương 244: Có lẽ không nên tới tìm anh (2)
- Chương 245: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (1)
- Chương 246: Hãy nói rõ ràng ở đây đi. . . . . (2)
- Chương 247: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (1)
- Chương 248: Tôi đã bảo Dịch Khiêm đuổi theo cô (2)
- Chương 249: Không thể nào làm được tự nhiên (1)
- Chương 250: Không thể nào làm được tự nhiên (2)
- Chương 251: Cô chỉ có một yêu cầu (1)
- Chương 252: Cô chỉ có một yêu cầu (2)
- Chương 253: Vui mừng vô ích
- Chương 254: Hóa ra là….không nên tranh thủ
- Chương 255: Chuẩn bị tham dự tiệc sinh nhật bà Đàm
- Chương 256: Cùng anh đi dự tiệc
- Chương 257: Bị bỏ thuốc
- Chương 258: Bị bỏ thuốc (p2)
- Chương 259: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p1)
- Chương 260: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p2)
- Chương 261: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ (p3.1)
- Chương 262: Hậu quả sau khi phát sinh quan hệ(p3.2)
- Chương 263: Thành toàn (1)
- Chương 264: Thành toàn (2)
- Chương 265: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (1)
- Chương 266: Chuyện quá khứ, cứ xem như quần áo anh mua cho cô, không mặc nữa thì vứt (2)
- Chương 267: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (1)
- Chương 268: Anh đối với cô mà nói, giờ đây cũng giống như một người xa lạ (2)
- Chương 269: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (1)
- Chương 270: Lần đầu tiên giao thủ, toàn thắng (2)
- Chương 271: Xem mắt và gặp mặt (1)
- Chương 272: Xem mắt và gặp mặt (2)
- Chương 273: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (1)
- Chương 274: Hóa ra anh biết rằng phản ứng hôm đó của cô là thật (2)
- Chương 275: Lần đầu tiên đánh con, lòng lại đau đớn đến mức khiến cô không thể chịu nổi
- Chương 276: Dễ dàng mệt mỏi
- Chương 277: Lý do đưa cô đến Los Angeles
- Chương 278: Đồ Ngốc này
- Chương 279: Được người giải cứu vào thời khắc mấu chốt
- Chương 280: Cắt đứt thì phải cắt đứt hoàn toàn
- Chương 281: Chuyển vào nhà họ Đàm
- Chương 282: Hại chết ‘con’ của anh và Đan Nhất Thuần
- Chương 283: Đúng là tôi muốn trả thù anh đấy
- Chương 284: Đứa bé và vợ trước của tôi có quan hệ gì tới cậu
- Chương 285: Cần một người có thể bảo vệ cô ấy
- Chương 286: Nhớ kỹ bộ mặt mà khiến người ta chỉ muốn phun nước miếng lên đó
- Chương 287: Nỗi lòng của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 288: Anh cứ thế nhìn cô và hôn cô
- Chương 289: Hạ Tử Du là của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 290: Rốt cuộc có thể đi làm chuyện của mình
- Chương 291: Phát hiện ra manh mối đầu tiên về anh
- Chương 292: Trở lại Los Angeles gặp anh (p1)
- Chương 293: Trở về Los Angeles gặp anh (p2)
- Chương 294: Biểu hiện của cô khiến người khác kinh ngạc
- Chương 295: Biết được sự thực đêm cô mang thai anh có đến thăm
- Chương 296: Dù yêu hay không, anh vẫn có đến
- Chương 297: Thắng thì phải thắng cho đẹp
- Chương 298: Cô sững sờ khi mở cửa ra nhìn thấy anh
- Chương 299: Vợ yêu, em đã từng nói em rất yêu anh, bây giờ vẫn còn phải không?
- Chương 300: Chỉ muốn ôm cô ngủ một giấc thật ngon
- Chương 301: ‘Chuyện tốt’ vô tội bị cắt ngang
- Chương 302: Đúng là một buổi tối vừa bực lại vừa vui
- Chương 303: Yêu cô hơn vạn lời nói
- Chương 304: Được ăn rồi
- Chương 305: Anh đúng là vô lại
- Chương 306: Trở lại nhà họ Đàm, cô bỗng trở thành người hạnh phúc nhất trên đời
- Chương 307: Ăn vạ để cầu hôn (1)
- Chương 308: Ăn vạ để cầu hôn (2.1)
- Chương 310: Không chịu nổi hấp dẫn (1)
- Chương 311: Không chịu nổi hấp dẫn (2)
- Chương 312: Ăn em sạch sẽ, xem em còn dám không ngoan
- Chương 313: Giới tính của song thai
- Chương 314: Kỹ thuật thu phục chồng
- Chương 315: Cực hạn cưng chiều & lòng dạ nhỏ nhen
- Chương 316: Đừng, anh sẽ vò nát lễ phục mất
- Chương 317: Vợ chồng cãi cọ một tí
- Chương 318: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (1)
- Chương 319: ‘Ông xã’, anh là người em ngưỡng mộ nhất (2)
- Chương 320: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (1)
- Chương 321: Ngoài em ra, tất cả đều là mây trôi (2)
- Chương 322: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ
- Chương 323: Lời chúc phúc dành cho hôn lễ (2)
- Chương 324: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ…. (1)
- Chương 325: Nếu như không phải là anh yêu cô, có lẽ… (2)
- Chương 326: Đau lòng không sao nén nỗi
- Chương 327: Đau lòng không sao nén nỗi (2)
- Chương 328: Vợ à, anh rất yêu em....
- Chương 329: Vợ à, anh rất yêu em.. (2)
- Chương 330: Chọn tên cho em bé
- Chương 331: Chọn tên cho em bé (2)
- Chương 332: Một màn khôi hài trước khi sinh con
- Chương 333: Một màn khôi hài trước khi sinh con (2)
- Chương 334: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai
- Chương 335: Đàm Dịch Khiêm ghen tị với con trai(2)
- Chương 336: Sự tốt đẹp làm say lòng người
- Chương 337: Sự tốt đẹp làm say lòng người(2)
- Chương 338: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần
- Chương 339: Sự giúp đỡ lãng mạn từ thể xác và tinh thần (2)
- Chương 340: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn
- Chương 341: Nơi ngủ lãng mạn dành cho đêm tân hôn (2)
- Chương 342: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm
- Chương 343: ‘Lần đầu tiên’ vào năm ấy của Đàm Dịch Khiêm (2)
- Chương 344: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt
- Chương 345: Vợ yêu là dành để dỗ ngọt (2)
- Chương 346: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ
- Chương 347: Tổng giám đốc Đàm dỗ con trẻ (2)
- Chương 348: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp
- Chương 349: Tổng giám đốc Đàm nổi giận khi vợ nhìn trai đẹp (2)
- Chương 350: Cưng chiều vợ đến tận trời
- Chương 351: Cưng chiều vợ đến tận trời (2)
- Chương 352: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông
- Chương 353: Cô gái nhỏ này nên bị anh đánh vào mông (2)
- Chương 354: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi
- Chương 355: Tổng giám đốc Đàm, anh tiếp chiêu đi (2)
- Chương 356: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình
- Chương 357: Bà tổng giám đốc mua về nước hoa kích tình (2)
- Chương 358: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé
- Chương 359: Ra tay giúp đỡ người lại trở thành mình muốn sinh em bé (2)
- Chương 360: Vẫn là vấn đề sinh con
- Chương 361: Vẫn là vấn đề sinh con (2)
- Chương 362: Ăn sạch em không phải là vấn đề
- Chương 363: Ăn sạch em không phải là vấn đề (2)
- Chương 364: Hình tượng vú em của lão Đàm
- Chương 365: Hình tượng vú em của lão Đàm (2)
- Chương 366: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 367: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 368: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm
- Chương 369: Nổi loạn đòi phỏng vấn tổng giám đốc Đàm (2)
- Chương 370: Một năm bế hai đứa
- Chương 371: Một năm bế hai đứa (2)
- Chương 372: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi
- Chương 373: Bà xã, anh chỉ thích lừa em thôi (2)
- Chương 374: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’
- Chương 375: Chỉ biết dùng một chiêu....‘Ưm’ (2)
- Chương 376: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi
- Chương 377: Vợ yêu nói, anh cứ từ từ một mình chơi đi (2)
- Chương 378: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực
- Chương 379: Tổng giám đốc Đàm đại nhân an phận thủ thường để bảo tồn thực lực (2)
- Chương 380: Anh thích em, anh muốn em…
- Chương 381: Anh thích em, anh muốn em… (2)
- Chương 382: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em
- Chương 383: Miệng lưỡi ngon ngọt vì nhờ có em (2)
- Chương 384: Muốn cô tiến lên phía trước để rồi rơi vào tay giặc
- Chương 385: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không…
- Chương 386: Em có đồng ý sinh cho anh một hoàng tử nhỏ hay một cô công chúa nhỏ hay không… (2)
- Chương 387: Sự ngọt ngào hạnh phúc (Kết thúc)
- bình luận