Hôn Nhân Chắp Vá! Cục Cưng Bảo Bối Của Tổng Tài - Chương 112:Buông Tay Đi.
Chương trước- Chương 1:Chúng Ta Kết Hôn Đi.
- Chương 2:Hôn Lễ ?
- Chương 3:Cút Khỏi Đây Cho Tôi.
- Chương 4:Tra Nam Xứng Với Tiện Nữ.
- Chương 5:Từ Giờ Em Đã Có Anh.
- Chương 6:Tâm Linh Tương Thông.
- Chương 7:Nội Y Quyến Rũ.
- Chương 8:Cút Cho Khuất Mắt Tôi.
- Chương 9:Vả Mặt Thay Con Dâu.
- Chương 10:Muốn Ăn Em.
- Chương 11:Cho Em Thêm Thời Gian
- Chương 12:Lệ Tư Ý
- Chương 13:Bạch Ngọc Trân Bị Hủy Hoại
- Chương 14:Con Làm Mẹ Tức Chết Mà
- Chương 15:Em Muốn Đi Làm.
- Chương 16:Cùng Ăn Cơm.
- Chương 17:Anh Đến Rồi!
- Chương 18:Anh Giúp Em Lau Bọt Sữa!
- Chương 19:Vợ, Em Giận Anh Sao?
- Chương 20:Cô Ấy Cũng Rảnh Mà.
- Chương 21:Ba Mẹ Muốn Gặp Em.
- Chương 22:Tử Kỳ, Mau Ngồi Xuống!
- Chương 23:Em Không Có Quần Áo Để Thay.
- Chương 24:Để Em Giúp Anh.
- Chương 25:Đáng Yêu Chết Mất!
- Chương 26:Tra Nam Tiện Nữ Đánh Nhau.
- Chương 27:Ngu Thì Chết!
- Chương 28:Tôi Không Quay Nữa!
- Chương 29:Anh Mau Qua Đây.
- Chương 30:Bảo Bối, Em Đang Ghen?
- Chương 31:Tiểu Nguyệt, Anh Về Rồi!
- Chương 32:Anh Chỉ Muốn Ở Cạnh Em!
- Chương 33:Hôn Hôn Một Cái.
- Chương 34:Em Là Lần Đầu Tiên?
- Chương 35:Em Nếm Thử Xem!
- Chương 36:Cà Phê Ngon Thật!
- Chương 37:Thích Thì Tôi Chiều!
- Chương 38:Cô Biết Tôi Sao?
- Chương 39:Đừng Trách Tôi!
- Chương 40:Im Miệng Lại Cho Tôi!
- Chương 41:Không Ai Có Thể Cướp Anh Khỏi Em.
- Chương 42:Cô Ấy Đâu Rồi?
- Chương 43:Mau Chặn Anh Ta Lại.
- Chương 44:Đừng Bỏ Em Lại!
- Chương 45:Là Anh Vô Dụng.
- Chương 46:Em Rất Sợ!
- Chương 47:Kích Thích.
- Chương 48:Được Cứu.
- Chương 49:Mang Về Làm Quà Cho Tử Kỳ.
- Chương 50:Tôi Sẽ Từ Từ Tính Sổ Với Cô.
- Chương 51:Tôi Thấy Vẫn Còn Nhẹ Lắm.
- Chương 52:Mặc Lâm.
- Chương 53:Tôi Là Người Đàn Ông Của Cô Ấy.
- Chương 54:Dằn Mặt Tình Địch.
- Chương 55:Anh Đừng Kết Hôn.
- Chương 56:Em Đừng Có Hối Hận.
- Chương 57:Thật Sự Xin Lỗi Em.
- Chương 58:Sự Thật Về Ngôn Ân Ly.
- Chương 59:Anh Cứ Vui Vẻ Kết Hôn Đi.
- Chương 60:Em Không Về.
- Chương 61:Tôi Cũng Đang Muốn Tìm Cô Ta Đây.
- Chương 62:Tôi Sẽ Không Tha Cho Cô Đâu.
- Chương 63:Em Có Hạnh Phúc Không?
- Chương 64:Rất Hạnh Phúc!
- Chương 65:Hiểu Lầm.
- Chương 66:Trốn Tránh.
- Chương 67:Anh Về Rồi.
- Chương 68:Đừng Nói Nữa, Anh Tin Em.
- Chương 69:Ông Ta Đến Đây Làm Gì?
- Chương 70:Cầu Xin.
- Chương 71:Không Ổn.
- Chương 72:Cứ Yên Tâm.
- Chương 73:Đừng Có Chọc Giận Tôi.
- Chương 74:Coi Như Là Tiền Phúng Điếu.
- Chương 75:Thật Vô Vị.
- Chương 76:Đến Giờ Rồi.
- Chương 77:Không Dám!
- Chương 78:Em Phải Chờ Bao Lâu.
- Chương 79:Mộc Tú Linh Biết Được Sự Thật.
- Chương 80:Thiếu Phu Nhân Có Tin Vui Rồi.
- Chương 81:Chúng Ta Sắp Làm Ba Mẹ.
- Chương 82:Tôi Là Ai?
- Chương 83:Tôi Đã Về Rồi.
- Chương 84:Cô Ấy Là Ai Vậy?
- Chương 85:Tử Kỳ Tức Giận.
- Chương 86:Bảo Bảo Sau Này Cùng Anh Bảo Vệ Em.
- Chương 87:Trúng Kế.
- Chương 88:Tôi Có Chỗ Nào Thua Ngôn Ân Ly.
- Chương 89:Tai Nạn Xe.
- Chương 90:Chiếc Xe Đó Nhắm Vào Em.
- Chương 91:Anh Sẽ Bên Cạnh Em.
- Chương 92:Cô Ta Còn Không Đủ Tư Cách Đứng Trước Mặt Anh.
- Chương 93:Có Gì Để Giải Thích Không?
- Chương 94:Anh Không Ngại.
- Chương 95:Tối Nay Ra Ngoài Ngủ.
- Chương 96:Người Đàn Ông Lạ Mặt.
- Chương 97:Tôi Cho Cô Rửa Sạch Miệng Rồi Nói Lại Đó.
- Chương 98:Em Không Được Đến Đây Sao?
- Chương 99:Em Thấy Cô Ta Đẹp Sao?
- Chương 100:Tử Sâm, Em Đau...
- Chương 101:Em Sẽ Cố Gắng.
- Chương 102:Chuẩn Bị Tiền Cho Tôi Đi.
- Chương 103:Anh Đoán Thử Đi.
- Chương 104:Cô Ấy Rất Mạnh Mẽ.
- Chương 105:Shinigami.
- Chương 106:Vương Kỳ Khôn.
- Chương 107:Đừng Lo Lắng.
- Chương 108:Em Có Đẹp Không?
- Chương 109:Bị Bắt Đi.
- Chương 110:Rơi Xuống Vực.
- Chương 111:Ngồi Xe Lăn Cả Đời.
- Chương 112:Buông Tay Đi.
- Chương 113:Nước Ối Vỡ Rồi.
- Chương 114:Thông Báo.
- Chương 115:Chương 114: Trở Về Nước Z.
- Chương 116:Chương 115: Để Xem Ông Ấy Muốn Nói Gì.
- Chương 117:Chương 116: Sự Thật Về Lệ Tư Ý.
- Chương 118:Chương 117: Tại Sao Lại Bắt Lệ Tư Ý?
- Chương 119:Chương 118: Con Trai Tôi Ở Đâu?
- Chương 120:Chương 119: Trừ Khử Hết.
- Chương 121:Chương 120: Tội Của Bà Là Lớn Nhất!
- Chương 122:Chương 121: Để Xem Ai Là Kẻ Phải Chết!
- Chương 123:Chương 122: Không Tha Cho Cô Ta.
- Chương 124:Chương 123: Cô Biết Sợ Sao?
- Chương 125:Chương 124: Anh Đã Mang Cô Ta Đi Đâu?
- Chương 126:Chương 125: Sống Dở Chết Dở.
- Chương 127:Chương 126: Anh Lại Làm Loạn Rồi.
- Chương 128:Chương 127: Anh Biết Em Cũng Không Cố Ý.
- Chương 129:Chương 128: Con Chuột Bẩn Thỉu.
- Chương 130:Chương 129: Em Sẽ Tha Thứ Cho Anh Chứ?
- Chương 131:Chương 130: Tin Tức Bị Phát Tán.
- Chương 132:Chương 131: Cầu Xin.
- Chương 133:Chương 132: Sự Thật Được Che Giấu.
- Chương 134:Chương 133: Trả Lời Em Đi.
- Chương 135:Chương 134: Tôi Muốn Ly Hôn.
- Chương 136:Chương 135: Rời Khỏi Lệ Gia.
- Chương 137:Chương 136: Giông Bão Bủa Vây.
- Chương 138:Chương 137: Bệnh Lại Tái Phát.
- Chương 139:Chương 138: Anh Đồng Ý Ly Hôn.
- Chương 140:Chương 139: Con Muốn Bên Cạnh Anh Ấy.
- Chương 141:Chương 140: Chuyện Gì Vậy?
- Chương 142:Chương 141: Chạy Trời Không Khỏi Nắng.
- Chương 143:Chương 142: Anh Không Cố Ý.
- Chương 144:Chương 143: Đến Lúc Rồi.
- Chương 145:Bị Hãm Hại.
- Chương 146:Thật Mong Chờ.
- Chương 147:Vợ Tôi Phạm Tội Gì?
- Chương 148:Anh Có Khác Gì Lệ Tư Ý.
- Chương 149:Tôi Đến Báo Án.
- Chương 150:Lưu Gia Đều Là Một Lũ Khốn Nạn.
- Chương 151:Lòng Người Lạnh Thì Phải Làm Sao Đây?
- Chương 152:Kết Cục Của Tra Nam Tiện Nữ.
- Chương 153:Kết Cục Của Tra Nam Tiện Nữ 2.
- Chương 154:Chúc Mừng Năm Mới [END]
- Chương 155: Ngoại Truyện: Kẻ Chủ Mưu.
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hôn Nhân Chắp Vá! Cục Cưng Bảo Bối Của Tổng Tài
Chương 112:Buông Tay Đi.
Ba ngày sau Ngôn Ân Ly mới mơ hồ tỉnh lại, người cô đầy đau đớn, lồng ngực lại khó thở vô cùng. Kí ức về vụ tai nạn kia lại ùa về, cô chỉ nhớ trước khi chiếc xe chạm mặt đất, cô may mắn rơi ra ngoài. Sau đó cô liền ngất đi, mọi chuyện lúc sau cũng không nhớ.
Ngôn Kiến Hào vừa hay đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cô tỉnh lại, hắn vội vàng chạy đến." Ân Ly, em tỉnh rồi sao? Vết thương trên người em vẫn chưa lành đâu, đừng cử động nhiều!" Hắn ân cần nói.
" Kiến Hào, là anh thật sao?" Cô ngân ngấn lệ hỏi, chuyện vừa xảy ra với cô chẳng khác nào cơn ác mộng, cô sợ những thứ lúc này chỉ là mơ.
" Là anh đây! Mọi thứ đều ổn rồi, em đừng sợ!" Hắn đưa tay lau nhẹ nước mắt của cô đáp, nhớ đến đôi chân bị tàn phế của cô, cổ họng hắn lại chua xót.
Ngôn Ân Ly đến đây cũng nhận thấy sự khác lạ, cơ thể cô chỗ nào cũng đau đớn, chỉ có đôi chân là mất cảm giác rồi." Kiến Hào, chân của em làm sao vậy?" Cô cố gắng đưa mắt nhìn xuống, hai chân cô quấn băng trắng xóa, tất nhiên nó cũng không còn cử động được nữa.
" Không có gì! Chỉ là bị thương nhẹ thôi, bác sĩ sẽ giúp em tốt hơn!" Hắn xoa đầu trấn an cô, cũng chỉ là những lời nói dối, hắn không đủ can đảm nói sự thật.
" Không đúng! Nếu chỉ là bị thương nhẹ tại sao em lại không có cảm giác chứ? Anh lừa em sao?" Ngôn Ân Ly nhận ra hắn đang nói dối, cô sợ hãi nói.
" Ân Ly, anh không lừa em! Anh nhất định sẽ tìm bác sĩ chữa trị cho em, chân của em sẽ mau chóng lành lại thôi!" Ngôn Kiến Hào cảm thấy bối rối, hắn đáp lời cô.
Chỉ những lời hắn nói, cô biết chân mình đã có vấn đề rồi. Ngôn Ân Ly òa khóc nức nở, cô liên tục dùng tay đấm mạnh vào hai chân, nhưng cũng không có ích lợi gì.
" Tại sao chứ? Em đã làm gì sai? Tại sao ông trời muốn em trở thành kẻ tàn phế?" Cô nấc nghẹn kêu gào thảm thiết.
" Ân Ly, em không sai! Anh xin em, đừng tự làm bản thân mình bị thương nữa!" Ngôn Kiến Hào tim quặn thắt, hắn ôm chặt cô nói, ngăn cô tự làm mình bị thương.
Bác sĩ cũng nhanh chóng có mặt, họ tiêm cho Ngôn Ân Ly một liều thuốc an thần, để cô có thể bình tĩnh lại. Cô tiếp tục chìm vào mê mang, nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mắt.
Những ngày tiếp theo cô cũng không nói chuyện với ai, chỉ nằm trên giường im lặng, cứ như là người mất hồn vậy. Đêm đến, cô lại chôn mặt vào gối khóc to, mạnh mẽ đến đâu cô cũng có lúc phải yếu lòng.
Ngôn Kiến Hào những ngày này đều ra sức tìm người chữa trị cho cô, nhưng bác sĩ nhìn thấy tình trạng của cô, đều lắc đầu từ chối. Hôm nay có một vị bác sĩ lại đến, ông ấy rất nổi tiếng với những ca phẫu thuật chưa bao giờ thất bại.
Nhìn qua bệnh án của Ngôn Ân Ly, ông ấy suy nghĩ gì đó, gương mặt âm trầm.
" Bác sĩ, ông có thể giúp cô ấy không?" Ngôn Kiến Hào gấp gáp hỏi.
" Chân của cô ấy vẫn có thể chữa trị, nhưng tôi không làm được! Cậu cần phải tìm đàn anh khóa trên của tôi, anh ta chính là bậc thầy phẫu thuật. Chỉ tiếc là 5 năm trước, tai nạn đã cướp đi vợ con anh ấy, nên anh ấy đã bỏ nghề, lui về mà ở ẩn. Không ai biết anh ấy đang ở đâu, nhưng tôi có vài gợi ý cho cậu!" Bác sĩ ôn tồn trả lời hắn.
" Bác sĩ, nếu ông có thể giúp tôi, ơn này tôi sẽ ghi nhớ suốt đời!" Ngôn Kiến Hào nhìn thấy hi vọng từ ông ấy, hắn nói.
" Cậu đừng vui mừng quá sớm! Tôi cũng chỉ giúp được bấy nhiêu, cũng không chắc cậu có thể tìm được người. Nhưng anh ấy là hi vọng cuối cùng của cô gái này!" Vị bác sĩ đáp.
Nhờ một số thông tin của bác sĩ kia, Ngôn Kiến Hào đã cho người đi tìm bác sĩ phẫu thuật kia. Có điều ông ấy mai danh ẩn tích quá kỹ, nên muốn tìm thấy cũng là một chuyện không hề dễ dàng.
Nhiều ngày trôi qua như vậy, Ngôn Ân Ly cũng từ bỏ hi vọng, cô không còn mong chờ phép màu gì nữa. Cô cũng không muốn phải làm gánh nặng cho bất kỳ ai, vậy nên cô quyết định hủy hôn.
" Kiến Hào, em không muốn kết hôn nữa!" Trong phòng bệnh, cô nhìn hắn lên tiếng.
" Vậy thì anh sẽ nói ba mẹ dời ngày lại! Đến khi chân em khỏi rồi, chúng ta sẽ kết hôn!" Ngôn Kiến Hào ánh mắt kiên định nói.
" Anh biết ý em không phải như vậy mà! Kiến Hào, buông tay đi thôi. Em cũng tự chấp nhận mình sẽ thành kẻ tàn phế rồi, sẽ chẳng có kỳ tích nào xuất hiện đâu!" Ngôn Ân Ly ánh mắt mờ mịt hơi nước đáp.
" Anh không đồng ý! Cho dù có phải trả giá bằng tính mạng, anh cũng sẽ tìm được người phẫu thuật cho em!" Hắn lắc đầu nói tiếp, kêu hắn buông tay, chính là chuyện không thể.
" Cầu xin anh hãy quên em đi! Em không muốn anh phải thấy em tàn phế như vậy, cho em một chút tự trọng có được không?" Ngôn Ân Ly cuối cùng vẫn là không nhịn được, cô òa khóc nức nở.
" Cả đời này em là của anh, vậy nên có phải chết anh cũng sẽ không buông tay!' Ngôn Kiến Hào ôm chầm lấy cô nói, cô khóc hắn lại đau lòng muốn mệnh.
\_\_\_\_**✒ To Be Continued ✒**\_\_\_\_
Ngôn Kiến Hào vừa hay đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cô tỉnh lại, hắn vội vàng chạy đến." Ân Ly, em tỉnh rồi sao? Vết thương trên người em vẫn chưa lành đâu, đừng cử động nhiều!" Hắn ân cần nói.
" Kiến Hào, là anh thật sao?" Cô ngân ngấn lệ hỏi, chuyện vừa xảy ra với cô chẳng khác nào cơn ác mộng, cô sợ những thứ lúc này chỉ là mơ.
" Là anh đây! Mọi thứ đều ổn rồi, em đừng sợ!" Hắn đưa tay lau nhẹ nước mắt của cô đáp, nhớ đến đôi chân bị tàn phế của cô, cổ họng hắn lại chua xót.
Ngôn Ân Ly đến đây cũng nhận thấy sự khác lạ, cơ thể cô chỗ nào cũng đau đớn, chỉ có đôi chân là mất cảm giác rồi." Kiến Hào, chân của em làm sao vậy?" Cô cố gắng đưa mắt nhìn xuống, hai chân cô quấn băng trắng xóa, tất nhiên nó cũng không còn cử động được nữa.
" Không có gì! Chỉ là bị thương nhẹ thôi, bác sĩ sẽ giúp em tốt hơn!" Hắn xoa đầu trấn an cô, cũng chỉ là những lời nói dối, hắn không đủ can đảm nói sự thật.
" Không đúng! Nếu chỉ là bị thương nhẹ tại sao em lại không có cảm giác chứ? Anh lừa em sao?" Ngôn Ân Ly nhận ra hắn đang nói dối, cô sợ hãi nói.
" Ân Ly, anh không lừa em! Anh nhất định sẽ tìm bác sĩ chữa trị cho em, chân của em sẽ mau chóng lành lại thôi!" Ngôn Kiến Hào cảm thấy bối rối, hắn đáp lời cô.
Chỉ những lời hắn nói, cô biết chân mình đã có vấn đề rồi. Ngôn Ân Ly òa khóc nức nở, cô liên tục dùng tay đấm mạnh vào hai chân, nhưng cũng không có ích lợi gì.
" Tại sao chứ? Em đã làm gì sai? Tại sao ông trời muốn em trở thành kẻ tàn phế?" Cô nấc nghẹn kêu gào thảm thiết.
" Ân Ly, em không sai! Anh xin em, đừng tự làm bản thân mình bị thương nữa!" Ngôn Kiến Hào tim quặn thắt, hắn ôm chặt cô nói, ngăn cô tự làm mình bị thương.
Bác sĩ cũng nhanh chóng có mặt, họ tiêm cho Ngôn Ân Ly một liều thuốc an thần, để cô có thể bình tĩnh lại. Cô tiếp tục chìm vào mê mang, nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mắt.
Những ngày tiếp theo cô cũng không nói chuyện với ai, chỉ nằm trên giường im lặng, cứ như là người mất hồn vậy. Đêm đến, cô lại chôn mặt vào gối khóc to, mạnh mẽ đến đâu cô cũng có lúc phải yếu lòng.
Ngôn Kiến Hào những ngày này đều ra sức tìm người chữa trị cho cô, nhưng bác sĩ nhìn thấy tình trạng của cô, đều lắc đầu từ chối. Hôm nay có một vị bác sĩ lại đến, ông ấy rất nổi tiếng với những ca phẫu thuật chưa bao giờ thất bại.
Nhìn qua bệnh án của Ngôn Ân Ly, ông ấy suy nghĩ gì đó, gương mặt âm trầm.
" Bác sĩ, ông có thể giúp cô ấy không?" Ngôn Kiến Hào gấp gáp hỏi.
" Chân của cô ấy vẫn có thể chữa trị, nhưng tôi không làm được! Cậu cần phải tìm đàn anh khóa trên của tôi, anh ta chính là bậc thầy phẫu thuật. Chỉ tiếc là 5 năm trước, tai nạn đã cướp đi vợ con anh ấy, nên anh ấy đã bỏ nghề, lui về mà ở ẩn. Không ai biết anh ấy đang ở đâu, nhưng tôi có vài gợi ý cho cậu!" Bác sĩ ôn tồn trả lời hắn.
" Bác sĩ, nếu ông có thể giúp tôi, ơn này tôi sẽ ghi nhớ suốt đời!" Ngôn Kiến Hào nhìn thấy hi vọng từ ông ấy, hắn nói.
" Cậu đừng vui mừng quá sớm! Tôi cũng chỉ giúp được bấy nhiêu, cũng không chắc cậu có thể tìm được người. Nhưng anh ấy là hi vọng cuối cùng của cô gái này!" Vị bác sĩ đáp.
Nhờ một số thông tin của bác sĩ kia, Ngôn Kiến Hào đã cho người đi tìm bác sĩ phẫu thuật kia. Có điều ông ấy mai danh ẩn tích quá kỹ, nên muốn tìm thấy cũng là một chuyện không hề dễ dàng.
Nhiều ngày trôi qua như vậy, Ngôn Ân Ly cũng từ bỏ hi vọng, cô không còn mong chờ phép màu gì nữa. Cô cũng không muốn phải làm gánh nặng cho bất kỳ ai, vậy nên cô quyết định hủy hôn.
" Kiến Hào, em không muốn kết hôn nữa!" Trong phòng bệnh, cô nhìn hắn lên tiếng.
" Vậy thì anh sẽ nói ba mẹ dời ngày lại! Đến khi chân em khỏi rồi, chúng ta sẽ kết hôn!" Ngôn Kiến Hào ánh mắt kiên định nói.
" Anh biết ý em không phải như vậy mà! Kiến Hào, buông tay đi thôi. Em cũng tự chấp nhận mình sẽ thành kẻ tàn phế rồi, sẽ chẳng có kỳ tích nào xuất hiện đâu!" Ngôn Ân Ly ánh mắt mờ mịt hơi nước đáp.
" Anh không đồng ý! Cho dù có phải trả giá bằng tính mạng, anh cũng sẽ tìm được người phẫu thuật cho em!" Hắn lắc đầu nói tiếp, kêu hắn buông tay, chính là chuyện không thể.
" Cầu xin anh hãy quên em đi! Em không muốn anh phải thấy em tàn phế như vậy, cho em một chút tự trọng có được không?" Ngôn Ân Ly cuối cùng vẫn là không nhịn được, cô òa khóc nức nở.
" Cả đời này em là của anh, vậy nên có phải chết anh cũng sẽ không buông tay!' Ngôn Kiến Hào ôm chầm lấy cô nói, cô khóc hắn lại đau lòng muốn mệnh.
\_\_\_\_**✒ To Be Continued ✒**\_\_\_\_
Chương trước
Chương sau
- Chương 1:Chúng Ta Kết Hôn Đi.
- Chương 2:Hôn Lễ ?
- Chương 3:Cút Khỏi Đây Cho Tôi.
- Chương 4:Tra Nam Xứng Với Tiện Nữ.
- Chương 5:Từ Giờ Em Đã Có Anh.
- Chương 6:Tâm Linh Tương Thông.
- Chương 7:Nội Y Quyến Rũ.
- Chương 8:Cút Cho Khuất Mắt Tôi.
- Chương 9:Vả Mặt Thay Con Dâu.
- Chương 10:Muốn Ăn Em.
- Chương 11:Cho Em Thêm Thời Gian
- Chương 12:Lệ Tư Ý
- Chương 13:Bạch Ngọc Trân Bị Hủy Hoại
- Chương 14:Con Làm Mẹ Tức Chết Mà
- Chương 15:Em Muốn Đi Làm.
- Chương 16:Cùng Ăn Cơm.
- Chương 17:Anh Đến Rồi!
- Chương 18:Anh Giúp Em Lau Bọt Sữa!
- Chương 19:Vợ, Em Giận Anh Sao?
- Chương 20:Cô Ấy Cũng Rảnh Mà.
- Chương 21:Ba Mẹ Muốn Gặp Em.
- Chương 22:Tử Kỳ, Mau Ngồi Xuống!
- Chương 23:Em Không Có Quần Áo Để Thay.
- Chương 24:Để Em Giúp Anh.
- Chương 25:Đáng Yêu Chết Mất!
- Chương 26:Tra Nam Tiện Nữ Đánh Nhau.
- Chương 27:Ngu Thì Chết!
- Chương 28:Tôi Không Quay Nữa!
- Chương 29:Anh Mau Qua Đây.
- Chương 30:Bảo Bối, Em Đang Ghen?
- Chương 31:Tiểu Nguyệt, Anh Về Rồi!
- Chương 32:Anh Chỉ Muốn Ở Cạnh Em!
- Chương 33:Hôn Hôn Một Cái.
- Chương 34:Em Là Lần Đầu Tiên?
- Chương 35:Em Nếm Thử Xem!
- Chương 36:Cà Phê Ngon Thật!
- Chương 37:Thích Thì Tôi Chiều!
- Chương 38:Cô Biết Tôi Sao?
- Chương 39:Đừng Trách Tôi!
- Chương 40:Im Miệng Lại Cho Tôi!
- Chương 41:Không Ai Có Thể Cướp Anh Khỏi Em.
- Chương 42:Cô Ấy Đâu Rồi?
- Chương 43:Mau Chặn Anh Ta Lại.
- Chương 44:Đừng Bỏ Em Lại!
- Chương 45:Là Anh Vô Dụng.
- Chương 46:Em Rất Sợ!
- Chương 47:Kích Thích.
- Chương 48:Được Cứu.
- Chương 49:Mang Về Làm Quà Cho Tử Kỳ.
- Chương 50:Tôi Sẽ Từ Từ Tính Sổ Với Cô.
- Chương 51:Tôi Thấy Vẫn Còn Nhẹ Lắm.
- Chương 52:Mặc Lâm.
- Chương 53:Tôi Là Người Đàn Ông Của Cô Ấy.
- Chương 54:Dằn Mặt Tình Địch.
- Chương 55:Anh Đừng Kết Hôn.
- Chương 56:Em Đừng Có Hối Hận.
- Chương 57:Thật Sự Xin Lỗi Em.
- Chương 58:Sự Thật Về Ngôn Ân Ly.
- Chương 59:Anh Cứ Vui Vẻ Kết Hôn Đi.
- Chương 60:Em Không Về.
- Chương 61:Tôi Cũng Đang Muốn Tìm Cô Ta Đây.
- Chương 62:Tôi Sẽ Không Tha Cho Cô Đâu.
- Chương 63:Em Có Hạnh Phúc Không?
- Chương 64:Rất Hạnh Phúc!
- Chương 65:Hiểu Lầm.
- Chương 66:Trốn Tránh.
- Chương 67:Anh Về Rồi.
- Chương 68:Đừng Nói Nữa, Anh Tin Em.
- Chương 69:Ông Ta Đến Đây Làm Gì?
- Chương 70:Cầu Xin.
- Chương 71:Không Ổn.
- Chương 72:Cứ Yên Tâm.
- Chương 73:Đừng Có Chọc Giận Tôi.
- Chương 74:Coi Như Là Tiền Phúng Điếu.
- Chương 75:Thật Vô Vị.
- Chương 76:Đến Giờ Rồi.
- Chương 77:Không Dám!
- Chương 78:Em Phải Chờ Bao Lâu.
- Chương 79:Mộc Tú Linh Biết Được Sự Thật.
- Chương 80:Thiếu Phu Nhân Có Tin Vui Rồi.
- Chương 81:Chúng Ta Sắp Làm Ba Mẹ.
- Chương 82:Tôi Là Ai?
- Chương 83:Tôi Đã Về Rồi.
- Chương 84:Cô Ấy Là Ai Vậy?
- Chương 85:Tử Kỳ Tức Giận.
- Chương 86:Bảo Bảo Sau Này Cùng Anh Bảo Vệ Em.
- Chương 87:Trúng Kế.
- Chương 88:Tôi Có Chỗ Nào Thua Ngôn Ân Ly.
- Chương 89:Tai Nạn Xe.
- Chương 90:Chiếc Xe Đó Nhắm Vào Em.
- Chương 91:Anh Sẽ Bên Cạnh Em.
- Chương 92:Cô Ta Còn Không Đủ Tư Cách Đứng Trước Mặt Anh.
- Chương 93:Có Gì Để Giải Thích Không?
- Chương 94:Anh Không Ngại.
- Chương 95:Tối Nay Ra Ngoài Ngủ.
- Chương 96:Người Đàn Ông Lạ Mặt.
- Chương 97:Tôi Cho Cô Rửa Sạch Miệng Rồi Nói Lại Đó.
- Chương 98:Em Không Được Đến Đây Sao?
- Chương 99:Em Thấy Cô Ta Đẹp Sao?
- Chương 100:Tử Sâm, Em Đau...
- Chương 101:Em Sẽ Cố Gắng.
- Chương 102:Chuẩn Bị Tiền Cho Tôi Đi.
- Chương 103:Anh Đoán Thử Đi.
- Chương 104:Cô Ấy Rất Mạnh Mẽ.
- Chương 105:Shinigami.
- Chương 106:Vương Kỳ Khôn.
- Chương 107:Đừng Lo Lắng.
- Chương 108:Em Có Đẹp Không?
- Chương 109:Bị Bắt Đi.
- Chương 110:Rơi Xuống Vực.
- Chương 111:Ngồi Xe Lăn Cả Đời.
- Chương 112:Buông Tay Đi.
- Chương 113:Nước Ối Vỡ Rồi.
- Chương 114:Thông Báo.
- Chương 115:Chương 114: Trở Về Nước Z.
- Chương 116:Chương 115: Để Xem Ông Ấy Muốn Nói Gì.
- Chương 117:Chương 116: Sự Thật Về Lệ Tư Ý.
- Chương 118:Chương 117: Tại Sao Lại Bắt Lệ Tư Ý?
- Chương 119:Chương 118: Con Trai Tôi Ở Đâu?
- Chương 120:Chương 119: Trừ Khử Hết.
- Chương 121:Chương 120: Tội Của Bà Là Lớn Nhất!
- Chương 122:Chương 121: Để Xem Ai Là Kẻ Phải Chết!
- Chương 123:Chương 122: Không Tha Cho Cô Ta.
- Chương 124:Chương 123: Cô Biết Sợ Sao?
- Chương 125:Chương 124: Anh Đã Mang Cô Ta Đi Đâu?
- Chương 126:Chương 125: Sống Dở Chết Dở.
- Chương 127:Chương 126: Anh Lại Làm Loạn Rồi.
- Chương 128:Chương 127: Anh Biết Em Cũng Không Cố Ý.
- Chương 129:Chương 128: Con Chuột Bẩn Thỉu.
- Chương 130:Chương 129: Em Sẽ Tha Thứ Cho Anh Chứ?
- Chương 131:Chương 130: Tin Tức Bị Phát Tán.
- Chương 132:Chương 131: Cầu Xin.
- Chương 133:Chương 132: Sự Thật Được Che Giấu.
- Chương 134:Chương 133: Trả Lời Em Đi.
- Chương 135:Chương 134: Tôi Muốn Ly Hôn.
- Chương 136:Chương 135: Rời Khỏi Lệ Gia.
- Chương 137:Chương 136: Giông Bão Bủa Vây.
- Chương 138:Chương 137: Bệnh Lại Tái Phát.
- Chương 139:Chương 138: Anh Đồng Ý Ly Hôn.
- Chương 140:Chương 139: Con Muốn Bên Cạnh Anh Ấy.
- Chương 141:Chương 140: Chuyện Gì Vậy?
- Chương 142:Chương 141: Chạy Trời Không Khỏi Nắng.
- Chương 143:Chương 142: Anh Không Cố Ý.
- Chương 144:Chương 143: Đến Lúc Rồi.
- Chương 145:Bị Hãm Hại.
- Chương 146:Thật Mong Chờ.
- Chương 147:Vợ Tôi Phạm Tội Gì?
- Chương 148:Anh Có Khác Gì Lệ Tư Ý.
- Chương 149:Tôi Đến Báo Án.
- Chương 150:Lưu Gia Đều Là Một Lũ Khốn Nạn.
- Chương 151:Lòng Người Lạnh Thì Phải Làm Sao Đây?
- Chương 152:Kết Cục Của Tra Nam Tiện Nữ.
- Chương 153:Kết Cục Của Tra Nam Tiện Nữ 2.
- Chương 154:Chúc Mừng Năm Mới [END]
- Chương 155: Ngoại Truyện: Kẻ Chủ Mưu.
- bình luận