Dục Vọng Đen Tối - Chương 44: Tại sao lại hận
Chương trước- Chương 1: Cám Dỗ
- Chương 2: Ông chủ của Cám Dỗ
- Chương 3: Cự tuyệt
- Chương 4: Ra giá
- Chương 5: Nhục Nhã
- Chương 6: Đau lòng
- Chương 7: Sóng Gió
- Chương 8: Tủi nhục
- Chương 9: Thời hạn cuối cùng
- Chương 10: Cái tát
- Chương 11: Trừng phạt
- Chương 12: Đường cùng
- Chương 13: Giao dịch
- Chương 14: Đêm mê hoặc
- Chương 15: Chiếm được
- Chương 16: Mấy lần đầu tiên
- Chương 17: Lướt qua
- Chương 18: Ảnh chụp
- Chương 19: Là ai?
- Chương 20: Quá khứ tươi đẹp
- Chương 21: Cô là của tôi
- Chương 22: Ngoảnh mặt làm ngơ
- Chương 23: Chọc giận Nam Dạ Tước
- Chương 24: Dung Ân cáu
- Chương 25: Thân thế của Diêm Việt
- Chương 26: Lạnh lùng gặp lại
- Chương 27: Lạnh lùng quay bước
- Chương 28: Là anh ấy?
- Chương 29: Quá ngây thơ
- Chương 30: Cho cô một bài học
- Chương 31: Em sẽ phải quay lại cầu xin tôi
- Chương 32: Đêm nay, hãy ở lại với anh
- Chương 33: Anh định một tay che trời?
- Chương 34: Sẽ nói thật với anh ấy?
- Chương 35: Một màn đẫm máu
- Chương 36: Tuyệt vọng muốn khóc
- Chương 37: Điều kiện trao đổi là gì?
- Chương 38: Chỉ cần anh ấy còn sống, tôi là của anh ấy
- Chương 39: Cuối cùng cũng nói thật với anh ấy
- Chương 40: Sự nghi ngờ của anh ấy làm cô tổn thương
- Chương 41: Sự khiêu khích của Tư Mạn
- Chương 42: Hay là tắm cùng nhau
- Chương 43: Một mình không ngủ được
- Chương 44: Tại sao lại hận
- Chương 45: Hạnh phúc ngay trước mắt
- Chương 46: Lễ đính hôn đỗ vỡ
- Chương 47: Lại rơi vào đường cùng
- Chương 48: Vận mệnh an bài
- Chương 49: Giá của một đêm
- Chương 50: Bị Phá Đám (1)
- Chương 51: Món hàng
- Chương 52: Phẫn nộ
- Chương 53: Cô tham lam, chỉ muốn có được tình
- Chương 54: Chán ghét sẽ buông tay
- Chương 55: Tự chuốc phiền phức
- Chương 56: Cưỡng ép
- Chương 57: Muộn màng
- Chương 58: Đả thương đầu
- Chương 59: Tước thiếu gia gặp nạn
- Chương 60: Sưởi ấm lẫn nhau
- Chương 61: Lạnh lùng
- Chương 62: Sinh cho tôi đứa con, tôi sẽ để em
- Chương 63: Anh xem tôi là gì?
- Chương 64: Sự nghiêm phạt lạnh lùng
- Chương 65: Độc tính phát tác
- Chương 66: Đứa con đầu tiên
- Chương 67: Anh, có cảm nhận được tồn tại của con
- Chương 68: Sự nuông chiều của anh, lấn tới của
- Chương 69: Diêm Việt thứ hai
- Chương 70: Sinh non trong mưa
- Chương 71: Chơi đùa đã chán, buông tay
- Chương 72: Sự thật của một năm về trước
- Chương 73: Còn muốn người phụ nữ tôi chơi đã chán?
- Chương 74: Sự mất mặt của Dung Ân
- Chương 75: Sự xuất hiện kịp thời
- Chương 76: Anh còn ép, tôi sẽ nhảy xuống
- Chương 77: Cuộc gặp gỡ định mệnh
- Chương 78: Ác ma ở bên
- Chương 79: Lễ thành hôn có biến
- Chương 80: Tạm biệt sự kiềm chế
- Chương 81: Lại muốn dùng thủ đoạn trước đây chơi đùa một lần nữa
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89: – Dùng mọi cách lấy lòng
- Chương 90: – Cha, nòng nọc nhỏ của cha ở đâu???
- Chương 91: – Quyến rũ chết người
- Chương 92: Chọn cô ta, hay là chọn Dung Ân?
- Chương 93: – Nắm tay thật chặt
- Chương 94: – Ở bên cạnh tôi, tôi sẽ đối xử tốt với em
- Chương 95: – Đấu vũ điên cuồng
- Chương 96: – Đêm nay là ngoài ý muốn
- Chương 97: – Bộ mặt khác của hắn
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105: (tt)
- Chương 106: (p1)
- Chương 107: (p2)
- Chương 108: (p1)
- Chương 109: (p2)
- Chương 110: (p1)
- Chương 111: (p2)
- Chương 112: (p1)
- Chương 113: (p2)
- Chương 114: (p1)
- Chương 115: (p2)
- Chương 116: (p1)
- Chương 117: (p2)
- Chương 118: (p1)
- Chương 119: (p2)
- Chương 120: (p1)
- Chương 121: (p2)
- Chương 122: (p1)
- Chương 123: (p2)
- Chương 124: (p1)
- Chương 125: (p2)
- Chương 126: (p1)
- Chương 127: (p2)
- Chương 128
- Chương 129: (p1)
- Chương 130: (p2)
- Chương 131: (p3)
- Chương 132: (p1)
- Chương 133: (p2)
- Chương 134: (p1)
- Chương 135: (p2)
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163: (Full)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Dục Vọng Đen Tối
Chương 44: Tại sao lại hận
"Đẹp trai quá ——"
"Đây không phải là Tư Mạn ư, từ trước đến nay cô ta chưa từng có scandal tình cảm. Thì ra cô ta là người tình của Diêm Việt..."
Trong phòng làm viêc, việc được làm nhiều nhất chính là buôn chuyện. Lý Hủy cầm tờ báo đi đến cạnh Dung Ân: "Thật không thể hiểu nổi những người này, cô ta không phải cùng với tổng giám đốc..."
Người bên cạnh vội vàng đẩy ghế đứng dậy, Lý Hủy sửng sốt, lúc nhìn lại đã thấy Dung Ân đi ra ngoài.
Trong phòng nghỉ của Nghiêm Tước, cô pha một cốc cà phê đen không đường. Dù cà phê không cho đường nhưng khi uống vào vẫn không thấy đắng. Có lẽ là vị giác không nhạy cảm hay nơi nào đó đắng chát đã lấn át hết cả.
Cô uống từng ngụm, từng ngụm như uống nước lọc.
Chuyện của giám đốc Lý khó khăn lắm mới giải quyết xong. Những tin tức về việc đó cứ như thể chưa từng xuất hiện.
Sóng trước chưa tan, sóng sau lại tới.
* Ý chỉ những sự việc xảy ra liên tiếp nhau, tựa như câu họa vô đơn chí của Việt Nam.
Thì ra sự khiêu khích của Tự Mạn không phải là vì Nam Dạ Tước, mà là vì Diêm Việt.
Trái tim đau đớn giống như bị kim đâm. Lúc đó không cảm thấy là vì không biết. Cầm cốc cà phê quay về văn phòng, Lý Hủy đã đứng ở cửa chờ cô từ lúc nào: "Ân Ân, cô có điện thoại, cô đi làm gì mà lâu vậy?"
"Tự nhiên tôi thấy hơi mệt, nên tôi đi pha cốc cà phê." Dung Ân trở về bàn, trên màn hình di động hiển thị một cái tên quen thuộc.
"Tại sao cô không nghe điện thoại?"
Sau khi ngắt cuộc gọi cô nhét điện thoại vào trong túi: "Lý Hủy, tôi muốn cùng cô kiểm tra lại báo cáo này một lần nữa."
Đến tận khi hết giờ làm, Dung Ân vẫn tập trung vào công việc. Cả văn phòng chỉ còn lại có cô và Lý Hủy, sau khi làm xong hai người mới ra về.
"Ôi, lạnh quá." Thời tiết đã thay đổi, gió cuối thu se se thổi, mùa đông hanh khô đang từ từ đến gần: "Không biết khi nào mới có tuyết rơi nữa."
"Chắc sẽ nhanh thôi." Dung Ân ngẩng đầu nhìn bầu trời, áp hai tay vào đôi tai đang lạnh cóng. Bốn mùa liên tục thay đổi, ai có thể miễn cưỡng mà níu kéo cái gì chứ! Cô đứng giữa quảng trường, khuôn mặt vì lạnh cóng mà ửng đỏ.
Một chiếc xe hơi nhãn hiệu nổi tiếng, kiểu dáng chắc chắn, màu đen đang dừng ở cách đó không xa. Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác bằng vải kaki, dáng người hoàn hảo. Anh ta tựa vào thân xe, nhìn thấy Dung Ân thì dập điếu thuốc trong tay đi về phía cô: "Ân Ân."
Lý Hủy há to miệng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Mặc dù cô rất tò mò nhưng cô cũng không nhiều chuyện: "Ân Ân, tôi về trước đây, ngày mai gặp nhé."
"Lý Hủy." Dung Ân gọi rồi quàng tay Lý Hủy: "Tôi về với cô."
Cô coi như không thấy anh ta. Diêm Việt đứng nguyên tại chỗ, ngay lúc cô sắp đi qua, thì cánh tay kịp thời ôm lấy eo cô: "Ân Ân, em hãy nghe anh giải thích."
Cô không muốn bị người khác bắt gặp ngay trước cửa công ty, vừa muốn giãy giụa lại bị anh ta ôm chặt vào lòng, cánh tay mạnh mẽ giữ chặt khiến cô không thể cử động: "Em đừng tức giận, lên xe rồi nói."
Diêm Việt đặt cằm lên đỉnh đầu Dung Ân, động tác vô cùng thân mật. Giọng nói của anh ta rất dịu dàng, giống như đang an ủi cô. Lý Hủy trợn mắt, giật mình nhìn chằm chằm hai người.
"Còn có cái gì để giải thích?"
Anh ta buông cô ra, cầm lấy tay cô kiên quyết kéo đến cạnh xe, lúc này Lý Hủy mới phản ứng lại, đuổi theo: "Ân Ân..."
"Tôi xin lỗi, chúng tôi còn có việc." Diêm Việt nhét Dung Ân vào xe, sau đó vòng sang phía ghế lái: "Hôm sau chúng tôi sẽ mời cô ăn cơm, coi như lời xin lỗi." Anh ta vừa nói chuyện vừa ngồi vào trong xe. Dung Ân thò đầu ra, nhưng chưa kịp nói hẹn gặp lại xe đã phóng vụt đi.
"Đẹp trai quá." Lý Hủy đứng bên lề đường, hai tay ôm khuôn mặt tròn trĩnh: "Dáng người cũng đẹp..."
Điều hòa trong xe khiến cơ thể Dung Ân ấm dần lên, nhưng không khí trong xe lại lạnh đến mức đóng băng. Diêm Việt lái xe đến một vị trí yên tĩnh, sau khi tắt máy, không khí vô cùng im lặng, màn đêm cũng tĩnh lặng.
"Ân Ân." Giọng nói của anh ta khàn khàn, chắc là tối hôm qua ngủ không đủ giấc.
"Việt." Dung Ân quay sang nhìn thẳng vào Diêm Việt: "Tối hôm qua ở Cám Dỗ là anh đúng không?"
Anh ta dựa lưng vào ghế, điếu thuốc trên tay lập lòe lúc sáng lúc tối. Đúng như mong muốn của anh ta, hành động anh ta và Tư Mạn cố tình làm đã bị cô nhìn thấy.
"Anh xin lỗi, từ đầu là anh đến Cám Dỗ bàn chuyện làm ăn. Tư Mạn là người đại diện của công ty. Lúc đó anh uống một ít rượu, không biết tại sao lại bị chụp ảnh. Sau khi bàn chuyện làm ăn xong, lái xe đã đưa anh về nhà..."
Anh ta nhìn ánh mắt Dung Ân hạ xuống, miệng từ từ nhả ra từng ngụm khói thuốc. Sự ôn hòa trong mắt tản đi, thay thế vào đó là sự hung ác nham hiểm mãnh liệt. Dung Ân, trái tim của cô có đau không? Có phải giống như tan vỡ không? Cô cho rằng, những gì đã mất có thể dễ dàng tìm lại như vậy sao? Tôi sẽ khiến cô phải nếm trải, cái gì gọi là đau, đau đến mức muốn khóc cũng không được!
Ngón tay thả lỏng, anh ta ném điếu thuốc lá ra ngoài cửa sổ.
Diêm Việt cúi người xuống, ôm cô vào lòng: "Anh hứa với em sẽ không có lần sau. Hôm nay đến nhà anh ăn cơm, đã hơn một năm vú Lưu chưa gặp em, lần nào anh về vú cũng nhắc đến em."
Diêm Việt cũng không giải thích nhiều, những chuyện như thế này vốn không thể nói rõ. Dung Ân mím môi, cô cũng không kể với Diêm Việt những chuyện đã xảy ra đêm qua. Hai người đang ở bên nhau, nhưng tại sao cô luôn cảm thấy trái tim hai người đã không cùng một chỗ?
Diêm Việt có chỗ ở riêng, bình thường anh ta cũng không về nhà. Sau khi xe ô tô đi vào khuôn viên ngôi biệt thự quen thuộc, sự lo lắng trong lòng Dung Ân đã giảm đi rất nhiều. Nơi này, có những kỷ niệm hạnh phúc nhất của hai người, chỉ cần nghĩ lại cũng khiến tâm trạng cô yên tâm hơn nhiều.
Diêm Việt dừng xe xong nắm tay cô vào nhà. Đi đến phòng khách. Trên chiếc ghế sô pha sang trọng, Diêm Thủ Nghị đang nhàn nhã vắt chân đọc báo. Vú Lưu đang dọn dẹp tinh mắt vừa nhìn thoáng qua đã thấy hai người: "Ân Ân?"
Dung Ân mỉm cười ấm áp: "Vú Lưu, bác Diêm."
Sắc mặt của Diêm Thủ Nghị lại không tốt như vậy, ông ta đặt tờ báo trong tay xuống, sau khi tháo kính ra nhìn về phía Diêm Việt: "Là anh dẫn cô ta về sao?"
Diêm Việt cầm tay Dung Ân đi vào giữa phòng, vẻ mặt của vú Lưu cũng lo lắng đi theo hai người. Dung Ân thấy không khí không thích hợp liền khẽ giật tay áo Diêm Việt nhưng anh ta cũng không có vì thế mà dừng lại, ngược lại dẫn cố đến chiếc ghế sô pha đối diện ngồi xuống: "Cô ấy là người phụ nữ của con, vì sao con không thể dẫn cô ấy vê?"
Không khí lại tiếp tục căng thẳng. Vú Lưu lo lắng nhìn về phía Dung Ân, ánh mắt lảng tránh như có điều gì muốn nói.
Mối quan hệ giữa Diêm Việt và Diêm Thủ Nghị lúc nào cũng tốt, Diêm Việt là tất cả niềm tự hào của ông ta. Dung Ân lo lắng nhìn vẻ mặt của hai người, trước đây, chưa nói đến việc Diêm Thủ Nghị có thích cô hay không, nhưng chắc chắn sẽ không lạnh lùng như bây giờ.
Hơn nữa, trong giọng nói của ông ta dường như còn mang theo hận ý.
"Có chuyện gì thì hãy ăn cơm xong rồi nói." Vú Lưu đã dọn cơm xong, bà nhìn về phía Diêm Việt, lâu lắm Diêm Việt mới về nhà, hai bố con không nên tiếp tục cãi nhau.
Trên bàn ăn, không khí cũng không khá hơn. Thỉnh thoảng Diêm Việt gắp thức ăn cho Dung Ân, ai cũng không lên tiếng. Dung Ân nhìn thấy đĩa tôm bóc vỏ xào trứng mà Diêm Thủ Nghị thích, thì xúc một thìa sau đó đưa cho Diêm Việt, ý bảo anh ta mời Diêm Thủ Nghị.
"Tôi không ăn." Trên ghế ngồi đầu bàn ăn, ông ta không chút nể mặt: "Tôi sợ đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết."
Thức ăn vô vị, Dung Ân đặt đôi đũa trong tay xuống: "Bác Diêm, cháu biết, có lẽ trong một năm qua cháu đã làm rất nhiều việc không đúng, nhưng bây giờ Diêm Việt đã trở về. Sau khi từng đánh mất, cháu chỉ muốn giữ thật chặt. Cháu mong rằng bác có thể bỏ qua cho chúng cháu."
"Trở về? Giữ chặt?" Tay cầm đôi đũa của ông ta hơi run run, ông ta quay sang nghiêm khắc chỉ trích Diêm Việt: "Việt, có phải anh muốn tôi tức chết không?"
Diêm Việt cứ như người ngoài cuộc, sau khi ăn hai miếng cơm, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng lời nói thốt ra lại không khác gì một quả bom nguyên tử: "Con đã quyết định, con muốn đính hôn với Ân Ân."
"Đây không phải là Tư Mạn ư, từ trước đến nay cô ta chưa từng có scandal tình cảm. Thì ra cô ta là người tình của Diêm Việt..."
Trong phòng làm viêc, việc được làm nhiều nhất chính là buôn chuyện. Lý Hủy cầm tờ báo đi đến cạnh Dung Ân: "Thật không thể hiểu nổi những người này, cô ta không phải cùng với tổng giám đốc..."
Người bên cạnh vội vàng đẩy ghế đứng dậy, Lý Hủy sửng sốt, lúc nhìn lại đã thấy Dung Ân đi ra ngoài.
Trong phòng nghỉ của Nghiêm Tước, cô pha một cốc cà phê đen không đường. Dù cà phê không cho đường nhưng khi uống vào vẫn không thấy đắng. Có lẽ là vị giác không nhạy cảm hay nơi nào đó đắng chát đã lấn át hết cả.
Cô uống từng ngụm, từng ngụm như uống nước lọc.
Chuyện của giám đốc Lý khó khăn lắm mới giải quyết xong. Những tin tức về việc đó cứ như thể chưa từng xuất hiện.
Sóng trước chưa tan, sóng sau lại tới.
* Ý chỉ những sự việc xảy ra liên tiếp nhau, tựa như câu họa vô đơn chí của Việt Nam.
Thì ra sự khiêu khích của Tự Mạn không phải là vì Nam Dạ Tước, mà là vì Diêm Việt.
Trái tim đau đớn giống như bị kim đâm. Lúc đó không cảm thấy là vì không biết. Cầm cốc cà phê quay về văn phòng, Lý Hủy đã đứng ở cửa chờ cô từ lúc nào: "Ân Ân, cô có điện thoại, cô đi làm gì mà lâu vậy?"
"Tự nhiên tôi thấy hơi mệt, nên tôi đi pha cốc cà phê." Dung Ân trở về bàn, trên màn hình di động hiển thị một cái tên quen thuộc.
"Tại sao cô không nghe điện thoại?"
Sau khi ngắt cuộc gọi cô nhét điện thoại vào trong túi: "Lý Hủy, tôi muốn cùng cô kiểm tra lại báo cáo này một lần nữa."
Đến tận khi hết giờ làm, Dung Ân vẫn tập trung vào công việc. Cả văn phòng chỉ còn lại có cô và Lý Hủy, sau khi làm xong hai người mới ra về.
"Ôi, lạnh quá." Thời tiết đã thay đổi, gió cuối thu se se thổi, mùa đông hanh khô đang từ từ đến gần: "Không biết khi nào mới có tuyết rơi nữa."
"Chắc sẽ nhanh thôi." Dung Ân ngẩng đầu nhìn bầu trời, áp hai tay vào đôi tai đang lạnh cóng. Bốn mùa liên tục thay đổi, ai có thể miễn cưỡng mà níu kéo cái gì chứ! Cô đứng giữa quảng trường, khuôn mặt vì lạnh cóng mà ửng đỏ.
Một chiếc xe hơi nhãn hiệu nổi tiếng, kiểu dáng chắc chắn, màu đen đang dừng ở cách đó không xa. Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác bằng vải kaki, dáng người hoàn hảo. Anh ta tựa vào thân xe, nhìn thấy Dung Ân thì dập điếu thuốc trong tay đi về phía cô: "Ân Ân."
Lý Hủy há to miệng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà. Mặc dù cô rất tò mò nhưng cô cũng không nhiều chuyện: "Ân Ân, tôi về trước đây, ngày mai gặp nhé."
"Lý Hủy." Dung Ân gọi rồi quàng tay Lý Hủy: "Tôi về với cô."
Cô coi như không thấy anh ta. Diêm Việt đứng nguyên tại chỗ, ngay lúc cô sắp đi qua, thì cánh tay kịp thời ôm lấy eo cô: "Ân Ân, em hãy nghe anh giải thích."
Cô không muốn bị người khác bắt gặp ngay trước cửa công ty, vừa muốn giãy giụa lại bị anh ta ôm chặt vào lòng, cánh tay mạnh mẽ giữ chặt khiến cô không thể cử động: "Em đừng tức giận, lên xe rồi nói."
Diêm Việt đặt cằm lên đỉnh đầu Dung Ân, động tác vô cùng thân mật. Giọng nói của anh ta rất dịu dàng, giống như đang an ủi cô. Lý Hủy trợn mắt, giật mình nhìn chằm chằm hai người.
"Còn có cái gì để giải thích?"
Anh ta buông cô ra, cầm lấy tay cô kiên quyết kéo đến cạnh xe, lúc này Lý Hủy mới phản ứng lại, đuổi theo: "Ân Ân..."
"Tôi xin lỗi, chúng tôi còn có việc." Diêm Việt nhét Dung Ân vào xe, sau đó vòng sang phía ghế lái: "Hôm sau chúng tôi sẽ mời cô ăn cơm, coi như lời xin lỗi." Anh ta vừa nói chuyện vừa ngồi vào trong xe. Dung Ân thò đầu ra, nhưng chưa kịp nói hẹn gặp lại xe đã phóng vụt đi.
"Đẹp trai quá." Lý Hủy đứng bên lề đường, hai tay ôm khuôn mặt tròn trĩnh: "Dáng người cũng đẹp..."
Điều hòa trong xe khiến cơ thể Dung Ân ấm dần lên, nhưng không khí trong xe lại lạnh đến mức đóng băng. Diêm Việt lái xe đến một vị trí yên tĩnh, sau khi tắt máy, không khí vô cùng im lặng, màn đêm cũng tĩnh lặng.
"Ân Ân." Giọng nói của anh ta khàn khàn, chắc là tối hôm qua ngủ không đủ giấc.
"Việt." Dung Ân quay sang nhìn thẳng vào Diêm Việt: "Tối hôm qua ở Cám Dỗ là anh đúng không?"
Anh ta dựa lưng vào ghế, điếu thuốc trên tay lập lòe lúc sáng lúc tối. Đúng như mong muốn của anh ta, hành động anh ta và Tư Mạn cố tình làm đã bị cô nhìn thấy.
"Anh xin lỗi, từ đầu là anh đến Cám Dỗ bàn chuyện làm ăn. Tư Mạn là người đại diện của công ty. Lúc đó anh uống một ít rượu, không biết tại sao lại bị chụp ảnh. Sau khi bàn chuyện làm ăn xong, lái xe đã đưa anh về nhà..."
Anh ta nhìn ánh mắt Dung Ân hạ xuống, miệng từ từ nhả ra từng ngụm khói thuốc. Sự ôn hòa trong mắt tản đi, thay thế vào đó là sự hung ác nham hiểm mãnh liệt. Dung Ân, trái tim của cô có đau không? Có phải giống như tan vỡ không? Cô cho rằng, những gì đã mất có thể dễ dàng tìm lại như vậy sao? Tôi sẽ khiến cô phải nếm trải, cái gì gọi là đau, đau đến mức muốn khóc cũng không được!
Ngón tay thả lỏng, anh ta ném điếu thuốc lá ra ngoài cửa sổ.
Diêm Việt cúi người xuống, ôm cô vào lòng: "Anh hứa với em sẽ không có lần sau. Hôm nay đến nhà anh ăn cơm, đã hơn một năm vú Lưu chưa gặp em, lần nào anh về vú cũng nhắc đến em."
Diêm Việt cũng không giải thích nhiều, những chuyện như thế này vốn không thể nói rõ. Dung Ân mím môi, cô cũng không kể với Diêm Việt những chuyện đã xảy ra đêm qua. Hai người đang ở bên nhau, nhưng tại sao cô luôn cảm thấy trái tim hai người đã không cùng một chỗ?
Diêm Việt có chỗ ở riêng, bình thường anh ta cũng không về nhà. Sau khi xe ô tô đi vào khuôn viên ngôi biệt thự quen thuộc, sự lo lắng trong lòng Dung Ân đã giảm đi rất nhiều. Nơi này, có những kỷ niệm hạnh phúc nhất của hai người, chỉ cần nghĩ lại cũng khiến tâm trạng cô yên tâm hơn nhiều.
Diêm Việt dừng xe xong nắm tay cô vào nhà. Đi đến phòng khách. Trên chiếc ghế sô pha sang trọng, Diêm Thủ Nghị đang nhàn nhã vắt chân đọc báo. Vú Lưu đang dọn dẹp tinh mắt vừa nhìn thoáng qua đã thấy hai người: "Ân Ân?"
Dung Ân mỉm cười ấm áp: "Vú Lưu, bác Diêm."
Sắc mặt của Diêm Thủ Nghị lại không tốt như vậy, ông ta đặt tờ báo trong tay xuống, sau khi tháo kính ra nhìn về phía Diêm Việt: "Là anh dẫn cô ta về sao?"
Diêm Việt cầm tay Dung Ân đi vào giữa phòng, vẻ mặt của vú Lưu cũng lo lắng đi theo hai người. Dung Ân thấy không khí không thích hợp liền khẽ giật tay áo Diêm Việt nhưng anh ta cũng không có vì thế mà dừng lại, ngược lại dẫn cố đến chiếc ghế sô pha đối diện ngồi xuống: "Cô ấy là người phụ nữ của con, vì sao con không thể dẫn cô ấy vê?"
Không khí lại tiếp tục căng thẳng. Vú Lưu lo lắng nhìn về phía Dung Ân, ánh mắt lảng tránh như có điều gì muốn nói.
Mối quan hệ giữa Diêm Việt và Diêm Thủ Nghị lúc nào cũng tốt, Diêm Việt là tất cả niềm tự hào của ông ta. Dung Ân lo lắng nhìn vẻ mặt của hai người, trước đây, chưa nói đến việc Diêm Thủ Nghị có thích cô hay không, nhưng chắc chắn sẽ không lạnh lùng như bây giờ.
Hơn nữa, trong giọng nói của ông ta dường như còn mang theo hận ý.
"Có chuyện gì thì hãy ăn cơm xong rồi nói." Vú Lưu đã dọn cơm xong, bà nhìn về phía Diêm Việt, lâu lắm Diêm Việt mới về nhà, hai bố con không nên tiếp tục cãi nhau.
Trên bàn ăn, không khí cũng không khá hơn. Thỉnh thoảng Diêm Việt gắp thức ăn cho Dung Ân, ai cũng không lên tiếng. Dung Ân nhìn thấy đĩa tôm bóc vỏ xào trứng mà Diêm Thủ Nghị thích, thì xúc một thìa sau đó đưa cho Diêm Việt, ý bảo anh ta mời Diêm Thủ Nghị.
"Tôi không ăn." Trên ghế ngồi đầu bàn ăn, ông ta không chút nể mặt: "Tôi sợ đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết."
Thức ăn vô vị, Dung Ân đặt đôi đũa trong tay xuống: "Bác Diêm, cháu biết, có lẽ trong một năm qua cháu đã làm rất nhiều việc không đúng, nhưng bây giờ Diêm Việt đã trở về. Sau khi từng đánh mất, cháu chỉ muốn giữ thật chặt. Cháu mong rằng bác có thể bỏ qua cho chúng cháu."
"Trở về? Giữ chặt?" Tay cầm đôi đũa của ông ta hơi run run, ông ta quay sang nghiêm khắc chỉ trích Diêm Việt: "Việt, có phải anh muốn tôi tức chết không?"
Diêm Việt cứ như người ngoài cuộc, sau khi ăn hai miếng cơm, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng lời nói thốt ra lại không khác gì một quả bom nguyên tử: "Con đã quyết định, con muốn đính hôn với Ân Ân."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Cám Dỗ
- Chương 2: Ông chủ của Cám Dỗ
- Chương 3: Cự tuyệt
- Chương 4: Ra giá
- Chương 5: Nhục Nhã
- Chương 6: Đau lòng
- Chương 7: Sóng Gió
- Chương 8: Tủi nhục
- Chương 9: Thời hạn cuối cùng
- Chương 10: Cái tát
- Chương 11: Trừng phạt
- Chương 12: Đường cùng
- Chương 13: Giao dịch
- Chương 14: Đêm mê hoặc
- Chương 15: Chiếm được
- Chương 16: Mấy lần đầu tiên
- Chương 17: Lướt qua
- Chương 18: Ảnh chụp
- Chương 19: Là ai?
- Chương 20: Quá khứ tươi đẹp
- Chương 21: Cô là của tôi
- Chương 22: Ngoảnh mặt làm ngơ
- Chương 23: Chọc giận Nam Dạ Tước
- Chương 24: Dung Ân cáu
- Chương 25: Thân thế của Diêm Việt
- Chương 26: Lạnh lùng gặp lại
- Chương 27: Lạnh lùng quay bước
- Chương 28: Là anh ấy?
- Chương 29: Quá ngây thơ
- Chương 30: Cho cô một bài học
- Chương 31: Em sẽ phải quay lại cầu xin tôi
- Chương 32: Đêm nay, hãy ở lại với anh
- Chương 33: Anh định một tay che trời?
- Chương 34: Sẽ nói thật với anh ấy?
- Chương 35: Một màn đẫm máu
- Chương 36: Tuyệt vọng muốn khóc
- Chương 37: Điều kiện trao đổi là gì?
- Chương 38: Chỉ cần anh ấy còn sống, tôi là của anh ấy
- Chương 39: Cuối cùng cũng nói thật với anh ấy
- Chương 40: Sự nghi ngờ của anh ấy làm cô tổn thương
- Chương 41: Sự khiêu khích của Tư Mạn
- Chương 42: Hay là tắm cùng nhau
- Chương 43: Một mình không ngủ được
- Chương 44: Tại sao lại hận
- Chương 45: Hạnh phúc ngay trước mắt
- Chương 46: Lễ đính hôn đỗ vỡ
- Chương 47: Lại rơi vào đường cùng
- Chương 48: Vận mệnh an bài
- Chương 49: Giá của một đêm
- Chương 50: Bị Phá Đám (1)
- Chương 51: Món hàng
- Chương 52: Phẫn nộ
- Chương 53: Cô tham lam, chỉ muốn có được tình
- Chương 54: Chán ghét sẽ buông tay
- Chương 55: Tự chuốc phiền phức
- Chương 56: Cưỡng ép
- Chương 57: Muộn màng
- Chương 58: Đả thương đầu
- Chương 59: Tước thiếu gia gặp nạn
- Chương 60: Sưởi ấm lẫn nhau
- Chương 61: Lạnh lùng
- Chương 62: Sinh cho tôi đứa con, tôi sẽ để em
- Chương 63: Anh xem tôi là gì?
- Chương 64: Sự nghiêm phạt lạnh lùng
- Chương 65: Độc tính phát tác
- Chương 66: Đứa con đầu tiên
- Chương 67: Anh, có cảm nhận được tồn tại của con
- Chương 68: Sự nuông chiều của anh, lấn tới của
- Chương 69: Diêm Việt thứ hai
- Chương 70: Sinh non trong mưa
- Chương 71: Chơi đùa đã chán, buông tay
- Chương 72: Sự thật của một năm về trước
- Chương 73: Còn muốn người phụ nữ tôi chơi đã chán?
- Chương 74: Sự mất mặt của Dung Ân
- Chương 75: Sự xuất hiện kịp thời
- Chương 76: Anh còn ép, tôi sẽ nhảy xuống
- Chương 77: Cuộc gặp gỡ định mệnh
- Chương 78: Ác ma ở bên
- Chương 79: Lễ thành hôn có biến
- Chương 80: Tạm biệt sự kiềm chế
- Chương 81: Lại muốn dùng thủ đoạn trước đây chơi đùa một lần nữa
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89: – Dùng mọi cách lấy lòng
- Chương 90: – Cha, nòng nọc nhỏ của cha ở đâu???
- Chương 91: – Quyến rũ chết người
- Chương 92: Chọn cô ta, hay là chọn Dung Ân?
- Chương 93: – Nắm tay thật chặt
- Chương 94: – Ở bên cạnh tôi, tôi sẽ đối xử tốt với em
- Chương 95: – Đấu vũ điên cuồng
- Chương 96: – Đêm nay là ngoài ý muốn
- Chương 97: – Bộ mặt khác của hắn
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105: (tt)
- Chương 106: (p1)
- Chương 107: (p2)
- Chương 108: (p1)
- Chương 109: (p2)
- Chương 110: (p1)
- Chương 111: (p2)
- Chương 112: (p1)
- Chương 113: (p2)
- Chương 114: (p1)
- Chương 115: (p2)
- Chương 116: (p1)
- Chương 117: (p2)
- Chương 118: (p1)
- Chương 119: (p2)
- Chương 120: (p1)
- Chương 121: (p2)
- Chương 122: (p1)
- Chương 123: (p2)
- Chương 124: (p1)
- Chương 125: (p2)
- Chương 126: (p1)
- Chương 127: (p2)
- Chương 128
- Chương 129: (p1)
- Chương 130: (p2)
- Chương 131: (p3)
- Chương 132: (p1)
- Chương 133: (p2)
- Chương 134: (p1)
- Chương 135: (p2)
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163: (Full)
- bình luận