Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!! - Chương 104: Cái kết đắng lòng
Chương trước- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!!
Chương 104: Cái kết đắng lòng
Đứng trước phòng cấp cứu đúng lời bà ta nói ông ta nó rất nặng, cho dù bà ta biết đó chỉ là bà ta sợ mất hết tài sản còn ông ta bà ta không cần quan tâm, thật nực cười vậy bây giờ nó đang đứng đây làm gì chứ. Nhưng trong lúc này cô y tá chạy ra chạy vào làm nó càng khó chịu hơn.
- Không sau đâu.-hắn nắm chặt tay nó hơn nhưng đủ lực không làm nó phải đâu.
- Em biết...mạng ông ta lớn lắm.-mắt nó vẫn chăm chú nhìn nơi đó, một nơi nó nghét cay nghét đắng.
- Biết vậy tốt rồi đừng suy nghĩ nhiều.-càng thấy nó đau lòng tim hắn như thắt lại.
- Ông ta sẽ không sau phải không.-tự nhiên cảm giác bất an lại ùa về, mắt của nó giật liên hồi.
- Không sau nhất định.-hắn vẫn lại trấn an nó.
Điện thoại hắn chợt rung, hắn đi ra ngoài thì ra là Gin, hắn bắt máy bây giờ dù chuyện gì xãy ra hắn cũng phải ở đây bên cạnh nó.
- Gì.-giọng trầm hẳn.
- Dạ ở bang có chuyện gấp em vừa điều tra được hôm nay chuyện xãy ra nhà cô Lâm là có người nhúng tay vào, nhưng em không biết là ai, bây giờ làm sau, có cần giúp không.-Bin biết tụi hắn rất quan tâm mấy người này nên hỏi hắn trước đã.
- Thông báo ngay cho Nam với Kiệt, hiện tại tôi có việc quan trọng, anh cũng qua đó hổ trợ đi, có gì quan trọng phải báo cho tôi.-hắn tắt máy đi vào trong.
Lúc này bà Nguyễn với ả Kim mới tới nhưng trên mặt không có chút gì là lo lắng, nó chẳng quan tâm với loại người này nhìn hướng khác nhưng nào ngờ ai đó lại kiếm chuyện với nó.
- Chà chà xem kìa tiểu thư Lâm Gia sau nhanh như vậy đã đến đây rồi.-bà ta giễu cợt nó.
- Còn không phải tài sản ông ta sau, mẹ đừng xem thường loại người này.-ả Kim rất chán nghét bản mặt của nó.
Hứ cô ta nghĩ ai cũng như mẹ con cô ta sau, thật nực cười chỉ có những người không phải người mới nghĩ người khác như vậy. Trong lòng lửa giận hừng hực rồi nhưng hiện tại chưa phát tát thôi. Còn hắn thì.
- Mầy điếc hả con kia.-bà ta nắm cồ áo nó giật nhăn nhó một phen.
- Mẹ mầy không dạy mầy ak, tao quên mất mẹ mầg chết rồi mà, tội cho mầy từ nhỏ không có mẹ nên bây giờ thảm hại như vậy.-nhỏ Kim ỏng ẹo trước mặt nó.
- Mà con tiện có sống cũng không dạy được nó đâu.-bà ta mạnh miệng mắng mẹ nó.
- Tôi không cho phép hai người đụng đến mẹ tôi.-nó kìm lòng không đặng xô mạnh nhỏ Kim ngả xuống chân vì thế đỏ lên.
Bà ta thấy con mình bị ngã định xử nó một trận, hắn vừa đi tới thấy ngay cảnh này.
- Xãy ra chuyện gì.-nó đứng với vẻ mặt tức giận có phần khó chịu, nhỏ Kim thì nằm dưới sàn bệnh viện, còn bà ta đang định đánh nó sau. Thấy hắn bà hạ tay, đỡ con bé đứng lên.
- "Cậu ta chủ tịch Trịnh Gia là Trịnh Phong, đừng đụng cậu ta hậu quả gánh không nổi đâu".-nhỏ Kim kịp lúc nhắc nhở mẹ mình.
Mặt bà ta không ổn định, không ngờ người còn trẻ như vậy mà là chủ tịch một tập đoàn nhất nhì không thua kém ai, xém chút đụng ổ kiến lửa rồi.
- Thì ra là Trịnh Phong đây cậu cậu rất tài giỏi, nhưng nói cậu cái này cậu trên tránh xa cô ta, tâm địa độc ác đang định phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta, còn đẩy ngã cả con tôi ghen ăn tức ở àk, phải không cô Lâm.-bà ta nghĩ chỉ cần dặm thêm vào hắn trở mặt với nó mà về phía bà.
- Mẹ con không sau mà...ây da đau quá.-mẹ nói con phụ hoạ, nhỏ Kim định đứng lên nhìn sang nó lại ngã xuống như té rất đau vậy.
- My là em làm.-hắn nhìn nó nếu nó nói không hắn đuổi cổ họ đi. Còn nếu là có không sau bồi thường là được chứ gì.
- Đúng.-nó xoay mặt tại sau chứ, tại sau khó chịu đến vậy khi hắn quan tâm người khác.
- Cô có sau không.-hắn chỉ đứng nhìn chứ chưa hề đụng vào chỗ đau của nhỏ Kim
Nhưng đối với nhỏ Kim thái độ này đang chán nghét nó sau, xem ra vẫn chưa đến mức khó khăn đã làm hai người trở mặt nhau rồi.
- Không nhưng hơi đau.-nhỏ Kim bày mặt khổ sở nhìn hắn chỉ mong một chút ân uệ.
- Vậy cứ cho bác sĩ xem thử tôi bồi hoàn tiền My chỉ tức giận thôi.-hắn không chút thay đổi dửng dưng đi đến ngồi xuống bên cạnh nó ý nói nó có giết cô ta cũng không gì xãy ra.
Không quan tâm đến nhỏ Kim chỉ một chút, hắn choàng tay vai nó xem như không gì xãy ra bình tĩnh. Còn nó hơi ngơ ngác nó cứ tưởng hắn bỏ rơi nó đi chăm sóc người khác chứ.
Định chia rẽ duyên của bà ak, xin lỗi con chưa đủ trình, nó vẫn im lặng vì bây giờ chưa đến lúc phải gây rối, ông ta mà có chuyện gì thì hai người cũng phải đi theo, để xem hai người có thể sống
Nhỏ Kim đơ người ngay cả bà ta không biết nói gì, cứ tưởng tại sau thành ra như vậy. Nhỏ Kim muốn giết nó, ngay lúc này mọi thứ huy hoàng sau lúc nào bao quanh nó là sau.
- Đây là khoa cấp cứu mong mọi người giữ im lặng giùm.-một cô y tá nhắc nhở.
- Được.-chỉ một từ của hắn cô y tá hiểu ý đi ngay.
Một bầu không khí im lặng, hắn cũng không nói chuyện đó cho nó nghe mất công nó lo lắng, mọi chuyện cứ để hắn lo là được rồi.
Một đêm trôi qua nó không chợp mắt tí nào, hắn cũng vậy để nó dựa vào người, hắn bảo nó ngủ có tin gì hắn sẽ gọi nhưng nói mãi nó mới chịu nhắm mắt. Bà ta và ả chờ đợi một lát cũng về nhà ngủ ngon lành, không mấy quan tâm. Sáng sớm nó tĩnh dậy đã thấy hắn vẫn ngồi đó, nhìn đủ biết cả đêm hắn không ngủ còn làm điểm tựa cho nó ngủ nữa chứ.
- Anh.-nó đưa tay sờ mặt hắn quá nhệt nhạt.
Hắn không nói gì biết nó tĩnh hắn chỉ dụi mắt cái sờ đầu nó ý nói không gì đừng lo. Ngay lúc nó bắt đầu lo lắng, đêm qua tuy nó ngủ nhưng nó đã mơ thấy điều gì nó hình như ba mẹ nắm tay nhau rất hạnh phúc thì phải. Không biết có gì không đã lâu lắm rồi không thấy ai ra cả. Ánh đèn cấp cứu chợt tắt, cánh cửa bật mở, vị bác sĩ cao cao thượng thượng bước ra, nó và hắn đứng dậy tim nó bấn loạn phần nào.
- Xin hỏi ai là Lâm Thị Ánh My.-ông bác sĩ nói.
- Tôi ông ta sau rồi.-nó bước tới.
- Xin lỗi chúng tôi cố gắng hết sức, đã hết cách chỉ còn chút hơi thở cuối cùng ông ta muốn gặp cô.-ông vỗ vai nó cũng bước đi.
Nó đứng chết trân, chân nhất không được, không phải chỉ là mơ thôi, đúng rồi tất cả chỉ là mơ thôi. Nhưng không đúng tất cả đều là thật mà, My ak tại sau mầy lại khóc chứ không phải mầy hận ông ta lắm sau, nước mắt nó đã rơi vì ông ta là thật sự. Hắn vội ôm nó vào lòng, lúc này hắn biết nó cần điểm tựa người đó không ai khác chính là hắn.
- Em bình tĩnh em có thể tựa vào.-hắn nhìn nó đau lòng
Hắn lau nhẹ những giọt nước mắt của nó, nó cứ như vậy hắn biết phải làm sau.
Gật đầu nó mở cửa bước vào, ông ta càng ngày càng không ổn, nhìn thấy cảnh này nó cứ khóc đứng đằng xa nhìn lấy, cho dù như thế nào nó vẫn giữ khoảnh cách chưa sẵn sàng chấp nhận, nhìn kĩ mặt ông ta vài vết sẹo, tay chân bần tím, chân không hoạt động, có lẽ đây di chứng sau vụ tay nạn.
- My con, con lại đây.-ông đưa bàn tay chay sần tím ngắt về phía nó.
- Ông phải khoẻ lại, ông chưa trả hết nợ cho tôi nên tôi không cho ông chết.-nó trầm mặt nhìn hắn.
- Ba xin lỗi nhưng ba không thể bên con, có có nhiều điều muốn nói.-Ba nắm chặt tay nó.
- Bây giờ còn chuyện gì quan trọng hơn mạng sống sống của ông hả.-nó trách ông.
- Ba để tất cả những điều muốn nói trong cái hộp màu đen để dưới gầm giường, con tự đến mà lấy, mã khoá là sinh nhật của con.-ông ta vẫn cố gắng nói ra từng chữ một.
- Không chính ông phải tự tay lấy cho tôi ông nghe không.-nó không cam tâm ông ta lại bỏ nó.
- Ba yêu con, con gái cưng của ba.-đến cuối cùng vẫn một tiếng con gái trìu mến của ông đã lâu lắm rồi ông không dũng cảm nói ra nữa. Nói dứt lời ông ta nhắm mắt hơi thở ngưng hẵn.
- Baaaaaaa....-nó thấy cử chỉ của ông nó lay người ông gọi một tiếng ba mà từ lâu nó không cho phép mình gọi như vậy.
- Ba dậy đi con không muốn ba bỏ con đâu...ba...ba...-nó đã khóc như đứa trẻ đòi kẹo mà phải nói không bao giờ có kẹo nữa, mãi mãi mất kẹo rồi.
Nó không cầm được nước mắt, ôm chầm lấy ông, những giọt nước mắt cứ rơi cứ rơi. Tuy ông không thể an ủi và đông viên nó. Nhưng linh hồn của ông và mẹ sẽ luôn bên nó bảo vệ nó. Ông cười mãn nguyện vì cuối cùng nó vẫn xem ông là ba. Hắn đẩy nhẹ cửa ông chạy tới ôm chầm lấy nó, lòng hắn rất khó chịu như bị ai bóp chặt khi thấy nước mắt tuôn như mưa của nó.
- Không sau có anh đây, ba chỉ đi để gặp mẹ em thôi, họ vẫn luôn bên em không phải sau, em vẫn còn có anh còn có anh đây mà.-hắn luôn miệng an ủi nó, nhưng nó chẳng hề nghe thấy cứ lay người ông Nguyễn
- Không phải như vậy ba em không bỏ em, ba chỉ ngủ thôi, ba ơi con tha thứ con sẽ tha thứ cho ba mà, ba dậy đi ba... ba ơi ba.-nó chấp nhận tha thứ cho ba nó về mọi thứ, tuy nó hận ông nhưng nó vẫn rất yêu thương ông. Bây giờ nó mới hiểu tại sau mọi chuyện nó làm đến lúc kết phải hại ông ta, thì nó lại không nỡ ra tay còn nhiều lần cứu ông ta thoát chết nữa.
- My ak em nghe anh nói không được như vậy, em nghe anh nói đi.-hắn như van xin nó rồi nhưng tất cả chỉ vô dụng, nó vẫn không nghe cứ mãi lay người ông.
Nó khóc hết nước mắt, cảm giác giống như lúc mẹ nó mất vậy, mọi thứ hiện về một lần nữa, ba nó lại rời bỏ nó không ai ở bên cạnh nó, không ai.
- Không...-nó hét lớn ngất xỉu nó không chấp nhận được chuyện này.
- My em sau vậy, có nghe anh nói không tĩnh lại, tĩnh lại ngay cho anh, bác sĩ bác sĩ đâu.-hắn như gào thét bên tai nó, ôm nó chạy ra ngoài.
Nó chỉ thấy vẻ mặt hốt hoảng của hắn nhưng mọi thứ mờ dần, và rồi chỉ toàn màu đen không ánh sáng, không lối ra.
- Không sau đâu.-hắn nắm chặt tay nó hơn nhưng đủ lực không làm nó phải đâu.
- Em biết...mạng ông ta lớn lắm.-mắt nó vẫn chăm chú nhìn nơi đó, một nơi nó nghét cay nghét đắng.
- Biết vậy tốt rồi đừng suy nghĩ nhiều.-càng thấy nó đau lòng tim hắn như thắt lại.
- Ông ta sẽ không sau phải không.-tự nhiên cảm giác bất an lại ùa về, mắt của nó giật liên hồi.
- Không sau nhất định.-hắn vẫn lại trấn an nó.
Điện thoại hắn chợt rung, hắn đi ra ngoài thì ra là Gin, hắn bắt máy bây giờ dù chuyện gì xãy ra hắn cũng phải ở đây bên cạnh nó.
- Gì.-giọng trầm hẳn.
- Dạ ở bang có chuyện gấp em vừa điều tra được hôm nay chuyện xãy ra nhà cô Lâm là có người nhúng tay vào, nhưng em không biết là ai, bây giờ làm sau, có cần giúp không.-Bin biết tụi hắn rất quan tâm mấy người này nên hỏi hắn trước đã.
- Thông báo ngay cho Nam với Kiệt, hiện tại tôi có việc quan trọng, anh cũng qua đó hổ trợ đi, có gì quan trọng phải báo cho tôi.-hắn tắt máy đi vào trong.
Lúc này bà Nguyễn với ả Kim mới tới nhưng trên mặt không có chút gì là lo lắng, nó chẳng quan tâm với loại người này nhìn hướng khác nhưng nào ngờ ai đó lại kiếm chuyện với nó.
- Chà chà xem kìa tiểu thư Lâm Gia sau nhanh như vậy đã đến đây rồi.-bà ta giễu cợt nó.
- Còn không phải tài sản ông ta sau, mẹ đừng xem thường loại người này.-ả Kim rất chán nghét bản mặt của nó.
Hứ cô ta nghĩ ai cũng như mẹ con cô ta sau, thật nực cười chỉ có những người không phải người mới nghĩ người khác như vậy. Trong lòng lửa giận hừng hực rồi nhưng hiện tại chưa phát tát thôi. Còn hắn thì.
- Mầy điếc hả con kia.-bà ta nắm cồ áo nó giật nhăn nhó một phen.
- Mẹ mầy không dạy mầy ak, tao quên mất mẹ mầg chết rồi mà, tội cho mầy từ nhỏ không có mẹ nên bây giờ thảm hại như vậy.-nhỏ Kim ỏng ẹo trước mặt nó.
- Mà con tiện có sống cũng không dạy được nó đâu.-bà ta mạnh miệng mắng mẹ nó.
- Tôi không cho phép hai người đụng đến mẹ tôi.-nó kìm lòng không đặng xô mạnh nhỏ Kim ngả xuống chân vì thế đỏ lên.
Bà ta thấy con mình bị ngã định xử nó một trận, hắn vừa đi tới thấy ngay cảnh này.
- Xãy ra chuyện gì.-nó đứng với vẻ mặt tức giận có phần khó chịu, nhỏ Kim thì nằm dưới sàn bệnh viện, còn bà ta đang định đánh nó sau. Thấy hắn bà hạ tay, đỡ con bé đứng lên.
- "Cậu ta chủ tịch Trịnh Gia là Trịnh Phong, đừng đụng cậu ta hậu quả gánh không nổi đâu".-nhỏ Kim kịp lúc nhắc nhở mẹ mình.
Mặt bà ta không ổn định, không ngờ người còn trẻ như vậy mà là chủ tịch một tập đoàn nhất nhì không thua kém ai, xém chút đụng ổ kiến lửa rồi.
- Thì ra là Trịnh Phong đây cậu cậu rất tài giỏi, nhưng nói cậu cái này cậu trên tránh xa cô ta, tâm địa độc ác đang định phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta, còn đẩy ngã cả con tôi ghen ăn tức ở àk, phải không cô Lâm.-bà ta nghĩ chỉ cần dặm thêm vào hắn trở mặt với nó mà về phía bà.
- Mẹ con không sau mà...ây da đau quá.-mẹ nói con phụ hoạ, nhỏ Kim định đứng lên nhìn sang nó lại ngã xuống như té rất đau vậy.
- My là em làm.-hắn nhìn nó nếu nó nói không hắn đuổi cổ họ đi. Còn nếu là có không sau bồi thường là được chứ gì.
- Đúng.-nó xoay mặt tại sau chứ, tại sau khó chịu đến vậy khi hắn quan tâm người khác.
- Cô có sau không.-hắn chỉ đứng nhìn chứ chưa hề đụng vào chỗ đau của nhỏ Kim
Nhưng đối với nhỏ Kim thái độ này đang chán nghét nó sau, xem ra vẫn chưa đến mức khó khăn đã làm hai người trở mặt nhau rồi.
- Không nhưng hơi đau.-nhỏ Kim bày mặt khổ sở nhìn hắn chỉ mong một chút ân uệ.
- Vậy cứ cho bác sĩ xem thử tôi bồi hoàn tiền My chỉ tức giận thôi.-hắn không chút thay đổi dửng dưng đi đến ngồi xuống bên cạnh nó ý nói nó có giết cô ta cũng không gì xãy ra.
Không quan tâm đến nhỏ Kim chỉ một chút, hắn choàng tay vai nó xem như không gì xãy ra bình tĩnh. Còn nó hơi ngơ ngác nó cứ tưởng hắn bỏ rơi nó đi chăm sóc người khác chứ.
Định chia rẽ duyên của bà ak, xin lỗi con chưa đủ trình, nó vẫn im lặng vì bây giờ chưa đến lúc phải gây rối, ông ta mà có chuyện gì thì hai người cũng phải đi theo, để xem hai người có thể sống
Nhỏ Kim đơ người ngay cả bà ta không biết nói gì, cứ tưởng tại sau thành ra như vậy. Nhỏ Kim muốn giết nó, ngay lúc này mọi thứ huy hoàng sau lúc nào bao quanh nó là sau.
- Đây là khoa cấp cứu mong mọi người giữ im lặng giùm.-một cô y tá nhắc nhở.
- Được.-chỉ một từ của hắn cô y tá hiểu ý đi ngay.
Một bầu không khí im lặng, hắn cũng không nói chuyện đó cho nó nghe mất công nó lo lắng, mọi chuyện cứ để hắn lo là được rồi.
Một đêm trôi qua nó không chợp mắt tí nào, hắn cũng vậy để nó dựa vào người, hắn bảo nó ngủ có tin gì hắn sẽ gọi nhưng nói mãi nó mới chịu nhắm mắt. Bà ta và ả chờ đợi một lát cũng về nhà ngủ ngon lành, không mấy quan tâm. Sáng sớm nó tĩnh dậy đã thấy hắn vẫn ngồi đó, nhìn đủ biết cả đêm hắn không ngủ còn làm điểm tựa cho nó ngủ nữa chứ.
- Anh.-nó đưa tay sờ mặt hắn quá nhệt nhạt.
Hắn không nói gì biết nó tĩnh hắn chỉ dụi mắt cái sờ đầu nó ý nói không gì đừng lo. Ngay lúc nó bắt đầu lo lắng, đêm qua tuy nó ngủ nhưng nó đã mơ thấy điều gì nó hình như ba mẹ nắm tay nhau rất hạnh phúc thì phải. Không biết có gì không đã lâu lắm rồi không thấy ai ra cả. Ánh đèn cấp cứu chợt tắt, cánh cửa bật mở, vị bác sĩ cao cao thượng thượng bước ra, nó và hắn đứng dậy tim nó bấn loạn phần nào.
- Xin hỏi ai là Lâm Thị Ánh My.-ông bác sĩ nói.
- Tôi ông ta sau rồi.-nó bước tới.
- Xin lỗi chúng tôi cố gắng hết sức, đã hết cách chỉ còn chút hơi thở cuối cùng ông ta muốn gặp cô.-ông vỗ vai nó cũng bước đi.
Nó đứng chết trân, chân nhất không được, không phải chỉ là mơ thôi, đúng rồi tất cả chỉ là mơ thôi. Nhưng không đúng tất cả đều là thật mà, My ak tại sau mầy lại khóc chứ không phải mầy hận ông ta lắm sau, nước mắt nó đã rơi vì ông ta là thật sự. Hắn vội ôm nó vào lòng, lúc này hắn biết nó cần điểm tựa người đó không ai khác chính là hắn.
- Em bình tĩnh em có thể tựa vào.-hắn nhìn nó đau lòng
Hắn lau nhẹ những giọt nước mắt của nó, nó cứ như vậy hắn biết phải làm sau.
Gật đầu nó mở cửa bước vào, ông ta càng ngày càng không ổn, nhìn thấy cảnh này nó cứ khóc đứng đằng xa nhìn lấy, cho dù như thế nào nó vẫn giữ khoảnh cách chưa sẵn sàng chấp nhận, nhìn kĩ mặt ông ta vài vết sẹo, tay chân bần tím, chân không hoạt động, có lẽ đây di chứng sau vụ tay nạn.
- My con, con lại đây.-ông đưa bàn tay chay sần tím ngắt về phía nó.
- Ông phải khoẻ lại, ông chưa trả hết nợ cho tôi nên tôi không cho ông chết.-nó trầm mặt nhìn hắn.
- Ba xin lỗi nhưng ba không thể bên con, có có nhiều điều muốn nói.-Ba nắm chặt tay nó.
- Bây giờ còn chuyện gì quan trọng hơn mạng sống sống của ông hả.-nó trách ông.
- Ba để tất cả những điều muốn nói trong cái hộp màu đen để dưới gầm giường, con tự đến mà lấy, mã khoá là sinh nhật của con.-ông ta vẫn cố gắng nói ra từng chữ một.
- Không chính ông phải tự tay lấy cho tôi ông nghe không.-nó không cam tâm ông ta lại bỏ nó.
- Ba yêu con, con gái cưng của ba.-đến cuối cùng vẫn một tiếng con gái trìu mến của ông đã lâu lắm rồi ông không dũng cảm nói ra nữa. Nói dứt lời ông ta nhắm mắt hơi thở ngưng hẵn.
- Baaaaaaa....-nó thấy cử chỉ của ông nó lay người ông gọi một tiếng ba mà từ lâu nó không cho phép mình gọi như vậy.
- Ba dậy đi con không muốn ba bỏ con đâu...ba...ba...-nó đã khóc như đứa trẻ đòi kẹo mà phải nói không bao giờ có kẹo nữa, mãi mãi mất kẹo rồi.
Nó không cầm được nước mắt, ôm chầm lấy ông, những giọt nước mắt cứ rơi cứ rơi. Tuy ông không thể an ủi và đông viên nó. Nhưng linh hồn của ông và mẹ sẽ luôn bên nó bảo vệ nó. Ông cười mãn nguyện vì cuối cùng nó vẫn xem ông là ba. Hắn đẩy nhẹ cửa ông chạy tới ôm chầm lấy nó, lòng hắn rất khó chịu như bị ai bóp chặt khi thấy nước mắt tuôn như mưa của nó.
- Không sau có anh đây, ba chỉ đi để gặp mẹ em thôi, họ vẫn luôn bên em không phải sau, em vẫn còn có anh còn có anh đây mà.-hắn luôn miệng an ủi nó, nhưng nó chẳng hề nghe thấy cứ lay người ông Nguyễn
- Không phải như vậy ba em không bỏ em, ba chỉ ngủ thôi, ba ơi con tha thứ con sẽ tha thứ cho ba mà, ba dậy đi ba... ba ơi ba.-nó chấp nhận tha thứ cho ba nó về mọi thứ, tuy nó hận ông nhưng nó vẫn rất yêu thương ông. Bây giờ nó mới hiểu tại sau mọi chuyện nó làm đến lúc kết phải hại ông ta, thì nó lại không nỡ ra tay còn nhiều lần cứu ông ta thoát chết nữa.
- My ak em nghe anh nói không được như vậy, em nghe anh nói đi.-hắn như van xin nó rồi nhưng tất cả chỉ vô dụng, nó vẫn không nghe cứ mãi lay người ông.
Nó khóc hết nước mắt, cảm giác giống như lúc mẹ nó mất vậy, mọi thứ hiện về một lần nữa, ba nó lại rời bỏ nó không ai ở bên cạnh nó, không ai.
- Không...-nó hét lớn ngất xỉu nó không chấp nhận được chuyện này.
- My em sau vậy, có nghe anh nói không tĩnh lại, tĩnh lại ngay cho anh, bác sĩ bác sĩ đâu.-hắn như gào thét bên tai nó, ôm nó chạy ra ngoài.
Nó chỉ thấy vẻ mặt hốt hoảng của hắn nhưng mọi thứ mờ dần, và rồi chỉ toàn màu đen không ánh sáng, không lối ra.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi