Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!! - Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
Chương trước- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!!
Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
Để tách trà xuống hôm nay bà sẽ kể hết j về nó cho cậu bé này hiểu nó hơn, nếu bà nhìn không lằm hắn đối với con bé thật lòng. Số phận của nó rất khổ rồi nên bà chỉ mong có người để nó dựa dẫm chính bà cũng thấy thương.
- Con bé là một ân nhân của nơi này.-bà trầm trọng.
- Bà nói gì tôi không hiểu.-hắn cũng chú ý đến vẻ mặt bà lão thần thái rất ư bình tĩnh.
- Trước đây nơi này rất hoang sơ, rất củ kỉ, những đứa trẻ nuôi dưỡng ở đây cũng không điều kiện như những chỗ khác. Tuy sự chăm sóc rất ân cần nhưng thiếu rất nhiều thứ. Có lần trung tâm khủng hoảng tài chính, trong trung tâm có và đứa bị mắc căn bệnh nặng cần một số tiền rất lớn chữa trị. Mọi người cố gắng lao động kiếm thêm chi phí nhưng rất cả vô vọng. Không đứt ruột đẻ ra nhưng các sư ở đâu ai cũng thương yêu như con, tìm đủ mọi cách cũng có nhờ cả nhà tài trợ. Nhưng cuối cùng trung tâm buông xuôi tất cả để mặt những đứa trẻ vằn vặt cơn đau. Trước tình trạng trung tâm sấp không đứng vững nữa, các sư chỉ sợ bọn trẻ sẽ không mái ấm như ở đây nên mọi người chỉ biết cố gắng thôi.-bà kể mắt bắt đầu đỏ dần rơi lệ đúng là vào hoàn cảnh đó chính bà cũng không biết làm
gì.
- Rồi sau đó làm thế nào.-hắn chăm chú nghe lão kể càng thấy thương những đứa trẻ ở trại tình nguyện.
- Thì con bé My lúc đó chưa lớn bây giờ, tính hiếu kì đi vào đây chơi, cũng như mọi người nhưng vì con bé nghe được tình trạng của trung tâm. Nó quyên góp số tiền cực kì lớn vào đây, mà không cần biết lí do chỉ biết mọi người ở đây rất cần. Nhờ nó các em nhỏ được trị bệnh tận tình bây giờ cũng đã khỏ, giúp trung tâm càng ngày tiến bộ, cơ sở vật chất ở đây cũng được đổi mới, hưng thịnh hơn.
Hắn không nói gì đi ra ngoài hành lang, do đây gần sân vui chơi bọn trẻ nên thấy nó rất rõ ngay tầm mắt. "Em không phải thuộc dạng vô tâm như tôi tưởng, cũng là có chút thành tích" nếu như hắn chắt có lẽ bỏ mặt tất cả, hắn trước giờ không nhúng tay vào những chuyện không thuộc về mình, nó thì khác, trong hoàn cảnh đó nó bất chấp giúp đỡ mọi người thì không màng chi trả số vốn khá lớn nó không cần biết điều đó chỉ cần mọi người sống vui vẻ là được, tuy không thân mấy nhưng nó rất quý người ở trung tâm này họ rất hiền tốt bụng chăm sóc rất chu đáo trẻ nhỏ nên quyết định giúp đỡ. Hắn cười nụ cười ma mị thoả mãn. Bá mẫu cũng đi ra nhìn xuống dưới, nó vui đùa cười hớn hở, nhìn nó bây giờ không khác gì đứa trẻ bảy tuổi.
- Con bé là vậy lúc nào cần nghiêm khắc thì rất nghiêm khắc, lạnh lùng, xa lánh tất cả, nhưng đó chỉ là vẻ bên ngoài hễ tới đây cũng phải có trận rượt đuổi chơi đùa thoả thích, lúc nào tới đây cũng để giải quyết bầu tâm sự, bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, hồn nhiên.-bà lão cười nụ cười yên bình.
- Cô ấy cũng có khá nhiều bí mật.-nó không bao giờ kể hắn nghe bất cứ điều gì trừ hắn hỏi, lời nói của nó đều đã được chọn lọc sẵn nên rất hợp lí, ngay cả chuyện nó đã tĩnh lại cũng cố che giấu.
- Bí mật là thứ không thể nói ra chỉ là của riêng mình, khi nào người có bí mật thật sự muốn nói thì họ sẽ nói cũng không thể trách họ vì đấy là việc chỉ riêng họ biết.-bà triết lí hắn nghe, bà biết người hắn nói là nó.
- Nhưng sự chờ đợi cũng có giới hạn.-hắn biết nó còn giấu điều gì đó, hắn cũng biết vài chuyện mà nó cố ý che giấu.
- Bá mẫu khuyên con, con trai thích một người là phải biết tôn trọng họ, yêu mến họ luôn cả con người, cũng phải cho họ một quyền riêng tư, luôn chia sẽ những chuyện vui buồn hằng ngày để họ mở lòng hơn, đến một thời điểm nhất định thì họ sẽ nói ra tất cả với mình, con hiểu chứ.-bá mẫu tiếp tục nói cho hắn hiểu, và thật sự hiểu.
- Tôi...con đã hiểu cảm ơn bá mẫu.-hắn hiểu hơn bà thay đổi cách xưng hô. Nhờ bà mà hắn hiểu thêm về nó cũng lí giải nhiều chuyện.
Bá mẫu gật đầu cuối cùng cũng hiểu, bà chỉ muốn giúp nó chút ích việc nhỏ thôi.
Nhìn cảnh vui đùa bọn trẻ thật thanh bình, như cả thế giới thu lại chỉ bằng nó, người gái hắn đã yêu, yêu say đắm bất chấp mọi thứ. Chơi cả trò nghịch nước tất cả ước nhem nhưng trên mặt nó luôn luôn cười rất tươi. Nó ở đây và nó lúc trước là hai người khác nhau hoàn toàn, người ở đây vui cười, hồn nhiên, trẻ con và tinh nghịch, còn người lúc trước lạnh lùng, vô cảm, ích nói chuyện, ít cười suốt ngày chỉ thể hiện một bộ mặt không hồn. Bây giờ hắn đã biết nó đã mệt mỏi nhiều như thế nào khi cố giấu đi tất cả.
- Aaaa...-nó la ôm bụng ngồi xuống cỏ.
- Mẹ xinh đẹp mẹ sau vậy, mẹ xinh đẹp bị đâu đâu hả.-tất cả vây quanh lo lắng cho nó.
- "Đúng là hậu đậu mà".-hắn trách khứ nó.
Rất nhanh chân tiến về sân. Bá mẫu thất nó khônh ổn chạy theo sau.
- Em có thể đừng làm người khác lo lắng nữa được không.-hắn hét tiến dần phía nó rất gần.
- Sauuu có...có...thể.-nó nhìn hắn chết trân, sau hắn biết nó ở đây, không lẽ từ lúc nó cảm giác lạ chính là hắn nhìn nó sâu.
Không phải là mơ, nhưng nếu là thật thế nào, nó hoang mang nhìn hắn, ngây ngô không nói gì.
- Nhìn đủ chưa.-hắn đưa tay đỡ nó đứng dậy.
- Tôi...anh đứng đó.-hắn buông hắn, nó cách xa hắn tận vài bước, nhìn tụi nhỏ ngây ngốc nhìn.
- Em muốn anh chết vì em em mới dừa lòng sau.-hắn vui mừng khi biết nó đã tĩnh, không gì vui bằng, mà bây giờ nó cố giữ khoảng cánh.
Nhưng nó cảm giác đau thật chắt tại cử động trúng vết thương rồi, nó khẻ nhăn mặt.
- Em đúng là không phải con gái.-hắn tức giận bước tới bế nó ra ra, đau cũng không mở miệng nhờ một tiếng, ôm bụng chịu xem hắn vô hình mà. (Tyty:hai người kia các người đang đầu độc tâm trí của trẻ thơ có biết không.)
Nó không chịu cũng không được rồi đi đâu nổi. Tim ơi đừng đập nữa tao biết mầy rất vui...thích nữa chứ, nó cười nụ cười hạnh phút.
- Bá mẫu con đi trước, con sẽ đến sau người chăm sóc bọn trẻ giúp con nha.-nó nói vọng lại vì chưa chào hỏi gì cả.
- Bá mẫu biết rồi con yên tâm.-bà cũng hét lên cho nó nghe được.
- Chẳng phải mẹ xinh đẹp không có người thân sau vậy là ai vậy mẹ.-tụi nhỏ ngây thơ hỏi làm bà cũng không trả lời được đành cười trừ.
- Các con còn nhỏ không hiểu đâu đợi khi lớn, ta nói cho biết người đi cùng mẹ xinh đẹp là ai, còn bây giờ đi thay đồ kẻo bệnh.-bà nói cho qua chuyện chứ không biết bắt đầu từ đâu.
Nó đi rất xa và ra khỏi cổng, hắn vẫn ôm nó trong lòng cho đến đi ra đến xe, đỡ nó đặt nhẹ nhàng nghế cạnh hắn phía trước để tránh vết thương nặng hơn. Vào xe hắn quăng người nó cái áo khoác của hắn, do chơi lúc nãy bọn trẻ nên ước gần hết người rồi. Bây giờ hắn mới đi đến tận cùng của hạnh phút, hắn đã biết được yêu một người là như thế nào. Nó cũng đã rất lâu trong thời gian hôn mê, nó biết hắn cũng luôn luôn bên cạnh nó không bao giờ bỏ rơi nó, nhưng vẫn không cảm nhận được và bây giờ cảm nhận được hết rồi rất hạnh phúc hôm nay một ngày rất tuyệt vời.
- Đây cách nhà rất xa, anh sẽ ghé vào khách sạn nhà anh để xem em thế nào, tiện thể thay đồ rồi về nhà, nếu đau quá thì phải nói, ngốc nghe rõ.-giọng nói trầm bỏng phát ra từ hắn.
Nghe không thiện cảm mấy nhưng thể hiện rõ sự quan tâm, hắn mà càng như vậy thì nó càng thấy có lỗi, vì nó bắt hắn chờ đợi nó quá lâu trong vô thức.
- Xin lỗi, tôi ổn.-nó tự nhiên muốn khóc, nó nói rất nhỏ nhìn ra cửa nhưng nó biết hắn nghe.
- Anh biết... lúc trước rất tức giận nhưng bây giờ giảm được phần nào.-hắn nói vẫn tập trung lái xe thiệt lúc hắn biết tin này rất là tức nhưng khi gặl nó mọi muộn phiền bấy lâu nay tan biến
- Tại sau.-nó hỏi.
- Vì em quá ngốc, và rất đáng yêu nên anh nhẹ dạ tha cho em một phần, tất nhiên phần còn lại không tha nên em phải bù đắp cho anh tất cả.-hắn nói như kiên định nhấn mạnh từng chữ.
Nó không cần gì hết chỉ cần như vậy thôi đã đủ rồi, hắn rất quan tâm chăm sóc thương yêu nó dù nó giấu hắn chuyện lần này hắn cũng không giận. Không phải hắn không giận mà không muốn nhắc tới cho qua thôi, cho tất cả là quá khứ. Nó dựa vào ghế khoác áo hắn mà nhắm mắt nghĩ ngơi không nói thêm gì nữa. Nhìn sang thấy nó nhắm mắt nên cũng im lặng không làm phiền nó. Trên con đường có một chiếc xe nhanh lăn bánh, trên xe chứa đựng đầy hạnh phúc, vui nhưng tất cả chỉ là vẻ bên ngoài. Đặt biệt bên trong như thế nào, tất cả trả lời trên cả hạnh phúc như vậy cũng diên mãn chút ít rồi.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Ra trễ cả nhà đừng giận nha...ngày mới tốt lành bây giò Tyty mới nghĩ ngơi đây, hẹn gặp lại chương sau...!(@-@)!
- Con bé là một ân nhân của nơi này.-bà trầm trọng.
- Bà nói gì tôi không hiểu.-hắn cũng chú ý đến vẻ mặt bà lão thần thái rất ư bình tĩnh.
- Trước đây nơi này rất hoang sơ, rất củ kỉ, những đứa trẻ nuôi dưỡng ở đây cũng không điều kiện như những chỗ khác. Tuy sự chăm sóc rất ân cần nhưng thiếu rất nhiều thứ. Có lần trung tâm khủng hoảng tài chính, trong trung tâm có và đứa bị mắc căn bệnh nặng cần một số tiền rất lớn chữa trị. Mọi người cố gắng lao động kiếm thêm chi phí nhưng rất cả vô vọng. Không đứt ruột đẻ ra nhưng các sư ở đâu ai cũng thương yêu như con, tìm đủ mọi cách cũng có nhờ cả nhà tài trợ. Nhưng cuối cùng trung tâm buông xuôi tất cả để mặt những đứa trẻ vằn vặt cơn đau. Trước tình trạng trung tâm sấp không đứng vững nữa, các sư chỉ sợ bọn trẻ sẽ không mái ấm như ở đây nên mọi người chỉ biết cố gắng thôi.-bà kể mắt bắt đầu đỏ dần rơi lệ đúng là vào hoàn cảnh đó chính bà cũng không biết làm
gì.
- Rồi sau đó làm thế nào.-hắn chăm chú nghe lão kể càng thấy thương những đứa trẻ ở trại tình nguyện.
- Thì con bé My lúc đó chưa lớn bây giờ, tính hiếu kì đi vào đây chơi, cũng như mọi người nhưng vì con bé nghe được tình trạng của trung tâm. Nó quyên góp số tiền cực kì lớn vào đây, mà không cần biết lí do chỉ biết mọi người ở đây rất cần. Nhờ nó các em nhỏ được trị bệnh tận tình bây giờ cũng đã khỏ, giúp trung tâm càng ngày tiến bộ, cơ sở vật chất ở đây cũng được đổi mới, hưng thịnh hơn.
Hắn không nói gì đi ra ngoài hành lang, do đây gần sân vui chơi bọn trẻ nên thấy nó rất rõ ngay tầm mắt. "Em không phải thuộc dạng vô tâm như tôi tưởng, cũng là có chút thành tích" nếu như hắn chắt có lẽ bỏ mặt tất cả, hắn trước giờ không nhúng tay vào những chuyện không thuộc về mình, nó thì khác, trong hoàn cảnh đó nó bất chấp giúp đỡ mọi người thì không màng chi trả số vốn khá lớn nó không cần biết điều đó chỉ cần mọi người sống vui vẻ là được, tuy không thân mấy nhưng nó rất quý người ở trung tâm này họ rất hiền tốt bụng chăm sóc rất chu đáo trẻ nhỏ nên quyết định giúp đỡ. Hắn cười nụ cười ma mị thoả mãn. Bá mẫu cũng đi ra nhìn xuống dưới, nó vui đùa cười hớn hở, nhìn nó bây giờ không khác gì đứa trẻ bảy tuổi.
- Con bé là vậy lúc nào cần nghiêm khắc thì rất nghiêm khắc, lạnh lùng, xa lánh tất cả, nhưng đó chỉ là vẻ bên ngoài hễ tới đây cũng phải có trận rượt đuổi chơi đùa thoả thích, lúc nào tới đây cũng để giải quyết bầu tâm sự, bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, hồn nhiên.-bà lão cười nụ cười yên bình.
- Cô ấy cũng có khá nhiều bí mật.-nó không bao giờ kể hắn nghe bất cứ điều gì trừ hắn hỏi, lời nói của nó đều đã được chọn lọc sẵn nên rất hợp lí, ngay cả chuyện nó đã tĩnh lại cũng cố che giấu.
- Bí mật là thứ không thể nói ra chỉ là của riêng mình, khi nào người có bí mật thật sự muốn nói thì họ sẽ nói cũng không thể trách họ vì đấy là việc chỉ riêng họ biết.-bà triết lí hắn nghe, bà biết người hắn nói là nó.
- Nhưng sự chờ đợi cũng có giới hạn.-hắn biết nó còn giấu điều gì đó, hắn cũng biết vài chuyện mà nó cố ý che giấu.
- Bá mẫu khuyên con, con trai thích một người là phải biết tôn trọng họ, yêu mến họ luôn cả con người, cũng phải cho họ một quyền riêng tư, luôn chia sẽ những chuyện vui buồn hằng ngày để họ mở lòng hơn, đến một thời điểm nhất định thì họ sẽ nói ra tất cả với mình, con hiểu chứ.-bá mẫu tiếp tục nói cho hắn hiểu, và thật sự hiểu.
- Tôi...con đã hiểu cảm ơn bá mẫu.-hắn hiểu hơn bà thay đổi cách xưng hô. Nhờ bà mà hắn hiểu thêm về nó cũng lí giải nhiều chuyện.
Bá mẫu gật đầu cuối cùng cũng hiểu, bà chỉ muốn giúp nó chút ích việc nhỏ thôi.
Nhìn cảnh vui đùa bọn trẻ thật thanh bình, như cả thế giới thu lại chỉ bằng nó, người gái hắn đã yêu, yêu say đắm bất chấp mọi thứ. Chơi cả trò nghịch nước tất cả ước nhem nhưng trên mặt nó luôn luôn cười rất tươi. Nó ở đây và nó lúc trước là hai người khác nhau hoàn toàn, người ở đây vui cười, hồn nhiên, trẻ con và tinh nghịch, còn người lúc trước lạnh lùng, vô cảm, ích nói chuyện, ít cười suốt ngày chỉ thể hiện một bộ mặt không hồn. Bây giờ hắn đã biết nó đã mệt mỏi nhiều như thế nào khi cố giấu đi tất cả.
- Aaaa...-nó la ôm bụng ngồi xuống cỏ.
- Mẹ xinh đẹp mẹ sau vậy, mẹ xinh đẹp bị đâu đâu hả.-tất cả vây quanh lo lắng cho nó.
- "Đúng là hậu đậu mà".-hắn trách khứ nó.
Rất nhanh chân tiến về sân. Bá mẫu thất nó khônh ổn chạy theo sau.
- Em có thể đừng làm người khác lo lắng nữa được không.-hắn hét tiến dần phía nó rất gần.
- Sauuu có...có...thể.-nó nhìn hắn chết trân, sau hắn biết nó ở đây, không lẽ từ lúc nó cảm giác lạ chính là hắn nhìn nó sâu.
Không phải là mơ, nhưng nếu là thật thế nào, nó hoang mang nhìn hắn, ngây ngô không nói gì.
- Nhìn đủ chưa.-hắn đưa tay đỡ nó đứng dậy.
- Tôi...anh đứng đó.-hắn buông hắn, nó cách xa hắn tận vài bước, nhìn tụi nhỏ ngây ngốc nhìn.
- Em muốn anh chết vì em em mới dừa lòng sau.-hắn vui mừng khi biết nó đã tĩnh, không gì vui bằng, mà bây giờ nó cố giữ khoảng cánh.
Nhưng nó cảm giác đau thật chắt tại cử động trúng vết thương rồi, nó khẻ nhăn mặt.
- Em đúng là không phải con gái.-hắn tức giận bước tới bế nó ra ra, đau cũng không mở miệng nhờ một tiếng, ôm bụng chịu xem hắn vô hình mà. (Tyty:hai người kia các người đang đầu độc tâm trí của trẻ thơ có biết không.)
Nó không chịu cũng không được rồi đi đâu nổi. Tim ơi đừng đập nữa tao biết mầy rất vui...thích nữa chứ, nó cười nụ cười hạnh phút.
- Bá mẫu con đi trước, con sẽ đến sau người chăm sóc bọn trẻ giúp con nha.-nó nói vọng lại vì chưa chào hỏi gì cả.
- Bá mẫu biết rồi con yên tâm.-bà cũng hét lên cho nó nghe được.
- Chẳng phải mẹ xinh đẹp không có người thân sau vậy là ai vậy mẹ.-tụi nhỏ ngây thơ hỏi làm bà cũng không trả lời được đành cười trừ.
- Các con còn nhỏ không hiểu đâu đợi khi lớn, ta nói cho biết người đi cùng mẹ xinh đẹp là ai, còn bây giờ đi thay đồ kẻo bệnh.-bà nói cho qua chuyện chứ không biết bắt đầu từ đâu.
Nó đi rất xa và ra khỏi cổng, hắn vẫn ôm nó trong lòng cho đến đi ra đến xe, đỡ nó đặt nhẹ nhàng nghế cạnh hắn phía trước để tránh vết thương nặng hơn. Vào xe hắn quăng người nó cái áo khoác của hắn, do chơi lúc nãy bọn trẻ nên ước gần hết người rồi. Bây giờ hắn mới đi đến tận cùng của hạnh phút, hắn đã biết được yêu một người là như thế nào. Nó cũng đã rất lâu trong thời gian hôn mê, nó biết hắn cũng luôn luôn bên cạnh nó không bao giờ bỏ rơi nó, nhưng vẫn không cảm nhận được và bây giờ cảm nhận được hết rồi rất hạnh phúc hôm nay một ngày rất tuyệt vời.
- Đây cách nhà rất xa, anh sẽ ghé vào khách sạn nhà anh để xem em thế nào, tiện thể thay đồ rồi về nhà, nếu đau quá thì phải nói, ngốc nghe rõ.-giọng nói trầm bỏng phát ra từ hắn.
Nghe không thiện cảm mấy nhưng thể hiện rõ sự quan tâm, hắn mà càng như vậy thì nó càng thấy có lỗi, vì nó bắt hắn chờ đợi nó quá lâu trong vô thức.
- Xin lỗi, tôi ổn.-nó tự nhiên muốn khóc, nó nói rất nhỏ nhìn ra cửa nhưng nó biết hắn nghe.
- Anh biết... lúc trước rất tức giận nhưng bây giờ giảm được phần nào.-hắn nói vẫn tập trung lái xe thiệt lúc hắn biết tin này rất là tức nhưng khi gặl nó mọi muộn phiền bấy lâu nay tan biến
- Tại sau.-nó hỏi.
- Vì em quá ngốc, và rất đáng yêu nên anh nhẹ dạ tha cho em một phần, tất nhiên phần còn lại không tha nên em phải bù đắp cho anh tất cả.-hắn nói như kiên định nhấn mạnh từng chữ.
Nó không cần gì hết chỉ cần như vậy thôi đã đủ rồi, hắn rất quan tâm chăm sóc thương yêu nó dù nó giấu hắn chuyện lần này hắn cũng không giận. Không phải hắn không giận mà không muốn nhắc tới cho qua thôi, cho tất cả là quá khứ. Nó dựa vào ghế khoác áo hắn mà nhắm mắt nghĩ ngơi không nói thêm gì nữa. Nhìn sang thấy nó nhắm mắt nên cũng im lặng không làm phiền nó. Trên con đường có một chiếc xe nhanh lăn bánh, trên xe chứa đựng đầy hạnh phúc, vui nhưng tất cả chỉ là vẻ bên ngoài. Đặt biệt bên trong như thế nào, tất cả trả lời trên cả hạnh phúc như vậy cũng diên mãn chút ít rồi.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Ra trễ cả nhà đừng giận nha...ngày mới tốt lành bây giò Tyty mới nghĩ ngơi đây, hẹn gặp lại chương sau...!(@-@)!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi