Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!! - Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
Chương trước- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!!
Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
Về phòng nó chán nản lấy giấy ra thiết kế mấy mẫu thiết kế mới, cũng khá lâu không có thiết kế. Hắn đang chuẩn bị lên kéo nó đi chơi thì có điện thoại từ tập đoàn cần hắn giải quyết công việc, tiến vào phòng nó lại không gõ cửa.
- Anh đúng là mất lịch sự.-nó cáu phòng con gái ra vào phải gõ cửa chứ, biến thái đúng không sai.
- Anh không ngủ chung với em mà mai mắn lắm rồi đó.-hắn cóc đầu nó.
- Muốn chết ak đi ra.-nó ngồi dậy liếc hắn, nghĩ sau đòi ngủ chung với nó.
- Anh nói thật nhưng bây giờ có chuyện đến tập đoàn, em yêu ở nhà ngoan, không ra ngoài chờ về, nhớ đó.-hắn xoa đầu nó đi ra ngoài.
- Êk tên kia tôi là con người nha.-làm như nó là cún của hắn vậy nhưng cũng thấy thích thích theo nó đoán đây là cách biểu hiện tình cảm.
"My ak, mầy điên rồi, sau có thể được" nó cò đầu bức tóc. Cửa vẫn tiếp tục mở.
- Sau chưa đi.-nó nơi lớn tưởng hắn.
- Mầy nói ai vậy.-nhỏ và cô lên tiếng.
- Ơk không nhầm ấy mà vào phòng tao làm gì.-nó lãng đi chuyện khác.
- Êk đi mua sắm đi chán quá.-nhỏ kéo tay nó.
- Tao bận tụi mầy đi đi.-nó cắm cuối viết viết vẻ vẻ.
- Mầy không đi, tao không đi.-cô nói.
- Không ngờ My ích kỉ với tụi mình quá.-nhỏ vờ rớt nước mắt.
- Thôi...thay đồ đi nhưng nhanh về.-nó không chịu nổi hai nhỏ bạn đúng con nít mà đành phải bỏ quên lời hắn nói, nhưng nếu mình về hắn chưa về thì sau.
Nó mặt quần jean ngắn, áo cop-top trễ vai, tóc xoã ngang vai nhìn cực xì tin. Nhỏ váy đen ren kết hợp với áo thun ôm sát người, tóc buộc cao xinh như thiên thần. Riêng cô mặc áo kaki xanh, quần thun đen, tóc uốn cong buộc phân nữa trong rất mạnh mẻ, chất.
Cậu và anh cũng có việc đi từ lúc nào, hắn thì đến tập đoàn làm gì đó nên tụi nó tha hồ quậy. Nó viết miếng giấy để trên sô-pha "Tụi tôi đi mua sắm, rồi về liền khỏi tìm". Xong đi ra ngoài.
- Để tao đi lấy xe.-cô nhanh nhẹn.
Cô chạy xe ra nhỏ và nó bước lên với vẻ mặt sản khoái, lâu lâu mới thoát khỏi tụi hắn mà.
••••••••••Trung tâm thành phố•••••••••••
Tụi nó bước xuống trước sự chú ý của mọi người, nào là xe đẹp, nào là người đẹp, nào là xin chữ kí tụi nó phi nhanh vào trong.
Do đây là trung tâm lớn rất nhiều tầng và khu nên gì cũng có, đồ ăn thức uống, khu quần áo, khu sách, khu truyện, khu trang sức, khu giày dép, khu điện tử,...rất đa năng. Điều trước tiên tụi nó làm là ăn đã.
- Êk ăn gì.-nhỏ hỏi.
- Gì cũng được miễn sau no.-cô nói nhưng bụng dạ của tụi nó biết khi nào mới no.
- Êk hình như có ai theo dõi mình thì phải.-cô thấy ớn ớn sau lưng ak.
- Đúng đã đi theo từ lúc chúng ta ra khỏi nhà.-nó nói như không chuyện gì.
- Vậy sau mầy bình tĩnh thế.-nhỏ khó hiểu.
- Hôm trước Bin nói tụi nhỏ Kim với Nhi thuê người tụi mình bắt tụi mình trả thù.-nó kể lại.
- Mầy đùa ak bởi vậy mầy bình tĩnh vậy.-nhỏ và cô cười nữa miệng.
- Hôm nay lại không được đi chơi trọn vẹn rồi.-cô than vãn, lần nào đi đâu chơi cũng có chuyện xãy ra.
"Đơn giản vậy sau" có có cảm giác bất an, nhưng chắt không phải, do mình suy nghĩ quá nhiều.
- Chuyện gì đến cũng đến, ăn đi chuẩn bị chiến đấu.-nhỏ vừa nói vừa ăn.
- Phải cẩn thận tap có cảm giác không an toàn cho lắm.-nó nhắc nhở hai nhỏ.
Nhận được gật đầu của nhỏ và cô nó cũng yên tâm phần nào. Nhưng vẫn thấy không ổn nên gỡ đồng hồ ra bật chế độ định vị tụi nó gắn ở dưới bàn một cách cẩn thận nhất "Phong người thấy nó phải chính là anh" nó bây giờ chỉ muốn hắn bên cạnh mà thôi, nếu hắn không thấy thì sau chính nó cũng không biết.
Đúng là không ngoài dự tính vừa bước ra khỏi cửa trung tâm, có một đám áo đen nhảy xuống bắt tụi nó lên xe, nhỏ và cô cứ tưởng người của Bin nên không phản kháng dễ dàng bắt tụi nó lên xe. Còn nó chỉ ra vài chiêu dò ý không ngờ đám kia ra tay không thương tiết, đáng lí nó có thể thoát nhưng còn hai con bạn nên giả vờ thua rồi được đưa lên xe.
••••••••Tụi hắn•••••••
Cậu và anh xử lí vài chuyện ở Bar xong về thẳng nhà, tính định rủ nhỏ với cô đi chơi nhưng quan trọng là không có ai ở nhà.
- Đâu hết rồi.-cậu kiếm quanh nhà.
- Chắt có lẽ đi mua sắm.-anh cầm tờ giấy quơ quơ trước mặt cậu.
- Tụi em cũng tranh thủ dữ định trốn đi chơi với ai ak.-cậu bực mình vậy còn tính về rủ nhỏ đi chơi chứ, biết vậy lúc sáng ở nhà rồi.
Hắn từ ngoài đi vào thấy hai thằng bạn mặt một đóng, mà chẳng hiểu chuyện gì.
- Gì.-hắn lạnh giọng.
- Tụi nó bỏ ra ngoài hết rồi, đúng là chỉ một phút lơ mà đi không nói tiếng, chỉ để lại tờ giấy.
Hắn giật đọc khẻ nhíu mày, em lại đi đâu không biết bạn gái mà không nghe lời gì hết. (Tyty:không biết đến khi nào).
- Đi trung tâm thôi.-cậu đứng lên.
- Tao đi với mầy.-anh tán thành.
- Không đi đâu đến, bây giờ chỉ mới chín giờ họ đi rồi cũng về chứ khônh có gan đi luôn đâu, tìm chi phí sức.-hắn nói đi lên phòng.
Cậu và anh ngồi ngẫm nghĩ cũng đúng làm quá tụi nó lên mặt khổ nữa, mà thấy lo lo thiệt nhưng theo ý hắn đợi tụi nó về.
••••••••Tụi nó••••••••
Bọn nó bịt bắt tụi nó lại dẫn đi vào đường mòn có vẻ rất xa, nó thấy rất rất không bình thường, nhỏ và cô lúc này thấy sự khác biệt đang ở đây. Đưa tụi nó vào cái nhà hoang xô tụi nó ngồi xuống gỡ khăn bịt mắt, đi ra ngoài canh cửa.
- Đóng giả sau mạnh tay vậy.-nhỏ liếc nhìn dù chưa gỡ bịt mắt.
- Giống lắm có đầu tư mà hơi đau thì phải.-cô cảm giác tay mình chảy máu vì trói quá chặt.
- Không xong rồi bởi vậy.-nó thất thần, nó đã nghi ngờ từ lúc đầu nên mới ra tay thử khônh ngờ tụi nó chơi thiệtA
vì nghĩ không có khả năng, bây giờ khổ rồi.
- Chuyện gì.-nhỏ và cô nghe.
- Đúng là xảo nguyệt tụi mình bị lừa rồi, bọn nó không phải người của mình.-nó bắt đầu đổ mồ hôi tình hình này có ổn không.
- Mầy nói gì tao bắt đầu rối đó.-cô không hiểu ý nó.
- Bây giờ phải thoát khỏi đây vì bọn nó không phải người mình, nếu chỉ có ba chúng ta sát xuất nguy hiểm khá cao.-nó phân tích làm nhỏ và cô ngơ ngác.
- Tao hiểu nhưng thoát sau.-nhỏ và cô chung suy nghĩ.
- Dao tự vệ có đem.-nó hỏi vì lúc nào nó cũng đem theo.
- Có.-vì thân phận tụi nó rất nguy hiểm nên lúc nào cũng đem theo phòng thân.
Nhỏ quay lưng lại cố dùng tay bị trói phía sau lấy dao bên hông của nó, cứa vàp sợi dây trói tay nó, do chính là dao chuyên dụng nên rất bén, không tốn chút công sức cắt đứt, nó tự cởi trói chân quay sang cởi trói cho cô và nhỏ.
- Không biết nhỏ Kim có âm mưu gì.-nhỏ thắc mắt.
- Chuyện này chắt chỉ có nó mới biết còn bây giờ tìm cách thoát thôi.-nó nói nhanh không biết hắn có nhận ra sự mất tích của tụi nó.
Chạy nhanh xung quanh đây chính là căn nhà hoang kì lạ nhất. Một tiếng trôi qua, cửa sổ ở nơi rất cao khó trèo lên nếu không có dụng cụ gì sau lên được, cuối cùng cũng nghĩ ra.
- Đồng hồ tụi mầy đâu.-nó hỏi.
- Đây.-nhỏ và cô rối lên.
- Dùng chức năng thoát hiểm tao cài vào nhảy qua cửa sổ trốn ra trước đi nhanh.-nó nói nhanh nếu không chủ quan quá tốt rồi.
- Nhưng còn mầy, đồng hồ mầy đâu.-nhỏ thấy nó là lạ, tại sau phải ra trước mà không phải cùng một lúc.
- Ờk thì tao đã dùng nó vào việc quan trọng rồi, tao ổn mà đi tìm viện binh trước đi.-nó nhớ là đồng hồ đã để lại chỗ trung tâm rồi còn nhưng hai nhỏ không thể mạo hiểm ở lại với nó.
"Bình thường nó là người rất kỉ mà, sau lại không đem mà làm việc gì", mà dù sau thì nhỏ và cô đâu thể bỏ nó ở lại, làm như vậy đâu phải tụi nó.
- Mầy ở đây tụi tao cũng ở đây.-cô khẳng định.
- Không được đi đi nhanh.-nó toả ra sát khí.
- Tao không đi, dù gì ba người vẫn hơn mình mầy.-nhỏ nhắc nó.
- Đây là mệnh lệnh.-nó giận đỏ mặt, tính mạng của nó tự nó có thể bảo vệ không cần ai can thiệp.
- Xin lỗi tao không làm được.-Cô không bao giờ bỏ nó ở lại đây một mình.
- Mầy không xem tụi hai tao là bạn.-cô nhìn nó ánh mắt đỏ ngầu.
- Được tao không để tụi mầy **** đây đâu.-nó cười nụ cười uỷ mị nhất của nó.
- Tụi mầy khá lắm nhưng không ai được ra khỏi đây.-một đám con trai tiến vàp phía sau hai đứa con gái giọng rất là quen.
Tụi nó chăm chú nhìn người đang mạnh miệng đó, gan cũng lớn đó và nó khẳng định đâu là không phải người của nó.
••••••••Tụi hắn••••••••
Bây giờ là bốn giờ chiều bảy tiếng trôi qua, tụi nó chưa về.
- Êk sau tao thấy bất an quá vậy.-cậu đi tới đi lui.
- Tao cũng vậy, hình như sắp có chuyện gì xãy ra.-anh bất an không biết cô đang đâu.
Hắn trầm lặng "tại sau tim lại nhói?" hắn tự hỏi không lẽ nó có chuyện gì sau, tại tao hôm nay khác mọi hôm như vậy.
- Đến trung tâm.-hắn đi nhanh ra xe, chờ không được nữa rồi, mua đồ gì mà bảy tiếng vẫn chưa lếch xác về.
Hai cậu nghe hắn nói cũng nhanh chóng ra xe, lo lo sau lắm ak, chắc không có chuyện gì đâu, tụi hắn tự trấn an nhau. Tim hắn càng nhói và đau, có linh cảm chẳng lành, chạy tóc độ nhanh nhất thẳng trung tâm thành phố.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Xin lỗi ra chương trễ....mọi người đừng giận Tyty nha....đọc vv...nn!!!
- Anh đúng là mất lịch sự.-nó cáu phòng con gái ra vào phải gõ cửa chứ, biến thái đúng không sai.
- Anh không ngủ chung với em mà mai mắn lắm rồi đó.-hắn cóc đầu nó.
- Muốn chết ak đi ra.-nó ngồi dậy liếc hắn, nghĩ sau đòi ngủ chung với nó.
- Anh nói thật nhưng bây giờ có chuyện đến tập đoàn, em yêu ở nhà ngoan, không ra ngoài chờ về, nhớ đó.-hắn xoa đầu nó đi ra ngoài.
- Êk tên kia tôi là con người nha.-làm như nó là cún của hắn vậy nhưng cũng thấy thích thích theo nó đoán đây là cách biểu hiện tình cảm.
"My ak, mầy điên rồi, sau có thể được" nó cò đầu bức tóc. Cửa vẫn tiếp tục mở.
- Sau chưa đi.-nó nơi lớn tưởng hắn.
- Mầy nói ai vậy.-nhỏ và cô lên tiếng.
- Ơk không nhầm ấy mà vào phòng tao làm gì.-nó lãng đi chuyện khác.
- Êk đi mua sắm đi chán quá.-nhỏ kéo tay nó.
- Tao bận tụi mầy đi đi.-nó cắm cuối viết viết vẻ vẻ.
- Mầy không đi, tao không đi.-cô nói.
- Không ngờ My ích kỉ với tụi mình quá.-nhỏ vờ rớt nước mắt.
- Thôi...thay đồ đi nhưng nhanh về.-nó không chịu nổi hai nhỏ bạn đúng con nít mà đành phải bỏ quên lời hắn nói, nhưng nếu mình về hắn chưa về thì sau.
Nó mặt quần jean ngắn, áo cop-top trễ vai, tóc xoã ngang vai nhìn cực xì tin. Nhỏ váy đen ren kết hợp với áo thun ôm sát người, tóc buộc cao xinh như thiên thần. Riêng cô mặc áo kaki xanh, quần thun đen, tóc uốn cong buộc phân nữa trong rất mạnh mẻ, chất.
Cậu và anh cũng có việc đi từ lúc nào, hắn thì đến tập đoàn làm gì đó nên tụi nó tha hồ quậy. Nó viết miếng giấy để trên sô-pha "Tụi tôi đi mua sắm, rồi về liền khỏi tìm". Xong đi ra ngoài.
- Để tao đi lấy xe.-cô nhanh nhẹn.
Cô chạy xe ra nhỏ và nó bước lên với vẻ mặt sản khoái, lâu lâu mới thoát khỏi tụi hắn mà.
••••••••••Trung tâm thành phố•••••••••••
Tụi nó bước xuống trước sự chú ý của mọi người, nào là xe đẹp, nào là người đẹp, nào là xin chữ kí tụi nó phi nhanh vào trong.
Do đây là trung tâm lớn rất nhiều tầng và khu nên gì cũng có, đồ ăn thức uống, khu quần áo, khu sách, khu truyện, khu trang sức, khu giày dép, khu điện tử,...rất đa năng. Điều trước tiên tụi nó làm là ăn đã.
- Êk ăn gì.-nhỏ hỏi.
- Gì cũng được miễn sau no.-cô nói nhưng bụng dạ của tụi nó biết khi nào mới no.
- Êk hình như có ai theo dõi mình thì phải.-cô thấy ớn ớn sau lưng ak.
- Đúng đã đi theo từ lúc chúng ta ra khỏi nhà.-nó nói như không chuyện gì.
- Vậy sau mầy bình tĩnh thế.-nhỏ khó hiểu.
- Hôm trước Bin nói tụi nhỏ Kim với Nhi thuê người tụi mình bắt tụi mình trả thù.-nó kể lại.
- Mầy đùa ak bởi vậy mầy bình tĩnh vậy.-nhỏ và cô cười nữa miệng.
- Hôm nay lại không được đi chơi trọn vẹn rồi.-cô than vãn, lần nào đi đâu chơi cũng có chuyện xãy ra.
"Đơn giản vậy sau" có có cảm giác bất an, nhưng chắt không phải, do mình suy nghĩ quá nhiều.
- Chuyện gì đến cũng đến, ăn đi chuẩn bị chiến đấu.-nhỏ vừa nói vừa ăn.
- Phải cẩn thận tap có cảm giác không an toàn cho lắm.-nó nhắc nhở hai nhỏ.
Nhận được gật đầu của nhỏ và cô nó cũng yên tâm phần nào. Nhưng vẫn thấy không ổn nên gỡ đồng hồ ra bật chế độ định vị tụi nó gắn ở dưới bàn một cách cẩn thận nhất "Phong người thấy nó phải chính là anh" nó bây giờ chỉ muốn hắn bên cạnh mà thôi, nếu hắn không thấy thì sau chính nó cũng không biết.
Đúng là không ngoài dự tính vừa bước ra khỏi cửa trung tâm, có một đám áo đen nhảy xuống bắt tụi nó lên xe, nhỏ và cô cứ tưởng người của Bin nên không phản kháng dễ dàng bắt tụi nó lên xe. Còn nó chỉ ra vài chiêu dò ý không ngờ đám kia ra tay không thương tiết, đáng lí nó có thể thoát nhưng còn hai con bạn nên giả vờ thua rồi được đưa lên xe.
••••••••Tụi hắn•••••••
Cậu và anh xử lí vài chuyện ở Bar xong về thẳng nhà, tính định rủ nhỏ với cô đi chơi nhưng quan trọng là không có ai ở nhà.
- Đâu hết rồi.-cậu kiếm quanh nhà.
- Chắt có lẽ đi mua sắm.-anh cầm tờ giấy quơ quơ trước mặt cậu.
- Tụi em cũng tranh thủ dữ định trốn đi chơi với ai ak.-cậu bực mình vậy còn tính về rủ nhỏ đi chơi chứ, biết vậy lúc sáng ở nhà rồi.
Hắn từ ngoài đi vào thấy hai thằng bạn mặt một đóng, mà chẳng hiểu chuyện gì.
- Gì.-hắn lạnh giọng.
- Tụi nó bỏ ra ngoài hết rồi, đúng là chỉ một phút lơ mà đi không nói tiếng, chỉ để lại tờ giấy.
Hắn giật đọc khẻ nhíu mày, em lại đi đâu không biết bạn gái mà không nghe lời gì hết. (Tyty:không biết đến khi nào).
- Đi trung tâm thôi.-cậu đứng lên.
- Tao đi với mầy.-anh tán thành.
- Không đi đâu đến, bây giờ chỉ mới chín giờ họ đi rồi cũng về chứ khônh có gan đi luôn đâu, tìm chi phí sức.-hắn nói đi lên phòng.
Cậu và anh ngồi ngẫm nghĩ cũng đúng làm quá tụi nó lên mặt khổ nữa, mà thấy lo lo thiệt nhưng theo ý hắn đợi tụi nó về.
••••••••Tụi nó••••••••
Bọn nó bịt bắt tụi nó lại dẫn đi vào đường mòn có vẻ rất xa, nó thấy rất rất không bình thường, nhỏ và cô lúc này thấy sự khác biệt đang ở đây. Đưa tụi nó vào cái nhà hoang xô tụi nó ngồi xuống gỡ khăn bịt mắt, đi ra ngoài canh cửa.
- Đóng giả sau mạnh tay vậy.-nhỏ liếc nhìn dù chưa gỡ bịt mắt.
- Giống lắm có đầu tư mà hơi đau thì phải.-cô cảm giác tay mình chảy máu vì trói quá chặt.
- Không xong rồi bởi vậy.-nó thất thần, nó đã nghi ngờ từ lúc đầu nên mới ra tay thử khônh ngờ tụi nó chơi thiệtA
vì nghĩ không có khả năng, bây giờ khổ rồi.
- Chuyện gì.-nhỏ và cô nghe.
- Đúng là xảo nguyệt tụi mình bị lừa rồi, bọn nó không phải người của mình.-nó bắt đầu đổ mồ hôi tình hình này có ổn không.
- Mầy nói gì tao bắt đầu rối đó.-cô không hiểu ý nó.
- Bây giờ phải thoát khỏi đây vì bọn nó không phải người mình, nếu chỉ có ba chúng ta sát xuất nguy hiểm khá cao.-nó phân tích làm nhỏ và cô ngơ ngác.
- Tao hiểu nhưng thoát sau.-nhỏ và cô chung suy nghĩ.
- Dao tự vệ có đem.-nó hỏi vì lúc nào nó cũng đem theo.
- Có.-vì thân phận tụi nó rất nguy hiểm nên lúc nào cũng đem theo phòng thân.
Nhỏ quay lưng lại cố dùng tay bị trói phía sau lấy dao bên hông của nó, cứa vàp sợi dây trói tay nó, do chính là dao chuyên dụng nên rất bén, không tốn chút công sức cắt đứt, nó tự cởi trói chân quay sang cởi trói cho cô và nhỏ.
- Không biết nhỏ Kim có âm mưu gì.-nhỏ thắc mắt.
- Chuyện này chắt chỉ có nó mới biết còn bây giờ tìm cách thoát thôi.-nó nói nhanh không biết hắn có nhận ra sự mất tích của tụi nó.
Chạy nhanh xung quanh đây chính là căn nhà hoang kì lạ nhất. Một tiếng trôi qua, cửa sổ ở nơi rất cao khó trèo lên nếu không có dụng cụ gì sau lên được, cuối cùng cũng nghĩ ra.
- Đồng hồ tụi mầy đâu.-nó hỏi.
- Đây.-nhỏ và cô rối lên.
- Dùng chức năng thoát hiểm tao cài vào nhảy qua cửa sổ trốn ra trước đi nhanh.-nó nói nhanh nếu không chủ quan quá tốt rồi.
- Nhưng còn mầy, đồng hồ mầy đâu.-nhỏ thấy nó là lạ, tại sau phải ra trước mà không phải cùng một lúc.
- Ờk thì tao đã dùng nó vào việc quan trọng rồi, tao ổn mà đi tìm viện binh trước đi.-nó nhớ là đồng hồ đã để lại chỗ trung tâm rồi còn nhưng hai nhỏ không thể mạo hiểm ở lại với nó.
"Bình thường nó là người rất kỉ mà, sau lại không đem mà làm việc gì", mà dù sau thì nhỏ và cô đâu thể bỏ nó ở lại, làm như vậy đâu phải tụi nó.
- Mầy ở đây tụi tao cũng ở đây.-cô khẳng định.
- Không được đi đi nhanh.-nó toả ra sát khí.
- Tao không đi, dù gì ba người vẫn hơn mình mầy.-nhỏ nhắc nó.
- Đây là mệnh lệnh.-nó giận đỏ mặt, tính mạng của nó tự nó có thể bảo vệ không cần ai can thiệp.
- Xin lỗi tao không làm được.-Cô không bao giờ bỏ nó ở lại đây một mình.
- Mầy không xem tụi hai tao là bạn.-cô nhìn nó ánh mắt đỏ ngầu.
- Được tao không để tụi mầy **** đây đâu.-nó cười nụ cười uỷ mị nhất của nó.
- Tụi mầy khá lắm nhưng không ai được ra khỏi đây.-một đám con trai tiến vàp phía sau hai đứa con gái giọng rất là quen.
Tụi nó chăm chú nhìn người đang mạnh miệng đó, gan cũng lớn đó và nó khẳng định đâu là không phải người của nó.
••••••••Tụi hắn••••••••
Bây giờ là bốn giờ chiều bảy tiếng trôi qua, tụi nó chưa về.
- Êk sau tao thấy bất an quá vậy.-cậu đi tới đi lui.
- Tao cũng vậy, hình như sắp có chuyện gì xãy ra.-anh bất an không biết cô đang đâu.
Hắn trầm lặng "tại sau tim lại nhói?" hắn tự hỏi không lẽ nó có chuyện gì sau, tại tao hôm nay khác mọi hôm như vậy.
- Đến trung tâm.-hắn đi nhanh ra xe, chờ không được nữa rồi, mua đồ gì mà bảy tiếng vẫn chưa lếch xác về.
Hai cậu nghe hắn nói cũng nhanh chóng ra xe, lo lo sau lắm ak, chắc không có chuyện gì đâu, tụi hắn tự trấn an nhau. Tim hắn càng nhói và đau, có linh cảm chẳng lành, chạy tóc độ nhanh nhất thẳng trung tâm thành phố.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Xin lỗi ra chương trễ....mọi người đừng giận Tyty nha....đọc vv...nn!!!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi