Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!! - Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
Chương trước- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nhóc Lạnh Lùng!! Tôi Sẽ Mãi Mai Bên Cạnh Em!!
Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Anh còn sức lo cho nó không đó.-nhỏ hỏi hắn.
- Tất nhiên.-hắn nói gọn.
- Vậy ở đây chăm nó, nó mà có chuyện gì anh chết với tôi.-cô hâm doạ. (tyty: làm như chị My là con nít vậy, chăm Ahihi)
Hắn không nói gì im lặng đi lên phòng bệnh của nó, cậu và cô cũng đưa hai nhỏ về nhà.
Tối đó hắn ngồi cạnh nó, nó cũng đã tỉnh có điều thấy hắn ngồi đó nên nó nhắm mắt lại. Hắn lên tiếng.
- Sau em cứ hù doạ tôi mãi vậy, có biết là tôi lo cho em.-hắn hỏi nó nhưng biết chắt nó không trả lời vì nghỉ nó chưa tỉnh.
"Lo cho tôi, có nhầm không" nó tự hỏi bản thân.
- Từ lúc tôi gặp em lần đầu tiên tôi đã thích em, em như thiên sứ, vật quý giá nhất trong lòng tôi, em có biết không.-hắn cứ nói cho nó nghe không biết là nó có nghe không nữa.
"Anh thích tôi, thật vậy" nó nghe được thì rất hạnh phúc, rất vui sướng, nó cứ tưởng hắn nghét nó lắm, như vừa bay lên chín tầng mây. Nó cứ giả vờ chưa tỉnh nghe hắn nói tiếp.
- Nhưng cô chỉ là người đến sau, cô ấy mới là tất cả trong lòng tôi, bây giờ tôi không biết phải làm sau, cô có hiểu lòng tôi không.-hắn định nói là "cho dù vì lí do, khó khăn như thế nào tôi mãi mãi bảo vệ cô vì tôi yêu cô" nhưng thấy nó chưa tỉnh chắc không nghe thấy nên hắn im lặng không nói thêm gì nữa. Nếu hắn không nói rõ tất nhiên nó sẽ nghĩ theo hướng tiêu cực nhất.
"Thì ra chỉ là người đến sau" Tim nó đau, rất đau, hi vọng rồi lại thất vọng. Từ chín tầng mây rớt xuống mười hai tầng địa ngục. "tôi sẽ giải thoát cho anh".
Hắn không ngủ cứ nhìn nó mãi, ước gì thời gian ngừng lại nó cứ như vậy, vẫn hồn nhiên vui tươi như lúc nó ngủ, nó ngủ rất đẹp. Nó thì muốn nhắm mắt mãi đừng tỉnh dậy, dù không muốn nhưng nó đã khóc, rất nhiều.
Hắn đang nhìn nó tự nhiên trên mắt nó chảy ra rất nhiều nước. "Em lại khóc, em gặp ác mộng sau" hắn nhìn nó lo lắng, nhanh tay lau nước mắt cho nó. Nó thấy hắn như vậy thật không nỡ xa hắn, nhưng nếu tốt cho hắn thì nó sẽ....! Hắn ngủ cạnh nó, nó cũng ngủ thiếp đi vì quá mệt rồi.
Mới sáng sớm nó hét lên.
- Mẹ....!.-nó thấy lại cảnh tượng lúc mẹ nó mất, ngồi bật dậy trên trán đầy nước. "Chỉ là mơ".
Lúc này nó cảm thấy bụng nó rất đau, như là hết thuốc giảm đau mới như vậy làm nó phải nhăn mặt vì đau.
- Cô sau vậy, đau lắm sau.-hắn thấy nó trên trán đầy nước, mặt nhăn mày nhó rất khó chịu, nên nhanh lại đỡ nó ngồi dậy.
Thì ra hắn đã thức và vẫn nhìn nó ngủ, đúng là vẫn như vậy, nó nhớ lại những câu nói lúc tối rất khó chịu nhìn hắn.
- Không sau, buông tôi ra.-nó hất tay hắn ra cố tự ngồi dậy nhưng cũng rất khó khăn.
- Cô còn bướng nữa, có muốn chết ngay không.-hắn quát nó, nhưng vẫn đỡ nó ngồi dậy. Sau nó lại xa lạ với hắn như vậy.
Lúc này tụi nó, cô, anh và cậu bước vào. Thấy không khí trong phòng hình như không được tốt cho lắm, âm u như địa ngục vậy.
- My àk!, tao lo cho mầy lắm, mầy có biết không.-nhỏ nhỏng nhẻo bay vào nó.
- Chuyện gì xãy ra, tại sau lại xãy ra chuyện này.-cô thấy nó không sau liền hỏi nó vì trước giờ nó luôn muốn giấu thân phận tại sau lại đánh nhau.
Hắn cũng rất khó hiểu, tại sau nó lại có võ, còn rất giỏi là khác, nhưng sau lại như vậy, vả lại ai làm nó bị thương. Hắn quên mất hỏi nó nhưng nhất định hắn phải điều tra.
- Không có gì, có đem về không.-nó hỏi.
- Có.-hai nhỏ điều nói vì hiểu ngay ý nó muốn hỏi gì. Chính là mấy tên con trai to con đánh nhau với nó hôm trước.
Tụi hắn thì đứng một bên ngơ ngác vì muốn chen vào cũng vào không được, vì chẳng hiểu gì cả.
- Xuất viện.-nó nói như ra lệnh.
- Không được, cô cần phải dưỡng thương.-hắn nói lớn.
- Được, tao đi ngay.-cô đồng ý vì cô biết, nó biết tình trạng sức khoẻ của nó như thế nào mới đòi xuất viện, chắt chắn đã khoẻ.
- Tôi không cho phép.-hắn nói như hâm doạ, quay sang nhìn cô với ánh mắt càng khó chịu làm cô phải phát sợ.
- Anh là gì của tôi mà được quyền cho với không cho phép.-nó nói lạnh như băng cũng không thèm nhìn hắn.
- Đúng, không là gì.-hắn tức muốn giết nó ngay nhưng không thể được đành phải quay mặt hướng khác cố nén sự tức giận.
"Tại sau lại thay đổi nhanh như vậy" hắn thấy rất khó chịu khi nó lạnh nhạt với hắn chỉ sau một ngày. Nhỏ thấy tình hình không ổn nên đi ngay ra làm giấy xuất viện cho nó. Nó bước xuống giường đã cảm thấy rất đau nhưng nó cố đứng dậy bước từng bước nặng nhọc, hắn quay mặt lại, thấy nó cứ cử động mạnh.
- Cô ổn không.-hắn thấy nó như vậy không khỏi đau lòng, định đi lại ôm nó ra xe nhưng.
- Không cần anh quan tâm tôi.-nó nhìn hắn với ánh mắt xa lạ từng bước đi ra xe. Nó cũng không quen lắm nhưng phải tập quen dần với nó.
Nhỏ thấy hắn lo cho nó nên đi tới dìu nó ra xe còn quay sang nhìn hắn như muốn nói "cứ giao cho tôi" cho hắn bớt lo. Xe phóng thẳng về nhà.
Về tới nhà bà bảo mẫu chạy nhanh ra dìu nó vì lúc nghe nó bị thương bà rất lo cho nó, tận tình chăm sóc đủ thứ. Hắn đứng kế bên mà không khỏi buồn, bây giờ đụng vào nó, nó còn khó chịu nữa là, "tại sau lại như vậy chứ. Tại sao???"
Hắn không biết, vì nó muốn cách xa hắn vậy mới tốt cho cả hai, dừng lại từ đầu
khi nó chưa quá sâu. Tối ra nó đã suy nghĩ rất nhiều cuối cùng nó quyết định bây giờ phải trở thành người xa lạ với hắn. Nó thấy hắn buồn nó cũng vậy, nhưng không còn cách nào khác, bây giờ chỉ nhìn hắn từ xa thôi đã là đủ lắm rồi.
- Cô không được cử động mạnh, ảnh hưởng đến vết thương, phải nghĩ ngơi.-hắn dặn dò nó vì hắn không thể chăm sóc cho nó. Phải như lúc đó nó không nghe lời hắn nói thì nó sẽ rất vui, nhưng bây giờ nó đã hiểu. Kết thúc rồi...!
- Tao muốn lên phòng, hai đứa mầy lên với tao, các anh muốn ở cũng được, về cũng được.-nó không trả lời hắn làm hắn tức muốn điên, tại sau cô xem anh như không tồn tại vậy,
Hai nhỏ với hai cậu cũng ngạc nhiên. Sau nó lại lạnh nhạt với hắn như vậy, không phải lúc trước vẫn tốt sau, không lẽ bị đâm vào bụng mà ảnh hưởng đến dây thần kinh cảm xúc, rõ ràng lúc nãy hắn rất ân cần với nó mà.
- Thôi vậy tụi tui về trước, hôm nào sẽ qua thăm cô.-cậu và anh thấy tình hình không ổn nên chẳng muốn ở lại.
- Vậy cũng được, quản gia tiễn khách.-nó nói xong hai nhỏ hiểu ý dìu nó lên phòng.
Tụi hắn ra về, hắn vẫn quay lại nhìn nó nhưng nó vẫn lạnh lùng quay đi chỗ khác, hắn chỉ muốn chăm sóc nó thôi mà, hắn cực đau, cực khó chịu đành bước ngay ra xe như muốn trốn tránh. Nó lên phòng đi ngay ra cửa sổ nhìn xe hắn dần khuất bóng, tâm tình bất ổn, nó khóc, khóc rất nhiều, ngã quỵ xuống đất.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Điều bất ngờ đã đến hôm nay tyty ra hai chương. Chủ nhật đầy niềm vui nha.
Tyty muốn thông báo với mọi người là...tuần sau tyty phải thi HKII nên sẽ nghĩ một tuần để chuẩn bị thi. Thi học kì rất quan trọng với tyty nên mọi người thông cảm. Thi từ tứ hai tới thứ sáu, ngay tối thứ sáu tyty sẽ đăng chương mới ngay. Nếu mọi người muốn biết diễn biến tiếp theo, thông cảm cho tyty thì ủng hộ tryện và hiểu cho tyty nha. Tối thứ sáu...hứa được làm được...!!!!!!!!!!
- Tất nhiên.-hắn nói gọn.
- Vậy ở đây chăm nó, nó mà có chuyện gì anh chết với tôi.-cô hâm doạ. (tyty: làm như chị My là con nít vậy, chăm Ahihi)
Hắn không nói gì im lặng đi lên phòng bệnh của nó, cậu và cô cũng đưa hai nhỏ về nhà.
Tối đó hắn ngồi cạnh nó, nó cũng đã tỉnh có điều thấy hắn ngồi đó nên nó nhắm mắt lại. Hắn lên tiếng.
- Sau em cứ hù doạ tôi mãi vậy, có biết là tôi lo cho em.-hắn hỏi nó nhưng biết chắt nó không trả lời vì nghỉ nó chưa tỉnh.
"Lo cho tôi, có nhầm không" nó tự hỏi bản thân.
- Từ lúc tôi gặp em lần đầu tiên tôi đã thích em, em như thiên sứ, vật quý giá nhất trong lòng tôi, em có biết không.-hắn cứ nói cho nó nghe không biết là nó có nghe không nữa.
"Anh thích tôi, thật vậy" nó nghe được thì rất hạnh phúc, rất vui sướng, nó cứ tưởng hắn nghét nó lắm, như vừa bay lên chín tầng mây. Nó cứ giả vờ chưa tỉnh nghe hắn nói tiếp.
- Nhưng cô chỉ là người đến sau, cô ấy mới là tất cả trong lòng tôi, bây giờ tôi không biết phải làm sau, cô có hiểu lòng tôi không.-hắn định nói là "cho dù vì lí do, khó khăn như thế nào tôi mãi mãi bảo vệ cô vì tôi yêu cô" nhưng thấy nó chưa tỉnh chắc không nghe thấy nên hắn im lặng không nói thêm gì nữa. Nếu hắn không nói rõ tất nhiên nó sẽ nghĩ theo hướng tiêu cực nhất.
"Thì ra chỉ là người đến sau" Tim nó đau, rất đau, hi vọng rồi lại thất vọng. Từ chín tầng mây rớt xuống mười hai tầng địa ngục. "tôi sẽ giải thoát cho anh".
Hắn không ngủ cứ nhìn nó mãi, ước gì thời gian ngừng lại nó cứ như vậy, vẫn hồn nhiên vui tươi như lúc nó ngủ, nó ngủ rất đẹp. Nó thì muốn nhắm mắt mãi đừng tỉnh dậy, dù không muốn nhưng nó đã khóc, rất nhiều.
Hắn đang nhìn nó tự nhiên trên mắt nó chảy ra rất nhiều nước. "Em lại khóc, em gặp ác mộng sau" hắn nhìn nó lo lắng, nhanh tay lau nước mắt cho nó. Nó thấy hắn như vậy thật không nỡ xa hắn, nhưng nếu tốt cho hắn thì nó sẽ....! Hắn ngủ cạnh nó, nó cũng ngủ thiếp đi vì quá mệt rồi.
Mới sáng sớm nó hét lên.
- Mẹ....!.-nó thấy lại cảnh tượng lúc mẹ nó mất, ngồi bật dậy trên trán đầy nước. "Chỉ là mơ".
Lúc này nó cảm thấy bụng nó rất đau, như là hết thuốc giảm đau mới như vậy làm nó phải nhăn mặt vì đau.
- Cô sau vậy, đau lắm sau.-hắn thấy nó trên trán đầy nước, mặt nhăn mày nhó rất khó chịu, nên nhanh lại đỡ nó ngồi dậy.
Thì ra hắn đã thức và vẫn nhìn nó ngủ, đúng là vẫn như vậy, nó nhớ lại những câu nói lúc tối rất khó chịu nhìn hắn.
- Không sau, buông tôi ra.-nó hất tay hắn ra cố tự ngồi dậy nhưng cũng rất khó khăn.
- Cô còn bướng nữa, có muốn chết ngay không.-hắn quát nó, nhưng vẫn đỡ nó ngồi dậy. Sau nó lại xa lạ với hắn như vậy.
Lúc này tụi nó, cô, anh và cậu bước vào. Thấy không khí trong phòng hình như không được tốt cho lắm, âm u như địa ngục vậy.
- My àk!, tao lo cho mầy lắm, mầy có biết không.-nhỏ nhỏng nhẻo bay vào nó.
- Chuyện gì xãy ra, tại sau lại xãy ra chuyện này.-cô thấy nó không sau liền hỏi nó vì trước giờ nó luôn muốn giấu thân phận tại sau lại đánh nhau.
Hắn cũng rất khó hiểu, tại sau nó lại có võ, còn rất giỏi là khác, nhưng sau lại như vậy, vả lại ai làm nó bị thương. Hắn quên mất hỏi nó nhưng nhất định hắn phải điều tra.
- Không có gì, có đem về không.-nó hỏi.
- Có.-hai nhỏ điều nói vì hiểu ngay ý nó muốn hỏi gì. Chính là mấy tên con trai to con đánh nhau với nó hôm trước.
Tụi hắn thì đứng một bên ngơ ngác vì muốn chen vào cũng vào không được, vì chẳng hiểu gì cả.
- Xuất viện.-nó nói như ra lệnh.
- Không được, cô cần phải dưỡng thương.-hắn nói lớn.
- Được, tao đi ngay.-cô đồng ý vì cô biết, nó biết tình trạng sức khoẻ của nó như thế nào mới đòi xuất viện, chắt chắn đã khoẻ.
- Tôi không cho phép.-hắn nói như hâm doạ, quay sang nhìn cô với ánh mắt càng khó chịu làm cô phải phát sợ.
- Anh là gì của tôi mà được quyền cho với không cho phép.-nó nói lạnh như băng cũng không thèm nhìn hắn.
- Đúng, không là gì.-hắn tức muốn giết nó ngay nhưng không thể được đành phải quay mặt hướng khác cố nén sự tức giận.
"Tại sau lại thay đổi nhanh như vậy" hắn thấy rất khó chịu khi nó lạnh nhạt với hắn chỉ sau một ngày. Nhỏ thấy tình hình không ổn nên đi ngay ra làm giấy xuất viện cho nó. Nó bước xuống giường đã cảm thấy rất đau nhưng nó cố đứng dậy bước từng bước nặng nhọc, hắn quay mặt lại, thấy nó cứ cử động mạnh.
- Cô ổn không.-hắn thấy nó như vậy không khỏi đau lòng, định đi lại ôm nó ra xe nhưng.
- Không cần anh quan tâm tôi.-nó nhìn hắn với ánh mắt xa lạ từng bước đi ra xe. Nó cũng không quen lắm nhưng phải tập quen dần với nó.
Nhỏ thấy hắn lo cho nó nên đi tới dìu nó ra xe còn quay sang nhìn hắn như muốn nói "cứ giao cho tôi" cho hắn bớt lo. Xe phóng thẳng về nhà.
Về tới nhà bà bảo mẫu chạy nhanh ra dìu nó vì lúc nghe nó bị thương bà rất lo cho nó, tận tình chăm sóc đủ thứ. Hắn đứng kế bên mà không khỏi buồn, bây giờ đụng vào nó, nó còn khó chịu nữa là, "tại sau lại như vậy chứ. Tại sao???"
Hắn không biết, vì nó muốn cách xa hắn vậy mới tốt cho cả hai, dừng lại từ đầu
khi nó chưa quá sâu. Tối ra nó đã suy nghĩ rất nhiều cuối cùng nó quyết định bây giờ phải trở thành người xa lạ với hắn. Nó thấy hắn buồn nó cũng vậy, nhưng không còn cách nào khác, bây giờ chỉ nhìn hắn từ xa thôi đã là đủ lắm rồi.
- Cô không được cử động mạnh, ảnh hưởng đến vết thương, phải nghĩ ngơi.-hắn dặn dò nó vì hắn không thể chăm sóc cho nó. Phải như lúc đó nó không nghe lời hắn nói thì nó sẽ rất vui, nhưng bây giờ nó đã hiểu. Kết thúc rồi...!
- Tao muốn lên phòng, hai đứa mầy lên với tao, các anh muốn ở cũng được, về cũng được.-nó không trả lời hắn làm hắn tức muốn điên, tại sau cô xem anh như không tồn tại vậy,
Hai nhỏ với hai cậu cũng ngạc nhiên. Sau nó lại lạnh nhạt với hắn như vậy, không phải lúc trước vẫn tốt sau, không lẽ bị đâm vào bụng mà ảnh hưởng đến dây thần kinh cảm xúc, rõ ràng lúc nãy hắn rất ân cần với nó mà.
- Thôi vậy tụi tui về trước, hôm nào sẽ qua thăm cô.-cậu và anh thấy tình hình không ổn nên chẳng muốn ở lại.
- Vậy cũng được, quản gia tiễn khách.-nó nói xong hai nhỏ hiểu ý dìu nó lên phòng.
Tụi hắn ra về, hắn vẫn quay lại nhìn nó nhưng nó vẫn lạnh lùng quay đi chỗ khác, hắn chỉ muốn chăm sóc nó thôi mà, hắn cực đau, cực khó chịu đành bước ngay ra xe như muốn trốn tránh. Nó lên phòng đi ngay ra cửa sổ nhìn xe hắn dần khuất bóng, tâm tình bất ổn, nó khóc, khóc rất nhiều, ngã quỵ xuống đất.
~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~#~
Điều bất ngờ đã đến hôm nay tyty ra hai chương. Chủ nhật đầy niềm vui nha.
Tyty muốn thông báo với mọi người là...tuần sau tyty phải thi HKII nên sẽ nghĩ một tuần để chuẩn bị thi. Thi học kì rất quan trọng với tyty nên mọi người thông cảm. Thi từ tứ hai tới thứ sáu, ngay tối thứ sáu tyty sẽ đăng chương mới ngay. Nếu mọi người muốn biết diễn biến tiếp theo, thông cảm cho tyty thì ủng hộ tryện và hiểu cho tyty nha. Tối thứ sáu...hứa được làm được...!!!!!!!!!!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Chuyện quá khứ
- Chương 3: Chuyện quá khứ (1)
- Chương 4: Trở về Việt Nam
- Chương 5: Bang chủ bang Black Girl
- Chương 6: Chạm mặt!!
- Chương 7: Oan gia
- Chương 8: Sự ngưỡng mộ, khâm phục
- Chương 9: Em là người như thế nào???
- Chương 10: Vị trí rất lớn trong tôi
- Chương 11: Đi ăn tại Homstay
- Chương 12: Dù ra sau em cũng muốn thử!
- Chương 13: Thật không muốn đi tí nào.!(@~@)
- Chương 14: Không có lần sau...!
- Chương 15: Không thể không ngồi chỗ này.!!!
- Chương 16: Em không tin tôi sau...???
- Chương 17: Tôi vẫn mãi mãi bảo vệ...! Còn cô ấy...?
- Chương 18: Tôi phải tìm được em!
- Chương 19: Cảm giác an toàn, được bảo vệ!
- Chương 20: Tôi tin không nhìn lầm người
- Chương 21: Xa lạ, khoảng cách giữa tôi và em....!
- Chương 22: Lại xuất hiện, rất quen thì phải..:)
- Chương 23: Có ân nhất phải báo, có nợ nhất phải trả!!!
- Chương 24: Cứ như lúc trước là tốt nhất
- Chương 25: Mầy lại khổ nữa
- Chương 26: .Quyết định ngày đó có sai không...?!!
- Chương 27: Nhất định phải là vậy
- Chương 28: Vậy mới đúng là con của mẹ...!
- Chương 29: Chờ đợi là hạnh phúc!
- Chương 30: Cái giá phải trả rất là đắt. (@~@)
- Chương 31: Thà trốn tránh còn hơn lún sâu vào
- Chương 32: Kế hoạnh sắp bắt đầu...
- Chương 33: Em đúng thật khó lường...
- Chương 34: Khi tôi không cho phép
- Chương 35: Có phải muốn...khác không?!
- Chương 36: Người thứ ba...chạy trốn
- Chương 37: Kẻ đứng sau là ai???
- Chương 38: Cạnh tranh công bằng
- Chương 39: Cuộc gặp gỡ tình cờ
- Chương 40: "Cảm ơn"...!
- Chương 41: Kế hoạch sắp bắt đầu
- Chương 42: Cuộc gặp mặt không mong muốn
- Chương 43: Cảm thấy nhói lòng
- Chương 44: Thách đấu...Trở ngại...!
- Chương 45: Sự giả tạo
- Chương 46: Hạnh phúc đơn giản chỉ là...
- Chương 47: Chiến lược hoàn hảo
- Chương 48: Xót lòng xót dạ
- Chương 49: Nụ hôn đầu bị cướp...
- Chương 50: Chuẩn bị tỏ tình
- Chương 51: Tỏ tình...bắt cóc
- Chương 52: Kịch bản tỏ tình
- Chương 53: Kịch bản tỏ tình(1)
- Chương 54: Không muốn mất thêm bất cứ thứ gì...
- Chương 55: Vui vẻ hay kinh sợ
- Chương 56: Thì ra là...người quen
- Chương 57: Cơn tức giận...kinh hoàng
- Chương 58: Quan tâm...chăm sóc
- Chương 59: Quan tâm...chăm sóc (1)
- Chương 60: Biết sớm quá còn gì là thú vị
- Chương 61: Vật thể lạ....làm hoà
- Chương 62: Tội thêm tội...khổ thêm khổ
- Chương 63: Sự khác biệt
- Chương 64: Đời không như là mơ!
- Chương 65: Chuyện riêng...yên tâm
- Chương 66: Bí mật...không sợ...không sợ!
- Chương 67: Lộ diện trước sự ngỡ ngàng
- Chương 68: Em cứ vậy sau tôi yên tâm đây
- Chương 69: Khó càng thêm khó
- Chương 70: Hợp đồng tình yêu
- Chương 71: Bạn gái ảo, tình yêu là thật?
- Chương 72: Sự nhầm lẫn tai hại
- Chương 73: Kiệt sức...bị thương
- Chương 74: Người tìm ra tôi lại chính là anh
- Chương 75: Sự tuyệt vọng nhen nhúm trong tất cả
- Chương 76: Xử tội...có cảm nhận
- Chương 77: Cách cứu nó nhưng rất mạo hiểm cũng có thể hại nó
- Chương 78: Kịch bản hoàn hảo
- Chương 79: Kịch bản hoàn hảo 1
- Chương 80: Sự tự do...hiểu ra tất cả
- Chương 81: Cuối cùng cũng giấu không được
- Chương 82: Em không phải thuộc dạng vô tâm, cũng là có chút thành tích
- Chương 83: Tập thể dục chạy bộ
- Chương 84: Thực hiện cá cược
- Chương 85: Thay đổi không gián rất khác biệt hai thế giới
- Chương 86: Phong ak em xin lỗi vì tất cả vẫn tiếp tục giấu anh
- Chương 87: Con chíp nghe lén
- Chương 88: Đã quá bận tâm...chuyện không như những gì đã nghĩ
- Chương 89: Dị ứng
- Chương 90: Ngữ khí đúng là không thay đổi
- Chương 91: Mọi chuyện vẫn rất bình thường
- Chương 92: Cuộc họp cổ đông
- Chương 95: Chuyện xãy ra ngoài dự đoán
- Chương 96: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
- Chương 97: Căn phòng ấy vẫn nguyên vẹn
- Chương 98: Đổi cách xưng hô
- Chương 99: Chồng tương lai
- Chương 100: Sự thật bản hợp đồng
- Chương 101: Đồ Biến thái đứng yên
- Chương 102: Buổi tiệc VMPT
- Chương 103: Buổi tiệc VMPT (1)
- Chương 104: Cái kết đắng lòng
- Chương 107: Nhận lại chỉ toàn nước mắt
- Chương 108: Băng xin lỗi em vì tất cả
- Chương 109: Là hận hay ơn
- Chương 111: BT5 là ai?
- Chương 112: Lại nhà cô ta
- Chương 113: Em đồng ý
- Chương 114: Giải quyết phiền toái
- Chương 115: Hắn cũng có quá khứ
- Chương 116: Clou Mitin
- Chương 117: Biển cạn Mây tan biết thì...hết yêu...!
- Chương 118: Sự chung thuỷ đáng trân trọng
- Chương 119: Chuyến đi kết thúc
- Chương 120: Pinky....Băng Băng...em đã quá tuyệt tình
- Chương 121: Có ai cứu tôi không?
- Chương 123: Dụ uống thuốc (@~@)
- Chương 124: Sóng gió bắt đầu
- Chương 125
- Chương 126: Dự định bị huỷ (1)
- Chương 127: Bi kịch bắt đầu (1)
- Chương 128: Ki kịch bắt đầu (2)
- Chương 129: Bi kịch bắt đầu (3)
- Chương 130: Bi kịch bắt đầu (4)
- Chương 131: Kết thúc?
- Chương 132: Trả lại
- Chương 133: Buổi tiệc ra mắt sản phẩm
- Chương 134: Sự thật là sự thật hay...
- Chương 135: Mạnh mẽ lên cô gái
- Chương 136: Tôi muốn giết chết anh (@_@)
- Chương 137: Sự phẩn nộ của lửa
- Chương 138: Rời đi