Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé - Chương 113
Chương trước- Chương 1: Mang Thai Rồi
- Chương 2: Ly Hôn
- Chương 3: Lấy Cô Vì Trách Nhiệm
- Chương 4: Hợp Đồng Trước Hôn Nhân
- Chương 5: Tâm Tình Không Được Tốt
- Chương 6: Trợ Lí Đặc Biệt
- Chương 7: " Tiểu Tam " Vào Bếp
- Chương 8: Ăn Cái Đầu Của Anh Ấy !!
- Chương 9: Gặp Lại Trần Phong
- Chương 10: Chồng Cũ Ghen
- Chương 11: Không Ngại Cho Anh Đoạn Tử Tuyệt Tôn
- Chương 12: Tửu Lượng Kém
- Chương 13: Cô Cũng Có Thể Làm Hắn Đau Tim
- Chương 14: Nụ Hôn Không Ý Vị
- Chương 15: Hắn Bắt Đầu Quan Tâm Cô Rồi
- Chương 16: Một Mình Đi Khám Thai
- Chương 17: Ngu Rồi Còn Tỏ Ra Nguy Hiểm
- Chương 18: Quá Khứ Của Từ Lạc
- Chương 19: Đã Biết Quan Tâm
- Chương 20: Có Tiền Liền Có Quyền Phát Biểu
- Chương 21: Hôn Ước Bị Ép Buộc
- Chương 22: Rõ Ràng Khôn Ngoan, Nhưng Lại Là Ngu Ngốc
- Chương 23: Tương Tư
- Chương 24: Bạn Thân
- Chương 25: Bao Lời Muốn Nói
- Chương 26: Anh Đang Ghen
- Chương 27: Xé Rách Cái Thể Diện
- Chương 28: Tìm Trai Từ Tiệc Tình Thú
- Chương 29: Trùng Hợp
- Chương 30: Chẳng Có Quan Hệ Nào Cả
- Chương 31: Kịch Vui
- Chương 32: Ngôi Sao Hạng A
- Chương 33: Oán Tôi? Tôi TrỊ Cô!
- Chương 34: Khí Chất Toát Lên Đầy Hào Quang
- Chương 35: Rung Động Kỳ Diệu
- Chương 36: Linh Tính Giống Nhau Sao?
- Chương 37: Bọn Họ Có Gian Tình Khi Nào?
- Chương 38: Duyên Cha Con Đến Đây Là Hết
- Chương 39: Lòng Tham Vô Đáy
- Chương 40: Thai Nhi Gặp Nguy HIểm Rồi Chăng?
- Chương 41: Ép Hôn Với Nam Nhân Ngốc
- Chương 42: Không Tồn Tại, Sẽ Không Phải Gánh Những Đau Đớn
- Chương 43: Vì Cô Vẫn Luôn Là Vợ Hắn
- Chương 44: Trong Cái Rủi, Có Cái May
- Chương 45: Bắt Bọn Họ Nếm Đau Khổ Gấp Trăm Lần
- Chương 46: Dám Đụng Đến Vợ Tao, Chết !!
- Chương 47: Định Tội, Cuộc Sống Khổ Như Địa Ngục,...
- Chương 48: Đơn Ly Hôn, Tôi Chưa Ký, Nên Em Vẫn Là Vợ Tôi
- Chương 49
- Chương 50: Hắn Muốn Đối Tốt Với Cô
- Chương 51: Tự Lập
- Chương 52: Bảo Bảo, Mẹ Và Con Cùng Cố Lên !
- Chương 53: Quyết Tâm Rời Đi
- Chương 54: Một Sự Thất Tín, Vạn Sự Chẳng Tin
- Chương 55: Thật Sự Không Buồn
- Chương 56: Hắn Đúng Là Âm Hồn Không Tan
- Chương 57: Anh Ở Cách Vách Với Em
- Chương 58
- Chương 59: Càng Ngày Càng Mong Chờ Bảo Bảo
- Chương 60: Sweet Happy (Hạnh Phúc Ngọt Ngào)
- Chương 61: Vụ Này Coi Bộ Không Đơn Giản
- Chương 62: Bị Người Ta Tát Một Cái
- Chương 63: Nhắm Vào Tôi, Tôi Đấu Với Các Người Đến Cùng
- Chương 64: Bọn Họ Xem Chỉ Là Không Khí
- Chương 65: Dạy Dỗ Từng Người Một
- Chương 66: Dạy Dỗ Lưu Tiểu Tam
- Chương 67: Gặp Lại Vũ Minh Thiên
- Chương 68: Lời Cảnh Cáo Của Diệp Thành
- Chương 69: Hắn Muốn Làm Chỗ Dựa Cho Cô
- Chương 70: Tâm Sự Của Diệp Thành
- Chương 71: Bị Quăng Cẩu Lương Ngập Mặt
- Chương 72: Hợp Đồng Thỏa Thuận Nuôi Con
- Chương 73: Trần Phong Là Của Tớ, Người Khác Đừng Hòng!
- Chương 74: Bị " Đá" !!
- Chương 75: Đi Tìm Đáp Án Trong Lòng
- Chương 76: Anh Chỉ Muốn Ôm Em Một Lát
- Chương 77: Nhận Lỗi, Nhận Thua !
- Chương 78
- Chương 79: Muốn Hiểu Rõ Trái Tim Mình
- Chương 80: Anh Chính Là....Cái Tên Vô Liêm Sỉ Nhất
- Chương 81: Thật Sự Không Quan Tâm Chút Nào Sao
- Chương 82: Uy Hiếp Trong Bóng Tối
- Chương 83: Chuyện Của Vợ Tôi, Tôi Tự Lo
- Chương 84: Sợ
- Chương 85: Anh Tình Nguyện Để Em Trút Giận
- Chương 86: Hối Hận Vì Đã Buông Tay Em
- Chương 87: Ở Cùng Bác Sĩ
- Chương 88
- Chương 89: Tôi Không Muốn Thấy Mặt Cô, Một Chút Cũng Không Muốn
- Chương 90: Thay Tên Đổi Họ, Cuốn Xéo Khỏi Diệp Gia
- Chương 91: Ranh giới
- Chương 92: Tâm Ý Của Diệp Thành
- Chương 93: Biến Cố Bất Ngờ Xảy Đến
- Chương 94: Dã Tâm
- Chương 95: Bức Tâm Thư
- Chương 96: Anh Ấy Vẫn Còn Sống
- Chương 97: Nếu Như Tất Cả Có Thể Làm Lại
- Chương 98: Để Anh Yêu Em Một Ngàn Lần
- Chương 99: Hai Người Đàn Ông Giáp Mặt Một Chỗ, Liệu Có Ổn?
- Chương 100: Bạn Tri Kỉ
- Chương 101: Muốn Đón Năm Mới Với Em
- Chương 102: Cơm Giao Thừa Chan Dấm
- Chương 103: Tôi Thật Ra...Đã Thích Em Ấy
- Chương 104: Muốn Cho Cô Ấy Một Gia Đình
- Chương 105: Đích thân mua quà sinh nhật cho vợ
- Chương 106: Con Trai Ra Đời Bình An
- Chương 107: Tôi Thật Sự Rất Yêu Cô Ấy !
- Chương 108: Cảm Tạ Trời Xanh, Cảm Ơn Em
- Chương 109
- Chương 110: Sủng Ái Con Như Một Tiểu Vương Tử
- Chương 111: Ác Mộng
- Chương 112: Anh muốn theo đuổi em lại một lần nữa
- Chương 113
- Chương 114: Sẽ Không Bao Giờ Tha Thứ Cho Anh
- Chương 115: Ông Chú Xấu Xa Từ Đâu Xuất Hiện
- Chương 116: Ai Cũng Đừng Hòng Mang Bảo Bối Đi
- Chương 117
- Chương 118: Không đáp ứng
- Chương 119: Em Và Con Cùng Ra Nước Ngoài Tránh Gió Đi
- Chương 120: Chờ Ngày Trở Về
- Chương 121: Thời khắc đều nghĩ tới cô ấy
- Chương 122: Nếu như có thể có được cô ấy
- Chương 123: Nhớ cô đến phát điên
- Chương 124
- Chương 125: Chúng ta chỉ nên là bạn bè thôi
- Chương 126: Rất nhanh anh có thể nhìn thấy em rồi
- Chương 127: Chỉ Muốn Nhìn Thấy Cô Và Con Trai Anh
- Chương 128: Có Mất Đi Rồi Mới Biết Trân Quý
- Chương 129: Nhất Định Sẽ Cho Con Một Gia Đình Hoàn Chỉnh
- Chương 130: Trở Về
- Chương 131: Tiếng động nửa đêm kì dị
- Chương 132: Đừng sợ!! Có anh ở đây rồi!
- Chương 133: Chỉ Cần Em Trở Về, Mọi Thứ Anh Đều Chấp Nhận
- Chương 134: Anh Ở Bên Em, Là Nghiêm Túc !
- Chương 135: Anh Nhất Định Phải Sủng Em
- Chương 136: Sự Kiên Trì Vì Tình Yêu
- Chương 137: Để anh dạy em kỹ thuật hôn
- Chương 138: Pháo hoa rực rỡ trong tim
- Chương 139: Sẽ không buông tay
- Chương 140: Cùng lắm thì nuôi anh ấy cả đời
- Chương 141: Ai cũng đều sẽ rời đi phải không?
- Chương 142: Em Vẫn Còn Có Anh
- Chương 143: Vợ Ơi, Cùng Anh Yêu Lại Nhé !
- Chương 144: Xem Như Là Mơ Một Giấc Mơ Đẹp
- Chương 145: Giam Giữ Trái Tim Em Một Lần Nữa
- Chương 146: Càng ngày càng khiến cô tâm phiền ý loạn
- Chương 147: Trở Thành Đôi Mắt Cho Cô Ấy
- Chương 148: Anh đã biết được bí mật của cô
- Chương 149: Nếu trong lòng em còn có anh
- Chương 150: Lần Đầu Tiên Anh Khóc
- Chương 151: Sẽ Cho Anh Một Cơ Hội Cuối Cùng
- Chương 152: Như vậy cũng đã có chút ngọt ngào
- Chương 153: Tạo Cho Cô Một Sự An Tâm Và Tin Tưởng Tuyệt Đối
- Chương 154: Anh Sợ....Sợ Rất Nhiều
- Chương 155: Muốn Lấy Lại Tất Cả Tâm Ý Của Cô Ấy Bằng Mọi Giá
- Chương 156: Chỉ mong nó sớm truy người về như cũ
- Chương 157: Cùng em đi ngắm mặt trời mọc
- Chương 158: Muốn quang minh chính đại hôn em
- Chương 159: Buổi sáng hôm nay, thật đáng giá
- Chương 160: Trước Kia Từng Xưng Hô Thân Mật Cỡ Nào
- Chương 161: Mình Là Bạn Thân Nhất Của Cậu Đấy
- Chương 162: Không Phải Quá Muốn Chúc Phúc Cho Anh
- Chương 163: Sẽ không nhường cô ấy cho bất kỳ ai
- Chương 164: Không yêu sẽ không để hôn môi
- Chương 165: Gặp nữ nhân lạ trong buổi tiệc
- Chương 166: Dưới Gầm Bàn Có "Cẩu" Đê Tiện
- Chương 167: Chỉ chung thủy với vợ tôi
- Chương 168: Đều là những kẻ siêu thủ đoạn
- Chương 169: Dọn Vào Chung Phòng Với Anh Nhé
- Chương 170: Dường Như Trở Lại Năm Đó
- Chương 171: Lại được ôm vợ ngủ mỗi đêm
- Chương 172: Gặp lại nhau, là một thay đổi kinh ngạc
- Chương 173: Anh ngồi cùng em một lát nhé!
- Chương 174: Yêu lại như một đôi tình nhân tiêu chuẩn
- Chương 175: Cả đời anh, nếu không là em thì không là ai khác
- Chương 176: Đích Thân Nấu Bữa Sáng Cho Anh
- Chương 177: Vòng ngọc xác định thân phận
- Chương 178: Hắn có từng có bệnh án tâm thần
- Chương 179: Làm đầu bếp không đơn giản
- Chương 180: Nguyện ý chịu phạt cả đời
- Chương 181: Du thuyền xa hoa khởi hành
- Chương 182: Tình yêu như bầu trời đầy sao
- Chương 183: Tâm sự hai người đàn ông
- Chương 184: Giống như lại ăn đường ăn mật
- Chương 185: Từ nay về sau chúng ta tuyệt giao
- Chương 186: Họ chính là một đôi oan gia
- Chương 187: Mối đe dọa ngầm
- Chương 188: Hỏa Hoạn Bất Ngờ Trên Du Thuyền
- Chương 189: Chết cũng phải kéo theo người chết cùng
- Chương 190: Cả đời này có phải sẽ không bao giờ gặp lại?
- Chương 191: Tỉnh lại người đầu tiên nghĩ đến là anh
- Chương 192: Chúng ta vợ chồng đề huề
- Chương 193: Anh tin chúng ta nhất định sẽ quay về được
- Chương 194: Bầu trời diệp thị sắp thay đổi
- Chương 195: Sau tất cả lại trở về bên nhau
- Chương 196: Em là thời gian đẹp nhất của anh
- Chương 197: Một nhà ba người đoàn tụ
- Chương 198: Cả đời này, cưng chiều em! cũng sẽ "làm" em đến cùng
- Chương 199: Cuộc sống mới chồng chồng, vợ vợ!
- Chương 200: Cảm ơn em đã cho anh tình yêu như thế
- Chương 201: Phiên Ngoại (1)
- Chương 202: Phiên Ngoại (2)
- Chương 203: Phiên Ngoại (3)
- Chương 204: Phiên Ngoại (4)
- Chương 205: Phiên Ngoại (5)
- Chương 206: Phiên Ngoại (6)
- Chương 207: Phiên Ngoại (7)
- Chương 208: Phiên Ngoại (8)
- Chương 209: Phiên Ngoại (9)
- Chương 210: Phiên Ngoại (10)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé
Chương 113
Buổi chiều ngày hôm đó, Diệp Thành rời khỏi được lúc lâu để tới công ty thì, Lại có khách quen tới thăm bệnh.
Cửa được mở ra, một thân ảnh cao to đập vào mắt Từ Lạc. Là Vũ Minh Thiên.
Minh Thiên đang cầm một giỏ trái cây, mang theo ý cười khẽ, đi thẳng tới bên giường Từ Lạc, " xin lỗi em, khoảng thời gian này, không thể đến thăm em."
"Không sao đâu." Từ Lạc cười lắc lắc đầu. " Tôi ổn lắm.''
Vũ Minh Thiên cười khổ, nói, " thật ra thời gian qua, công ty nhiều việc quá, cha tôi bắt tôi làm rất nhiều công vụ, từ sớm bận đến tôi luôn, chả rời thân ra được. Mãi đến hôm nay, mới có thời gian rảnh để đến thăm em."
Từ Lạc khẽ nhìn Minh Thiên, nghe anh nói, trong lòng liền hiểu rõ. Công việc của Vũ thị mà nhiều lên như thế, chắc chắn chính là Diệp Thành giở trò quỷ.
Người có thể ném lượng công việc nhiều như thế cho công ty nhà Vũ Minh Thiên, ngoài Diệp Thành ra, thì trong thành phố này, e là cũng chẳng có bao nhiêu người.
Cái tên Diệp Thành kia thật là một con gà ấu trĩ hết sức mình mà.
Diệp Thành lúc này đang ở công ty, tự nhiên bị hắt xì một phát...anh hơi khó hiểu...chắc cảm rồi.
Bên này, Vũ Minh Thiên đặt giỏ trái cây lên đầu giường, cười nói, " bao giờ em mới được xuất viện."
" Chưa biết, chị Minh Phương nói, tuy bây giờ đã ổn,nhưng lúc tôi được cấp cứu, tình trạng sức khỏe khá yếu, lại bị xuất huyết sau sinh, nên phải đợi theo dõi. Nhưng mà cũng nhanh lắm, chắc về sớm thôi."
Minh Thiên gật đầu, "tôi gọt táo cho em nhé."
Từ Lạc vội vàng cự tuyệt, " không cần, không cần đâu, tôi không thích ăn táo. Hơn nữa cũng mới ăn no rồi."
Minh Thiên bị từ chối, đành thôi. Mắt liếc thấy nhóc con bên kia, anh đứng dậy, đi tới dòm cậu nhóc. " Nó tên là gì?"
"Diệp Lạc Thiên." Từ Lạc đáp.
"Tên đẹp, giống tên tôi nữa." Minh Thiên bất ngờ sửng sốt quay lại nói.
Từ Lạc gật đầu, " là Diệp Thành đặt cho nó."
Minh Thiên ồ một tiếng, " tên rất đẹp, mà cũng đáng yêu lắm." Nhìn cậu nhóc một hồi lâu, đầy tán thưởng, " mai mốt, không chừng sẽ là một vương tử soái ca trong tương lai."
" Còn xa lắm." Từ Lạc cười nói.
Minh Thiên cười vui vẻ, sau đó bỗng nhiên quay đầu, hai mắt phát sáng, " Từ Lạc à, em có thể cho tôi làm cha nuôi thằng bé không?"
Từ Lạc nghe Minh Thiên nói, có chút bất ngờ, nhưng lấy lại bình tĩnh, cô nói, " Vũ thiếu gia, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng là tôi tạm thời không cần, Lạc Thiên có cha, có mẹ là đủ rồi. Chuyện đó sau này hãy nói."
Sắc mặt Vũ Minh Thiên thoáng cứng đờ, lần quan tâm đề nghị thứ hai này, anh đã bị cô từ chối.
Không khí có chút gượng gạo trầm mặc, Minh Thiên nhanh chóng đổi chủ đề.
Anh giúp Từ Lạc xếp lại bàn nhỏ bừa bộn bên cạnh, sau đó ngồi lại trên ghế, ánh mắt có chút tha thiết. " Mấy hôm trước, nghe tin em cấp cứu, suýt nữa xảy ra chuyện trên bàn mổ, thiếu chút nữa hù chết tôi á."
Từ Lạc nhẹ nhàng cười một tiếng, " bây giờ không phải đã ổn rồi sao, không cần lo đâu, Từ Lạc tôi là ai chứ? Không có cái gì có thể đánh gục được tôi đâu."
" Em còn cậy mạnh?" Minh Thiên trừng cô một cái, quay đầu rót cốc nước nóng cho cô, đưa tới trước mặt cô rồi nói, "ngày đó, tôi muốn đến thăm em rồi, nhưng mà tại đại hội tổng kết nửa năm, của công ty, ba tôi, ông già ấy ngồi canh tôi như canh tù á, tôi căn bản chẳng có chút cơ hội, rất may là sau đó tôi biết tin em không làm sao, bằng không chắc tôi sẽ ở tronh cuộc họp mà khủng bố luôn."
Từ Lạc nhấp ngụm nước nóng, " khỏang thời gian này anh hình như rất bận, thấy anh hình như ốm đi?"
"Em thấy vậy à?" Minh Thiên cười nói, "ài, không sao đâu, bận đều là có nguyên nhân cả, có điều bất quá bây giờ cũng coi như ổn rồi, ông già thấy tôi biểu hiện rất tốt trong công việc, liền cho tôi hẳn một tháng nghỉ phép."
" Một tháng luôn sao?" Từ Lạc đầy cảm thán, " vậy là vui rồi, vậy anh có định đi đâu chơi không?"
Minh Thiên bỗng nhiên kéo kéo cái ghế, ngồi gần tới chỗ Từ Lạc, liền nói, " Từ Lạc à, dăm nửa tháng nữa, em ra viện đúng không?"
" Có lẽ vậy." Từ Lạc gật gật đầu.
Đôi mắt Minh Thiên giống như chứa đầy sao, sáng long lanh, như đang mong ước, " đi du lịch cùng nhau không? Vé máy bay, phí ăn ở, chi phí du lịch, nếu em sẵn lòng, tôi đều bao hết. Em nếu không muốn thì chúng ta cưa đôi, địa điểm do em quyết định, chúng ta đi xa một chút, Mĩ, hay Anh, hay Nhật, hay Ý.... đều được."
Từ Lạc có hơi chút kinh ngạc, " anh muốn đi du với tôi sao?"
" Đúng vậy." Minh Thiên cười đến rực rỡ, nụ cười ấm áp còn hơn gió xuân tháng tư. Anh nói, " tôi rất muốn đưa em đi du lịch với tôi, muốn cho em ngắm quang cảnh kỳ diệu nhất trên thế giới này cùng tôi."
Từ Lạc trầm mặc rất khó giải thích được.
Nói thật thì Minh Thiên nói tới mức đó, cũng cho thấy tâm ý của anh với cô quá rõ ràng.
Nhưng mà....cô đủ can đảm để tiếp nhận được nữa sao?
" Đi cùng tôi đi nha." Minh Thiên nhìn vẻ mặt của Từ Lạc, trong lòng thốt ra, " tôi sẽ dẫn em đi khỏi chỗ này, tránh xa mọi buồn phiền kia."
Từ Lạc có chút sững sờ nhìn bàn tay Minh Thiên đưa tới cô, như mời gọi, nhưng hồi lâu. Cô lắc đầu, " thôi đi."
Minh Thiên không thu tay lại, chỉ hỏi "tại sao?"
Trong mắt Từ Lạc không chút sóng, cô nói, " hiện tại, tôi không có tâm tình đó, hơn nữa con mới vừa sanh, đưa đi chỗ này chỗ kia, không tiện. Tôi chỉ muốn chăm sóc cho con tôi thôi."
Minh Thiên trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc cũng phải thu tay về.
Vẫn là không được, lần thứ 3, tâm ý lại bị từ chối. Quá tam ba bận, vậy mà Minh Thiên lại bị Từ Lạc từ chối tâm ý đến 3 lần.
Không muốn anh gọt táo cho cô.
Không muốn anh làm cha nuôi con trai cô.
Không muốn đi du lịch ở xa cùng anh.
Tất cả chỉ là không muốn với anh có bất kì cái gì gọi là liên kết.
Minh Thiên trong lòng như có gai nhọn đâm, nhưng cũng không tỏ ra bên ngoài. Anh cũng không nản, anh không tin chân tâm của anh đến một ngày nào đó không cảm động được lòng cô....."
Cửa được mở ra, một thân ảnh cao to đập vào mắt Từ Lạc. Là Vũ Minh Thiên.
Minh Thiên đang cầm một giỏ trái cây, mang theo ý cười khẽ, đi thẳng tới bên giường Từ Lạc, " xin lỗi em, khoảng thời gian này, không thể đến thăm em."
"Không sao đâu." Từ Lạc cười lắc lắc đầu. " Tôi ổn lắm.''
Vũ Minh Thiên cười khổ, nói, " thật ra thời gian qua, công ty nhiều việc quá, cha tôi bắt tôi làm rất nhiều công vụ, từ sớm bận đến tôi luôn, chả rời thân ra được. Mãi đến hôm nay, mới có thời gian rảnh để đến thăm em."
Từ Lạc khẽ nhìn Minh Thiên, nghe anh nói, trong lòng liền hiểu rõ. Công việc của Vũ thị mà nhiều lên như thế, chắc chắn chính là Diệp Thành giở trò quỷ.
Người có thể ném lượng công việc nhiều như thế cho công ty nhà Vũ Minh Thiên, ngoài Diệp Thành ra, thì trong thành phố này, e là cũng chẳng có bao nhiêu người.
Cái tên Diệp Thành kia thật là một con gà ấu trĩ hết sức mình mà.
Diệp Thành lúc này đang ở công ty, tự nhiên bị hắt xì một phát...anh hơi khó hiểu...chắc cảm rồi.
Bên này, Vũ Minh Thiên đặt giỏ trái cây lên đầu giường, cười nói, " bao giờ em mới được xuất viện."
" Chưa biết, chị Minh Phương nói, tuy bây giờ đã ổn,nhưng lúc tôi được cấp cứu, tình trạng sức khỏe khá yếu, lại bị xuất huyết sau sinh, nên phải đợi theo dõi. Nhưng mà cũng nhanh lắm, chắc về sớm thôi."
Minh Thiên gật đầu, "tôi gọt táo cho em nhé."
Từ Lạc vội vàng cự tuyệt, " không cần, không cần đâu, tôi không thích ăn táo. Hơn nữa cũng mới ăn no rồi."
Minh Thiên bị từ chối, đành thôi. Mắt liếc thấy nhóc con bên kia, anh đứng dậy, đi tới dòm cậu nhóc. " Nó tên là gì?"
"Diệp Lạc Thiên." Từ Lạc đáp.
"Tên đẹp, giống tên tôi nữa." Minh Thiên bất ngờ sửng sốt quay lại nói.
Từ Lạc gật đầu, " là Diệp Thành đặt cho nó."
Minh Thiên ồ một tiếng, " tên rất đẹp, mà cũng đáng yêu lắm." Nhìn cậu nhóc một hồi lâu, đầy tán thưởng, " mai mốt, không chừng sẽ là một vương tử soái ca trong tương lai."
" Còn xa lắm." Từ Lạc cười nói.
Minh Thiên cười vui vẻ, sau đó bỗng nhiên quay đầu, hai mắt phát sáng, " Từ Lạc à, em có thể cho tôi làm cha nuôi thằng bé không?"
Từ Lạc nghe Minh Thiên nói, có chút bất ngờ, nhưng lấy lại bình tĩnh, cô nói, " Vũ thiếu gia, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng là tôi tạm thời không cần, Lạc Thiên có cha, có mẹ là đủ rồi. Chuyện đó sau này hãy nói."
Sắc mặt Vũ Minh Thiên thoáng cứng đờ, lần quan tâm đề nghị thứ hai này, anh đã bị cô từ chối.
Không khí có chút gượng gạo trầm mặc, Minh Thiên nhanh chóng đổi chủ đề.
Anh giúp Từ Lạc xếp lại bàn nhỏ bừa bộn bên cạnh, sau đó ngồi lại trên ghế, ánh mắt có chút tha thiết. " Mấy hôm trước, nghe tin em cấp cứu, suýt nữa xảy ra chuyện trên bàn mổ, thiếu chút nữa hù chết tôi á."
Từ Lạc nhẹ nhàng cười một tiếng, " bây giờ không phải đã ổn rồi sao, không cần lo đâu, Từ Lạc tôi là ai chứ? Không có cái gì có thể đánh gục được tôi đâu."
" Em còn cậy mạnh?" Minh Thiên trừng cô một cái, quay đầu rót cốc nước nóng cho cô, đưa tới trước mặt cô rồi nói, "ngày đó, tôi muốn đến thăm em rồi, nhưng mà tại đại hội tổng kết nửa năm, của công ty, ba tôi, ông già ấy ngồi canh tôi như canh tù á, tôi căn bản chẳng có chút cơ hội, rất may là sau đó tôi biết tin em không làm sao, bằng không chắc tôi sẽ ở tronh cuộc họp mà khủng bố luôn."
Từ Lạc nhấp ngụm nước nóng, " khỏang thời gian này anh hình như rất bận, thấy anh hình như ốm đi?"
"Em thấy vậy à?" Minh Thiên cười nói, "ài, không sao đâu, bận đều là có nguyên nhân cả, có điều bất quá bây giờ cũng coi như ổn rồi, ông già thấy tôi biểu hiện rất tốt trong công việc, liền cho tôi hẳn một tháng nghỉ phép."
" Một tháng luôn sao?" Từ Lạc đầy cảm thán, " vậy là vui rồi, vậy anh có định đi đâu chơi không?"
Minh Thiên bỗng nhiên kéo kéo cái ghế, ngồi gần tới chỗ Từ Lạc, liền nói, " Từ Lạc à, dăm nửa tháng nữa, em ra viện đúng không?"
" Có lẽ vậy." Từ Lạc gật gật đầu.
Đôi mắt Minh Thiên giống như chứa đầy sao, sáng long lanh, như đang mong ước, " đi du lịch cùng nhau không? Vé máy bay, phí ăn ở, chi phí du lịch, nếu em sẵn lòng, tôi đều bao hết. Em nếu không muốn thì chúng ta cưa đôi, địa điểm do em quyết định, chúng ta đi xa một chút, Mĩ, hay Anh, hay Nhật, hay Ý.... đều được."
Từ Lạc có hơi chút kinh ngạc, " anh muốn đi du với tôi sao?"
" Đúng vậy." Minh Thiên cười đến rực rỡ, nụ cười ấm áp còn hơn gió xuân tháng tư. Anh nói, " tôi rất muốn đưa em đi du lịch với tôi, muốn cho em ngắm quang cảnh kỳ diệu nhất trên thế giới này cùng tôi."
Từ Lạc trầm mặc rất khó giải thích được.
Nói thật thì Minh Thiên nói tới mức đó, cũng cho thấy tâm ý của anh với cô quá rõ ràng.
Nhưng mà....cô đủ can đảm để tiếp nhận được nữa sao?
" Đi cùng tôi đi nha." Minh Thiên nhìn vẻ mặt của Từ Lạc, trong lòng thốt ra, " tôi sẽ dẫn em đi khỏi chỗ này, tránh xa mọi buồn phiền kia."
Từ Lạc có chút sững sờ nhìn bàn tay Minh Thiên đưa tới cô, như mời gọi, nhưng hồi lâu. Cô lắc đầu, " thôi đi."
Minh Thiên không thu tay lại, chỉ hỏi "tại sao?"
Trong mắt Từ Lạc không chút sóng, cô nói, " hiện tại, tôi không có tâm tình đó, hơn nữa con mới vừa sanh, đưa đi chỗ này chỗ kia, không tiện. Tôi chỉ muốn chăm sóc cho con tôi thôi."
Minh Thiên trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc cũng phải thu tay về.
Vẫn là không được, lần thứ 3, tâm ý lại bị từ chối. Quá tam ba bận, vậy mà Minh Thiên lại bị Từ Lạc từ chối tâm ý đến 3 lần.
Không muốn anh gọt táo cho cô.
Không muốn anh làm cha nuôi con trai cô.
Không muốn đi du lịch ở xa cùng anh.
Tất cả chỉ là không muốn với anh có bất kì cái gì gọi là liên kết.
Minh Thiên trong lòng như có gai nhọn đâm, nhưng cũng không tỏ ra bên ngoài. Anh cũng không nản, anh không tin chân tâm của anh đến một ngày nào đó không cảm động được lòng cô....."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Mang Thai Rồi
- Chương 2: Ly Hôn
- Chương 3: Lấy Cô Vì Trách Nhiệm
- Chương 4: Hợp Đồng Trước Hôn Nhân
- Chương 5: Tâm Tình Không Được Tốt
- Chương 6: Trợ Lí Đặc Biệt
- Chương 7: " Tiểu Tam " Vào Bếp
- Chương 8: Ăn Cái Đầu Của Anh Ấy !!
- Chương 9: Gặp Lại Trần Phong
- Chương 10: Chồng Cũ Ghen
- Chương 11: Không Ngại Cho Anh Đoạn Tử Tuyệt Tôn
- Chương 12: Tửu Lượng Kém
- Chương 13: Cô Cũng Có Thể Làm Hắn Đau Tim
- Chương 14: Nụ Hôn Không Ý Vị
- Chương 15: Hắn Bắt Đầu Quan Tâm Cô Rồi
- Chương 16: Một Mình Đi Khám Thai
- Chương 17: Ngu Rồi Còn Tỏ Ra Nguy Hiểm
- Chương 18: Quá Khứ Của Từ Lạc
- Chương 19: Đã Biết Quan Tâm
- Chương 20: Có Tiền Liền Có Quyền Phát Biểu
- Chương 21: Hôn Ước Bị Ép Buộc
- Chương 22: Rõ Ràng Khôn Ngoan, Nhưng Lại Là Ngu Ngốc
- Chương 23: Tương Tư
- Chương 24: Bạn Thân
- Chương 25: Bao Lời Muốn Nói
- Chương 26: Anh Đang Ghen
- Chương 27: Xé Rách Cái Thể Diện
- Chương 28: Tìm Trai Từ Tiệc Tình Thú
- Chương 29: Trùng Hợp
- Chương 30: Chẳng Có Quan Hệ Nào Cả
- Chương 31: Kịch Vui
- Chương 32: Ngôi Sao Hạng A
- Chương 33: Oán Tôi? Tôi TrỊ Cô!
- Chương 34: Khí Chất Toát Lên Đầy Hào Quang
- Chương 35: Rung Động Kỳ Diệu
- Chương 36: Linh Tính Giống Nhau Sao?
- Chương 37: Bọn Họ Có Gian Tình Khi Nào?
- Chương 38: Duyên Cha Con Đến Đây Là Hết
- Chương 39: Lòng Tham Vô Đáy
- Chương 40: Thai Nhi Gặp Nguy HIểm Rồi Chăng?
- Chương 41: Ép Hôn Với Nam Nhân Ngốc
- Chương 42: Không Tồn Tại, Sẽ Không Phải Gánh Những Đau Đớn
- Chương 43: Vì Cô Vẫn Luôn Là Vợ Hắn
- Chương 44: Trong Cái Rủi, Có Cái May
- Chương 45: Bắt Bọn Họ Nếm Đau Khổ Gấp Trăm Lần
- Chương 46: Dám Đụng Đến Vợ Tao, Chết !!
- Chương 47: Định Tội, Cuộc Sống Khổ Như Địa Ngục,...
- Chương 48: Đơn Ly Hôn, Tôi Chưa Ký, Nên Em Vẫn Là Vợ Tôi
- Chương 49
- Chương 50: Hắn Muốn Đối Tốt Với Cô
- Chương 51: Tự Lập
- Chương 52: Bảo Bảo, Mẹ Và Con Cùng Cố Lên !
- Chương 53: Quyết Tâm Rời Đi
- Chương 54: Một Sự Thất Tín, Vạn Sự Chẳng Tin
- Chương 55: Thật Sự Không Buồn
- Chương 56: Hắn Đúng Là Âm Hồn Không Tan
- Chương 57: Anh Ở Cách Vách Với Em
- Chương 58
- Chương 59: Càng Ngày Càng Mong Chờ Bảo Bảo
- Chương 60: Sweet Happy (Hạnh Phúc Ngọt Ngào)
- Chương 61: Vụ Này Coi Bộ Không Đơn Giản
- Chương 62: Bị Người Ta Tát Một Cái
- Chương 63: Nhắm Vào Tôi, Tôi Đấu Với Các Người Đến Cùng
- Chương 64: Bọn Họ Xem Chỉ Là Không Khí
- Chương 65: Dạy Dỗ Từng Người Một
- Chương 66: Dạy Dỗ Lưu Tiểu Tam
- Chương 67: Gặp Lại Vũ Minh Thiên
- Chương 68: Lời Cảnh Cáo Của Diệp Thành
- Chương 69: Hắn Muốn Làm Chỗ Dựa Cho Cô
- Chương 70: Tâm Sự Của Diệp Thành
- Chương 71: Bị Quăng Cẩu Lương Ngập Mặt
- Chương 72: Hợp Đồng Thỏa Thuận Nuôi Con
- Chương 73: Trần Phong Là Của Tớ, Người Khác Đừng Hòng!
- Chương 74: Bị " Đá" !!
- Chương 75: Đi Tìm Đáp Án Trong Lòng
- Chương 76: Anh Chỉ Muốn Ôm Em Một Lát
- Chương 77: Nhận Lỗi, Nhận Thua !
- Chương 78
- Chương 79: Muốn Hiểu Rõ Trái Tim Mình
- Chương 80: Anh Chính Là....Cái Tên Vô Liêm Sỉ Nhất
- Chương 81: Thật Sự Không Quan Tâm Chút Nào Sao
- Chương 82: Uy Hiếp Trong Bóng Tối
- Chương 83: Chuyện Của Vợ Tôi, Tôi Tự Lo
- Chương 84: Sợ
- Chương 85: Anh Tình Nguyện Để Em Trút Giận
- Chương 86: Hối Hận Vì Đã Buông Tay Em
- Chương 87: Ở Cùng Bác Sĩ
- Chương 88
- Chương 89: Tôi Không Muốn Thấy Mặt Cô, Một Chút Cũng Không Muốn
- Chương 90: Thay Tên Đổi Họ, Cuốn Xéo Khỏi Diệp Gia
- Chương 91: Ranh giới
- Chương 92: Tâm Ý Của Diệp Thành
- Chương 93: Biến Cố Bất Ngờ Xảy Đến
- Chương 94: Dã Tâm
- Chương 95: Bức Tâm Thư
- Chương 96: Anh Ấy Vẫn Còn Sống
- Chương 97: Nếu Như Tất Cả Có Thể Làm Lại
- Chương 98: Để Anh Yêu Em Một Ngàn Lần
- Chương 99: Hai Người Đàn Ông Giáp Mặt Một Chỗ, Liệu Có Ổn?
- Chương 100: Bạn Tri Kỉ
- Chương 101: Muốn Đón Năm Mới Với Em
- Chương 102: Cơm Giao Thừa Chan Dấm
- Chương 103: Tôi Thật Ra...Đã Thích Em Ấy
- Chương 104: Muốn Cho Cô Ấy Một Gia Đình
- Chương 105: Đích thân mua quà sinh nhật cho vợ
- Chương 106: Con Trai Ra Đời Bình An
- Chương 107: Tôi Thật Sự Rất Yêu Cô Ấy !
- Chương 108: Cảm Tạ Trời Xanh, Cảm Ơn Em
- Chương 109
- Chương 110: Sủng Ái Con Như Một Tiểu Vương Tử
- Chương 111: Ác Mộng
- Chương 112: Anh muốn theo đuổi em lại một lần nữa
- Chương 113
- Chương 114: Sẽ Không Bao Giờ Tha Thứ Cho Anh
- Chương 115: Ông Chú Xấu Xa Từ Đâu Xuất Hiện
- Chương 116: Ai Cũng Đừng Hòng Mang Bảo Bối Đi
- Chương 117
- Chương 118: Không đáp ứng
- Chương 119: Em Và Con Cùng Ra Nước Ngoài Tránh Gió Đi
- Chương 120: Chờ Ngày Trở Về
- Chương 121: Thời khắc đều nghĩ tới cô ấy
- Chương 122: Nếu như có thể có được cô ấy
- Chương 123: Nhớ cô đến phát điên
- Chương 124
- Chương 125: Chúng ta chỉ nên là bạn bè thôi
- Chương 126: Rất nhanh anh có thể nhìn thấy em rồi
- Chương 127: Chỉ Muốn Nhìn Thấy Cô Và Con Trai Anh
- Chương 128: Có Mất Đi Rồi Mới Biết Trân Quý
- Chương 129: Nhất Định Sẽ Cho Con Một Gia Đình Hoàn Chỉnh
- Chương 130: Trở Về
- Chương 131: Tiếng động nửa đêm kì dị
- Chương 132: Đừng sợ!! Có anh ở đây rồi!
- Chương 133: Chỉ Cần Em Trở Về, Mọi Thứ Anh Đều Chấp Nhận
- Chương 134: Anh Ở Bên Em, Là Nghiêm Túc !
- Chương 135: Anh Nhất Định Phải Sủng Em
- Chương 136: Sự Kiên Trì Vì Tình Yêu
- Chương 137: Để anh dạy em kỹ thuật hôn
- Chương 138: Pháo hoa rực rỡ trong tim
- Chương 139: Sẽ không buông tay
- Chương 140: Cùng lắm thì nuôi anh ấy cả đời
- Chương 141: Ai cũng đều sẽ rời đi phải không?
- Chương 142: Em Vẫn Còn Có Anh
- Chương 143: Vợ Ơi, Cùng Anh Yêu Lại Nhé !
- Chương 144: Xem Như Là Mơ Một Giấc Mơ Đẹp
- Chương 145: Giam Giữ Trái Tim Em Một Lần Nữa
- Chương 146: Càng ngày càng khiến cô tâm phiền ý loạn
- Chương 147: Trở Thành Đôi Mắt Cho Cô Ấy
- Chương 148: Anh đã biết được bí mật của cô
- Chương 149: Nếu trong lòng em còn có anh
- Chương 150: Lần Đầu Tiên Anh Khóc
- Chương 151: Sẽ Cho Anh Một Cơ Hội Cuối Cùng
- Chương 152: Như vậy cũng đã có chút ngọt ngào
- Chương 153: Tạo Cho Cô Một Sự An Tâm Và Tin Tưởng Tuyệt Đối
- Chương 154: Anh Sợ....Sợ Rất Nhiều
- Chương 155: Muốn Lấy Lại Tất Cả Tâm Ý Của Cô Ấy Bằng Mọi Giá
- Chương 156: Chỉ mong nó sớm truy người về như cũ
- Chương 157: Cùng em đi ngắm mặt trời mọc
- Chương 158: Muốn quang minh chính đại hôn em
- Chương 159: Buổi sáng hôm nay, thật đáng giá
- Chương 160: Trước Kia Từng Xưng Hô Thân Mật Cỡ Nào
- Chương 161: Mình Là Bạn Thân Nhất Của Cậu Đấy
- Chương 162: Không Phải Quá Muốn Chúc Phúc Cho Anh
- Chương 163: Sẽ không nhường cô ấy cho bất kỳ ai
- Chương 164: Không yêu sẽ không để hôn môi
- Chương 165: Gặp nữ nhân lạ trong buổi tiệc
- Chương 166: Dưới Gầm Bàn Có "Cẩu" Đê Tiện
- Chương 167: Chỉ chung thủy với vợ tôi
- Chương 168: Đều là những kẻ siêu thủ đoạn
- Chương 169: Dọn Vào Chung Phòng Với Anh Nhé
- Chương 170: Dường Như Trở Lại Năm Đó
- Chương 171: Lại được ôm vợ ngủ mỗi đêm
- Chương 172: Gặp lại nhau, là một thay đổi kinh ngạc
- Chương 173: Anh ngồi cùng em một lát nhé!
- Chương 174: Yêu lại như một đôi tình nhân tiêu chuẩn
- Chương 175: Cả đời anh, nếu không là em thì không là ai khác
- Chương 176: Đích Thân Nấu Bữa Sáng Cho Anh
- Chương 177: Vòng ngọc xác định thân phận
- Chương 178: Hắn có từng có bệnh án tâm thần
- Chương 179: Làm đầu bếp không đơn giản
- Chương 180: Nguyện ý chịu phạt cả đời
- Chương 181: Du thuyền xa hoa khởi hành
- Chương 182: Tình yêu như bầu trời đầy sao
- Chương 183: Tâm sự hai người đàn ông
- Chương 184: Giống như lại ăn đường ăn mật
- Chương 185: Từ nay về sau chúng ta tuyệt giao
- Chương 186: Họ chính là một đôi oan gia
- Chương 187: Mối đe dọa ngầm
- Chương 188: Hỏa Hoạn Bất Ngờ Trên Du Thuyền
- Chương 189: Chết cũng phải kéo theo người chết cùng
- Chương 190: Cả đời này có phải sẽ không bao giờ gặp lại?
- Chương 191: Tỉnh lại người đầu tiên nghĩ đến là anh
- Chương 192: Chúng ta vợ chồng đề huề
- Chương 193: Anh tin chúng ta nhất định sẽ quay về được
- Chương 194: Bầu trời diệp thị sắp thay đổi
- Chương 195: Sau tất cả lại trở về bên nhau
- Chương 196: Em là thời gian đẹp nhất của anh
- Chương 197: Một nhà ba người đoàn tụ
- Chương 198: Cả đời này, cưng chiều em! cũng sẽ "làm" em đến cùng
- Chương 199: Cuộc sống mới chồng chồng, vợ vợ!
- Chương 200: Cảm ơn em đã cho anh tình yêu như thế
- Chương 201: Phiên Ngoại (1)
- Chương 202: Phiên Ngoại (2)
- Chương 203: Phiên Ngoại (3)
- Chương 204: Phiên Ngoại (4)
- Chương 205: Phiên Ngoại (5)
- Chương 206: Phiên Ngoại (6)
- Chương 207: Phiên Ngoại (7)
- Chương 208: Phiên Ngoại (8)
- Chương 209: Phiên Ngoại (9)
- Chương 210: Phiên Ngoại (10)