Bạc Tổng Bạt Mạng Theo Em - Chương 47: Khởi đầu mới
Chương trước- Chương 1: Tang lễ
- Chương 2: Làm nhục
- Chương 3: Bạc Tổng sẽ không gặp cô
- Chương 4: Đến hội sở lại tự rước lấy nhục
- Chương 5: Người múa chính ‘Lina’?
- Chương 6: Bạc Lương Thần, anh bị tôi bỏ
- Chương 7: Cái tên Lục Bắc này.
- Chương 8: Cuộc phỏng vấn thất bại
- Chương 9: Cô lại có cuộc vui mới rồi?
- Chương 10: Đi làm một chuyện
- Chương 11: Là anh làm đúng không?
- Chương 12: Tôi trả một mạng lại cho anh
- Chương 13: Ôn Nguyễn Nhi cũng có một mặt dây chuyền
- Chương 14: Cuộc chạm trán giữa hai người đàn ông
- Chương 15: Chung Hi mất tích
- Chương 16: Chỉ tiếp rượu, không bán thân
- Chương 17: Tiểu thư gặp nạn
- Chương 18: Mời rượu
- Chương 19: Bị tống vào tù
- Chương 20: Bạn cũ
- Chương 21: Tên đàn ông cặn bã
- Chương 22: Thành toàn cho các người
- Chương 23: Chúc các người trăm năm hạnh phúc
- Chương 24: Có muốn đi tìm chút niềm vui không
- Chương 25: Đến cả người mà mình phải bảo vệ cũng nhầm
- Chương 26: Em mang thai con của anh
- Chương 27: Năm đó
- Chương 28: Để cô ấy làm người lái phụ của tôi
- Chương 29: Tránh xa cô ta ra
- Chương 30: Ngụy quân tử
- Chương 31: Lật xe rồi
- Chương 32: Chung Hi, cưới tôi đi
- Chương 33: Đáp án
- Chương 34: Chỉ có thể làm bạn
- Chương 35: Anh ta tự tay hủy diệt
- Chương 36: Dây dưa không dứt
- Chương 37: Cô không chỉ hận tôi
- Chương 38: Đã muộn thế này, sao các người lại ở cùng nhau!
- Chương 39: Làm Bạc phu nhân
- Chương 40: Nợ
- Chương 41: Cô đoán xem tôi sẽ làm gì?
- Chương 42: Nỗi đau nghẹn ngào
- Chương 43: Vu khống
- Chương 44: Hậu di chứng sau chấn thương
- Chương 45: Chỉ là tình cờ
- Chương 46: Tự biết mình
- Chương 47: Khởi đầu mới
- Chương 48: Giao hàng tận nhà
- Chương 49: Thích đàn ông
- Chương 50: Có giỏi thì anh giết tôi đi
- Chương 51: Điềm đạm đáng yêu
- Chương 52: Danh sách
- Chương 53: Người đầu tiên vượt qua
- Chương 54: Để anh ta chết đi
- Chương 55
- Chương 56: Người không tránh được
- Chương 57: Không cứu người được
- Chương 58: Thuyết âm mưu
- Chương 59: Em ném thần đèn đi rồi
- Chương 60: Tự thu xếp cho ổn thỏa
- Chương 61: Bạc tổng, không chơi được sao?
- Chương 62: Đồng quy vu tận
- Chương 63: Tôi còn sợ cái gì
- Chương 64: Nói giá đi
- Chương 65: Anh đến gặp Chung tiểu thư
- Chương 66: Đối đầu
- Chương 67: Quan hệ hợp tác
- Chương 68: Nhớ cho tôi một tấm thiệp mời
- Chương 69: Kịch hay sắp bắt đầu
- Chương 70: Một Chung Hi khác
- Chương 71: Lại ầm ĩ
- Chương 72: Chung Hi, xin lỗi đi!
- Chương 73: Bị bắt bí rồi
- Chương 74: Trùng hợp
- Chương 75: Từng lớp bẫy
- Chương 76: Đuổi tên ăn mày?
- Chương 77: Người quen tới
- Chương 78: Mời cô xem kịch
- Chương 79: Kế trong kế
- Chương 80: Điều kiện để đưa thẻ cho cô
- Chương 81: Cô ta sốt ruột
- Chương 82: Tôi không gây sự mà!
- Chương 83: Không buồn cười
- Chương 84: Nhịn đau bỏ những thứ yêu thích
- Chương 85: Không sợ hãi
- Chương 86: Sự sắp xếp phía sau
- Chương 87: Tốc chiến tốc thắng
- Chương 88: Chó giữ nhà bên cạnh cô
- Chương 89: Từ chối hợp tác
- Chương 90: Không ăn thua
- Chương 91: Em kêu gọi kéo tài trợ giúp anh
- Chương 92: Mời
- Chương 93: Ghen tỵ khiến người mất lý trí
- Chương 94: Đối chọi gay gắt
- Chương 95: So sánh
- Chương 96: Khiến cho cô ta biến mất khỏi khu vực Vân Thành
- Chương 97: Có thể cho tôi hết không?
- Chương 98: Rút thăm
- Chương 99: Không thể chịu đựng được nữa
- Chương 100: Có thể xin lỗi
- Chương 101: Tiện tay thôi
- Chương 102: Chuyện này thật sự rất trùng hợp
- Chương 103: Trêu đùa
- Chương 104: Theo dõi cô ta gắt gao
- Chương 105: Quyến rũ
- Chương 106
- Chương 107: Thu hoạch bất ngờ
- Chương 108: Người nhà bệnh nhân
- Chương 109: Tranh giành
- Chương 110: Cái bẫy
- Chương 111: Do dự thoáng qua
- Chương 112: Có vui không?
- Chương 113: Nối lại tình xưa?
- Chương 114: Đau
- Chương 115: Vậy cô nói cho anh ấy biết, tôi mắc bệnh nguy kịch
- Chương 116: Tạm được
- Chương 117: Tôi có một điều kiện
- Chương 118: 10 vạn, không mặc cả
- Chương 119: Thính lực của tôi không tốt lắm
- Chương 120: Người mẫu
- Chương 121: Cô đâu có chọc giận anh
- Chương 122: Không đáng
- Chương 123: Cuộc thi kết thúc
- Chương 124: Tình hình không lạc quan
- Chương 125: Nhà họ Lục sẽ không thương hại cô đâu
- Chương 126: Bất tri bất giác
- Chương 127: Chung tiểu thư vô tâm
- Chương 128: Cô có thể chịu trách nhiệm không?
- Chương 129: Lời xin lỗi vô nghĩa
- Chương 130: Tình cảm thì có thể vun đắp được
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bạc Tổng Bạt Mạng Theo Em
Chương 47: Khởi đầu mới
Chung Hi và Lục Bắc cùng đi đến bãi đỗ xe. Cửa xe mở ra, mùi nước hoa ập vào mặt, là loại mùi hương trái cây mà con gái hay xịt. Chung Hi sửng sốt giây lát rồi mới ngồi vào.
"Lần sau cô ta còn tìm em gây chuyện thì em cứ nói trực tiếp với anh, anh sẽ xả giận giúp em." Ánh mắt Lục Bắc có phần lạnh lùng.
"Không sao, lần sau em sẽ tránh." Chung Hi thắt dây an toàn, đúng lúc hai người phải đến đội xe một chuyến để kiểm tra cho trận đấu tiếp theo cùng với đám Lưu Tôn.
Lục Bắc nhìn cô, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Anh ta giẫm chan ga, phóng một mạch về phía tây.
Xe vừa mới chạy qua giao lộ thì có một bóng người đứng ở ven đường vẫy tay với họ.
Đó là một cô gái trẻ chắc chưa đến hai mươi tuổi, trên người xách túi hàng hiệu, có thể thấy gia cảnh khá tốt. Ánh mắt cô ta cứ dán chặt vào Lục Bắc.
Cho dù Chung Hi phản ứng chậm đến mấy, lúc này cũng hiểu ra.
Sau khi nhận được cuộc gọi từ cô, Lục Bắc đến rất nhanh, hẳn là anh đang ở gần đó. Hơn nữa, anh sẽ không di shopping một mình.
"Hay là em bắt xe nhé!" Chung Hi nói.
Lục Bắc siết chặt vô lăng, lẩm bẩm: "Không cần đâu, chỉ để đối phó với gia đình thôi."
Chung Hi còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cô gái kia đã đi đến cạnh xe của bọn họ.
Lục Bắc nhíu mày, hạ cửa sổ xe xuống: "Đang ở giữa đường cái đấy, rất nguy hiểm."
"Em biết mà, em chỉ muốn đến chào hỏi hai người thôi, tài xế sắp đến đón em rồi."
Cô ta cười như ánh sáng mặt trời, còn vẫy tay với Chung Hi: "Chị Chung Hy, chúc hai người thuận lợi trong trận đấu tiếp theo, cố lên!"
Cô ta nói xong liền tươi cười rời đi, không đợi đến lúc Lục Bắc nổi cáu.
Đèn giao thông chuyển xanh, Lục Bắc nhíu mày: "Đó là một con nhóc."
Chung Hi cười gượng lắc đầu. Trong mắt mấy tên đàn ông thần kinh thô này, tâm tư của con gái vĩnh viễn đều đơn thuần như thế. Nhưng cô nhìn ra rõ ràng là cô gái này biết chuyện Lục Bắc công khai cầu hôn cô.
Cô ta đang ám chỉ Chung Hi.
Bởi vì trẻ tuổi nên làm gì cũng không cần kiêng kị.
Giống như cô ngày trước vội vã cưới Bạc Lương Thần, ai nói gì cũng không nghe lọt tai, chỉ muốn sống với người đàn ông kia đến răng long đầu bạc.
Chung Hi dời mắt, không nói gì nữa.
Lần này đội xe giành được giải quán quân cúp Xích Diễm, được xem là "hắc mã" tỏa sáng trên sân đấu năm nay.
Nhưng cúp Xích Diễm, cúp Lôi Đình và cúp Hãn Hải đều là cuộc thi đua xe rất nổi tiếng trong nước, nếu giành được toàn bộ giải quán quân thì chắc chắn có thể nâng cao chiến tích của cả đội xe.
Cũng có thể giúp Hắc Mã thuận lợi tiến vào trường đua quốc tế.
Lần này Tôn Lưu tập hợp tất cả mọi người lại là vì muốn tăng cường việc hợp tác đoàn đội: "Kế hoạch tuần tới của tôi là vào núi huấn luyện khép kín, mọi người có ý kiến gì không?"
Tay đua cần tăng cường thể lực, những người khác trong đội cần phải lấy tay đua làm trung tâm, nâng cao sức tập trung và ăn ý.
"Anh Tôn nói có lý, rất nhiều đội xe hàng đầu ở nước ngoài đều tiến hành huấn luyện khép kín định kỳ, nâng cao sức cạnh tranh của đội. Em sẽ tham gia." Kỹ sư Tiểu Phi mỉm cười phụ họa.
"Được, vậy chúng ta..." Tôn Lưu đang nói dở dang thì thấy Chung Hi giơ tay lên, anh ta bèn đưa mắt nhìn sang.
"Tôi không đi được."
Cho tới giờ Chung Hi và đội xe toàn hợp tác miệng, cô chỉ cần làm phụ lái của Lục Bắc trong lúc thi đấu.
Lục Bắc cảm thấy hơi tiếc nuối, lập tức kéo Chung Hi: "Đội bỏ kinh phí, em không cần lo chuyện tiền nong."
Chung Hi lắc đầu: "Không phải chuyện tiền nong, em tìm được việc rồi. Nếu không thi đấu thì có lẽ em không thể đến đây nữa."
"Em tìm được việc rồi sao?" Lục Bắc còn kinh ngạc hơn cô.
Chung Hi đáp "ừ", giây tiếp theo đã bị Lục Bắc lôi ra ngoài.
"Làm việc ở đâu? Khi nào đi làm?" Lục Bắc sốt sắng hỏi.
Chung Hi mỉm cười: "Sao anh còn kích động hơn em thế? Có điều công ty này thực sự đáng để anh kích động đấy. Anh nghe cho kỹ nha, em sắp đi làm thực tập sinh thiết kế ở MON rồi."
Lục Bắc nhướng mày: "Được đấy! Sao em vào đó được?"
"Không nói cho anh đâu. Ngày mai em sẽ đến báo danh, tình hình cụ thể thì phải một thời gian nữa mới biết được."
Chung Hi nghĩ tới nghĩ lui, ôm ấp mong chờ.
Lâu lắm rồi cô không có cảm giác này. Đối với cô mà nói, thật sự là cuộc sống đã tăm tối quá lâu.
Sáng sớm hôm sau, Chung Hi mặc quần jean và áo sơ mi trắng đơn giản, đến dưới tòa nhà MON từ rất sớm.
Nơi này chỉ cách phố thương mại hôm qua một đoạn ngắn.
Cả tòa nhà đều là tường kính, trưng bày tác phẩm thiết kế ra mắt của mỗi nhà thiết kế nổi tiếng. Tác phẩm đắt nhất có giá lên tới hơn trăm triệu, hình như là quà sinh nhật mà vị đại gia nào đó mua cho con gái.
Có lẽ trên thế giới này chỉ có tình thân là đắt giá đến vậy.
Còn tình yêu thì mỏng manh không chịu nổi một đòn.
Nhân viên tiếp tân của MON xem sơ yếu lý lịch của Chung Hi, do dự giây lát rồi nói: "Mời đi theo tôi, cô là người Tổng giám Lý của chúng tôi chỉ đích danh."
Tổng giám Lý?
Chung Hi thầm nghĩ đây hẳn là người Triệu Trạch tìm.
Hai người đi thang máy một mạch lên đến văn phòng ở tầng cao nhất. Một dãy trang sức và đồ trang trí màu vàng xa hoa làm nổi bật lên phong cách của cả công ty.
"Ở phía trước, cô tự vào đó đi!" Nhân viên kia đưa cho Chung Hi một bảng tên, trên đó có ảnh của cô đã được đóng dấu.
"Trong đó là khu quản lý cấp cao, chúng tôi không thể đi vào."
Nghiêm khắc như vậy là để bảo vệ quyền thiết kế sao?
Chung Hi nhận đồ, còn chưa kịp nói cảm ơn thì nhân viên kia đã đi xa.
Cô hít sâu một hơi rồi cài thẻ, cất bước đi vào.
Cô đợi ở cửa văn phòng rất lâu mà không thấy vị Tổng giám Lý kia đâu cả. Nửa tiếng sau, Chung Hi mới nhận được cuộc gọi yêu cầu cô đến tầng ba báo cáo.
Khi cô đến nơi, hai mươi thực tập sinh đã đến đông đủ, hiển nhiên cô bị nhận định là người đến muộn.
Chung Hi thản nhiên đón nhận ánh mắt soi mói của mọi người, xin lỗi người phụ trách phía đối diện: "Lúc nãy tôi tìm nhầm văn phòng, xin lỗi vì đến muộn."
Người phụ trách kia tên Anna, là một cô gái mập thấp lùn.
Cô ta mặc bộ sườn xám màu đen đậm chất Trung Quốc, tôn lên gương mặt được trang điểm tone hồng càng thêm xinh đẹp.
Cô ta nhướng mày hừ mũi: "Tất cả mọi người đã đến, chỉ chờ một mình cô. Cô nên xin lỗi bọn họ."
Chung Hi nhíu mày, xoay người nhìn đám thực tập sinh.
Mặc dù trong số này có rất nhiều người nhìn Chung Hi bằng ánh mắt khó chịu, nhưng cô vẫn xin lỗi hết sức chân thành: "Là tôi sơ xuất, xin lỗi các bạn."
"Cô ta là cái cô Chung Hi kia đấy hả? Tập đoàn Bạc thị..."
"Đúng, chính là cô ta! Không biết cô ta vào đây kiểu gì. Trước giờ MON lựa chọn thực tập sinh rất nghiêm khắc, tôi đã chuẩn bị trước hơn nửa năm đấy."
"Được rồi, cho dù người ta là quý cô sa sút thì chỗ dựa cũng vững chắc hơn chúng ta, nhất định là dựa vào loại quan hệ kia."
Tiếng bàn tán không to không nhỏ, người trong phòng đều nghe rõ.
Chung Hi chỉ nghe thôi chứ không có phản ứng gì, hệt như người gỗ.
Anna vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của cô, hậm hực xua tay: "Được rồi, lần sau chú ý một chút."
Rõ ràng là cô ta không hài lòng vì Chung Hi không nổi giận cũng không làm loạn, làm cô ta không được xem trò hay.
Chung Hi lập tức đứng ở vị trí cuối cùng hàng thứ nhất.
Cô đến đây là để tiếp tục sống ở Vân Thành, chứ không phải để lấy lòng bất kỳ ai. Vả lại, có lẽ cô Anna này chỉ là người phụ trách nho nhỏ.
Anna hắng giọng nói: "Ok, mọi người đã đến đủ. Đây là bảng phân công các cô cậu đến phòng ban nào thực tập, hãy xem rồi đi báo cáo đi!"
Tờ giấy kia được dán lên tấm bảng trắng phía trước, tất cả mọi người đều vây lại, ngoại trừ Chung Hi.
Tiếp đó, cô thấy những người kia đều quay lại nhìn mình bằng ánh mắt cảm thông lạ lùng thì phải?
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Tang lễ
- Chương 2: Làm nhục
- Chương 3: Bạc Tổng sẽ không gặp cô
- Chương 4: Đến hội sở lại tự rước lấy nhục
- Chương 5: Người múa chính ‘Lina’?
- Chương 6: Bạc Lương Thần, anh bị tôi bỏ
- Chương 7: Cái tên Lục Bắc này.
- Chương 8: Cuộc phỏng vấn thất bại
- Chương 9: Cô lại có cuộc vui mới rồi?
- Chương 10: Đi làm một chuyện
- Chương 11: Là anh làm đúng không?
- Chương 12: Tôi trả một mạng lại cho anh
- Chương 13: Ôn Nguyễn Nhi cũng có một mặt dây chuyền
- Chương 14: Cuộc chạm trán giữa hai người đàn ông
- Chương 15: Chung Hi mất tích
- Chương 16: Chỉ tiếp rượu, không bán thân
- Chương 17: Tiểu thư gặp nạn
- Chương 18: Mời rượu
- Chương 19: Bị tống vào tù
- Chương 20: Bạn cũ
- Chương 21: Tên đàn ông cặn bã
- Chương 22: Thành toàn cho các người
- Chương 23: Chúc các người trăm năm hạnh phúc
- Chương 24: Có muốn đi tìm chút niềm vui không
- Chương 25: Đến cả người mà mình phải bảo vệ cũng nhầm
- Chương 26: Em mang thai con của anh
- Chương 27: Năm đó
- Chương 28: Để cô ấy làm người lái phụ của tôi
- Chương 29: Tránh xa cô ta ra
- Chương 30: Ngụy quân tử
- Chương 31: Lật xe rồi
- Chương 32: Chung Hi, cưới tôi đi
- Chương 33: Đáp án
- Chương 34: Chỉ có thể làm bạn
- Chương 35: Anh ta tự tay hủy diệt
- Chương 36: Dây dưa không dứt
- Chương 37: Cô không chỉ hận tôi
- Chương 38: Đã muộn thế này, sao các người lại ở cùng nhau!
- Chương 39: Làm Bạc phu nhân
- Chương 40: Nợ
- Chương 41: Cô đoán xem tôi sẽ làm gì?
- Chương 42: Nỗi đau nghẹn ngào
- Chương 43: Vu khống
- Chương 44: Hậu di chứng sau chấn thương
- Chương 45: Chỉ là tình cờ
- Chương 46: Tự biết mình
- Chương 47: Khởi đầu mới
- Chương 48: Giao hàng tận nhà
- Chương 49: Thích đàn ông
- Chương 50: Có giỏi thì anh giết tôi đi
- Chương 51: Điềm đạm đáng yêu
- Chương 52: Danh sách
- Chương 53: Người đầu tiên vượt qua
- Chương 54: Để anh ta chết đi
- Chương 55
- Chương 56: Người không tránh được
- Chương 57: Không cứu người được
- Chương 58: Thuyết âm mưu
- Chương 59: Em ném thần đèn đi rồi
- Chương 60: Tự thu xếp cho ổn thỏa
- Chương 61: Bạc tổng, không chơi được sao?
- Chương 62: Đồng quy vu tận
- Chương 63: Tôi còn sợ cái gì
- Chương 64: Nói giá đi
- Chương 65: Anh đến gặp Chung tiểu thư
- Chương 66: Đối đầu
- Chương 67: Quan hệ hợp tác
- Chương 68: Nhớ cho tôi một tấm thiệp mời
- Chương 69: Kịch hay sắp bắt đầu
- Chương 70: Một Chung Hi khác
- Chương 71: Lại ầm ĩ
- Chương 72: Chung Hi, xin lỗi đi!
- Chương 73: Bị bắt bí rồi
- Chương 74: Trùng hợp
- Chương 75: Từng lớp bẫy
- Chương 76: Đuổi tên ăn mày?
- Chương 77: Người quen tới
- Chương 78: Mời cô xem kịch
- Chương 79: Kế trong kế
- Chương 80: Điều kiện để đưa thẻ cho cô
- Chương 81: Cô ta sốt ruột
- Chương 82: Tôi không gây sự mà!
- Chương 83: Không buồn cười
- Chương 84: Nhịn đau bỏ những thứ yêu thích
- Chương 85: Không sợ hãi
- Chương 86: Sự sắp xếp phía sau
- Chương 87: Tốc chiến tốc thắng
- Chương 88: Chó giữ nhà bên cạnh cô
- Chương 89: Từ chối hợp tác
- Chương 90: Không ăn thua
- Chương 91: Em kêu gọi kéo tài trợ giúp anh
- Chương 92: Mời
- Chương 93: Ghen tỵ khiến người mất lý trí
- Chương 94: Đối chọi gay gắt
- Chương 95: So sánh
- Chương 96: Khiến cho cô ta biến mất khỏi khu vực Vân Thành
- Chương 97: Có thể cho tôi hết không?
- Chương 98: Rút thăm
- Chương 99: Không thể chịu đựng được nữa
- Chương 100: Có thể xin lỗi
- Chương 101: Tiện tay thôi
- Chương 102: Chuyện này thật sự rất trùng hợp
- Chương 103: Trêu đùa
- Chương 104: Theo dõi cô ta gắt gao
- Chương 105: Quyến rũ
- Chương 106
- Chương 107: Thu hoạch bất ngờ
- Chương 108: Người nhà bệnh nhân
- Chương 109: Tranh giành
- Chương 110: Cái bẫy
- Chương 111: Do dự thoáng qua
- Chương 112: Có vui không?
- Chương 113: Nối lại tình xưa?
- Chương 114: Đau
- Chương 115: Vậy cô nói cho anh ấy biết, tôi mắc bệnh nguy kịch
- Chương 116: Tạm được
- Chương 117: Tôi có một điều kiện
- Chương 118: 10 vạn, không mặc cả
- Chương 119: Thính lực của tôi không tốt lắm
- Chương 120: Người mẫu
- Chương 121: Cô đâu có chọc giận anh
- Chương 122: Không đáng
- Chương 123: Cuộc thi kết thúc
- Chương 124: Tình hình không lạc quan
- Chương 125: Nhà họ Lục sẽ không thương hại cô đâu
- Chương 126: Bất tri bất giác
- Chương 127: Chung tiểu thư vô tâm
- Chương 128: Cô có thể chịu trách nhiệm không?
- Chương 129: Lời xin lỗi vô nghĩa
- Chương 130: Tình cảm thì có thể vun đắp được
- bình luận