Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận - Chương 1: Một hồi trò hay
Chương trước- Chương 1: Một hồi trò hay
- Chương 2: Chúng ta chia tay
- Chương 3: Có thể cướp đi người đàn ông không thuộc về mình
- Chương 4: Người ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố
- Chương 5: Không nhớ rõ tôi sao
- Chương 6: Hối hận
- Chương 7: Có thai?
- Chương 8: Chúng ta lúc đó không xa lạ như vậy
- Chương 9: Chờ tôi, vật nhỏ
- Chương 10: Tôi sắp kết hôn
- Chương 11: Không uống được cà phê?
- Chương 12: Thiên vị con của bà
- Chương 13: Không muốn để cho Cố Niệm Hề khinh thường
- Chương 14: Vật nhỏ cũng ở đây?
- Chương 15: Khách làng chơi cùng kỹ nữ
- Chương 16: Chưa kết hôn
- Chương 17: Giống như con chuột
- Chương 18: Chưa từng nghĩ sẽ quay về bên cạnh anh ta
- Chương 19: Cuộc sống thay đổi, đều dựa vào hành động
- Chương 20: Trời sinh yêu nghiệt
- Chương 21: Đứa nhỏ không có việc gì
- Chương 22: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 23: Không đảm đương được lão bà, coi như làm chị dâu
- Chương 24: Kết hôn đi
- Chương 25: Lừa gạt đến cục dân chính
- Chương 26: Quân hôn chân chính bắt đầu
- Chương 27: Đêm tân hôn
- Chương 28: Lần đầu tiên thân mật tiếp xúc 1
- Chương 29: Vấn đề nghiêm túc chuyện ân ân ái ái
- Chương 30: Lần đầu tiên thân mật tiếp xúc 2
- Chương 31: Một người không thể diễn
- Chương 32: Thiếu cô sẽ là hối tiếc lớn nhất trong đời
- Chương 33: Anh dũng lưu manh
- Chương 34: Đàm Dật Trạch rất cô đơn
- Chương 35: Đáp ứng tôi một điều kiện
- Chương 36: Tôi không nguyền rủa hai người xem như đã tốt rồi
- Chương 37: Vợ có thể nhẫn nhưng chồng không thể nhẫn
- Chương 38: Niệm Hề cần gì phải như vậy
- Chương 39: Thực xin lỗi, tôi cho đến bây giờ cũng không nhớ quá kỹ anh
- Chương 40: Nụ hôn đầu bị cường
- Chương 41: Đây là nụ hôn đầu của tôi, nên cùng tôi bồi thường
- Chương 42: Thu hồi kỹ xảo
- Chương 43: Bà không có tư cách chỉ trích phụ mẫu ta
- Chương 44: Bước lên thuyền giặc
- Chương 45: Cô dám lừa gạt tôi
- Chương 46: Quyền lợi của tôi, nghĩa vụ của tôi
- Chương 47: Sở Đông Ly tới chơi
- Chương 48: Đàm Dật Trạch rất không vui
- Chương 49: Anh ấy là người cùng em đăng ký kết hôn
- Chương 50: Có anh ở đây không ai dám tổn thương em
- Chương 51: Niệm Hề, chúng ta nói chuyện đi
- Chương 52: Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng
- Chương 53: Đáng giận nhất không phải tiểu tam, mà là khinh người không thể vượt qua được sự dụ dỗ
- Chương 54: Hôn nhân không có tình yêu
- Chương 55: Tình huống luống cuống
- Chương 56: Cố Niệm Hề rốt cuộc là cái loại mặt hàng gì
- Chương 57: Hôn lễ
- Chương 58: Biết anh sống không tốt, tôi an tâm
- Chương 59: Lần sau gặp, nhớ gọi chị dâu
- Chương 60: Vận động sau khi ăn, là thời điểm tăng tiến tình cảm tốt nhất
- Chương 61: Anh sẽ ngay lập tức biến hắn thành tàn phế
- Chương 62: Em không có hứng thú cũng không sao, chỉ cần anh có hứng thú là được
- Chương 63: Sự uy hiếp của Cố Niệm Hề
- Chương 64: Đàm Dật Nam thất thố
- Chương 65: Hoắc Tư Vũ kể lể
- Chương 66: Vật nhỏ em là của anh
- Chương 67: Anh sẽ vì em chống đỡ cả bầu trời
- Chương 68: Bí mật bại lộ
- Chương 69: Giả mèo khóc chuột
- Chương 70: Vật nhỏ, anh sẽ đau lòng
- Chương 71: Cô phát hiện, cô càng ngày càng yêu hắn nhiều hơn
- Chương 72: Đàm Dật Trạch ghen
- Chương 73: Đàm Dật Trạch muốn thưởng
- Chương 74: Bức ảnh
- Chương 75: Bán ai cũng không thể bán em
- Chương 76: Vật nhỏ vẫn là quan tâm hắn nhất
- Chương 77: Lăng nhị gia Lăng Thần
- Chương 78: Cố Niệm Hề không phải là người lương thiện
- Chương 79: Đàm Dật Nam cùng Cố thị trưởng có quen biết
- Chương 80: Cãi nhau
- Chương 81: Phí phục vụ
- Chương 82: Dã thú cũng nên dừng lại
- Chương 83: Mộ Dương động tâm
- Chương 84: Cảm giác có chút bất ngờ
- Chương 85: Sấm sét giữa trời quang, cô ta không có đứa nhỏ
- Chương 86: Theo ý của em
- Chương 87: Lão công, em phát hiện người ta dường như rất thích anh!
- Chương 88: Mộ Dương khó chịu
- Chương 89: Vật nhỏ, chúng ta sinh con đi
- Chương 90: Lão già kia, anh là của em
- Chương 91: Mau chóng sinh tiểu bảo bảo cho anh
- Chương 92: Vật nhỏ, chúng ta chơi thổi khí đi
- Chương 93: Uyên ương hoang dã
- Chương 93-2: Cô ta thật sự có
- Chương 94-1: Bác dạ triệt
- Chương 94-2: Lão bà yêu kiều
- Chương 95-1: Vật nhỏ, em không bao giờ... Chỉ có một mình
- Chương 95-2: Người đàn ông của cô rất hoàn mỹ
- Chương 96-1: Vật nhỏ, anh rất nhớ em
- Chương 96-2: Sở Đông Ly
- Chương 97-1: Sự đụng độ của hai người đàn ông
- Chương 97-2: Làm lãng mạn?
- Chương 98-1: Đàm Dật Trạch tại sao anh lại hư hỏng như vậy?
- Chương 98-2: Bị gãy xương
- Chương 99-1: Trở về thành phố D
- Chương 99-2: Lừa gạt rời đi
- Chương 100-1: Đàm Dật Trạch trở về
- Chương 100-2: Không phải bận sao, còn tới làm gì?
- Chương 101-1: Mùa xuân động dục
- Chương 101-2: Đàm Dật Trạch bị gây khó dễ
- Chương 102-1: Lão già kia, anh ức hiếp em
- Chương 102-2: Sở Đông Ly lại tới
- Chương 103-1: Đại chiến gọt táo
- Chương 103-2: Vợ chồng son ẩu đả
- Chương 104-1: Đàm đại gia nghiệm chứng thuyết minh
- Chương 104-2: Cô gái, mau buông cầm thú kia ra!
- Chương 105-1: Nam tài nữ mạo
- Chương 105-2: Ai dám nói lão bà của tôi là dã nha đầu
- Chương 106-1: Người đàn ông đó là tham mưu trưởng
- Chương 106-2: Hình như mang thai
- Chương 107-1: Cố Niệm Hề nghi ngờ
- Chương 107-2: Hắn sẽ đòi lại
- Chương 108-1: Đêm nay cho em chút ngọt
- Chương 108-2: Đặc quyền chỉ Tô Du Du mới có
- Chương 109: Kẻ trộm, cha mẹ chồng
- Chương 110: Gả cho lão lưu manh
- Chương 111: Lão lưu manh văn minh
- Chương 112: Mau sinh sói con cho anh
- Chương 113: Hắn không muốn tiểu bảo bảo?
- Chương 114: Ngoại tình
- Chương 115: Lão già kia, anh thật tốt!
- Chương 116: Vật nhỏ thật lưu manh!!
- Chương 117: Lưu manh rất xứng đôi với yêu tinh!
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Quân Hôn: Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận
Chương 1: Một hồi trò hay
"Nam...anh nhanh lên" Một người phụ nữ nằm thẳng ở trên giường lớn rộng rãi. Quần áo vứt tứ tung ở trên mặt đất, mơ hồ có thể nhìn rõ ở đằng xa kia, chính là nội y của phụ nữ. Chẳng qua, trải qua một hồi giằng xé, giờ phút này quần áo đã sớm phân tán thành nhiều mảnh lẻ loi
Người phụ nữ, làn da trắng, sáng bóng. Sờ lên, xúc cảm hẳn là không tồi
Mà giờ khắc này trên người phụ nữ còn có một người đàn ông
Tuy rằng quần áo của người đàn ông đó vẫn còn tồn tại, bất quá đều là hỗn độn, cũng không thua gì những đồ vứt trên mặt đất kia
Đàn ông cùng phụ nữ triền miên
Giống như muốn đem đối phương nuốt vào trong bụng mình vậy
"Anh có thể nhanh một chút được không?"
Đối mặt với sự thúc giục của người phụ nữ, người đàn ông hai tròng mắt cực nóng
Cánh tay dài, liền đem người phụ nữ trên giường ôm vào ngực mình. Môi ghé sát vào lỗ tai của người phụ nữ nói nhẹ: "Tư Vũ muốn nhanh a"
Sau một lát, trong phòng ngủ, lại là một mảnh kiều diễm
...
Cùng lúc đó, tại sân bay của thành phố A Thành, một cô gái lôi kéo hành lý đi ra
Nhìn thấy ở bên ngoài sân bay có ánh nắng, cô gái bỏ xuống kính râm trên mặt mình, hướng về phía không trung hô: "A Thành tôi đến đây. Đàm Dật Nam em đến đây!"
Bỏ mặc người chung quanh đều hướng ánh nhìn, đối với cô tỏ vẻ mặt khó hiểu. Thậm chí còn dùng thái độ lo lắng coi cô như người tâm thần. Nhưng cô vẫn duy trì khóe miệng tươi cười ngày càng lớn
Cô gái có một đôi mắt to đen như mực lại sáng bóng. Mũi nhỏ xinh đẹp, lúc ánh mắt của cô nhìn xuống thản nhiên như âm ảnh. Mái tóc đen tỏa sáng. Rối tung xõa ở trên bả vai, hẳn là rất mê người. Chẳng qua, lúc này lại bị cô gái này dùng dây thun buộc vào, làm thành một kiểu tóc hết sức bình thường
Quần áo trên người cũng đơn giản là áo kẻ caro màu hồng, một chút cũng không để lộ thân thể mê người ra ngoài. Ngược lại chính là đem ra thịt trắng nõn kia che đậy ở bên trong cực kín đáo. Trên chân cũng là một đôi giày đơn giản
Cô, đang rất nhớ nhung
Từ A Thành còn cách một ngàn ki lô mét nữa mới tới thành thị ven biển
Cô đến đây không phải là đi công tác. Mà chính là để thấy bạn trai, cũng có thể nói là vị hôn phu của cô
Bởi vì lần này, cô trốn người nhà mang theo hộ khẩu, chính mình cũng nam nhân trong đời kết hôn
Nhìn bên ngoài ánh nắng sáng rực, cô gái trên khóe miệng có chút chua xót
Đàm Dật Nam, em không ở bên cạnh anh khoảng thời gian này, anh có vượt qua được không?
Em thật sự khó vượt qua, bởi vì rất nhớ anh...
Chẳng qua, nơi đây sẽ là điểm dừng cuối của em. Bởi vì từ nay về sau, em sẽ đều bồi thường ở bên cạnh anh!
Nghĩ vậy, cô lôi kéo hành lý của mình, vừa mới lên xe biến mất. Màn này đều bị gói trọn trong đôi mắt màu hổ phách. Mà cô gái kia, cự nhiên không hề hay biết
Nhìn cô gái da thịt trắng nõn, quần áo trên người rộng thùng thình cũng không phải là cố tỏ ra bộ dáng thanh thuần. Người đàn ông trên khóe miệng gợi lên hình vòng cung
Chưa bao giờ biết, gương mặt trắng nõn kia hướng về phía mặt trời lại mê người đến vậy
Cô, chính là làm được
Đương nhiên, hắn là đứng ở khoảng cách xa nhìn cô, cũng không có nghe thấy rõ, cô gái kia vừa ở trong không trung nói điều gì
"Đàm tham mưu trưởng?"
Phía sau có một thanh âm truyền đến, nhắc nhở chủ nhân của đôi mắt hổ phách kia, đem tầm mắt mình thu hồi lại
"Chúng ta đi!"
Nhìn chiếc xe biến mất ở góc đường, người đàn ông khôi phục lại gương mặt trong trẻo lạnh lùng, cùng với đường cong cứng rắn hoàn toàn phù hợp
Dứt lời, người đàn ông bước chân thon dài, biến mất ở sân bay
Bước xuống xe, cô chỉ tới nơi này đúng một lần, anh đã đưa cho cô chìa khóa, lần này chính là lần thứ hai cô đến, lặng lẽ mở ra cánh cửa này
Lúc này, kỳ thật cô thực sự hối hận, hận chính mình nếu như ấn chuông cửa, đợi người đàn ông của cô ra mở cửa. Sẽ không phải chứng kiến cảnh đua khổ
Chính là, trên cái thế giới này, từ trước đến nay không có cái gọi là hối hận
Mà lúc cô suy nghĩ muốn đến nơi này, cũng chỉ là muốn nấu cho nam nhân kia một bữa ăn hoàn mỹ, nghĩ muốn bồi thường cho hắn thời gian gần đây đã chịu ủy khuất
Nơi ở của Đàm Dật Nam kỳ thật chính là tiêu chuẩn của phong cách. Tất cả đồ dùng trong nhà đều là màu trắng, trên bàn còn có khăn trải tinh xảo viền hoa
Sau khi tiến vào, phòng này vẫn sạch sẽ như là lần đầu tiên cô tới. Chính là khi cửa đóng, nàng thấy một đôi giày da của nam giới, cùng đôi giày cao gót màu đỏ, mày liễu khẽ nhíu lại
Chẳng lẽ, Đàm Dật Nam có khách?
Nhìn qua bốn phía, cũng không phát hiện trong phòng khách có ai
Đại khái chính là nàng quá nhạy cảm đi!
Có lẽ, đôi giày này là Đàm Dật Nam cẩn thận mua cho nàng cũng không chừng
Cởi giày, cô tiến vào phòng
Đem hải sản ở cảng thành thị mới mua bỏ ra, tiến vào phòng bếp, chuẩn bị một chút, bắt đầu thi triển tài nấu nướng của chính mình
Thời điểm lúc cô chuẩn bị nấu cơm, trong phòng lại truyền ra một thanh âm tinh tế
Theo âm thanh kia tiến đến, phát hiện chính là phòng ngủ của Đàm Dật Nam
Vừa nãy mới tiến vào, không phải không có tiếng vang gì sao?
Chẳng lẽ, Đàm Dật Nam ở nhà?
Mang theo khao khát nhớ nhung người yêu, bước nhanh vào phòng ngủ
"Nam, ngươi nhẹ một chút. Ta sắp chịu không nổi!" Thời điểm chuẩn bị đẩy cánh cửa ra, lại nghe thấy thanh âm của nữ nhân từ bên trong truyền đến
Làm cho cô do dự một chút, lúc này lại có thanh âm của nam nhân: "Tư Vũ, cô cảm thấy được lời này sẽ làm cho tôi tin tưởng? Cô không phải là vui hoan mới tìm đến tôi sao?"
"Nói mau có phải hay không..."
Thanh âm này so với ngày xưa có phần hơi khác, khàn khàn. Nhưng cô vẫn nhớ ra đây chính là thanh âm người mình đi ngàn dặm xa xôi đến tìm
Đàm Dật Nam, anh cùng người phụ nữ khác ở phòng ngủ làm cái gì?
"Đúng vậy... Chán ghét anh còn không mau một chút!" Nữ nhân bên trong cánh cửa lại cất lời, làm cho người ta phải mặt đỏ tai hồng
Cô thật sự không biết, lúc ấy cô đã đẩy cửa ra như thế nào?
Cánh cửa không có khóa lại, nhẹ nhàng được đẩy mở
Bởi vì trước mắt một màn kích thích, cho nên cũng không phát hiện có tiếng động gì. Thế cho nên, cặp nam nữ kia mới không nhận ra sự có mặt của cô, như trước vẫn cứ dây dưa
Cố Niệm Hề thật sự không biết, tại sao mình lại ngơ ngác đứng ở chỗ này, nhìn hình ảnh khó coi trước mắt kia. Cô cảm nhận hai chân của chính mình như bị người khác giữ chặt, không thể động đậy
Mãi cho đến khi, nữ nhân trên giường mở khẽ đôi mắt mê ly, chú ý tới người đứng sau bọn họ, có chút hoảng sợ, đẩy nam nhân đang chèn ép trên người mình ra. Sau đó rất nhanh kéo chăn mỏng ở phía sau, che trên người của mình
"Cái gì? Vừa mới sắp đi ra, như thế nào muốn dừng?"
Nam nhân đột nhiên bị nữ nhân đẩy ra, có chút bất mãn nói thầm. Nhưng vẫn theo tầm mắt của nữ nhân, nhìn người ở phía sau
"Niệm Hề?!" Anh nhìn cô ở phía sau, mau chóng cầm lấy quần áo ở một bên, lưu loát mặc lên
Sửa sang lại hình tượng như chưa từng xảy ra việc gì, anh lúc này mới tiến về phía Cố Niệm Hề. Vươn tay định nắm lấy tay của cô. Lại bị cô né tránh
"Niêm Hề, em như thế nào trở về? Không phải nói, hai tuần nữa sao?"
Đó là thời gian bọn họ ước định
Chẳng qua, bởi vì Cố Niệm Hề muốn nhanh chóng thấy được người đàn ông này, cho nên đã dùng phương thức nhanh nhất đoạn tuyệt___ Rời nhà ra ngoài!
Người đàn ông nhìn tay mình rơi vào khoảng không, có chút luống cuống thu hồi lại
Kỳ thật, cùng một người phụ nữ khác ở trên giường, hắn đã sớm dự liệu được kết cục ngày hôm nay
Mà hắn cũng có ý niệm chia tay với Cố Niệm Hề trong đầu. Dù sao, mình chỉ là người đàn ông bình thường, đương nhiên cũng muốn cùng người mình yêu ở trên giường
Nhưng hết lần này đến lần khác, Cố Niêm Hề lại là cô gái vô cùng truyền thống. Nói cô không thể có quan hệ trước hôn nhân
Mà hắn chính là có chút bất đắc dĩ, mới có thể cùng người phụ nữ có dáng người xinh đẹp khác trên giường, cũng không thể tự kiềm chế bản thân lâu như vậy
Đặc biệt mỗi lần nhìn đến cô gái kia, lại nhớ đến bộ dạng lôi thôi của Cố Niệm Hề, hắn muốn chia tay cũng đã rõ ràng
Vì cái gì, cô không thể giống người phụ nữ kia, mặc một bộ váy, để trưng ra dáng người của mình?
Vì cái gì, cô không thể giống người phụ nữ kia, hướng trên mặt mình vẽ loạn một chút phấn son, làm cho mình trở nên xinh đẹp hơn?
Cho dù hắn biết trên thế gian này, không ai trừ bỏ Cố Niệm Hề đối với mình tốt nhất. Trên thế gian này, không ai trừ bỏ Cố Niệm Hề vượt ngàn dặm xa xôi để đến làm cho hắn một bàn đồ ăn nóng hổi
Hắn thật muốn cùng Cố Niệm Hề chia tay!
Cho nên, để Cố Niệm Hề ở trong này, nhìn bọn họ ở trên giường làm chuyện tốt, cũng không muốn nhiều lời giải thích, Đàm Dật Nam trong lòng thật sự có được cảm giác được giải thoát
Dù sao hắn cảm thấy chính mình là một người đàn ông lỗi lạc. Chuyện bắt cá hai tay hắn cũng không thích. Chính là không biết nên làm thế nào cùng Cố Niệm Hề nói rõ ràng. Hiện tại, cô thấy được màn này, cũng không cần phải để hắn tiếp tục giải thích
Chính là, hắn rõ ràng muốn chia tay cùng Cố Niệm Hề, vì cái gì lại đang cố né tránh ánh mắt của Cố Niệm Hề. Mắt to xinh đẹp thoáng hiện thần sắc ghét bỏ. Tim của hắn lúc này lại đang bị co rút đến đau đến cực điểm!
"Nếu không phải hiện tại, làm sao có thể nhìn đến được một màn trò hay như vậy?"
Lặng lẽ hít sâu một cái, đem đôi mắt sương mù kia áp chế xuống, Cố Niệm Hề mở miệng
Lời này vừa nói ra, tự nhiên làm cho hai người ở trong phòng ngủ chấn động, âm thầm bội phục. Cố Niệm Hề trấn định
Người phụ nữ, làn da trắng, sáng bóng. Sờ lên, xúc cảm hẳn là không tồi
Mà giờ khắc này trên người phụ nữ còn có một người đàn ông
Tuy rằng quần áo của người đàn ông đó vẫn còn tồn tại, bất quá đều là hỗn độn, cũng không thua gì những đồ vứt trên mặt đất kia
Đàn ông cùng phụ nữ triền miên
Giống như muốn đem đối phương nuốt vào trong bụng mình vậy
"Anh có thể nhanh một chút được không?"
Đối mặt với sự thúc giục của người phụ nữ, người đàn ông hai tròng mắt cực nóng
Cánh tay dài, liền đem người phụ nữ trên giường ôm vào ngực mình. Môi ghé sát vào lỗ tai của người phụ nữ nói nhẹ: "Tư Vũ muốn nhanh a"
Sau một lát, trong phòng ngủ, lại là một mảnh kiều diễm
...
Cùng lúc đó, tại sân bay của thành phố A Thành, một cô gái lôi kéo hành lý đi ra
Nhìn thấy ở bên ngoài sân bay có ánh nắng, cô gái bỏ xuống kính râm trên mặt mình, hướng về phía không trung hô: "A Thành tôi đến đây. Đàm Dật Nam em đến đây!"
Bỏ mặc người chung quanh đều hướng ánh nhìn, đối với cô tỏ vẻ mặt khó hiểu. Thậm chí còn dùng thái độ lo lắng coi cô như người tâm thần. Nhưng cô vẫn duy trì khóe miệng tươi cười ngày càng lớn
Cô gái có một đôi mắt to đen như mực lại sáng bóng. Mũi nhỏ xinh đẹp, lúc ánh mắt của cô nhìn xuống thản nhiên như âm ảnh. Mái tóc đen tỏa sáng. Rối tung xõa ở trên bả vai, hẳn là rất mê người. Chẳng qua, lúc này lại bị cô gái này dùng dây thun buộc vào, làm thành một kiểu tóc hết sức bình thường
Quần áo trên người cũng đơn giản là áo kẻ caro màu hồng, một chút cũng không để lộ thân thể mê người ra ngoài. Ngược lại chính là đem ra thịt trắng nõn kia che đậy ở bên trong cực kín đáo. Trên chân cũng là một đôi giày đơn giản
Cô, đang rất nhớ nhung
Từ A Thành còn cách một ngàn ki lô mét nữa mới tới thành thị ven biển
Cô đến đây không phải là đi công tác. Mà chính là để thấy bạn trai, cũng có thể nói là vị hôn phu của cô
Bởi vì lần này, cô trốn người nhà mang theo hộ khẩu, chính mình cũng nam nhân trong đời kết hôn
Nhìn bên ngoài ánh nắng sáng rực, cô gái trên khóe miệng có chút chua xót
Đàm Dật Nam, em không ở bên cạnh anh khoảng thời gian này, anh có vượt qua được không?
Em thật sự khó vượt qua, bởi vì rất nhớ anh...
Chẳng qua, nơi đây sẽ là điểm dừng cuối của em. Bởi vì từ nay về sau, em sẽ đều bồi thường ở bên cạnh anh!
Nghĩ vậy, cô lôi kéo hành lý của mình, vừa mới lên xe biến mất. Màn này đều bị gói trọn trong đôi mắt màu hổ phách. Mà cô gái kia, cự nhiên không hề hay biết
Nhìn cô gái da thịt trắng nõn, quần áo trên người rộng thùng thình cũng không phải là cố tỏ ra bộ dáng thanh thuần. Người đàn ông trên khóe miệng gợi lên hình vòng cung
Chưa bao giờ biết, gương mặt trắng nõn kia hướng về phía mặt trời lại mê người đến vậy
Cô, chính là làm được
Đương nhiên, hắn là đứng ở khoảng cách xa nhìn cô, cũng không có nghe thấy rõ, cô gái kia vừa ở trong không trung nói điều gì
"Đàm tham mưu trưởng?"
Phía sau có một thanh âm truyền đến, nhắc nhở chủ nhân của đôi mắt hổ phách kia, đem tầm mắt mình thu hồi lại
"Chúng ta đi!"
Nhìn chiếc xe biến mất ở góc đường, người đàn ông khôi phục lại gương mặt trong trẻo lạnh lùng, cùng với đường cong cứng rắn hoàn toàn phù hợp
Dứt lời, người đàn ông bước chân thon dài, biến mất ở sân bay
Bước xuống xe, cô chỉ tới nơi này đúng một lần, anh đã đưa cho cô chìa khóa, lần này chính là lần thứ hai cô đến, lặng lẽ mở ra cánh cửa này
Lúc này, kỳ thật cô thực sự hối hận, hận chính mình nếu như ấn chuông cửa, đợi người đàn ông của cô ra mở cửa. Sẽ không phải chứng kiến cảnh đua khổ
Chính là, trên cái thế giới này, từ trước đến nay không có cái gọi là hối hận
Mà lúc cô suy nghĩ muốn đến nơi này, cũng chỉ là muốn nấu cho nam nhân kia một bữa ăn hoàn mỹ, nghĩ muốn bồi thường cho hắn thời gian gần đây đã chịu ủy khuất
Nơi ở của Đàm Dật Nam kỳ thật chính là tiêu chuẩn của phong cách. Tất cả đồ dùng trong nhà đều là màu trắng, trên bàn còn có khăn trải tinh xảo viền hoa
Sau khi tiến vào, phòng này vẫn sạch sẽ như là lần đầu tiên cô tới. Chính là khi cửa đóng, nàng thấy một đôi giày da của nam giới, cùng đôi giày cao gót màu đỏ, mày liễu khẽ nhíu lại
Chẳng lẽ, Đàm Dật Nam có khách?
Nhìn qua bốn phía, cũng không phát hiện trong phòng khách có ai
Đại khái chính là nàng quá nhạy cảm đi!
Có lẽ, đôi giày này là Đàm Dật Nam cẩn thận mua cho nàng cũng không chừng
Cởi giày, cô tiến vào phòng
Đem hải sản ở cảng thành thị mới mua bỏ ra, tiến vào phòng bếp, chuẩn bị một chút, bắt đầu thi triển tài nấu nướng của chính mình
Thời điểm lúc cô chuẩn bị nấu cơm, trong phòng lại truyền ra một thanh âm tinh tế
Theo âm thanh kia tiến đến, phát hiện chính là phòng ngủ của Đàm Dật Nam
Vừa nãy mới tiến vào, không phải không có tiếng vang gì sao?
Chẳng lẽ, Đàm Dật Nam ở nhà?
Mang theo khao khát nhớ nhung người yêu, bước nhanh vào phòng ngủ
"Nam, ngươi nhẹ một chút. Ta sắp chịu không nổi!" Thời điểm chuẩn bị đẩy cánh cửa ra, lại nghe thấy thanh âm của nữ nhân từ bên trong truyền đến
Làm cho cô do dự một chút, lúc này lại có thanh âm của nam nhân: "Tư Vũ, cô cảm thấy được lời này sẽ làm cho tôi tin tưởng? Cô không phải là vui hoan mới tìm đến tôi sao?"
"Nói mau có phải hay không..."
Thanh âm này so với ngày xưa có phần hơi khác, khàn khàn. Nhưng cô vẫn nhớ ra đây chính là thanh âm người mình đi ngàn dặm xa xôi đến tìm
Đàm Dật Nam, anh cùng người phụ nữ khác ở phòng ngủ làm cái gì?
"Đúng vậy... Chán ghét anh còn không mau một chút!" Nữ nhân bên trong cánh cửa lại cất lời, làm cho người ta phải mặt đỏ tai hồng
Cô thật sự không biết, lúc ấy cô đã đẩy cửa ra như thế nào?
Cánh cửa không có khóa lại, nhẹ nhàng được đẩy mở
Bởi vì trước mắt một màn kích thích, cho nên cũng không phát hiện có tiếng động gì. Thế cho nên, cặp nam nữ kia mới không nhận ra sự có mặt của cô, như trước vẫn cứ dây dưa
Cố Niệm Hề thật sự không biết, tại sao mình lại ngơ ngác đứng ở chỗ này, nhìn hình ảnh khó coi trước mắt kia. Cô cảm nhận hai chân của chính mình như bị người khác giữ chặt, không thể động đậy
Mãi cho đến khi, nữ nhân trên giường mở khẽ đôi mắt mê ly, chú ý tới người đứng sau bọn họ, có chút hoảng sợ, đẩy nam nhân đang chèn ép trên người mình ra. Sau đó rất nhanh kéo chăn mỏng ở phía sau, che trên người của mình
"Cái gì? Vừa mới sắp đi ra, như thế nào muốn dừng?"
Nam nhân đột nhiên bị nữ nhân đẩy ra, có chút bất mãn nói thầm. Nhưng vẫn theo tầm mắt của nữ nhân, nhìn người ở phía sau
"Niệm Hề?!" Anh nhìn cô ở phía sau, mau chóng cầm lấy quần áo ở một bên, lưu loát mặc lên
Sửa sang lại hình tượng như chưa từng xảy ra việc gì, anh lúc này mới tiến về phía Cố Niệm Hề. Vươn tay định nắm lấy tay của cô. Lại bị cô né tránh
"Niêm Hề, em như thế nào trở về? Không phải nói, hai tuần nữa sao?"
Đó là thời gian bọn họ ước định
Chẳng qua, bởi vì Cố Niệm Hề muốn nhanh chóng thấy được người đàn ông này, cho nên đã dùng phương thức nhanh nhất đoạn tuyệt___ Rời nhà ra ngoài!
Người đàn ông nhìn tay mình rơi vào khoảng không, có chút luống cuống thu hồi lại
Kỳ thật, cùng một người phụ nữ khác ở trên giường, hắn đã sớm dự liệu được kết cục ngày hôm nay
Mà hắn cũng có ý niệm chia tay với Cố Niệm Hề trong đầu. Dù sao, mình chỉ là người đàn ông bình thường, đương nhiên cũng muốn cùng người mình yêu ở trên giường
Nhưng hết lần này đến lần khác, Cố Niêm Hề lại là cô gái vô cùng truyền thống. Nói cô không thể có quan hệ trước hôn nhân
Mà hắn chính là có chút bất đắc dĩ, mới có thể cùng người phụ nữ có dáng người xinh đẹp khác trên giường, cũng không thể tự kiềm chế bản thân lâu như vậy
Đặc biệt mỗi lần nhìn đến cô gái kia, lại nhớ đến bộ dạng lôi thôi của Cố Niệm Hề, hắn muốn chia tay cũng đã rõ ràng
Vì cái gì, cô không thể giống người phụ nữ kia, mặc một bộ váy, để trưng ra dáng người của mình?
Vì cái gì, cô không thể giống người phụ nữ kia, hướng trên mặt mình vẽ loạn một chút phấn son, làm cho mình trở nên xinh đẹp hơn?
Cho dù hắn biết trên thế gian này, không ai trừ bỏ Cố Niệm Hề đối với mình tốt nhất. Trên thế gian này, không ai trừ bỏ Cố Niệm Hề vượt ngàn dặm xa xôi để đến làm cho hắn một bàn đồ ăn nóng hổi
Hắn thật muốn cùng Cố Niệm Hề chia tay!
Cho nên, để Cố Niệm Hề ở trong này, nhìn bọn họ ở trên giường làm chuyện tốt, cũng không muốn nhiều lời giải thích, Đàm Dật Nam trong lòng thật sự có được cảm giác được giải thoát
Dù sao hắn cảm thấy chính mình là một người đàn ông lỗi lạc. Chuyện bắt cá hai tay hắn cũng không thích. Chính là không biết nên làm thế nào cùng Cố Niệm Hề nói rõ ràng. Hiện tại, cô thấy được màn này, cũng không cần phải để hắn tiếp tục giải thích
Chính là, hắn rõ ràng muốn chia tay cùng Cố Niệm Hề, vì cái gì lại đang cố né tránh ánh mắt của Cố Niệm Hề. Mắt to xinh đẹp thoáng hiện thần sắc ghét bỏ. Tim của hắn lúc này lại đang bị co rút đến đau đến cực điểm!
"Nếu không phải hiện tại, làm sao có thể nhìn đến được một màn trò hay như vậy?"
Lặng lẽ hít sâu một cái, đem đôi mắt sương mù kia áp chế xuống, Cố Niệm Hề mở miệng
Lời này vừa nói ra, tự nhiên làm cho hai người ở trong phòng ngủ chấn động, âm thầm bội phục. Cố Niệm Hề trấn định
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Một hồi trò hay
- Chương 2: Chúng ta chia tay
- Chương 3: Có thể cướp đi người đàn ông không thuộc về mình
- Chương 4: Người ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố
- Chương 5: Không nhớ rõ tôi sao
- Chương 6: Hối hận
- Chương 7: Có thai?
- Chương 8: Chúng ta lúc đó không xa lạ như vậy
- Chương 9: Chờ tôi, vật nhỏ
- Chương 10: Tôi sắp kết hôn
- Chương 11: Không uống được cà phê?
- Chương 12: Thiên vị con của bà
- Chương 13: Không muốn để cho Cố Niệm Hề khinh thường
- Chương 14: Vật nhỏ cũng ở đây?
- Chương 15: Khách làng chơi cùng kỹ nữ
- Chương 16: Chưa kết hôn
- Chương 17: Giống như con chuột
- Chương 18: Chưa từng nghĩ sẽ quay về bên cạnh anh ta
- Chương 19: Cuộc sống thay đổi, đều dựa vào hành động
- Chương 20: Trời sinh yêu nghiệt
- Chương 21: Đứa nhỏ không có việc gì
- Chương 22: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 23: Không đảm đương được lão bà, coi như làm chị dâu
- Chương 24: Kết hôn đi
- Chương 25: Lừa gạt đến cục dân chính
- Chương 26: Quân hôn chân chính bắt đầu
- Chương 27: Đêm tân hôn
- Chương 28: Lần đầu tiên thân mật tiếp xúc 1
- Chương 29: Vấn đề nghiêm túc chuyện ân ân ái ái
- Chương 30: Lần đầu tiên thân mật tiếp xúc 2
- Chương 31: Một người không thể diễn
- Chương 32: Thiếu cô sẽ là hối tiếc lớn nhất trong đời
- Chương 33: Anh dũng lưu manh
- Chương 34: Đàm Dật Trạch rất cô đơn
- Chương 35: Đáp ứng tôi một điều kiện
- Chương 36: Tôi không nguyền rủa hai người xem như đã tốt rồi
- Chương 37: Vợ có thể nhẫn nhưng chồng không thể nhẫn
- Chương 38: Niệm Hề cần gì phải như vậy
- Chương 39: Thực xin lỗi, tôi cho đến bây giờ cũng không nhớ quá kỹ anh
- Chương 40: Nụ hôn đầu bị cường
- Chương 41: Đây là nụ hôn đầu của tôi, nên cùng tôi bồi thường
- Chương 42: Thu hồi kỹ xảo
- Chương 43: Bà không có tư cách chỉ trích phụ mẫu ta
- Chương 44: Bước lên thuyền giặc
- Chương 45: Cô dám lừa gạt tôi
- Chương 46: Quyền lợi của tôi, nghĩa vụ của tôi
- Chương 47: Sở Đông Ly tới chơi
- Chương 48: Đàm Dật Trạch rất không vui
- Chương 49: Anh ấy là người cùng em đăng ký kết hôn
- Chương 50: Có anh ở đây không ai dám tổn thương em
- Chương 51: Niệm Hề, chúng ta nói chuyện đi
- Chương 52: Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng
- Chương 53: Đáng giận nhất không phải tiểu tam, mà là khinh người không thể vượt qua được sự dụ dỗ
- Chương 54: Hôn nhân không có tình yêu
- Chương 55: Tình huống luống cuống
- Chương 56: Cố Niệm Hề rốt cuộc là cái loại mặt hàng gì
- Chương 57: Hôn lễ
- Chương 58: Biết anh sống không tốt, tôi an tâm
- Chương 59: Lần sau gặp, nhớ gọi chị dâu
- Chương 60: Vận động sau khi ăn, là thời điểm tăng tiến tình cảm tốt nhất
- Chương 61: Anh sẽ ngay lập tức biến hắn thành tàn phế
- Chương 62: Em không có hứng thú cũng không sao, chỉ cần anh có hứng thú là được
- Chương 63: Sự uy hiếp của Cố Niệm Hề
- Chương 64: Đàm Dật Nam thất thố
- Chương 65: Hoắc Tư Vũ kể lể
- Chương 66: Vật nhỏ em là của anh
- Chương 67: Anh sẽ vì em chống đỡ cả bầu trời
- Chương 68: Bí mật bại lộ
- Chương 69: Giả mèo khóc chuột
- Chương 70: Vật nhỏ, anh sẽ đau lòng
- Chương 71: Cô phát hiện, cô càng ngày càng yêu hắn nhiều hơn
- Chương 72: Đàm Dật Trạch ghen
- Chương 73: Đàm Dật Trạch muốn thưởng
- Chương 74: Bức ảnh
- Chương 75: Bán ai cũng không thể bán em
- Chương 76: Vật nhỏ vẫn là quan tâm hắn nhất
- Chương 77: Lăng nhị gia Lăng Thần
- Chương 78: Cố Niệm Hề không phải là người lương thiện
- Chương 79: Đàm Dật Nam cùng Cố thị trưởng có quen biết
- Chương 80: Cãi nhau
- Chương 81: Phí phục vụ
- Chương 82: Dã thú cũng nên dừng lại
- Chương 83: Mộ Dương động tâm
- Chương 84: Cảm giác có chút bất ngờ
- Chương 85: Sấm sét giữa trời quang, cô ta không có đứa nhỏ
- Chương 86: Theo ý của em
- Chương 87: Lão công, em phát hiện người ta dường như rất thích anh!
- Chương 88: Mộ Dương khó chịu
- Chương 89: Vật nhỏ, chúng ta sinh con đi
- Chương 90: Lão già kia, anh là của em
- Chương 91: Mau chóng sinh tiểu bảo bảo cho anh
- Chương 92: Vật nhỏ, chúng ta chơi thổi khí đi
- Chương 93: Uyên ương hoang dã
- Chương 93-2: Cô ta thật sự có
- Chương 94-1: Bác dạ triệt
- Chương 94-2: Lão bà yêu kiều
- Chương 95-1: Vật nhỏ, em không bao giờ... Chỉ có một mình
- Chương 95-2: Người đàn ông của cô rất hoàn mỹ
- Chương 96-1: Vật nhỏ, anh rất nhớ em
- Chương 96-2: Sở Đông Ly
- Chương 97-1: Sự đụng độ của hai người đàn ông
- Chương 97-2: Làm lãng mạn?
- Chương 98-1: Đàm Dật Trạch tại sao anh lại hư hỏng như vậy?
- Chương 98-2: Bị gãy xương
- Chương 99-1: Trở về thành phố D
- Chương 99-2: Lừa gạt rời đi
- Chương 100-1: Đàm Dật Trạch trở về
- Chương 100-2: Không phải bận sao, còn tới làm gì?
- Chương 101-1: Mùa xuân động dục
- Chương 101-2: Đàm Dật Trạch bị gây khó dễ
- Chương 102-1: Lão già kia, anh ức hiếp em
- Chương 102-2: Sở Đông Ly lại tới
- Chương 103-1: Đại chiến gọt táo
- Chương 103-2: Vợ chồng son ẩu đả
- Chương 104-1: Đàm đại gia nghiệm chứng thuyết minh
- Chương 104-2: Cô gái, mau buông cầm thú kia ra!
- Chương 105-1: Nam tài nữ mạo
- Chương 105-2: Ai dám nói lão bà của tôi là dã nha đầu
- Chương 106-1: Người đàn ông đó là tham mưu trưởng
- Chương 106-2: Hình như mang thai
- Chương 107-1: Cố Niệm Hề nghi ngờ
- Chương 107-2: Hắn sẽ đòi lại
- Chương 108-1: Đêm nay cho em chút ngọt
- Chương 108-2: Đặc quyền chỉ Tô Du Du mới có
- Chương 109: Kẻ trộm, cha mẹ chồng
- Chương 110: Gả cho lão lưu manh
- Chương 111: Lão lưu manh văn minh
- Chương 112: Mau sinh sói con cho anh
- Chương 113: Hắn không muốn tiểu bảo bảo?
- Chương 114: Ngoại tình
- Chương 115: Lão già kia, anh thật tốt!
- Chương 116: Vật nhỏ thật lưu manh!!
- Chương 117: Lưu manh rất xứng đôi với yêu tinh!