Bí Ẩn Đôi Long Phượng - Chương 78: Xem bói (1)
Chương trước- Chương 1: Giới thiệu
- Chương 2: Mật chiếu
- Chương 3: Trên đường
- Chương 4: Tập kích
- Chương 5: Tống tiền
- Chương 6: Cổ quái
- Chương 7: Thực nghiệm
- Chương 8: Diêm vương
- Chương 9: Hồ Sơ
- Chương 10: Sinh bệnh
- Chương 11: Giao việc
- Chương 12: Dụ địch
- Chương 13: Cáo trạng
- Chương 14-1: Khiêu khích (1)
- Chương 14-2: Khiêu khích (2)
- Chương 15-1: Hẹn hò (1)
- Chương 15-2: Hẹn hò (2)
- Chương 16: Nghe lén
- Chương 17: Xuất thân
- Chương 18: Sự thật
- Chương 19: Có độc
- Chương 20: An ủi
- Chương 21-1: Hội thẩm (1)
- Chương 21-2: Hội thẩm (2)
- Chương 22-1: Tụng sư (1)
- Chương 22-2: Tụng sư (2)
- Chương 23: Bà điên
- Chương 24-1: Manh mối (1)
- Chương 24-2: Manh mối (2)
- Chương 25: Dự tiệc
- Chương 26: Vũ nương
- Chương 27: Trận đồ
- Chương 28: Khoe tài
- Chương 29: Bị bắt
- Chương 30-1: Thiện ác (1)
- Chương 30-2: Thiện ác (2)
- Chương 30-3: Thiện ác (3)
- Chương 31: Vào thành
- Chương 32: Được cứu
- Chương 33: Du hồ (1)
- Chương 33-2: Du hồ (2)
- Chương 34: Xoa bóp
- Chương 35: Khúc mắc (1)
- Chương 35-2: Khúc mắc (2)
- Chương 36: Làm quan
- Chương 37: Bái sư (1)
- Chương 37-2: Bái sư (2)
- Chương 38: Ghen tuông
- Chương 39: Bị đánh (1)
- Chương 40: Tới cửa
- Chương 41: Giao phong
- Chương 42: Công kích
- Chương 43
- Chương 44: Giả ngu
- Chương 45: Làm bạn
- Chương 46: Đính ước
- Chương 47-1: Địch hữu (1)
- Chương 47-2: Địch hữu (2)
- Chương 48: Hàng xóm
- Chương 49: Lựa chọn
- Chương 50: Khó xử (1)
- Chương 50-2: Khó xử (2)
- Chương 51: Bắt rắn (phần đầu)
- Chương 52: Bắt rắn (phần giữa)
- Chương 53: Bắt rắn (phần đuôi -1)
- Chương 53-2: Bắt rắn (phần đuôi -2)
- Chương 54: Rắn lớn
- Chương 55: Thần binh
- Chương 56: Lợi dụ (1)
- Chương 56-2: Lợi dụ (2)
- Chương 57: Đính hôn
- Chương 58: Trù bị
- Chương 59: Hôn lễ
- Chương 60: Động phòng (1)
- Chương 60-2: Động phòng (2)
- Chương 61: Thử lại
- Chương 62: Đoạt quyền (1)
- Chương 62-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 63: Ra ngoài
- Chương 64: Phục kích
- Chương 65: Bị thương
- Chương 66: Làm khó (1)
- Chương 66-2: Làm khó (2)
- Chương 67: Xuất hiện
- Chương 68: Thách đấu
- Chương 69: Tiểu sử
- Chương 70-1: Tra án (1)
- Chương 70-2: Tra án (2)
- Chương 71: Hung thủ (1)
- Chương 71-2
- Chương 72: Thắng đẹp (1)
- Chương 72-2: Thắng đẹp (2)
- Chương 73: Quý nhân
- Chương 74: Khởi hành
- Chương 75: Rối gỗ
- Chương 75-2: Cải trang
- Chương 76: Bị bắt
- Chương 77: Thần côn
- Chương 78: Xem bói (1)
- Chương 78-2: Xem bói (2)
- Chương 79: Quà tặng (1)
- Chương 79-2: Quà tặng (2)
- Chương 80: Suy luận (1)
- Chương 80-2: Suy luận (2)
- Chương 80-3: Suy luận (3)
- Chương 81: Vu hãm (1)
- Chương 81-2: Vu hãm (2)
- Chương 82: Ly gián (1)
- Chương 82-2: Ly gián (2)
- Chương 83: Chất vấn
- Chương 84: Rối rắm (1)
- Chương 84-2: Rối rắm (2)
- Chương 85: Tỷ tỷ
- Chương 86: Gánh nặng
- Chương 87: Sổ con
- Chương 88: Thế đạo
- Chương 89: Thương nghị
- Chương 90: Hiến thân
- Chương 91: Gặp lại
- Chương 92: Đèn trời (1)
- Chương 92-2: Đèn trời (2)
- Chương 93-1: Đấu kế (1)
- Chương 93-2: Đấu kế (2)
- Chương 94-1: Viện binh (1)
- Chương 94-2: Viện binh (2)
- Chương 95: Công tâm (1)
- Chương 95-2: Công tâm (2)
- Chương 96: Thân thế
- Chương 97: Nhân sinh
- Chương 98: Phu thê
- Chương 99: Thăm dò
- Chương 100: Công đạo
- Chương 101: Trung khuyển
- Chương 102: Thành ý (1)
- Chương 102-2: Thành ý (2)
- Chương 103: Tình địch (1)
- Chương 103-2: Tình địch (2)
- Chương 104: Gạo vàng
- Chương 105: Xuyên tim
- Chương 106: Quản gia
- Chương 107: Giang sơn
- Chương 108: Ngu việt (1)
- Chương 108-2: Ngu việt (2)
- Chương 109: Nhân tâm
- Chương 110: Bày trận
- Chương 111: Thói quen
- Chương 112: Công thành (1)
- Chương 112-2: Công thành (2)
- Chương 113: Cố nhân (1)
- Chương 113-2: Cố nhân (2)
- Chương 114: Đón mời
- Chương 115: Kim trấm
- Chương 116: Uy phong
- Chương 117: Lên đảo
- Chương 118-1: Chơi đùa (1)
- Chương 118-2: Chơi đùa (2)
- Chương 119-1: Tự thẩm (1)
- Chương 119-2: Tự thẩm (2)
- Chương 119-3: Tự thẩm (3)
- Chương 120: Thế giới
- Chương 121: Tồn tại
- Chương 122
- Chương 123: Phụ thân
- Chương 124: Mộ thất
- Chương 125-1: Nhẫn nại (1)
- Chương 125-2: Nhẫn nại (2)
- Chương 126: Làm bạn
- Chương 127: Buồn cười
- Chương 128: Hai cặp (1)
- Chương 128-2: Hai cặp (2)
- Chương 129: Chữa khỏi
- Chương 130: Trùng sinh
- Chương 131: Thiên ảnh (1)
- Chương 131-2: Thiên ảnh (2)
- Chương 132: Liên quân
- Chương 133: Đánh cược
- Chương 134: Kinh doanh
- Chương 135: Kỳ lạ (1)
- Chương 135-2: Kỳ lạ (2)
- Chương 136: Sợ hãi
- Chương 137: Giết ngươi
- Chương 138: Trúng cổ
- Chương 139: Tra vấn (1)
- Chương 139-2: Tra vấn (2)
- Chương 140: Báu vật
- Chương 141: Khích tướng
- Chương 142: Cược mạng
- Chương 143: Tình thế (1)
- Chương 144: Cá mặn (1)
- Chương 145: Giao tình
- Chương 146
- Chương 147: Chứng minh
- Chương 148: Nhi tử
- Chương 149: Phe nào
- Chương 150: Báo ứng
- Chương 151: Lập trường
- Chương 152: Bảo tàng
- Chương 153: Mật đàm
- Chương 154: Lôi đài
- Chương 155: Khuyên bảo
- Chương 156: Tư tưởng
- Chương 157: Giải quyết
- Chương 158: Tầm bảo
- Chương 159: Đối đầu
- Chương 160: Chiến thắng
- Chương 161: Kết cục
- Chương 162: Phiên ngoại 1: Mang họ ai
- Chương 163: Phiên ngoại 2: Ba người bạn
- Chương 164: Phiên ngoại 3: Ba người bạn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bí Ẩn Đôi Long Phượng
Chương 78: Xem bói (1)
Liễu Ngôn Bạch và Nguyễn Tễ không xa không gần đi theo phía sau mấy lão phụ nhân, quẹo qua hai con phố rốt cuộc đi không được nữa. Chỉ thấy phía trước quán trà có một hàng người thật dài, xa xa nhìn thấy cây cờ hiệu thật lớn, trên lá cờ viết bốn chữ "Thần Cơ Diệu Toán". Xung quanh cây cờ vây kín toàn là người với người, căn bản không nhìn được thầy bói là thần thánh phương nào.
Khóe miệng Nguyễn Tễ nhếch lên: "Đây hình như là chữ của Viên Thiếu Cẩn."
Lại thấy trong đám người Sở Tiêu mặc bộ đạo bào đơn giản, đứng lên ghế kêu to hét lớn: "Đừng chen lấn, đừng chen lấn, sư phụ ta hai ngày nay đều rảnh, nếu chưa đăng ký thì trước tiên tới chỗ Viên sư huynh nơi này..."
Viên Thiếu Cẩn cũng mặc bộ đạo bào đơn giản, tay đang múa bút không ngừng, miệng thì liên tục báo giá: "Coi nhân duyên một văn tiền, coi họa phúc hai văn tiền, coi tiền đồ ba văn tiền, coi..."
Thấy tình cảnh như vậy, trán Nguyễn Tễ toát mồ hôi lạnh.
Ai cũng biết Khấu Lẫm mê tiền, nhưng tiền vào tay trước nay đều là những khoản rất lớn. Các đại lão gia ngành thương nghiệp của Bắc Lục Tỉnh đến tham gia thương hội cũng chưa chắc giàu có hơn Khấu Lẫm. Vậy mà còn muốn thu vào một xíu lợi cực nhỏ như trước mắt, hẳn là không đói khát đến mức đó chứ? Bày ra một sạp đoán mệnh như vậy có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Huống chi làm thầy bói không những hao tốn miệng lưỡi mà còn phải vận dụng đầu óc không ít.
Liễu Ngôn Bạch cũng đang thầm nghĩ không khác gì Nguyễn Tễ, cũng cho rằng loại tham lam cực kỳ như Khấu Lẫm đâu thể nào hao phí tinh lực đi kiếm tiền xu. Sợ rằng hắn lén lút đi làm chuyện này chắc hẳn là có mục đích khác.
Sở Tiêu la hét đến mức cổ họng bốc khói, trong đám người thấy được "hạc trong bầy gà" Liễu Ngôn Bạch và Nguyễn Tễ, vội vàng từ trên ghế nhảy xuống nói với Viên Thiếu Cẩn: "Lão sư tới."
Nhìn thấy Sở Tiêu đi về hướng Liễu Ngôn Bạch, Viên Thiếu Cẩn cũng muốn theo nhưng hắn bị một đám người vây quanh không thể đứng lên được, chỉ có thể xa xa chắp tay khom lưng chào hỏi hai người, lau mồ hôi rồi tiếp tục viết tên đăng ký vào chỗ trống của quyển sổ.
Sở Tiêu tiến lên hành lễ với lão sư, Liễu Ngôn Bạch nói: "Biết các ngươi làm thủ hạ cho y thật không dễ dàng, nhưng..."
Sở Tiêu lúng túng nói: "Là rất mất mặt đấy ạ."
"Sở công tử, trọng điểm không phải là mất mặt." Nguyễn Tễ thật sự hết ý kiến, "Hành vi của các ngươi thuộc về lừa đảo tiền tài của bá tánh, nghiêm trọng xúc phạm Luật Đại Lương, đặc biệt các ngươi còn có chức quan trong người, tội nặng thêm một bậc."
"Đâu thể nào chứ." Sở Tiêu sớm đã học thuộc lòng Luật Đại Lương, vội vàng biện luận: "Đây rõ ràng thuộc về phục vụ tín ngưỡng bình thường cho bá tánh mà thôi."
Nguyễn Tễ chắp tay sau lưng, lời lẽ chính nghĩa: "Nhưng ta và ngươi trong lòng đều biết rõ ràng, Khấu Chỉ Huy Sứ không phải là đạo sĩ, thậm chí cũng không được coi là thần côn, xem bói lung tung nói dối ăn tiền như vậy chính là lừa đảo."
Sở Tiêu chớp chớp mắt: "Nhưng người giúp bá tánh đoán mệnh cũng đâu phải là Khấu đại nhân."
Nguyễn Tễ và Liễu Ngôn Bạch nghe vậy đều sửng sốt.
Thừa dịp có một kẽ hở giữa đám đông, hai người ghé mắt vào thì thấy có một vị đạo nhân trẻ tuổi đang ngồi dưới cây cờ hiệu "Thần Cơ Diệu Toán". Đạo nhân này mặc đạo bào màu vàng nâu bên ngoài khoác áo choàng đen, mang mặt nạ che đi nửa khuôn mặt trông càng có vẻ cao thâm khó lường. Nhìn không rõ gương mặt nhưng hiển nhiên không phải là Khấu Lẫm.
Sở Tiêu giải thích: "Đây là Thiện Thủy Đạo trưởng do đại nhân đi suốt đêm qua tới đạo quán Tam Thanh của huyện lân cận mời về. Đạo trưởng tinh thông ngũ hành bát quái, phong thuỷ đoán mệnh, nổi tiếng xa gần, đại nhân phải tiêu phí năm trăm lượng vàng mới mời đến được."
Nghe Sở Tiêu nói vậy, Liễu Ngôn Bạch càng thêm xác định Khấu Lẫm có mục đích khác -- chắc hẳn đang muốn thu thập tình báo.
Nguyễn Tễ hỏi thẳng: "Ngươi cùng Viên công tử phụng mệnh thu thập tình báo?"
"Phải." Ba người đứng ở chỗ khuất, Sở Tiêu hạ giọng trình bày, "Đại nhân dạy chúng ta bước đầu tiên của tra án chính là thu thập tin tức từ khắp mọi nguồn, rồi trong đống tin tức hỗn loạn này sàng lọc ra những tin tức hữu dụng. Đây không khác gì đang "mò kim đáy biển", nhưng chỉ cần tìm được một tin tức hữu dụng là có thể "rút dây động rừng". Cho nên không thể sợ phiền, không thể sợ khổ, càng không thể sợ mất mặt."
Liễu Ngôn Bạch hơi gật đầu: "Phải, chính là đạo lý như vậy."
Sở Tiêu nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ bộ ngực: "Như thế là tốt, vốn dĩ đồ đệ còn có chút hoài nghi Khấu đại nhân cố tình chỉnh hai chúng ta."
"Liễu huynh." Nguyễn Tễ khều vai Liễu Ngôn Bạch.
Liễu Ngôn Bạch theo hướng tay chỉ của hắn, thấy trên tầng hai của trà lâu mà sạp đoán mệnh dựa vào, Khấu Lẫm đang vẫy tay kêu bọn họ.
Sở Tiêu vội vàng quay về làm việc: "Lão sư, đồ đệ đi trước."
*By Bà Còm in Wattpad*
Liễu Ngôn Bạch cùng Nguyễn Tễ đi lên lầu hai của quán trà, tiến vào nhã gian, Khấu Lẫm đang "khí định thần nhàn" ngồi ở cửa sổ uống trà.
"Hai vị mời ngồi." Khấu Lẫm khẽ cười, "Thật là trùng hợp."
Hai người vây quanh bàn ngồi xuống. Liễu Ngôn Bạch nhìn thấy trên mặt bàn bày ba quyển sách "Lịch sử Lạc Dương", "Lạc Dương ký lục", còn có một quyển không có tên, nhìn như chữ viết của Viên Thiếu Cẩn, chắc hẳn là danh sách đăng ký.
Liễu Ngôn Bạch trực tiếp hỏi: "Khấu Chỉ Huy Sứ có phát hiện gì không?"
Khấu Lẫm lại lấy ra hai chén tử sa, rót trà cho hai người, không nhanh không chậm nói: "Liễu Tiến sĩ sao hỏi như vậy? Bản quan chỉ là thừa dịp hôm qua kiếm được thanh danh Thần toán tử, nhân cơ hội vớt một số tiền mà thôi."
Liễu Ngôn Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nghe Sở Tiêu nói, ngài dùng không ít vàng thỉnh về một vị đạo trưởng, đây là làm kinh doanh lỗ vốn rồi."
Khấu Lẫm uống trà không nói lời nào.
Liễu Ngôn Bạch lại chỉ ra: "Hơn nữa, đây thật là biện pháp nhanh nhất để hiểu biết thế cục của Lạc Dương, trước mặt thần Phật con người luôn nói chuyện tương đối chân thành..."
Vừa dứt lời, chợt nghe dưới lầu có tiếng vó ngựa, theo sau là một trận quát tháo chói tai.
"Nhường đường!"
"Tập trung ở chỗ này làm gì!"
"Không giải tán thì tất cả đều bắt về nha môn!"
Nguyễn Tễ nhìn ra ngoài thăm dò, thấy một đoàn người cưỡi ngựa mặc quân phục uy vũ, bị người xếp hàng đoán mệnh lấp kín đường đi.
Nguyễn Tễ cau mày: "Là người Hà Nam Vệ?"
Rà soát lại bản đồ Lạc Dương đã được ghi nhớ trong đầu, Liễu Ngôn Bạch nói: "Cách ba con phố phía trước đúng là Nam Đại doanh, là trụ sở của Hà Nam Vệ."
Hà Nam Vệ ngoại trừ đóng quân ở Lạc Dương, còn thống lĩnh Nghi vệ tư của phủ Lạc Vương và Thiên Hộ sở của Tùng huyện, chịu trách nhiệm về sự an ổn của toàn bộ Lạc Dương.
Sau khi quyết định tổ chức hội nghị thường kỳ thương hội đồng minh Bắc Lục Tỉnh, Hạ Lan lão gia sợ nhiều người nhiều sai lầm, chuẩn bị dời đến sơn trang ở ngoại thành Lạc Dương để tổ chức, chính là Hà Nam Vệ phụ trách cung cấp bảo hộ.
Dân không đấu với quan, đám người xem bói lập tức nhường ra một con đường.
Binh sĩ giục ngựa vượt qua, đi đến trước sạp đoán mệnh, người cầm đầu ghìm ngựa dừng lại, nhìn về phía bàn đoán mệnh: "Ngươi chính là vị Thần toán tử trong vụ án của Ngụy công tử tối hôm qua?"
Thiện Thủy Đạo trưởng khẽ gật đầu: "Không biết quan gia là..."
Trong đám người có kẻ giới thiệu: "Vị này chính là Phạm Tướng quân Phạm Dương, Chỉ Huy Đồng tri của Nam Đại doanh."
Thiện Thủy Đạo trưởng ngồi không nhúc nhích: "À, nghe danh đã lâu."
"Lớn mật!" Binh sĩ phía sau Phạm Dương quát lớn, đang muốn giục ngựa tiến lên giáo huấn thì bị Phạm Dương ngăn lại.
Phạm Dương nhìn Thiện Thủy Đạo trưởng cười lạnh: "Nghe nói Đạo trưởng tính quẻ cực chuẩn, không bằng tính thử cho ta một quẻ xem sao?"
Thiện Thủy Đạo trưởng ngước mặt nhìn hắn: "Không biết Tướng quân muốn xem quẻ gì?"
Phạm Dương giục ngựa tiến lên: "Đoán tương lai xa không biết có chuẩn hay không, vậy thì tính thử tương lai gần đi, càng gần càng tốt."
Thiện Thủy Đạo trưởng gật đầu, bấm tay tính toán, trong miệng lẩm bẩm, sau đó phán một câu: "Tướng quân xuống ngựa."
Phạm Dương cau mày: "Ngươi nói gì thế?"
Khóe môi Thiện Thủy Đạo trưởng hơi nhếch lên: "Bần đạo nói, một quẻ này tính cho ngài chính là "Tướng quân xuống ngựa"."
Một đám người đang khó hiểu thì tuấn mã Phạm Dương đang cưỡi đột nhiên hí vang, chân trước cong lại quỳ rạp xuống đất.
Phạm Dương suýt nữa kinh hô ra tiếng, cuống quít từ trên lưng ngựa nhảy xuống. Chỉ thấy tuấn mã lăn trên mặt đất một vòng, lại hoàn hảo không tổn thương gì đứng lên.
Sửng sốt một lát, Phạm Dương cả giận mắng: "Tên thần côn nhà ngươi động tay động chân gì với ngựa của ta?!"
Thiện Thủy Đạo trưởng cười tủm tỉm: "Tướng quân sao lại nói vậy? Bao nhiêu đôi mắt đều nhìn rõ ràng, bần đạo ngồi ở sau bàn không hề nhúc nhích một chút nào."
Chung quanh lập tức nghị luận sôi nổi.
"Đúng vậy! Ta thấy rành mạch, Đạo trưởng không hề nhúc nhích."
"Đạo trưởng tính quẻ thật chuẩn, quả nhiên là "Tướng quân xuống ngựa"!"
"Đạo trưởng thật quá thần thông!"
Sở Tiêu và Viên Thiếu Cẩn nhịn không được ngẩng đầu nhìn thoáng qua lầu hai, quả nhiên thấy Khấu Lẫm đứng ở cửa sổ, trong tay cầm một mảnh lá trà.
Phạm Dương cũng là người tập võ, dĩ nhiên biết có người chơi xấu, nhưng hắn lại không thể đoán được là làm cách nào, có thể thấy người đánh lén sở hữu võ công vượt xa hắn.
Nhìn đám ngu dân vây xung quanh càng thêm sùng bái tên thần côn này, hắn xoay người lên ngựa sắc mặt xanh mét: "Đi!"
"Chờ đã." Viên Thiếu Cẩn cầm bút tiến lên, vươn tay nghiêm túc nhắc nhở, "Vị Tướng quân này, ngài vừa xem một quẻ nội dung thuộc về họa phúc, xin trả hai văn tiền..."
Khóe miệng Nguyễn Tễ nhếch lên: "Đây hình như là chữ của Viên Thiếu Cẩn."
Lại thấy trong đám người Sở Tiêu mặc bộ đạo bào đơn giản, đứng lên ghế kêu to hét lớn: "Đừng chen lấn, đừng chen lấn, sư phụ ta hai ngày nay đều rảnh, nếu chưa đăng ký thì trước tiên tới chỗ Viên sư huynh nơi này..."
Viên Thiếu Cẩn cũng mặc bộ đạo bào đơn giản, tay đang múa bút không ngừng, miệng thì liên tục báo giá: "Coi nhân duyên một văn tiền, coi họa phúc hai văn tiền, coi tiền đồ ba văn tiền, coi..."
Thấy tình cảnh như vậy, trán Nguyễn Tễ toát mồ hôi lạnh.
Ai cũng biết Khấu Lẫm mê tiền, nhưng tiền vào tay trước nay đều là những khoản rất lớn. Các đại lão gia ngành thương nghiệp của Bắc Lục Tỉnh đến tham gia thương hội cũng chưa chắc giàu có hơn Khấu Lẫm. Vậy mà còn muốn thu vào một xíu lợi cực nhỏ như trước mắt, hẳn là không đói khát đến mức đó chứ? Bày ra một sạp đoán mệnh như vậy có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Huống chi làm thầy bói không những hao tốn miệng lưỡi mà còn phải vận dụng đầu óc không ít.
Liễu Ngôn Bạch cũng đang thầm nghĩ không khác gì Nguyễn Tễ, cũng cho rằng loại tham lam cực kỳ như Khấu Lẫm đâu thể nào hao phí tinh lực đi kiếm tiền xu. Sợ rằng hắn lén lút đi làm chuyện này chắc hẳn là có mục đích khác.
Sở Tiêu la hét đến mức cổ họng bốc khói, trong đám người thấy được "hạc trong bầy gà" Liễu Ngôn Bạch và Nguyễn Tễ, vội vàng từ trên ghế nhảy xuống nói với Viên Thiếu Cẩn: "Lão sư tới."
Nhìn thấy Sở Tiêu đi về hướng Liễu Ngôn Bạch, Viên Thiếu Cẩn cũng muốn theo nhưng hắn bị một đám người vây quanh không thể đứng lên được, chỉ có thể xa xa chắp tay khom lưng chào hỏi hai người, lau mồ hôi rồi tiếp tục viết tên đăng ký vào chỗ trống của quyển sổ.
Sở Tiêu tiến lên hành lễ với lão sư, Liễu Ngôn Bạch nói: "Biết các ngươi làm thủ hạ cho y thật không dễ dàng, nhưng..."
Sở Tiêu lúng túng nói: "Là rất mất mặt đấy ạ."
"Sở công tử, trọng điểm không phải là mất mặt." Nguyễn Tễ thật sự hết ý kiến, "Hành vi của các ngươi thuộc về lừa đảo tiền tài của bá tánh, nghiêm trọng xúc phạm Luật Đại Lương, đặc biệt các ngươi còn có chức quan trong người, tội nặng thêm một bậc."
"Đâu thể nào chứ." Sở Tiêu sớm đã học thuộc lòng Luật Đại Lương, vội vàng biện luận: "Đây rõ ràng thuộc về phục vụ tín ngưỡng bình thường cho bá tánh mà thôi."
Nguyễn Tễ chắp tay sau lưng, lời lẽ chính nghĩa: "Nhưng ta và ngươi trong lòng đều biết rõ ràng, Khấu Chỉ Huy Sứ không phải là đạo sĩ, thậm chí cũng không được coi là thần côn, xem bói lung tung nói dối ăn tiền như vậy chính là lừa đảo."
Sở Tiêu chớp chớp mắt: "Nhưng người giúp bá tánh đoán mệnh cũng đâu phải là Khấu đại nhân."
Nguyễn Tễ và Liễu Ngôn Bạch nghe vậy đều sửng sốt.
Thừa dịp có một kẽ hở giữa đám đông, hai người ghé mắt vào thì thấy có một vị đạo nhân trẻ tuổi đang ngồi dưới cây cờ hiệu "Thần Cơ Diệu Toán". Đạo nhân này mặc đạo bào màu vàng nâu bên ngoài khoác áo choàng đen, mang mặt nạ che đi nửa khuôn mặt trông càng có vẻ cao thâm khó lường. Nhìn không rõ gương mặt nhưng hiển nhiên không phải là Khấu Lẫm.
Sở Tiêu giải thích: "Đây là Thiện Thủy Đạo trưởng do đại nhân đi suốt đêm qua tới đạo quán Tam Thanh của huyện lân cận mời về. Đạo trưởng tinh thông ngũ hành bát quái, phong thuỷ đoán mệnh, nổi tiếng xa gần, đại nhân phải tiêu phí năm trăm lượng vàng mới mời đến được."
Nghe Sở Tiêu nói vậy, Liễu Ngôn Bạch càng thêm xác định Khấu Lẫm có mục đích khác -- chắc hẳn đang muốn thu thập tình báo.
Nguyễn Tễ hỏi thẳng: "Ngươi cùng Viên công tử phụng mệnh thu thập tình báo?"
"Phải." Ba người đứng ở chỗ khuất, Sở Tiêu hạ giọng trình bày, "Đại nhân dạy chúng ta bước đầu tiên của tra án chính là thu thập tin tức từ khắp mọi nguồn, rồi trong đống tin tức hỗn loạn này sàng lọc ra những tin tức hữu dụng. Đây không khác gì đang "mò kim đáy biển", nhưng chỉ cần tìm được một tin tức hữu dụng là có thể "rút dây động rừng". Cho nên không thể sợ phiền, không thể sợ khổ, càng không thể sợ mất mặt."
Liễu Ngôn Bạch hơi gật đầu: "Phải, chính là đạo lý như vậy."
Sở Tiêu nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ bộ ngực: "Như thế là tốt, vốn dĩ đồ đệ còn có chút hoài nghi Khấu đại nhân cố tình chỉnh hai chúng ta."
"Liễu huynh." Nguyễn Tễ khều vai Liễu Ngôn Bạch.
Liễu Ngôn Bạch theo hướng tay chỉ của hắn, thấy trên tầng hai của trà lâu mà sạp đoán mệnh dựa vào, Khấu Lẫm đang vẫy tay kêu bọn họ.
Sở Tiêu vội vàng quay về làm việc: "Lão sư, đồ đệ đi trước."
*By Bà Còm in Wattpad*
Liễu Ngôn Bạch cùng Nguyễn Tễ đi lên lầu hai của quán trà, tiến vào nhã gian, Khấu Lẫm đang "khí định thần nhàn" ngồi ở cửa sổ uống trà.
"Hai vị mời ngồi." Khấu Lẫm khẽ cười, "Thật là trùng hợp."
Hai người vây quanh bàn ngồi xuống. Liễu Ngôn Bạch nhìn thấy trên mặt bàn bày ba quyển sách "Lịch sử Lạc Dương", "Lạc Dương ký lục", còn có một quyển không có tên, nhìn như chữ viết của Viên Thiếu Cẩn, chắc hẳn là danh sách đăng ký.
Liễu Ngôn Bạch trực tiếp hỏi: "Khấu Chỉ Huy Sứ có phát hiện gì không?"
Khấu Lẫm lại lấy ra hai chén tử sa, rót trà cho hai người, không nhanh không chậm nói: "Liễu Tiến sĩ sao hỏi như vậy? Bản quan chỉ là thừa dịp hôm qua kiếm được thanh danh Thần toán tử, nhân cơ hội vớt một số tiền mà thôi."
Liễu Ngôn Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nghe Sở Tiêu nói, ngài dùng không ít vàng thỉnh về một vị đạo trưởng, đây là làm kinh doanh lỗ vốn rồi."
Khấu Lẫm uống trà không nói lời nào.
Liễu Ngôn Bạch lại chỉ ra: "Hơn nữa, đây thật là biện pháp nhanh nhất để hiểu biết thế cục của Lạc Dương, trước mặt thần Phật con người luôn nói chuyện tương đối chân thành..."
Vừa dứt lời, chợt nghe dưới lầu có tiếng vó ngựa, theo sau là một trận quát tháo chói tai.
"Nhường đường!"
"Tập trung ở chỗ này làm gì!"
"Không giải tán thì tất cả đều bắt về nha môn!"
Nguyễn Tễ nhìn ra ngoài thăm dò, thấy một đoàn người cưỡi ngựa mặc quân phục uy vũ, bị người xếp hàng đoán mệnh lấp kín đường đi.
Nguyễn Tễ cau mày: "Là người Hà Nam Vệ?"
Rà soát lại bản đồ Lạc Dương đã được ghi nhớ trong đầu, Liễu Ngôn Bạch nói: "Cách ba con phố phía trước đúng là Nam Đại doanh, là trụ sở của Hà Nam Vệ."
Hà Nam Vệ ngoại trừ đóng quân ở Lạc Dương, còn thống lĩnh Nghi vệ tư của phủ Lạc Vương và Thiên Hộ sở của Tùng huyện, chịu trách nhiệm về sự an ổn của toàn bộ Lạc Dương.
Sau khi quyết định tổ chức hội nghị thường kỳ thương hội đồng minh Bắc Lục Tỉnh, Hạ Lan lão gia sợ nhiều người nhiều sai lầm, chuẩn bị dời đến sơn trang ở ngoại thành Lạc Dương để tổ chức, chính là Hà Nam Vệ phụ trách cung cấp bảo hộ.
Dân không đấu với quan, đám người xem bói lập tức nhường ra một con đường.
Binh sĩ giục ngựa vượt qua, đi đến trước sạp đoán mệnh, người cầm đầu ghìm ngựa dừng lại, nhìn về phía bàn đoán mệnh: "Ngươi chính là vị Thần toán tử trong vụ án của Ngụy công tử tối hôm qua?"
Thiện Thủy Đạo trưởng khẽ gật đầu: "Không biết quan gia là..."
Trong đám người có kẻ giới thiệu: "Vị này chính là Phạm Tướng quân Phạm Dương, Chỉ Huy Đồng tri của Nam Đại doanh."
Thiện Thủy Đạo trưởng ngồi không nhúc nhích: "À, nghe danh đã lâu."
"Lớn mật!" Binh sĩ phía sau Phạm Dương quát lớn, đang muốn giục ngựa tiến lên giáo huấn thì bị Phạm Dương ngăn lại.
Phạm Dương nhìn Thiện Thủy Đạo trưởng cười lạnh: "Nghe nói Đạo trưởng tính quẻ cực chuẩn, không bằng tính thử cho ta một quẻ xem sao?"
Thiện Thủy Đạo trưởng ngước mặt nhìn hắn: "Không biết Tướng quân muốn xem quẻ gì?"
Phạm Dương giục ngựa tiến lên: "Đoán tương lai xa không biết có chuẩn hay không, vậy thì tính thử tương lai gần đi, càng gần càng tốt."
Thiện Thủy Đạo trưởng gật đầu, bấm tay tính toán, trong miệng lẩm bẩm, sau đó phán một câu: "Tướng quân xuống ngựa."
Phạm Dương cau mày: "Ngươi nói gì thế?"
Khóe môi Thiện Thủy Đạo trưởng hơi nhếch lên: "Bần đạo nói, một quẻ này tính cho ngài chính là "Tướng quân xuống ngựa"."
Một đám người đang khó hiểu thì tuấn mã Phạm Dương đang cưỡi đột nhiên hí vang, chân trước cong lại quỳ rạp xuống đất.
Phạm Dương suýt nữa kinh hô ra tiếng, cuống quít từ trên lưng ngựa nhảy xuống. Chỉ thấy tuấn mã lăn trên mặt đất một vòng, lại hoàn hảo không tổn thương gì đứng lên.
Sửng sốt một lát, Phạm Dương cả giận mắng: "Tên thần côn nhà ngươi động tay động chân gì với ngựa của ta?!"
Thiện Thủy Đạo trưởng cười tủm tỉm: "Tướng quân sao lại nói vậy? Bao nhiêu đôi mắt đều nhìn rõ ràng, bần đạo ngồi ở sau bàn không hề nhúc nhích một chút nào."
Chung quanh lập tức nghị luận sôi nổi.
"Đúng vậy! Ta thấy rành mạch, Đạo trưởng không hề nhúc nhích."
"Đạo trưởng tính quẻ thật chuẩn, quả nhiên là "Tướng quân xuống ngựa"!"
"Đạo trưởng thật quá thần thông!"
Sở Tiêu và Viên Thiếu Cẩn nhịn không được ngẩng đầu nhìn thoáng qua lầu hai, quả nhiên thấy Khấu Lẫm đứng ở cửa sổ, trong tay cầm một mảnh lá trà.
Phạm Dương cũng là người tập võ, dĩ nhiên biết có người chơi xấu, nhưng hắn lại không thể đoán được là làm cách nào, có thể thấy người đánh lén sở hữu võ công vượt xa hắn.
Nhìn đám ngu dân vây xung quanh càng thêm sùng bái tên thần côn này, hắn xoay người lên ngựa sắc mặt xanh mét: "Đi!"
"Chờ đã." Viên Thiếu Cẩn cầm bút tiến lên, vươn tay nghiêm túc nhắc nhở, "Vị Tướng quân này, ngài vừa xem một quẻ nội dung thuộc về họa phúc, xin trả hai văn tiền..."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Giới thiệu
- Chương 2: Mật chiếu
- Chương 3: Trên đường
- Chương 4: Tập kích
- Chương 5: Tống tiền
- Chương 6: Cổ quái
- Chương 7: Thực nghiệm
- Chương 8: Diêm vương
- Chương 9: Hồ Sơ
- Chương 10: Sinh bệnh
- Chương 11: Giao việc
- Chương 12: Dụ địch
- Chương 13: Cáo trạng
- Chương 14-1: Khiêu khích (1)
- Chương 14-2: Khiêu khích (2)
- Chương 15-1: Hẹn hò (1)
- Chương 15-2: Hẹn hò (2)
- Chương 16: Nghe lén
- Chương 17: Xuất thân
- Chương 18: Sự thật
- Chương 19: Có độc
- Chương 20: An ủi
- Chương 21-1: Hội thẩm (1)
- Chương 21-2: Hội thẩm (2)
- Chương 22-1: Tụng sư (1)
- Chương 22-2: Tụng sư (2)
- Chương 23: Bà điên
- Chương 24-1: Manh mối (1)
- Chương 24-2: Manh mối (2)
- Chương 25: Dự tiệc
- Chương 26: Vũ nương
- Chương 27: Trận đồ
- Chương 28: Khoe tài
- Chương 29: Bị bắt
- Chương 30-1: Thiện ác (1)
- Chương 30-2: Thiện ác (2)
- Chương 30-3: Thiện ác (3)
- Chương 31: Vào thành
- Chương 32: Được cứu
- Chương 33: Du hồ (1)
- Chương 33-2: Du hồ (2)
- Chương 34: Xoa bóp
- Chương 35: Khúc mắc (1)
- Chương 35-2: Khúc mắc (2)
- Chương 36: Làm quan
- Chương 37: Bái sư (1)
- Chương 37-2: Bái sư (2)
- Chương 38: Ghen tuông
- Chương 39: Bị đánh (1)
- Chương 40: Tới cửa
- Chương 41: Giao phong
- Chương 42: Công kích
- Chương 43
- Chương 44: Giả ngu
- Chương 45: Làm bạn
- Chương 46: Đính ước
- Chương 47-1: Địch hữu (1)
- Chương 47-2: Địch hữu (2)
- Chương 48: Hàng xóm
- Chương 49: Lựa chọn
- Chương 50: Khó xử (1)
- Chương 50-2: Khó xử (2)
- Chương 51: Bắt rắn (phần đầu)
- Chương 52: Bắt rắn (phần giữa)
- Chương 53: Bắt rắn (phần đuôi -1)
- Chương 53-2: Bắt rắn (phần đuôi -2)
- Chương 54: Rắn lớn
- Chương 55: Thần binh
- Chương 56: Lợi dụ (1)
- Chương 56-2: Lợi dụ (2)
- Chương 57: Đính hôn
- Chương 58: Trù bị
- Chương 59: Hôn lễ
- Chương 60: Động phòng (1)
- Chương 60-2: Động phòng (2)
- Chương 61: Thử lại
- Chương 62: Đoạt quyền (1)
- Chương 62-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 63: Ra ngoài
- Chương 64: Phục kích
- Chương 65: Bị thương
- Chương 66: Làm khó (1)
- Chương 66-2: Làm khó (2)
- Chương 67: Xuất hiện
- Chương 68: Thách đấu
- Chương 69: Tiểu sử
- Chương 70-1: Tra án (1)
- Chương 70-2: Tra án (2)
- Chương 71: Hung thủ (1)
- Chương 71-2
- Chương 72: Thắng đẹp (1)
- Chương 72-2: Thắng đẹp (2)
- Chương 73: Quý nhân
- Chương 74: Khởi hành
- Chương 75: Rối gỗ
- Chương 75-2: Cải trang
- Chương 76: Bị bắt
- Chương 77: Thần côn
- Chương 78: Xem bói (1)
- Chương 78-2: Xem bói (2)
- Chương 79: Quà tặng (1)
- Chương 79-2: Quà tặng (2)
- Chương 80: Suy luận (1)
- Chương 80-2: Suy luận (2)
- Chương 80-3: Suy luận (3)
- Chương 81: Vu hãm (1)
- Chương 81-2: Vu hãm (2)
- Chương 82: Ly gián (1)
- Chương 82-2: Ly gián (2)
- Chương 83: Chất vấn
- Chương 84: Rối rắm (1)
- Chương 84-2: Rối rắm (2)
- Chương 85: Tỷ tỷ
- Chương 86: Gánh nặng
- Chương 87: Sổ con
- Chương 88: Thế đạo
- Chương 89: Thương nghị
- Chương 90: Hiến thân
- Chương 91: Gặp lại
- Chương 92: Đèn trời (1)
- Chương 92-2: Đèn trời (2)
- Chương 93-1: Đấu kế (1)
- Chương 93-2: Đấu kế (2)
- Chương 94-1: Viện binh (1)
- Chương 94-2: Viện binh (2)
- Chương 95: Công tâm (1)
- Chương 95-2: Công tâm (2)
- Chương 96: Thân thế
- Chương 97: Nhân sinh
- Chương 98: Phu thê
- Chương 99: Thăm dò
- Chương 100: Công đạo
- Chương 101: Trung khuyển
- Chương 102: Thành ý (1)
- Chương 102-2: Thành ý (2)
- Chương 103: Tình địch (1)
- Chương 103-2: Tình địch (2)
- Chương 104: Gạo vàng
- Chương 105: Xuyên tim
- Chương 106: Quản gia
- Chương 107: Giang sơn
- Chương 108: Ngu việt (1)
- Chương 108-2: Ngu việt (2)
- Chương 109: Nhân tâm
- Chương 110: Bày trận
- Chương 111: Thói quen
- Chương 112: Công thành (1)
- Chương 112-2: Công thành (2)
- Chương 113: Cố nhân (1)
- Chương 113-2: Cố nhân (2)
- Chương 114: Đón mời
- Chương 115: Kim trấm
- Chương 116: Uy phong
- Chương 117: Lên đảo
- Chương 118-1: Chơi đùa (1)
- Chương 118-2: Chơi đùa (2)
- Chương 119-1: Tự thẩm (1)
- Chương 119-2: Tự thẩm (2)
- Chương 119-3: Tự thẩm (3)
- Chương 120: Thế giới
- Chương 121: Tồn tại
- Chương 122
- Chương 123: Phụ thân
- Chương 124: Mộ thất
- Chương 125-1: Nhẫn nại (1)
- Chương 125-2: Nhẫn nại (2)
- Chương 126: Làm bạn
- Chương 127: Buồn cười
- Chương 128: Hai cặp (1)
- Chương 128-2: Hai cặp (2)
- Chương 129: Chữa khỏi
- Chương 130: Trùng sinh
- Chương 131: Thiên ảnh (1)
- Chương 131-2: Thiên ảnh (2)
- Chương 132: Liên quân
- Chương 133: Đánh cược
- Chương 134: Kinh doanh
- Chương 135: Kỳ lạ (1)
- Chương 135-2: Kỳ lạ (2)
- Chương 136: Sợ hãi
- Chương 137: Giết ngươi
- Chương 138: Trúng cổ
- Chương 139: Tra vấn (1)
- Chương 139-2: Tra vấn (2)
- Chương 140: Báu vật
- Chương 141: Khích tướng
- Chương 142: Cược mạng
- Chương 143: Tình thế (1)
- Chương 144: Cá mặn (1)
- Chương 145: Giao tình
- Chương 146
- Chương 147: Chứng minh
- Chương 148: Nhi tử
- Chương 149: Phe nào
- Chương 150: Báo ứng
- Chương 151: Lập trường
- Chương 152: Bảo tàng
- Chương 153: Mật đàm
- Chương 154: Lôi đài
- Chương 155: Khuyên bảo
- Chương 156: Tư tưởng
- Chương 157: Giải quyết
- Chương 158: Tầm bảo
- Chương 159: Đối đầu
- Chương 160: Chiến thắng
- Chương 161: Kết cục
- Chương 162: Phiên ngoại 1: Mang họ ai
- Chương 163: Phiên ngoại 2: Ba người bạn
- Chương 164: Phiên ngoại 3: Ba người bạn