Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta - Chương 119: Thần tiên rất tuấn tú
Chương trước- Chương 1: Bi kịch lần đầu tiên gặp mặt
- Chương 2: Ăn quả táo cũng có thể gây tai nạn chết người
- Chương 3: Dĩ nhiên là Hoàng Thượng!
- Chương 4: Trông ngươi có vẻ ăn rất ngon
- Chương 5: Vào ở tẩm cung của Hoàng Thượng
- Chương 6: Bị lừa cùng giường
- Chương 7: Cấm địa bí mật của hoàng cung
- Chương 8: Nam nhân mặt lạnh như khối băng
- Chương 9: Biến thành vật sở hữu của hắn
- Chương 10: Đi tham quan lâm triều
- Chương 11: Đậu hủ... Chính là bị ăn như vậy
- Chương 12: Con trai của Hoàng Thượng
- Chương 13: Khối băng đại gia khó hầu hạ
- Chương 14: Các ngươi có quan hệ thân mật sao?
- Chương 15: Nàng giống như đột nhiên biến thành bảo bối
- Chương 16: Mọi người ai ai cũng nham hiểm
- Chương 17: Vương gia thần bí Phong gian quốc
- Chương 18: Giống như có người đang ghen?
- Chương 19: Lãng mạn.....Dưới ánh trăng?
- Chương 20: Nhịp tim ái muội
- Chương 21: Vương gia khối băng ghen
- Chương 22: Bị bắt xem nửa thân trần của mỹ nam
- Chương 23: Lần đầu tiên ôm nhau mà ngủ
- Chương 24: Chạy ra khỏi hoàng cung
- Chương 25: Bị bắt hiến vũ
- Chương 26: Đêm nay liền lưu lại thị tẩm đi
- Chương 27: Con của nàng và Hoàng Thượng
- Chương 28: Cấm địa của Hoàng gia
- Chương 29: "Bồi" hoàng thượng lâm triều
- Chương 30: Vì nữ nhân mà đập đầu vào tường
- Chương 31: Như vậy cho nên coi như đã gả!
- Chương 32: Tập tranh bí mật của hoàng thượng
- Chương 33: Cuộc hành trình trốn cung náo nhiệt
- Chương 34: Vậy lấy thân báo đáp đi
- Chương 35: Rốt cục... Bị ăn
- Chương 36: Sau đêm động phòng hoa chúc
- Chương 37: Cải trang vi hành
- Chương 38: Ba nam nhân... Diễn trò luận võ
- Chương 39: Thật là may mắn
- Chương 40: Cứu vớt võ lâm
- Chương 41: Minh chủ võ lâm
- Chương 42: Vào cung hành thích
- Chương 43: Cục than nhỏ, ta hận ngươi
- Chương 44: Hoàng huynh yêu nghiệt
- Chương 45: Hồ ly tinh vô tội
- Chương 46: Nàng muốn nhìn yêu nghiệt
- Chương 47: Kế hoạch ám sát
- Chương 48: Bị hoàng huynh yêu nghiệt bắt đi
- Chương 49: Ngày ngày ở cùng yêu nghiệt
- Chương 50: Khác thường...... Là bởi vì động tâm
- Chương 51: Đều bởi vì yêu
- Chương 52: Người thần bí
- Chương 53: Nàng thành anh hùng
- Chương 54: Nam nhân thay lòng
- Chương 55: "Chết mà sống lại"
- Chương 56: Nàng thành thực vật trân quý cần bảo vệ
- Chương 57: Có người muốn giết nàng
- Chương 58: Đại hỗn chiến bi kịch..... và hài kịch
- Chương 59: Ăn cái đó...... Là có nguy hiểm
- Chương 60: Không phải họa sẽ là phúc
- Chương 61: Ngươi có thể ước gì được nấy sao?
- Chương 62: "Thuộc hạ" phách lối
- Chương 63: Vĩnh viễn trung thành
- Chương 64: Nam nhân là tiểu tam
- Chương 65: Mĩ thiếu niên
- Chương 66: Diệt nước Tề loan
- Chương 67: Hình như có gian tình?
- Chương 68: Gặp phải âm mưu, không cần lo lắng
- Chương 69: Hai người cùng lúc tìm nàng ước hẹn
- Chương 70: Ngươi là nữ nhân tốt
- Chương 71: Lại làm bộ thâm tình với nàng
- Chương 72: Sau này hãy làm bạn với ta đi
- Chương 73: Tiểu tử khả ái
- Chương 74: Rời cung đi hẹn hò
- Chương 75: Cùng tình địch
- Chương 76: Chuyện cũ lại cháy tiếp
- Chương 77: Vô cùng náo nhiệt đi bắt kẻ thông dâm
- Chương 78: Giỏi cho gian tình trắng trợn táo bạo kia
- Chương 79: Chuyện khi làm mẹ kế
- Chương 80: Hắn có nữ nhân khác!
- Chương 81: Tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn đi
- Chương 82: Đi thôi, bỏ trốn thôi!
- Chương 83: Cho nên nàng ở cùng nam nhân khác
- Chương 84: Có nàng, có thiên hạ
- Chương 85: Không phải là tình nhân cũ?
- Chương 86: Thử nghiệm hiệu quả xuân dược...... Khóc
- Chương 87: Khích bác quan hệ bốn nước
- Chương 88: Muốn giang sơn hay muốn mỹ nhân?
- Chương 89: Thú tội và hãm hại
- Chương 90: Nàng có tin vui!
- Chương 91: Tiểu Trong Suốt biến thân
- Chương 92: Tiểu trong suốt nóng nảy
- Chương 93: Nàng nói chuyện thực chọc người tức giận sao?
- Chương 94: Đây mới là xảo quyệt
- Chương 95: Vấn đề dưỡng thai
- Chương 96: Mục đích đám cưới
- Chương 97: Tình cũ có thể quên hay không?
- Chương 98: "Lấy đức thu phục người" thật quá mạnh mẽ!
- Chương 99: Ta đập đầu vào tường đây, ngươi có để cho người sống hay không!
- Chương 100: Tiếp tục"Lấy đức thu phục người"
- Chương 101: Võ công là mây trôi, thông minh quan trọng nhất!
- Chương 102: Cơm nước xong, chúng ta đào tẩm cung lên
- Chương 103: Ngươi rời cung, vậy ai đi xem mặt?
- Chương 104: Tổ chức thành đoàn thể rời cung đi du lịch
- Chương 105: Đập đầu vào tường xong, tới đây bắt đầu làm việc
- Chương 106: Hình như ta là nữ !
- Chương 107: Các ngươi cùng lõa thể chạy qua !
- Chương 108: Người tốt không đấu cùng phúc hắc!
- Chương 109: Bí mật ngoài ý muốn
- Chương 110: Thắng lợi tất nhiên là thuộc về phúc hắc
- Chương 111: Đoan Mộc Ly khi còn bé
- Chương 112: Hai đứa nhỏ vô tư
- Chương 113: Trên đường đi, bị trêu đùa
- Chương 114: Bi kịch luôn là bọn họ
- Chương 115: Mùa đông ấm áp
- Chương 116: Làm sơn tặc cũng không dễ dàng
- Chương 117: Câu dẫn là một kỹ thuật sống
- Chương 118: "Yêu tinh" cũng muốn quốc tế hóa
- Chương 119: Thần tiên rất tuấn tú
- Chương 120: Lịch sử các thần tiên
- Chương 121: Nàng và Tiên đế... Hình như rất sâu xa
- Chương 122: Thần tiên cũng sợ phúc hắc
- Chương 123: Kỳ thực thần tiên không dễ bán
- Chương 124: Bán thân cho chính nương tử của mình
- Chương 125: Kỳ thực mọi người đều rất hạnh phúc
- Chương 126: Ngoại truyện hiện đại: Chuyến đi động kinh
- Chương 127: Ngoại truyện hiện đại: Kỳ thật là đi báo thù
- Chương 128: Ngoại truyện hiện đại: Dân chúng hiện đại chịu khổ rồi
- Chương 129: Ngoại truyện hiện đại: Bọn họ nổi tiếng
- Chương 130: Ngoại truyện hiện đại: Dạ Cẩm
- Chương 131: Ngoại truyện hiện đại: Trời sinh một đôi
- Chương 132: Cửa thời không biến mất
- Chương 133: Tiểu đội động kinh "Kiểm tra cuối kỳ "
- Chương 134: Đào hố chôn nàng ta đi
- Chương 135: Người tình cũ thần bí
- Chương 136: Giả trang nữ nhân là kỹ thuật sống
- Chương 137: Phải bình tĩnh thổ lộ
- Chương 138: Ngoại truyện Tiểu Dật: Nương tử tương lai
- Chương 139: Hồi ký của Quả Quả
- Chương 140: Hồi ký của Quả Quả: Ô, không nên ăn nàng!
- Chương 141: Hồi ký của Quả Quả: Từ từ tình yêu sẽ đến
- Chương 142: Sắc tâm mênh mông, Sắc đảm quá thiếu
- Chương 143: Ai là người động kinh nhất
- Chương 144: Giấy hưu thư cho ai
- Chương 145: Rốt cục cũng tìm được cơ hội báo thù!
- Chương 146: Nàng dám không chịu trách nhiệm với ta?!
- Chương 147: Ta dự định sờ chết hắn!
- Chương 148: Thật mạnh mẽ, tự học thành tài!
- Chương 149: Đây là trả thù!
- Chương 150: Ta muốn sờ sờ hắn
- Chương 151: Thiên hạ ai không động kinh
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta
Chương 119: Thần tiên rất tuấn tú
Đừng nói Tiểu Trong Suốt cùng Oa Oa , chính trên đầu nàng lúc đó còn thêm một gốc cây nhỏ đây. . . . . . Hic hic.
Nghe được nàng miêu tả, nam nhân tóc bạch kim cau mày, giống như đang lâm vào trầm tư.
"Hắn ngay cả người muốn tìm hình dạng ra sao cũng không phân biệt rõ?" Phi Phi hỏi.
Đúng vậy, Quý Ngữ Hàm cũng cảm thấy kỳ quái, đem những lời này phiên dịch cho hắn nghe.
Nam nhân tóc bạch kim tức giận trả lời, "Cái gì hình dạng, hắn cũng không phải là hồ ly!"
"Vậy hắn là . . . . . Yêu tinh gì thế?"
"Cái gì, cái gì yêu tinh?"
Nam nhân tóc bạch kim mới vừa ý thức được bọn họ hiểu lầm, giận đến mặt cũng tím ngắt, "Các ngươi cho rằng ta là yêu tinh!"
". . . . . ." Chẳng lẽ không đúng sao. . . . . .
Cảm giác mình cùng nam nhân này mướn hiểu nhau có chút quá khó khăn, Quý Ngữ Hàm an tâm làm tiểu phiên dịch, đem nhiệm vụ "Ngoại giao" giao cho Đoan Mộc Ly.
"Tự giới thiệu mình đi." Đoan Mộc Ly rất bình tĩnh mở miệng.
Nam nhân tóc bạch kim giống như là cao ngạo đã quen, nghe lời nói giống như mệnh lệnh kia rất không thoải mái, "Tại sao ta phải nói rõ thân phận với các người?"
"Ngươi không nói cũng không quan hệ, " Đoan Mộc Ly cười nói, "Chúng ta vừa đúng có thể tiếp tục xem ngươi là yêu tinh."
Sự thật chứng minh, bất kể là người hay không, chỉ cần tính khí của bạn đó nóng nảy, đều là không chịu nổi phép khích tướng .
Nam nhân tóc bạch kim mặt đen lại, nổi giận đùng đùng nói một chuỗi dài.
Cũng nóng vội muốn biết thân phận của hắn, một đám người đợi hắn nói xong, liền đồng loạt nhìn về phía Quý Ngữ Hàm, chờ nàng phiên dịch.
". . . . . ."
Quý Ngữ Hàm che mặt, "Quá nhiều từ lạ, đại đa số cũng nghe không hiểu. . . . . ."
". . . . . ." Mọi người khinh bỉ nàng.
Quý Ngữ Hàm muốn thu hồi cứu vãn hình tượng, "Ta giống như nghe được cái từ thần thần gì đó."
"Bệnh thần kinh chăng?" Không Không lập tức suy đoán.
". . . . . . Không phải, là thần tiên."
"Thần tiên?"
Mọi người hoài nghi nhìn nam nhân tóc bạch kim, "Thần tiên làm sao ngay cả lời của chúng ta cũng lại không biết nói?"
". . . . . ." Không thể kỳ thị người ta là người nước ngoài chứ. . . . . .
Mặc dù là nghĩ như vậy, Quý Ngữ Hàm vẫn đem những lời này phiên dịch cho nam nhân tóc bạch kim nghe, thuận tiện nói cho hắn biết, trước đó lời của hắn nói có hơn phân nửa nghe không hiểu. . . . . .
Sắc mặt nam nhân tóc bạch kim kém cỏi, "Ta sẽ quay lại ngay!"
Vừa dứt lời, cả người hắn đã từ biến mất trước mắt mọi người.
Chờ nam nhân tóc bạch kim trở lại trước mặt mọi người, thần sắc rất là đắc ý, "Bọn ngươi nghe ta nói. . . . . ."
". . . . . ." Mọi người đen mặt nghe hắn huyên thuyên nói một đống cổ văn.
Quý Ngữ Hàm kinh ngạc, sao chỉ thoáng một cái, trở lại liền biết nói Hán ngữ ?
Chẳng lẽ hắn thật ra là người máy, mới vừa rồi trở về cài đặt phần mềm phiên dịch. . . . . .
Nhưng mà. . . . . .
Quý Ngữ Hàm rơi lệ ý bảo hắn tạm ngừng trước, chính là dùng tiếng Anh cùng hắn nói rõ.
"Ngươi dùng từ quá cổ rồi, nghe rất không được tự nhiên. . . . . ."
Hic hic, đúng thật là lời của phần mềm, đi về thăng cấp đi!
". . . . . ."
Mặt bạn nam nhân tóc bạch kim đen lại, lúc này ngay cả chào hỏi đều không thèm để ý đến, trực tiếp biến mất.
Hắn trở về, có chút hổn hển nhìn bọn họ, "Lần này được rồi chứ?"
"Lần này được rồi." Mọi người cùng rơi lệ.
"Ta là thần tiên, không phải là yêu tinh!"
Nam nhân tóc bạch kim đã bị gây sức ép đến mức không có ý định giải thích, chỉ ngắn gọn nói một câu như vậy.
Đợi nửa ngày cũng không có câu tiếp theo, Không Không khinh bỉ hắn, " Ngôn ngữ thần tiên thật không phong phú."
Một chuyện sinh động biết bao nhiêu, nhưng khi vào miệng hắn, để cho hắn nói thành ra như vậy.
Dù thế nào thì cũng nên nói "Ta là thần tiên, ở tại một nơi có sông có núi hữu tình chứ”?
Không biết Không Không định nói ra ý tưởng như vậy, mọi người còn rất đồng ý gật đầu.
Nam nhân tóc bạch kim tức giận nhìn bọn họ một cái, "Bổn thần tiên không so đo với các ngươi!"
Vừa nói vừa nhìn chung quanh một chút, "Nơi này đến tột cùng là nơi nào, sao võ công của Bổn thần tiên cũng bị mất?"
Xem ra nhựa cây của U Minh đằng đối với thần tiên cũng có tác dụng?
Mọi người rất không yên lòng không giải thích, chẳng qua là hướng về phía hắn cười trộm.
"Ngươi nói ngươi là thần tiên, trước kia biến làm sói để làm gì!" Phi Phi rất hoài nghi hỏi hắn.
"Bổn thần tiên muốn xem một chút nhân loại các ngươi có thiện tâm hay không."
"Là muốn mượn chuyện bị thương đến gần chúng ta." Đoan Mộc Ly rất bình tĩnh cười vạch trần hắn.
". . . . . . Nói nhăng gì đó, Bổn thần tiên muốn đến gần loài người, còn phải dùng ngụy trang bị thương sao!"
"Nếu không ngươi tại sao phải biến thêm một lần làm thỏ? Không phải là bởi vì Quả Quả sợ sói, cho nên ngươi muốn biến thành động vật khả ái ?"
". . . . . . Không phải!" Nam nhân tóc bạch kim chết sống không thừa nhận chuyện mất mặt.
" Cũng nhanh trả lời đúng đi! Chúng ta không muốn nhìn thấy hắn thẩm vấn người khác!" Mọi người cùng nhau quát hắn.
". . . . . . Làm càn! Ta là thần tiên!"
"Vậy thì thế nào?" Mọi người đã bắt đầu rút đao . . . . . .
"Khụ, khụ, bình tĩnh, bình tĩnh. . . . . ." Quý Ngữ Hàm rơi lệ,bước ra duy trì hòa bình ổn định.
Nam nhân tóc bạch kim mặc dù luôn luôn"con đường làm quan không thuận" , nhưng cũng không có tiếp xúc qua những người không sợ thần tiên như vậy, không khỏi ngây dại.
"Ngươi cố ý đến gần chúng ta làm gì?" Phi Phi hỏi hắn.
". . . . . . Tìm tiên."
Ánh mắt của nam nhân tóc bạch kim khi hắn quét một lần, cuối cùng rơi vào trên người Quý Ngữ Hàm, "Còn muốn đem nàng mang đi."
"Hòa bình, hòa bình!"
Quý Ngữ Hàm lập tức ngăn cản mọi người đang muốn rút đao chém người, sau đó nghi ngờ hỏi, "Mang ta đi làm gì?"
"Đi làm thần tiên!" Nam nhân tóc bạch kim rất đắc ý mà trả lời.
"Gạt người, đánh hắn!"
Cũng không biết là người nào thét lên một tiếng, tất cả mọi người rất không khách khí nắm chặc quả đấm, hành hung"Tên lường gạt" .
"Rõ ràng là tên yêu tinh, giả bộ làm thần tiên gì chứ!"
"Còn muốn lừa gạt? Ngươi cho rằng ngươi là bọn buôn người a!"
Mọi người vừa đánh vừa chửi. . . . . .
Võ công của nam nhân tóc bạch kim đã biến mất, hiện tại cũng không có nhiều năng lực đánh trả, hắn thật ra có thể di chuyển trong nháy mắt, nhưng một đám người vây quanh hắn, hắn di chuyển không được. . . . . .
Từ người đến tiên, hắn sống nhiều năm cũng không từng bị vây đánh như vậy, hiện tại không khỏi tức giận kêu to, "Dừng tay! Các ngươi những loài người to gan lớn mật, buông Bổn thần tiên ra!"
"Còn giả bộ!" Tiếp tục đánh.
"Ta không phải giả bộ! Ta có chứng cứ!"
Bị đánh cho nóng nảy, tóc bạch kim nam nhân rốt cục chịu để xuống dáng vẻ, không đem ba chữ "Bổn thần tiên" này treo ở khóe miệng .
Mọi người tạm thời ngừng tay, nhìn thấy hắn từ trong lòng ngực móc ra một khối bảng hiệu, trên đó viết. . . . . . Thứ chữ mà bọn họ không biết.
" Bảng hiệu tùy tiện kia liền dám lừa gạt người! Tiếp tục đánh!"
Quý Ngữ Hàm rơi lệ nhìn trên bảng hiệu viết chữ Pháp, là thẻ căn cước, làm thông dụng quốc tế a. . . . . .
Đánh một trận, cơn tức giận mọi người cũng tiêu tan "Còn dám có ý với Cục than nhỏ, chúng ta trực tiếp giết ngươi!”
"Ai có ý gì với nàng ta!"
Nam nhân tóc bạch kim nổi giận đùng đùng đứng lên, từ trong lòng lấy ra một thứ gì đó giống như cuốn sổ.
"Không phải nàng ta đã từng ăn Tiên Hạc quả, Ảnh Linh Chi, U Minh quả sao?"
Lật từng tờ, từng tờ ghi rõ từng việc, nam nhân tóc bạch kim hỏi bọn họ.
Mấy người Quý Ngữ Hàm có chút tin tưởng.
Những thứ đồ trước kia, rất nhiều người biết nàng đã ăn, nhưng chuyện về U Minh quả chỉ có mấy người bọn họ mới biết.
Bất quá . . . . . .
"Ngươi ngàn vạn lần đừng bảo ăn được ba thứ đó có thể thành tiên."
"Dĩ nhiên không phải!"
Nam nhân tóc bạch kim nói, "Những thứ này chỉ cần vận khí tốt là có thể ăn được, nhưng muốn làm thần tiên không phải dễ dàng như vậy!"
"Vậy còn có điều kiện gì?"
"Chính là ngươi có tâm hồn lương thiện đã cứu một thần tiên!"
". . . . . . uhm." Quý Ngữ Hàm gật đầu, không kích động.
Không chỉ nàng, những người khác đối với cuộc nói chuyện giống như không hề hứng thú, xoay người chuẩn bị trở về.
"Các ngươi đứng lại cho bổn thần tiên!"
Nam nhân tóc bạch kim nổi giận đùng đùng, đứng chắn trước mặt, "Các ngươi vẫn chưa tin ta là thần tiên? !"
"Tạm tin." Mọi người không để ý trả lời.
"Tin còn dám làm ra phản ứng này? Bổn thần tiên sẽ không để mắt đến loại người cuồng vọng như các ngươi ! Đây chính là cơ hội thành tiên, các ngươi ‘ uhm ’ một tiếng coi như xong? !"
Phi Phi tức giận liếc hắn một cái, "Xem ra thần tiên cũng không có gì không dậy nổi , vấn đề đơn giản như vậy còn hỏi, người thông minh thấp nhất trong chúng ta cũng có thể trả lời."
"Không sai ~" những người khác phụ họa.
"Không Không, ngươi nói cho hắn biết tại sao!"
". . . . . . Tại sao là ta!"
Không Không nổi giận, "Không phải là nên để cho người thông minh thấp nhất trong chúng ta trả lời sao?"
Mọi người rất vô lương nhìn hắn, dùng ánh mắt trả lời, ngươi không phải thế sao. . . . . .
"Nói bậy! Rõ ràng ta. . . . . ."
Ánh mắt Không Không quay một vòng ở trên người mọi người, sau đó vội vã thay đổi sắc mặt, vẻ mặt bi tráng xông tới gã tóc bạch kim nói, "Ta tới giải thích cho ngươi."
Nam nhân tóc bạch kim khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt kiêu căng nhìn hắn.
"Con kia tiểu hồ ly thì khỏi nói , lần đầu tiên ngươi biến thành con sói bị thương, thấy chúng ta không cứu ngươi, còn lại thay đổi thành một con thỏ, ngươi căn bản là ước gì có người cứu!"
Không Không cố gắng giải thích, muốn chứng minh mình thông minh còn là đĩnh cao, "Nếu như thành tiên thật sự là chuyện tốt trăm năm khó gặp, ngươi còn có thể tự hành hạ mình như thế sao?"
Đây không phải đang cần chọn người thăng tiên , hoàn toàn là cuống cuồng đi tìm người làm thần tiên sao! Nhất định không phải là chuyện tốt!
". . . . . ."
Nam nhân tóc bạch kim cứng mặt, nói láo, "Đó là Bổn thần tiên từ bi, vì hoài nghi muốn cho các ngươi thêm một lần cơ hội!"
Một đám người cau mày, nghiên cứu vẻ mặt của hắn.
Sau đó Phi Phi vỗ vỗ Không Không, "Ta thấy ngươi không cần tiếp tục bái sư , học cũng không dùng được."
"Không sai."
Dạ Cẩm tiếp lời nói, " Chuyện gạt người chính là phải nhờ vào năng khiếu bẩm sinh, dáng dấp gương mặt đó của Đoan Mộc Ly sẽ khiến cho người khác không thể phòng bị."
"Ừ, " Tiểu Mễ nói tiếp, "Nhìn nam nhân tóc bạch kim này chính là tính khí nóng nảy, câu ‘ từ bi vì hoài nghi ’ mà để cho hắn nói, thật rất không thể tin."
Một đám người phân tích xong, Không Không như đưa đám, xoa trán, "Chẳng lẽ ta sẽ không phát triển thật sao. . . . . ."
Bọn họ ngươi một câu, ta một câu , nam nhân tóc bạch kim sau khi nghe xong mặt cũng xanh ngắt, "Các ngươi, đám người nhân loại này! Lại dám cười nhạo Bổn thần tiên!"
Mọi người không để ý tới hắn, xoay người rời đi, lưu lại một mình hắn nổi giận. . . . . .
Đoan Mộc Ly quay đầu, cười "Trợ giúp" hắn, "Nếu như có gì khó xử, thì nên nói thật đi, nếu không bọn họ có thể đem ngươi làm người xấu."
". . . . . ." Mồ hôi lạnh trên đầu mọi người không ngừng trợt xuống, lại một người bị lừa gạt ra đời.
Không đúng, lúc này bị lừa gạt chính là bạn thần tiên nào đó.
Do dự một chút, suy nghĩ một chút, lần này cần mang người trở về, trở về Tiên giới phải đối mặt với tình huống. . . . . .
Nam nhân tóc bạch kim quyết định thẳng thắn.
Vì vậy một đám người trở lại dùng nhà gỗ nhỏ làm phòng nghị sự, chuẩn bị nghe hắn kể chuyện.
"Bổn thần tiên gọi là Allah Reis. . . . . ." Một chuỗi dài âm tiết.
Mọi người đen mặt, Quý Ngữ Hàm bước ra cứu vãn mọi người, "Cái đó. . . . . . Tên của ngươi quá dài, không bằng liền lấy ba chữ đầu, gọi. . . . . . Allah Lôi đi." Vẻ mặt bạn Quý Ngữ Hàm rất nghiêm túc.
"Có thể."
Nam nhân tóc bạch kim đối với cái tên này coi như hài lòng, không biết cái tên của mình biết bao nhiêu ngây thơ.
Thay vì nói thẳng thắn chân tướng, không bằng Allah Lôi nói về chuyện bi kịch sau khi hắn thành tiên .
Chuyện là như vầy. . . . . .
Nghe được nàng miêu tả, nam nhân tóc bạch kim cau mày, giống như đang lâm vào trầm tư.
"Hắn ngay cả người muốn tìm hình dạng ra sao cũng không phân biệt rõ?" Phi Phi hỏi.
Đúng vậy, Quý Ngữ Hàm cũng cảm thấy kỳ quái, đem những lời này phiên dịch cho hắn nghe.
Nam nhân tóc bạch kim tức giận trả lời, "Cái gì hình dạng, hắn cũng không phải là hồ ly!"
"Vậy hắn là . . . . . Yêu tinh gì thế?"
"Cái gì, cái gì yêu tinh?"
Nam nhân tóc bạch kim mới vừa ý thức được bọn họ hiểu lầm, giận đến mặt cũng tím ngắt, "Các ngươi cho rằng ta là yêu tinh!"
". . . . . ." Chẳng lẽ không đúng sao. . . . . .
Cảm giác mình cùng nam nhân này mướn hiểu nhau có chút quá khó khăn, Quý Ngữ Hàm an tâm làm tiểu phiên dịch, đem nhiệm vụ "Ngoại giao" giao cho Đoan Mộc Ly.
"Tự giới thiệu mình đi." Đoan Mộc Ly rất bình tĩnh mở miệng.
Nam nhân tóc bạch kim giống như là cao ngạo đã quen, nghe lời nói giống như mệnh lệnh kia rất không thoải mái, "Tại sao ta phải nói rõ thân phận với các người?"
"Ngươi không nói cũng không quan hệ, " Đoan Mộc Ly cười nói, "Chúng ta vừa đúng có thể tiếp tục xem ngươi là yêu tinh."
Sự thật chứng minh, bất kể là người hay không, chỉ cần tính khí của bạn đó nóng nảy, đều là không chịu nổi phép khích tướng .
Nam nhân tóc bạch kim mặt đen lại, nổi giận đùng đùng nói một chuỗi dài.
Cũng nóng vội muốn biết thân phận của hắn, một đám người đợi hắn nói xong, liền đồng loạt nhìn về phía Quý Ngữ Hàm, chờ nàng phiên dịch.
". . . . . ."
Quý Ngữ Hàm che mặt, "Quá nhiều từ lạ, đại đa số cũng nghe không hiểu. . . . . ."
". . . . . ." Mọi người khinh bỉ nàng.
Quý Ngữ Hàm muốn thu hồi cứu vãn hình tượng, "Ta giống như nghe được cái từ thần thần gì đó."
"Bệnh thần kinh chăng?" Không Không lập tức suy đoán.
". . . . . . Không phải, là thần tiên."
"Thần tiên?"
Mọi người hoài nghi nhìn nam nhân tóc bạch kim, "Thần tiên làm sao ngay cả lời của chúng ta cũng lại không biết nói?"
". . . . . ." Không thể kỳ thị người ta là người nước ngoài chứ. . . . . .
Mặc dù là nghĩ như vậy, Quý Ngữ Hàm vẫn đem những lời này phiên dịch cho nam nhân tóc bạch kim nghe, thuận tiện nói cho hắn biết, trước đó lời của hắn nói có hơn phân nửa nghe không hiểu. . . . . .
Sắc mặt nam nhân tóc bạch kim kém cỏi, "Ta sẽ quay lại ngay!"
Vừa dứt lời, cả người hắn đã từ biến mất trước mắt mọi người.
Chờ nam nhân tóc bạch kim trở lại trước mặt mọi người, thần sắc rất là đắc ý, "Bọn ngươi nghe ta nói. . . . . ."
". . . . . ." Mọi người đen mặt nghe hắn huyên thuyên nói một đống cổ văn.
Quý Ngữ Hàm kinh ngạc, sao chỉ thoáng một cái, trở lại liền biết nói Hán ngữ ?
Chẳng lẽ hắn thật ra là người máy, mới vừa rồi trở về cài đặt phần mềm phiên dịch. . . . . .
Nhưng mà. . . . . .
Quý Ngữ Hàm rơi lệ ý bảo hắn tạm ngừng trước, chính là dùng tiếng Anh cùng hắn nói rõ.
"Ngươi dùng từ quá cổ rồi, nghe rất không được tự nhiên. . . . . ."
Hic hic, đúng thật là lời của phần mềm, đi về thăng cấp đi!
". . . . . ."
Mặt bạn nam nhân tóc bạch kim đen lại, lúc này ngay cả chào hỏi đều không thèm để ý đến, trực tiếp biến mất.
Hắn trở về, có chút hổn hển nhìn bọn họ, "Lần này được rồi chứ?"
"Lần này được rồi." Mọi người cùng rơi lệ.
"Ta là thần tiên, không phải là yêu tinh!"
Nam nhân tóc bạch kim đã bị gây sức ép đến mức không có ý định giải thích, chỉ ngắn gọn nói một câu như vậy.
Đợi nửa ngày cũng không có câu tiếp theo, Không Không khinh bỉ hắn, " Ngôn ngữ thần tiên thật không phong phú."
Một chuyện sinh động biết bao nhiêu, nhưng khi vào miệng hắn, để cho hắn nói thành ra như vậy.
Dù thế nào thì cũng nên nói "Ta là thần tiên, ở tại một nơi có sông có núi hữu tình chứ”?
Không biết Không Không định nói ra ý tưởng như vậy, mọi người còn rất đồng ý gật đầu.
Nam nhân tóc bạch kim tức giận nhìn bọn họ một cái, "Bổn thần tiên không so đo với các ngươi!"
Vừa nói vừa nhìn chung quanh một chút, "Nơi này đến tột cùng là nơi nào, sao võ công của Bổn thần tiên cũng bị mất?"
Xem ra nhựa cây của U Minh đằng đối với thần tiên cũng có tác dụng?
Mọi người rất không yên lòng không giải thích, chẳng qua là hướng về phía hắn cười trộm.
"Ngươi nói ngươi là thần tiên, trước kia biến làm sói để làm gì!" Phi Phi rất hoài nghi hỏi hắn.
"Bổn thần tiên muốn xem một chút nhân loại các ngươi có thiện tâm hay không."
"Là muốn mượn chuyện bị thương đến gần chúng ta." Đoan Mộc Ly rất bình tĩnh cười vạch trần hắn.
". . . . . . Nói nhăng gì đó, Bổn thần tiên muốn đến gần loài người, còn phải dùng ngụy trang bị thương sao!"
"Nếu không ngươi tại sao phải biến thêm một lần làm thỏ? Không phải là bởi vì Quả Quả sợ sói, cho nên ngươi muốn biến thành động vật khả ái ?"
". . . . . . Không phải!" Nam nhân tóc bạch kim chết sống không thừa nhận chuyện mất mặt.
" Cũng nhanh trả lời đúng đi! Chúng ta không muốn nhìn thấy hắn thẩm vấn người khác!" Mọi người cùng nhau quát hắn.
". . . . . . Làm càn! Ta là thần tiên!"
"Vậy thì thế nào?" Mọi người đã bắt đầu rút đao . . . . . .
"Khụ, khụ, bình tĩnh, bình tĩnh. . . . . ." Quý Ngữ Hàm rơi lệ,bước ra duy trì hòa bình ổn định.
Nam nhân tóc bạch kim mặc dù luôn luôn"con đường làm quan không thuận" , nhưng cũng không có tiếp xúc qua những người không sợ thần tiên như vậy, không khỏi ngây dại.
"Ngươi cố ý đến gần chúng ta làm gì?" Phi Phi hỏi hắn.
". . . . . . Tìm tiên."
Ánh mắt của nam nhân tóc bạch kim khi hắn quét một lần, cuối cùng rơi vào trên người Quý Ngữ Hàm, "Còn muốn đem nàng mang đi."
"Hòa bình, hòa bình!"
Quý Ngữ Hàm lập tức ngăn cản mọi người đang muốn rút đao chém người, sau đó nghi ngờ hỏi, "Mang ta đi làm gì?"
"Đi làm thần tiên!" Nam nhân tóc bạch kim rất đắc ý mà trả lời.
"Gạt người, đánh hắn!"
Cũng không biết là người nào thét lên một tiếng, tất cả mọi người rất không khách khí nắm chặc quả đấm, hành hung"Tên lường gạt" .
"Rõ ràng là tên yêu tinh, giả bộ làm thần tiên gì chứ!"
"Còn muốn lừa gạt? Ngươi cho rằng ngươi là bọn buôn người a!"
Mọi người vừa đánh vừa chửi. . . . . .
Võ công của nam nhân tóc bạch kim đã biến mất, hiện tại cũng không có nhiều năng lực đánh trả, hắn thật ra có thể di chuyển trong nháy mắt, nhưng một đám người vây quanh hắn, hắn di chuyển không được. . . . . .
Từ người đến tiên, hắn sống nhiều năm cũng không từng bị vây đánh như vậy, hiện tại không khỏi tức giận kêu to, "Dừng tay! Các ngươi những loài người to gan lớn mật, buông Bổn thần tiên ra!"
"Còn giả bộ!" Tiếp tục đánh.
"Ta không phải giả bộ! Ta có chứng cứ!"
Bị đánh cho nóng nảy, tóc bạch kim nam nhân rốt cục chịu để xuống dáng vẻ, không đem ba chữ "Bổn thần tiên" này treo ở khóe miệng .
Mọi người tạm thời ngừng tay, nhìn thấy hắn từ trong lòng ngực móc ra một khối bảng hiệu, trên đó viết. . . . . . Thứ chữ mà bọn họ không biết.
" Bảng hiệu tùy tiện kia liền dám lừa gạt người! Tiếp tục đánh!"
Quý Ngữ Hàm rơi lệ nhìn trên bảng hiệu viết chữ Pháp, là thẻ căn cước, làm thông dụng quốc tế a. . . . . .
Đánh một trận, cơn tức giận mọi người cũng tiêu tan "Còn dám có ý với Cục than nhỏ, chúng ta trực tiếp giết ngươi!”
"Ai có ý gì với nàng ta!"
Nam nhân tóc bạch kim nổi giận đùng đùng đứng lên, từ trong lòng lấy ra một thứ gì đó giống như cuốn sổ.
"Không phải nàng ta đã từng ăn Tiên Hạc quả, Ảnh Linh Chi, U Minh quả sao?"
Lật từng tờ, từng tờ ghi rõ từng việc, nam nhân tóc bạch kim hỏi bọn họ.
Mấy người Quý Ngữ Hàm có chút tin tưởng.
Những thứ đồ trước kia, rất nhiều người biết nàng đã ăn, nhưng chuyện về U Minh quả chỉ có mấy người bọn họ mới biết.
Bất quá . . . . . .
"Ngươi ngàn vạn lần đừng bảo ăn được ba thứ đó có thể thành tiên."
"Dĩ nhiên không phải!"
Nam nhân tóc bạch kim nói, "Những thứ này chỉ cần vận khí tốt là có thể ăn được, nhưng muốn làm thần tiên không phải dễ dàng như vậy!"
"Vậy còn có điều kiện gì?"
"Chính là ngươi có tâm hồn lương thiện đã cứu một thần tiên!"
". . . . . . uhm." Quý Ngữ Hàm gật đầu, không kích động.
Không chỉ nàng, những người khác đối với cuộc nói chuyện giống như không hề hứng thú, xoay người chuẩn bị trở về.
"Các ngươi đứng lại cho bổn thần tiên!"
Nam nhân tóc bạch kim nổi giận đùng đùng, đứng chắn trước mặt, "Các ngươi vẫn chưa tin ta là thần tiên? !"
"Tạm tin." Mọi người không để ý trả lời.
"Tin còn dám làm ra phản ứng này? Bổn thần tiên sẽ không để mắt đến loại người cuồng vọng như các ngươi ! Đây chính là cơ hội thành tiên, các ngươi ‘ uhm ’ một tiếng coi như xong? !"
Phi Phi tức giận liếc hắn một cái, "Xem ra thần tiên cũng không có gì không dậy nổi , vấn đề đơn giản như vậy còn hỏi, người thông minh thấp nhất trong chúng ta cũng có thể trả lời."
"Không sai ~" những người khác phụ họa.
"Không Không, ngươi nói cho hắn biết tại sao!"
". . . . . . Tại sao là ta!"
Không Không nổi giận, "Không phải là nên để cho người thông minh thấp nhất trong chúng ta trả lời sao?"
Mọi người rất vô lương nhìn hắn, dùng ánh mắt trả lời, ngươi không phải thế sao. . . . . .
"Nói bậy! Rõ ràng ta. . . . . ."
Ánh mắt Không Không quay một vòng ở trên người mọi người, sau đó vội vã thay đổi sắc mặt, vẻ mặt bi tráng xông tới gã tóc bạch kim nói, "Ta tới giải thích cho ngươi."
Nam nhân tóc bạch kim khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt kiêu căng nhìn hắn.
"Con kia tiểu hồ ly thì khỏi nói , lần đầu tiên ngươi biến thành con sói bị thương, thấy chúng ta không cứu ngươi, còn lại thay đổi thành một con thỏ, ngươi căn bản là ước gì có người cứu!"
Không Không cố gắng giải thích, muốn chứng minh mình thông minh còn là đĩnh cao, "Nếu như thành tiên thật sự là chuyện tốt trăm năm khó gặp, ngươi còn có thể tự hành hạ mình như thế sao?"
Đây không phải đang cần chọn người thăng tiên , hoàn toàn là cuống cuồng đi tìm người làm thần tiên sao! Nhất định không phải là chuyện tốt!
". . . . . ."
Nam nhân tóc bạch kim cứng mặt, nói láo, "Đó là Bổn thần tiên từ bi, vì hoài nghi muốn cho các ngươi thêm một lần cơ hội!"
Một đám người cau mày, nghiên cứu vẻ mặt của hắn.
Sau đó Phi Phi vỗ vỗ Không Không, "Ta thấy ngươi không cần tiếp tục bái sư , học cũng không dùng được."
"Không sai."
Dạ Cẩm tiếp lời nói, " Chuyện gạt người chính là phải nhờ vào năng khiếu bẩm sinh, dáng dấp gương mặt đó của Đoan Mộc Ly sẽ khiến cho người khác không thể phòng bị."
"Ừ, " Tiểu Mễ nói tiếp, "Nhìn nam nhân tóc bạch kim này chính là tính khí nóng nảy, câu ‘ từ bi vì hoài nghi ’ mà để cho hắn nói, thật rất không thể tin."
Một đám người phân tích xong, Không Không như đưa đám, xoa trán, "Chẳng lẽ ta sẽ không phát triển thật sao. . . . . ."
Bọn họ ngươi một câu, ta một câu , nam nhân tóc bạch kim sau khi nghe xong mặt cũng xanh ngắt, "Các ngươi, đám người nhân loại này! Lại dám cười nhạo Bổn thần tiên!"
Mọi người không để ý tới hắn, xoay người rời đi, lưu lại một mình hắn nổi giận. . . . . .
Đoan Mộc Ly quay đầu, cười "Trợ giúp" hắn, "Nếu như có gì khó xử, thì nên nói thật đi, nếu không bọn họ có thể đem ngươi làm người xấu."
". . . . . ." Mồ hôi lạnh trên đầu mọi người không ngừng trợt xuống, lại một người bị lừa gạt ra đời.
Không đúng, lúc này bị lừa gạt chính là bạn thần tiên nào đó.
Do dự một chút, suy nghĩ một chút, lần này cần mang người trở về, trở về Tiên giới phải đối mặt với tình huống. . . . . .
Nam nhân tóc bạch kim quyết định thẳng thắn.
Vì vậy một đám người trở lại dùng nhà gỗ nhỏ làm phòng nghị sự, chuẩn bị nghe hắn kể chuyện.
"Bổn thần tiên gọi là Allah Reis. . . . . ." Một chuỗi dài âm tiết.
Mọi người đen mặt, Quý Ngữ Hàm bước ra cứu vãn mọi người, "Cái đó. . . . . . Tên của ngươi quá dài, không bằng liền lấy ba chữ đầu, gọi. . . . . . Allah Lôi đi." Vẻ mặt bạn Quý Ngữ Hàm rất nghiêm túc.
"Có thể."
Nam nhân tóc bạch kim đối với cái tên này coi như hài lòng, không biết cái tên của mình biết bao nhiêu ngây thơ.
Thay vì nói thẳng thắn chân tướng, không bằng Allah Lôi nói về chuyện bi kịch sau khi hắn thành tiên .
Chuyện là như vầy. . . . . .
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Bi kịch lần đầu tiên gặp mặt
- Chương 2: Ăn quả táo cũng có thể gây tai nạn chết người
- Chương 3: Dĩ nhiên là Hoàng Thượng!
- Chương 4: Trông ngươi có vẻ ăn rất ngon
- Chương 5: Vào ở tẩm cung của Hoàng Thượng
- Chương 6: Bị lừa cùng giường
- Chương 7: Cấm địa bí mật của hoàng cung
- Chương 8: Nam nhân mặt lạnh như khối băng
- Chương 9: Biến thành vật sở hữu của hắn
- Chương 10: Đi tham quan lâm triều
- Chương 11: Đậu hủ... Chính là bị ăn như vậy
- Chương 12: Con trai của Hoàng Thượng
- Chương 13: Khối băng đại gia khó hầu hạ
- Chương 14: Các ngươi có quan hệ thân mật sao?
- Chương 15: Nàng giống như đột nhiên biến thành bảo bối
- Chương 16: Mọi người ai ai cũng nham hiểm
- Chương 17: Vương gia thần bí Phong gian quốc
- Chương 18: Giống như có người đang ghen?
- Chương 19: Lãng mạn.....Dưới ánh trăng?
- Chương 20: Nhịp tim ái muội
- Chương 21: Vương gia khối băng ghen
- Chương 22: Bị bắt xem nửa thân trần của mỹ nam
- Chương 23: Lần đầu tiên ôm nhau mà ngủ
- Chương 24: Chạy ra khỏi hoàng cung
- Chương 25: Bị bắt hiến vũ
- Chương 26: Đêm nay liền lưu lại thị tẩm đi
- Chương 27: Con của nàng và Hoàng Thượng
- Chương 28: Cấm địa của Hoàng gia
- Chương 29: "Bồi" hoàng thượng lâm triều
- Chương 30: Vì nữ nhân mà đập đầu vào tường
- Chương 31: Như vậy cho nên coi như đã gả!
- Chương 32: Tập tranh bí mật của hoàng thượng
- Chương 33: Cuộc hành trình trốn cung náo nhiệt
- Chương 34: Vậy lấy thân báo đáp đi
- Chương 35: Rốt cục... Bị ăn
- Chương 36: Sau đêm động phòng hoa chúc
- Chương 37: Cải trang vi hành
- Chương 38: Ba nam nhân... Diễn trò luận võ
- Chương 39: Thật là may mắn
- Chương 40: Cứu vớt võ lâm
- Chương 41: Minh chủ võ lâm
- Chương 42: Vào cung hành thích
- Chương 43: Cục than nhỏ, ta hận ngươi
- Chương 44: Hoàng huynh yêu nghiệt
- Chương 45: Hồ ly tinh vô tội
- Chương 46: Nàng muốn nhìn yêu nghiệt
- Chương 47: Kế hoạch ám sát
- Chương 48: Bị hoàng huynh yêu nghiệt bắt đi
- Chương 49: Ngày ngày ở cùng yêu nghiệt
- Chương 50: Khác thường...... Là bởi vì động tâm
- Chương 51: Đều bởi vì yêu
- Chương 52: Người thần bí
- Chương 53: Nàng thành anh hùng
- Chương 54: Nam nhân thay lòng
- Chương 55: "Chết mà sống lại"
- Chương 56: Nàng thành thực vật trân quý cần bảo vệ
- Chương 57: Có người muốn giết nàng
- Chương 58: Đại hỗn chiến bi kịch..... và hài kịch
- Chương 59: Ăn cái đó...... Là có nguy hiểm
- Chương 60: Không phải họa sẽ là phúc
- Chương 61: Ngươi có thể ước gì được nấy sao?
- Chương 62: "Thuộc hạ" phách lối
- Chương 63: Vĩnh viễn trung thành
- Chương 64: Nam nhân là tiểu tam
- Chương 65: Mĩ thiếu niên
- Chương 66: Diệt nước Tề loan
- Chương 67: Hình như có gian tình?
- Chương 68: Gặp phải âm mưu, không cần lo lắng
- Chương 69: Hai người cùng lúc tìm nàng ước hẹn
- Chương 70: Ngươi là nữ nhân tốt
- Chương 71: Lại làm bộ thâm tình với nàng
- Chương 72: Sau này hãy làm bạn với ta đi
- Chương 73: Tiểu tử khả ái
- Chương 74: Rời cung đi hẹn hò
- Chương 75: Cùng tình địch
- Chương 76: Chuyện cũ lại cháy tiếp
- Chương 77: Vô cùng náo nhiệt đi bắt kẻ thông dâm
- Chương 78: Giỏi cho gian tình trắng trợn táo bạo kia
- Chương 79: Chuyện khi làm mẹ kế
- Chương 80: Hắn có nữ nhân khác!
- Chương 81: Tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn đi
- Chương 82: Đi thôi, bỏ trốn thôi!
- Chương 83: Cho nên nàng ở cùng nam nhân khác
- Chương 84: Có nàng, có thiên hạ
- Chương 85: Không phải là tình nhân cũ?
- Chương 86: Thử nghiệm hiệu quả xuân dược...... Khóc
- Chương 87: Khích bác quan hệ bốn nước
- Chương 88: Muốn giang sơn hay muốn mỹ nhân?
- Chương 89: Thú tội và hãm hại
- Chương 90: Nàng có tin vui!
- Chương 91: Tiểu Trong Suốt biến thân
- Chương 92: Tiểu trong suốt nóng nảy
- Chương 93: Nàng nói chuyện thực chọc người tức giận sao?
- Chương 94: Đây mới là xảo quyệt
- Chương 95: Vấn đề dưỡng thai
- Chương 96: Mục đích đám cưới
- Chương 97: Tình cũ có thể quên hay không?
- Chương 98: "Lấy đức thu phục người" thật quá mạnh mẽ!
- Chương 99: Ta đập đầu vào tường đây, ngươi có để cho người sống hay không!
- Chương 100: Tiếp tục"Lấy đức thu phục người"
- Chương 101: Võ công là mây trôi, thông minh quan trọng nhất!
- Chương 102: Cơm nước xong, chúng ta đào tẩm cung lên
- Chương 103: Ngươi rời cung, vậy ai đi xem mặt?
- Chương 104: Tổ chức thành đoàn thể rời cung đi du lịch
- Chương 105: Đập đầu vào tường xong, tới đây bắt đầu làm việc
- Chương 106: Hình như ta là nữ !
- Chương 107: Các ngươi cùng lõa thể chạy qua !
- Chương 108: Người tốt không đấu cùng phúc hắc!
- Chương 109: Bí mật ngoài ý muốn
- Chương 110: Thắng lợi tất nhiên là thuộc về phúc hắc
- Chương 111: Đoan Mộc Ly khi còn bé
- Chương 112: Hai đứa nhỏ vô tư
- Chương 113: Trên đường đi, bị trêu đùa
- Chương 114: Bi kịch luôn là bọn họ
- Chương 115: Mùa đông ấm áp
- Chương 116: Làm sơn tặc cũng không dễ dàng
- Chương 117: Câu dẫn là một kỹ thuật sống
- Chương 118: "Yêu tinh" cũng muốn quốc tế hóa
- Chương 119: Thần tiên rất tuấn tú
- Chương 120: Lịch sử các thần tiên
- Chương 121: Nàng và Tiên đế... Hình như rất sâu xa
- Chương 122: Thần tiên cũng sợ phúc hắc
- Chương 123: Kỳ thực thần tiên không dễ bán
- Chương 124: Bán thân cho chính nương tử của mình
- Chương 125: Kỳ thực mọi người đều rất hạnh phúc
- Chương 126: Ngoại truyện hiện đại: Chuyến đi động kinh
- Chương 127: Ngoại truyện hiện đại: Kỳ thật là đi báo thù
- Chương 128: Ngoại truyện hiện đại: Dân chúng hiện đại chịu khổ rồi
- Chương 129: Ngoại truyện hiện đại: Bọn họ nổi tiếng
- Chương 130: Ngoại truyện hiện đại: Dạ Cẩm
- Chương 131: Ngoại truyện hiện đại: Trời sinh một đôi
- Chương 132: Cửa thời không biến mất
- Chương 133: Tiểu đội động kinh "Kiểm tra cuối kỳ "
- Chương 134: Đào hố chôn nàng ta đi
- Chương 135: Người tình cũ thần bí
- Chương 136: Giả trang nữ nhân là kỹ thuật sống
- Chương 137: Phải bình tĩnh thổ lộ
- Chương 138: Ngoại truyện Tiểu Dật: Nương tử tương lai
- Chương 139: Hồi ký của Quả Quả
- Chương 140: Hồi ký của Quả Quả: Ô, không nên ăn nàng!
- Chương 141: Hồi ký của Quả Quả: Từ từ tình yêu sẽ đến
- Chương 142: Sắc tâm mênh mông, Sắc đảm quá thiếu
- Chương 143: Ai là người động kinh nhất
- Chương 144: Giấy hưu thư cho ai
- Chương 145: Rốt cục cũng tìm được cơ hội báo thù!
- Chương 146: Nàng dám không chịu trách nhiệm với ta?!
- Chương 147: Ta dự định sờ chết hắn!
- Chương 148: Thật mạnh mẽ, tự học thành tài!
- Chương 149: Đây là trả thù!
- Chương 150: Ta muốn sờ sờ hắn
- Chương 151: Thiên hạ ai không động kinh