Sau Khi Xuyên Sách, Mèo Mập Ở Thập Niên 80 Làm Đoàn Sủng - Chương 32: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (4)
Chương trước- Chương 1: Trọng sinh (1)
- Chương 2: Trọng sinh (2)
- Chương 3: Trọng sinh (3)
- Chương 4: Trọng sinh (4)
- Chương 5: Trọng sinh (5)
- Chương 6: Trọng sinh (6)
- Chương 7: Trọng sinh (7)
- Chương 8: Trọng sinh (8)
- Chương 9: Nữ chủ lên sân khấu (1)
- Chương 10: Nữ chủ lên sân khấu (2)
- Chương 11: Nữ chủ lên sân khấu (3)
- Chương 12: Nữ chủ lên sân khấu (4)
- Chương 13: Nữ chủ lên sân khấu (5)
- Chương 14: Nữ chủ lên sân khấu (6)
- Chương 15: Nữ chủ lên sân khấu (7)
- Chương 16: Nữ chủ lên sân khấu (8)
- Chương 17: Bàn tay vàng? (1)
- Chương 18: Bàn tay vàng? (2)
- Chương 19: Bàn tay vàng? (3)
- Chương 20: Bàn tay vàng? (4)
- Chương 21: Bàn tay vàng? (5)
- Chương 22: Bàn tay vàng? (6)
- Chương 23: Bàn tay vàng? (7)
- Chương 24: Bàn tay vàng? (8)
- Chương 25: Làm ầm ĩ (1)
- Chương 26: Làm ầm ĩ (2)
- Chương 27: Làm ầm ĩ (3)
- Chương 28: Làm ầm ĩ (4)
- Chương 29: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (1)
- Chương 30: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (2)
- Chương 31: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (3)
- Chương 32: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (4)
- Chương 33: Tiểu phản diện (1)
- Chương 34: Tiểu phản diện (2)
- Chương 35: Tiểu phản diện (3)
- Chương 36: Tiểu phản diện (4)
- Chương 37: Tiểu phản diện (5)
- Chương 38: Tiểu phản diện (6)
- Chương 39: Tiểu phản diện (7)
- Chương 40: Tiểu phản diện (8)
- Chương 41: Tiểu phản diện (9)
- Chương 42: Tiểu phản diện (10)
- Chương 43: Tiểu phản diện (11)
- Chương 44: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (1)
- Chương 45: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (2)
- Chương 46: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (3)
- Chương 47: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (4)
- Chương 48: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (5)
- Chương 49: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (6)
- Chương 50: Nữ chủ xin thuốc (1)
- Chương 51: Nữ chủ xin thuốc (2)
- Chương 52: Nữ chủ xin thuốc (3)
- Chương 53: Nữ chủ xin thuốc (4)
- Chương 54: Nữ chủ xin thuốc (5)
- Chương 55: Nữ chủ xin thuốc (6)
- Chương 56: Bị đánh vỡ đầu ( 1 )
- Chương 57: Bị đánh vỡ đầu ( 2 )
- Chương 58: Bị đánh vỡ đầu ( 3 )
- Chương 59: Bị đánh vỡ đầu ( 4 )
- Chương 60: Nam chủ Hứa Tiêu ( 1 )
- Chương 61: Nam chủ Hứa Tiêu (2)
- Chương 62: Nam chủ Hứa Tiêu (3)
- Chương 63: Nam chủ Hứa Tiêu (4)
- Chương 64: Lợn rừng đâm tường (1)
- Chương 65: Lợn rừng đâm tường (2)
- Chương 66: Lợn rừng đâm tường (3)
- Chương 67: Lợn rừng đâm tường (4)
- Chương 68: Lợn rừng đâm tường (5)
- Chương 69: Lợn rừng đâm tường (6)
- Chương 70: Tiền đâu? (1)
- Chương 71: Tiền đâu? (2)
- Chương 72: Đã xảy ra chuyện (1)
- Chương 73: Đã xảy ra chuyện (2)
- Chương 74: Đã xảy ra chuyện (3)
- Chương 75: Đã xảy ra chuyện (4)
- Chương 76: Kiều Kiều bị bắt đi (1)
- Chương 77: Kiều Kiều bị bắt đi (2)
- Chương 78: Kiều Kiều bị bắt đi (3)
- Chương 79: Kiều Kiều bị bắt đi (4)
- Chương 80: Kiều Kiều bị bắt đi (5)
- Chương 81: Kiều Kiều bị bắt đi (6)
- Chương 82: Kiều Kiều bị bắt đi (7)
- Chương 83: Kiều Kiều bị bắt đi (8)
- Chương 84: Kiều Kiều bị bắt đi (9)
- Chương 85: Kiều Kiều bị bắt đi (10)
- Chương 86: Được tiểu phản diện cứu (1)
- Chương 87: Được tiểu phản diện cứu (2)
- Chương 88: Được tiểu phản diện cứu (3)
- Chương 89: Được tiểu phản diện cứu (4)
- Chương 90: Được tiểu phản diện cứu (5)
- Chương 91: Được tiểu phản diện cứu (6)
- Chương 92: Được tiểu phản diện cứu (7)
- Chương 93: Được tiểu phản diện cứu (8)
- Chương 94: Được tiểu phản diện cứu (9)
- Chương 95: Được tiểu phản diện cứu (10)
- Chương 96: Ly hôn (1)
- Chương 97: Ly hôn (2)
- Chương 98: Ly hôn (3)
- Chương 99: Ly hôn (4)
- Chương 100: Ly hôn (5)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Sau Khi Xuyên Sách, Mèo Mập Ở Thập Niên 80 Làm Đoàn Sủng
Chương 32: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (4)
Editor: Qingluanpei
Chương 32 Ý thức của nguyên chủ còn ở? ( 4)
Nguyễn Kiều Kiều không nhớ rõ Thư Khiết trông như thế nào, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy anh cả hẳn là rất giống Thư Khiết. Cô ngửa đầu, nhìn bộ dạng cười to của Nguyễn Hạo, không biết như thế nào liền buột miệng thốt ra: "Anh ơi, mẹ trông như thế nào ạ?"
Giống như là có người ấn vào nút tạm dừng vậy, tươi cười trên mặt Nguyễn Hạo trong nháy mắt đông cứng lại.
Ở một góc Nguyễn Kiều Kiều không có nhìn thấy, tay của cậu lặng lẽ nắm chặt lại, sau đó vẻ mặt nhu hòa, khom lưng ôm Nguyễn Kiều Kiều lên.
"Có phải Kiều Kiều nhớ mẹ rồi không?" Thanh âm này so với gió xuân tháng tư còn dịu dàng hơn.
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, cô cảm thấy bản thân là vì cái ý thức có thể còn tồn tại trong thân thể này gật đầu.
"Vậy Kiều Kiều có nhớ rõ đêm trước khi mẹ đi đã nói gì với em không?"
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu.
Cô không có một chút ký ức nào về Thư Khiết, cho dù cô không phải nguyên chủ, không có cái gì kiêng kỵ với mẹ của nguyên chủ. Nhưng cô đầu thai tới thân thể này cũng không có tiếp thu được ký ức nào về bà ấy cả.
"Nhớ không được cũng không sao cả, vậy anh sẽ nói cho em biết, mẹ phải đi tìm mẹ của mẹ. Kiều Kiều xem, em không có mẹ, cảm thấy rất khổ sở có đúng không? Vậy mẹ không có mẹ thì cũng sẽ rất khổ sở có phải không nào? Chờ đến khi mẹ tìm được mẹ của bà ấy thì mẹ sẽ trở về."
"Mẹ đi tìm bà ngoại ạ?"
"Đúng rồi, mẹ đi tìm bà ngoại, tìm được rồi thì sẽ trở về. Cho nên Kiều Kiều đừng khổ sở, một ngày nào đó mẹ sẽ trở về thôi." Nguyễn Hạo ôn nhu sờ đầu nhỏ của cô bé: "Còn người khác nói cái gì, Kiều Kiều không cần tin. Em chỉ cần tin lời anh nói là được rồi."
"Vâng ạ!" Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu, chớp chớp mắt. Sau khi chớp đến rớt chút không thoải mái cuối cùng trong lòng thì lôi kéo tay của Nguyễn Hạo nơi nơi lắc lư.
Nguyễn Hạo ở trong đội đều có quan hệ không tồi, ai nhìn thấy đều sẽ lên tiếng chào hỏi.
Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện phiếm suốt một đường, bất tri bất giác đã đi tới bờ ruộng ở sau núi.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn thấy lối vào đằng sau núi, ánh mắt lóe lóe. Lúc quay đầu lại thì cười vô cùng ngọt ngào: "Anh ơi, chúng ta trở về đi. Đi lâu như vậy chắc bà nội cũng làm xong việc rồi."
"Được." Nguyễn Hạo tính tính thời gian, cũng cảm thấy Nguyễn Lâm thị hẳn là đã nói chuyện với thím hai xong rồi liền bế Nguyễn Kiều Kiều lên, chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.
Nguyễn Kiều Kiều thoải mái ghé vào trên vai cậu, ló đầu nhỏ nhìn về phía sau núi. Nhìn nhìn liền nhìn thấy một bóng hình đi ra, cũng giống như lần trước vậy, trên tay còn cầm... mấy con chuột!
Cái tên tiểu phản diện này! Ăn chuột ăn đến nghiện luôn rồi à?
Nguyễn Kiều Kiều che mặt lại, cái miệng nhỏ ở góc độ người khác không nhìn thấy được điên cuồng mấp máy, trong lòng nhắc mãi chim cút chim cút chim cút... rớt xuống trên người tiểu phản diện!
"Phanh phanh phanh...." Âm thanh của năm cái vật nặng liên tiếp rơi xuống cùng với âm thanh của tiếng đập vào người.
Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều còn chôn ở trong cổ Nguyễn Hạo, khẽ meo meo mở to mắt xem xem, muốn nhìn một chút xem có phải là chim cút rơi xuống hay không. Không nghĩ vừa nhìn lên đã đối diện với một đôi mắt phảng phất lúc nào cũng mang theo lục quang.
Đối phương giống như là vẫn luôn nhìn cô, đối với chim cút bên cạnh một chút cũng không cảm thấy hứng thú. Thấy cô nhìn qua cũng không có dời đi tầm mắt, ánh mắt thậm chí càng thêm nóng rực.
Ngược lại là Nguyễn Kiều Kiều không hiểu sao lại cảm thấy có chút chột dạ, đem đầu nhỏ quay đi. Không nghĩ tới lúc này Nguyễn Hạo cũng đã nghe thấy thanh âm, quay đầu lại nhìn, lúc này ánh mắt lại tiếp tục đối diện với tiểu phản diện.
"Ơ.... Tiểu Tư, đây là chim cút em bắt được à?" Nguyễn Hạo vừa quay đầu lại liền nhìn thấy bên người Hứa Tư rơi rụng mấy con chim nhỏ, tưởng là cậu bắt được.
Chương 32 Ý thức của nguyên chủ còn ở? ( 4)
Nguyễn Kiều Kiều không nhớ rõ Thư Khiết trông như thế nào, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy anh cả hẳn là rất giống Thư Khiết. Cô ngửa đầu, nhìn bộ dạng cười to của Nguyễn Hạo, không biết như thế nào liền buột miệng thốt ra: "Anh ơi, mẹ trông như thế nào ạ?"
Giống như là có người ấn vào nút tạm dừng vậy, tươi cười trên mặt Nguyễn Hạo trong nháy mắt đông cứng lại.
Ở một góc Nguyễn Kiều Kiều không có nhìn thấy, tay của cậu lặng lẽ nắm chặt lại, sau đó vẻ mặt nhu hòa, khom lưng ôm Nguyễn Kiều Kiều lên.
"Có phải Kiều Kiều nhớ mẹ rồi không?" Thanh âm này so với gió xuân tháng tư còn dịu dàng hơn.
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, cô cảm thấy bản thân là vì cái ý thức có thể còn tồn tại trong thân thể này gật đầu.
"Vậy Kiều Kiều có nhớ rõ đêm trước khi mẹ đi đã nói gì với em không?"
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu.
Cô không có một chút ký ức nào về Thư Khiết, cho dù cô không phải nguyên chủ, không có cái gì kiêng kỵ với mẹ của nguyên chủ. Nhưng cô đầu thai tới thân thể này cũng không có tiếp thu được ký ức nào về bà ấy cả.
"Nhớ không được cũng không sao cả, vậy anh sẽ nói cho em biết, mẹ phải đi tìm mẹ của mẹ. Kiều Kiều xem, em không có mẹ, cảm thấy rất khổ sở có đúng không? Vậy mẹ không có mẹ thì cũng sẽ rất khổ sở có phải không nào? Chờ đến khi mẹ tìm được mẹ của bà ấy thì mẹ sẽ trở về."
"Mẹ đi tìm bà ngoại ạ?"
"Đúng rồi, mẹ đi tìm bà ngoại, tìm được rồi thì sẽ trở về. Cho nên Kiều Kiều đừng khổ sở, một ngày nào đó mẹ sẽ trở về thôi." Nguyễn Hạo ôn nhu sờ đầu nhỏ của cô bé: "Còn người khác nói cái gì, Kiều Kiều không cần tin. Em chỉ cần tin lời anh nói là được rồi."
"Vâng ạ!" Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu, chớp chớp mắt. Sau khi chớp đến rớt chút không thoải mái cuối cùng trong lòng thì lôi kéo tay của Nguyễn Hạo nơi nơi lắc lư.
Nguyễn Hạo ở trong đội đều có quan hệ không tồi, ai nhìn thấy đều sẽ lên tiếng chào hỏi.
Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện phiếm suốt một đường, bất tri bất giác đã đi tới bờ ruộng ở sau núi.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn thấy lối vào đằng sau núi, ánh mắt lóe lóe. Lúc quay đầu lại thì cười vô cùng ngọt ngào: "Anh ơi, chúng ta trở về đi. Đi lâu như vậy chắc bà nội cũng làm xong việc rồi."
"Được." Nguyễn Hạo tính tính thời gian, cũng cảm thấy Nguyễn Lâm thị hẳn là đã nói chuyện với thím hai xong rồi liền bế Nguyễn Kiều Kiều lên, chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.
Nguyễn Kiều Kiều thoải mái ghé vào trên vai cậu, ló đầu nhỏ nhìn về phía sau núi. Nhìn nhìn liền nhìn thấy một bóng hình đi ra, cũng giống như lần trước vậy, trên tay còn cầm... mấy con chuột!
Cái tên tiểu phản diện này! Ăn chuột ăn đến nghiện luôn rồi à?
Nguyễn Kiều Kiều che mặt lại, cái miệng nhỏ ở góc độ người khác không nhìn thấy được điên cuồng mấp máy, trong lòng nhắc mãi chim cút chim cút chim cút... rớt xuống trên người tiểu phản diện!
"Phanh phanh phanh...." Âm thanh của năm cái vật nặng liên tiếp rơi xuống cùng với âm thanh của tiếng đập vào người.
Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều còn chôn ở trong cổ Nguyễn Hạo, khẽ meo meo mở to mắt xem xem, muốn nhìn một chút xem có phải là chim cút rơi xuống hay không. Không nghĩ vừa nhìn lên đã đối diện với một đôi mắt phảng phất lúc nào cũng mang theo lục quang.
Đối phương giống như là vẫn luôn nhìn cô, đối với chim cút bên cạnh một chút cũng không cảm thấy hứng thú. Thấy cô nhìn qua cũng không có dời đi tầm mắt, ánh mắt thậm chí càng thêm nóng rực.
Ngược lại là Nguyễn Kiều Kiều không hiểu sao lại cảm thấy có chút chột dạ, đem đầu nhỏ quay đi. Không nghĩ tới lúc này Nguyễn Hạo cũng đã nghe thấy thanh âm, quay đầu lại nhìn, lúc này ánh mắt lại tiếp tục đối diện với tiểu phản diện.
"Ơ.... Tiểu Tư, đây là chim cút em bắt được à?" Nguyễn Hạo vừa quay đầu lại liền nhìn thấy bên người Hứa Tư rơi rụng mấy con chim nhỏ, tưởng là cậu bắt được.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Trọng sinh (1)
- Chương 2: Trọng sinh (2)
- Chương 3: Trọng sinh (3)
- Chương 4: Trọng sinh (4)
- Chương 5: Trọng sinh (5)
- Chương 6: Trọng sinh (6)
- Chương 7: Trọng sinh (7)
- Chương 8: Trọng sinh (8)
- Chương 9: Nữ chủ lên sân khấu (1)
- Chương 10: Nữ chủ lên sân khấu (2)
- Chương 11: Nữ chủ lên sân khấu (3)
- Chương 12: Nữ chủ lên sân khấu (4)
- Chương 13: Nữ chủ lên sân khấu (5)
- Chương 14: Nữ chủ lên sân khấu (6)
- Chương 15: Nữ chủ lên sân khấu (7)
- Chương 16: Nữ chủ lên sân khấu (8)
- Chương 17: Bàn tay vàng? (1)
- Chương 18: Bàn tay vàng? (2)
- Chương 19: Bàn tay vàng? (3)
- Chương 20: Bàn tay vàng? (4)
- Chương 21: Bàn tay vàng? (5)
- Chương 22: Bàn tay vàng? (6)
- Chương 23: Bàn tay vàng? (7)
- Chương 24: Bàn tay vàng? (8)
- Chương 25: Làm ầm ĩ (1)
- Chương 26: Làm ầm ĩ (2)
- Chương 27: Làm ầm ĩ (3)
- Chương 28: Làm ầm ĩ (4)
- Chương 29: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (1)
- Chương 30: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (2)
- Chương 31: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (3)
- Chương 32: Ý thức của nguyên chủ còn ở? (4)
- Chương 33: Tiểu phản diện (1)
- Chương 34: Tiểu phản diện (2)
- Chương 35: Tiểu phản diện (3)
- Chương 36: Tiểu phản diện (4)
- Chương 37: Tiểu phản diện (5)
- Chương 38: Tiểu phản diện (6)
- Chương 39: Tiểu phản diện (7)
- Chương 40: Tiểu phản diện (8)
- Chương 41: Tiểu phản diện (9)
- Chương 42: Tiểu phản diện (10)
- Chương 43: Tiểu phản diện (11)
- Chương 44: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (1)
- Chương 45: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (2)
- Chương 46: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (3)
- Chương 47: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (4)
- Chương 48: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (5)
- Chương 49: Bàn tính của Liễu Chiêu Đệ (6)
- Chương 50: Nữ chủ xin thuốc (1)
- Chương 51: Nữ chủ xin thuốc (2)
- Chương 52: Nữ chủ xin thuốc (3)
- Chương 53: Nữ chủ xin thuốc (4)
- Chương 54: Nữ chủ xin thuốc (5)
- Chương 55: Nữ chủ xin thuốc (6)
- Chương 56: Bị đánh vỡ đầu ( 1 )
- Chương 57: Bị đánh vỡ đầu ( 2 )
- Chương 58: Bị đánh vỡ đầu ( 3 )
- Chương 59: Bị đánh vỡ đầu ( 4 )
- Chương 60: Nam chủ Hứa Tiêu ( 1 )
- Chương 61: Nam chủ Hứa Tiêu (2)
- Chương 62: Nam chủ Hứa Tiêu (3)
- Chương 63: Nam chủ Hứa Tiêu (4)
- Chương 64: Lợn rừng đâm tường (1)
- Chương 65: Lợn rừng đâm tường (2)
- Chương 66: Lợn rừng đâm tường (3)
- Chương 67: Lợn rừng đâm tường (4)
- Chương 68: Lợn rừng đâm tường (5)
- Chương 69: Lợn rừng đâm tường (6)
- Chương 70: Tiền đâu? (1)
- Chương 71: Tiền đâu? (2)
- Chương 72: Đã xảy ra chuyện (1)
- Chương 73: Đã xảy ra chuyện (2)
- Chương 74: Đã xảy ra chuyện (3)
- Chương 75: Đã xảy ra chuyện (4)
- Chương 76: Kiều Kiều bị bắt đi (1)
- Chương 77: Kiều Kiều bị bắt đi (2)
- Chương 78: Kiều Kiều bị bắt đi (3)
- Chương 79: Kiều Kiều bị bắt đi (4)
- Chương 80: Kiều Kiều bị bắt đi (5)
- Chương 81: Kiều Kiều bị bắt đi (6)
- Chương 82: Kiều Kiều bị bắt đi (7)
- Chương 83: Kiều Kiều bị bắt đi (8)
- Chương 84: Kiều Kiều bị bắt đi (9)
- Chương 85: Kiều Kiều bị bắt đi (10)
- Chương 86: Được tiểu phản diện cứu (1)
- Chương 87: Được tiểu phản diện cứu (2)
- Chương 88: Được tiểu phản diện cứu (3)
- Chương 89: Được tiểu phản diện cứu (4)
- Chương 90: Được tiểu phản diện cứu (5)
- Chương 91: Được tiểu phản diện cứu (6)
- Chương 92: Được tiểu phản diện cứu (7)
- Chương 93: Được tiểu phản diện cứu (8)
- Chương 94: Được tiểu phản diện cứu (9)
- Chương 95: Được tiểu phản diện cứu (10)
- Chương 96: Ly hôn (1)
- Chương 97: Ly hôn (2)
- Chương 98: Ly hôn (3)
- Chương 99: Ly hôn (4)
- Chương 100: Ly hôn (5)