Vô Thượng Tiên Đế - Chương 123: Hủy hôn
Chương trước- Chương 1: Ba ngàn năm trôi qua
- Chương 2: Hãm hại
- Chương 3: Cậu cả nhà họ Trịnh
- Chương 4: Hái thảo dược
- Chương 5: Đánh gục gấu xám
- Chương 6: Phân chia giai tầng
- Chương 7: Bạn thân trở mặt
- Chương 8: Anh Báo tới trả thù
- Chương 9: Tầng hai khách sạn Thiên Quan
- Chương 10: Không viết được
- Chương 11: Công việc thường ngày của Trịnh Sở
- Chương 12: Xuống núi
- Chương 13: Tiền này không phải của mày
- Chương 14: Còn gây chuyện nữa tao sẽ chặt chân
- Chương 15: Tôi dù chết cũng không thèm lấy loại vô dụng
- Chương 16: Nhà họ Chu trả thù
- Chương 17: Đừng không biết tự lượng sức
- Chương 18: Làm giả sổ sách
- Chương 19: Hãm hại Hứa Thanh Vân
- Chương 20: Không còn là đàn ông
- Chương 21: Có gì thì cứ nói thẳng
- Chương 22: Gọi Trịnh Sở ra đây
- Chương 23: Cầu xin anh
- Chương 24: Chữa được hay không?
- Chương 25: Chữa khỏi
- Chương 26: Nồi áp suất
- Chương 27: Bắt cóc
- Chương 28: Dược liệu hiếm
- Chương 29: Trần đại sư
- Chương 30: Ngọc ba màu
- Chương 32: Lôi ra ngoài
- Chương 33: Cậu là cái đếch gì trước mặt anh Trịnh
- Chương 34: Cô ấy sẽ ổn thôi
- Chương 35: Cạm bẫy
- Chương 36: Bước vào cảnh giới trúc cơ
- Chương 37: Sang lại quán ăn
- Chương 38: Chờ đó cho tao
- Chương 39: Tạm thời trì hoãn
- Chương 40: Nhà thi đấu Hương Lâm
- Chương 41: Trận đấu quyết định
- Chương 42: Chiến tích huy hoàng
- Chương 43: Đấu võ bắt đầu
- Chương 44: Ngô Khải Phong bại
- Chương 45: Hai mục đích
- Chương 46: Đánh bại
- Chương 47: Làm chó cho tôi
- Chương 48: Sợ hãi tột độ
- Chương 49: Tìm dược thảo
- Chương 50: Vụ cướp đường
- Chương 51: Muốn cả ba em
- Chương 52: Chạy đua với thời gian
- Chương 53: Tôi có thể cứu mẹ cậu
- Chương 54: Cải tử hoàn sinh
- Chương 55: Bí thuật gia truyền
- Chương 56: Hang Vạn Thảo
- Chương 57: Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga
- Chương 58: Ra ngoài không nên đắc tội người khác
- Chương 59: Điên cuồng hấp thu
- Chương 60: Đánh vợ
- Chương 61: Đánh lăn xuống núi
- Chương 62: Xin tha
- Chương 63: Có chỗ ở không?
- Chương 64: Con riêng thật sao?
- Chương 65: Lật mặt nhanh chóng
- Chương 66: Khoảnh khắc trước bão
- Chương 67: Không như tưởng tượng
- Chương 68: Cũng chỉ như vậy mà thôi
- Chương 69: Tôi sẽ đưa cậu đi ngay
- Chương 70: Gom hết
- Chương 71: Cốc chủ xuất quan rồi
- Chương 72: Đại chiến cốc chủ
- Chương 73: Kết cục đã định
- Chương 74: Kết cục không ngờ tới
- Chương 75: Có ai không phục?
- Chương 76: Giúp Lam Hinh luyện đan
- Chương 77: Luyện thành
- Chương 78: Muốn cướp đồ
- Chương 79: Thì thầm to nhỏ
- Chương 80: Không đưa thì đập
- Chương 81: Bạo lực có giải quyết hết không?
- Chương 82: Gặp lại bạn cũ
- Chương 83: Không phải thứ cho người ăn
- Chương 84: Ôm hết hai em
- Chương 85: Mày là cái thá gì?
- Chương 86: Bồi thường đi!
- Chương 87: Chẳng sợ kẻ nào
- Chương 88: Nhà họ Tạ đến trả đũa
- Chương 89: Giải thích thế nào?
- Chương 90: Ý tứ của chị ấy
- Chương 91: Nhận lỗi
- Chương 92: Trung tâm Phú Vinh
- Chương 93: Ánh sáng xanh lục
- Chương 94: Có tiền không?
- Chương 95: Ra ngọc
- Chương 96: Vô tình đụng mặt
- Chương 97: Thật giả khó phân
- Chương 98: Chắc chắn không ai ra giá
- Chương 99: Tôi không muốn mua nữa!
- Chương 100: Ông chủ tôi mời
- Chương 101: Nịnh bợ lấy lòng
- Chương 102: Thế lực cường đại
- Chương 103: Mai phục bên ngoài
- Chương 104: “Vương Nhất Pháp, cậu thật to gan, dám bắn lén tôi”
- Chương 105: Trịnh Sở, tôi vô tội
- Chương 106: Gọi võ giả đến
- Chương 107: Động Thiên Tử
- Chương 108: Ông chủ không có ở đây à?
- Chương 109: Tung tích đá ba màu
- Chương 110: Đến đây lấy đồ
- Chương 111: Ông không đủ tư cách
- Chương 112: Sao tôi phải nói cho cậu
- Chương 113: Trong động có gì?
- Chương 114: Con mãng xà đen
- Chương 115: Đủ điều kiện bố trận
- Chương 116: Quà tạ lễ
- Chương 117: Bị ngất
- Chương 118: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 119: Ngày mai anh có thể đến không?
- Chương 120: Đan phượng nham
- Chương 121: Bàn chuyện chính
- Chương 122: Giải quyết luôn hôm nay
- Chương 123: Hủy hôn
- Chương 124: Ly hôn
- Chương 125: Có Chu đại sư ở đây
- Chương 126: Ông định làm thế nào?
- Chương 127: Tự phế hai chân đi
- Chương 128: Xin cậu Trịnh giúp đỡ
- Chương 129: Lấy việc giúp người là niềm vui
- Chương 130: Kỳ nhân dị sĩ
- Chương 131: Trận đấu bắt đầu
- Chương 132: Đừng cản đường
- Chương 133: Anh không có tư cách biết
- Chương 134: Giết cô luyện thành con rối
- Chương 135: Thuật luyện rối
- Chương 136: Hôm nay thật may mắn
- Chương 137: Có kết quả thì đừng khóc
- Chương 138: Những người còn sống
- Chương 139: Chuyện gì cũng có thể xảy ra
- Chương 140: Đoạt Long Môn Lệnh
- Chương 141: Con với cậu ấy có quan hệ gì
- Chương 142: Chữa trị
- Chương 143: Nguy hiểm cận kề
- Chương 144: Kẻ nào chỉ thị
- Chương 145: Ngọn núi kì dị
- Chương 146: Biết tôi là ai không?
- Chương 147: Chạy vào cứ điểm
- Chương 148: Cười hơi sớm
- Chương 149: Thi thể cường đại
- Chương 150: Thăng cấp
- Chương 151: Anh định biểu diễn cái gì?
- Chương 152: Loại người thấp kém
- Chương 153: Tiểu Phi, bạn trai cậu gặp nguy hiểm kìa
- Chương 154: Anh rể, ngàn vạn lần đừng để em thất vọng
- Chương 155: Bắt đầu biểu diễn
- Chương 156: Làm người đừng quá kiêu ngạo
- Chương 157: Sao anh lại ở đây?
- Chương 158: Đổi nơi khác
- Chương 159: Chuyện linh dị trên núi
- Chương 160: Đương nhiên là giết cô
- Chương 161: Ma quỷ ra tay
- Chương 162: Sát thủ nhà họ Tạ phái tới?
- Chương 163: Cá tạp
- Chương 164: Tạ Nguyên Kỳ Tạ Nguyên Bưu chết
- Chương 165: Biến mất ba năm làm đạo sĩ
- Chương 166: Tạ Ứng Long giết người
- Chương 167: Gây chuyện phá quán
- Chương 168: Tôi sai rồi
- Chương 169: Nhà họ Tạ phái tới?
- Chương 170: Tam Thiên Kiếm Ý
- Chương 171: Ông Tạ không tin tôi?
- Chương 172: Trịnh Sở bế quan
- Chương 173: Không tìm thấy? Mấy ngày qua ông ăn phân à?
- Chương 174: Bắt hết cả hai
- Chương 175: Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 176: Cho một tuần
- Chương 177: Tìm kiếm
- Chương 178: Hoàn thành nguyện vọng
- Chương 179: Đám tôm tép tạp nham
- Chương 180: Hơn mười người bị giết
- Chương 181: Độc băng hỏa có là gì
- Chương 182: Không đủ tư cách
- Chương 183: Người chết
- Chương 184: Đối chiến
- Chương 185: Bút lông hồng ngọc
- Chương 186: Thiêu chết Vương Thành Nhân
- Chương 187: Luyện chế
- Chương 188: Bố tôi muốn gặp anh
- Chương 189: Ly hôn
- Chương 190: Võ giả minh kình ra tay
- Chương 191: Cậu ấm phế vật nhà họ Trịnh thật lợi hại
- Chương 192: Ngọn lửa ảm đạm
- Chương 193: Giết chết Tạ Sư Quý
- Chương 194: Đến Thanh Châu
- Chương 195: Thiên Minh
- Chương 196: Tạ Bá Kim
- Chương 197: Một mất một còn
- Chương 198: Làm thuộc hạ của ta nhé
- Chương 199: Cậu Trịnh, hắn là võ giả cảnh giới bán thần
- Chương 200: Cẩn thận đằng sau
- Chương 201: Giết chết Tạ Bá Kim
- Chương 202: Ông cụ nhà họ Tạ
- Chương 203: Vị trí gia chủ
- Chương 204: Bằng chứng
- Chương 205: Nhà họ Trịnh ở Vân Châu
- Chương 206: Ngược lại tôi muốn xem ai dám trêu tức cậu Trịnh
- Chương 207: Chị họ, anh rể tới cứu chúng ta sao?
- Chương 208: Trịnh An chết
- Chương 209: Đừng giết tôi
- Chương 210: Bị đánh thức
- Chương 211: Bom nổ
- Chương 212: Tra tấn
- Chương 213: Đến Vân Châu
- Chương 214: Bị đánh bại dưới tay một cô gái
- Chương 215: Chém giết bốn phía
- Chương 216: Trở về đòi nợ
- Chương 217: Thiếu niên ngông cuồng
- Chương 218: Trả thù
- Chương 219: Quả báo
- Chương 220: Nếm trải nỗi đau
- Chương 221: Pháp bảo linh khí
- Chương 222: Giết chết Trịnh Bất Phàm
- Chương 223: Băng hỏa song trùng
- Chương 224: Đến phòng thuốc
- Chương 225: Người nhà họ Lại tới
- Chương 226: Lấy được ngọc ba màu
- Chương 227: Cấm thuật
- Chương 228: Quy phục
- Chương 229: Lời hồi đáp của Bách Quỷ Giáo
- Chương 230: Chó canh cửa
- Chương 231: Quyết đấu
- Chương 232: Trịnh Sở ở đâu
- Chương 233: Trần Anh xuất hiện
- Chương 234: Đến người cần giết là ai cũng không biết
- Chương 235: Triệu hồi hung hồn
- Chương 236: Tiêu diệt hung hồn
- Chương 237: Tình hình tài chính có vấn đề
- Chương 238: Âm mưu bất thành
- Chương 239: Mở công ty
- Chương 240: Đến Vạn Châu đòi nợ
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Vô Thượng Tiên Đế
Chương 123: Hủy hôn
Những người vây xem nhìn thấy tám võ giả cảnh giới minh kình, trong lòng sợ hãi, đâu dám đứng vây xem nữa, mà đều tránh sang một bên quan sát.
Lam Hinh đã từng thấy biểu hiện của Trịnh Sở lúc ở Vạn Thảo Cốc, nhưng trong lòng vẫn căng thẳng.
Cô ấy nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Anh Trịnh, anh phải cẩn thận, tám người này là cao thủ của nhà họ Thạch”.
Trịnh Sở nghe thấy lời của Lam Hinh, cười ha ha nói: “Một đám kiến hôi, cũng dám tự xưng cao thủ”.
Tám võ giả cảnh giới minh kình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Lam Hinh và Trịnh Sở, ánh mắt như có ngọn lửa giận đang bùng cháy.
Bọn họ cũng coi là cao thủ nổi tiếng trong thành phố Nam Kiến.
Bây giờ trong mắt Trịnh Sở, lại bị gọi thành kiến hôi, bảo bọn họ làm sao có thể nhẫn nhịn.
Thạch Vĩ Hâm ngã dưới đất kêu la thấy tám võ giả đến, hét lớn nói: “Các anh còn ngây ra đó làm gì, mau xông lên cho tôi, đánh tàn phế hắn cho tôi, lại dám để ý đến vợ của em trai tôi”.
Lúc này Thạch Vĩ Hâm vẫn không quên dát vàng lên mặt mình, tỏ ra mình rất chính trực và đứng về phía chính nghĩa.
Tám võ giả nghe thấy lời của Thạch Vĩ Hâm, lạnh lùng hừ một tiếng, khí kình quanh người phát ra ngoài, như một con mãnh hổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trịnh Sở, tựa như theo dõi một con dê non đợi thịt.
Khi nhìn thấy tám võ giả cảnh giới minh kình này, Trịnh Sở giống như nhìn thấy trẻ con, cất giọng chán nản nói: “Đừng lãng phí thời gian của tôi, mau ra tay đi”.
“Hỗn xược!”
“Ngông cuồng ngu dốt!”
“Cho hắn nếm thử sự lợi hại của chúng ta đi!”
Tám võ giả thấy Trịnh Sở vô cùng ngạo mạn, lập tức thi triển thủ đoạn mạnh nhất của mình, xông giết về phía Trịnh Sở.
Thạch Vĩ Hâm thấy cảnh này, phá lên cười với vẻ mặt dữ tợn.
Hắn cho rằng Trịnh Sở quá hống hách, đợi chốc nữa đánh cho Trịnh Sở bò dưới đất, chắc chắn phải dẫm thật mạnh, nghiền sát dưới đất.
Những người đứng vây xem trước đó tỏ ánh mắt lạnh lùng nhìn Trịnh Sở như người chết.
Sắc mặt Trịnh Sở bình thản, nhìn tám võ giả cảnh giới minh kình xông đến, tay phải vung ra trong hư không.
Một dấu bàn tay lóe lên ánh sáng trắng mang theo khí thế nghiền áp tất cả, đập về phía tám võ giả cảnh giới minh kình.
Tám võ giả nhìn thấy dấu bàn tay màu trắng mà Trịnh Sở thi triển ra, trong lòng nổi lên nỗi sợ khó hiểu, muốn né tránh.
Nhưng tốc độ của họ có nhanh thế nào cũng không nhanh bằng tốc độ dấu bàn tay của Trịnh Sở.
Ầm ầm!
Tám võ giả giống như quả bowling, toàn bộ bị dấu bàn tay đánh trúng, phát ra tiếng kêu thảm thiết, cơ thể bay ra, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, nhuốm đỏ mặt đất, mùi tanh nhức mũi.
Tám võ giả khó thở, vẻ mặt đau đớn.
Bọn họ không ngờ thực lực của Trịnh Sở lại mạnh như vậy, chỉ một cái tát đã đánh bọn họ thành thế này.
Trong lòng tám võ giả suy đoán, chắc chắn Trịnh Sở là người của nhà họ Triệu ở thành phố Minh Hiền đến gây rối.
Bọn họ nhìn Trịnh Sở, đồng loạt lên tiếng nói: “Rốt cuộc mày là ai? Đến nhà họ Thạch làm gì?”
Trịnh Sở mặt không cảm xúc, nhìn tám võ giả nói: “Hủy hôn”.
“Hủy hôn?”, khi mọi người nghe thấy câu này đều thộn mặt.
Thạch Vĩ Hâm ngã dưới đất, trong lòng hoang mang bất an.
Hắn thực sự không ngờ thực lực của Trịnh Sở lại mạnh như vậy, ngay cả tám võ giả cảnh giới đỉnh phong minh kình cũng có thể đánh bại dễ dàng.
Đó là lực lượng hàng đầu của nhà họ Thạch, kết quả trước mặt Trịnh Sở lại dễ bị đánh đến vậy.
Kinh sợ thì kinh sợ, khi nghe thấy Trịnh Sở nói đến hai chữ hủy hôn, vẻ mặt Thạch Vĩ Hâm cứng đờ, chấn động như nghe thấy tin tức kinh thiên động địa gì.
Thạch Vĩ Hâm biết thành viên dòng phụ của nhà họ Thạch, ngoại trừ Thạch Khoan và mình thì không có con cháu nào khác.
Trịnh Sở đến đây hủy hôn, là hủy hôn với nhà nào, hay là Trịnh Sở có chị em liên hôn với người nhà họ Thạch?
Nhưng Thạch Khoan đã kết hôn, tuy hắn chưa kết hôn, nhưng cũng không nghe nói đến chuyện hôn nhân.
Thạch Vĩ Hâm nuốt nước miếng, nhìn Trịnh Sở, nhỏ giọng nói: “Cậu muốn hủy hôn, tôi đồng ý, không kết hôn với người thân của cậu”.
Hắn tưởng rằng hủy hôn ước mà Trịnh Sở nói, là hủy hôn với hắn.
Chỉ cần mình đồng ý là được rồi.
Những người xung quanh nghe thấy lời của Thạch Vĩ Hâm cũng đều thộn mặt, lạ thật, Thạch Vĩ Hâm có vợ chưa cưới từ lúc nào.
Trịnh Sở lạnh nhạt nhìn Thạch Vĩ Hâm nói: “Anh không có tư cách!”
“Ừm?”, Thạch Vĩ Hâm thộn mặt, nhà họ Thạch rộng lớn, ngoại trừ hắn, thực sự không có đối tượng nào đến độ tuổi kết hôn, không phải hắn thì là ai.
Trịnh Sở không thèm để ý đến Thạch Vĩ Hâm, nhìn sang Lam Hinh trầm mặc không nói, lên tiếng nói: “Bây giờ bố mẹ chồng cô ở đâu?”
“Tôi không biết, dạo này tôi không gặp họ”, Lam Hinh nhỏ tiếng nói.
Dạo này cô ấy đều sống trong căn nhà gỗ nhỏ, đâu có cơ hội gặp đám người Thạch Phá Thiên.
Ngay cả hôm nay người nhà họ Thạch hẹn gặp nhà họ Lam bàn chuyện, cô ấy cũng không biết.
Nếu Lam Hinh biết chuyện này, chắc chắn sẽ không để Trịnh Sở đến.
Trịnh Sở nghe thấy Lam Hinh nói không biết, ánh mắt nhìn sang Thạch Vĩ Hâm sắc mặt tái nhợt, hỏi: “Gia chủ nhà họ Thạch các anh ở đâu?”
Thạch Vĩ Hâm bị Trịnh Sở đánh đến phát sợ, trong lòng đã bị ám ảnh.
Bây giờ nghe thấy Trịnh Sở hỏi, trong lòng không hề do dự, trực tiếp nói ra chỗ của Thạch Phá Thiên.
Lúc này, trong biệt thự của Thạch Phá Thiên.
Điện thoại của Thạch Phá Thiên đổ chuông.
Ông ta nhận điện, nghe xong nội dung báo cáo, nụ cười trên mặt biến mất, biến thành vô cùng tức giận.
“Đồ đáng chết, lại dám đánh thuộc hạ của tôi bị thương”, lửa giận trong lòng Thạch Phá Thiên sôi trào, bỗng đứng bật dậy từ trên sofa, đi ra ngoài biệt thự.
Tám người này có chiến lực cao nhất trong nhà họ Thạch hiện nay, kết quả cũng bị đánh thương, cục tức này Thạch Phá Thiên không thể nhịn được.
Lam Hữu Danh thấy cảnh này, lập tức đi theo, nghi hoặc nói: “Phá Thiên, đã xảy ra chuyện gì?”
Lam Hiến cũng tỏ ánh mắt nghi hoặc, không biết chuyện gì có thể chọc cho Thạch Phá Thiên nổi giận như vậy.
Thạch Khoan ngồi trên sofa, toàn thân băng bó, không hiểu nói: “Bố, đã xảy ra chuyện gì?”
Thạch Phá Thiên thở dài nặng nề, nói: “Thuộc hạ vừa phái đi đều bị tên nhóc đến gây chuyện đánh bại rồi”.
Lời vừa được nói ra, trên khuôn mặt của hai người Lam Hữu Danh, Lam Hiến đều viết đầy chữ kinh hãi.
Tám người nhà họ Thạch bị đối phương đánh bại dễ dàng, vậy thì ít nhất đối phương cũng là cảnh giới đỉnh phong minh kình, có thể sánh với cảnh giới hóa huyền.
Người như này đến nhà họ Thạch rốt cuộc định làm gì?
Trong lòng hai người Lam Hữu Danh, Lam Hiến lo lắng, sợ mình bị liên lụy.
Lam Hinh đã từng thấy biểu hiện của Trịnh Sở lúc ở Vạn Thảo Cốc, nhưng trong lòng vẫn căng thẳng.
Cô ấy nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Anh Trịnh, anh phải cẩn thận, tám người này là cao thủ của nhà họ Thạch”.
Trịnh Sở nghe thấy lời của Lam Hinh, cười ha ha nói: “Một đám kiến hôi, cũng dám tự xưng cao thủ”.
Tám võ giả cảnh giới minh kình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Lam Hinh và Trịnh Sở, ánh mắt như có ngọn lửa giận đang bùng cháy.
Bọn họ cũng coi là cao thủ nổi tiếng trong thành phố Nam Kiến.
Bây giờ trong mắt Trịnh Sở, lại bị gọi thành kiến hôi, bảo bọn họ làm sao có thể nhẫn nhịn.
Thạch Vĩ Hâm ngã dưới đất kêu la thấy tám võ giả đến, hét lớn nói: “Các anh còn ngây ra đó làm gì, mau xông lên cho tôi, đánh tàn phế hắn cho tôi, lại dám để ý đến vợ của em trai tôi”.
Lúc này Thạch Vĩ Hâm vẫn không quên dát vàng lên mặt mình, tỏ ra mình rất chính trực và đứng về phía chính nghĩa.
Tám võ giả nghe thấy lời của Thạch Vĩ Hâm, lạnh lùng hừ một tiếng, khí kình quanh người phát ra ngoài, như một con mãnh hổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trịnh Sở, tựa như theo dõi một con dê non đợi thịt.
Khi nhìn thấy tám võ giả cảnh giới minh kình này, Trịnh Sở giống như nhìn thấy trẻ con, cất giọng chán nản nói: “Đừng lãng phí thời gian của tôi, mau ra tay đi”.
“Hỗn xược!”
“Ngông cuồng ngu dốt!”
“Cho hắn nếm thử sự lợi hại của chúng ta đi!”
Tám võ giả thấy Trịnh Sở vô cùng ngạo mạn, lập tức thi triển thủ đoạn mạnh nhất của mình, xông giết về phía Trịnh Sở.
Thạch Vĩ Hâm thấy cảnh này, phá lên cười với vẻ mặt dữ tợn.
Hắn cho rằng Trịnh Sở quá hống hách, đợi chốc nữa đánh cho Trịnh Sở bò dưới đất, chắc chắn phải dẫm thật mạnh, nghiền sát dưới đất.
Những người đứng vây xem trước đó tỏ ánh mắt lạnh lùng nhìn Trịnh Sở như người chết.
Sắc mặt Trịnh Sở bình thản, nhìn tám võ giả cảnh giới minh kình xông đến, tay phải vung ra trong hư không.
Một dấu bàn tay lóe lên ánh sáng trắng mang theo khí thế nghiền áp tất cả, đập về phía tám võ giả cảnh giới minh kình.
Tám võ giả nhìn thấy dấu bàn tay màu trắng mà Trịnh Sở thi triển ra, trong lòng nổi lên nỗi sợ khó hiểu, muốn né tránh.
Nhưng tốc độ của họ có nhanh thế nào cũng không nhanh bằng tốc độ dấu bàn tay của Trịnh Sở.
Ầm ầm!
Tám võ giả giống như quả bowling, toàn bộ bị dấu bàn tay đánh trúng, phát ra tiếng kêu thảm thiết, cơ thể bay ra, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, nhuốm đỏ mặt đất, mùi tanh nhức mũi.
Tám võ giả khó thở, vẻ mặt đau đớn.
Bọn họ không ngờ thực lực của Trịnh Sở lại mạnh như vậy, chỉ một cái tát đã đánh bọn họ thành thế này.
Trong lòng tám võ giả suy đoán, chắc chắn Trịnh Sở là người của nhà họ Triệu ở thành phố Minh Hiền đến gây rối.
Bọn họ nhìn Trịnh Sở, đồng loạt lên tiếng nói: “Rốt cuộc mày là ai? Đến nhà họ Thạch làm gì?”
Trịnh Sở mặt không cảm xúc, nhìn tám võ giả nói: “Hủy hôn”.
“Hủy hôn?”, khi mọi người nghe thấy câu này đều thộn mặt.
Thạch Vĩ Hâm ngã dưới đất, trong lòng hoang mang bất an.
Hắn thực sự không ngờ thực lực của Trịnh Sở lại mạnh như vậy, ngay cả tám võ giả cảnh giới đỉnh phong minh kình cũng có thể đánh bại dễ dàng.
Đó là lực lượng hàng đầu của nhà họ Thạch, kết quả trước mặt Trịnh Sở lại dễ bị đánh đến vậy.
Kinh sợ thì kinh sợ, khi nghe thấy Trịnh Sở nói đến hai chữ hủy hôn, vẻ mặt Thạch Vĩ Hâm cứng đờ, chấn động như nghe thấy tin tức kinh thiên động địa gì.
Thạch Vĩ Hâm biết thành viên dòng phụ của nhà họ Thạch, ngoại trừ Thạch Khoan và mình thì không có con cháu nào khác.
Trịnh Sở đến đây hủy hôn, là hủy hôn với nhà nào, hay là Trịnh Sở có chị em liên hôn với người nhà họ Thạch?
Nhưng Thạch Khoan đã kết hôn, tuy hắn chưa kết hôn, nhưng cũng không nghe nói đến chuyện hôn nhân.
Thạch Vĩ Hâm nuốt nước miếng, nhìn Trịnh Sở, nhỏ giọng nói: “Cậu muốn hủy hôn, tôi đồng ý, không kết hôn với người thân của cậu”.
Hắn tưởng rằng hủy hôn ước mà Trịnh Sở nói, là hủy hôn với hắn.
Chỉ cần mình đồng ý là được rồi.
Những người xung quanh nghe thấy lời của Thạch Vĩ Hâm cũng đều thộn mặt, lạ thật, Thạch Vĩ Hâm có vợ chưa cưới từ lúc nào.
Trịnh Sở lạnh nhạt nhìn Thạch Vĩ Hâm nói: “Anh không có tư cách!”
“Ừm?”, Thạch Vĩ Hâm thộn mặt, nhà họ Thạch rộng lớn, ngoại trừ hắn, thực sự không có đối tượng nào đến độ tuổi kết hôn, không phải hắn thì là ai.
Trịnh Sở không thèm để ý đến Thạch Vĩ Hâm, nhìn sang Lam Hinh trầm mặc không nói, lên tiếng nói: “Bây giờ bố mẹ chồng cô ở đâu?”
“Tôi không biết, dạo này tôi không gặp họ”, Lam Hinh nhỏ tiếng nói.
Dạo này cô ấy đều sống trong căn nhà gỗ nhỏ, đâu có cơ hội gặp đám người Thạch Phá Thiên.
Ngay cả hôm nay người nhà họ Thạch hẹn gặp nhà họ Lam bàn chuyện, cô ấy cũng không biết.
Nếu Lam Hinh biết chuyện này, chắc chắn sẽ không để Trịnh Sở đến.
Trịnh Sở nghe thấy Lam Hinh nói không biết, ánh mắt nhìn sang Thạch Vĩ Hâm sắc mặt tái nhợt, hỏi: “Gia chủ nhà họ Thạch các anh ở đâu?”
Thạch Vĩ Hâm bị Trịnh Sở đánh đến phát sợ, trong lòng đã bị ám ảnh.
Bây giờ nghe thấy Trịnh Sở hỏi, trong lòng không hề do dự, trực tiếp nói ra chỗ của Thạch Phá Thiên.
Lúc này, trong biệt thự của Thạch Phá Thiên.
Điện thoại của Thạch Phá Thiên đổ chuông.
Ông ta nhận điện, nghe xong nội dung báo cáo, nụ cười trên mặt biến mất, biến thành vô cùng tức giận.
“Đồ đáng chết, lại dám đánh thuộc hạ của tôi bị thương”, lửa giận trong lòng Thạch Phá Thiên sôi trào, bỗng đứng bật dậy từ trên sofa, đi ra ngoài biệt thự.
Tám người này có chiến lực cao nhất trong nhà họ Thạch hiện nay, kết quả cũng bị đánh thương, cục tức này Thạch Phá Thiên không thể nhịn được.
Lam Hữu Danh thấy cảnh này, lập tức đi theo, nghi hoặc nói: “Phá Thiên, đã xảy ra chuyện gì?”
Lam Hiến cũng tỏ ánh mắt nghi hoặc, không biết chuyện gì có thể chọc cho Thạch Phá Thiên nổi giận như vậy.
Thạch Khoan ngồi trên sofa, toàn thân băng bó, không hiểu nói: “Bố, đã xảy ra chuyện gì?”
Thạch Phá Thiên thở dài nặng nề, nói: “Thuộc hạ vừa phái đi đều bị tên nhóc đến gây chuyện đánh bại rồi”.
Lời vừa được nói ra, trên khuôn mặt của hai người Lam Hữu Danh, Lam Hiến đều viết đầy chữ kinh hãi.
Tám người nhà họ Thạch bị đối phương đánh bại dễ dàng, vậy thì ít nhất đối phương cũng là cảnh giới đỉnh phong minh kình, có thể sánh với cảnh giới hóa huyền.
Người như này đến nhà họ Thạch rốt cuộc định làm gì?
Trong lòng hai người Lam Hữu Danh, Lam Hiến lo lắng, sợ mình bị liên lụy.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba ngàn năm trôi qua
- Chương 2: Hãm hại
- Chương 3: Cậu cả nhà họ Trịnh
- Chương 4: Hái thảo dược
- Chương 5: Đánh gục gấu xám
- Chương 6: Phân chia giai tầng
- Chương 7: Bạn thân trở mặt
- Chương 8: Anh Báo tới trả thù
- Chương 9: Tầng hai khách sạn Thiên Quan
- Chương 10: Không viết được
- Chương 11: Công việc thường ngày của Trịnh Sở
- Chương 12: Xuống núi
- Chương 13: Tiền này không phải của mày
- Chương 14: Còn gây chuyện nữa tao sẽ chặt chân
- Chương 15: Tôi dù chết cũng không thèm lấy loại vô dụng
- Chương 16: Nhà họ Chu trả thù
- Chương 17: Đừng không biết tự lượng sức
- Chương 18: Làm giả sổ sách
- Chương 19: Hãm hại Hứa Thanh Vân
- Chương 20: Không còn là đàn ông
- Chương 21: Có gì thì cứ nói thẳng
- Chương 22: Gọi Trịnh Sở ra đây
- Chương 23: Cầu xin anh
- Chương 24: Chữa được hay không?
- Chương 25: Chữa khỏi
- Chương 26: Nồi áp suất
- Chương 27: Bắt cóc
- Chương 28: Dược liệu hiếm
- Chương 29: Trần đại sư
- Chương 30: Ngọc ba màu
- Chương 32: Lôi ra ngoài
- Chương 33: Cậu là cái đếch gì trước mặt anh Trịnh
- Chương 34: Cô ấy sẽ ổn thôi
- Chương 35: Cạm bẫy
- Chương 36: Bước vào cảnh giới trúc cơ
- Chương 37: Sang lại quán ăn
- Chương 38: Chờ đó cho tao
- Chương 39: Tạm thời trì hoãn
- Chương 40: Nhà thi đấu Hương Lâm
- Chương 41: Trận đấu quyết định
- Chương 42: Chiến tích huy hoàng
- Chương 43: Đấu võ bắt đầu
- Chương 44: Ngô Khải Phong bại
- Chương 45: Hai mục đích
- Chương 46: Đánh bại
- Chương 47: Làm chó cho tôi
- Chương 48: Sợ hãi tột độ
- Chương 49: Tìm dược thảo
- Chương 50: Vụ cướp đường
- Chương 51: Muốn cả ba em
- Chương 52: Chạy đua với thời gian
- Chương 53: Tôi có thể cứu mẹ cậu
- Chương 54: Cải tử hoàn sinh
- Chương 55: Bí thuật gia truyền
- Chương 56: Hang Vạn Thảo
- Chương 57: Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga
- Chương 58: Ra ngoài không nên đắc tội người khác
- Chương 59: Điên cuồng hấp thu
- Chương 60: Đánh vợ
- Chương 61: Đánh lăn xuống núi
- Chương 62: Xin tha
- Chương 63: Có chỗ ở không?
- Chương 64: Con riêng thật sao?
- Chương 65: Lật mặt nhanh chóng
- Chương 66: Khoảnh khắc trước bão
- Chương 67: Không như tưởng tượng
- Chương 68: Cũng chỉ như vậy mà thôi
- Chương 69: Tôi sẽ đưa cậu đi ngay
- Chương 70: Gom hết
- Chương 71: Cốc chủ xuất quan rồi
- Chương 72: Đại chiến cốc chủ
- Chương 73: Kết cục đã định
- Chương 74: Kết cục không ngờ tới
- Chương 75: Có ai không phục?
- Chương 76: Giúp Lam Hinh luyện đan
- Chương 77: Luyện thành
- Chương 78: Muốn cướp đồ
- Chương 79: Thì thầm to nhỏ
- Chương 80: Không đưa thì đập
- Chương 81: Bạo lực có giải quyết hết không?
- Chương 82: Gặp lại bạn cũ
- Chương 83: Không phải thứ cho người ăn
- Chương 84: Ôm hết hai em
- Chương 85: Mày là cái thá gì?
- Chương 86: Bồi thường đi!
- Chương 87: Chẳng sợ kẻ nào
- Chương 88: Nhà họ Tạ đến trả đũa
- Chương 89: Giải thích thế nào?
- Chương 90: Ý tứ của chị ấy
- Chương 91: Nhận lỗi
- Chương 92: Trung tâm Phú Vinh
- Chương 93: Ánh sáng xanh lục
- Chương 94: Có tiền không?
- Chương 95: Ra ngọc
- Chương 96: Vô tình đụng mặt
- Chương 97: Thật giả khó phân
- Chương 98: Chắc chắn không ai ra giá
- Chương 99: Tôi không muốn mua nữa!
- Chương 100: Ông chủ tôi mời
- Chương 101: Nịnh bợ lấy lòng
- Chương 102: Thế lực cường đại
- Chương 103: Mai phục bên ngoài
- Chương 104: “Vương Nhất Pháp, cậu thật to gan, dám bắn lén tôi”
- Chương 105: Trịnh Sở, tôi vô tội
- Chương 106: Gọi võ giả đến
- Chương 107: Động Thiên Tử
- Chương 108: Ông chủ không có ở đây à?
- Chương 109: Tung tích đá ba màu
- Chương 110: Đến đây lấy đồ
- Chương 111: Ông không đủ tư cách
- Chương 112: Sao tôi phải nói cho cậu
- Chương 113: Trong động có gì?
- Chương 114: Con mãng xà đen
- Chương 115: Đủ điều kiện bố trận
- Chương 116: Quà tạ lễ
- Chương 117: Bị ngất
- Chương 118: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 119: Ngày mai anh có thể đến không?
- Chương 120: Đan phượng nham
- Chương 121: Bàn chuyện chính
- Chương 122: Giải quyết luôn hôm nay
- Chương 123: Hủy hôn
- Chương 124: Ly hôn
- Chương 125: Có Chu đại sư ở đây
- Chương 126: Ông định làm thế nào?
- Chương 127: Tự phế hai chân đi
- Chương 128: Xin cậu Trịnh giúp đỡ
- Chương 129: Lấy việc giúp người là niềm vui
- Chương 130: Kỳ nhân dị sĩ
- Chương 131: Trận đấu bắt đầu
- Chương 132: Đừng cản đường
- Chương 133: Anh không có tư cách biết
- Chương 134: Giết cô luyện thành con rối
- Chương 135: Thuật luyện rối
- Chương 136: Hôm nay thật may mắn
- Chương 137: Có kết quả thì đừng khóc
- Chương 138: Những người còn sống
- Chương 139: Chuyện gì cũng có thể xảy ra
- Chương 140: Đoạt Long Môn Lệnh
- Chương 141: Con với cậu ấy có quan hệ gì
- Chương 142: Chữa trị
- Chương 143: Nguy hiểm cận kề
- Chương 144: Kẻ nào chỉ thị
- Chương 145: Ngọn núi kì dị
- Chương 146: Biết tôi là ai không?
- Chương 147: Chạy vào cứ điểm
- Chương 148: Cười hơi sớm
- Chương 149: Thi thể cường đại
- Chương 150: Thăng cấp
- Chương 151: Anh định biểu diễn cái gì?
- Chương 152: Loại người thấp kém
- Chương 153: Tiểu Phi, bạn trai cậu gặp nguy hiểm kìa
- Chương 154: Anh rể, ngàn vạn lần đừng để em thất vọng
- Chương 155: Bắt đầu biểu diễn
- Chương 156: Làm người đừng quá kiêu ngạo
- Chương 157: Sao anh lại ở đây?
- Chương 158: Đổi nơi khác
- Chương 159: Chuyện linh dị trên núi
- Chương 160: Đương nhiên là giết cô
- Chương 161: Ma quỷ ra tay
- Chương 162: Sát thủ nhà họ Tạ phái tới?
- Chương 163: Cá tạp
- Chương 164: Tạ Nguyên Kỳ Tạ Nguyên Bưu chết
- Chương 165: Biến mất ba năm làm đạo sĩ
- Chương 166: Tạ Ứng Long giết người
- Chương 167: Gây chuyện phá quán
- Chương 168: Tôi sai rồi
- Chương 169: Nhà họ Tạ phái tới?
- Chương 170: Tam Thiên Kiếm Ý
- Chương 171: Ông Tạ không tin tôi?
- Chương 172: Trịnh Sở bế quan
- Chương 173: Không tìm thấy? Mấy ngày qua ông ăn phân à?
- Chương 174: Bắt hết cả hai
- Chương 175: Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 176: Cho một tuần
- Chương 177: Tìm kiếm
- Chương 178: Hoàn thành nguyện vọng
- Chương 179: Đám tôm tép tạp nham
- Chương 180: Hơn mười người bị giết
- Chương 181: Độc băng hỏa có là gì
- Chương 182: Không đủ tư cách
- Chương 183: Người chết
- Chương 184: Đối chiến
- Chương 185: Bút lông hồng ngọc
- Chương 186: Thiêu chết Vương Thành Nhân
- Chương 187: Luyện chế
- Chương 188: Bố tôi muốn gặp anh
- Chương 189: Ly hôn
- Chương 190: Võ giả minh kình ra tay
- Chương 191: Cậu ấm phế vật nhà họ Trịnh thật lợi hại
- Chương 192: Ngọn lửa ảm đạm
- Chương 193: Giết chết Tạ Sư Quý
- Chương 194: Đến Thanh Châu
- Chương 195: Thiên Minh
- Chương 196: Tạ Bá Kim
- Chương 197: Một mất một còn
- Chương 198: Làm thuộc hạ của ta nhé
- Chương 199: Cậu Trịnh, hắn là võ giả cảnh giới bán thần
- Chương 200: Cẩn thận đằng sau
- Chương 201: Giết chết Tạ Bá Kim
- Chương 202: Ông cụ nhà họ Tạ
- Chương 203: Vị trí gia chủ
- Chương 204: Bằng chứng
- Chương 205: Nhà họ Trịnh ở Vân Châu
- Chương 206: Ngược lại tôi muốn xem ai dám trêu tức cậu Trịnh
- Chương 207: Chị họ, anh rể tới cứu chúng ta sao?
- Chương 208: Trịnh An chết
- Chương 209: Đừng giết tôi
- Chương 210: Bị đánh thức
- Chương 211: Bom nổ
- Chương 212: Tra tấn
- Chương 213: Đến Vân Châu
- Chương 214: Bị đánh bại dưới tay một cô gái
- Chương 215: Chém giết bốn phía
- Chương 216: Trở về đòi nợ
- Chương 217: Thiếu niên ngông cuồng
- Chương 218: Trả thù
- Chương 219: Quả báo
- Chương 220: Nếm trải nỗi đau
- Chương 221: Pháp bảo linh khí
- Chương 222: Giết chết Trịnh Bất Phàm
- Chương 223: Băng hỏa song trùng
- Chương 224: Đến phòng thuốc
- Chương 225: Người nhà họ Lại tới
- Chương 226: Lấy được ngọc ba màu
- Chương 227: Cấm thuật
- Chương 228: Quy phục
- Chương 229: Lời hồi đáp của Bách Quỷ Giáo
- Chương 230: Chó canh cửa
- Chương 231: Quyết đấu
- Chương 232: Trịnh Sở ở đâu
- Chương 233: Trần Anh xuất hiện
- Chương 234: Đến người cần giết là ai cũng không biết
- Chương 235: Triệu hồi hung hồn
- Chương 236: Tiêu diệt hung hồn
- Chương 237: Tình hình tài chính có vấn đề
- Chương 238: Âm mưu bất thành
- Chương 239: Mở công ty
- Chương 240: Đến Vạn Châu đòi nợ
- bình luận