Tôi Trọng Sinh Thuần Hoá Mãnh Thú Thật Tốt - Chương 115: Kẻ Si Tình, Thường Sẽ Rất Khổ Sở
Chương trước- Chương 1: Quay Trở Lại Bên Hắn
- Chương 2: Trọng Sinh
- Chương 3: Ký Ức Kiếp Trước
- Chương 4: Quan Hệ Hoà Hảo
- Chương 5: Muốn Rờ Má Tôi Sao
- Chương 6: Muốn Anh, Không Muốn Tử Sâm
- Chương 7: Thỏ Con
- Chương 8: Hiểu Lầm Lớn (Thượng)
- Chương 9: Hiểu Lầm Lớn (Trung)
- Chương 10: Hiểu Lầm Lớn (Hạ)
- Chương 11: Dùng Lời Để Mua, Không Dùng Tiền
- Chương 12: Em Rất Vừa Miệng
- Chương 13: Hắn Cũng Có Mặt Ngây Thơ
- Chương 14: Được Gặp Tình Nhân Vui Vẻ Sao
- Chương 15: Đại Ma Đầu Sủng Tôi
- Chương 16: Lão Công Tốt Nhất Thế Giới
- Chương 17: Em Chắc Chứ
- Chương 18: Yêu Anh Nhất Đó
- Chương 19: Tu Phu Nhân Của Mấy Người Thế Nào
- Chương 20: Em Gái Ngoài Giá Thú
- Chương 21: Ác Quỷ Từng Bị Tổn Thương
- Chương 22: Mệnh Lệnh Từ Tu Thần Khước
- Chương 23: Nguy Hiểm Kề Cạnh
- Chương 24: Gần Cái Chết
- Chương 25: Cố Tư Vũ Chính Là Mạng
- Chương 26: Toàn Tâm Toàn Ý Bên Cạnh Anh
- Chương 27: Hắn Đáng Yêu Nhiều Như Vậy
- Chương 28: Đòn Sát Phạt (Thượng)
- Chương 29: Đòn Sát Phạt (Trung)
- Chương 30: Đòn Sát Phạt (Hạ)
- Chương 31: Chỉ Cần Là Em Sẽ Đau Đớn Tê Tâm Liệt Phế
- Chương 32: Cút
- Chương 33: Đừng Hòng Toàn Mạng
- Chương 34: Đoạn Trí Nhớ Kinh Khủng
- Chương 35: Bài Thi Bị Chấm Gian Lận
- Chương 36: Có Cần Tôi Tìm Bác Sĩ Thú Y Không
- Chương 37: Giá Trị Nhan Sắc
- Chương 38: Chồng
- Chương 39: Lời Cảnh Cáo
- Chương 40: Ngươi Làm Thương Cô Ấy Ta Sẽ Giết Ngươi
- Chương 41: Lần Đầu Trải Nghiệm Cảm Giác Mạnh
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45: Cẩu Nô Tài
- Chương 46: Hắn Không Phải Nhân Loại
- Chương 47: Tay Nghề Của Phồn Sát
- Chương 48: Nam Nhân Thân Thế Bí Ẩn
- Chương 49: Vây Đến Mức Khốn Đốn
- Chương 50: Tập Kích Trên Không Trung (Thượng)
- Chương 51: Tập Kích Trên Không Trung (Trung)
- Chương 52: Tập Kích Trên Không Trung (Hạ)
- Chương 53: Đối Mặt Với Nguy Hiểm
- Chương 54: Ranh Giới Sinh Tử
- Chương 55: Một Chút Cũng Không Nhớ Sao
- Chương 56: Bạn Trai Em Đã Trên Thiên Đường Rồi
- Chương 57: Chăm Bệnh
- Chương 58: Lệnh Tịch Thu Tài Sản
- Chương 59: Em Lại Vì Bảo Vệ Hắn Ta
- Chương 60: Anh Cuối Cùng Cũng Về Với Em Rồi
- Chương 61: Cô Là Ai
- Chương 62: Chân Tướng Sự Việc
- Chương 63: Mặt Của Ta Ông Cũng Dám Sờ
- Chương 64: Chẳng Qua Chỉ Thứ Tình Cảm Tạm Bợ
- Chương 65: Hắn Ta Cũng Là Người Bình Thường
- Chương 66: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Thượng)
- Chương 67: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Trung)
- Chương 68: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Hạ)
- Chương 69: Trở Về Cố Gia (Thượng)
- Chương 70: Trở Về Cố Gia (Trung)
- Chương 71: Trở Về Cố Gia (Hạ)
- Chương 72: Loại Người Lật Mặt Nhanh Như Anh Ta
- Chương 73: Tôi Tự Nguyện Yêu Anh Cũng Không Quan Tâm
- Chương 74: Dấu Ấn Định Tội Chết
- Chương 75: Lời Dụ Dỗ Của Ma Quỷ
- Chương 76: Cơn Giận Của Phồn Sát
- Chương 77: Nụ Hôn Cưỡng Đoạt
- Chương 78: Thân Thế Của Tri Tiết
- Chương 79: Hắn Không Ngây Thơ Như Vậy
- Chương 80: Buổi Tiệc Đêm Calibhoe
- Chương 81: Gặp Lại Người Yêu Cũ
- Chương 82: Lần Sau Đánh Chó Thì Dùng Roi
- Chương 83: Hội Ngộ
- Chương 84: Vô Tình Hay Hữu Ý
- Chương 85: Các Đại Nhân Vật Tương Phùng
- Chương 86: Tôi Chính Là Hẹp Hòi Như Vậy
- Chương 87: Sự Đụng Chạm Chết Người
- Chương 88: Tìm Cô Cứu Hoả
- Chương 89: Dập Lửa Thành Công Ngoài Mong Muốn
- Chương 90: Người Mà Bản Thân Hắn Đặc Biệt Dung Túng
- Chương 91: Tại Sao Còn Chưa Đến Bồi Trẫm
- Chương 92: Nho Chua
- Chương 93: Buổi Đấu Giá Ngầm
- Chương 94: Cậu Không Nói, Tôi Cũng Biết Cậu Ngu
- Chương 95: Ngày Xưa Người Ta Thường Gọi Là Hôn Quân
- Chương 96: Loại Cảm Giác Nuông Chiều Quen Thuộc
- Chương 97: Lấy Tư Cách Gì Để Tặng Vật Cho Cô
- Chương 98: Cảnh Bên Ngoài Đó Đẹp Hơn Ta À
- Chương 99: Cô Khi Dễ Ta Hả
- Chương 100: Giúp Tôi Khôi Phục Trí Nhớ
- Chương 101: Thăm Cố Kiều
- Chương 102: Bắt Gặp Tương Cầm Quan Hệ Bất Chính
- Chương 103: Ký Ức Ngủ Quên Từng Đoạn Lướt Qua
- Chương 104: Thức Ăn Miễn Phí Ngon Hơn Trả Tiền
- Chương 105: Oan Gia Tương Phùng, Không Đội Trời Chung
- Chương 106: Hai Kẻ Thù Cùng Ngồi Ăn Cơm
- Chương 107: Chỉ Bởi Vì Ta Luôn Luôn Thích Cô
- Chương 108: Cự Tuyệt
- Chương 109: Bản Tính Phòng Ngự Quá Cao
- Chương 110: Cố Thị Lâm Vào Khủng Hoảng
- Chương 111: Cải Tử Hoàn Sinh
- Chương 112: Anh Ấy Thích Ăn Bánh Bao Ngọt
- Chương 113: Coi Tôi Đần Sao?
- Chương 114: Tôi Còn Cách Nào Nữa Đây?
- Chương 115: Kẻ Si Tình, Thường Sẽ Rất Khổ Sở
- Chương 116: Chuyển Biến Ký Ức
- Chương 117: Hồi Tưởng (1)
- Chương 118: Hồi Tưởng (2)
- Chương 119: Hồi Tưởng (3)
- Chương 120: Hồi Tưởng (4)
- Chương 121: Hồi Tưởng (5)
- Chương 122: Thực Sự Xin Lỗi Anh
- Chương 123: Tỉnh lại
- Chương 124: Anh đau lắm
- Chương 125: Nhận ra giá trị của anh rồi, vậy thì em tận dụng anh đi
- Chương 126: Cô là đang cầu xin tôi giết cô đi sao
- Chương 127: Trong mắt anh chỉ có em và những người khác
- Chương 128: Không ăn được thì đạp đổ
- Chương 129: Đầy tình nồng ý đậm
- Chương 130: Gia đình của hắn chỉ có một mình cô
- Chương 131: Bởi vì trân trọng cho nên sẽ không tuỳ tiện
- Chương 132: Không được phép liên lạc với hắn
- Chương 133: Đây có tính là đang hối lộ cô hay không
- Chương 134: Em càng ngày càng yêu anh điên cuồng
- Chương 135: Nam sắc suy cho cùng cũng chỉ là da với thịt
- Chương 136: Em có phải cho rằng anh rất dễ bị dụ hay không?
- Chương 137: Hắn đây quá phạm quy
- Chương 138: Vì cậu đần
- Chương 139: Cô có ghét ta không
- Chương 140: Thay vì cho rằng bản thân mình bị ép buộc
- Chương 141: Cô sáng ngời hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 142: Lần đầu thấy hắn khóc to như vậy
- Chương 143
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tôi Trọng Sinh Thuần Hoá Mãnh Thú Thật Tốt
Chương 115: Kẻ Si Tình, Thường Sẽ Rất Khổ Sở
Thời điểm Tu Thần Khước được đưa đến bệnh viện, tình trạng càng lúc càng chuyển biến theo chiều hướng xấu đi.
Nam nhân ngày thường rất có khí chất, chẳng qua sẽ chỉ là biểu hiện một mặt lạnh lùng, giờ phút này được nhân viên y tế gấp gáp đưa từ trên xe cấp cứu xuống, quanh thân tồn tại rào cản phòng ngự bất khả xâm phạm, ngay cả khi hắn mất đi ý thức, cái loại chán ghét người ngoài mãnh liệt này tựa như ngấm sâu vào tận trong xương tuỷ.
Khuôn mặt hắn tái nhợt không còn chút nào huyết sắc tràn đầy máu tươi, từ trên vầng trán tinh anh ròng ròng chảy xuống, tất cả đều là đỏ thẳm, nhìn thấy ghê người. Chứng tỏ một điều rằng vụ va chạm kia mạnh đến mức nào, nếu lúc đó không phải hắn đỡ thay cô, chỉ e cái cơ thể này của cô liền phế đi.
Cố Tư Vũ chỉ cảm thấy hô hấp đều có chút khó khăn, thái độ cực kì khẩn trương, vội vàng chạy theo bên cạnh xe đẩy "Tình trạng anh ấy thực sự rất gấp, phiền các bác sĩ hãy chiếu cố anh ấy tốt một chút..." Lúc này, cô mới giật mình phát hiện giọng nói của mình khàn đặc.
Vị bác sĩ ngay lập tức ngắt lời cô "Phiền người không liên quan tránh đi, chúng tôi sẽ tiến hành sơ cứu vết thương ngay lập tức."
"Bác sĩ, xin nhờ cậy cả vào ngài." Mẹ Cố đi lên, bồi thêm một câu.
Lần này hắn thành ra như vậy, người nhà bà gánh hoàn toàn trách nhiệm. Tuy là sự cố ngoài ý muốn, nhưng mà người này là vị như thế nào chứ? Không tính đến gia thế bối cảnh, lại là vị hôn phu trên danh nghĩa của con gái bà, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thật, Cố gia kham không nổi.
Cố Tư Vũ thất thần nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, trái tim nặng nề quất vào lồng ngực. Tựa như mọi sức sống của mình trong nháy mắt bị hút cạn, phịch một cái vô lực ngồi xuống ghế ở chờ bên ngoài cửa.
Đèn đỏ báo hiệu nhấp nháy, dường như từng chút bòn rút đi sinh mệnh yếu ớt này của cô. Đầu óc cô trống rỗng, cô không biết, rốt cuộc từ khi nào bản thân cô trở nên như vậy? Cảm giác sợ hãi bủa vây lấy cô, bao quanh lấy tinh thần yếu mềm này của cô.
Trong lòng Cố Tư Vũ xẹt qua vài phần cảm xúc kì quái.
Cảm giác đau lòng chính là như vậy sao?
Cô không biết...
Ngay cả trước đây, cô cũng chưa khi nào hiểu được cảm giác đau lòng vì một người, cô ảo não, cô bất lực. Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn hắn vì cô mà bị thương, trong đầu Cố Tư Vũ tái hiện lại hình ảnh khuôn mặt nam nhân thống khổ, chỉ cảm thấy ngực trái ẩn ẩn đau, sau đó không ngừng nhói buốt.
Tại sao cô lại trở thành bộ dáng như hiện tại? Chẳng phải kiếp trước kia, cô luôn chửi rủa hắn chết đi, thầm cầu nguyện hắn biến mất khỏi cuộc sống của cô đi hay sao? Thế nhưng bây giờ lại hoàn toàn trái ngược, hắn thành ra như vậy, cô mới sẽ đau lòng.
Giật mình nhớ lại, kiếp trước thời điểm cô chết, khi trút xuống hơi thở cuối cùng, bộ dáng cuối cùng cô nhìn thấy lại là người cô uất hận nhất.
Hắn ta chạy đến bên cô, không còn bộ dáng cao quý lãnh đạm như ngày thường, nơi đáy mắt đen nhánh cũng không có lấy một tia do dự mà nhảy xuống nước, ôm chặt cô vào lòng.
Cố Tư Vũ nhiều khi tự hỏi, kiếp trước kia thời điểm sau khi cô chết đi hắn ta sẽ sống như thế nào? Có bộ dáng như thế nào? Bản tính chiếm hữu độc đoán của hắn lớn như vậy, khẳng định không còn có cô, hắn sẽ phát điên lên, sẽ đe doạ cô đủ kiểu, hoặc là sẽ cầu xin cô đủ kiểu.
Người đàn ông như Tu Thần Khước, quá lạnh lùng, quá cố chấp, nhưng cũng quá si tình.
Kẻ si tình, thường sẽ rất khổ sở.
Nhưng cũng không thể trách cô vô tâm, đối với hạng người vừa gặp đã nói lời yêu như Tu Thần Khước tuyệt đối sẽ không có một chút hứng thú, chưa kể thời điểm năm mười lăm tuổi đó, cô đã qua lại với Tử Sâm.
Mà Tu Thần Khước sau khi biết việc này lại lộ ra bộ dạng như thể cô phản bội hắn, điều này khiến cô cực kỳ khó chịu, hắn còn không biết nói đạo lý, dùng cách thức gần như điên cuồng bệnh hoạn bắt ép cô ở bên cạnh, thậm chí còn bày ra vụ hôn ước kia, đe doạ gia tộc nhà cô. Đối với cô gái mới vừa thành niên, bản tính nóng nảy hiếu chiến, làm sao có thể bó tay chịu trói? Thế nhưng Tu Thần Khước hắn ta căn bản chỉ thích ăn mềm không thích ăn cứng, cô càng đối chọi gay gắt với hắn, hắn càng áp dụng những phương thức điên cuồng hơn điều trị.
Nam nhân này, cô tưởng mình hiểu hắn, nhưng rốt cuộc một chút cô cũng không hề hiểu. Bản thân cô đối với hắn càng lúc càng khác khi xưa, cô đặc biệt quan tâm đến hắn, thậm chí đối với hắn không còn cảm giác sợ hãi hay có ý định trốn tránh.
"Uống đi." Cố Tư Cảnh áp chai nước lạnh vào má cô, châm chọc nói "Trông bộ dạng thê thảm của em kìa, chỉ là một cái chấn thương, em làm quá lên làm gì?"
Cố Tư Vũ lúc này mới phát giác bên cạnh còn có người, như xác hoàn hồn, nhận lấy chai nước lạnh từ trong tay anh "Cha mẹ đâu?" Cô hỏi.
"Về trước rồi." Anh tuỳ tiện ngồi bên cạnh cô, cắn hạt dưa.
Cố Tư Vũ ngửa cổ tu nửa chai nước lạnh, cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, mới hung ác trừng anh "Cũng tại anh đó, không phải anh trêu chọc em thì mọi việc không thành ra như vậy đâu."
Nhìn tên đầu sỏ gây ra vết thương cho Tu Thần Khước đồng thời vẫn ung dung ngồi đây nhằn hết hai gói hạt dưa, Cố Tư Vũ trên mặt tràn đầy lửa giận, nghiến răng nghiến lợi đá thật mạnh vào chân anh.
Cố Tư Cảnh đau đến mức la oai oái, ôm chân nhảy lò cò "Aida, Tiểu Vũ à! Anh là anh trai ruột em đấy!"
"Hừ, em mới không dám nhận người anh này." Cô phát tiết xong cũng rất thoải mái, xì một cái.
"Đồ không có lương tâm nhà cô, còn xuất hiện ở chỗ này làm cái gì?" Giọng nói đầy giễu cợt vang lên, sau đó thân ảnh mỹ nhân yêu kiều xuất hiện ở hành lang bệnh viện, tiến thẳng về hướng này.
Cố Tư Vũ ngẩng đầu, con ngươi mắt ảm đạm đi vài phần.
Lúc mới đưa Tu Thần Khước đi cấp cứu, cô có gọi một cuộc điện thoại nói sơ qua tình hình cho Adam, vậy mà Lãnh Ly lại biết tin mò đến tận đây.
Lãnh Ly mặc trên mình một bộ váy màu đen sang trọng quý phái, đường thiết kế vừa tinh tế lại còn đắt tiền, toát lên vẻ tao nhã vốn có của cô ta, giày cao gót năm phân nện trên nền gạch, Lãnh Ly khinh thường nhìn cô "Hừ, không có mặt mũi, đến đây làm cái gì? Xem anh ấy thảm như thế nào sao?"
Còn chưa kịp lên tiếng Cố Tư Cảnh đã đứng chắn ở trước mặt cô "Lãnh tiểu thư, lời nói của cô có phần hơi quá quắt." Anh nhíu mày nhìn người phụ nữ xinh đẹp mà lời nói thâm độc rắn rết kia, trông thì cũng được phết đấy nhưng thật là khiến cho người khác chán ghét mà.
Nam nhân ngày thường rất có khí chất, chẳng qua sẽ chỉ là biểu hiện một mặt lạnh lùng, giờ phút này được nhân viên y tế gấp gáp đưa từ trên xe cấp cứu xuống, quanh thân tồn tại rào cản phòng ngự bất khả xâm phạm, ngay cả khi hắn mất đi ý thức, cái loại chán ghét người ngoài mãnh liệt này tựa như ngấm sâu vào tận trong xương tuỷ.
Khuôn mặt hắn tái nhợt không còn chút nào huyết sắc tràn đầy máu tươi, từ trên vầng trán tinh anh ròng ròng chảy xuống, tất cả đều là đỏ thẳm, nhìn thấy ghê người. Chứng tỏ một điều rằng vụ va chạm kia mạnh đến mức nào, nếu lúc đó không phải hắn đỡ thay cô, chỉ e cái cơ thể này của cô liền phế đi.
Cố Tư Vũ chỉ cảm thấy hô hấp đều có chút khó khăn, thái độ cực kì khẩn trương, vội vàng chạy theo bên cạnh xe đẩy "Tình trạng anh ấy thực sự rất gấp, phiền các bác sĩ hãy chiếu cố anh ấy tốt một chút..." Lúc này, cô mới giật mình phát hiện giọng nói của mình khàn đặc.
Vị bác sĩ ngay lập tức ngắt lời cô "Phiền người không liên quan tránh đi, chúng tôi sẽ tiến hành sơ cứu vết thương ngay lập tức."
"Bác sĩ, xin nhờ cậy cả vào ngài." Mẹ Cố đi lên, bồi thêm một câu.
Lần này hắn thành ra như vậy, người nhà bà gánh hoàn toàn trách nhiệm. Tuy là sự cố ngoài ý muốn, nhưng mà người này là vị như thế nào chứ? Không tính đến gia thế bối cảnh, lại là vị hôn phu trên danh nghĩa của con gái bà, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thật, Cố gia kham không nổi.
Cố Tư Vũ thất thần nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, trái tim nặng nề quất vào lồng ngực. Tựa như mọi sức sống của mình trong nháy mắt bị hút cạn, phịch một cái vô lực ngồi xuống ghế ở chờ bên ngoài cửa.
Đèn đỏ báo hiệu nhấp nháy, dường như từng chút bòn rút đi sinh mệnh yếu ớt này của cô. Đầu óc cô trống rỗng, cô không biết, rốt cuộc từ khi nào bản thân cô trở nên như vậy? Cảm giác sợ hãi bủa vây lấy cô, bao quanh lấy tinh thần yếu mềm này của cô.
Trong lòng Cố Tư Vũ xẹt qua vài phần cảm xúc kì quái.
Cảm giác đau lòng chính là như vậy sao?
Cô không biết...
Ngay cả trước đây, cô cũng chưa khi nào hiểu được cảm giác đau lòng vì một người, cô ảo não, cô bất lực. Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn hắn vì cô mà bị thương, trong đầu Cố Tư Vũ tái hiện lại hình ảnh khuôn mặt nam nhân thống khổ, chỉ cảm thấy ngực trái ẩn ẩn đau, sau đó không ngừng nhói buốt.
Tại sao cô lại trở thành bộ dáng như hiện tại? Chẳng phải kiếp trước kia, cô luôn chửi rủa hắn chết đi, thầm cầu nguyện hắn biến mất khỏi cuộc sống của cô đi hay sao? Thế nhưng bây giờ lại hoàn toàn trái ngược, hắn thành ra như vậy, cô mới sẽ đau lòng.
Giật mình nhớ lại, kiếp trước thời điểm cô chết, khi trút xuống hơi thở cuối cùng, bộ dáng cuối cùng cô nhìn thấy lại là người cô uất hận nhất.
Hắn ta chạy đến bên cô, không còn bộ dáng cao quý lãnh đạm như ngày thường, nơi đáy mắt đen nhánh cũng không có lấy một tia do dự mà nhảy xuống nước, ôm chặt cô vào lòng.
Cố Tư Vũ nhiều khi tự hỏi, kiếp trước kia thời điểm sau khi cô chết đi hắn ta sẽ sống như thế nào? Có bộ dáng như thế nào? Bản tính chiếm hữu độc đoán của hắn lớn như vậy, khẳng định không còn có cô, hắn sẽ phát điên lên, sẽ đe doạ cô đủ kiểu, hoặc là sẽ cầu xin cô đủ kiểu.
Người đàn ông như Tu Thần Khước, quá lạnh lùng, quá cố chấp, nhưng cũng quá si tình.
Kẻ si tình, thường sẽ rất khổ sở.
Nhưng cũng không thể trách cô vô tâm, đối với hạng người vừa gặp đã nói lời yêu như Tu Thần Khước tuyệt đối sẽ không có một chút hứng thú, chưa kể thời điểm năm mười lăm tuổi đó, cô đã qua lại với Tử Sâm.
Mà Tu Thần Khước sau khi biết việc này lại lộ ra bộ dạng như thể cô phản bội hắn, điều này khiến cô cực kỳ khó chịu, hắn còn không biết nói đạo lý, dùng cách thức gần như điên cuồng bệnh hoạn bắt ép cô ở bên cạnh, thậm chí còn bày ra vụ hôn ước kia, đe doạ gia tộc nhà cô. Đối với cô gái mới vừa thành niên, bản tính nóng nảy hiếu chiến, làm sao có thể bó tay chịu trói? Thế nhưng Tu Thần Khước hắn ta căn bản chỉ thích ăn mềm không thích ăn cứng, cô càng đối chọi gay gắt với hắn, hắn càng áp dụng những phương thức điên cuồng hơn điều trị.
Nam nhân này, cô tưởng mình hiểu hắn, nhưng rốt cuộc một chút cô cũng không hề hiểu. Bản thân cô đối với hắn càng lúc càng khác khi xưa, cô đặc biệt quan tâm đến hắn, thậm chí đối với hắn không còn cảm giác sợ hãi hay có ý định trốn tránh.
"Uống đi." Cố Tư Cảnh áp chai nước lạnh vào má cô, châm chọc nói "Trông bộ dạng thê thảm của em kìa, chỉ là một cái chấn thương, em làm quá lên làm gì?"
Cố Tư Vũ lúc này mới phát giác bên cạnh còn có người, như xác hoàn hồn, nhận lấy chai nước lạnh từ trong tay anh "Cha mẹ đâu?" Cô hỏi.
"Về trước rồi." Anh tuỳ tiện ngồi bên cạnh cô, cắn hạt dưa.
Cố Tư Vũ ngửa cổ tu nửa chai nước lạnh, cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, mới hung ác trừng anh "Cũng tại anh đó, không phải anh trêu chọc em thì mọi việc không thành ra như vậy đâu."
Nhìn tên đầu sỏ gây ra vết thương cho Tu Thần Khước đồng thời vẫn ung dung ngồi đây nhằn hết hai gói hạt dưa, Cố Tư Vũ trên mặt tràn đầy lửa giận, nghiến răng nghiến lợi đá thật mạnh vào chân anh.
Cố Tư Cảnh đau đến mức la oai oái, ôm chân nhảy lò cò "Aida, Tiểu Vũ à! Anh là anh trai ruột em đấy!"
"Hừ, em mới không dám nhận người anh này." Cô phát tiết xong cũng rất thoải mái, xì một cái.
"Đồ không có lương tâm nhà cô, còn xuất hiện ở chỗ này làm cái gì?" Giọng nói đầy giễu cợt vang lên, sau đó thân ảnh mỹ nhân yêu kiều xuất hiện ở hành lang bệnh viện, tiến thẳng về hướng này.
Cố Tư Vũ ngẩng đầu, con ngươi mắt ảm đạm đi vài phần.
Lúc mới đưa Tu Thần Khước đi cấp cứu, cô có gọi một cuộc điện thoại nói sơ qua tình hình cho Adam, vậy mà Lãnh Ly lại biết tin mò đến tận đây.
Lãnh Ly mặc trên mình một bộ váy màu đen sang trọng quý phái, đường thiết kế vừa tinh tế lại còn đắt tiền, toát lên vẻ tao nhã vốn có của cô ta, giày cao gót năm phân nện trên nền gạch, Lãnh Ly khinh thường nhìn cô "Hừ, không có mặt mũi, đến đây làm cái gì? Xem anh ấy thảm như thế nào sao?"
Còn chưa kịp lên tiếng Cố Tư Cảnh đã đứng chắn ở trước mặt cô "Lãnh tiểu thư, lời nói của cô có phần hơi quá quắt." Anh nhíu mày nhìn người phụ nữ xinh đẹp mà lời nói thâm độc rắn rết kia, trông thì cũng được phết đấy nhưng thật là khiến cho người khác chán ghét mà.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Quay Trở Lại Bên Hắn
- Chương 2: Trọng Sinh
- Chương 3: Ký Ức Kiếp Trước
- Chương 4: Quan Hệ Hoà Hảo
- Chương 5: Muốn Rờ Má Tôi Sao
- Chương 6: Muốn Anh, Không Muốn Tử Sâm
- Chương 7: Thỏ Con
- Chương 8: Hiểu Lầm Lớn (Thượng)
- Chương 9: Hiểu Lầm Lớn (Trung)
- Chương 10: Hiểu Lầm Lớn (Hạ)
- Chương 11: Dùng Lời Để Mua, Không Dùng Tiền
- Chương 12: Em Rất Vừa Miệng
- Chương 13: Hắn Cũng Có Mặt Ngây Thơ
- Chương 14: Được Gặp Tình Nhân Vui Vẻ Sao
- Chương 15: Đại Ma Đầu Sủng Tôi
- Chương 16: Lão Công Tốt Nhất Thế Giới
- Chương 17: Em Chắc Chứ
- Chương 18: Yêu Anh Nhất Đó
- Chương 19: Tu Phu Nhân Của Mấy Người Thế Nào
- Chương 20: Em Gái Ngoài Giá Thú
- Chương 21: Ác Quỷ Từng Bị Tổn Thương
- Chương 22: Mệnh Lệnh Từ Tu Thần Khước
- Chương 23: Nguy Hiểm Kề Cạnh
- Chương 24: Gần Cái Chết
- Chương 25: Cố Tư Vũ Chính Là Mạng
- Chương 26: Toàn Tâm Toàn Ý Bên Cạnh Anh
- Chương 27: Hắn Đáng Yêu Nhiều Như Vậy
- Chương 28: Đòn Sát Phạt (Thượng)
- Chương 29: Đòn Sát Phạt (Trung)
- Chương 30: Đòn Sát Phạt (Hạ)
- Chương 31: Chỉ Cần Là Em Sẽ Đau Đớn Tê Tâm Liệt Phế
- Chương 32: Cút
- Chương 33: Đừng Hòng Toàn Mạng
- Chương 34: Đoạn Trí Nhớ Kinh Khủng
- Chương 35: Bài Thi Bị Chấm Gian Lận
- Chương 36: Có Cần Tôi Tìm Bác Sĩ Thú Y Không
- Chương 37: Giá Trị Nhan Sắc
- Chương 38: Chồng
- Chương 39: Lời Cảnh Cáo
- Chương 40: Ngươi Làm Thương Cô Ấy Ta Sẽ Giết Ngươi
- Chương 41: Lần Đầu Trải Nghiệm Cảm Giác Mạnh
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45: Cẩu Nô Tài
- Chương 46: Hắn Không Phải Nhân Loại
- Chương 47: Tay Nghề Của Phồn Sát
- Chương 48: Nam Nhân Thân Thế Bí Ẩn
- Chương 49: Vây Đến Mức Khốn Đốn
- Chương 50: Tập Kích Trên Không Trung (Thượng)
- Chương 51: Tập Kích Trên Không Trung (Trung)
- Chương 52: Tập Kích Trên Không Trung (Hạ)
- Chương 53: Đối Mặt Với Nguy Hiểm
- Chương 54: Ranh Giới Sinh Tử
- Chương 55: Một Chút Cũng Không Nhớ Sao
- Chương 56: Bạn Trai Em Đã Trên Thiên Đường Rồi
- Chương 57: Chăm Bệnh
- Chương 58: Lệnh Tịch Thu Tài Sản
- Chương 59: Em Lại Vì Bảo Vệ Hắn Ta
- Chương 60: Anh Cuối Cùng Cũng Về Với Em Rồi
- Chương 61: Cô Là Ai
- Chương 62: Chân Tướng Sự Việc
- Chương 63: Mặt Của Ta Ông Cũng Dám Sờ
- Chương 64: Chẳng Qua Chỉ Thứ Tình Cảm Tạm Bợ
- Chương 65: Hắn Ta Cũng Là Người Bình Thường
- Chương 66: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Thượng)
- Chương 67: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Trung)
- Chương 68: Âm Mưu Của Lãnh Ly (Hạ)
- Chương 69: Trở Về Cố Gia (Thượng)
- Chương 70: Trở Về Cố Gia (Trung)
- Chương 71: Trở Về Cố Gia (Hạ)
- Chương 72: Loại Người Lật Mặt Nhanh Như Anh Ta
- Chương 73: Tôi Tự Nguyện Yêu Anh Cũng Không Quan Tâm
- Chương 74: Dấu Ấn Định Tội Chết
- Chương 75: Lời Dụ Dỗ Của Ma Quỷ
- Chương 76: Cơn Giận Của Phồn Sát
- Chương 77: Nụ Hôn Cưỡng Đoạt
- Chương 78: Thân Thế Của Tri Tiết
- Chương 79: Hắn Không Ngây Thơ Như Vậy
- Chương 80: Buổi Tiệc Đêm Calibhoe
- Chương 81: Gặp Lại Người Yêu Cũ
- Chương 82: Lần Sau Đánh Chó Thì Dùng Roi
- Chương 83: Hội Ngộ
- Chương 84: Vô Tình Hay Hữu Ý
- Chương 85: Các Đại Nhân Vật Tương Phùng
- Chương 86: Tôi Chính Là Hẹp Hòi Như Vậy
- Chương 87: Sự Đụng Chạm Chết Người
- Chương 88: Tìm Cô Cứu Hoả
- Chương 89: Dập Lửa Thành Công Ngoài Mong Muốn
- Chương 90: Người Mà Bản Thân Hắn Đặc Biệt Dung Túng
- Chương 91: Tại Sao Còn Chưa Đến Bồi Trẫm
- Chương 92: Nho Chua
- Chương 93: Buổi Đấu Giá Ngầm
- Chương 94: Cậu Không Nói, Tôi Cũng Biết Cậu Ngu
- Chương 95: Ngày Xưa Người Ta Thường Gọi Là Hôn Quân
- Chương 96: Loại Cảm Giác Nuông Chiều Quen Thuộc
- Chương 97: Lấy Tư Cách Gì Để Tặng Vật Cho Cô
- Chương 98: Cảnh Bên Ngoài Đó Đẹp Hơn Ta À
- Chương 99: Cô Khi Dễ Ta Hả
- Chương 100: Giúp Tôi Khôi Phục Trí Nhớ
- Chương 101: Thăm Cố Kiều
- Chương 102: Bắt Gặp Tương Cầm Quan Hệ Bất Chính
- Chương 103: Ký Ức Ngủ Quên Từng Đoạn Lướt Qua
- Chương 104: Thức Ăn Miễn Phí Ngon Hơn Trả Tiền
- Chương 105: Oan Gia Tương Phùng, Không Đội Trời Chung
- Chương 106: Hai Kẻ Thù Cùng Ngồi Ăn Cơm
- Chương 107: Chỉ Bởi Vì Ta Luôn Luôn Thích Cô
- Chương 108: Cự Tuyệt
- Chương 109: Bản Tính Phòng Ngự Quá Cao
- Chương 110: Cố Thị Lâm Vào Khủng Hoảng
- Chương 111: Cải Tử Hoàn Sinh
- Chương 112: Anh Ấy Thích Ăn Bánh Bao Ngọt
- Chương 113: Coi Tôi Đần Sao?
- Chương 114: Tôi Còn Cách Nào Nữa Đây?
- Chương 115: Kẻ Si Tình, Thường Sẽ Rất Khổ Sở
- Chương 116: Chuyển Biến Ký Ức
- Chương 117: Hồi Tưởng (1)
- Chương 118: Hồi Tưởng (2)
- Chương 119: Hồi Tưởng (3)
- Chương 120: Hồi Tưởng (4)
- Chương 121: Hồi Tưởng (5)
- Chương 122: Thực Sự Xin Lỗi Anh
- Chương 123: Tỉnh lại
- Chương 124: Anh đau lắm
- Chương 125: Nhận ra giá trị của anh rồi, vậy thì em tận dụng anh đi
- Chương 126: Cô là đang cầu xin tôi giết cô đi sao
- Chương 127: Trong mắt anh chỉ có em và những người khác
- Chương 128: Không ăn được thì đạp đổ
- Chương 129: Đầy tình nồng ý đậm
- Chương 130: Gia đình của hắn chỉ có một mình cô
- Chương 131: Bởi vì trân trọng cho nên sẽ không tuỳ tiện
- Chương 132: Không được phép liên lạc với hắn
- Chương 133: Đây có tính là đang hối lộ cô hay không
- Chương 134: Em càng ngày càng yêu anh điên cuồng
- Chương 135: Nam sắc suy cho cùng cũng chỉ là da với thịt
- Chương 136: Em có phải cho rằng anh rất dễ bị dụ hay không?
- Chương 137: Hắn đây quá phạm quy
- Chương 138: Vì cậu đần
- Chương 139: Cô có ghét ta không
- Chương 140: Thay vì cho rằng bản thân mình bị ép buộc
- Chương 141: Cô sáng ngời hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 142: Lần đầu thấy hắn khóc to như vậy
- Chương 143