Đế Chế Đại Việt - Chương 178: Kẻ địch đến
Chương trước- Chương 1: Đi thật xa để trở về
- Chương 2: Đại Việt đế chế hệ thống
- Chương 3: Sản xuất quân khí
- Chương 4: Ngày mới
- Chương 5: Văn hóa người Việt
- Chương 6: Giác long cốc
- Chương 7: Làng bị tấn công
- Chương 8: Luyện kim chênh lệch
- Chương 9: Gói quà
- Chương 10: Dụ địch
- Chương 11: Toàn diệt
- Chương 12: Hậu chiến
- Chương 13: Chiến lợi phẩm
- Chương 14: Thay đổi quân bị
- Chương 15: Binh sĩ Tĩnh Hải quân
- Chương 16: Đám cưới người Việt
- Chương 17: Hoàng tước
- Chương 18: Nhẹ nhàng thu phục
- Chương 19: Xuất chinh
- Chương 20: Thu phục
- Chương 21: Quân lâm thành hạ
- Chương 22: Phá thành
- Chương 23: Thu hoạch
- Chương 24: Đàm phán
- Chương 25: Trở về
- Chương 26: Đô Hồ Đại Vương và Lữ Thừa Tướng
- Chương 27: Luận nước
- Chương 28: Không biết đặt tên gì
- Chương 29: Chế độ ruộng đất và tiền tệ
- Chương 30: Thương hội đến
- Chương 31: Elina phiêu lưu ký (1)
- Chương 32: Elina phiêu lưu ký (2)
- Chương 33: Đàm phán
- Chương 34: Việt vương vi hành (1)
- Chương 35: Việt vương vi hành (2)
- Chương 36: Việt vương vi hành (2)
- Chương 37: Sơn tặc tập kích
- Chương 38: Chiến đấu
- Chương 39: Tình thế nguy cấp
- Chương 40: Cứu viện
- Chương 41: Giao dịch
- Chương 42: Quyết sách
- Chương 43: Tinh Thiều
- Chương 44: Thăng Long
- Chương 45: Thừa Mệnh hoàng đế
- Chương 46: Khai Quốc tự
- Chương 47: Thừa Mệnh năm thứ hai
- Chương 48: Cứu trợ Giác Long cốc
- Chương 49: Leviathan
- Chương 50: Thánh Gióng xuất chinh
- Chương 51: Tiêu diệt thủy quái, Thánh Gióng về trời
- Chương 52: Thời đại Lý - Trần (1)
- Chương 52-2: Thời đại lý - trần (2)
- Chương 53: Mục trường
- Chương 54: Tổ chức lại triều đình
- Chương 54-2: Gặp mặt
- Chương 55: Kẻ thù mò đến
- Chương 56: Tổng động viên
- Chương 57: Hải chiến (1)
- Chương 58: Hải chiến (2)
- Chương 59: Xuất chinh
- Chương 60: Vườn không nhà trống
- Chương 60-2: Trận đầu
- Chương 61: Đại chiến
- Chương 62: Đại thắng
- Chương 63: Tính kế lẫn nhau
- Chương 64: Lục Giang (1)
- Chương 65: Lục Giang (2)
- Chương 66: Chiến tranh kết thúc
- Chương 66-2: Triệu hoán
- Chương 67: Một rừng danh nhân
- Chương 68: Sắp xếp triều chính
- Chương 69: Diễn Võ trường
- Chương 70: Sứ giả đến
- Chương 71
- Chương 72: Tử Cấm Thành
- Chương 72-2: Diên Hựu tự
- Chương 73: Mẹ
- Chương 74: Ỷ Lan và Lê Văn Thịnh
- Chương 75: Đại sứ quán
- Chương 76: Cha con
- Chương 77: Sứ thần vào triều
- Chương 78: Duyệt binh
- Chương 79: Thần cơ hỏa sang
- Chương 80: Hỏa khí Đại Việt
- Chương 81: Thần cơ doanh
- Chương 82: Thi võ (1)
- Chương 83: Thi võ (2)
- Chương 84: Thi võ (3)
- Chương 85: Thu được danh tướng
- Chương 86: Ngô Tuấn và Trần Khánh Dư
- Chương 87: Tiền chuộc
- Chương 88: Thần phục
- Chương 89: Gặp cha vợ
- Chương 90: Type 02
- Chương 91: Chế tạo diêm tiêu
- Chương 92: Phân vân
- Chương 93: Du ngoạn
- Chương 94: Tiêu diệt
- Chương 95: Gà bay chó chạy
- Chương 96: Trung Vũ đại vương
- Chương 97: Lại gặp cha vợ
- Chương 98: Mua súng
- Chương 99: Thương lượng
- Chương 100: Biệt ly
- Chương 101: Bảo hiểm xã hội
- Chương 102: Trái phiếu
- Chương 103: Trấn an
- Chương 104: Ba tháng
- Chương 105: Rối bời
- Chương 106: Xuất binh
- Chương 108: Xứ Thuận Hóa
- Chương 109: Phục kích
- Chương 110: Vào thành
- Chương 111: Phá thành
- Chương 112: Đồ Thành
- Chương 113: Hưng Đạo vương
- Chương 114: Tập doanh
- Chương 115: Tập doanh (2)
- Chương 116: Hậu chiến
- Chương 117: Tấn công thành Spanis
- Chương 118: Hỗn chiến
- Chương 119: Đối chiến
- Chương 120: Diêm tiêu
- Chương 121: Chiến tranh kết thúc
- Chương 122: M102
- Chương 123: Buông rèm nhiếp chính
- Chương 124: Xung đột
- Chương 125: Hải chiến
- Chương 126: Truyền thụ
- Chương 127: Truy hỏi
- Chương 128: Gặp mặt
- Chương 129: Tỉnh lại
- Chương 130: Tuyên chiến?
- Chương 131: Đại Việt chuẩn bị
- Chương 132: Lễ tốt nghiệp (1)
- Chương 133: Lễ tốt nghiệp (2)
- Chương 134: Lễ tốt nghiệp (3)
- Chương 135: Sửa chiến hạm
- Chương 136: Tàu hộ vệ lớp Chu Tước
- Chương 138: Đế Chế Đại Việt
- Chương 139: Hiểu lầm
- Chương 140: Ẩu đả
- Chương 141: Elina nổi bão
- Chương 142: Thế giới này quá loạn rồi
- Chương 143: Công ty liên doanh đa quốc gia
- Chương 144: Khiêu chiến
- Chương 145: Chiến thắng
- Chương 146: Gặp lại cha vợ tương lai
- Chương 147: Vấn đề lập hậu
- Chương 148
- Chương 149: Chương Thánh quân
- Chương 150: Hiệp nghị
- Chương 151: Mật nghị
- Chương 152: Bại lộ thân phận
- Chương 153: Kết quả khoa thi đầu tiên
- Chương 154: Đầy đường tiểu Boss
- Chương 155: Thừa Mệnh năm thứ ba
- Chương 156: Hai nước tuyên chiến
- Chương 157: Xứ Trấn Ninh
- Chương 158: Phái binh
- Chương 159: Trần Thư bị đánh
- Chương 160: Chiến tranh Gemanic - Bravia (1)
- Chương 161: Chiến tranh Gemanic - Bravia (2)
- Chương 162: Pháo đài Babaria (1)
- Chương 163: Pháo đài Babaria (2)
- Chương 164: Hỏa khí phát uy
- Chương 165: Cảng thị Fullham (1)
- Chương 166: Cảng thị Fullham (2)
- Chương 167: Đại Việt xuất binh
- Chương 168: Chiến thư
- Chương 169: Đổ bộ (1)
- Chương 170: Đổ bộ (2)
- Chương 171: Đổ bộ (3)
- Chương 172: Chiếm lĩnh
- Chương 174: Lính đánh thuê
- Chương 175: Tây Gốt và Đông Tấn
- Chương 176: Kỵ binh du mục
- Chương 177: Bộ tộc Alitia
- Chương 178: Kẻ địch đến
- Chương 179: Cứu vớt (1)
- Chương 180: Cứu vớt (2)
- Chương 181: Cứu vớt (3)
- Chương 182: Cứu vớt (4)
- Chương 183: Cứu vớt (5)
- Chương 184: Đông Thành An phủ sứ
- Chương 185: An bài
- Chương 186: Tin xấu
- Chương 187: Chi viện
- Chương 188: Nguy hiểm phía Nam
- Chương 189: Dự đoán
- Chương 190: Tổng động viên
- Chương 191: Đối sách
- Chương 192: Hải Vân quan
- Chương 193: Chiến hải vân quan
- Chương 194: Trận Atland (1)
- Chương 195: Trận Atland (2)
- Chương 196: Trận Atland (3)
- Chương 197: Trận Atland (4)
- Chương 198: Trận Atland (5)
- Chương 199: Trận Atland (6)
- Chương 200: Trận Atland (7)
- Chương 201: Bình định quần đảo Sắt
- Chương 202: Thiêu quan
- Chương 203: Thiêu quan (2)
- Chương 204: Chặn hậu (1)
- Chương 205: Chặn hậu (2)
- Chương 206: Tuyệt cảnh
- Chương 207: Hi sinh
- Chương 208: Viện binh
- Chương 209
- Chương 210: Quân địch đã đến
- Chương 211: Phòng tuyến sông Cầu (1)
- Chương 212: Phòng tuyến sông Cầu (2)
- Chương 213: Phòng tuyến sông Cầu (3)
- Chương 214: Phòng tuyến sông Cầu (kết)
- Chương 215: Giết chết
- Chương 216: Viện binh đến
- Chương 217: Trận sông Cầu (1)
- Chương 218: Trận sông Cầu (2)
- Chương 219: Trận sông Cầu (3)
- Chương 220: Trận sông Cầu (4)
- Chương 221: Trận sông Cầu (5)
- Chương 222: Trận sông Cầu (6)
- Chương 223: Giam giữ
- Chương 224: Giải cứu
- Chương 225: Đụng độ
- Chương 226: Niềm tự hào của Trần Quốc Tuấn
- Chương 227: Kế hoạch
- Chương 228: Chuẩn bị
- Chương 229: Tấn công
- Chương 230: Hội quân
- Chương 231: Thư xa
- Chương 232: Đến đích
- Chương 233: Đột kích
- Chương 234: Cường công kho lương
- Chương 235: Hỏa thiêu Đà Lôi thành (1)
- Chương 236: Hỏa thiêu Đà Lôi thành (2)
- Chương 237: Mâu thuẫn
- Chương 238: Giết người cướp ngựa
- Chương 239: Hạ thành Địch Lực
- Chương 240: Thời đại hậu lê (1)
- Chương 241: Thời đại Hậu Lê (2)
- Chương 242: Đại sứ quán nâng cấp (1)
- Chương 243: Đại sứ quán nâng cấp (2)
- Chương 244: Trị thương
- Chương 245: Trận Tân Bình
- Chương 246: Thắng lợi
- Chương 247: Đất nước sạch bóng quân thù
- Chương 248: Hậu chiến tranh
- Chương 249: Chỉnh đốn hành chính
- Chương 250: Đại công trình
- Chương 251: Đàm phán thành công
- Chương 252: Thiên tai
- Chương 253: Chuẩn bị cứu trợ
- Chương 254: Elina đến
- Chương 255: Thần giáo
- Chương 256: Bại lộ
- Chương 257: Học thuyết Mác
- Chương 258: Từ quan
- Chương 259: Phong vương
- Chương 260: Vi hành (1)
- Chương 261: Vi hành (2)
- Chương 262: Gặp mặt
- Chương 263: Nhà máy dệt (1)
- Chương 264: Nhà máy dệt (2)
- Chương 265: Trứng nở
- Chương 266: Giao dịch bí mật
- Chương 267: Thừa Mệnh năm thứ tư (1)
- Chương 268: Thừa Mệnh năm thứ tư (2)
- Chương 269: Thừa mệnh năm thứ tư (3)
- Chương 270: Sắp biến thiên
- Chương 271: Mật mưu
- Chương 272: Cải cách (1)
- Chương 273: Cải cách (2)
- Chương 274: Cải cách (3)
- Chương 275: Sĩ quan huấn luyện
- Chương 276: Mua phát minh, thuê chuyên gia
- Chương 277: Trang bị mới
- Chương 278: Quân phục mới
- Chương 279: Sứ đoàn đến
- Chương 280: Đàm phán
- Chương 281: Súng mới
- Chương 282: Tư yến
- Chương 283: Song hậu
- Chương 284: Xuất động
- Chương 285: Lấy tôn giáo trị tôn giáo
- Chương 286: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 287: Kẻ đứng sau màn
- Chương 288: Bệ hạ khó chịu
- Chương 289: Đầy đường Boss và siêu cấp Boss
- Chương 290: Đại Boss, Boss, tiểu Boss
- Chương 291: Khủng bố
- Chương 292: Tung tích của Elina
- Chương 293: Hàn quốc
- Chương 294: Chống cự
- Chương 295: Thắng trận
- Chương 296: Bắc Hải hạm đội đến
- Chương 297: Xử tử
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đế Chế Đại Việt
Chương 178: Kẻ địch đến
Đến tối khuya tiệc cuối cùng cũng tàn, Trần Khánh Dư trở về doanh trại của mình. Tuy chỉ là nơi ở tạm thời nhưng doanh trại của thương hội như một cứ điểm quân sự vậy. Bên ngoài đều là cự mã, phía sau được đào một con hào rộng hai mét, sâu một mét rưỡi, phía cổng trại thậm chí còn có cả một tháp canh. Năm trăm binh sĩ chia ra làm năm đội luân phiên canh gác, nếu kẻ địch tập kích, doanh trại Đại Việt cũng không hề bị bất ngờ. Bởi thường xuyên đóng quân dã ngoại, cắm trại đối với bọn họ thậm chí đã trở thành một kỹ năng.
Trần Khánh Dư nằm trên giường nhẹ vắt tay lên trán suy nghĩ. Bộ tộc Atilita này rất có vấn đều, nhất là Đề Lạp. Bộ lạc này rất có thể liên quan đến Đông Tấn hoàng triều, nhưng vì sao bọn họ lại không đi đầu nhập Đông Tấn hoàng triều đây? Rõ ràng đối với những bộ lạc du mục mà nói, nếu có một vương quốc đứng sau lưng bọn họ sẽ dễ sống hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau Trần Khánh Dư bị tiếng ồn ào phía bên kia doanh trại đánh thức, những người dân du mục vậy mà thức dậy rất sớm, bọn họ dẫn dắt đám súc vật đi kiếm ăn ở những đồng cỏ xung quanh, hàng ngàn vạn súc vật cùng chạy, cảnh tượng này làm Trần Khánh Dư hứng thú, dù sao kiếp trước Đại Việt không thể có cảnh tượng này đấy.
Thích thú Trần Khánh Dư ăn sáng xong liền thúc ngựa chạy theo đàn súc vật. Đề Lạp cưỡi ngựa rong ruổi trên thảo nguyên, cùng đám nhóc dẫn dắt đàn súc vật đến bãi chăn, nàng như một cánh chim được xõa cánh tự do giữa thảo nguyên rộng lớn vậy.
“Ta cho ngươi ăn cỏ
Mau ăn chóng lớn đi
Để cùng ta ra ruộng
Cày kẻo lỡ vụ thì…”
Tiếng đồng dao vậy mà trong miệng của những đứa nhóc phát ra bay trong gió làm tâm hồn người ta trở nên thư thái. Con người cả cuộc đời luôn lao vào chốn xô bồ, đến lúc nhận ra bọn họ chỉ cần một nơi yên bình để tâm hồn thành thản như thế này thôi.
Trần Khánh Dư thúc ngựa lên phía trước đi ngang hàng với Đề Lạp.
- Bài đồng dao này hẳn là ngươi dạy cho chúng đi.
Đề Lạp ngạc nhiên nhưng vẫn thản nhiên hỏi.
- Ngươi đoán được?
Trần Khánh Dư gật đầu ngẩng đầu nhìn về phía đám trẻ nói.
- Bài đồng dao này tại Đông Tấn ta đã nghe qua. Trong bộ lạc mọi vết tích văn hóa đều có liên hệ rất nhiều đến Đông Tấn, nhưng bọn họ tất cả đều là người du mục gốc, vậy làm sao có thể thuần thục văn hóa Đông Tấn như vậy? Ngươi lại rất quan tâm đến Đông Tấn. Như vậy câu trả lời duy nhất chính là đến từ ngươi, là vợ của tù trưởng. Ngươi hẳn là người Đông Tấn đi, không những vậy địa vị lại còn không thấp.
Đề Lạp nghe vậy khanh khách cười.
- Đúng vậy, ta chính là người của Đông Tấn. Nhưng có là sao, hiện tại ta đã không thuộc về nơi đó.
Tuy giọng cười vui vẻ như vậy nhưng Trần Khánh Dư vẫn nhận ra được trong đó sự bi thương. Đặc biệt giọng điệu này Trần Khánh Dư lại còn nghe rất quen, dường như hắn đã chứng kiến một người nói cũng như vậy.
Hết ngày hôm đó toàn bộ hàng hóa của Đại Việt đều bán hết sạch, Đại Việt còn thu về được mười xe vàng đây. Trần Khánh Dư những tưởng chuyến hàng này xem bọ sẽ mất trắng, nhưng không ngờ thu về như vậy cũng xem như thu về được vốn, còn lời một chút ít. Dù sao giá cả của Đại Việt rất công đạo, Alitia bộ tộc cũng rất hữu nghị đối với bọn họ. Điều này chính là quý giá nhất.
- Các ngươi chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ trở về Đại Việt.
- Tuân lệnh Tổng giám đốc.
Nghe Trần Khánh Dư nói toàn bộ nhân viên đều rất vui mừng. Bọn họ đã quá nửa năm chưa được về nhà đây. Tổng giám đốc bị Việt vương trừng phạt bọn họ đương nhiên cũng bị chịu khổ theo rồi. Đến bây giờ cuối cùng cũng được trở về, không vui mừng sao được nha.
Sáng sớm hôm sau đoàn thương hội dậy từ rất sớm để thu dọn lều trại. Sáng sớm trên thảo nguyên không khí vô cùng mát mẻ, thậm chí giọt sương ẩm đêm qua vẫn còn đọng lại trên ngọn cỏ đây, không hề giống với trưa ngày vô cùng nóng bức. Chênh lệch nhiệt độ lớn như vậy nếu như người nào không quen tuyệt đối sẽ bị sinh bệnh.
Trần Khánh Dư dẫn theo vài nhân viên chủ chốt của Tập đoàn đi sang doanh trại của tộc Atilita. Tộc Atilita biết hôm nay đoàn người Đại Việt sẽ rời đi cũng thức dậy từ sớm để đưa tiễn bọn họ. Người du mục rất lưu luyến tình hữu nghị này, đã rất lâu rồi mới có những người đối xử với bọn họ thân thiện, hòa nhã đến như vậy.
Đề Lạp dẫn theo hai vị trưởng lão đi lên phía trước đối với Trần Khánh Dư nói.
- Trần đại nhân, đối với sự chân thành của Đại Việt tộc Atilita bọn ta rất biết ơn. Đây là hữu nghị kỳ của tộc chúng ta, nếu sau này có việc gì cần đến tộc ta, chúng ta tuyệt đối không chối từ.
Nói rồi Đề Lạp hai tay đưa cho Trần Khánh Dư một lá cờ màu xanh, có một đầu hùng ưng màu đen. Hữu nghị kỳ là một vật quý giá của dân tộc du mục, bọn họ không dễ gì đưa tặng người khác, đưa cho Trần Khánh Dư hữu nghị kỳ chức tỏ tộc Atilita thực sự xem Đại Việt là bạn bè.
Trần Khánh Dư cũng dùng hai tay tiếp nhận hữu nghị kỳ nói.
- Tạ ơn phu nhân cùng các tộc dân những ngày qua đã khoản đãi. Đại Việt ta sẽ không quên tình hữu nghị này. Đây là một chút quà nhỏ, mong mọi người nhận lấy.
Nhân viên liền đưa lên một cái hộp, bên trong là những hương liệu đến từ Đại Việt vô cùng quý giá, nếu đem sang các nước phương Tây bán tuyệt đối là có giá trên trời. Đề Lạp cũng không kiểm tra mà giao lại cho trưởng lão bên cạnh. Trần Khánh Dư nói.
- Như vậy xin cáo từ, chúng ta chuẩn bị xuất phát.
Trần Khánh Dư trở về doanh trại, hầu như các lều trại đã dọn dẹp xong, hàng hóa, tiền tài còn lại cũng đã chất lên xe, tất cả các nhân viên đã sẵn sàng, chỉ còn công sự còn chưa tháo gỡ mà thôi. Trần Khánh Dư nói.
- Tốt rồi, hiện tải nhổ bỏ công sự, chúng ta lên đường.
- Tuân lệnh Tổng giám đốc.
Các nhân viên vui vẻ hô lên chuẩn bị đi nhổ bỏ công sự.
Uuuuuuuuuuu!
Đột nhiên từ phía doanh trại của tộc Atilita phát ra tiếng tù và vang dội làm tất cả mọi người đều giật mình. Từ bên này nhìn sang có thể thấy tộc Atilita đang náo loạn lên.
- Tổng giám đốc, ngài nhìn bên kia.
Phía Tây khỏi bụi vậy mà nổi lên mù mịt. Quen thuộc với với chiến trường Trần Khánh Dư liền đoán được nổi lên khói bụi như vậy ít nhất phải đạt đến hai ngàn kỵ binh cùng nhau đột kích. Kẻ địch của tộc Atilita đã đến sao? Trần Khánh Dư hạ lệnh.
- Dừng nhổ công sự, toàn quân sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu.
- Tuân lệnh.
Bên trong doanh trại của tộc Atilita sắc mặt của Đề Lạp cũng trắng bệch. Đến, cuối cùng bọn hắn vậy mà cũng đến, tộc Atilita đã di chuyển đến đây nhưng cuối cùng bọn chúng vẫn tìm được, xem ra lần này Atilita hẳn phải diệt tộc. Đề Lạp quát lớn.
- Toàn thể những người không thể chiến đấu tìm chỗ trốn đi. Tất cả những người có thể cầm đao kiếm cùng ta xông lên giết địch.
- Tuân lệnh phu nhân.
Các tráng hán bên cạnh Đề Lạp gào lớn. Bọn họ là dân tộc du mục, quanh năm sống trên lưng ngựa nói không thể chiến đấu là chuyện đùa. Rất nhất một ngàn ba trăm kỵ lập tức đã tập kết.
Lúc này kẻ địch của bọn họ cũng đã xuất hiện, vẫn là những người du mục bên ngoài mặc áo choàng lông, thế nhưng xét trang bị mà nói bọn họ tốt hơn nhiều, chỉ riêng bên trong áo choàng mỗi người đều ánh lên ánh sáng kim loại, rõ ràng bên trong có mang giáp sắt đây, hơn nữa mỗi người bọn họ đều có đầu khôi bằng đồng, bên trên có một mũi nhọn như cột thu lôi. So với bạch thân như kỵ sĩ Atilita mà nói chẳng khác nào là “Rich kid”.
- Đề Lạp phu nhân, hôm nay các ngươi không đầu hàng thì tộc Atilita tuyệt đối sẽ bị xóa sổ khỏi Goldland bình nguyên này.
Tên dẫn đầu đám kỵ binh là một tên tráng hán đầu trọc thắt bím, à không, là đội mũ sắt có thắt bím đằng sau, bộ râu như hai cục s*** táo bón ị không ra vểnh ngược lên. Hắn thúc ngựa lên trước kiêu ngạo nói. Đằng sau hắn chính là hai ngàn kỵ binh, tuy nói lực lượng không quá đông đảo nhưng không phải là hơn ngàn kỵ binh của Atilita tộc có thể đối phó, chưa kể đến trang bị lại còn chênh lệch như vậy. Hắn đã đuổi theo tộc Atilita suốt ba tháng trời, không phải Đề Lạp tiểu nương tử này cực kỳ thông minh, cũng rất giảo hoạt liên tục trốn thoát mấy lần vây bắt của hắn thì hắn đã không cần phải cực khổ như vậy. Nhưng sẽ rất nhanh thôi, tộc Alitia này sẽ bị tiêu diệt, bị hắn nuốt trọn, Raiken đại nhân nhất định sẽ hài lòng, hắn sẽ càng dễ dàng thống nhất mảnh bình nguyên này hơn.
Trần Khánh Dư nằm trên giường nhẹ vắt tay lên trán suy nghĩ. Bộ tộc Atilita này rất có vấn đều, nhất là Đề Lạp. Bộ lạc này rất có thể liên quan đến Đông Tấn hoàng triều, nhưng vì sao bọn họ lại không đi đầu nhập Đông Tấn hoàng triều đây? Rõ ràng đối với những bộ lạc du mục mà nói, nếu có một vương quốc đứng sau lưng bọn họ sẽ dễ sống hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau Trần Khánh Dư bị tiếng ồn ào phía bên kia doanh trại đánh thức, những người dân du mục vậy mà thức dậy rất sớm, bọn họ dẫn dắt đám súc vật đi kiếm ăn ở những đồng cỏ xung quanh, hàng ngàn vạn súc vật cùng chạy, cảnh tượng này làm Trần Khánh Dư hứng thú, dù sao kiếp trước Đại Việt không thể có cảnh tượng này đấy.
Thích thú Trần Khánh Dư ăn sáng xong liền thúc ngựa chạy theo đàn súc vật. Đề Lạp cưỡi ngựa rong ruổi trên thảo nguyên, cùng đám nhóc dẫn dắt đàn súc vật đến bãi chăn, nàng như một cánh chim được xõa cánh tự do giữa thảo nguyên rộng lớn vậy.
“Ta cho ngươi ăn cỏ
Mau ăn chóng lớn đi
Để cùng ta ra ruộng
Cày kẻo lỡ vụ thì…”
Tiếng đồng dao vậy mà trong miệng của những đứa nhóc phát ra bay trong gió làm tâm hồn người ta trở nên thư thái. Con người cả cuộc đời luôn lao vào chốn xô bồ, đến lúc nhận ra bọn họ chỉ cần một nơi yên bình để tâm hồn thành thản như thế này thôi.
Trần Khánh Dư thúc ngựa lên phía trước đi ngang hàng với Đề Lạp.
- Bài đồng dao này hẳn là ngươi dạy cho chúng đi.
Đề Lạp ngạc nhiên nhưng vẫn thản nhiên hỏi.
- Ngươi đoán được?
Trần Khánh Dư gật đầu ngẩng đầu nhìn về phía đám trẻ nói.
- Bài đồng dao này tại Đông Tấn ta đã nghe qua. Trong bộ lạc mọi vết tích văn hóa đều có liên hệ rất nhiều đến Đông Tấn, nhưng bọn họ tất cả đều là người du mục gốc, vậy làm sao có thể thuần thục văn hóa Đông Tấn như vậy? Ngươi lại rất quan tâm đến Đông Tấn. Như vậy câu trả lời duy nhất chính là đến từ ngươi, là vợ của tù trưởng. Ngươi hẳn là người Đông Tấn đi, không những vậy địa vị lại còn không thấp.
Đề Lạp nghe vậy khanh khách cười.
- Đúng vậy, ta chính là người của Đông Tấn. Nhưng có là sao, hiện tại ta đã không thuộc về nơi đó.
Tuy giọng cười vui vẻ như vậy nhưng Trần Khánh Dư vẫn nhận ra được trong đó sự bi thương. Đặc biệt giọng điệu này Trần Khánh Dư lại còn nghe rất quen, dường như hắn đã chứng kiến một người nói cũng như vậy.
Hết ngày hôm đó toàn bộ hàng hóa của Đại Việt đều bán hết sạch, Đại Việt còn thu về được mười xe vàng đây. Trần Khánh Dư những tưởng chuyến hàng này xem bọ sẽ mất trắng, nhưng không ngờ thu về như vậy cũng xem như thu về được vốn, còn lời một chút ít. Dù sao giá cả của Đại Việt rất công đạo, Alitia bộ tộc cũng rất hữu nghị đối với bọn họ. Điều này chính là quý giá nhất.
- Các ngươi chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ trở về Đại Việt.
- Tuân lệnh Tổng giám đốc.
Nghe Trần Khánh Dư nói toàn bộ nhân viên đều rất vui mừng. Bọn họ đã quá nửa năm chưa được về nhà đây. Tổng giám đốc bị Việt vương trừng phạt bọn họ đương nhiên cũng bị chịu khổ theo rồi. Đến bây giờ cuối cùng cũng được trở về, không vui mừng sao được nha.
Sáng sớm hôm sau đoàn thương hội dậy từ rất sớm để thu dọn lều trại. Sáng sớm trên thảo nguyên không khí vô cùng mát mẻ, thậm chí giọt sương ẩm đêm qua vẫn còn đọng lại trên ngọn cỏ đây, không hề giống với trưa ngày vô cùng nóng bức. Chênh lệch nhiệt độ lớn như vậy nếu như người nào không quen tuyệt đối sẽ bị sinh bệnh.
Trần Khánh Dư dẫn theo vài nhân viên chủ chốt của Tập đoàn đi sang doanh trại của tộc Atilita. Tộc Atilita biết hôm nay đoàn người Đại Việt sẽ rời đi cũng thức dậy từ sớm để đưa tiễn bọn họ. Người du mục rất lưu luyến tình hữu nghị này, đã rất lâu rồi mới có những người đối xử với bọn họ thân thiện, hòa nhã đến như vậy.
Đề Lạp dẫn theo hai vị trưởng lão đi lên phía trước đối với Trần Khánh Dư nói.
- Trần đại nhân, đối với sự chân thành của Đại Việt tộc Atilita bọn ta rất biết ơn. Đây là hữu nghị kỳ của tộc chúng ta, nếu sau này có việc gì cần đến tộc ta, chúng ta tuyệt đối không chối từ.
Nói rồi Đề Lạp hai tay đưa cho Trần Khánh Dư một lá cờ màu xanh, có một đầu hùng ưng màu đen. Hữu nghị kỳ là một vật quý giá của dân tộc du mục, bọn họ không dễ gì đưa tặng người khác, đưa cho Trần Khánh Dư hữu nghị kỳ chức tỏ tộc Atilita thực sự xem Đại Việt là bạn bè.
Trần Khánh Dư cũng dùng hai tay tiếp nhận hữu nghị kỳ nói.
- Tạ ơn phu nhân cùng các tộc dân những ngày qua đã khoản đãi. Đại Việt ta sẽ không quên tình hữu nghị này. Đây là một chút quà nhỏ, mong mọi người nhận lấy.
Nhân viên liền đưa lên một cái hộp, bên trong là những hương liệu đến từ Đại Việt vô cùng quý giá, nếu đem sang các nước phương Tây bán tuyệt đối là có giá trên trời. Đề Lạp cũng không kiểm tra mà giao lại cho trưởng lão bên cạnh. Trần Khánh Dư nói.
- Như vậy xin cáo từ, chúng ta chuẩn bị xuất phát.
Trần Khánh Dư trở về doanh trại, hầu như các lều trại đã dọn dẹp xong, hàng hóa, tiền tài còn lại cũng đã chất lên xe, tất cả các nhân viên đã sẵn sàng, chỉ còn công sự còn chưa tháo gỡ mà thôi. Trần Khánh Dư nói.
- Tốt rồi, hiện tải nhổ bỏ công sự, chúng ta lên đường.
- Tuân lệnh Tổng giám đốc.
Các nhân viên vui vẻ hô lên chuẩn bị đi nhổ bỏ công sự.
Uuuuuuuuuuu!
Đột nhiên từ phía doanh trại của tộc Atilita phát ra tiếng tù và vang dội làm tất cả mọi người đều giật mình. Từ bên này nhìn sang có thể thấy tộc Atilita đang náo loạn lên.
- Tổng giám đốc, ngài nhìn bên kia.
Phía Tây khỏi bụi vậy mà nổi lên mù mịt. Quen thuộc với với chiến trường Trần Khánh Dư liền đoán được nổi lên khói bụi như vậy ít nhất phải đạt đến hai ngàn kỵ binh cùng nhau đột kích. Kẻ địch của tộc Atilita đã đến sao? Trần Khánh Dư hạ lệnh.
- Dừng nhổ công sự, toàn quân sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu.
- Tuân lệnh.
Bên trong doanh trại của tộc Atilita sắc mặt của Đề Lạp cũng trắng bệch. Đến, cuối cùng bọn hắn vậy mà cũng đến, tộc Atilita đã di chuyển đến đây nhưng cuối cùng bọn chúng vẫn tìm được, xem ra lần này Atilita hẳn phải diệt tộc. Đề Lạp quát lớn.
- Toàn thể những người không thể chiến đấu tìm chỗ trốn đi. Tất cả những người có thể cầm đao kiếm cùng ta xông lên giết địch.
- Tuân lệnh phu nhân.
Các tráng hán bên cạnh Đề Lạp gào lớn. Bọn họ là dân tộc du mục, quanh năm sống trên lưng ngựa nói không thể chiến đấu là chuyện đùa. Rất nhất một ngàn ba trăm kỵ lập tức đã tập kết.
Lúc này kẻ địch của bọn họ cũng đã xuất hiện, vẫn là những người du mục bên ngoài mặc áo choàng lông, thế nhưng xét trang bị mà nói bọn họ tốt hơn nhiều, chỉ riêng bên trong áo choàng mỗi người đều ánh lên ánh sáng kim loại, rõ ràng bên trong có mang giáp sắt đây, hơn nữa mỗi người bọn họ đều có đầu khôi bằng đồng, bên trên có một mũi nhọn như cột thu lôi. So với bạch thân như kỵ sĩ Atilita mà nói chẳng khác nào là “Rich kid”.
- Đề Lạp phu nhân, hôm nay các ngươi không đầu hàng thì tộc Atilita tuyệt đối sẽ bị xóa sổ khỏi Goldland bình nguyên này.
Tên dẫn đầu đám kỵ binh là một tên tráng hán đầu trọc thắt bím, à không, là đội mũ sắt có thắt bím đằng sau, bộ râu như hai cục s*** táo bón ị không ra vểnh ngược lên. Hắn thúc ngựa lên trước kiêu ngạo nói. Đằng sau hắn chính là hai ngàn kỵ binh, tuy nói lực lượng không quá đông đảo nhưng không phải là hơn ngàn kỵ binh của Atilita tộc có thể đối phó, chưa kể đến trang bị lại còn chênh lệch như vậy. Hắn đã đuổi theo tộc Atilita suốt ba tháng trời, không phải Đề Lạp tiểu nương tử này cực kỳ thông minh, cũng rất giảo hoạt liên tục trốn thoát mấy lần vây bắt của hắn thì hắn đã không cần phải cực khổ như vậy. Nhưng sẽ rất nhanh thôi, tộc Alitia này sẽ bị tiêu diệt, bị hắn nuốt trọn, Raiken đại nhân nhất định sẽ hài lòng, hắn sẽ càng dễ dàng thống nhất mảnh bình nguyên này hơn.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Đi thật xa để trở về
- Chương 2: Đại Việt đế chế hệ thống
- Chương 3: Sản xuất quân khí
- Chương 4: Ngày mới
- Chương 5: Văn hóa người Việt
- Chương 6: Giác long cốc
- Chương 7: Làng bị tấn công
- Chương 8: Luyện kim chênh lệch
- Chương 9: Gói quà
- Chương 10: Dụ địch
- Chương 11: Toàn diệt
- Chương 12: Hậu chiến
- Chương 13: Chiến lợi phẩm
- Chương 14: Thay đổi quân bị
- Chương 15: Binh sĩ Tĩnh Hải quân
- Chương 16: Đám cưới người Việt
- Chương 17: Hoàng tước
- Chương 18: Nhẹ nhàng thu phục
- Chương 19: Xuất chinh
- Chương 20: Thu phục
- Chương 21: Quân lâm thành hạ
- Chương 22: Phá thành
- Chương 23: Thu hoạch
- Chương 24: Đàm phán
- Chương 25: Trở về
- Chương 26: Đô Hồ Đại Vương và Lữ Thừa Tướng
- Chương 27: Luận nước
- Chương 28: Không biết đặt tên gì
- Chương 29: Chế độ ruộng đất và tiền tệ
- Chương 30: Thương hội đến
- Chương 31: Elina phiêu lưu ký (1)
- Chương 32: Elina phiêu lưu ký (2)
- Chương 33: Đàm phán
- Chương 34: Việt vương vi hành (1)
- Chương 35: Việt vương vi hành (2)
- Chương 36: Việt vương vi hành (2)
- Chương 37: Sơn tặc tập kích
- Chương 38: Chiến đấu
- Chương 39: Tình thế nguy cấp
- Chương 40: Cứu viện
- Chương 41: Giao dịch
- Chương 42: Quyết sách
- Chương 43: Tinh Thiều
- Chương 44: Thăng Long
- Chương 45: Thừa Mệnh hoàng đế
- Chương 46: Khai Quốc tự
- Chương 47: Thừa Mệnh năm thứ hai
- Chương 48: Cứu trợ Giác Long cốc
- Chương 49: Leviathan
- Chương 50: Thánh Gióng xuất chinh
- Chương 51: Tiêu diệt thủy quái, Thánh Gióng về trời
- Chương 52: Thời đại Lý - Trần (1)
- Chương 52-2: Thời đại lý - trần (2)
- Chương 53: Mục trường
- Chương 54: Tổ chức lại triều đình
- Chương 54-2: Gặp mặt
- Chương 55: Kẻ thù mò đến
- Chương 56: Tổng động viên
- Chương 57: Hải chiến (1)
- Chương 58: Hải chiến (2)
- Chương 59: Xuất chinh
- Chương 60: Vườn không nhà trống
- Chương 60-2: Trận đầu
- Chương 61: Đại chiến
- Chương 62: Đại thắng
- Chương 63: Tính kế lẫn nhau
- Chương 64: Lục Giang (1)
- Chương 65: Lục Giang (2)
- Chương 66: Chiến tranh kết thúc
- Chương 66-2: Triệu hoán
- Chương 67: Một rừng danh nhân
- Chương 68: Sắp xếp triều chính
- Chương 69: Diễn Võ trường
- Chương 70: Sứ giả đến
- Chương 71
- Chương 72: Tử Cấm Thành
- Chương 72-2: Diên Hựu tự
- Chương 73: Mẹ
- Chương 74: Ỷ Lan và Lê Văn Thịnh
- Chương 75: Đại sứ quán
- Chương 76: Cha con
- Chương 77: Sứ thần vào triều
- Chương 78: Duyệt binh
- Chương 79: Thần cơ hỏa sang
- Chương 80: Hỏa khí Đại Việt
- Chương 81: Thần cơ doanh
- Chương 82: Thi võ (1)
- Chương 83: Thi võ (2)
- Chương 84: Thi võ (3)
- Chương 85: Thu được danh tướng
- Chương 86: Ngô Tuấn và Trần Khánh Dư
- Chương 87: Tiền chuộc
- Chương 88: Thần phục
- Chương 89: Gặp cha vợ
- Chương 90: Type 02
- Chương 91: Chế tạo diêm tiêu
- Chương 92: Phân vân
- Chương 93: Du ngoạn
- Chương 94: Tiêu diệt
- Chương 95: Gà bay chó chạy
- Chương 96: Trung Vũ đại vương
- Chương 97: Lại gặp cha vợ
- Chương 98: Mua súng
- Chương 99: Thương lượng
- Chương 100: Biệt ly
- Chương 101: Bảo hiểm xã hội
- Chương 102: Trái phiếu
- Chương 103: Trấn an
- Chương 104: Ba tháng
- Chương 105: Rối bời
- Chương 106: Xuất binh
- Chương 108: Xứ Thuận Hóa
- Chương 109: Phục kích
- Chương 110: Vào thành
- Chương 111: Phá thành
- Chương 112: Đồ Thành
- Chương 113: Hưng Đạo vương
- Chương 114: Tập doanh
- Chương 115: Tập doanh (2)
- Chương 116: Hậu chiến
- Chương 117: Tấn công thành Spanis
- Chương 118: Hỗn chiến
- Chương 119: Đối chiến
- Chương 120: Diêm tiêu
- Chương 121: Chiến tranh kết thúc
- Chương 122: M102
- Chương 123: Buông rèm nhiếp chính
- Chương 124: Xung đột
- Chương 125: Hải chiến
- Chương 126: Truyền thụ
- Chương 127: Truy hỏi
- Chương 128: Gặp mặt
- Chương 129: Tỉnh lại
- Chương 130: Tuyên chiến?
- Chương 131: Đại Việt chuẩn bị
- Chương 132: Lễ tốt nghiệp (1)
- Chương 133: Lễ tốt nghiệp (2)
- Chương 134: Lễ tốt nghiệp (3)
- Chương 135: Sửa chiến hạm
- Chương 136: Tàu hộ vệ lớp Chu Tước
- Chương 138: Đế Chế Đại Việt
- Chương 139: Hiểu lầm
- Chương 140: Ẩu đả
- Chương 141: Elina nổi bão
- Chương 142: Thế giới này quá loạn rồi
- Chương 143: Công ty liên doanh đa quốc gia
- Chương 144: Khiêu chiến
- Chương 145: Chiến thắng
- Chương 146: Gặp lại cha vợ tương lai
- Chương 147: Vấn đề lập hậu
- Chương 148
- Chương 149: Chương Thánh quân
- Chương 150: Hiệp nghị
- Chương 151: Mật nghị
- Chương 152: Bại lộ thân phận
- Chương 153: Kết quả khoa thi đầu tiên
- Chương 154: Đầy đường tiểu Boss
- Chương 155: Thừa Mệnh năm thứ ba
- Chương 156: Hai nước tuyên chiến
- Chương 157: Xứ Trấn Ninh
- Chương 158: Phái binh
- Chương 159: Trần Thư bị đánh
- Chương 160: Chiến tranh Gemanic - Bravia (1)
- Chương 161: Chiến tranh Gemanic - Bravia (2)
- Chương 162: Pháo đài Babaria (1)
- Chương 163: Pháo đài Babaria (2)
- Chương 164: Hỏa khí phát uy
- Chương 165: Cảng thị Fullham (1)
- Chương 166: Cảng thị Fullham (2)
- Chương 167: Đại Việt xuất binh
- Chương 168: Chiến thư
- Chương 169: Đổ bộ (1)
- Chương 170: Đổ bộ (2)
- Chương 171: Đổ bộ (3)
- Chương 172: Chiếm lĩnh
- Chương 174: Lính đánh thuê
- Chương 175: Tây Gốt và Đông Tấn
- Chương 176: Kỵ binh du mục
- Chương 177: Bộ tộc Alitia
- Chương 178: Kẻ địch đến
- Chương 179: Cứu vớt (1)
- Chương 180: Cứu vớt (2)
- Chương 181: Cứu vớt (3)
- Chương 182: Cứu vớt (4)
- Chương 183: Cứu vớt (5)
- Chương 184: Đông Thành An phủ sứ
- Chương 185: An bài
- Chương 186: Tin xấu
- Chương 187: Chi viện
- Chương 188: Nguy hiểm phía Nam
- Chương 189: Dự đoán
- Chương 190: Tổng động viên
- Chương 191: Đối sách
- Chương 192: Hải Vân quan
- Chương 193: Chiến hải vân quan
- Chương 194: Trận Atland (1)
- Chương 195: Trận Atland (2)
- Chương 196: Trận Atland (3)
- Chương 197: Trận Atland (4)
- Chương 198: Trận Atland (5)
- Chương 199: Trận Atland (6)
- Chương 200: Trận Atland (7)
- Chương 201: Bình định quần đảo Sắt
- Chương 202: Thiêu quan
- Chương 203: Thiêu quan (2)
- Chương 204: Chặn hậu (1)
- Chương 205: Chặn hậu (2)
- Chương 206: Tuyệt cảnh
- Chương 207: Hi sinh
- Chương 208: Viện binh
- Chương 209
- Chương 210: Quân địch đã đến
- Chương 211: Phòng tuyến sông Cầu (1)
- Chương 212: Phòng tuyến sông Cầu (2)
- Chương 213: Phòng tuyến sông Cầu (3)
- Chương 214: Phòng tuyến sông Cầu (kết)
- Chương 215: Giết chết
- Chương 216: Viện binh đến
- Chương 217: Trận sông Cầu (1)
- Chương 218: Trận sông Cầu (2)
- Chương 219: Trận sông Cầu (3)
- Chương 220: Trận sông Cầu (4)
- Chương 221: Trận sông Cầu (5)
- Chương 222: Trận sông Cầu (6)
- Chương 223: Giam giữ
- Chương 224: Giải cứu
- Chương 225: Đụng độ
- Chương 226: Niềm tự hào của Trần Quốc Tuấn
- Chương 227: Kế hoạch
- Chương 228: Chuẩn bị
- Chương 229: Tấn công
- Chương 230: Hội quân
- Chương 231: Thư xa
- Chương 232: Đến đích
- Chương 233: Đột kích
- Chương 234: Cường công kho lương
- Chương 235: Hỏa thiêu Đà Lôi thành (1)
- Chương 236: Hỏa thiêu Đà Lôi thành (2)
- Chương 237: Mâu thuẫn
- Chương 238: Giết người cướp ngựa
- Chương 239: Hạ thành Địch Lực
- Chương 240: Thời đại hậu lê (1)
- Chương 241: Thời đại Hậu Lê (2)
- Chương 242: Đại sứ quán nâng cấp (1)
- Chương 243: Đại sứ quán nâng cấp (2)
- Chương 244: Trị thương
- Chương 245: Trận Tân Bình
- Chương 246: Thắng lợi
- Chương 247: Đất nước sạch bóng quân thù
- Chương 248: Hậu chiến tranh
- Chương 249: Chỉnh đốn hành chính
- Chương 250: Đại công trình
- Chương 251: Đàm phán thành công
- Chương 252: Thiên tai
- Chương 253: Chuẩn bị cứu trợ
- Chương 254: Elina đến
- Chương 255: Thần giáo
- Chương 256: Bại lộ
- Chương 257: Học thuyết Mác
- Chương 258: Từ quan
- Chương 259: Phong vương
- Chương 260: Vi hành (1)
- Chương 261: Vi hành (2)
- Chương 262: Gặp mặt
- Chương 263: Nhà máy dệt (1)
- Chương 264: Nhà máy dệt (2)
- Chương 265: Trứng nở
- Chương 266: Giao dịch bí mật
- Chương 267: Thừa Mệnh năm thứ tư (1)
- Chương 268: Thừa Mệnh năm thứ tư (2)
- Chương 269: Thừa mệnh năm thứ tư (3)
- Chương 270: Sắp biến thiên
- Chương 271: Mật mưu
- Chương 272: Cải cách (1)
- Chương 273: Cải cách (2)
- Chương 274: Cải cách (3)
- Chương 275: Sĩ quan huấn luyện
- Chương 276: Mua phát minh, thuê chuyên gia
- Chương 277: Trang bị mới
- Chương 278: Quân phục mới
- Chương 279: Sứ đoàn đến
- Chương 280: Đàm phán
- Chương 281: Súng mới
- Chương 282: Tư yến
- Chương 283: Song hậu
- Chương 284: Xuất động
- Chương 285: Lấy tôn giáo trị tôn giáo
- Chương 286: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 287: Kẻ đứng sau màn
- Chương 288: Bệ hạ khó chịu
- Chương 289: Đầy đường Boss và siêu cấp Boss
- Chương 290: Đại Boss, Boss, tiểu Boss
- Chương 291: Khủng bố
- Chương 292: Tung tích của Elina
- Chương 293: Hàn quốc
- Chương 294: Chống cự
- Chương 295: Thắng trận
- Chương 296: Bắc Hải hạm đội đến
- Chương 297: Xử tử