Tàng Phong - Quyển 2 - Chương 114: Tinh Quang (Ánh Sao)
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1: Ăn mày hỏi mệnh
- Quyển 1 - Chương 2: Dê mập nên làm thịt, người mạnh thì chết
- Quyển 1 - Chương 3: Vì còn sống thì tốt hơn
- Quyển 1 - Chương 4: Áo xanh bào tím tụ Sâm La
- Quyển 1 - Chương 5: Lời hứa của thiếu niên đáng giá nghìn vàng
- Quyển 1 - Chương 6: Một cái đầu lâu tốt
- Quyển 1 - Chương 7: Hai nửa sống chết
- Quyển 1 - Chương 8: Từ Hàn kính dâng
- Quyển 1 - Chương 9: Hữu giới mệnh hảo thủ, vô giới đầu nan cầu
- Quyển 1 - Chương 11: Phản bội chạy trốn!
- Quyển 1 - Chương 12: Đưa ngươi về nhà
- Quyển 1 - Chương 13: Lão nhân cùng mèo đen
- Quyển 1 - Chương 14: Thương Hải Lưu
- Quyển 1 - Chương 15: Phương pháp cá sống ướp muối
- Quyển 1 - Chương 16: Là Yêu không phải mèo
- Quyển 1 - Chương 17: Họa phúc tương y
- Quyển 1 - Chương 18: Sài lang ẩn núp
- Quyển 1 - Chương 19: Thật ư?
- Quyển 1 - Chương 20: Nhạc Phù Dao trong thành Thiên Đấu, Diễn Thiên Thu trên Ly Sơn tông
- Quyển 1 - Chương 21: Biến cố kinh hoàng
- Quyển 1 - Chương 22: Trường Dạ Ty
- Quyển 1 - Chương 23: Chờ thời mà động
- Quyển 1 - Chương 24: Quỷ Bồ Đề
- Quyển 1 - Chương 25: Ngươi muốn học kiếm sao?
- Quyển 1 - Chương 26: Đại Diễn kiếm chủng
- Quyển 1 - Chương 27: Tất cả đều bình yên
- Quyển 1 - Chương 28: Gió tuyết cố nhân đến
- Quyển 1 - Chương 29: Thiên Sách phủ
- Quyển 1 - Chương 30: Trời cho ta sinh mệnh, tất có điều nhiệm kỳ
- Quyển 1 - Chương 31: Đại Quân có dám đánh cuộc
- Quyển 1 - Chương 32: Thương Hải Phó Đông Lưu
- Quyển 2 - Chương 1: Dê bò lại cứ thích kết bầy, hổ báo đã đơn độc từ nhỏ
- Quyển 2 - Chương 2: Ân oán năm đó
- Quyển 2 - Chương 3: Trường An vào đêm
- Quyển 2 - Chương 4: Dạ vấn
- Quyển 2 - Chương 5: Diệp Hồng Tiên phẫn nộ
- Quyển 2 - Chương 6: Tiệc nhưng là tiệc không vui
- Quyển 2 - Chương 7: “Đom đóm chói lọi hơn nhật nguyệt, kiến càng vượt qua được biển lớn”
- Quyển 2 - Chương 8: Lấy sọ làm nón máu làm giáp, kiếm đi ba thước ngừng quỷ khóc
- Quyển 2 - Chương 9: Tâm tư của Diệp Hồng Tiên
- Quyển 2 - Chương 10: Khách Linh Lung Các tới thăm
- Quyển 2 - Chương 11: Nguyên Quy Long
- Quyển 2 - Chương 12: Yêu đơn phương
- Quyển 2 - Chương 13: Đẹp không?
- Quyển 2 - Chương 14: Vị chia mặn nhạt, người phân thiện ác
- Quyển 2 - Chương 15: Có câu:"thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư"
- Quyển 2 - Chương 16: Cẩm nang diệu kế của Từ Hàn
- Quyển 2 - Chương 17: Làm sao phá cục, chỉ có tử đấu
- Quyển 2 - Chương 18: Cánh tay phải kia
- Quyển 2 - Chương 19: Nghịch chiến
- Quyển 2 - Chương 20: Nảy mầm
- Quyển 2 - Chương 21: Ta không phục
- Quyển 2 - Chương 22: Chiến trời
- Quyển 2 - Chương 23: Sở Cừu Ly
- Quyển 2 - Chương 24: Trên Linh Lung Các mỗi người một vẻ
- Quyển 2 - Chương 25: Thiên hạ là bàn cờ
- Quyển 2 - Chương 26: Thân phận của Sở Cừu Ly
- Quyển 2 - Chương 27: Tình yêu chớm nở
- Quyển 2 - Chương 28: Đạo Thánh môn
- Quyển 2 - Chương 29: Trộm cũng có đạo
- Quyển 2 - Chương 30: Thiếu niên trẻ máu nóng
- Quyển 2 - Chương 31: Chu Chương
- Quyển 2 - Chương 32: Chuyện cũ về Mục gia
- Quyển 2 - Chương 33: Phu quân của ta
- Quyển 2 - Chương 34: Tác thành
- Quyển 2 - Chương 35: Gió tuyết người không về
- Quyển 2 - Chương 36: Quân cờ dưới bàn kia
- Quyển 2 - Chương 37: Mùa xuân trong tuyết
- Quyển 2 - Chương 38: Cứu một mạng người
- Quyển 2 - Chương 39: Khách đến thăm đêm khuya
- Quyển 2 - Chương 40: Thẻ đánh bạc của Ninh Trúc Mang
- Quyển 2 - Chương 41: Cát vàng khắp nơi cốc, mưa gió muốn tới
- Quyển 2 - Chương 42: Mưu đồ Của Đồng Thiết Tâm
- Quyển 2 - Chương 43: Quy củ giang hồ
- Quyển 2 - Chương 44: Mạng của ngươi là ta cho!
- Quyển 2 - Chương 45: Quy củ trên Linh Lung Các
- Quyển 2 - Chương 46: Thân là quân tử, tâm độ tiểu nhân
- Quyển 2 - Chương 47: Cái gì nhẹ cái gì nặng?
- Quyển 2 - Chương 48: Quyết ý như thép
- Quyển 2 - Chương 49: Thiên đại cơ duyên
- Quyển 2 - Chương 50: Nữ nhân là thứ đáng sợ nhất trên đời này
- Quyển 2 - Chương 51: Đan chia ba phẩm, xưa nay giống nhau
- Quyển 2 - Chương 52: Thành Nhạn Lai
- Quyển 2 - Chương 53: Thiên Kim Đài
- Quyển 2 - Chương 54: Có vài bệnh, không thuốc nào chữa được
- Quyển 2 - Chương 55: Ván bài càng lớn
- Quyển 2 - Chương 56: Tất cả Long khí trong thiên hạ nhập cơ thể ta
- Quyển 2 - Chương 57: Trả nợ
- Quyển 2 - Chương 58: Tiền bán mạng
- Quyển 2 - Chương 59: Ác Giao
- Quyển 2 - Chương 60: Đồ đần họ Trần
- Quyển 2 - Chương 61: Giao Long? Yêu Long?
- Quyển 2 - Chương 62: Cánh tay phải của Từ Hàn
- Quyển 2 - Chương 63: Long khí!
- Quyển 2 - Chương 64 : Ngu xuẩn
- Quyển 2 - Chương 65 : Trần Huyền Cơ
- Quyển 2 - Chương 66: Biểu diễn long trọng
- Quyển 2 - Chương 67 : Quảng Lâm Quỷ
- Quyển 2 - Chương 68 : Cùng ngủ một chỗ
- Quyển 2 - Chương 69: Từ hôm nay trở đi, ngươi phải ngủ nơi này!
- Quyển 2 - Chương 70: Hổ báo? Đàn sói?
- Quyển 2 - Chương 71: Mưa xuân
- Quyển 2 - Chương 72 : Bán yêu
- Quyển 2 - Chương 73 : Thư
- Quyển 2 - Chương 74: Nam Hoang có tòa mộ
- Quyển 2 - Chương 75 : Nhân bánh? Cạm bẫy?
- Quyển 2 - Chương 76: Đại Nghịch Kiếm Điển
- Quyển 2 - Chương 77: Bức vua thoái vị
- Quyển 2 - Chương 78 : Ai không phục?
- Quyển 2 - Chương 79 : Sáu mươi năm
- Quyển 2 - Chương 80 : Vấn đề cùng đáp án
- Quyển 2 - Chương 81: "Thủ".
- Quyển 2 - Chương 82: Phương Tử Ngư ăn cá
- Quyển 2 - Chương 83: Chuông Huyền Long
- Quyển 2 - Chương 84: Ta là Quảng Lâm Quỷ
- Quyển 2 - Chương 85: Yêu ma
- Quyển 2 - Chương 86: Ta muốn hàng yêu
- Quyển 2 - Chương 87: Cực lạc
- Quyển 2 - Chương 88: Hoa sen màu đen
- Quyển 2 - Chương 89: Cao đồ của Ly Sơn
- Quyển 2 - Chương 90: Phật
- Quyển 2 - Chương 91: Lựa chọn tốt nhất
- Quyển 2 - Chương 92: Đóa hoa sen kia
- Quyển 2 - Chương 93: Núi có cây mà không có nhánh
- Quyển 2 - Chương 94: Người tốt hảo báo
- Quyển 2 - Chương 95: Lưỡng tình tương duyệt (Hai bên yêu nhau)
- Quyển 2 - Chương 96: Quyết ý!
- Quyển 2 - Chương 97: Đại nghĩa
- Quyển 2 - Chương 98: Về nhà
- Quyển 2 - Chương 99: Cái Trần quốc kia
- Quyển 2 - Chương 100: Về khoai lang
- Quyển 2 - Chương 101: Diệp Hồng Tiên nổi giận đùng đùng
- Quyển 2 - Chương 102: Đã ăn thịt rồi
- Quyển 2 - Chương 103: Chữ Tình
- Quyển 2 - Chương 104: Nhân Gian Buồn Nhất Là Chia Ly
- Quyển 2 - Chương 105: Là Ai?
- Quyển 2 - Chương 106: Mạt Lộ
- Quyển 2 - Chương 107: Con Gái Lớn Không Nên Giữ
- Quyển 2 - Chương 109: Thay Trời
- Quyển 2 - Chương 110: Đạo Lý (1)
- Quyển 2 - Chương 111: Đạo Lý (2)
- Quyển 2 - Chương 112: Vậy Không Tốt
- Quyển 2 - Chương 113: Phủ Chủ Lệnh
- Quyển 2 - Chương 114: Tinh Quang (Ánh Sao)
- Quyển 2 - Chương 115: Biện Pháp
- Quyển 2 - Chương 116: Biện Pháp Của Tống Nguyệt Minh
- Quyển 2 - Chương 117: Thiên Cơ Bất Khả Lộ
- Quyển 2 - Chương 118: Thiên Âm
- Quyển 2 - Chương 118-2: Thiên Âm (2)
- Quyển 2 - Chương 119: Đối Thoại
- Quyển 2 - Chương 120: Thỏa hiệp (1)
- Quyển 2 - Chương 121: Thỏa hiệp (2)
- Quyển 2 - Chương 122: Một ngày này (1)
- Quyển 2 - Chương 123: Một ngày này (2)
- Quyển 2 - Chương 124: Uy hiếp (1)
- Quyển 2 - Chương 126: Ngón tay mềm
- Quyển 2 - Chương 127: Phiền phức (1)
- Quyển 2 - Chương 128: Phiền phức (2)
- Quyển 2 - Chương 129: Phá rồi lại dựng
- Quyển 2 - Chương 130: Trời chiều cùng mưa đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 131: Trời chiều cùng mưa đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 132: Tâm tư nữ nhi luôn luôn thơ
- Quyển 2 - Chương 133: Bắt đầu (1)
- Quyển 2 - Chương 134: Bắt đầu (2)
- Quyển 2 - Chương 135: Ngươi thua (1)
- Quyển 2 - Chương 136: Ngươi thua (2)
- Quyển 2 - Chương 137: Ngươi thua (3)
- Quyển 2 - Chương 138: Ngươi thua (4)
- Quyển 2 - Chương 139: Người có họa phúc sớm chiều
- Quyển 2 - Chương 140: Khách không mời mà đến (1)
- Quyển 2 - Chương 141: Khách không mời mà đến (2)
- Quyển 2 - Chương 142: Cũng giống như vậy
- Quyển 2 - Chương 143: Thiếu phủ chủ
- Quyển 2 - Chương 144: Người tới, giết chó
- Quyển 2 - Chương 145: Dựa vào cái gì (1)
- Quyển 2 - Chương 146: Dựa vào cái gì (2)
- Quyển 2 - Chương 147: Là người đều sẽ chết
- Quyển 2 - Chương 148: Tử Tiêu
- Quyển 2 - Chương 149: Lại đến
- Quyển 2 - Chương 150: Lại nảy sinh (1)
- Quyển 2 - Chương 151: Lại nảy sinh (2)
- Quyển 2 - Chương 152: Không nỡ (1)
- Quyển 2 - Chương 153: Không nỡ (2)
- Quyển 2 - Chương 154: Ánh sao đêm đó (1)
- Quyển 2 - Chương 155: Ánh sao đêm đó (2)
- Quyển 2 - Chương 156: Có kiếm Hình Thiên
- Quyển 2 - Chương 157: Danh tự không tầm thường (1)
- Quyển 2 - Chương 158: Danh tự không tầm thường (2)
- Quyển 2 - Chương 159: Sơ tâm chưa phụ (1)
- Quyển 2 - Chương 160: Sơ tâm chưa phụ (2)
- Quyển 2 - Chương 161: Chiến công đầu (1)
- Quyển 2 - Chương 162: Chiến công đầu (2)
- Quyển 2 - Chương 163: Tin tức
- Quyển 2 - Chương 164: Dân chạy nạn
- Quyển 2 - Chương 165: Gai
- Quyển 2 - Chương 166: Vấn an (1)
- Quyển 2 - Chương 167: Vấn an (2)
- Quyển 2 - Chương 168: Diện thánh (1)
- Quyển 2 - Chương 169: Diện thánh (2)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tàng Phong
Quyển 2 - Chương 114: Tinh Quang (Ánh Sao)
Màn đêm buông xuống.
Trọng Củ Phong giữa tháng năm, tiếng ve kêu ếch gọi vang vọng.
Nhưng những thanh âm này hội tụ chung một chỗ, dường như chẳng có chút náo động nào, ngược lại mang theo không khí u sầu như điểu minh sơn canh u (chim hót rừng càng trầm – là một câu trong bài thơ Nhập Nhược Da Khê của tác giả Vương Tịch).
Tần Khả Khanh tỉ mỉ kiểm tra lại thương thế cho Từ Hàn thêm một lần nữa, lúc này mới đứng dậy thu lại hộp thuốc của mình.
"Cám ơn."
Từ Hàn ngồi ở bên cạnh bàn đá, sắc mặt tái nhợt, hướng về phía Tần Khả Khanh gật đầu một cái.
"Từ công tử nên dưỡng thương cho tốt, không nên vì những chuyện khác mà suy nghĩ nhiều." Tần Khả Khanh cũng gật đầu một cái, nói với Từ Hàn một câu như vậy, chẳng qua trên khuôn mặt của nàng lại có chút chần chừ dường như muốn nói thêm.
Nhưng dường như nàng cũng không đủ dũng khí, nói ra lời mình muốn nói, vì vậy chỉ nói mấy lời qua loa đã nhấc hộp thuốc lên, chuẩn bị rời đi.
Nàng vừa mới đứng lên, Từ Hàn lại một lần nữa lên tiếng, hỏi: "Phải về sao?".
"Ừ."
Tần Khả Khanh cúi đầu, khó khăn gật nhẹ, sắc mặt cũng có chút ủ rũ.
"Chớ trở về."
Nhưng những lời ngay sau đó của Từ Hàn khiến thiếu nữ này phải lập tức ngẩng đầu, hai mắt mở to, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía Từ Hàn.
Những lời này, không khỏi quá mức đường đột rồi.
Sắc mặt của nàng sau đó cũng lập tức đỏ ửng, trong lòng như có con nai nhỏ đang chạy loạn, cảm xúc có chút khác thường, cũng có chút tức giận.
"Cô nương cứ nghỉ lại ở trong phòng Hồng Tiên, hôm nay ta sẽ ngủ cùng Sở đại ca." Nhưng nhừng lời sau đó của Từ Hàn khiến cho thiếu nữ này hiểu ra mình đã hiểu lầm. Vì vậy, sắc mặt của nàng càng đỏ hơn.
"Không cần." Hoặc có lẽ là để che dấu ý nghĩ khác lạ trong lòng mình, Tần Khả Khanh lắc đầu như trống bỏi: "Huyền Hà Phong cách Trọng Củ Phong cũng chỉ khoảng một giờ đi đường. Ngày mai ta lại tới xem bệnh cho công tử, không cần phiền toái.”
Nàng nghĩ rằng Từ Hàn muốn giữ mình lại vì lo nàng đi lại vất vả, vì vậy mới lên tiếng. Nàng mặc dù cũng không yên lòng với tình trạng của Từ Hàn, cũng muốn chiếu cố hắn thêm một chút, nhưng nghĩ đến việc ở lại trong phòng của Diệp Hồng Tiên, trong lòng cũng có cảm giác khó xử. Sau khi nói xong, nàng liền xoay người lần nữa, nhanh chóng rời khỏi.
Nhưng nàng vừa cất bước, Từ Hàn đã đưa tay ra, nắm lấy cánh tay nàng.
"Từ công tử!"
Khuôn mặt vừa mới hết ửng hồng của Tần Khả Khanh lúc này lại một lần nữa đỏ lên, nàng vừa xấu hổ vừa giận nhìn về phía Từ Hàn, trong đôi mắt to tròn chứa đầy vẻ khó hiểu.
"Tư Không Bạch có gì đó không đúng, cô nương không thể trở về."
Từ Hàn nghiêng đầu, trực diện nhìn thẳng vào mắt của Tần Khả Khanh, trong ánh mắt của hắn vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh khiến Tần Khả Khanh không kiềm được sửng sốt một chút.
"Có ý gì?" Nàng nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu.
Từ Hàn cũng không trả lời vấn đề của nàng, mà vẫn tiếp tục nói: "Cô nương phải tin tưởng ta."
Tần Khả Khanh nhìn Từ Hàn, trong suy nghĩ của nàng, hơn một năm trước, trong khách sạn của Cảnh Thăng Thành. Ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên đó vẫn như in sâu trong tâm trí, khiến nàng hơi do dự một chút rồi cắn răng, giống như đã có đầy đủ dũng khí, đáp: "Ta có thể ở lại, nhưng ta có một vấn đề, Từ công tử phải đáp ứng."
Nàng nói như vậy, chẳng biết tại sao, sắc mặt có chút đỏ ửng.
Ngược lại Từ Hàn cũng không nghĩ tới Tần Khả Khanh còn có thêm điều kiện, nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu một cái.
"Vậy thì một điều kiện."
Được Từ Hàn đáp ứng, sắc mặt Tần Khả Khanh chuyển thành vui mừng: "Ở Cảnh Thăng Thành… "
Thật ra khi Tần Khả Khanh nói muốn đáp ứng một điều kiện của nàng, Từ Hàn đã đoán được vấn đề mà nàng muốn hỏi. Cho tới bây giờ, Từ Hàn đã không cần phải gạt nàng nữa, cho nên khi nàng nhắc tới, Từ Hàn liền ngắt lời.
"Là ta."
Mặc dù trong lòng Tần Khả Khanh đã sớm dự liệu tới đáp án này, nhưng Từ Hàn trả lời quả quyết như vậy, khiến nàng phản ứng không kịp, chỉ trả lời: " Được, ta lưu lại."
Sau khi sửng sốt với đáp án đó, giọng nói nàng trở nên nhẹ nhàng, gần như khó có thể nghe được, đầu cũng cúi sát vào lồng ngực.
Nhưng khóe miệng nàng lại nở một nụ cười rực rỡ.
Như gió xuân đưa lá liễu, mưa thu trải xuống rừng.
Từ Hàn cùng Tần Khả Khanh đang cảm thấy mãn nguyện đi tới trước cửa phòng Diệp Hồng Tiên, hắn giới thiệu qua một chút cho nàng hiểu. Dù sao đây vẫn là phòng của Diệp Hồng Tiên, có một thứ không thể tùy tiện, Từ Hàn tất nhiên muốn nói cho rõ ràng.
Tính tình Tần Khả Khanh tinh minh, không ngừng gật đầu.
Từ Hàn thấy nàng như vậy, yên tâm cười một tiếng, nói: "Cô nương ở lại, có chuyện gì ngày mai nói sau."
"Từ công tử."
Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Từ Hàn đang muốn rời đi, lại bị Tần Khả Khanh gọi.
"Hả?" Từ Hàn nghi ngờ, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ.
"Cám ơn." Tần Khả Khanh hướng về phía Từ Hàn, vừa nói vừa nở một nụ cười ngọt ngào.
Từ Hàn sửng sốt một chút, nhưng lập tức khôi phục tinh thần.
"Đều là việc ta nên làm."
Tần Khả Khanh sợ Từ Hàn hiểu lầm ý nàng, liền nhanh chóng cất lời: "Ta muốn nói, cám ơn năm đó công tử đã cứu ta."
Từ Hàn cười, đáp lời: "Đó cũng là chuyện ta muốn nói."
Ngay sau đó hắn xoay người, khép cửa phòng lại, chỉ còn lại thiếu nữ nhìn về phía bóng lưng của Từ Hàn, kinh ngạc sững sờ.
Tư Không Bạch dùng tiên nhân uy áp tạo thành thương thế cho Từ Hàn, mặc dù không lớn, nhưng dù sao cũng ảnh hưởng tới phủ tạng. Dù là nhục thân tu vi đã tới Kim Cương cảnh, hắn muốn khôi phục cũng phải hao phí chút thời gian.
Ra khỏi phòng, Từ Hàn tính toán chuyện này, trong lòng đã có dự định.
Mà lúc này, cánh cửa trước sân viện đang được người ta gõ lên liên hồi.
Từ Hàn sửng sốt một chút, thời gian này còn có người tới? Từ Hàn dù không biết rõ, trong lòng hắn cũng có chút nghi ngờ. Nhưng dẫu sao nơi này vẫn là Trọng Củ Phong, Tư Không Bạch dù một tay che trời cũng không có khả năng phái người tới hại hắn. Từ Hàn nghĩ như vậy, liền đi tới trước, mở cửa chính.
Một bóng người màu đỏ nhanh chóng xuất hiện trước mặt Từ Hàn.
Chờ tới khi thấy rõ hình bóng kia, Từ Hàn có chút sững sờ: "Hồng Tiên?"
Diệp Hồng Tiên cúi đầu nhẹ giọng nói: "Ta trở lại lấy một số thứ. Sư tôn nói từ hôm nay ta không thể ở lại đây."
Từ Hàn lúc này mới phục hồi tinh thần: "Vậy…Tốt."
Hắn vội vàng dẫn Diệp Hồng Tiên đi về phía cửa phòng, cho tới khi đứng trước cửa phòng, Diệp Hồng Tiên khẽ cau mày, hỏi: "Có người ở bên trong?"
Từ Hàn lúc này cảm thấy có chút bối rối, hắn liền nhanh chóng giải thích: "Ừ, là Khả Khanh, mấy ngày nay cô nương ấy tới chiếu cố cho ta, đi tới đi lui thực phiền toái. Huống hồ Tư Không Bạch…"
"Ừ. Ta hiểu." Nhưng Diệp Hồng Tiên dường như vẫn rất bình tĩnh, nàng gật đầu một cái, cắt ngang lời của Từ Hàn: "Vậy ngươi ở ngoài chờ đi, ta tự đi lấy."
Dứt lời nàng liền gõ cửa phòng, Tần Khả Khanh mở cửa, khi thấy Hồng Tiên cũng ngạc nhiên một chút.
Nhưng tới khi Diệp Hồng Tiên nói rõ, Tần Khả Khanh liền mở cửa cho nàng đi vào.
Từ Hàn đứng trước cửa, chỉ yên lặng, mắt nhìn thẳng, nhưng theo bản năng vẫn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Rốt cuộc hắn vẫn cảm thấy hơi chột dạ.
Sau một cuộc đối thoại mà Từ Hàn cũng nghe không rõ ràng lắm, Diệp Hồng Tiên liền mang theo vài vật, đi ra khỏi phòng.
Nàng gật đầu một cái với Từ Hàn, nhẹ nhàng cười, nói: "Ta đi."
Từ Hàn đang ngây người bỗng nhiên như tỉnh lại, theo bản năng liền thốt lên: "Để ta tiễn nàng."
“Được."
Nàng dường như không nhiệt tình đáp ứng, cũng không tỏ ý có bất kỳ phản đối.
Hai người ra khỏi sân, rảo bước trên sườn núi Trọng Củ Phong.
Bốn bề vắng lặng, hai người cũng im lặng không nói. Xung quanh ngoại trừ tiếng ve tiếng ếch râm ran, cũng chẳng còn lại bất kỳ âm thanh nào.
Tư Không Bạch đã an bài một tiểu viện khác cho Diệp Hồng Tiên trên đỉnh Trọng Củ Phong, thật ra với bối phận của nàng hiện tại thì điều này là đương nhiên. Chẳng qua Diệp Hồng Tiên thấy Từ Hàn dường như rất thích căn phòng có sân nhỏ kia, liền khéo léo từ chối mấy lần. Tới hôm nay, cuối cùng vẫn khó từ chối.
Lúc tới trước mộc đình(*), Diệp Hồng Tiên chợt dừng bước, nàng liếc mắt nhìn Từ Hàn, hỏi: "Thương thế của ngươi thế nào rồi?" (*)kiến trúc nhỏ dùng để nghỉ chân ven đường, thường được dựng bằng đá hoặc gỗ
Từ Hàn lắc đầu một cái, trả lời: "Không có gì đáng ngại."
Rồi sau nhanh chóng chuyển đề tài: "Nàng càng phải cẩn thận nhiều hơn, Tư Không Bạch có cái gì đó rất không đúng."
Nhắc tới Tư Không Bạch, Diệp Hồng Tiên cũng cảm thấy có chút bất lực: "Ta cảm thấy sư phụ trước kia và bây giờ, cơ hồ như biến thành hai người khác nhau. Hôm nay người còn ban bố luật lệ, để đệ tử cùng nhau tu hành kiếm pháp mới được sáng chế, nhưng không biết kết quả như thế nào."
Nhưng rất nhanh sau nó nàng đã thu hồi vẻ mặt u sầu, một nụ cười hiện lên trên má.
"Ngược lại tại sao ngươi nghĩ gì mà lại đối nghịch với hắn? Là không bỏ được ta, hay là không muốn tiểu nương tử kia bị sư tôn ta uy hiếp?"
Khi nói những lời này, Diệp Hồng Tiên tiến sát tới bên cạnh Từ Hàn, khuôn mặt động lòng người được ánh trăng chiếu rọi xuất hiện trong mắt Từ Hàn, quả thực khiến hắn thất thần, tim cũng đập loạn lên.
Nhưng chỉ sau một phút thất thần, Từ Hàn lắc đầu một cái, đáp: "Đều không phải, ít nhất không chỉ vì thế. Ta chẳng qua đã hiểu rõ một số việc mà thôi."
"Cái gì?" Diệp Hồng Tiên đối với câu trả lời của Từ Hàn cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
"Đã sống trên đời, chung quy vẫn khó tránh khỏi phiền toái."
"Làm ăn mày gặp thiên tai, làm sát thủ gặp cố nhân, làm một dân chúng bình thường, cũng không thể tránh gặp ác bá."
"Trước đây ta luôn luôn nghĩ do mình là người mệnh khổ, cho nên nghĩ rằng chỉ cần thay đổi cuộc sống, liền không cần phải lo lắng gì nữa."
"Nhưng bây giờ ta đã hiểu. Không phải ta là người mệnh khổ, mà mệnh của người trong thiên hạ cũng không tốt."
Từ Hàn trầm giọng, chậm rãi nói: "Muốn không gặp phải phiền toái, phải khiến phiền toái không dám tới tìm mình."
Diệp Hồng Tiên cau mày, cơ hồ với những lời mà Từ Hàn nói rất hứng thú: "Cho nên?"
Từ Hàn nghiêm nghị đáp: "Ta phải trở nên mạnh mẽ."
Nàng nhoẻn miệng, nụ cười dường như càng rực rỡ, hỏi hắn: "Mạnh thế nào?"
Thiếu niên kia nghe thấy vậy, suy nghĩ về việc Tần Khả Khanh bị bán đi, về việc Lưu Sanh ở trong rừng, về việc Thương Hải Lưu liều chết, về miếng ngọc bội đã vỡ vụn kia.
Dường như có ánh sáng lóe lên trong mắt hắn.
"Mạnh tới mức ta có thể bảo vệ thứ ta muốn." Lúc đó hắn nói vậy, giống như trở lại thời điểm là một tên ăn mày ở Thượng Vân Thành ngập tuyết, dù có chút yếu ớt, nhưng lại tràn ngập khí phách.
"Trong đó có ta không?"
Nàng nháy mắt một cái với thiếu niên, nụ cười nơi khóe miệng lại thêm mấy phần động lòng.
Thiều niên với cánh tay trái cuốn đầy vải gai có chút sững sờ, sau đó, hắn liền không chậm trễ chút nào, gật đầu một cái thật mạnh.
Khi đó.
Ánh sao trên bầu trời chợt sáng lên.
Nụ cười trên môi thiếu nữ lúc này hết sức rực rỡ.
Đứa bé trai nhìn đôi mi cong như ánh trăng lưỡi liềm, nhìn má lúm đồng tiền của nàng, nhìn mái tóc thướt tha kia.
Tim hắn đập
Dường như càng nhanh hơn.
Trọng Củ Phong giữa tháng năm, tiếng ve kêu ếch gọi vang vọng.
Nhưng những thanh âm này hội tụ chung một chỗ, dường như chẳng có chút náo động nào, ngược lại mang theo không khí u sầu như điểu minh sơn canh u (chim hót rừng càng trầm – là một câu trong bài thơ Nhập Nhược Da Khê của tác giả Vương Tịch).
Tần Khả Khanh tỉ mỉ kiểm tra lại thương thế cho Từ Hàn thêm một lần nữa, lúc này mới đứng dậy thu lại hộp thuốc của mình.
"Cám ơn."
Từ Hàn ngồi ở bên cạnh bàn đá, sắc mặt tái nhợt, hướng về phía Tần Khả Khanh gật đầu một cái.
"Từ công tử nên dưỡng thương cho tốt, không nên vì những chuyện khác mà suy nghĩ nhiều." Tần Khả Khanh cũng gật đầu một cái, nói với Từ Hàn một câu như vậy, chẳng qua trên khuôn mặt của nàng lại có chút chần chừ dường như muốn nói thêm.
Nhưng dường như nàng cũng không đủ dũng khí, nói ra lời mình muốn nói, vì vậy chỉ nói mấy lời qua loa đã nhấc hộp thuốc lên, chuẩn bị rời đi.
Nàng vừa mới đứng lên, Từ Hàn lại một lần nữa lên tiếng, hỏi: "Phải về sao?".
"Ừ."
Tần Khả Khanh cúi đầu, khó khăn gật nhẹ, sắc mặt cũng có chút ủ rũ.
"Chớ trở về."
Nhưng những lời ngay sau đó của Từ Hàn khiến thiếu nữ này phải lập tức ngẩng đầu, hai mắt mở to, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía Từ Hàn.
Những lời này, không khỏi quá mức đường đột rồi.
Sắc mặt của nàng sau đó cũng lập tức đỏ ửng, trong lòng như có con nai nhỏ đang chạy loạn, cảm xúc có chút khác thường, cũng có chút tức giận.
"Cô nương cứ nghỉ lại ở trong phòng Hồng Tiên, hôm nay ta sẽ ngủ cùng Sở đại ca." Nhưng nhừng lời sau đó của Từ Hàn khiến cho thiếu nữ này hiểu ra mình đã hiểu lầm. Vì vậy, sắc mặt của nàng càng đỏ hơn.
"Không cần." Hoặc có lẽ là để che dấu ý nghĩ khác lạ trong lòng mình, Tần Khả Khanh lắc đầu như trống bỏi: "Huyền Hà Phong cách Trọng Củ Phong cũng chỉ khoảng một giờ đi đường. Ngày mai ta lại tới xem bệnh cho công tử, không cần phiền toái.”
Nàng nghĩ rằng Từ Hàn muốn giữ mình lại vì lo nàng đi lại vất vả, vì vậy mới lên tiếng. Nàng mặc dù cũng không yên lòng với tình trạng của Từ Hàn, cũng muốn chiếu cố hắn thêm một chút, nhưng nghĩ đến việc ở lại trong phòng của Diệp Hồng Tiên, trong lòng cũng có cảm giác khó xử. Sau khi nói xong, nàng liền xoay người lần nữa, nhanh chóng rời khỏi.
Nhưng nàng vừa cất bước, Từ Hàn đã đưa tay ra, nắm lấy cánh tay nàng.
"Từ công tử!"
Khuôn mặt vừa mới hết ửng hồng của Tần Khả Khanh lúc này lại một lần nữa đỏ lên, nàng vừa xấu hổ vừa giận nhìn về phía Từ Hàn, trong đôi mắt to tròn chứa đầy vẻ khó hiểu.
"Tư Không Bạch có gì đó không đúng, cô nương không thể trở về."
Từ Hàn nghiêng đầu, trực diện nhìn thẳng vào mắt của Tần Khả Khanh, trong ánh mắt của hắn vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh khiến Tần Khả Khanh không kiềm được sửng sốt một chút.
"Có ý gì?" Nàng nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu.
Từ Hàn cũng không trả lời vấn đề của nàng, mà vẫn tiếp tục nói: "Cô nương phải tin tưởng ta."
Tần Khả Khanh nhìn Từ Hàn, trong suy nghĩ của nàng, hơn một năm trước, trong khách sạn của Cảnh Thăng Thành. Ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên đó vẫn như in sâu trong tâm trí, khiến nàng hơi do dự một chút rồi cắn răng, giống như đã có đầy đủ dũng khí, đáp: "Ta có thể ở lại, nhưng ta có một vấn đề, Từ công tử phải đáp ứng."
Nàng nói như vậy, chẳng biết tại sao, sắc mặt có chút đỏ ửng.
Ngược lại Từ Hàn cũng không nghĩ tới Tần Khả Khanh còn có thêm điều kiện, nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu một cái.
"Vậy thì một điều kiện."
Được Từ Hàn đáp ứng, sắc mặt Tần Khả Khanh chuyển thành vui mừng: "Ở Cảnh Thăng Thành… "
Thật ra khi Tần Khả Khanh nói muốn đáp ứng một điều kiện của nàng, Từ Hàn đã đoán được vấn đề mà nàng muốn hỏi. Cho tới bây giờ, Từ Hàn đã không cần phải gạt nàng nữa, cho nên khi nàng nhắc tới, Từ Hàn liền ngắt lời.
"Là ta."
Mặc dù trong lòng Tần Khả Khanh đã sớm dự liệu tới đáp án này, nhưng Từ Hàn trả lời quả quyết như vậy, khiến nàng phản ứng không kịp, chỉ trả lời: " Được, ta lưu lại."
Sau khi sửng sốt với đáp án đó, giọng nói nàng trở nên nhẹ nhàng, gần như khó có thể nghe được, đầu cũng cúi sát vào lồng ngực.
Nhưng khóe miệng nàng lại nở một nụ cười rực rỡ.
Như gió xuân đưa lá liễu, mưa thu trải xuống rừng.
Từ Hàn cùng Tần Khả Khanh đang cảm thấy mãn nguyện đi tới trước cửa phòng Diệp Hồng Tiên, hắn giới thiệu qua một chút cho nàng hiểu. Dù sao đây vẫn là phòng của Diệp Hồng Tiên, có một thứ không thể tùy tiện, Từ Hàn tất nhiên muốn nói cho rõ ràng.
Tính tình Tần Khả Khanh tinh minh, không ngừng gật đầu.
Từ Hàn thấy nàng như vậy, yên tâm cười một tiếng, nói: "Cô nương ở lại, có chuyện gì ngày mai nói sau."
"Từ công tử."
Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Từ Hàn đang muốn rời đi, lại bị Tần Khả Khanh gọi.
"Hả?" Từ Hàn nghi ngờ, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ.
"Cám ơn." Tần Khả Khanh hướng về phía Từ Hàn, vừa nói vừa nở một nụ cười ngọt ngào.
Từ Hàn sửng sốt một chút, nhưng lập tức khôi phục tinh thần.
"Đều là việc ta nên làm."
Tần Khả Khanh sợ Từ Hàn hiểu lầm ý nàng, liền nhanh chóng cất lời: "Ta muốn nói, cám ơn năm đó công tử đã cứu ta."
Từ Hàn cười, đáp lời: "Đó cũng là chuyện ta muốn nói."
Ngay sau đó hắn xoay người, khép cửa phòng lại, chỉ còn lại thiếu nữ nhìn về phía bóng lưng của Từ Hàn, kinh ngạc sững sờ.
Tư Không Bạch dùng tiên nhân uy áp tạo thành thương thế cho Từ Hàn, mặc dù không lớn, nhưng dù sao cũng ảnh hưởng tới phủ tạng. Dù là nhục thân tu vi đã tới Kim Cương cảnh, hắn muốn khôi phục cũng phải hao phí chút thời gian.
Ra khỏi phòng, Từ Hàn tính toán chuyện này, trong lòng đã có dự định.
Mà lúc này, cánh cửa trước sân viện đang được người ta gõ lên liên hồi.
Từ Hàn sửng sốt một chút, thời gian này còn có người tới? Từ Hàn dù không biết rõ, trong lòng hắn cũng có chút nghi ngờ. Nhưng dẫu sao nơi này vẫn là Trọng Củ Phong, Tư Không Bạch dù một tay che trời cũng không có khả năng phái người tới hại hắn. Từ Hàn nghĩ như vậy, liền đi tới trước, mở cửa chính.
Một bóng người màu đỏ nhanh chóng xuất hiện trước mặt Từ Hàn.
Chờ tới khi thấy rõ hình bóng kia, Từ Hàn có chút sững sờ: "Hồng Tiên?"
Diệp Hồng Tiên cúi đầu nhẹ giọng nói: "Ta trở lại lấy một số thứ. Sư tôn nói từ hôm nay ta không thể ở lại đây."
Từ Hàn lúc này mới phục hồi tinh thần: "Vậy…Tốt."
Hắn vội vàng dẫn Diệp Hồng Tiên đi về phía cửa phòng, cho tới khi đứng trước cửa phòng, Diệp Hồng Tiên khẽ cau mày, hỏi: "Có người ở bên trong?"
Từ Hàn lúc này cảm thấy có chút bối rối, hắn liền nhanh chóng giải thích: "Ừ, là Khả Khanh, mấy ngày nay cô nương ấy tới chiếu cố cho ta, đi tới đi lui thực phiền toái. Huống hồ Tư Không Bạch…"
"Ừ. Ta hiểu." Nhưng Diệp Hồng Tiên dường như vẫn rất bình tĩnh, nàng gật đầu một cái, cắt ngang lời của Từ Hàn: "Vậy ngươi ở ngoài chờ đi, ta tự đi lấy."
Dứt lời nàng liền gõ cửa phòng, Tần Khả Khanh mở cửa, khi thấy Hồng Tiên cũng ngạc nhiên một chút.
Nhưng tới khi Diệp Hồng Tiên nói rõ, Tần Khả Khanh liền mở cửa cho nàng đi vào.
Từ Hàn đứng trước cửa, chỉ yên lặng, mắt nhìn thẳng, nhưng theo bản năng vẫn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Rốt cuộc hắn vẫn cảm thấy hơi chột dạ.
Sau một cuộc đối thoại mà Từ Hàn cũng nghe không rõ ràng lắm, Diệp Hồng Tiên liền mang theo vài vật, đi ra khỏi phòng.
Nàng gật đầu một cái với Từ Hàn, nhẹ nhàng cười, nói: "Ta đi."
Từ Hàn đang ngây người bỗng nhiên như tỉnh lại, theo bản năng liền thốt lên: "Để ta tiễn nàng."
“Được."
Nàng dường như không nhiệt tình đáp ứng, cũng không tỏ ý có bất kỳ phản đối.
Hai người ra khỏi sân, rảo bước trên sườn núi Trọng Củ Phong.
Bốn bề vắng lặng, hai người cũng im lặng không nói. Xung quanh ngoại trừ tiếng ve tiếng ếch râm ran, cũng chẳng còn lại bất kỳ âm thanh nào.
Tư Không Bạch đã an bài một tiểu viện khác cho Diệp Hồng Tiên trên đỉnh Trọng Củ Phong, thật ra với bối phận của nàng hiện tại thì điều này là đương nhiên. Chẳng qua Diệp Hồng Tiên thấy Từ Hàn dường như rất thích căn phòng có sân nhỏ kia, liền khéo léo từ chối mấy lần. Tới hôm nay, cuối cùng vẫn khó từ chối.
Lúc tới trước mộc đình(*), Diệp Hồng Tiên chợt dừng bước, nàng liếc mắt nhìn Từ Hàn, hỏi: "Thương thế của ngươi thế nào rồi?" (*)kiến trúc nhỏ dùng để nghỉ chân ven đường, thường được dựng bằng đá hoặc gỗ
Từ Hàn lắc đầu một cái, trả lời: "Không có gì đáng ngại."
Rồi sau nhanh chóng chuyển đề tài: "Nàng càng phải cẩn thận nhiều hơn, Tư Không Bạch có cái gì đó rất không đúng."
Nhắc tới Tư Không Bạch, Diệp Hồng Tiên cũng cảm thấy có chút bất lực: "Ta cảm thấy sư phụ trước kia và bây giờ, cơ hồ như biến thành hai người khác nhau. Hôm nay người còn ban bố luật lệ, để đệ tử cùng nhau tu hành kiếm pháp mới được sáng chế, nhưng không biết kết quả như thế nào."
Nhưng rất nhanh sau nó nàng đã thu hồi vẻ mặt u sầu, một nụ cười hiện lên trên má.
"Ngược lại tại sao ngươi nghĩ gì mà lại đối nghịch với hắn? Là không bỏ được ta, hay là không muốn tiểu nương tử kia bị sư tôn ta uy hiếp?"
Khi nói những lời này, Diệp Hồng Tiên tiến sát tới bên cạnh Từ Hàn, khuôn mặt động lòng người được ánh trăng chiếu rọi xuất hiện trong mắt Từ Hàn, quả thực khiến hắn thất thần, tim cũng đập loạn lên.
Nhưng chỉ sau một phút thất thần, Từ Hàn lắc đầu một cái, đáp: "Đều không phải, ít nhất không chỉ vì thế. Ta chẳng qua đã hiểu rõ một số việc mà thôi."
"Cái gì?" Diệp Hồng Tiên đối với câu trả lời của Từ Hàn cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
"Đã sống trên đời, chung quy vẫn khó tránh khỏi phiền toái."
"Làm ăn mày gặp thiên tai, làm sát thủ gặp cố nhân, làm một dân chúng bình thường, cũng không thể tránh gặp ác bá."
"Trước đây ta luôn luôn nghĩ do mình là người mệnh khổ, cho nên nghĩ rằng chỉ cần thay đổi cuộc sống, liền không cần phải lo lắng gì nữa."
"Nhưng bây giờ ta đã hiểu. Không phải ta là người mệnh khổ, mà mệnh của người trong thiên hạ cũng không tốt."
Từ Hàn trầm giọng, chậm rãi nói: "Muốn không gặp phải phiền toái, phải khiến phiền toái không dám tới tìm mình."
Diệp Hồng Tiên cau mày, cơ hồ với những lời mà Từ Hàn nói rất hứng thú: "Cho nên?"
Từ Hàn nghiêm nghị đáp: "Ta phải trở nên mạnh mẽ."
Nàng nhoẻn miệng, nụ cười dường như càng rực rỡ, hỏi hắn: "Mạnh thế nào?"
Thiếu niên kia nghe thấy vậy, suy nghĩ về việc Tần Khả Khanh bị bán đi, về việc Lưu Sanh ở trong rừng, về việc Thương Hải Lưu liều chết, về miếng ngọc bội đã vỡ vụn kia.
Dường như có ánh sáng lóe lên trong mắt hắn.
"Mạnh tới mức ta có thể bảo vệ thứ ta muốn." Lúc đó hắn nói vậy, giống như trở lại thời điểm là một tên ăn mày ở Thượng Vân Thành ngập tuyết, dù có chút yếu ớt, nhưng lại tràn ngập khí phách.
"Trong đó có ta không?"
Nàng nháy mắt một cái với thiếu niên, nụ cười nơi khóe miệng lại thêm mấy phần động lòng.
Thiều niên với cánh tay trái cuốn đầy vải gai có chút sững sờ, sau đó, hắn liền không chậm trễ chút nào, gật đầu một cái thật mạnh.
Khi đó.
Ánh sao trên bầu trời chợt sáng lên.
Nụ cười trên môi thiếu nữ lúc này hết sức rực rỡ.
Đứa bé trai nhìn đôi mi cong như ánh trăng lưỡi liềm, nhìn má lúm đồng tiền của nàng, nhìn mái tóc thướt tha kia.
Tim hắn đập
Dường như càng nhanh hơn.
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1: Ăn mày hỏi mệnh
- Quyển 1 - Chương 2: Dê mập nên làm thịt, người mạnh thì chết
- Quyển 1 - Chương 3: Vì còn sống thì tốt hơn
- Quyển 1 - Chương 4: Áo xanh bào tím tụ Sâm La
- Quyển 1 - Chương 5: Lời hứa của thiếu niên đáng giá nghìn vàng
- Quyển 1 - Chương 6: Một cái đầu lâu tốt
- Quyển 1 - Chương 7: Hai nửa sống chết
- Quyển 1 - Chương 8: Từ Hàn kính dâng
- Quyển 1 - Chương 9: Hữu giới mệnh hảo thủ, vô giới đầu nan cầu
- Quyển 1 - Chương 11: Phản bội chạy trốn!
- Quyển 1 - Chương 12: Đưa ngươi về nhà
- Quyển 1 - Chương 13: Lão nhân cùng mèo đen
- Quyển 1 - Chương 14: Thương Hải Lưu
- Quyển 1 - Chương 15: Phương pháp cá sống ướp muối
- Quyển 1 - Chương 16: Là Yêu không phải mèo
- Quyển 1 - Chương 17: Họa phúc tương y
- Quyển 1 - Chương 18: Sài lang ẩn núp
- Quyển 1 - Chương 19: Thật ư?
- Quyển 1 - Chương 20: Nhạc Phù Dao trong thành Thiên Đấu, Diễn Thiên Thu trên Ly Sơn tông
- Quyển 1 - Chương 21: Biến cố kinh hoàng
- Quyển 1 - Chương 22: Trường Dạ Ty
- Quyển 1 - Chương 23: Chờ thời mà động
- Quyển 1 - Chương 24: Quỷ Bồ Đề
- Quyển 1 - Chương 25: Ngươi muốn học kiếm sao?
- Quyển 1 - Chương 26: Đại Diễn kiếm chủng
- Quyển 1 - Chương 27: Tất cả đều bình yên
- Quyển 1 - Chương 28: Gió tuyết cố nhân đến
- Quyển 1 - Chương 29: Thiên Sách phủ
- Quyển 1 - Chương 30: Trời cho ta sinh mệnh, tất có điều nhiệm kỳ
- Quyển 1 - Chương 31: Đại Quân có dám đánh cuộc
- Quyển 1 - Chương 32: Thương Hải Phó Đông Lưu
- Quyển 2 - Chương 1: Dê bò lại cứ thích kết bầy, hổ báo đã đơn độc từ nhỏ
- Quyển 2 - Chương 2: Ân oán năm đó
- Quyển 2 - Chương 3: Trường An vào đêm
- Quyển 2 - Chương 4: Dạ vấn
- Quyển 2 - Chương 5: Diệp Hồng Tiên phẫn nộ
- Quyển 2 - Chương 6: Tiệc nhưng là tiệc không vui
- Quyển 2 - Chương 7: “Đom đóm chói lọi hơn nhật nguyệt, kiến càng vượt qua được biển lớn”
- Quyển 2 - Chương 8: Lấy sọ làm nón máu làm giáp, kiếm đi ba thước ngừng quỷ khóc
- Quyển 2 - Chương 9: Tâm tư của Diệp Hồng Tiên
- Quyển 2 - Chương 10: Khách Linh Lung Các tới thăm
- Quyển 2 - Chương 11: Nguyên Quy Long
- Quyển 2 - Chương 12: Yêu đơn phương
- Quyển 2 - Chương 13: Đẹp không?
- Quyển 2 - Chương 14: Vị chia mặn nhạt, người phân thiện ác
- Quyển 2 - Chương 15: Có câu:"thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư"
- Quyển 2 - Chương 16: Cẩm nang diệu kế của Từ Hàn
- Quyển 2 - Chương 17: Làm sao phá cục, chỉ có tử đấu
- Quyển 2 - Chương 18: Cánh tay phải kia
- Quyển 2 - Chương 19: Nghịch chiến
- Quyển 2 - Chương 20: Nảy mầm
- Quyển 2 - Chương 21: Ta không phục
- Quyển 2 - Chương 22: Chiến trời
- Quyển 2 - Chương 23: Sở Cừu Ly
- Quyển 2 - Chương 24: Trên Linh Lung Các mỗi người một vẻ
- Quyển 2 - Chương 25: Thiên hạ là bàn cờ
- Quyển 2 - Chương 26: Thân phận của Sở Cừu Ly
- Quyển 2 - Chương 27: Tình yêu chớm nở
- Quyển 2 - Chương 28: Đạo Thánh môn
- Quyển 2 - Chương 29: Trộm cũng có đạo
- Quyển 2 - Chương 30: Thiếu niên trẻ máu nóng
- Quyển 2 - Chương 31: Chu Chương
- Quyển 2 - Chương 32: Chuyện cũ về Mục gia
- Quyển 2 - Chương 33: Phu quân của ta
- Quyển 2 - Chương 34: Tác thành
- Quyển 2 - Chương 35: Gió tuyết người không về
- Quyển 2 - Chương 36: Quân cờ dưới bàn kia
- Quyển 2 - Chương 37: Mùa xuân trong tuyết
- Quyển 2 - Chương 38: Cứu một mạng người
- Quyển 2 - Chương 39: Khách đến thăm đêm khuya
- Quyển 2 - Chương 40: Thẻ đánh bạc của Ninh Trúc Mang
- Quyển 2 - Chương 41: Cát vàng khắp nơi cốc, mưa gió muốn tới
- Quyển 2 - Chương 42: Mưu đồ Của Đồng Thiết Tâm
- Quyển 2 - Chương 43: Quy củ giang hồ
- Quyển 2 - Chương 44: Mạng của ngươi là ta cho!
- Quyển 2 - Chương 45: Quy củ trên Linh Lung Các
- Quyển 2 - Chương 46: Thân là quân tử, tâm độ tiểu nhân
- Quyển 2 - Chương 47: Cái gì nhẹ cái gì nặng?
- Quyển 2 - Chương 48: Quyết ý như thép
- Quyển 2 - Chương 49: Thiên đại cơ duyên
- Quyển 2 - Chương 50: Nữ nhân là thứ đáng sợ nhất trên đời này
- Quyển 2 - Chương 51: Đan chia ba phẩm, xưa nay giống nhau
- Quyển 2 - Chương 52: Thành Nhạn Lai
- Quyển 2 - Chương 53: Thiên Kim Đài
- Quyển 2 - Chương 54: Có vài bệnh, không thuốc nào chữa được
- Quyển 2 - Chương 55: Ván bài càng lớn
- Quyển 2 - Chương 56: Tất cả Long khí trong thiên hạ nhập cơ thể ta
- Quyển 2 - Chương 57: Trả nợ
- Quyển 2 - Chương 58: Tiền bán mạng
- Quyển 2 - Chương 59: Ác Giao
- Quyển 2 - Chương 60: Đồ đần họ Trần
- Quyển 2 - Chương 61: Giao Long? Yêu Long?
- Quyển 2 - Chương 62: Cánh tay phải của Từ Hàn
- Quyển 2 - Chương 63: Long khí!
- Quyển 2 - Chương 64 : Ngu xuẩn
- Quyển 2 - Chương 65 : Trần Huyền Cơ
- Quyển 2 - Chương 66: Biểu diễn long trọng
- Quyển 2 - Chương 67 : Quảng Lâm Quỷ
- Quyển 2 - Chương 68 : Cùng ngủ một chỗ
- Quyển 2 - Chương 69: Từ hôm nay trở đi, ngươi phải ngủ nơi này!
- Quyển 2 - Chương 70: Hổ báo? Đàn sói?
- Quyển 2 - Chương 71: Mưa xuân
- Quyển 2 - Chương 72 : Bán yêu
- Quyển 2 - Chương 73 : Thư
- Quyển 2 - Chương 74: Nam Hoang có tòa mộ
- Quyển 2 - Chương 75 : Nhân bánh? Cạm bẫy?
- Quyển 2 - Chương 76: Đại Nghịch Kiếm Điển
- Quyển 2 - Chương 77: Bức vua thoái vị
- Quyển 2 - Chương 78 : Ai không phục?
- Quyển 2 - Chương 79 : Sáu mươi năm
- Quyển 2 - Chương 80 : Vấn đề cùng đáp án
- Quyển 2 - Chương 81: "Thủ".
- Quyển 2 - Chương 82: Phương Tử Ngư ăn cá
- Quyển 2 - Chương 83: Chuông Huyền Long
- Quyển 2 - Chương 84: Ta là Quảng Lâm Quỷ
- Quyển 2 - Chương 85: Yêu ma
- Quyển 2 - Chương 86: Ta muốn hàng yêu
- Quyển 2 - Chương 87: Cực lạc
- Quyển 2 - Chương 88: Hoa sen màu đen
- Quyển 2 - Chương 89: Cao đồ của Ly Sơn
- Quyển 2 - Chương 90: Phật
- Quyển 2 - Chương 91: Lựa chọn tốt nhất
- Quyển 2 - Chương 92: Đóa hoa sen kia
- Quyển 2 - Chương 93: Núi có cây mà không có nhánh
- Quyển 2 - Chương 94: Người tốt hảo báo
- Quyển 2 - Chương 95: Lưỡng tình tương duyệt (Hai bên yêu nhau)
- Quyển 2 - Chương 96: Quyết ý!
- Quyển 2 - Chương 97: Đại nghĩa
- Quyển 2 - Chương 98: Về nhà
- Quyển 2 - Chương 99: Cái Trần quốc kia
- Quyển 2 - Chương 100: Về khoai lang
- Quyển 2 - Chương 101: Diệp Hồng Tiên nổi giận đùng đùng
- Quyển 2 - Chương 102: Đã ăn thịt rồi
- Quyển 2 - Chương 103: Chữ Tình
- Quyển 2 - Chương 104: Nhân Gian Buồn Nhất Là Chia Ly
- Quyển 2 - Chương 105: Là Ai?
- Quyển 2 - Chương 106: Mạt Lộ
- Quyển 2 - Chương 107: Con Gái Lớn Không Nên Giữ
- Quyển 2 - Chương 109: Thay Trời
- Quyển 2 - Chương 110: Đạo Lý (1)
- Quyển 2 - Chương 111: Đạo Lý (2)
- Quyển 2 - Chương 112: Vậy Không Tốt
- Quyển 2 - Chương 113: Phủ Chủ Lệnh
- Quyển 2 - Chương 114: Tinh Quang (Ánh Sao)
- Quyển 2 - Chương 115: Biện Pháp
- Quyển 2 - Chương 116: Biện Pháp Của Tống Nguyệt Minh
- Quyển 2 - Chương 117: Thiên Cơ Bất Khả Lộ
- Quyển 2 - Chương 118: Thiên Âm
- Quyển 2 - Chương 118-2: Thiên Âm (2)
- Quyển 2 - Chương 119: Đối Thoại
- Quyển 2 - Chương 120: Thỏa hiệp (1)
- Quyển 2 - Chương 121: Thỏa hiệp (2)
- Quyển 2 - Chương 122: Một ngày này (1)
- Quyển 2 - Chương 123: Một ngày này (2)
- Quyển 2 - Chương 124: Uy hiếp (1)
- Quyển 2 - Chương 126: Ngón tay mềm
- Quyển 2 - Chương 127: Phiền phức (1)
- Quyển 2 - Chương 128: Phiền phức (2)
- Quyển 2 - Chương 129: Phá rồi lại dựng
- Quyển 2 - Chương 130: Trời chiều cùng mưa đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 131: Trời chiều cùng mưa đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 132: Tâm tư nữ nhi luôn luôn thơ
- Quyển 2 - Chương 133: Bắt đầu (1)
- Quyển 2 - Chương 134: Bắt đầu (2)
- Quyển 2 - Chương 135: Ngươi thua (1)
- Quyển 2 - Chương 136: Ngươi thua (2)
- Quyển 2 - Chương 137: Ngươi thua (3)
- Quyển 2 - Chương 138: Ngươi thua (4)
- Quyển 2 - Chương 139: Người có họa phúc sớm chiều
- Quyển 2 - Chương 140: Khách không mời mà đến (1)
- Quyển 2 - Chương 141: Khách không mời mà đến (2)
- Quyển 2 - Chương 142: Cũng giống như vậy
- Quyển 2 - Chương 143: Thiếu phủ chủ
- Quyển 2 - Chương 144: Người tới, giết chó
- Quyển 2 - Chương 145: Dựa vào cái gì (1)
- Quyển 2 - Chương 146: Dựa vào cái gì (2)
- Quyển 2 - Chương 147: Là người đều sẽ chết
- Quyển 2 - Chương 148: Tử Tiêu
- Quyển 2 - Chương 149: Lại đến
- Quyển 2 - Chương 150: Lại nảy sinh (1)
- Quyển 2 - Chương 151: Lại nảy sinh (2)
- Quyển 2 - Chương 152: Không nỡ (1)
- Quyển 2 - Chương 153: Không nỡ (2)
- Quyển 2 - Chương 154: Ánh sao đêm đó (1)
- Quyển 2 - Chương 155: Ánh sao đêm đó (2)
- Quyển 2 - Chương 156: Có kiếm Hình Thiên
- Quyển 2 - Chương 157: Danh tự không tầm thường (1)
- Quyển 2 - Chương 158: Danh tự không tầm thường (2)
- Quyển 2 - Chương 159: Sơ tâm chưa phụ (1)
- Quyển 2 - Chương 160: Sơ tâm chưa phụ (2)
- Quyển 2 - Chương 161: Chiến công đầu (1)
- Quyển 2 - Chương 162: Chiến công đầu (2)
- Quyển 2 - Chương 163: Tin tức
- Quyển 2 - Chương 164: Dân chạy nạn
- Quyển 2 - Chương 165: Gai
- Quyển 2 - Chương 166: Vấn an (1)
- Quyển 2 - Chương 167: Vấn an (2)
- Quyển 2 - Chương 168: Diện thánh (1)
- Quyển 2 - Chương 169: Diện thánh (2)