Đóa Sơn Chi Bên Vành Tóc Mai - Chương 63: Hòa quyện (cao H)
Chương trước- Chương 1: Phùng Chi
- Chương 2: Phiền Não
- Chương 3: Thường Yến Hành (H)
- Chương 4: Tình Ý ( H )
- Chương 5: Bạn Tốt
- Chương 6: Vết Rạn.
- Chương 7: Chốn Vàng Son
- Chương 8: Muôn Vàn Suy Nghĩ
- Chương 9: Trêu Chọc
- Chương 10: Chuyện Bí Mật
- Chương 11: Tình Chị Em
- Chương 12: Bình Thản
- Chương 13: Thất Hẹn
- Chương 14: Tức Giận
- Chương 15: . Trừng Phạt ( Cao H )
- Chương 16: Triền Miên (Cao H)
- Chương 17: Tia Nắng Ban Mai.
- Chương 18: Cùng Nhau Giữ Bí Mật.
- Chương 19: Tri Ngộ
- Chương 20: Thay Đổi Số Mệnh
- Chương 21: Tranh Chấp Nhỏ
- Chương 22: Đại Thế Giới
- Chương 23: . Mai Lan
- Chương 24: . Hai Người
- Chương 25: Vui Đùa
- Chương 26: Nhị Gia Diễn Trò (Cao H)
- Chương 27: Cá Nước Thân Mật (Cao H)
- Chương 28: Tận Tình (H)
- Chương 29: Khuyên Bảo
- Chương 30: Nhiều Tâm Tư
- Chương 31: Nguyệt Mai Sầu Muộn
- Chương 32: Tranh Chấp
- Chương 33: Khuyên Giải
- Chương 34: Chu Hi Thánh
- Chương 35: Đáp Lễ
- Chương 36: Muốn Hắn Ăn ( Hơi H )
- Chương 37: Sơn Móng Tay
- Chương 38: Làm Quen
- Chương 39: Người Trước
- Chương 40: Giải Quyết Hiểu Lầm (Hơi H)
- Chương 41: Dã Ngoại (Cao H)
- Chương 42: Chống Cự
- Chương 43: Tìm A Chi
- Chương 44: Thăm Bệnh
- Chương 45: Có Tâm
- Chương 46: Trò Chuyện
- Chương 47: Gặp Nguyệt Mai
- Chương 48: Tâm Sự
- Chương 49: Tư Mật
- Chương 50: Rước Họa
- Chương 51: Xem phim
- Chương 52: Đúng lúc tương ngộ
- Chương 53: Không biết ý
- Chương 54: Hoàng tước
- Chương 55: Buổi tiệc
- Chương 56: Khiêu vũ
- Chương 57: Ý nghĩ của hắn
- Chương 58: Gả chồng
- Chương 59: Phiền não
- Chương 60: Ủy khuất
- Chương 61: Vui vẻ ( hơi H)
- Chương 62: Tâm ý tương thông (cao H)
- Chương 63: Hòa quyện (cao H)
- Chương 64: Uyên ương ( cao H )
- Chương 65: Có tin mừng (hơi H)
- Chương 66: Tìm việc
- Chương 67: Bị ngấp nghé
- Chương 68: Khó khăn
- Chương 69: Lời mời nhận chức
- Chương 70: Đã có thai
- Chương 71: Ước mong thành hư không
- Chương 72: Một bước sai
- Chương 73: Hai bước sai
- Chương 74: Ba bước sai
- Chương 75: Bốn bước sai
- Chương 76: Năm bước sai
- Chương 77: Sáu bước sai
- Chương 78: Bảy bước sai.
- Chương 79: Tám bước sai.
- Chương 80: Chín bước sai
- Chương 81: Mười bước sai
- Chương 82: Mười một bước sai
- Chương 83: Mười hai bước sai
- Chương 84: Mười ba bước sai
- Chương 85: Mười bốn bước sai
- Chương 86: Mười năm bước sai
- Chương 87: Mười sáu bước sai.
- Chương 88: Giúp đỡ
- Chương 89: Đi tìm hắn
- Chương 90: Tuyệt vọng
- Chương 91: Hai năm sau
- Chương 92: Cảm ơn anh
- Chương 93: Nhớ nhung ( hơi H )
- Chương 94: Tin lành
- Chương 95: Chạm mặt
- Chương 96: Hắn tới tìm
- Chương 97: Sự thật
- Chương 98: Thế sự vô thường
- Chương 99: Bệnh kiết lỵ
- Chương 100: Ni Ni
- Chương 101: Xin tha thứ
- Chương 102: Thành thật
- Chương 103: Điều kiện
- Chương 104: Một cơ hội
- Chương 105: Đừng sợ, có anh ở đây rồi!
- Chương 106: Trò chuyện
- Chương 107: Tâm động ( hơi H )
- Chương 108: Phó thác
- Chương 109: Chân tướng
- Chương 110: Thâm tình
- Chương 111: Tương kiến hoan
- Chương 112: Hoan ái (cao H)
- Chương 113: Hoan ái 2 ( cao H )
- Chương 114: Kế sách
- Chương 115: Niềm vui sáng sớm (cao H)
- Chương 116: Tha thứ
- Chương 117: Tha thứ 2
- Chương 118: Thư tình (H)
- Chương 119: Tình nùng (cao H)
- Chương 120: Ân ái (cao H)
- Chương 121: Bạn cũ
- Chương 122: Đại kết cục
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đóa Sơn Chi Bên Vành Tóc Mai
Chương 63: Hòa quyện (cao H)
Thường Nhị gia cảm giác được hắn bắn ra, một đợt xuân dịch nóng bỏng cũng dội thẳng vào mã mắt của hắn, hai bên cũng lên đỉnh là cảm giác thỏa mãn khó có thể miêu tả.
Cả người Phùng Chi mềm mại vô lực bị hắn đè ở bên dưới, tuy rằng rất nặng nhưng cô lại thích cái cảm giác da thịt kề sát nhau như này, ngón tay đang ôm hắn cổ cũng vô thức mà vuốt ve sau cổ hắn, nhìn đôi mắt đen mũi thẳng môi mỏng của hắn, xương gò má đỏ sậm, cái cằm góc cạnh, kết hợp với nhau tạo ra gương mặt tuấn tú, ngày trước chỉ thấy hắn đẹp, lúc này cân nhắc cẩn thận lại vẫn thấy đẹp như thế, có lẽ là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Cô dùng gò má mình cọ nhẹ vào gò má hắn, lại lưu luyến hôn môi hắn, lại vươn lưỡi liếm láp mồ hôi bên tóc mai của hắn, bởi vì rất yêu nên hôn như thế cũng đều không đủ, chỉ có thể như con mèo nhỏ liếm láp không muốn xa rời hắn.
Thường Nhị gia vẫn đang gắng gượng đẩy hông bắn dư tinh, hắn hơi nhắm mắt cảm thụ cái khoái cảm đoạt hồn phách này, bỗng nhiên lật người để cô ngồi lên người hắn, lúc lên lúc xuống, hỗn hợp trong Phùng Chi chảy ra ào ạt, tràn ra cả hông hắn.
“Sao chảy nhiều nước như thế.” Thường Nhị gia hài hước nói, hắn thích nhìn cô ngượng ngùng, khẽ giật giật hai bím tóc của cô, đôi mắt chạm phải một vùng trước ngực cô lộ ra cả đầu vú mẫn cảm đỏ tươi se cứng như cũ, giọng nói của hắn liền trở nên khàn khàn: “Bảo bảo cởi áo cho tôi.”
Hoan ái với Phùng Chi là một chuyện mất hồn lại sung sướng, hắn vẫn còn trẻ trung mạnh khỏe tính dục tràn đầy, sẽ không chỉ tới một lần, đặc biệt vừa rồi mới chỉ là giải cơ khát, bây giờ muốn chậm rãi hưởng thụ.
Phùng Chi muốn từ trên người hắn xuống dưới, lại bị hắn không đồng ý mà siết chặt vòng eo, hắn vẫn còn cắm ở trong cơ thể cô, tuy không còn cứng rắn giống như lúc trước, nhưng vẫn còn rất lớn ở bên trong, thật sự không lòng mà bỏ qua, hai đùi cô lặng lẽ mà run lên, muốn nhanh lên kết thúc, hoảng loạn duỗi tay cởi cúc áo cho hắn, Thường Nhị gia thấy cô nhíu mày, cũng dứt khoát ngồi thẳng dậy, phối hợp với cô cởi tay áo, lộ ra cả mảng ngực rắn chắc. Cánh tay hắn an ủi vuốt ve sau lưng cô, chậm rãi lần lên vuốt ve xương quai xanh gợi cảm của cô.
Hắn cúi đầu hôn cô, một bàn tay nâng lên một bên ngực cô, liếm láp bầu ngực cô cho đến khi nó đầy nước bọt, lại dùng lưỡi hút núm vú hồng hào, hàm răng khẽ cắn, lại đột nhiên há miệng ngậm cả quầng vú vào trong miệng.
Hai tay Phùng Chi nắm chặt phủ đệm bên người, lưng ngưỡng về phía sau cong thành hình cung, lại như càng đưa bộ ngực tiến vào miệng hắn, tùy hắn dâm loạn.
“A Chi của tôi sao lại ngoan như vậy chứ.” Hắn mập mờ khen ngợi, hắn ngậm bên trái, tay lại xoa nắn bên phải, phải trái như nhau chẳng hề thiên vị, nghe cô hừ hừ ngâm kêu, lực đạo hút núm vú sưng đỏ dần dần mạnh hơn, như muốn hút ra sữa.
Thân thể hắn lại bắt đầu sinh long hoạt hổ, hồi phục lại tinh thần phấn chấn, mà Phùng Chi cũng phát hiện ra rất nhanh, tư thế như này quá sâu, hắn còn chưa động cô đã căng trướng run lên rồi, lại thêm khoái cảm từ phần ngực cũng đang dấy lên. Có một loại dục niệm ẩn sâu đến đáng sợ đang lặng yên mà nảy sinh rất nhanh.
Cô cảm thấy cả người như có vô số con kiến đang cắn cô, đặc biệt là phần hai người họ liên kết chặt chẽ, cô cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn, cô muốn hắn luật động mạnh mẽ, nhanh chóng hoạt động để giải thoát cho cô.
Hóa ra cô vẫn luôn muốn hắn như vậy, cho dù là sinh hoạt, tiền tài, tình cảm thậm chí cả trên giường, từ trước đến nay cô đều sống chết không nhận, bây giờ lại không thể không nhận.
Phùng Chi nhớ tới lời thoại trong cuốn tiểu thuyết nước ngoài mà Chu Hi Thánh cho cô mượn, hai tay cô giữ chặt hai má Thường Nhị gia, nhất định phải nói cho hắn nghe: “I can’t control my eyes, could not help but want to go to see you, like a thirsty man knowing that toxic but also drink water. I originally had no intention of going out to love you, I also tried to put out the bud of love,but when I saw you again, again love the bottom of my heart. (Em không thể khống chế hai mắt mình, không kìm nèn được mà muốn nhìn anh, như người khát nước biết trong nước có độc nhưng vẫn muốn uống. Em vốn dĩ không muốn yêu anh, em cũng từng nỗ lực dập tắt cái tình yêu này, nhưng khi em gặp được anh, tình yêu đó lại sống lại từ tận đáy lòng.)”
Thường Nhị gia giật mình, ý cười nơi khóe môi dần dần sâu thêm, hắn hôn hôn môi cô, cũng dùng tiếng Anh nói: “Who says it is winter?When you are by my side, I feel flowers and birds singing cicadas, I love you, my baby! (Ai nói bây giờ là mùa đông chứ? Ở bên cạnh em, tôi cảm thấy như trăm hoa đua nở, chim chóc ca hót, tôi yêu em, bảo bối của tôi!)”
Đàn ông thâm tình như vậy sẽ dìm chết người trong mật ngọt! Tuổi trẻ như Phùng Chi làm sao có thể thoát được, cô muốn quyến rũ hắn, làm hắn cũng không rời khỏi cô, cô chủ động ôm cổ hắn bắt đầu lên lên xuống xuống, hoa kính vuốt ve thịt trụ của hắn, hắn càng lúc càng cương cứng và nóng bỏng, mỗi khi rơi xuống cắm thẳng vào miệng tử cung, âm thanh lạch cạch hỗn hợp cả tiếng nước như mỏ vịt uống nước, miệng cô phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều quả thực so với tiên nhạc còn êm tai hơn.
Đáy mắt Thường Nhị gia đỏ đậm, phối hợp với cô mà đưa đẩy vòng eo, nhìn cánh hoa của cô đỏ thẫm bao bọc thô to của chính mình, lúc thì lộ ra một phần dính đầy xuân dịch mà bóng loáng, trong nháy mắt lại nuốt hết cả cây vào trong, trong lớp rừng rậm đen thui lộ ra hạt châu đã sưng to, trên bụng cô gồ lên một cây hình trụ căng phồng, hình ảnh như vậy thật sự quá mức kích thích, hắn duỗi tay đến chỗ hai người giao hợp, ngón cái xoa hạt châu, ngón giữa kề sát vào phân thân của hắn cùng nhau đưa vào trong cơ thể Phùng Chi.
“A…. Căng quá….” Phùng Chi kiều suyễn thở hổn hển, nơi đó của cô căng đầy, một cây đang ép lên miệng tử cung của cô, một cây quát xát vách tường, ngày trước Thường Nhị gia cũng từng chơi qua như vậy, khi đó cô rất căng thẳng và còn gánh nặng, tuy rằng vẫn có khoái cảm cũng tự mình bóp tắt, mà nay lưỡng tình tương duyệt, cô cảm nhận được tư vị ngập đầu, cảm giác mất hồn khó có thể tự kềm chế được mình, bắt lấy ngón tay hắn: “Yến Hành, Yến Hành, lại nhanh một chút, còn muốn, còn muốn…”
Thường Nhị gia cười nói: “Còn muốn? Cô bé tham ăn, lại cho em sợ em ăn không tiêu… Gọi ba ba, cho em!” Hắn lẩm bẩm giữ một bên ngực đang loạn nhảy khiến hắn hoa mắt, lại thuận thế nhét ngón trỏ vào.
“Ba ba, ba ba….” Cô kêu lên vừa nũng nịu vừa lẳng lơ: “Căng muốn đã chết!” Bỗng nhiên cô há miệng cắn lên vai hắn, phút chốc lưng cứng đờ, cả người run run khó ngừng lại, một cỗ xuân dịch phun ra.
Thường Nhị gia liếc nhìn cười khẽ: “Sao lại mẫn cảm như thế!”
Cả người Phùng Chi mềm mại vô lực bị hắn đè ở bên dưới, tuy rằng rất nặng nhưng cô lại thích cái cảm giác da thịt kề sát nhau như này, ngón tay đang ôm hắn cổ cũng vô thức mà vuốt ve sau cổ hắn, nhìn đôi mắt đen mũi thẳng môi mỏng của hắn, xương gò má đỏ sậm, cái cằm góc cạnh, kết hợp với nhau tạo ra gương mặt tuấn tú, ngày trước chỉ thấy hắn đẹp, lúc này cân nhắc cẩn thận lại vẫn thấy đẹp như thế, có lẽ là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Cô dùng gò má mình cọ nhẹ vào gò má hắn, lại lưu luyến hôn môi hắn, lại vươn lưỡi liếm láp mồ hôi bên tóc mai của hắn, bởi vì rất yêu nên hôn như thế cũng đều không đủ, chỉ có thể như con mèo nhỏ liếm láp không muốn xa rời hắn.
Thường Nhị gia vẫn đang gắng gượng đẩy hông bắn dư tinh, hắn hơi nhắm mắt cảm thụ cái khoái cảm đoạt hồn phách này, bỗng nhiên lật người để cô ngồi lên người hắn, lúc lên lúc xuống, hỗn hợp trong Phùng Chi chảy ra ào ạt, tràn ra cả hông hắn.
“Sao chảy nhiều nước như thế.” Thường Nhị gia hài hước nói, hắn thích nhìn cô ngượng ngùng, khẽ giật giật hai bím tóc của cô, đôi mắt chạm phải một vùng trước ngực cô lộ ra cả đầu vú mẫn cảm đỏ tươi se cứng như cũ, giọng nói của hắn liền trở nên khàn khàn: “Bảo bảo cởi áo cho tôi.”
Hoan ái với Phùng Chi là một chuyện mất hồn lại sung sướng, hắn vẫn còn trẻ trung mạnh khỏe tính dục tràn đầy, sẽ không chỉ tới một lần, đặc biệt vừa rồi mới chỉ là giải cơ khát, bây giờ muốn chậm rãi hưởng thụ.
Phùng Chi muốn từ trên người hắn xuống dưới, lại bị hắn không đồng ý mà siết chặt vòng eo, hắn vẫn còn cắm ở trong cơ thể cô, tuy không còn cứng rắn giống như lúc trước, nhưng vẫn còn rất lớn ở bên trong, thật sự không lòng mà bỏ qua, hai đùi cô lặng lẽ mà run lên, muốn nhanh lên kết thúc, hoảng loạn duỗi tay cởi cúc áo cho hắn, Thường Nhị gia thấy cô nhíu mày, cũng dứt khoát ngồi thẳng dậy, phối hợp với cô cởi tay áo, lộ ra cả mảng ngực rắn chắc. Cánh tay hắn an ủi vuốt ve sau lưng cô, chậm rãi lần lên vuốt ve xương quai xanh gợi cảm của cô.
Hắn cúi đầu hôn cô, một bàn tay nâng lên một bên ngực cô, liếm láp bầu ngực cô cho đến khi nó đầy nước bọt, lại dùng lưỡi hút núm vú hồng hào, hàm răng khẽ cắn, lại đột nhiên há miệng ngậm cả quầng vú vào trong miệng.
Hai tay Phùng Chi nắm chặt phủ đệm bên người, lưng ngưỡng về phía sau cong thành hình cung, lại như càng đưa bộ ngực tiến vào miệng hắn, tùy hắn dâm loạn.
“A Chi của tôi sao lại ngoan như vậy chứ.” Hắn mập mờ khen ngợi, hắn ngậm bên trái, tay lại xoa nắn bên phải, phải trái như nhau chẳng hề thiên vị, nghe cô hừ hừ ngâm kêu, lực đạo hút núm vú sưng đỏ dần dần mạnh hơn, như muốn hút ra sữa.
Thân thể hắn lại bắt đầu sinh long hoạt hổ, hồi phục lại tinh thần phấn chấn, mà Phùng Chi cũng phát hiện ra rất nhanh, tư thế như này quá sâu, hắn còn chưa động cô đã căng trướng run lên rồi, lại thêm khoái cảm từ phần ngực cũng đang dấy lên. Có một loại dục niệm ẩn sâu đến đáng sợ đang lặng yên mà nảy sinh rất nhanh.
Cô cảm thấy cả người như có vô số con kiến đang cắn cô, đặc biệt là phần hai người họ liên kết chặt chẽ, cô cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn, cô muốn hắn luật động mạnh mẽ, nhanh chóng hoạt động để giải thoát cho cô.
Hóa ra cô vẫn luôn muốn hắn như vậy, cho dù là sinh hoạt, tiền tài, tình cảm thậm chí cả trên giường, từ trước đến nay cô đều sống chết không nhận, bây giờ lại không thể không nhận.
Phùng Chi nhớ tới lời thoại trong cuốn tiểu thuyết nước ngoài mà Chu Hi Thánh cho cô mượn, hai tay cô giữ chặt hai má Thường Nhị gia, nhất định phải nói cho hắn nghe: “I can’t control my eyes, could not help but want to go to see you, like a thirsty man knowing that toxic but also drink water. I originally had no intention of going out to love you, I also tried to put out the bud of love,but when I saw you again, again love the bottom of my heart. (Em không thể khống chế hai mắt mình, không kìm nèn được mà muốn nhìn anh, như người khát nước biết trong nước có độc nhưng vẫn muốn uống. Em vốn dĩ không muốn yêu anh, em cũng từng nỗ lực dập tắt cái tình yêu này, nhưng khi em gặp được anh, tình yêu đó lại sống lại từ tận đáy lòng.)”
Thường Nhị gia giật mình, ý cười nơi khóe môi dần dần sâu thêm, hắn hôn hôn môi cô, cũng dùng tiếng Anh nói: “Who says it is winter?When you are by my side, I feel flowers and birds singing cicadas, I love you, my baby! (Ai nói bây giờ là mùa đông chứ? Ở bên cạnh em, tôi cảm thấy như trăm hoa đua nở, chim chóc ca hót, tôi yêu em, bảo bối của tôi!)”
Đàn ông thâm tình như vậy sẽ dìm chết người trong mật ngọt! Tuổi trẻ như Phùng Chi làm sao có thể thoát được, cô muốn quyến rũ hắn, làm hắn cũng không rời khỏi cô, cô chủ động ôm cổ hắn bắt đầu lên lên xuống xuống, hoa kính vuốt ve thịt trụ của hắn, hắn càng lúc càng cương cứng và nóng bỏng, mỗi khi rơi xuống cắm thẳng vào miệng tử cung, âm thanh lạch cạch hỗn hợp cả tiếng nước như mỏ vịt uống nước, miệng cô phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều quả thực so với tiên nhạc còn êm tai hơn.
Đáy mắt Thường Nhị gia đỏ đậm, phối hợp với cô mà đưa đẩy vòng eo, nhìn cánh hoa của cô đỏ thẫm bao bọc thô to của chính mình, lúc thì lộ ra một phần dính đầy xuân dịch mà bóng loáng, trong nháy mắt lại nuốt hết cả cây vào trong, trong lớp rừng rậm đen thui lộ ra hạt châu đã sưng to, trên bụng cô gồ lên một cây hình trụ căng phồng, hình ảnh như vậy thật sự quá mức kích thích, hắn duỗi tay đến chỗ hai người giao hợp, ngón cái xoa hạt châu, ngón giữa kề sát vào phân thân của hắn cùng nhau đưa vào trong cơ thể Phùng Chi.
“A…. Căng quá….” Phùng Chi kiều suyễn thở hổn hển, nơi đó của cô căng đầy, một cây đang ép lên miệng tử cung của cô, một cây quát xát vách tường, ngày trước Thường Nhị gia cũng từng chơi qua như vậy, khi đó cô rất căng thẳng và còn gánh nặng, tuy rằng vẫn có khoái cảm cũng tự mình bóp tắt, mà nay lưỡng tình tương duyệt, cô cảm nhận được tư vị ngập đầu, cảm giác mất hồn khó có thể tự kềm chế được mình, bắt lấy ngón tay hắn: “Yến Hành, Yến Hành, lại nhanh một chút, còn muốn, còn muốn…”
Thường Nhị gia cười nói: “Còn muốn? Cô bé tham ăn, lại cho em sợ em ăn không tiêu… Gọi ba ba, cho em!” Hắn lẩm bẩm giữ một bên ngực đang loạn nhảy khiến hắn hoa mắt, lại thuận thế nhét ngón trỏ vào.
“Ba ba, ba ba….” Cô kêu lên vừa nũng nịu vừa lẳng lơ: “Căng muốn đã chết!” Bỗng nhiên cô há miệng cắn lên vai hắn, phút chốc lưng cứng đờ, cả người run run khó ngừng lại, một cỗ xuân dịch phun ra.
Thường Nhị gia liếc nhìn cười khẽ: “Sao lại mẫn cảm như thế!”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Phùng Chi
- Chương 2: Phiền Não
- Chương 3: Thường Yến Hành (H)
- Chương 4: Tình Ý ( H )
- Chương 5: Bạn Tốt
- Chương 6: Vết Rạn.
- Chương 7: Chốn Vàng Son
- Chương 8: Muôn Vàn Suy Nghĩ
- Chương 9: Trêu Chọc
- Chương 10: Chuyện Bí Mật
- Chương 11: Tình Chị Em
- Chương 12: Bình Thản
- Chương 13: Thất Hẹn
- Chương 14: Tức Giận
- Chương 15: . Trừng Phạt ( Cao H )
- Chương 16: Triền Miên (Cao H)
- Chương 17: Tia Nắng Ban Mai.
- Chương 18: Cùng Nhau Giữ Bí Mật.
- Chương 19: Tri Ngộ
- Chương 20: Thay Đổi Số Mệnh
- Chương 21: Tranh Chấp Nhỏ
- Chương 22: Đại Thế Giới
- Chương 23: . Mai Lan
- Chương 24: . Hai Người
- Chương 25: Vui Đùa
- Chương 26: Nhị Gia Diễn Trò (Cao H)
- Chương 27: Cá Nước Thân Mật (Cao H)
- Chương 28: Tận Tình (H)
- Chương 29: Khuyên Bảo
- Chương 30: Nhiều Tâm Tư
- Chương 31: Nguyệt Mai Sầu Muộn
- Chương 32: Tranh Chấp
- Chương 33: Khuyên Giải
- Chương 34: Chu Hi Thánh
- Chương 35: Đáp Lễ
- Chương 36: Muốn Hắn Ăn ( Hơi H )
- Chương 37: Sơn Móng Tay
- Chương 38: Làm Quen
- Chương 39: Người Trước
- Chương 40: Giải Quyết Hiểu Lầm (Hơi H)
- Chương 41: Dã Ngoại (Cao H)
- Chương 42: Chống Cự
- Chương 43: Tìm A Chi
- Chương 44: Thăm Bệnh
- Chương 45: Có Tâm
- Chương 46: Trò Chuyện
- Chương 47: Gặp Nguyệt Mai
- Chương 48: Tâm Sự
- Chương 49: Tư Mật
- Chương 50: Rước Họa
- Chương 51: Xem phim
- Chương 52: Đúng lúc tương ngộ
- Chương 53: Không biết ý
- Chương 54: Hoàng tước
- Chương 55: Buổi tiệc
- Chương 56: Khiêu vũ
- Chương 57: Ý nghĩ của hắn
- Chương 58: Gả chồng
- Chương 59: Phiền não
- Chương 60: Ủy khuất
- Chương 61: Vui vẻ ( hơi H)
- Chương 62: Tâm ý tương thông (cao H)
- Chương 63: Hòa quyện (cao H)
- Chương 64: Uyên ương ( cao H )
- Chương 65: Có tin mừng (hơi H)
- Chương 66: Tìm việc
- Chương 67: Bị ngấp nghé
- Chương 68: Khó khăn
- Chương 69: Lời mời nhận chức
- Chương 70: Đã có thai
- Chương 71: Ước mong thành hư không
- Chương 72: Một bước sai
- Chương 73: Hai bước sai
- Chương 74: Ba bước sai
- Chương 75: Bốn bước sai
- Chương 76: Năm bước sai
- Chương 77: Sáu bước sai
- Chương 78: Bảy bước sai.
- Chương 79: Tám bước sai.
- Chương 80: Chín bước sai
- Chương 81: Mười bước sai
- Chương 82: Mười một bước sai
- Chương 83: Mười hai bước sai
- Chương 84: Mười ba bước sai
- Chương 85: Mười bốn bước sai
- Chương 86: Mười năm bước sai
- Chương 87: Mười sáu bước sai.
- Chương 88: Giúp đỡ
- Chương 89: Đi tìm hắn
- Chương 90: Tuyệt vọng
- Chương 91: Hai năm sau
- Chương 92: Cảm ơn anh
- Chương 93: Nhớ nhung ( hơi H )
- Chương 94: Tin lành
- Chương 95: Chạm mặt
- Chương 96: Hắn tới tìm
- Chương 97: Sự thật
- Chương 98: Thế sự vô thường
- Chương 99: Bệnh kiết lỵ
- Chương 100: Ni Ni
- Chương 101: Xin tha thứ
- Chương 102: Thành thật
- Chương 103: Điều kiện
- Chương 104: Một cơ hội
- Chương 105: Đừng sợ, có anh ở đây rồi!
- Chương 106: Trò chuyện
- Chương 107: Tâm động ( hơi H )
- Chương 108: Phó thác
- Chương 109: Chân tướng
- Chương 110: Thâm tình
- Chương 111: Tương kiến hoan
- Chương 112: Hoan ái (cao H)
- Chương 113: Hoan ái 2 ( cao H )
- Chương 114: Kế sách
- Chương 115: Niềm vui sáng sớm (cao H)
- Chương 116: Tha thứ
- Chương 117: Tha thứ 2
- Chương 118: Thư tình (H)
- Chương 119: Tình nùng (cao H)
- Chương 120: Ân ái (cao H)
- Chương 121: Bạn cũ
- Chương 122: Đại kết cục
- bình luận