Phượng Tê Thần Cung - Quyển 5 - Chương 2: Lại như người xa lạ
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1: Danh xưng Hoàng Hậu
- Quyển 1 - Chương 2: Lòng vua khó lường
- Quyển 1 - Chương 3: Phong ba ngầm nổi
- Quyển 1 - Chương 4: Thăm dò lẫn nhau
- Quyển 1 - Chương 5: Gượng ép bản thân
- Quyển 1 - Chương 6: Huyết mạch hoàng thất
- Quyển 1 - Chương 7: Bệnh cũ tái phát
- Quyển 1 - Chương 8: Đêm ghé thăm thiên lao
- Quyển 1 - Chương 9: Nụ cười nghiêng nước
- Quyển 1 - Chương 10: Có người uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 11: Nhìn thấu lòng người
- Quyển 1 - Chương 12: Rục rịch ngóc đầu dậy
- Quyển 1 - Chương 13: Vạch trần bí mật
- Quyển 1 - Chương 14: Mặt rồng thầm giận
- Quyển 1 - Chương 15: Không thủ thì công
- Quyển 1 - Chương 16: Có hành động
- Quyển 1 - Chương 17: Cân tài cân sức
- Quyển 1 - Chương 18: Tát tai Hoàng đế
- Quyển 1 - Chương 19: Khoảng khắc mềm lòng
- Quyển 1 - Chương 20: Quy phục
- Quyển 1 - Chương 21: Thích khách thần bí
- Quyển 1 - Chương 22: Tâm sự đêm thanh vắng
- Quyển 1 - Chương 23: Viện kế lục soát cung
- Quyển 1 - Chương 24: Quá khứ đã qua
- Quyển 1 - Chương 25: Mục tiêu mơ hồ
- Quyển 1 - Chương 26: Mục đích khác nhau
- Quyển 1 - Chương 27: Tặng thê tử kết tóc của ta
- Quyển 1 - Chương 28: Viếng thăm Trai cung
- Quyển 1 - Chương 29: Hương hoa thoáng qua
- Quyển 1 - Chương 30: Cùng giường chung gối
- Quyển 1 - Chương 31: Cải trang xuất cung
- Quyển 1 - Chương 32: Long thể nhiễm bệnh nhẹ
- Quyển 1 - Chương 33: Nảy sinh tình cảm
- Quyển 1 - Chương 34: Tài năng Đế vương
- Quyển 1 - Chương 35: Nửa năm ước hẹn
- Quyển 1 - Chương 36: Nụ hôn đầu rung động
- Quyển 2 - Chương 1: Cảnh giác với tai họa ngầm
- Quyển 2 - Chương 2: Tự nguyện thua cuộc
- Quyển 2 - Chương 3: Khó phân cao thấp
- Quyển 2 - Chương 4: Người thắng làm vua
- Quyển 2 - Chương 5: Biến hóa khôn lường
- Quyển 2 - Chương 6: Chuẩn bệnh thấy hỉ mạch
- Quyển 2 - Chương 7: Giống nhau vô cùng
- Quyển 2 - Chương 8: Suy trước tính sau
- Quyển 2 - Chương 9: Lương duyên nghiệt duyên
- Quyển 2 - Chương 10: Mỗi người một tâm nguyện
- Quyển 2 - Chương 11: Thà làm ngọc nát
- Quyển 2 - Chương 12: Như lúc đầu gặp mặt
- Quyển 2 - Chương 13: Hoàng thành sinh loạn
- Quyển 2 - Chương 14: Chất độc một năm
- Quyển 2 - Chương 15: Tức giận khó dập tắt
- Quyển 2 - Chương 16: Nụ hôn mãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 17: Thầm sinh căm hờn
- Quyển 2 - Chương 18: Mỗi người một chí hướng
- Quyển 2 - Chương 19: Ân oán của hai quý phi
- Quyển 2 - Chương 20: Đè nén xao xuyến
- Quyển 2 - Chương 21: Xả thân cứu nguy
- Quyển 2 - Chương 22: Thổ lộ chân tình
- Quyển 2 - Chương 23: Chìm trong ác mộng
- Quyển 2 - Chương 24: Trăm mối nghi ngờ
- Quyển 2 - Chương 25: Phá kén nhả tơ
- Quyển 2 - Chương 26: Dụ dỗ yêu
- Quyển 2 - Chương 27: Tai họa bất ngờ
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thiện ai ác
- Quyển 2 - Chương 29: Tình cảm lay động
- Quyển 2 - Chương 30: Đau lòng
- Quyển 2 - Chương 31: Ai cũng có dĩ vãng
- Quyển 2 - Chương 32: Tự nhiên chen ngang
- Quyển 2 - Chương 33: Bỗng nhiên bùng nổ
- Quyển 2 - Chương 34: Cực hình tàn nhẫn
- Quyển 2 - Chương 35: Phẫn nộ cùng căm hận
- Quyển 2 - Chương 36: Tâm bất do kỷ
- Quyển 2 - Chương 37: Sóng ngầm
- Quyển 2 - Chương 38: Yến tiệc đêm thất tịch
- Quyển 2 - Chương 39: Kinh hồng diễm ảnh
- Quyển 2 - Chương 40: Không dụng binh đao
- Quyển 2 - Chương 41: Điều tra cẩn thận
- Quyển 2 - Chương 42: Nữ giả nam
- Quyển 2 - Chương 43: Đêm ở ngoài hoàng cung
- Quyển 2 - Chương 44: Đột nhập không thành
- Quyển 2 - Chương 45: Nghe câu chuyện buồn
- Quyển 2 - Chương 46: Lấy thân dụ tình
- Quyển 3 - Chương 1: Sắc xuân tươi hồng
- Quyển 3 - Chương 2: Một đêm rối rắm
- Quyển 3 - Chương 3: Thể theo yêu cầu
- Quyển 3 - Chương 4: Bị khống chế
- Quyển 3 - Chương 5: Bí mật của Hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 6: Muốn vào lãnh cung
- Quyển 3 - Chương 7: Đêm đẹp đến muộn
- Quyển 3 - Chương 8: Đêm đầu là thế
- Quyển 3 - Chương 9: Hồi ức về lãnh cung
- Quyển 3 - Chương 10: Cái gọi là số phận
- Quyển 3 - Chương 11: Giông bão sắp đến
- Quyển 3 - Chương 12: Khó tìm được sơ hở
- Quyển 3 - Chương 13: Tội chồng thêm tội
- Quyển 3 - Chương 14: Hoàng đế thẩm vấn
- Quyển 3 - Chương 15: Đêm trước giông bão
- Quyển 3 - Chương 16: Mảnh ghép chân tướng
- Quyển 3 - Chương 17: Yêu hận khó cả đôi đường
- Quyển 3 - Chương 18: Nhẫn tâm cắt đứt
- Quyển 3 - Chương 19: Bệnh dịch ở Huy Thành
- Quyển 3 - Chương 20: Đích thân đến dịch thành
- Quyển 3 - Chương 21: Có lòng không có sức
- Quyển 3 - Chương 22: Tình cảm vô hình
- Quyển 3 - Chương 23: Tạm xa nhau
- Quyển 3 - Chương 24: Ổn định bệnh dịch
- Quyển 3 - Chương 25: Ốm đau mệt mỏi
- Quyển 3 - Chương 26: Hoàng tộc Lâm Quốc
- Quyển 3 - Chương 27: Thăm bệnh trong đêm
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng ngầm thành lâu
- Quyển 3 - Chương 29: Trờ lại hoàng cung
- Quyển 3 - Chương 30: Tranh cãi nổ ra
- Quyển 3 - Chương 31: Sắp sửa mất đi
- Quyển 3 - Chương 32: Tình yêu chưa bộc lộ
- Quyển 3 - Chương 33: Thân phận bí ẩn
- Quyển 3 - Chương 34: Long sàng triền miên
- Quyển 3 - Chương 35: Đi hay ở
- Quyển 3 - Chương 36: Mất phương hướng
- Quyển 3 - Chương 37: Liễu yếu đào tơ
- Quyển 3 - Chương 38: Mùa đông đến
- Quyển 3 - Chương 39: Ngày sinh nhật
- Quyển 3 - Chương 40: Bỗng thấy hỉ mạch
- Quyển 3 - Chương 41: Vì người mà thỏa hiệp
- Quyển 3 - Chương 42: Trúng đại kiếp nạn
- Quyển 3 - Chương 43: Mỗi người một nơi
- Quyển 3 - Chương 44: Xuân ấm áp, lòng nguội lạnh
- Quyển 3 - Chương 45: Hừng hực chiến tranh
- Quyển 3 - Chương 46: Gặp lại cố nhân
- Quyển 4 - Chương 1: Tình hình căng thẳng
- Quyển 4 - Chương 2: Chất vấn lúc gặp lại
- Quyển 4 - Chương 3: Hận cũ thù mới
- Quyển 4 - Chương 4: Bức thư khi đó
- Quyển 4 - Chương 5: Hồi ức tràn về
- Quyển 4 - Chương 6: Hồng nhan khuynh thành
- Quyển 4 - Chương 7: Khoảng khắc ấm lòng
- Quyển 4 - Chương 8: Nổi giận vì ai đó
- Quyển 4 - Chương 9: Biến cố trong đêm
- Quyển 4 - Chương 10: Thành tù nhân
- Quyển 4 - Chương 11: Hoạn nạn biết chân tình
- Quyển 4 - Chương 12: Sinh ly tử biệt
- Quyển 4 - Chương 13: Mất tích bí ẩn
- Quyển 4 - Chương 14: Trên đường trở về
- Quyển 4 - Chương 15: Cùng đồng hành
- Quyển 4 - Chương 16: Tương phùng thế này
- Quyển 4 - Chương 17: Bốn người kết giao
- Quyển 4 - Chương 18: Sóng ngầm tuôn trào
- Quyển 4 - Chương 19: Ngoài dự đoán
- Quyển 4 - Chương 20: Mỹ nhân rắn rết
- Quyển 4 - Chương 21: Kết cục thế này
- Quyển 4 - Chương 22: Xuất hiện bước ngoặt
- Quyển 4 - Chương 23: Dối lòng giải độc
- Quyển 4 - Chương 24: Tình này khó cả đôi đường
- Quyển 4 - Chương 25: Trưởng thành trong tình yêu
- Quyển 4 - Chương 26: Duyên sâu phận ngắn
- Quyển 4 - Chương 27: Mỗi người mỗi ngã
- Quyển 4 - Chương 28: Lại gặp bãi tố
- Quyển 4 - Chương 29: Dưỡng sức chờ thời
- Quyển 4 - Chương 30: Cuộc chiến của nam nhân
- Quyển 4 - Chương 31: Chiến trường vô tình
- Quyển 4 - Chương 32: Nhận được tin dữ
- Quyển 4 - Chương 33: Vui buồn lẫn lộn
- Quyển 4 - Chương 34: Gặp mặt lần cuối
- Quyển 4 - Chương 35
- Quyển 5 - Chương 1: Che đậy huyền cơ
- Quyển 5 - Chương 2: Lại như người xa lạ
- Quyển 5 - Chương 3: Mưa gió bấp bênh
- Quyển 5 - Chương 4: Bệnh mất trí nhớ
- Quyển 5 - Chương 5: Thần trí lạc lối
- Quyển 5 - Chương 6: Lần đầu nói yêu
- Quyển 5 - Chương 7: Tạm thời gạt bỏ lo lắng
- Quyển 5 - Chương 8: Thật sự thoải mái
- Quyển 5 - Chương 9: Mảnh giấy huyền bí
- Quyển 5 - Chương 10: Đêm ở lãnh cung
- Quyển 5 - Chương 11: Kỵ tinh rớt xuống
- Quyển 5 - Chương 12: Sánh bước cùng nhau
- Quyển 5 - Chương 13: Tính toán cuối cùng
- Quyển 5 - Chương 14: Ngự giá viễn chinh
- Quyển 5 - Chương 15: Ngoại truyện 1: Tương thân tương ái
- Quyển 5 - Chương 16: Ngoại truyện 2: Mâu thuẫn nho nhỏ
- Quyển 5 - Chương 17: Ngoại truyện 3: Long Phượng tranh đấu
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Phượng Tê Thần Cung
Quyển 5 - Chương 2: Lại như người xa lạ
“Tuyên Thái y!” Lộ Ánh Tịch một mặt trầm giọng nói, một mặt liền ngồi xổm xuống, tự mình bắt mạch cho Tê Điệp.
“Vâng, thưa nương nương!” Tiểu Nam vội vàng lên tiếng, cũng vội vàng chạy đi gọi.
Lộ Ánh Tịch tập trung bắt mạch, cẩn thận chẩn đoán. Chỉ một lát, nàng đã không thể đè nén nổi sự tức giận lẫn thất vọng tràn trề. Tê Điệp quả thực mang bầu, thế nhưng nàng ta lại tự phong bế huyệt đạo! Đã vậy còn đem chính đứa bé trong bụng của nàng ta ra làm trò đùa. Thật là một người không có tư cách làm mẹ!
Lộ Ánh Tịch liếc mắt xuống vệt máu đỏ nhiễm trên chiếc váy vàng nhạt. Nàng giơ tay lên định giải huyệt đạo cho nàng ta, thế nhưng trong lòng liền vụt qua một suy nghĩ nên ngón tay dừng lại giữa không trung. Nếu nàng giải huyệt đạo cho Tê Điệp, như thế chẳng khác gì nàng không có cách nào chứng tỏ Tê Điệp cố tình dùng quỷ kế? Thế nhưng, cuối cùng mạng người vẫn quan trọng hơn, và đứa bé chưa ra đời kia cũng rất vô tội.
Lộ Ánh Tịch chỉ chần chờ trong giây lát, nàng vẫn ra tay giải huyệt đạo của Tê Điệp, cũng giúp nàng ta khơi thông chân khí để an thai.
Lúc Thái y chạy tới thì Tê Điệp đã mềm yếu tỉnh dậy. Hàng mi dài run run, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, thoạt nhìn nàng ta vô cùng yếu đuối, mỏng manh.
Lộ Ánh Tịch gọi nội quan đến, ra lệnh giải quyết hậu quả. Sau đó nàng liền về thẳng phòng ngủ, không muốn nhìn bộ mặt diễn kịch của Tê Điệp thêm chút nào nữa.
Khi cánh cửa đóng lại, cắt đứt mọi phiền nhiễu bên ngoài, Lộ Ánh Tịch đến ngồi dựa lưng trên giường, lòng nàng có chút phiền muộn. Nàng không cho rằng những chuyện mờ ám lén lút này của Tê Điệp có thể thành công lật đổ nàng. Nhưng giữ một người như vậy trong cung lâu thêm một ngày là thêm một ngày phiền phức. Nàng cần phải nói chuyện với Mộ Dung Thần Duệ càng sớm càng tốt.
Nàng ngồi tĩnh tâm giây lát, thì nghe thấy tiếng gõ cửa của cung nữ bên ngoài.
“Vào đi.” Lộ Ánh Tịch hờ hững lên tiếng, đoán rằng đó là cung nữ Tiểu Nam đến báo cáo tình hình của Tê Điệp.
Quả nhiên, Tiểu Nam kính cẩn hành lễ và bẩm báo: “Nương nương, Thái y đã chẩn bệnh cho Đoàn Hoàng hậu xong. Thái y nói là Đoàn Hoàng hậu bị động thai, chỉ sợ là tình trạng có hơi khó khăn.”
Lộ Ánh Tịch giương mắt nhìn nàng ta với ánh mắt trầm tĩnh, cả buổi vẫn không lên tiếng.
Tiểu Nam cũng không khẩn trương, nói năng rành mạch, rõ ràng: “Theo nô tỳ thấy, e rằng chuyện ồn ào này sẽ đến tai Hoàng thượng.”
“Tiểu Nam.” Lộ Ánh Tịch bỗng gọi tên nàng ta, giống như không quan tâm đến chuyện đó mà hỏi thăm nàng ta: “Ngươi vào cung được bao lâu rồi?”
“Bẩm nương nương, nô tỳ sáu tuổi đã vào cung, đến hôm nay đã được mười bốn năm.” Trên khuôn mặt thanh tú của Tiểu Nam không chút phập phồng lo sợ, vẫn ngoan ngoãn trả lời.
“Mười bốn năm đối với tuổi đời của ngươi không phải là khoảng thời gian ngắn. Thị phi trong chốn hậu cung này hẳn là ngươi đã thấy không ít.” Giọng điệu Lộ Ánh Tịch thoải mái giống như đang nói chuyện phiếm, nhưng đôi mắt lại phát ra những tia sáng sắc nhọn.
“Nô tỳ chỉ nhìn những thứ nên nhìn, tuân thủ cung quy và cố gắng làm tốt trách nhiệm thuộc bổn phận thôi ạ.” Tiểu Nam kính cẩn nói tiếp, ánh mắt nhìn xuống dưới dất, bộ dạng phục tùng cùng dáng vẻ cung kính.
“Thế thì, hôm nay ngươi đã thấy những gì?” Lộ Ánh Tịch lại hỏi tiếp.
“Nô tỳ thấy Đoàn Hoàng hậu ngã bên bậc cửa. Nhưng lúc nô tỳ tới đã thấy như thế, không biết vì sao lại như vậy.” Tiểu Nam rủ mi mắt suy nghĩ, sắc mặt bình ổn.
Lộ Ánh Tịch khẽ “Ừ” một tiếng, trong lòng lúc đó mới buông lỏng cảnh giác. Suy cho cùng, Tiểu Nam là một người ‘lão làng’ sống trong cung đã lâu, đương nhiên biết rõ sự đáng sợ trong cuộc tranh giành chốn hậu cung. Và nàng ta cũng hiểu tầm quan trọng của việc tự bảo vệ bản thân ra sao. Như thế cũng đủ rồi, chí ít nàng ta sẽ không gặp họa không biết từ đâu rớt xuống đầu.
Suy nghĩ một lúc, Lộ Ánh Tịch ôn hòa mở miệng nói: “Tiểu Nam, ngươi thay Bản cung đến Thần cung, nói rằng Bản cung có việc cầu kiến Hoàng thượng.”
“Vâng, thưa nương nương.” Tiểu Nam cúi thấp người lui ra ngoài. Ra đến bên ngoài tẩm cung, nàng ta mới dám để bản thân nhẹ nhõm thở phào một hơi. Lòng bàn tay âm thầm nắm chặt của nàng ta đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng ta sớm biết Lộ Hoàng hậu có đầu óc hơn người, bây giờ nàng ta được nghiệm chứng rõ điểm này. Nhưng Đoàn Hoàng hậu cũng không phải hạng hiền lành. Nàng ta chỉ là một cung nữ nhỏ bé bị mắc kẹt ở giữa, thật sự rất khó xử. Từ lâu, Đoàn Hoàng hậu đã lấy số tiền lớn nhằm mua chuộc nàng ta. Nàng ta định dành dụm tiền đến năm hai mươi lăm tuổi thì xuất cung, để về quê phụng dưỡng cha mẹ. Nhưng bây giờ xem ra cuộc trao đổi này quá mạo hiểm. Nàng ta không nên tham lam mê muội mà phải giữ vững lý trí, bằng không nàng ta không giữ nổi cái đầu trên cổ. Cũng may là nàng ta luôn hành sự cẩn thận, vẫn chưa đáp ứng đề nghị trước đây của Đoàn Hoàng hậu.
Trong tẩm cung, Lộ Ánh Tịch nằm nghiêng một bên trên giường, nhắm mắt dưỡng thần. Lúc này nàng chỉ cảm thấy sự tồn tại của Tê Điệp khiến nàng khó chịu, nhưng không thấy khó chống đỡ. Bởi vì nàng tin Mộ Dung Thần Duệ đương nhiên sẽ hiểu nàng, và tất nhiên cũng đứng về phía nàng.
Thế nên, chuyện bất ngờ sắp xảy đến khiến nàng không có cách nào tin được.
***
Màn đêm mới buông xuống, các cung nữ đã thắp đèn lồng khắp hoàng cung. Còn ở giữa phòng ngủ của Phượng Tê cung luôn có một viên dạ minh châu cực lớn chiếu rọi, sáng trưng như ban ngày.
Lộ Ánh Tịch đã dùng xong bữa tối, uống xong thuốc dưỡng thai và đang có đôi chút buồn ngủ thì Tiểu Nam đi rất lâu bây giờ mới lững thững quay trở lại.
“Thế nào? Hoàng thượng có dành ra được chút thời gian nào không?” Lộ Ánh Tịch nửa nhắm nửa mở mắt, bàn tay xoa nhẹ chân mày, bộ dạng biếng nhác, mệt mỏi.
Trên mặt Tiểu Nam có sự lúng túng rõ ràng, giọng nói dè dặt, cẩn thận vang lên: “Bẩm nương nương, nô tỳ chờ tại Thần cung hơn một canh giờ, nhưng không thể gặp Hoàng thượng. Thái giám tổng quản nói rằng, Hoàng thượng chính sự bận rộn, đang ở ngự thư phòng nghị sự, đợi Hoàng thượng quay lại Thần cung sẽ chuyển đạt lời của nương nương đến Hoàng thượng. Nô tỳ lo nương nương đang chờ, nên quay về trước để báo cho nương nương biết một tiếng.”
Lộ Ánh Tịch mở to mắt, lòng nổi lên nghi ngờ.
Thấy nàng nhíu mày, Tiểu Nam vội giải thích: “Thái giám tổng quản nói đây là ý của Hoàng thượng. Mấy ngày này, nếu phi tần hậu cung muốn gặp mặt thánh thượng, đều phải đợi Hoàng thượng truyền gọi.”
“Bao gồm cả Bản cung?” Lộ Ánh Tịch mặt tối sầm, trong lòng càng trỗi dậy cảm giác khác lạ.
“Dạ.” Tiểu Nam thấp giọng, nàng ta cũng cảm thấy việc này có gì đó không đúng. Ngày Hoàng thượng và Hoàng hậu hồi cung, Hoàng thượng luôn dịu dàng bảo vệ nương nương đến Phượng Tê cung, lại còn đặc biệt căn dặn nàng ta phải chăm sóc nương nương chu đáo. Nhưng mới cách có ba ngày, lại đột nhiên thay đổi chóng mặt?
Lộ Ánh Tịch trầm mặc một lúc lâu, mới nhàn nhạt mở miệng hỏi: “Bên phía Tê Điệp thế nào? Thai nhi không sao chứ?”
Tiểu Nam hơi do dự một chút, mới khe khẽ nói: “Nghe nói Hoàng thượng đã sai bốn Thái y đến chỗ Đoàn Hoàng hậu. Người ra lệnh các Thái y phải dốc sức chữa trị, kê thuốc để giữ được thai của Đoàn Hoàng hậu.”
Lộ Ánh Tịch cười khẩy một cái, từ từ nói: “Bản cung muốn đích thân đến Thần cung. Ngươi chuẩn bị kiệu đi.”
“Vâng, nô tỳ xin phép đi chuẩn bị.” Tiểu Nam gật đầu, nhanh nhẹn lui xuống.
Lộ Ánh Tịch xốc lại tinh thần, tự mình thay quần áo lộng lẫy chính thức trong cung, sửa soạn đến Thần cung nói rõ mọi chuyện.
Ngoài trời, trăng sao thưa thớt, gió mát phơi phới. Phong cảnh hoa lệ cao quý thấp thoáng qua tấm màn che của chiếc kiệu. Ánh sáng đèn lồng lung linh trong bóng đêm càng làm tôn lên phong cảnh trên đường đi thêm phần mập mờ đẹp mắt. Lòng Lộ Ánh Tịch lại nghĩ, buổi tối tĩnh mịch cùng đẹp đẽ này lại không thể nào mang đến chút bình lặng cho nàng. Phản ứng của Mộ Dung Thần Duệ đã không thể lấy lí do việc triều chính bề bộn để giải thích được nữa rồi. Hắn dường như đang trốn nàng, thậm chí còn muốn lạnh nhạt với nàng. Tất cả những điều này là vì sao? Nàng không tin hắn có lí do nào đó liền trở mặt vô tình. Phía sau chuyện này nhất định có lí do gì đó mà nàng chưa biết.
Kiệu dừng lại bên ngoài Thần cung. Thái giám tổng quản lễ độ cung kính đi ra đón Lộ Ánh Tịch. Nhưng hắn ta lại mời nàng đến Đại điện chờ và bảo rằng Hoàng thượng vẫn còn đang ở ngự thư phòng thảo luận chính sự. Lão không dám tự tiện quấy rầy.
Lộ Ánh Tịch cũng không muốn làm khó người dưới, nên đến tiền điện ngồi chờ ngay ngắn. Thần sắc bình thản ung dung, không có chút sầu lo hay buồn bực.
Nàng ngồi chờ một mạch tới giờ Hợi. Cung điện to lớn vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở. Lộ Ánh Tịch nhìn thấy thái giám tổng quản tới rồi lại rời đi. Trong lòng biết hắn ta quả thực có đến ngự thư phòng nghe ngóng tình hình. Nhưng như vậy càng chứng tỏ rằng Mộ Dung Thần Duệ không muốn gặp nàng.
Càng cố gắng chờ đợi, lòng Lộ Ánh Tịch càng thêm thấp thỏm, bực bội. Nhưng nàng vẫn cố kiềm nén lại. Nàng bình tĩnh đứng dậy, chuẩn bị lên đường về lại Phượng Tê cung. Vừa ra khỏi cung, nàng liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi tới trên hành lang cách đó không xa.
Lộ Ánh Tịch lệnh cho kẻ dưới đứng chờ tại chỗ, một mình nàng đi về phía người kia.
“Phạm huynh.” Đợi khi đến gần, nàng mới nhẹ giọng gọi.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương phượng an.” Phạm Thống thi lễ quy củ, so với lúc ngoài cung thì hắn ta khác lạ không ít.
Lộ Ánh Tịch vốn đã mang một bụng ngột ngạt khó chịu. Mà nàng thấy hắn ta lại khách sáo xa cách như vậy thì càng thêm bực bội. Nàng chỉ nhếch mép không mở miệng, chỉ đến gần nhìn hắn ta chằm chặp.
Phạm Thống bị nàng nhìn gần như vậy nên có hơi xấu hổ. Hắn lúng túng tìm đề tài nói chuyện: “Đã trễ thế này, sao Hoàng hậu còn ở đây?”
“Thế nào? Thần cung này Bản cung không thể tới sao?” Lộ Ánh Tịch tức giận trả lời.
“Phạm mỗ không có ý này.” Phạm Thống thấy tâm trạng nàng không tốt, nhất thời vẫn chưa nghĩ ra lí do. Hắn ta cho rằng nàng đang giận hắn ta, vì hắn ta đã cố tình tỏ ra xa lạ với nàng, cho nên hắn liền thành thật nói: “Trong cung không thể so với ngoài cung, Phạm mỗ chỉ làm theo khuôn phép nề nếp, không có ý gì khác.” Hắn ta từ lâu đã xem nàng là bạn bè thân thích, nhưng thân phận khác biệt, vẫn nên giữ đúng quy củ.
Nghe vậy, sự tức giận ứ đọng trong lòng Lộ Ánh Tịch đã giảm đi đôi phần, môi mỉm cười lại nói: “Phạm huynh, hồi cung đã nhiều ngày, bận lắm sao?”
“Bận lắm ạ.” Phạm Thống gật đầu, nhưng suy nghĩ lại liền nói: “Hoàng thượng còn bận bịu hơn, có rất nhiều việc quân và chính sự cần xử lý.”
“Ngay cả Phạm huynh cũng biết Hoàng thượng không muốn gặp ta sao?” Lộ Ánh Tịch đanh mặt, vừa cười nhạt vừa nghiêm nghị hỏi: “Có phải triều đình lại xảy ra chuyện lớn gì không?”
“Làm sao Hoàng thượng lại không muốn gặp người được chứ?” Phạm Thống còn thấy khó hiểu hơn cả nàng, liền lắc đầu: “Hoàng thượng chỉ bận quá mà thôi. Lộ huynh, người đừng suy nghĩ nhiều quá.” Cuối cùng, hắn ta còn chân thành khuyên nhủ nàng: “Phạm mỗ biết Lộ huynh và Hoàng thượng có tình cảm sâu sắc. Nhưng dù sao Hoàng thượng vẫn là vua của một nước, nên phải lấy quốc sự làm trọng. Lộ huynh phải thông cảm với người hơn mới phải.”
Lộ Ánh Tịch không biết nên khóc hay nên cười, nhưng nàng cũng không mở miệng phản bác. Dễ dàng nhận thấy, Phạm Thống cũng không biết nội tình bên trong. Nàng không có cách nào ở đây moi được tin tức có ích nào từ hắn ta.
Phạm Thống nhìn nàng đang lặng lẽ không nói, nên tưởng rằng nàng đã hiểu những điều hắn ta nói. Trên khuôn mặt to lớn, cương nghị của hắn ta lộ ra nụ cười vui vẻ.
Lộ Ánh Tịch bất đắc dĩ nhìn hắn ta, đành hỏi: “Phạm huynh, sao ngươi lại ở đây?”
“Hoàng thượng truyền gọi Phạm mỗ đến trao đổi vài việc.” Phạm Thống không hề giấu diếm, thành thật trả lời nàng.
“Hoàng thượng truyền gọi ngươi? Vào lúc này?” Lộ Ánh Tịch suy nghĩ nhanh chóng, ánh mắt chợt lóe sáng.
“Vâng. Cho nên Phạm mỗ không thể ở đây nói chuyện lâu được. Hoàng hậu hãy bảo trọng.” Phạm Thống lại khôi phục cách xưng hô trang trọng, chắp tay thi lễ rồi bước nhanh vào trong điện.
Lộ Ánh Tịch cũng không giữ chân hắn ta, nàng chậm rãi đi đến một chỗ khác trên hành lang. Nàng đứng bên cạnh một cái trụ nhà được chạm trổ tinh tế. Nếu muốn từ ngự thư phòng về Thần cung thì nhất định phải qua chỗ này. Nàng ở đây chờ, nhất định Mộ Dung Thần Duệ sẽ nhanh chóng xuất hiện thôi.
Đêm đã về khuya, ánh trăng trên trời bị mây đen che lấp, ánh sáng trắng mờ liền biến mất.
Lộ Ánh Tịch tĩnh tâm lại cương quyết đứng chờ. Qua nửa khắc sau, nàng đã thấy một bóng dáng cao to tuấn tú cùng đĩnh đạc đang từ xa đi lại đây. Bước chân của hắn thong thả, cúi đầu nhìn dưới đất, giống như vừa đi vừa suy nghĩ vấn đề nào đó.
Lộ Ánh Tịch nhìn hắn từ từ đi về phía mình, tim nàng bắt đầu đập rộn ràng. Ba ngày không được gặp hắn, dường như hắn đã gầy đi nhiều. Vầng trán nhiễm một màng mỏng mệt mỏi xua đi không được. Nhưng chiếc hoàng bào ngạo nghễ hào hùng lẫn cao quý của Hoàng đế tỏa sáng càng tăng thêm khí phách của hắn.
Bước chân của hắn vẫn bình ổn vững chãi, bước từng bước về phía nàng. Mùi Long diên hương trên người hắn nhàn nhạt len vào chóp mũi của nàng, khiến nàng không thể nhịn được cười, liền cong môi lên. Nàng định há miệng gọi, thế nhưng một tiếng “Thần” vẫn nghẹn tại cổ họng không thể thốt ra được. Nàng chỉ trợn tròn mắt nhìn hắn lướt qua người nàng, giống như không trông thấy nàng, tựa như nàng là không khí trong suốt không nhìn thấy bằng mắt.
Lộ Ánh Tịch sững sờ đứng tại chỗ, trơ mắt đứng nhìn thân ảnh màu ánh kim không hề quay đầu lại, càng ngày đi càng xa. Cổ họng nàng sít chặt lại, không nói ra được nửa từ. Hắn có thể tuyệt tình như vậy sao? Hắn có thể xem nàng như không hề tồn tại, ngay cả liếc mắt nhìn nàng một cái cũng không muốn!
Lộ Ánh Tịch không hiểu nổi, ngẩn người đứng đó, sau một lúc lâu mới hoàn hồn.
“Vâng, thưa nương nương!” Tiểu Nam vội vàng lên tiếng, cũng vội vàng chạy đi gọi.
Lộ Ánh Tịch tập trung bắt mạch, cẩn thận chẩn đoán. Chỉ một lát, nàng đã không thể đè nén nổi sự tức giận lẫn thất vọng tràn trề. Tê Điệp quả thực mang bầu, thế nhưng nàng ta lại tự phong bế huyệt đạo! Đã vậy còn đem chính đứa bé trong bụng của nàng ta ra làm trò đùa. Thật là một người không có tư cách làm mẹ!
Lộ Ánh Tịch liếc mắt xuống vệt máu đỏ nhiễm trên chiếc váy vàng nhạt. Nàng giơ tay lên định giải huyệt đạo cho nàng ta, thế nhưng trong lòng liền vụt qua một suy nghĩ nên ngón tay dừng lại giữa không trung. Nếu nàng giải huyệt đạo cho Tê Điệp, như thế chẳng khác gì nàng không có cách nào chứng tỏ Tê Điệp cố tình dùng quỷ kế? Thế nhưng, cuối cùng mạng người vẫn quan trọng hơn, và đứa bé chưa ra đời kia cũng rất vô tội.
Lộ Ánh Tịch chỉ chần chờ trong giây lát, nàng vẫn ra tay giải huyệt đạo của Tê Điệp, cũng giúp nàng ta khơi thông chân khí để an thai.
Lúc Thái y chạy tới thì Tê Điệp đã mềm yếu tỉnh dậy. Hàng mi dài run run, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, thoạt nhìn nàng ta vô cùng yếu đuối, mỏng manh.
Lộ Ánh Tịch gọi nội quan đến, ra lệnh giải quyết hậu quả. Sau đó nàng liền về thẳng phòng ngủ, không muốn nhìn bộ mặt diễn kịch của Tê Điệp thêm chút nào nữa.
Khi cánh cửa đóng lại, cắt đứt mọi phiền nhiễu bên ngoài, Lộ Ánh Tịch đến ngồi dựa lưng trên giường, lòng nàng có chút phiền muộn. Nàng không cho rằng những chuyện mờ ám lén lút này của Tê Điệp có thể thành công lật đổ nàng. Nhưng giữ một người như vậy trong cung lâu thêm một ngày là thêm một ngày phiền phức. Nàng cần phải nói chuyện với Mộ Dung Thần Duệ càng sớm càng tốt.
Nàng ngồi tĩnh tâm giây lát, thì nghe thấy tiếng gõ cửa của cung nữ bên ngoài.
“Vào đi.” Lộ Ánh Tịch hờ hững lên tiếng, đoán rằng đó là cung nữ Tiểu Nam đến báo cáo tình hình của Tê Điệp.
Quả nhiên, Tiểu Nam kính cẩn hành lễ và bẩm báo: “Nương nương, Thái y đã chẩn bệnh cho Đoàn Hoàng hậu xong. Thái y nói là Đoàn Hoàng hậu bị động thai, chỉ sợ là tình trạng có hơi khó khăn.”
Lộ Ánh Tịch giương mắt nhìn nàng ta với ánh mắt trầm tĩnh, cả buổi vẫn không lên tiếng.
Tiểu Nam cũng không khẩn trương, nói năng rành mạch, rõ ràng: “Theo nô tỳ thấy, e rằng chuyện ồn ào này sẽ đến tai Hoàng thượng.”
“Tiểu Nam.” Lộ Ánh Tịch bỗng gọi tên nàng ta, giống như không quan tâm đến chuyện đó mà hỏi thăm nàng ta: “Ngươi vào cung được bao lâu rồi?”
“Bẩm nương nương, nô tỳ sáu tuổi đã vào cung, đến hôm nay đã được mười bốn năm.” Trên khuôn mặt thanh tú của Tiểu Nam không chút phập phồng lo sợ, vẫn ngoan ngoãn trả lời.
“Mười bốn năm đối với tuổi đời của ngươi không phải là khoảng thời gian ngắn. Thị phi trong chốn hậu cung này hẳn là ngươi đã thấy không ít.” Giọng điệu Lộ Ánh Tịch thoải mái giống như đang nói chuyện phiếm, nhưng đôi mắt lại phát ra những tia sáng sắc nhọn.
“Nô tỳ chỉ nhìn những thứ nên nhìn, tuân thủ cung quy và cố gắng làm tốt trách nhiệm thuộc bổn phận thôi ạ.” Tiểu Nam kính cẩn nói tiếp, ánh mắt nhìn xuống dưới dất, bộ dạng phục tùng cùng dáng vẻ cung kính.
“Thế thì, hôm nay ngươi đã thấy những gì?” Lộ Ánh Tịch lại hỏi tiếp.
“Nô tỳ thấy Đoàn Hoàng hậu ngã bên bậc cửa. Nhưng lúc nô tỳ tới đã thấy như thế, không biết vì sao lại như vậy.” Tiểu Nam rủ mi mắt suy nghĩ, sắc mặt bình ổn.
Lộ Ánh Tịch khẽ “Ừ” một tiếng, trong lòng lúc đó mới buông lỏng cảnh giác. Suy cho cùng, Tiểu Nam là một người ‘lão làng’ sống trong cung đã lâu, đương nhiên biết rõ sự đáng sợ trong cuộc tranh giành chốn hậu cung. Và nàng ta cũng hiểu tầm quan trọng của việc tự bảo vệ bản thân ra sao. Như thế cũng đủ rồi, chí ít nàng ta sẽ không gặp họa không biết từ đâu rớt xuống đầu.
Suy nghĩ một lúc, Lộ Ánh Tịch ôn hòa mở miệng nói: “Tiểu Nam, ngươi thay Bản cung đến Thần cung, nói rằng Bản cung có việc cầu kiến Hoàng thượng.”
“Vâng, thưa nương nương.” Tiểu Nam cúi thấp người lui ra ngoài. Ra đến bên ngoài tẩm cung, nàng ta mới dám để bản thân nhẹ nhõm thở phào một hơi. Lòng bàn tay âm thầm nắm chặt của nàng ta đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng ta sớm biết Lộ Hoàng hậu có đầu óc hơn người, bây giờ nàng ta được nghiệm chứng rõ điểm này. Nhưng Đoàn Hoàng hậu cũng không phải hạng hiền lành. Nàng ta chỉ là một cung nữ nhỏ bé bị mắc kẹt ở giữa, thật sự rất khó xử. Từ lâu, Đoàn Hoàng hậu đã lấy số tiền lớn nhằm mua chuộc nàng ta. Nàng ta định dành dụm tiền đến năm hai mươi lăm tuổi thì xuất cung, để về quê phụng dưỡng cha mẹ. Nhưng bây giờ xem ra cuộc trao đổi này quá mạo hiểm. Nàng ta không nên tham lam mê muội mà phải giữ vững lý trí, bằng không nàng ta không giữ nổi cái đầu trên cổ. Cũng may là nàng ta luôn hành sự cẩn thận, vẫn chưa đáp ứng đề nghị trước đây của Đoàn Hoàng hậu.
Trong tẩm cung, Lộ Ánh Tịch nằm nghiêng một bên trên giường, nhắm mắt dưỡng thần. Lúc này nàng chỉ cảm thấy sự tồn tại của Tê Điệp khiến nàng khó chịu, nhưng không thấy khó chống đỡ. Bởi vì nàng tin Mộ Dung Thần Duệ đương nhiên sẽ hiểu nàng, và tất nhiên cũng đứng về phía nàng.
Thế nên, chuyện bất ngờ sắp xảy đến khiến nàng không có cách nào tin được.
***
Màn đêm mới buông xuống, các cung nữ đã thắp đèn lồng khắp hoàng cung. Còn ở giữa phòng ngủ của Phượng Tê cung luôn có một viên dạ minh châu cực lớn chiếu rọi, sáng trưng như ban ngày.
Lộ Ánh Tịch đã dùng xong bữa tối, uống xong thuốc dưỡng thai và đang có đôi chút buồn ngủ thì Tiểu Nam đi rất lâu bây giờ mới lững thững quay trở lại.
“Thế nào? Hoàng thượng có dành ra được chút thời gian nào không?” Lộ Ánh Tịch nửa nhắm nửa mở mắt, bàn tay xoa nhẹ chân mày, bộ dạng biếng nhác, mệt mỏi.
Trên mặt Tiểu Nam có sự lúng túng rõ ràng, giọng nói dè dặt, cẩn thận vang lên: “Bẩm nương nương, nô tỳ chờ tại Thần cung hơn một canh giờ, nhưng không thể gặp Hoàng thượng. Thái giám tổng quản nói rằng, Hoàng thượng chính sự bận rộn, đang ở ngự thư phòng nghị sự, đợi Hoàng thượng quay lại Thần cung sẽ chuyển đạt lời của nương nương đến Hoàng thượng. Nô tỳ lo nương nương đang chờ, nên quay về trước để báo cho nương nương biết một tiếng.”
Lộ Ánh Tịch mở to mắt, lòng nổi lên nghi ngờ.
Thấy nàng nhíu mày, Tiểu Nam vội giải thích: “Thái giám tổng quản nói đây là ý của Hoàng thượng. Mấy ngày này, nếu phi tần hậu cung muốn gặp mặt thánh thượng, đều phải đợi Hoàng thượng truyền gọi.”
“Bao gồm cả Bản cung?” Lộ Ánh Tịch mặt tối sầm, trong lòng càng trỗi dậy cảm giác khác lạ.
“Dạ.” Tiểu Nam thấp giọng, nàng ta cũng cảm thấy việc này có gì đó không đúng. Ngày Hoàng thượng và Hoàng hậu hồi cung, Hoàng thượng luôn dịu dàng bảo vệ nương nương đến Phượng Tê cung, lại còn đặc biệt căn dặn nàng ta phải chăm sóc nương nương chu đáo. Nhưng mới cách có ba ngày, lại đột nhiên thay đổi chóng mặt?
Lộ Ánh Tịch trầm mặc một lúc lâu, mới nhàn nhạt mở miệng hỏi: “Bên phía Tê Điệp thế nào? Thai nhi không sao chứ?”
Tiểu Nam hơi do dự một chút, mới khe khẽ nói: “Nghe nói Hoàng thượng đã sai bốn Thái y đến chỗ Đoàn Hoàng hậu. Người ra lệnh các Thái y phải dốc sức chữa trị, kê thuốc để giữ được thai của Đoàn Hoàng hậu.”
Lộ Ánh Tịch cười khẩy một cái, từ từ nói: “Bản cung muốn đích thân đến Thần cung. Ngươi chuẩn bị kiệu đi.”
“Vâng, nô tỳ xin phép đi chuẩn bị.” Tiểu Nam gật đầu, nhanh nhẹn lui xuống.
Lộ Ánh Tịch xốc lại tinh thần, tự mình thay quần áo lộng lẫy chính thức trong cung, sửa soạn đến Thần cung nói rõ mọi chuyện.
Ngoài trời, trăng sao thưa thớt, gió mát phơi phới. Phong cảnh hoa lệ cao quý thấp thoáng qua tấm màn che của chiếc kiệu. Ánh sáng đèn lồng lung linh trong bóng đêm càng làm tôn lên phong cảnh trên đường đi thêm phần mập mờ đẹp mắt. Lòng Lộ Ánh Tịch lại nghĩ, buổi tối tĩnh mịch cùng đẹp đẽ này lại không thể nào mang đến chút bình lặng cho nàng. Phản ứng của Mộ Dung Thần Duệ đã không thể lấy lí do việc triều chính bề bộn để giải thích được nữa rồi. Hắn dường như đang trốn nàng, thậm chí còn muốn lạnh nhạt với nàng. Tất cả những điều này là vì sao? Nàng không tin hắn có lí do nào đó liền trở mặt vô tình. Phía sau chuyện này nhất định có lí do gì đó mà nàng chưa biết.
Kiệu dừng lại bên ngoài Thần cung. Thái giám tổng quản lễ độ cung kính đi ra đón Lộ Ánh Tịch. Nhưng hắn ta lại mời nàng đến Đại điện chờ và bảo rằng Hoàng thượng vẫn còn đang ở ngự thư phòng thảo luận chính sự. Lão không dám tự tiện quấy rầy.
Lộ Ánh Tịch cũng không muốn làm khó người dưới, nên đến tiền điện ngồi chờ ngay ngắn. Thần sắc bình thản ung dung, không có chút sầu lo hay buồn bực.
Nàng ngồi chờ một mạch tới giờ Hợi. Cung điện to lớn vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở. Lộ Ánh Tịch nhìn thấy thái giám tổng quản tới rồi lại rời đi. Trong lòng biết hắn ta quả thực có đến ngự thư phòng nghe ngóng tình hình. Nhưng như vậy càng chứng tỏ rằng Mộ Dung Thần Duệ không muốn gặp nàng.
Càng cố gắng chờ đợi, lòng Lộ Ánh Tịch càng thêm thấp thỏm, bực bội. Nhưng nàng vẫn cố kiềm nén lại. Nàng bình tĩnh đứng dậy, chuẩn bị lên đường về lại Phượng Tê cung. Vừa ra khỏi cung, nàng liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi tới trên hành lang cách đó không xa.
Lộ Ánh Tịch lệnh cho kẻ dưới đứng chờ tại chỗ, một mình nàng đi về phía người kia.
“Phạm huynh.” Đợi khi đến gần, nàng mới nhẹ giọng gọi.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương phượng an.” Phạm Thống thi lễ quy củ, so với lúc ngoài cung thì hắn ta khác lạ không ít.
Lộ Ánh Tịch vốn đã mang một bụng ngột ngạt khó chịu. Mà nàng thấy hắn ta lại khách sáo xa cách như vậy thì càng thêm bực bội. Nàng chỉ nhếch mép không mở miệng, chỉ đến gần nhìn hắn ta chằm chặp.
Phạm Thống bị nàng nhìn gần như vậy nên có hơi xấu hổ. Hắn lúng túng tìm đề tài nói chuyện: “Đã trễ thế này, sao Hoàng hậu còn ở đây?”
“Thế nào? Thần cung này Bản cung không thể tới sao?” Lộ Ánh Tịch tức giận trả lời.
“Phạm mỗ không có ý này.” Phạm Thống thấy tâm trạng nàng không tốt, nhất thời vẫn chưa nghĩ ra lí do. Hắn ta cho rằng nàng đang giận hắn ta, vì hắn ta đã cố tình tỏ ra xa lạ với nàng, cho nên hắn liền thành thật nói: “Trong cung không thể so với ngoài cung, Phạm mỗ chỉ làm theo khuôn phép nề nếp, không có ý gì khác.” Hắn ta từ lâu đã xem nàng là bạn bè thân thích, nhưng thân phận khác biệt, vẫn nên giữ đúng quy củ.
Nghe vậy, sự tức giận ứ đọng trong lòng Lộ Ánh Tịch đã giảm đi đôi phần, môi mỉm cười lại nói: “Phạm huynh, hồi cung đã nhiều ngày, bận lắm sao?”
“Bận lắm ạ.” Phạm Thống gật đầu, nhưng suy nghĩ lại liền nói: “Hoàng thượng còn bận bịu hơn, có rất nhiều việc quân và chính sự cần xử lý.”
“Ngay cả Phạm huynh cũng biết Hoàng thượng không muốn gặp ta sao?” Lộ Ánh Tịch đanh mặt, vừa cười nhạt vừa nghiêm nghị hỏi: “Có phải triều đình lại xảy ra chuyện lớn gì không?”
“Làm sao Hoàng thượng lại không muốn gặp người được chứ?” Phạm Thống còn thấy khó hiểu hơn cả nàng, liền lắc đầu: “Hoàng thượng chỉ bận quá mà thôi. Lộ huynh, người đừng suy nghĩ nhiều quá.” Cuối cùng, hắn ta còn chân thành khuyên nhủ nàng: “Phạm mỗ biết Lộ huynh và Hoàng thượng có tình cảm sâu sắc. Nhưng dù sao Hoàng thượng vẫn là vua của một nước, nên phải lấy quốc sự làm trọng. Lộ huynh phải thông cảm với người hơn mới phải.”
Lộ Ánh Tịch không biết nên khóc hay nên cười, nhưng nàng cũng không mở miệng phản bác. Dễ dàng nhận thấy, Phạm Thống cũng không biết nội tình bên trong. Nàng không có cách nào ở đây moi được tin tức có ích nào từ hắn ta.
Phạm Thống nhìn nàng đang lặng lẽ không nói, nên tưởng rằng nàng đã hiểu những điều hắn ta nói. Trên khuôn mặt to lớn, cương nghị của hắn ta lộ ra nụ cười vui vẻ.
Lộ Ánh Tịch bất đắc dĩ nhìn hắn ta, đành hỏi: “Phạm huynh, sao ngươi lại ở đây?”
“Hoàng thượng truyền gọi Phạm mỗ đến trao đổi vài việc.” Phạm Thống không hề giấu diếm, thành thật trả lời nàng.
“Hoàng thượng truyền gọi ngươi? Vào lúc này?” Lộ Ánh Tịch suy nghĩ nhanh chóng, ánh mắt chợt lóe sáng.
“Vâng. Cho nên Phạm mỗ không thể ở đây nói chuyện lâu được. Hoàng hậu hãy bảo trọng.” Phạm Thống lại khôi phục cách xưng hô trang trọng, chắp tay thi lễ rồi bước nhanh vào trong điện.
Lộ Ánh Tịch cũng không giữ chân hắn ta, nàng chậm rãi đi đến một chỗ khác trên hành lang. Nàng đứng bên cạnh một cái trụ nhà được chạm trổ tinh tế. Nếu muốn từ ngự thư phòng về Thần cung thì nhất định phải qua chỗ này. Nàng ở đây chờ, nhất định Mộ Dung Thần Duệ sẽ nhanh chóng xuất hiện thôi.
Đêm đã về khuya, ánh trăng trên trời bị mây đen che lấp, ánh sáng trắng mờ liền biến mất.
Lộ Ánh Tịch tĩnh tâm lại cương quyết đứng chờ. Qua nửa khắc sau, nàng đã thấy một bóng dáng cao to tuấn tú cùng đĩnh đạc đang từ xa đi lại đây. Bước chân của hắn thong thả, cúi đầu nhìn dưới đất, giống như vừa đi vừa suy nghĩ vấn đề nào đó.
Lộ Ánh Tịch nhìn hắn từ từ đi về phía mình, tim nàng bắt đầu đập rộn ràng. Ba ngày không được gặp hắn, dường như hắn đã gầy đi nhiều. Vầng trán nhiễm một màng mỏng mệt mỏi xua đi không được. Nhưng chiếc hoàng bào ngạo nghễ hào hùng lẫn cao quý của Hoàng đế tỏa sáng càng tăng thêm khí phách của hắn.
Bước chân của hắn vẫn bình ổn vững chãi, bước từng bước về phía nàng. Mùi Long diên hương trên người hắn nhàn nhạt len vào chóp mũi của nàng, khiến nàng không thể nhịn được cười, liền cong môi lên. Nàng định há miệng gọi, thế nhưng một tiếng “Thần” vẫn nghẹn tại cổ họng không thể thốt ra được. Nàng chỉ trợn tròn mắt nhìn hắn lướt qua người nàng, giống như không trông thấy nàng, tựa như nàng là không khí trong suốt không nhìn thấy bằng mắt.
Lộ Ánh Tịch sững sờ đứng tại chỗ, trơ mắt đứng nhìn thân ảnh màu ánh kim không hề quay đầu lại, càng ngày đi càng xa. Cổ họng nàng sít chặt lại, không nói ra được nửa từ. Hắn có thể tuyệt tình như vậy sao? Hắn có thể xem nàng như không hề tồn tại, ngay cả liếc mắt nhìn nàng một cái cũng không muốn!
Lộ Ánh Tịch không hiểu nổi, ngẩn người đứng đó, sau một lúc lâu mới hoàn hồn.
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1: Danh xưng Hoàng Hậu
- Quyển 1 - Chương 2: Lòng vua khó lường
- Quyển 1 - Chương 3: Phong ba ngầm nổi
- Quyển 1 - Chương 4: Thăm dò lẫn nhau
- Quyển 1 - Chương 5: Gượng ép bản thân
- Quyển 1 - Chương 6: Huyết mạch hoàng thất
- Quyển 1 - Chương 7: Bệnh cũ tái phát
- Quyển 1 - Chương 8: Đêm ghé thăm thiên lao
- Quyển 1 - Chương 9: Nụ cười nghiêng nước
- Quyển 1 - Chương 10: Có người uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 11: Nhìn thấu lòng người
- Quyển 1 - Chương 12: Rục rịch ngóc đầu dậy
- Quyển 1 - Chương 13: Vạch trần bí mật
- Quyển 1 - Chương 14: Mặt rồng thầm giận
- Quyển 1 - Chương 15: Không thủ thì công
- Quyển 1 - Chương 16: Có hành động
- Quyển 1 - Chương 17: Cân tài cân sức
- Quyển 1 - Chương 18: Tát tai Hoàng đế
- Quyển 1 - Chương 19: Khoảng khắc mềm lòng
- Quyển 1 - Chương 20: Quy phục
- Quyển 1 - Chương 21: Thích khách thần bí
- Quyển 1 - Chương 22: Tâm sự đêm thanh vắng
- Quyển 1 - Chương 23: Viện kế lục soát cung
- Quyển 1 - Chương 24: Quá khứ đã qua
- Quyển 1 - Chương 25: Mục tiêu mơ hồ
- Quyển 1 - Chương 26: Mục đích khác nhau
- Quyển 1 - Chương 27: Tặng thê tử kết tóc của ta
- Quyển 1 - Chương 28: Viếng thăm Trai cung
- Quyển 1 - Chương 29: Hương hoa thoáng qua
- Quyển 1 - Chương 30: Cùng giường chung gối
- Quyển 1 - Chương 31: Cải trang xuất cung
- Quyển 1 - Chương 32: Long thể nhiễm bệnh nhẹ
- Quyển 1 - Chương 33: Nảy sinh tình cảm
- Quyển 1 - Chương 34: Tài năng Đế vương
- Quyển 1 - Chương 35: Nửa năm ước hẹn
- Quyển 1 - Chương 36: Nụ hôn đầu rung động
- Quyển 2 - Chương 1: Cảnh giác với tai họa ngầm
- Quyển 2 - Chương 2: Tự nguyện thua cuộc
- Quyển 2 - Chương 3: Khó phân cao thấp
- Quyển 2 - Chương 4: Người thắng làm vua
- Quyển 2 - Chương 5: Biến hóa khôn lường
- Quyển 2 - Chương 6: Chuẩn bệnh thấy hỉ mạch
- Quyển 2 - Chương 7: Giống nhau vô cùng
- Quyển 2 - Chương 8: Suy trước tính sau
- Quyển 2 - Chương 9: Lương duyên nghiệt duyên
- Quyển 2 - Chương 10: Mỗi người một tâm nguyện
- Quyển 2 - Chương 11: Thà làm ngọc nát
- Quyển 2 - Chương 12: Như lúc đầu gặp mặt
- Quyển 2 - Chương 13: Hoàng thành sinh loạn
- Quyển 2 - Chương 14: Chất độc một năm
- Quyển 2 - Chương 15: Tức giận khó dập tắt
- Quyển 2 - Chương 16: Nụ hôn mãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 17: Thầm sinh căm hờn
- Quyển 2 - Chương 18: Mỗi người một chí hướng
- Quyển 2 - Chương 19: Ân oán của hai quý phi
- Quyển 2 - Chương 20: Đè nén xao xuyến
- Quyển 2 - Chương 21: Xả thân cứu nguy
- Quyển 2 - Chương 22: Thổ lộ chân tình
- Quyển 2 - Chương 23: Chìm trong ác mộng
- Quyển 2 - Chương 24: Trăm mối nghi ngờ
- Quyển 2 - Chương 25: Phá kén nhả tơ
- Quyển 2 - Chương 26: Dụ dỗ yêu
- Quyển 2 - Chương 27: Tai họa bất ngờ
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thiện ai ác
- Quyển 2 - Chương 29: Tình cảm lay động
- Quyển 2 - Chương 30: Đau lòng
- Quyển 2 - Chương 31: Ai cũng có dĩ vãng
- Quyển 2 - Chương 32: Tự nhiên chen ngang
- Quyển 2 - Chương 33: Bỗng nhiên bùng nổ
- Quyển 2 - Chương 34: Cực hình tàn nhẫn
- Quyển 2 - Chương 35: Phẫn nộ cùng căm hận
- Quyển 2 - Chương 36: Tâm bất do kỷ
- Quyển 2 - Chương 37: Sóng ngầm
- Quyển 2 - Chương 38: Yến tiệc đêm thất tịch
- Quyển 2 - Chương 39: Kinh hồng diễm ảnh
- Quyển 2 - Chương 40: Không dụng binh đao
- Quyển 2 - Chương 41: Điều tra cẩn thận
- Quyển 2 - Chương 42: Nữ giả nam
- Quyển 2 - Chương 43: Đêm ở ngoài hoàng cung
- Quyển 2 - Chương 44: Đột nhập không thành
- Quyển 2 - Chương 45: Nghe câu chuyện buồn
- Quyển 2 - Chương 46: Lấy thân dụ tình
- Quyển 3 - Chương 1: Sắc xuân tươi hồng
- Quyển 3 - Chương 2: Một đêm rối rắm
- Quyển 3 - Chương 3: Thể theo yêu cầu
- Quyển 3 - Chương 4: Bị khống chế
- Quyển 3 - Chương 5: Bí mật của Hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 6: Muốn vào lãnh cung
- Quyển 3 - Chương 7: Đêm đẹp đến muộn
- Quyển 3 - Chương 8: Đêm đầu là thế
- Quyển 3 - Chương 9: Hồi ức về lãnh cung
- Quyển 3 - Chương 10: Cái gọi là số phận
- Quyển 3 - Chương 11: Giông bão sắp đến
- Quyển 3 - Chương 12: Khó tìm được sơ hở
- Quyển 3 - Chương 13: Tội chồng thêm tội
- Quyển 3 - Chương 14: Hoàng đế thẩm vấn
- Quyển 3 - Chương 15: Đêm trước giông bão
- Quyển 3 - Chương 16: Mảnh ghép chân tướng
- Quyển 3 - Chương 17: Yêu hận khó cả đôi đường
- Quyển 3 - Chương 18: Nhẫn tâm cắt đứt
- Quyển 3 - Chương 19: Bệnh dịch ở Huy Thành
- Quyển 3 - Chương 20: Đích thân đến dịch thành
- Quyển 3 - Chương 21: Có lòng không có sức
- Quyển 3 - Chương 22: Tình cảm vô hình
- Quyển 3 - Chương 23: Tạm xa nhau
- Quyển 3 - Chương 24: Ổn định bệnh dịch
- Quyển 3 - Chương 25: Ốm đau mệt mỏi
- Quyển 3 - Chương 26: Hoàng tộc Lâm Quốc
- Quyển 3 - Chương 27: Thăm bệnh trong đêm
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng ngầm thành lâu
- Quyển 3 - Chương 29: Trờ lại hoàng cung
- Quyển 3 - Chương 30: Tranh cãi nổ ra
- Quyển 3 - Chương 31: Sắp sửa mất đi
- Quyển 3 - Chương 32: Tình yêu chưa bộc lộ
- Quyển 3 - Chương 33: Thân phận bí ẩn
- Quyển 3 - Chương 34: Long sàng triền miên
- Quyển 3 - Chương 35: Đi hay ở
- Quyển 3 - Chương 36: Mất phương hướng
- Quyển 3 - Chương 37: Liễu yếu đào tơ
- Quyển 3 - Chương 38: Mùa đông đến
- Quyển 3 - Chương 39: Ngày sinh nhật
- Quyển 3 - Chương 40: Bỗng thấy hỉ mạch
- Quyển 3 - Chương 41: Vì người mà thỏa hiệp
- Quyển 3 - Chương 42: Trúng đại kiếp nạn
- Quyển 3 - Chương 43: Mỗi người một nơi
- Quyển 3 - Chương 44: Xuân ấm áp, lòng nguội lạnh
- Quyển 3 - Chương 45: Hừng hực chiến tranh
- Quyển 3 - Chương 46: Gặp lại cố nhân
- Quyển 4 - Chương 1: Tình hình căng thẳng
- Quyển 4 - Chương 2: Chất vấn lúc gặp lại
- Quyển 4 - Chương 3: Hận cũ thù mới
- Quyển 4 - Chương 4: Bức thư khi đó
- Quyển 4 - Chương 5: Hồi ức tràn về
- Quyển 4 - Chương 6: Hồng nhan khuynh thành
- Quyển 4 - Chương 7: Khoảng khắc ấm lòng
- Quyển 4 - Chương 8: Nổi giận vì ai đó
- Quyển 4 - Chương 9: Biến cố trong đêm
- Quyển 4 - Chương 10: Thành tù nhân
- Quyển 4 - Chương 11: Hoạn nạn biết chân tình
- Quyển 4 - Chương 12: Sinh ly tử biệt
- Quyển 4 - Chương 13: Mất tích bí ẩn
- Quyển 4 - Chương 14: Trên đường trở về
- Quyển 4 - Chương 15: Cùng đồng hành
- Quyển 4 - Chương 16: Tương phùng thế này
- Quyển 4 - Chương 17: Bốn người kết giao
- Quyển 4 - Chương 18: Sóng ngầm tuôn trào
- Quyển 4 - Chương 19: Ngoài dự đoán
- Quyển 4 - Chương 20: Mỹ nhân rắn rết
- Quyển 4 - Chương 21: Kết cục thế này
- Quyển 4 - Chương 22: Xuất hiện bước ngoặt
- Quyển 4 - Chương 23: Dối lòng giải độc
- Quyển 4 - Chương 24: Tình này khó cả đôi đường
- Quyển 4 - Chương 25: Trưởng thành trong tình yêu
- Quyển 4 - Chương 26: Duyên sâu phận ngắn
- Quyển 4 - Chương 27: Mỗi người mỗi ngã
- Quyển 4 - Chương 28: Lại gặp bãi tố
- Quyển 4 - Chương 29: Dưỡng sức chờ thời
- Quyển 4 - Chương 30: Cuộc chiến của nam nhân
- Quyển 4 - Chương 31: Chiến trường vô tình
- Quyển 4 - Chương 32: Nhận được tin dữ
- Quyển 4 - Chương 33: Vui buồn lẫn lộn
- Quyển 4 - Chương 34: Gặp mặt lần cuối
- Quyển 4 - Chương 35
- Quyển 5 - Chương 1: Che đậy huyền cơ
- Quyển 5 - Chương 2: Lại như người xa lạ
- Quyển 5 - Chương 3: Mưa gió bấp bênh
- Quyển 5 - Chương 4: Bệnh mất trí nhớ
- Quyển 5 - Chương 5: Thần trí lạc lối
- Quyển 5 - Chương 6: Lần đầu nói yêu
- Quyển 5 - Chương 7: Tạm thời gạt bỏ lo lắng
- Quyển 5 - Chương 8: Thật sự thoải mái
- Quyển 5 - Chương 9: Mảnh giấy huyền bí
- Quyển 5 - Chương 10: Đêm ở lãnh cung
- Quyển 5 - Chương 11: Kỵ tinh rớt xuống
- Quyển 5 - Chương 12: Sánh bước cùng nhau
- Quyển 5 - Chương 13: Tính toán cuối cùng
- Quyển 5 - Chương 14: Ngự giá viễn chinh
- Quyển 5 - Chương 15: Ngoại truyện 1: Tương thân tương ái
- Quyển 5 - Chương 16: Ngoại truyện 2: Mâu thuẫn nho nhỏ
- Quyển 5 - Chương 17: Ngoại truyện 3: Long Phượng tranh đấu
- bình luận