Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 105
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 105
Nhưng vì sợ bị hai người bọn họ phát hiện, ảnh hưởng đến hình tượng cao lớn của mình trước mặt hai người bọn họ nên ông đành gắt gao nhịn xuống.
Hít một hơi thật sâu và kìm nén mọi cảm xúc phức tạp xuống trong lồng ngực. Trong tích tắc, ông ấy trở lại với dáng vẻ của Phật Di Lặc đang cười tủm tỉm.
“Ha ha, được rồi, nếu hai người đã để mắt chú như vậy, từ hôm nay trở đi, các cháu sẽ là con trai và con gái của Đổng Vi Dân ta!"
Chú Đổng vừa dứt lời, Trương Hùng vốn đang có tâm trạng rất tốt. Trong nháy mắt, liền cứng lại nụ cười ở khóe miệng, anh nhìn Hứa Mỹ Lam, cô đã sớm che miệng, ở một bên cười vui vẻ.
“Thầy, thầy có phải đang nhầm lẫn gì không, con và Mỹ Lam hẳn là con trai con dâu, cũng không phải là cái gì con gái!” Trương Hùng cắn răng từ trong miệng nói ra những lời này.
Chú Đổng nghe vậy khẽ khịt mũi, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường. “Không đúng chỗ nào? Mỗi người đều có vấn đề. Đừng tưởng rằng ta không biết khúc mắc trong chuyện này, nhưng con gái so với con dâu thân hơn nhiều! Bằng không con làm con rể!”
Trương Hùng không nói nên lời, đành phải đồng ý lời của chú Đổng, “Được, được, thầy muốn an bài như thế nào thì an bài thế đó!”
Chú Đổng nhìn thấy vẻ mặt của Trương Hùng nghiêm nghị, lại bất đắc dĩ, thật sự nhìn quá buồn cười, ông ấy không nhịn được liền cười ra tiếng. Trong lúc nhất thời, tiếng cười trong sân vang xa.
Mà bên kia, tại đồn cảnh sát ở trấn trên, Tề Lôi cầm lấy một túi hồ sơ, mở ra đọc kỹ, bên trong chỉ có hai tờ giấy, nhưng ông ấy lại nhìn rất lâu, rất lâu sau mới đặt hai tờ giấy xuống. Nhưng đối với nội dung của hai tờ giấy, ông ấy đã rất tức giận.
Ông ấy không ngờ mấy năm nay gia đình đó lại đối xử tàn nhẫn với một đứa trẻ như vậy, hai mảnh giấy này là Tề Lôi nhờ người điều tra về thông tin từ nhỏ đến khi lớn lên của Trương Hùng, người đó rất chuyên nghiệp, đối với chuyện này rất lành nghề, một ít chuyện nhỏ Trương Hùng có khả năng sẽ quên nhưng cũng điều tra ra tới. Tề Lôi bây giờ chắc chắn 80% rằng Trương Hùng chính là đứa trẻ năm đó và danh tính của anh có thể đã bị những người đó phát hiện, bởi vì trong tư liệu có viết rằng chị dâu cả của Trương Hùng đã có ý định g.i.ế.c anh khi anh chỉ mới mười một hoặc mười hai tuổi. Hơn nữa khi đó đã đưa Trương Hùng vào núi sâu và cuối cùng lại trở về một mình.
Còn chuyện Trương Hùng bị ném vào núi sâu, sau đó xảy ra chuyện gì thì không ai biết, may mà Trương Hùng vẫn bình an vô sự trở về! Nhưng điều này cũng vừa lúc làm bại lộ ra chị dâu cả của nhà họ Trương.
Bây giờ đang có người trong bóng tối theo dõi, Tề Lôi sợ phạm phải sơ suất gì, nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, xem ra chỉ có thể làm phiền người trong nhà đi một chuyến!
Trương Hùng không biết rằng có vì anh mà vất vả, hiện tại anh đang cùng Hứa Mỹ Lam và chú Đổng thương lượng một chút chuyện.
Vì đã là người một nhà nên chú Đổng rất nhanh mang chăn đệm đến nhà Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam giúp ông ấy dọn dẹp lại phòng, chú Đổng thở ra một hơi, đi đi lại lại trong phòng hai vòng.
Cảm thán một câu, “Cảm giác có nhà thật tuyệt!”
Trương Hùng nghe vậy bĩu môi, “Nói giống như lúc trước cha ở cái nhà kia là của người ta vậy.”
Chú Đổng nghe vậy thổi râu trừng mắt: “Thằng nhóc thúi này, sao con lại không đáng yêu như vậy, con có thể cưới được Mỹ Lam cũng không biết là nhặt được vận may ở đâu!”
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, mau rửa tay ăn cơm đi. Hôm nay là lần đầu tiên cha về nhà, con đã nấu một bàn đồ ăn để ăn mừng đây!”
Hứa Mỹ Lam cảm thấy bất đắc dĩ, mấy ngày nay ở chung, cô cũng đã hiểu rõ một chuyện, không biết trong đầu hai người này suy nghĩ cái gì, một ngày phải cãi nhau vài lần mới cảm thấy thoải mái.
“Nha, cơm nhanh như vậy đã chuẩn bị xong, Mỹ Lam thật sự rất siêng năng, chúng ta mau ăn cơm đi!” Chú Đổng nói xong, kéo Hứa Mỹ Lam đi vào phòng bếp.
Hít một hơi thật sâu và kìm nén mọi cảm xúc phức tạp xuống trong lồng ngực. Trong tích tắc, ông ấy trở lại với dáng vẻ của Phật Di Lặc đang cười tủm tỉm.
“Ha ha, được rồi, nếu hai người đã để mắt chú như vậy, từ hôm nay trở đi, các cháu sẽ là con trai và con gái của Đổng Vi Dân ta!"
Chú Đổng vừa dứt lời, Trương Hùng vốn đang có tâm trạng rất tốt. Trong nháy mắt, liền cứng lại nụ cười ở khóe miệng, anh nhìn Hứa Mỹ Lam, cô đã sớm che miệng, ở một bên cười vui vẻ.
“Thầy, thầy có phải đang nhầm lẫn gì không, con và Mỹ Lam hẳn là con trai con dâu, cũng không phải là cái gì con gái!” Trương Hùng cắn răng từ trong miệng nói ra những lời này.
Chú Đổng nghe vậy khẽ khịt mũi, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường. “Không đúng chỗ nào? Mỗi người đều có vấn đề. Đừng tưởng rằng ta không biết khúc mắc trong chuyện này, nhưng con gái so với con dâu thân hơn nhiều! Bằng không con làm con rể!”
Trương Hùng không nói nên lời, đành phải đồng ý lời của chú Đổng, “Được, được, thầy muốn an bài như thế nào thì an bài thế đó!”
Chú Đổng nhìn thấy vẻ mặt của Trương Hùng nghiêm nghị, lại bất đắc dĩ, thật sự nhìn quá buồn cười, ông ấy không nhịn được liền cười ra tiếng. Trong lúc nhất thời, tiếng cười trong sân vang xa.
Mà bên kia, tại đồn cảnh sát ở trấn trên, Tề Lôi cầm lấy một túi hồ sơ, mở ra đọc kỹ, bên trong chỉ có hai tờ giấy, nhưng ông ấy lại nhìn rất lâu, rất lâu sau mới đặt hai tờ giấy xuống. Nhưng đối với nội dung của hai tờ giấy, ông ấy đã rất tức giận.
Ông ấy không ngờ mấy năm nay gia đình đó lại đối xử tàn nhẫn với một đứa trẻ như vậy, hai mảnh giấy này là Tề Lôi nhờ người điều tra về thông tin từ nhỏ đến khi lớn lên của Trương Hùng, người đó rất chuyên nghiệp, đối với chuyện này rất lành nghề, một ít chuyện nhỏ Trương Hùng có khả năng sẽ quên nhưng cũng điều tra ra tới. Tề Lôi bây giờ chắc chắn 80% rằng Trương Hùng chính là đứa trẻ năm đó và danh tính của anh có thể đã bị những người đó phát hiện, bởi vì trong tư liệu có viết rằng chị dâu cả của Trương Hùng đã có ý định g.i.ế.c anh khi anh chỉ mới mười một hoặc mười hai tuổi. Hơn nữa khi đó đã đưa Trương Hùng vào núi sâu và cuối cùng lại trở về một mình.
Còn chuyện Trương Hùng bị ném vào núi sâu, sau đó xảy ra chuyện gì thì không ai biết, may mà Trương Hùng vẫn bình an vô sự trở về! Nhưng điều này cũng vừa lúc làm bại lộ ra chị dâu cả của nhà họ Trương.
Bây giờ đang có người trong bóng tối theo dõi, Tề Lôi sợ phạm phải sơ suất gì, nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, xem ra chỉ có thể làm phiền người trong nhà đi một chuyến!
Trương Hùng không biết rằng có vì anh mà vất vả, hiện tại anh đang cùng Hứa Mỹ Lam và chú Đổng thương lượng một chút chuyện.
Vì đã là người một nhà nên chú Đổng rất nhanh mang chăn đệm đến nhà Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam giúp ông ấy dọn dẹp lại phòng, chú Đổng thở ra một hơi, đi đi lại lại trong phòng hai vòng.
Cảm thán một câu, “Cảm giác có nhà thật tuyệt!”
Trương Hùng nghe vậy bĩu môi, “Nói giống như lúc trước cha ở cái nhà kia là của người ta vậy.”
Chú Đổng nghe vậy thổi râu trừng mắt: “Thằng nhóc thúi này, sao con lại không đáng yêu như vậy, con có thể cưới được Mỹ Lam cũng không biết là nhặt được vận may ở đâu!”
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, mau rửa tay ăn cơm đi. Hôm nay là lần đầu tiên cha về nhà, con đã nấu một bàn đồ ăn để ăn mừng đây!”
Hứa Mỹ Lam cảm thấy bất đắc dĩ, mấy ngày nay ở chung, cô cũng đã hiểu rõ một chuyện, không biết trong đầu hai người này suy nghĩ cái gì, một ngày phải cãi nhau vài lần mới cảm thấy thoải mái.
“Nha, cơm nhanh như vậy đã chuẩn bị xong, Mỹ Lam thật sự rất siêng năng, chúng ta mau ăn cơm đi!” Chú Đổng nói xong, kéo Hứa Mỹ Lam đi vào phòng bếp.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn