Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 126
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 126
Ánh mắt chú Đổng đầy vẻ đau lòng, vừa xoa vai xoa chân cho anh, vừa không nhịn được mà trách mắng: “Con cũng thật là, sao không trở về báo cho chúng ta biết một tiếng trước, để chúng ta cùng con khiêng về! Nhìn này, nhìn con gấu to lớn này ít nhất cũng phải bốn năm trăm cân!”
Trương Hùng nghe vậy bất đắc dĩ nở nụ cười, anh không ngờ lúc anh chuẩn bị xuống núi thì lại gặp phải chuyện này, nếu không phải anh cảnh giác, chỉ sợ hôm nay mạng nhỏ của anh đã không còn!
Đột nhiên như nghĩ ra điều gì, anh ngước mắt nhìn về phía gian phòng phía đông, thấy nơi đó cửa đóng chặt, một chút động tĩnh cũng không có. Trong sân lớn như vậy, tiếng động lớn như vậy không có khả năng cô không nghe được, trừ phi không muốn nhìn thấy anh, Trương Hùng khẽ mím môi mày kiếm hơi nhíu lại.
Chú Đổng dường như biết được trong lòng Trương Hùng đang nghĩ về điều gì, nên hạ giọng kể cho anh nghe chuyện Hứa Mỹ Lam đã âm thầm tìm anh ở trong sân và âm thầm khóc.
Quả nhiên, sau khi nghe xong lời nói của chú Đổng, nếp nhăn giữa hai lông mày của Trương Hùng lập tức được xoa dịu đi, khóe miệng cũng cong lên.
Tuy nhiên, khi nghĩ đến hình ảnh cô lén lút khóc thút thít sau lưng người khác, Trương Hùng không khỏi cảm thấy trái tim mình nhói lên.
Cúi đầu nhìn xuống, thấy quần áo trên người bẩn thỉu và xộc xệch, gần n.g.ự.c và cánh tay đều có vết máu, Trương Hùng đảo mắt, nảy ra một ý tưởng.
Cũng mặc kệ hiện tại cơ thể có suy nhược đến đâu, Trương Hùng vẫn đứng dậy, cầm lấy cái sọt được đặt sang một bên và trực tiếp quay trở về phòng.
“Này, con cứ như vậy về phòng, còn cái này thì làm sao bây giờ đây?” Chú Đổng thấy Trương Hùng không nói lời nào, quay đầu bước đi, nhịn không được mở miệng kêu lên.
Trương Hùng cũng không thèm quay đầu lại xua tay, làm ngơ trước câu nói của chú Đổng. Anh còn cần phải lo lắng về một vấn đề nhỏ như vậy sao, anh còn việc quan trọng hơn đang chờ thực hiện ngay bây giờ! Trương Hùng đi tới cửa, cửa phòng đóng lại, trong phòng đèn điện cũng được bật lên, Trương Hùng hít sâu một hơi, đặt tay lên cửa nhẹ nhàng đẩy ra, cửa mở cót két. Khóe môi anh khẽ câu lên, trái tim vẫn luôn thấp thỏm của Trương Hùng cũng hơi thả lỏng ra một chút.
Cũng may sự tình không quá tệ, còn để cửa cho anh vào, chứng tỏ cô cũng không phải rất tức giận!
Căn phòng tối đen như mực, Trương Hùng nhìn không thấy năm ngón tay của mình, cố ý bước đi mạnh hơn, mỗi bước đều phát ra tiếng động lớn, bởi vì anh không thể nhìn thấy, Trương Hùng chỉ có mình dựa theo trí nhớ vị trí của công tắc đèn, chậm rãi sờ soạng vào bên trong.
Không ngờ, mới đi được mấy bước, liền nghe thấy tiếng 'cạch', đèn trong phòng đột nhiên bật sáng!
Ánh sáng chói chang khiến Trương Hùng có chút không thích ứng, nhưng người mà anh chú ý đến đầu tiên chính là Hứa Mỹ Lam đang ngồi ở mép giường.
Kể từ khi bước vào phòng, Hứa Mỹ Lam đã ngồi trên giường suy nghĩ về một vấn đề. Chính mình cũng thật đủ làm ra vẻ và thật sự rất mất mặt, một người phụ nữ ở thế kỷ 21, đem người ngủ thì như thế nào.
Hứa Mỹ Lam ngồi thẳng lưng, chồng của chính mình thì tại sao không thể ngủ, thật là, có chuyện gì đâu, nhưng cách Trương Hùng biến mất sau khi ăn sạch sẽ cô thực sự không ổn. Ít nhất, đi đâu cũng hãy nói cho cô biết một tiếng là anh đang muốn đi đâu, lớn tiếng nói đi chứ!
Người đàn ông này cho sắc mặt tốt anh liền không trân trọng, xem ra phải lạnh lùng với anh vài ngày, nếu không thì rất lâu sau đó anh sẽ không thèm để ý!
Trong lòng nghĩ cách dạy cho Trương Hùng một bài học, sau khi suy nghĩ một lúc lâu, cũng đã nghĩ ra một cách trừng phạt rất cũ kỹ. Đó là để anh quỳ trên ván giặt đồ.
Vì vậy, nhân lúc chú Đổng và Hứa Bưu hai người không để ý, Hứa Mỹ Lam đã bí mật ra sân lấy tấm ván giặt đồ vào phòng và giấu đi, sau đó cô ngồi ở mép giường ấp ủ cảm xúc trong lòng đợi Trương Hùng cắn câu!
Không ngờ lại đợi lâu như vậy, ngay lúc cô đang nóng lòng chờ đợi, trong lòng miên man suy nghĩ nhịn không được liền muốn ra ngoài tìm anh thì có tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Mỹ Lam nghe giọng nói đó liền biết là Trương Hùng đã trở về, cô nhanh chóng bình tĩnh lại, ngồi ở mép giường và đợi Trương Hùng tự động đưa đến cửa!
Trương Hùng nghe vậy bất đắc dĩ nở nụ cười, anh không ngờ lúc anh chuẩn bị xuống núi thì lại gặp phải chuyện này, nếu không phải anh cảnh giác, chỉ sợ hôm nay mạng nhỏ của anh đã không còn!
Đột nhiên như nghĩ ra điều gì, anh ngước mắt nhìn về phía gian phòng phía đông, thấy nơi đó cửa đóng chặt, một chút động tĩnh cũng không có. Trong sân lớn như vậy, tiếng động lớn như vậy không có khả năng cô không nghe được, trừ phi không muốn nhìn thấy anh, Trương Hùng khẽ mím môi mày kiếm hơi nhíu lại.
Chú Đổng dường như biết được trong lòng Trương Hùng đang nghĩ về điều gì, nên hạ giọng kể cho anh nghe chuyện Hứa Mỹ Lam đã âm thầm tìm anh ở trong sân và âm thầm khóc.
Quả nhiên, sau khi nghe xong lời nói của chú Đổng, nếp nhăn giữa hai lông mày của Trương Hùng lập tức được xoa dịu đi, khóe miệng cũng cong lên.
Tuy nhiên, khi nghĩ đến hình ảnh cô lén lút khóc thút thít sau lưng người khác, Trương Hùng không khỏi cảm thấy trái tim mình nhói lên.
Cúi đầu nhìn xuống, thấy quần áo trên người bẩn thỉu và xộc xệch, gần n.g.ự.c và cánh tay đều có vết máu, Trương Hùng đảo mắt, nảy ra một ý tưởng.
Cũng mặc kệ hiện tại cơ thể có suy nhược đến đâu, Trương Hùng vẫn đứng dậy, cầm lấy cái sọt được đặt sang một bên và trực tiếp quay trở về phòng.
“Này, con cứ như vậy về phòng, còn cái này thì làm sao bây giờ đây?” Chú Đổng thấy Trương Hùng không nói lời nào, quay đầu bước đi, nhịn không được mở miệng kêu lên.
Trương Hùng cũng không thèm quay đầu lại xua tay, làm ngơ trước câu nói của chú Đổng. Anh còn cần phải lo lắng về một vấn đề nhỏ như vậy sao, anh còn việc quan trọng hơn đang chờ thực hiện ngay bây giờ! Trương Hùng đi tới cửa, cửa phòng đóng lại, trong phòng đèn điện cũng được bật lên, Trương Hùng hít sâu một hơi, đặt tay lên cửa nhẹ nhàng đẩy ra, cửa mở cót két. Khóe môi anh khẽ câu lên, trái tim vẫn luôn thấp thỏm của Trương Hùng cũng hơi thả lỏng ra một chút.
Cũng may sự tình không quá tệ, còn để cửa cho anh vào, chứng tỏ cô cũng không phải rất tức giận!
Căn phòng tối đen như mực, Trương Hùng nhìn không thấy năm ngón tay của mình, cố ý bước đi mạnh hơn, mỗi bước đều phát ra tiếng động lớn, bởi vì anh không thể nhìn thấy, Trương Hùng chỉ có mình dựa theo trí nhớ vị trí của công tắc đèn, chậm rãi sờ soạng vào bên trong.
Không ngờ, mới đi được mấy bước, liền nghe thấy tiếng 'cạch', đèn trong phòng đột nhiên bật sáng!
Ánh sáng chói chang khiến Trương Hùng có chút không thích ứng, nhưng người mà anh chú ý đến đầu tiên chính là Hứa Mỹ Lam đang ngồi ở mép giường.
Kể từ khi bước vào phòng, Hứa Mỹ Lam đã ngồi trên giường suy nghĩ về một vấn đề. Chính mình cũng thật đủ làm ra vẻ và thật sự rất mất mặt, một người phụ nữ ở thế kỷ 21, đem người ngủ thì như thế nào.
Hứa Mỹ Lam ngồi thẳng lưng, chồng của chính mình thì tại sao không thể ngủ, thật là, có chuyện gì đâu, nhưng cách Trương Hùng biến mất sau khi ăn sạch sẽ cô thực sự không ổn. Ít nhất, đi đâu cũng hãy nói cho cô biết một tiếng là anh đang muốn đi đâu, lớn tiếng nói đi chứ!
Người đàn ông này cho sắc mặt tốt anh liền không trân trọng, xem ra phải lạnh lùng với anh vài ngày, nếu không thì rất lâu sau đó anh sẽ không thèm để ý!
Trong lòng nghĩ cách dạy cho Trương Hùng một bài học, sau khi suy nghĩ một lúc lâu, cũng đã nghĩ ra một cách trừng phạt rất cũ kỹ. Đó là để anh quỳ trên ván giặt đồ.
Vì vậy, nhân lúc chú Đổng và Hứa Bưu hai người không để ý, Hứa Mỹ Lam đã bí mật ra sân lấy tấm ván giặt đồ vào phòng và giấu đi, sau đó cô ngồi ở mép giường ấp ủ cảm xúc trong lòng đợi Trương Hùng cắn câu!
Không ngờ lại đợi lâu như vậy, ngay lúc cô đang nóng lòng chờ đợi, trong lòng miên man suy nghĩ nhịn không được liền muốn ra ngoài tìm anh thì có tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Mỹ Lam nghe giọng nói đó liền biết là Trương Hùng đã trở về, cô nhanh chóng bình tĩnh lại, ngồi ở mép giường và đợi Trương Hùng tự động đưa đến cửa!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn