Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 243
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 243
Hứa Mỹ Lam cũng không còn cách nào khác đành phải để cho bà cụ đỡ mình tới chiếc bàn đá trong sân rồi ngồi xuống, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm!
Nhưng cô tuyệt đối không thể đồng ý lời đề nghị của bà cụ được, bà cụ đã lớn tuổi như vậy, từ sáng tới tối chạy tới chạy lui, nếu xảy ra chuyện gì, cô sẽ không tha thứ cho bản thân mình!
“Bà nội à, con thật sự rất cảm kích lòng tốt của bà, bà chạy tới chạy lui cũng không được tốt cho lắm, hơn nữa Trương Hùng chỉ không ở nhà ban ngày thôi, ban ngày cháu cũng không đi đâu, nên không có nguy hiểm gì đâu ạ.”
Lam Văn Anh nghe vậy liền xua tay, giọng điệu không đồng tình nói: “Không được, cơ thể của cháu rất yếu ớt, chưa đầy năm tháng bụng lại lớn đến như vậy, khi không có người bên cạnh làm chuyện gì cũng sẽ rất bất tiện, đừng nhìn bà lớn tuổi, nhưng sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt, trò chuyện với cháu một chút cho đỡ buồn, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, nấu nướng tất cả đều vẫn ổn, nếu thật sự không được, cháu coi bà nội như bảo mẫu đi, cháu kêu bà nội làm gì, bà nội đều sẽ làm ngay, có được không.”
Đối mặt với ánh mắt mong đợi của Lam Văn Anh, hốc mắt của Hứa Mỹ Lam có chút chua xót, khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Lam Văn Anh, cô liền biết ngay đây là một bà lão nhã nhặn và sành điệu.
Mười ngón tay không dính nước là cách miêu tả hợp lý nhất, để bà cụ làm cái gì cũng đều sẽ làm bẩn đi sự cao sang, quý phái của bà.
Nhưng bây giờ, một bà già tỉ mỉ đến từng sợi tóc như vậy nói với cô rằng có thể coi bà ấy trở thành một người bảo mẫu, mục đích là muốn ở bên cạnh chăm sóc cho cô.
Mặc dù chưa làm nhưng tấm lòng này là thật sự, khiến cho cô cảm thấy ấm áp và chua xót từ tận đáy lòng.
Lúc này, cô đột nhiên nghĩ rằng, ngay cả cháu gái ruột của mình cũng chưa chắc đã làm được một bước đi này!
Lúc này, cô không thể nói lời từ chối được, bởi vì cô không muốn làm tổn thương trái tim của bà cụ, dù chỉ một chút.
Thấy Hứa Mỹ Lam chậm chạp không trả lời, Lam Văn Anh cho rằng chính mình cũng hơi tham lam, cùng lắm thì dời ghế ngồi ngoài cửa trông chừng, bây giờ không có gì quan trọng bằng cô cháu dâu của bà. Nhìn bụng bầu to hơn những người phụ nữ mang thai khác, trong mắt Lam Văn Anh thoáng qua một tia lo lắng.
Sinh con vốn dĩ là một việc cực kỳ nguy hiểm, thân thể gầy yếu như vậy, cũng không biết có thể chịu nổi hay không, không còn cách nào khác, bây giờ cũng đang mang thai rồi, phá thai lại càng làm tổn thương thân thể, chỉ còn cách bồi bổ sức khỏe cho cô trước khi sinh mà thôi.
Nhưng cũng không thể bồi bổ quá nhiều, bằng không đứa bé lớn quá cũng không được. Haizz, thật sự rất lo lắng, nếu như sớm tìm được hai đứa nhỏ này, bà nhất định sẽ điều chỉnh thân thể của cô cho thật tốt, mới để cho cô mang thai và sinh con!
“Cháu dâu, cơ thể cháu có tốt không. Cháu có cảm thấy nơi nào không thoải mái không. Nếu cháu cảm thấy không thoải mái, nhất định cháu phải nói cho chúng ta biết đấy nhé.”
Hứa Mỹ Lam nghe xong gật đầu nói, “Vâng ạ, cháu biết rồi, cảm ơn bà nội!”
Hai người trò chuyện một lúc, cảm thấy Hứa Mỹ Lam có chút không được thoải mái, Lam Văn Anh rất thức thời nói lời tạm biệt rồi ra về.
Cả buổi chiều Hứa Mỹ Lam không đi ra ngoài, cô cũng chỉ đi loanh quanh trong nhà hoặc ở trong phòng đọc sách.
Chỉ trong nháy mắt, bốn năm ngày trôi qua, kể từ lần đó Lam Văn Anh đến đây, mấy ngày kế tiếp ngày nào bà cụ cũng sẽ đến gõ cửa nhà của Hứa Mỹ Lam vào buổi trưa.
Mỗi lần đến cửa đều sẽ không đi tay không bao giờ, Hứa Mỹ Lam đã nói vài lần, thấy nói như thế nào bà cụ cũng sẽ không nghe theo nên cô cũng không nói nữa. May mắn thay, mỗi lần bà cụ đến đây đều không vượt quá nửa giờ liền rời đi.
Sáng nay, Hứa Mỹ Lam còn đang ngủ thì bất ngờ bị đánh thức bởi mùi khói.
Mở hai mắt ra, những gì cô nhìn thấy chính là làn khói dày đặc cuồn cuộn khắp căn phòng, khiến Hứa Mỹ Lam đang lơ mơ buồn ngủ tan biến ngay lập tức.
Nhưng cô tuyệt đối không thể đồng ý lời đề nghị của bà cụ được, bà cụ đã lớn tuổi như vậy, từ sáng tới tối chạy tới chạy lui, nếu xảy ra chuyện gì, cô sẽ không tha thứ cho bản thân mình!
“Bà nội à, con thật sự rất cảm kích lòng tốt của bà, bà chạy tới chạy lui cũng không được tốt cho lắm, hơn nữa Trương Hùng chỉ không ở nhà ban ngày thôi, ban ngày cháu cũng không đi đâu, nên không có nguy hiểm gì đâu ạ.”
Lam Văn Anh nghe vậy liền xua tay, giọng điệu không đồng tình nói: “Không được, cơ thể của cháu rất yếu ớt, chưa đầy năm tháng bụng lại lớn đến như vậy, khi không có người bên cạnh làm chuyện gì cũng sẽ rất bất tiện, đừng nhìn bà lớn tuổi, nhưng sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt, trò chuyện với cháu một chút cho đỡ buồn, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, nấu nướng tất cả đều vẫn ổn, nếu thật sự không được, cháu coi bà nội như bảo mẫu đi, cháu kêu bà nội làm gì, bà nội đều sẽ làm ngay, có được không.”
Đối mặt với ánh mắt mong đợi của Lam Văn Anh, hốc mắt của Hứa Mỹ Lam có chút chua xót, khi lần đầu tiên cô nhìn thấy Lam Văn Anh, cô liền biết ngay đây là một bà lão nhã nhặn và sành điệu.
Mười ngón tay không dính nước là cách miêu tả hợp lý nhất, để bà cụ làm cái gì cũng đều sẽ làm bẩn đi sự cao sang, quý phái của bà.
Nhưng bây giờ, một bà già tỉ mỉ đến từng sợi tóc như vậy nói với cô rằng có thể coi bà ấy trở thành một người bảo mẫu, mục đích là muốn ở bên cạnh chăm sóc cho cô.
Mặc dù chưa làm nhưng tấm lòng này là thật sự, khiến cho cô cảm thấy ấm áp và chua xót từ tận đáy lòng.
Lúc này, cô đột nhiên nghĩ rằng, ngay cả cháu gái ruột của mình cũng chưa chắc đã làm được một bước đi này!
Lúc này, cô không thể nói lời từ chối được, bởi vì cô không muốn làm tổn thương trái tim của bà cụ, dù chỉ một chút.
Thấy Hứa Mỹ Lam chậm chạp không trả lời, Lam Văn Anh cho rằng chính mình cũng hơi tham lam, cùng lắm thì dời ghế ngồi ngoài cửa trông chừng, bây giờ không có gì quan trọng bằng cô cháu dâu của bà. Nhìn bụng bầu to hơn những người phụ nữ mang thai khác, trong mắt Lam Văn Anh thoáng qua một tia lo lắng.
Sinh con vốn dĩ là một việc cực kỳ nguy hiểm, thân thể gầy yếu như vậy, cũng không biết có thể chịu nổi hay không, không còn cách nào khác, bây giờ cũng đang mang thai rồi, phá thai lại càng làm tổn thương thân thể, chỉ còn cách bồi bổ sức khỏe cho cô trước khi sinh mà thôi.
Nhưng cũng không thể bồi bổ quá nhiều, bằng không đứa bé lớn quá cũng không được. Haizz, thật sự rất lo lắng, nếu như sớm tìm được hai đứa nhỏ này, bà nhất định sẽ điều chỉnh thân thể của cô cho thật tốt, mới để cho cô mang thai và sinh con!
“Cháu dâu, cơ thể cháu có tốt không. Cháu có cảm thấy nơi nào không thoải mái không. Nếu cháu cảm thấy không thoải mái, nhất định cháu phải nói cho chúng ta biết đấy nhé.”
Hứa Mỹ Lam nghe xong gật đầu nói, “Vâng ạ, cháu biết rồi, cảm ơn bà nội!”
Hai người trò chuyện một lúc, cảm thấy Hứa Mỹ Lam có chút không được thoải mái, Lam Văn Anh rất thức thời nói lời tạm biệt rồi ra về.
Cả buổi chiều Hứa Mỹ Lam không đi ra ngoài, cô cũng chỉ đi loanh quanh trong nhà hoặc ở trong phòng đọc sách.
Chỉ trong nháy mắt, bốn năm ngày trôi qua, kể từ lần đó Lam Văn Anh đến đây, mấy ngày kế tiếp ngày nào bà cụ cũng sẽ đến gõ cửa nhà của Hứa Mỹ Lam vào buổi trưa.
Mỗi lần đến cửa đều sẽ không đi tay không bao giờ, Hứa Mỹ Lam đã nói vài lần, thấy nói như thế nào bà cụ cũng sẽ không nghe theo nên cô cũng không nói nữa. May mắn thay, mỗi lần bà cụ đến đây đều không vượt quá nửa giờ liền rời đi.
Sáng nay, Hứa Mỹ Lam còn đang ngủ thì bất ngờ bị đánh thức bởi mùi khói.
Mở hai mắt ra, những gì cô nhìn thấy chính là làn khói dày đặc cuồn cuộn khắp căn phòng, khiến Hứa Mỹ Lam đang lơ mơ buồn ngủ tan biến ngay lập tức.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn