Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 177
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 177
Đúng vậy, ở chợ đen Hứa Mỹ Lam đã dùng tên giả là Hắc Tam Nương, nghe đồn rằng Hắc Tam Nương có rất nhiều đồ trong tay, vốn tưởng rằng Hắc Tam Nương chỉ có lương thực và trứng gà, nhưng không ngờ rằng ngay cả trái cây và rau xanh cũng có bán.
Không chỉ có như vậy, Hứa Mỹ Lam còn lợi dụng kẽ hở này để gom giống cây ăn quả về trồng ở trong không gian, hiện tại ở trong không gian hiện đã có mười mấy loại cây ăn quả.
Động thái của Hứa Mỹ Lam hơi lớn, nhưng may mắn thay, sau khi bán vài lần, cô đã trực tiếp giao những thứ trong tay mình cho những người đứng đầu thị trường chợ đen xử lý, nếu không thời gian dài thậy khó mà nói hết, không biết những người đứng đầu của thị trường chợ đen có liên hợp lại với nhau đối phó Hứa Mỹ Lam không.
Đêm hôm đó, Hứa Mỹ Lam vui vẻ đem tất cả số tiền đã kiếm được trong mấy ngày nay lấy ra đếm một lần, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Hứa Mỹ Lam đã kiếm được một ngàn một trăm đồng tiền, còn có vài miếng ngọc thạch cổ.
Đây không phải là điều khiến Hứa Mỹ Lam hài lòng nhất, ánh mắt cô chuyển sang quyển sách nhỏ mà cô đã đặt ở một bên, Hứa Mỹ Lam cẩn thận cầm nó trên tay rồi mở ra.
Chỉ thấy cuốn sách này hơi mỏng phía trên mặt được dán đầy tem, tất cả đều được được bảo quản rất tốt, bên trong đó có ba câu “Đất nước một mảnh đỏ”.
Nói đến tem, Hứa Mỹ Lam vẫn còn nhớ rõ rằng, ở kiếp trước tem khỉ dường như được đem bán trong hai năm này, nhưng cô tự hỏi liệu thời gian và không gian mà cô đang ở hiện tại có được bán giống như ở kiếp trước hay không, chỉ vì một cánh bươm bướm liền đem nó xoá sổ.
Kia chính là một con tem có thể đổi được một căn nhà, quả thật đúng là một chuyện tốt, cô làm sao có thể bỏ lỡ được!
Lại lần nữa cẩn thận đặt những đồ vật vào trong không gian, Hứa Mỹ Lam lúc này mới ngáp một cái rồi chuẩn bị đi ngủ, ngày mốt chính là Tết Đoan Ngọ, ngày mai cô phải lên kế hoạch một chút!
Trong lòng nghĩ ngợi điều gì đó, Hứa Mỹ Lam lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ thì ngoài cửa đột nhiên có tiếng động làm cho Hứa Mỹ Lam giật mình tỉnh giấc! Cảnh giác ngồi dậy, Hứa Mỹ Lam vẫn luôn cầm cây gậy gộc đặt ở cạnh mép giường, bước nhẹ đi về phía cánh cửa.
Nhẹ nhàng kéo cửa ra một khe hở, Hứa Mỹ Lam vừa định xem bên ngoài xảy ra chuyện gì, ai ngờ cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra!
Hứa Mỹ Lam giật mình, nhưng may mắn thay, cô đã phản ứng nhanh chóng và nhanh nhẹn né sang một bên, cùng lúc đó, cây gậy gộc ở trong tay cô hướng về phía người đó.
Hứa Mỹ Lam nghĩ rằng, lợi dụng người đó chưa kịp chuẩn bị, cô có thể dạy cho tên trộm này một bài học, nhưng đáng tiếc cô đánh giá quá thấp sức chiến đấu của tên trộm này.
Sau vài lần né tránh một cách nhẹ nhàng, người đó đã chộp được cây gậy gộc trong tay cô! Lúc này Hứa Mỹ Lam mới thực sự giật mình, dùng sức túm lại cây gậy nhưng chẳng những không rút lại được, mà ngược lại còn bị người đó ôm vào trong lòng.
Ngay khi Hứa Mỹ Lam định vùng vẫy, liền nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười trầm thấp, động tác của Hứa Mỹ Lam lập tức dừng lại, tiếng cười ấy...
“Trương Hùng!”
“Vợ, em có nhớ anh không?” Đã hơn nửa tháng không gặp, điều mà Trương Hùng quan tâm nhất chính là vợ của mình, trước đây mỗi ngày đều ở bên cạnh nhau nên không có cảm xúc gì nhiều, lần này thực sự nhận ra ý nghĩa của câu nói một ngày không gặp nhau như cách ba năm!
“Tại sao anh lại trở về vào lúc này, anh có đói bụng không, em đi nấu cho anh một bát mì nhé!”
Nói xong, Hứa Mỹ Lam định tránh thoát ra khỏi vòng tay của Trương Hùng và đi nấu ăn, cô thực sự sợ Trương Hùng sẽ đói, ở bên ngoài thời gian dài như vậy, màn trời chiếu đất, cô còn không biết anh đối xử với bản thân mình thế nào!
“Không cần đâu vợ, anh ăn no rồi mới trở về đây, à đúng rồi, em cũng không cần giúp anh đun nước tắm, anh đã tắm xong rồi!”
Không chỉ có như vậy, Hứa Mỹ Lam còn lợi dụng kẽ hở này để gom giống cây ăn quả về trồng ở trong không gian, hiện tại ở trong không gian hiện đã có mười mấy loại cây ăn quả.
Động thái của Hứa Mỹ Lam hơi lớn, nhưng may mắn thay, sau khi bán vài lần, cô đã trực tiếp giao những thứ trong tay mình cho những người đứng đầu thị trường chợ đen xử lý, nếu không thời gian dài thậy khó mà nói hết, không biết những người đứng đầu của thị trường chợ đen có liên hợp lại với nhau đối phó Hứa Mỹ Lam không.
Đêm hôm đó, Hứa Mỹ Lam vui vẻ đem tất cả số tiền đã kiếm được trong mấy ngày nay lấy ra đếm một lần, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Hứa Mỹ Lam đã kiếm được một ngàn một trăm đồng tiền, còn có vài miếng ngọc thạch cổ.
Đây không phải là điều khiến Hứa Mỹ Lam hài lòng nhất, ánh mắt cô chuyển sang quyển sách nhỏ mà cô đã đặt ở một bên, Hứa Mỹ Lam cẩn thận cầm nó trên tay rồi mở ra.
Chỉ thấy cuốn sách này hơi mỏng phía trên mặt được dán đầy tem, tất cả đều được được bảo quản rất tốt, bên trong đó có ba câu “Đất nước một mảnh đỏ”.
Nói đến tem, Hứa Mỹ Lam vẫn còn nhớ rõ rằng, ở kiếp trước tem khỉ dường như được đem bán trong hai năm này, nhưng cô tự hỏi liệu thời gian và không gian mà cô đang ở hiện tại có được bán giống như ở kiếp trước hay không, chỉ vì một cánh bươm bướm liền đem nó xoá sổ.
Kia chính là một con tem có thể đổi được một căn nhà, quả thật đúng là một chuyện tốt, cô làm sao có thể bỏ lỡ được!
Lại lần nữa cẩn thận đặt những đồ vật vào trong không gian, Hứa Mỹ Lam lúc này mới ngáp một cái rồi chuẩn bị đi ngủ, ngày mốt chính là Tết Đoan Ngọ, ngày mai cô phải lên kế hoạch một chút!
Trong lòng nghĩ ngợi điều gì đó, Hứa Mỹ Lam lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ thì ngoài cửa đột nhiên có tiếng động làm cho Hứa Mỹ Lam giật mình tỉnh giấc! Cảnh giác ngồi dậy, Hứa Mỹ Lam vẫn luôn cầm cây gậy gộc đặt ở cạnh mép giường, bước nhẹ đi về phía cánh cửa.
Nhẹ nhàng kéo cửa ra một khe hở, Hứa Mỹ Lam vừa định xem bên ngoài xảy ra chuyện gì, ai ngờ cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra!
Hứa Mỹ Lam giật mình, nhưng may mắn thay, cô đã phản ứng nhanh chóng và nhanh nhẹn né sang một bên, cùng lúc đó, cây gậy gộc ở trong tay cô hướng về phía người đó.
Hứa Mỹ Lam nghĩ rằng, lợi dụng người đó chưa kịp chuẩn bị, cô có thể dạy cho tên trộm này một bài học, nhưng đáng tiếc cô đánh giá quá thấp sức chiến đấu của tên trộm này.
Sau vài lần né tránh một cách nhẹ nhàng, người đó đã chộp được cây gậy gộc trong tay cô! Lúc này Hứa Mỹ Lam mới thực sự giật mình, dùng sức túm lại cây gậy nhưng chẳng những không rút lại được, mà ngược lại còn bị người đó ôm vào trong lòng.
Ngay khi Hứa Mỹ Lam định vùng vẫy, liền nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười trầm thấp, động tác của Hứa Mỹ Lam lập tức dừng lại, tiếng cười ấy...
“Trương Hùng!”
“Vợ, em có nhớ anh không?” Đã hơn nửa tháng không gặp, điều mà Trương Hùng quan tâm nhất chính là vợ của mình, trước đây mỗi ngày đều ở bên cạnh nhau nên không có cảm xúc gì nhiều, lần này thực sự nhận ra ý nghĩa của câu nói một ngày không gặp nhau như cách ba năm!
“Tại sao anh lại trở về vào lúc này, anh có đói bụng không, em đi nấu cho anh một bát mì nhé!”
Nói xong, Hứa Mỹ Lam định tránh thoát ra khỏi vòng tay của Trương Hùng và đi nấu ăn, cô thực sự sợ Trương Hùng sẽ đói, ở bên ngoài thời gian dài như vậy, màn trời chiếu đất, cô còn không biết anh đối xử với bản thân mình thế nào!
“Không cần đâu vợ, anh ăn no rồi mới trở về đây, à đúng rồi, em cũng không cần giúp anh đun nước tắm, anh đã tắm xong rồi!”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn