Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 224
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 224
Cô chuẩn bị ngày mai đi học, hỏi xem có ai muốn mua đồ gì hay không cô sẽ bán chúng với giá rẻ hơn.
Kẻ ghê tởm ấy đã đi rồi, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng dọn dẹp lại sân một chút.
Những thứ còn thiếu trong nhà bếp đã được bổ sung vào, bởi vì Trương Hùng đã biết chuyện cô có không gian, Hứa Mỹ Lam không cần phải giấu giếm nữa, chỉ trong chốc lát căn bếp liền trở nên rực rỡ hẳn lên.
Cả hai người đều không muốn nấu ăn nên đã khóa cửa và đến một nhà cửa hàng tư nhân nhỏ để ăn một bữa thịnh soạn, nhân tiện thay ổ khóa ở cổng, chìa khoá ở cổng chú Đổng đã mang đi, tóm lại là bọn họ có chút không yên tâm, thay toàn bộ ổ khoá có lẽ sẽ tốt hơn.
Cuộc sống của hai người thoải mái dễ chịu hơn so với những ngày có chú Đổng còn ở đây, có những chuyện không vui cũng dần quên đi, luôn nghĩ đến những chuyện không vui đó dễ khiến bản thân buồn hơn.
Hứa Mỹ Lam đã tìm được một món canh bồi bổ thân thể cho phụ nữ mang thai và bắt đầu bồi bổ cơ thể, tên món canh này rất bình thường, nó được gọi là “Canh bổ dành cho phụ nữ mang thai”, và nguyên liệu trong đó cũng đều có sẵn trên thị trường.
Chỉ là vật tư thiếu thốn nên hơi khó mua chúng thôi.
Những món như thịt ba chỉ, hạt sen, nhãn nhục, đậu phộng,.. đều là những thứ bổ máu. Hơn nữa, trong không gian còn có nhân sâm thái nhỏ, chậm rãi đun sôi trong thời gian ngắn, mỗi tuần uống ít nhất hai ba lần.
May là trong không gian của cô trồng nhãn nhục và đậu phộng nên không cần phải ra ngoài mua, đặt mua thịt ba chỉ ở lò mổ sớm một chút cũng rất tiện, hạt sen có chút khó mua, nhưng cũng không phải vấn đề lớn, nếu không được, liền đi thành phố H nhìn xem một chút.
Trương Hùng hiệu suất rất nhanh, ngày hôm sau khi cô vẫn còn nằm trên giường ngủ nướng, thì anh đã mang thịt heo và hạt sen trở về nhà. Hứa Mỹ Lam ngáp ngắn ngáp dài từ trong nhà đi ra, thấy anh đang ngồi xổm trong sân rửa sạch bụng heo, anh nghe thấy tiếng động liền quay lại thì thấy là Hứa Mỹ Lam, trên khuôn mặt nở một nụ cười, giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng.
“Em dậy rồi sao, đồ ăn trong nồi vẫn còn nóng, em mau rửa mặt đi rồi còn ăn cơm.”
Hứa Mỹ Lam còn có chút hơi mơ màng, nhưng sau khi nghe vậy cô vẫn ngoan ngoãn đi rửa mặt. Sau khi rửa mặt xong, Hứa Mỹ Lam cũng đã tỉnh táo lại, nhớ tới tối qua chính mình mang thai vừa tròn ba tháng đã bị Trương Hùng lăn lộn đến nửa đêm.
Hứa Mỹ Lam tức giận, tuy rằng bởi vì có thai mà anh dịu dàng hơn nhiều nhưng cô vẫn không chịu được, nếu không sao lại ngủ đến gần trưa mới dậy.
Cũng may hiện tại trong nhà này chỉ có cô và Trương Hùng, không ai thèm để ý!
Sau khi vội vàng ăn xong bữa sáng và bữa trưa, Hứa Mỹ Lam mở gói hàng mà Trương Hùng đã mang về ra, bên trong không có nhiều thứ, chỉ có một hộp sữa mạch nha và một gói bánh ngọt, bọc nhỏ còn lại đều là hạt sen.
Cầm lên thử, ít nhất có hai ký, đủ dùng một thời gian, hạt sen rất đắt lại rất khó mua, Hứa Mỹ Lam suy nghĩ một hồi, bốc một nắm hạt sen bỏ vào trong không gian, và rải hạt sen xuống một cái ao cá nhỏ mà cô đã đào trước đó.
Thứ này cô chưa từng trồng qua, sống được hay không còn phải xem may mắn nữa. Thứ bảy và chủ nhật, hai người không có việc gì làm, liền tìm hai cái ghế dựa nằm xuống dưới giàn nho, hưởng thụ không khí mát mẻ, thư thái hiếm có, còn mấy ngày nữa là đến Tết Trung Thu, hơi gió thổi mát lạnh, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng đang thảo luận với nhau về việc mua gì cho Tết Trung Thu, bầu không khí ấm áp và hài hòa.
Cửa sân đột nhiên có tiếng gõ mạnh vang lên, hai người liếc mắt nhìn nhau nhíu mày lại, ai lại tới vào giờ này. Phải biết rằng bọn họ từ khi chuyển nhà đến đây ở, cũng không có tiếp xúc gì với hàng xóm xung quanh, quen biết cũng chỉ có vài người.
Chỉ cần nghe tiếng gõ cửa là biết người đến không có ý tốt lành gì, đây không phải là cách người ta gõ cửa khi có quan hệ tốt đẹp với nhau. Hứa Mỹ Lam nghi ngờ, nếu không phải do cửa nhà cô cứng cáp, chỉ sợ hai cánh cửa này đã bị người bên ngoài trực tiếp phá hủy nó rồi!
Kẻ ghê tởm ấy đã đi rồi, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng dọn dẹp lại sân một chút.
Những thứ còn thiếu trong nhà bếp đã được bổ sung vào, bởi vì Trương Hùng đã biết chuyện cô có không gian, Hứa Mỹ Lam không cần phải giấu giếm nữa, chỉ trong chốc lát căn bếp liền trở nên rực rỡ hẳn lên.
Cả hai người đều không muốn nấu ăn nên đã khóa cửa và đến một nhà cửa hàng tư nhân nhỏ để ăn một bữa thịnh soạn, nhân tiện thay ổ khóa ở cổng, chìa khoá ở cổng chú Đổng đã mang đi, tóm lại là bọn họ có chút không yên tâm, thay toàn bộ ổ khoá có lẽ sẽ tốt hơn.
Cuộc sống của hai người thoải mái dễ chịu hơn so với những ngày có chú Đổng còn ở đây, có những chuyện không vui cũng dần quên đi, luôn nghĩ đến những chuyện không vui đó dễ khiến bản thân buồn hơn.
Hứa Mỹ Lam đã tìm được một món canh bồi bổ thân thể cho phụ nữ mang thai và bắt đầu bồi bổ cơ thể, tên món canh này rất bình thường, nó được gọi là “Canh bổ dành cho phụ nữ mang thai”, và nguyên liệu trong đó cũng đều có sẵn trên thị trường.
Chỉ là vật tư thiếu thốn nên hơi khó mua chúng thôi.
Những món như thịt ba chỉ, hạt sen, nhãn nhục, đậu phộng,.. đều là những thứ bổ máu. Hơn nữa, trong không gian còn có nhân sâm thái nhỏ, chậm rãi đun sôi trong thời gian ngắn, mỗi tuần uống ít nhất hai ba lần.
May là trong không gian của cô trồng nhãn nhục và đậu phộng nên không cần phải ra ngoài mua, đặt mua thịt ba chỉ ở lò mổ sớm một chút cũng rất tiện, hạt sen có chút khó mua, nhưng cũng không phải vấn đề lớn, nếu không được, liền đi thành phố H nhìn xem một chút.
Trương Hùng hiệu suất rất nhanh, ngày hôm sau khi cô vẫn còn nằm trên giường ngủ nướng, thì anh đã mang thịt heo và hạt sen trở về nhà. Hứa Mỹ Lam ngáp ngắn ngáp dài từ trong nhà đi ra, thấy anh đang ngồi xổm trong sân rửa sạch bụng heo, anh nghe thấy tiếng động liền quay lại thì thấy là Hứa Mỹ Lam, trên khuôn mặt nở một nụ cười, giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng.
“Em dậy rồi sao, đồ ăn trong nồi vẫn còn nóng, em mau rửa mặt đi rồi còn ăn cơm.”
Hứa Mỹ Lam còn có chút hơi mơ màng, nhưng sau khi nghe vậy cô vẫn ngoan ngoãn đi rửa mặt. Sau khi rửa mặt xong, Hứa Mỹ Lam cũng đã tỉnh táo lại, nhớ tới tối qua chính mình mang thai vừa tròn ba tháng đã bị Trương Hùng lăn lộn đến nửa đêm.
Hứa Mỹ Lam tức giận, tuy rằng bởi vì có thai mà anh dịu dàng hơn nhiều nhưng cô vẫn không chịu được, nếu không sao lại ngủ đến gần trưa mới dậy.
Cũng may hiện tại trong nhà này chỉ có cô và Trương Hùng, không ai thèm để ý!
Sau khi vội vàng ăn xong bữa sáng và bữa trưa, Hứa Mỹ Lam mở gói hàng mà Trương Hùng đã mang về ra, bên trong không có nhiều thứ, chỉ có một hộp sữa mạch nha và một gói bánh ngọt, bọc nhỏ còn lại đều là hạt sen.
Cầm lên thử, ít nhất có hai ký, đủ dùng một thời gian, hạt sen rất đắt lại rất khó mua, Hứa Mỹ Lam suy nghĩ một hồi, bốc một nắm hạt sen bỏ vào trong không gian, và rải hạt sen xuống một cái ao cá nhỏ mà cô đã đào trước đó.
Thứ này cô chưa từng trồng qua, sống được hay không còn phải xem may mắn nữa. Thứ bảy và chủ nhật, hai người không có việc gì làm, liền tìm hai cái ghế dựa nằm xuống dưới giàn nho, hưởng thụ không khí mát mẻ, thư thái hiếm có, còn mấy ngày nữa là đến Tết Trung Thu, hơi gió thổi mát lạnh, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng đang thảo luận với nhau về việc mua gì cho Tết Trung Thu, bầu không khí ấm áp và hài hòa.
Cửa sân đột nhiên có tiếng gõ mạnh vang lên, hai người liếc mắt nhìn nhau nhíu mày lại, ai lại tới vào giờ này. Phải biết rằng bọn họ từ khi chuyển nhà đến đây ở, cũng không có tiếp xúc gì với hàng xóm xung quanh, quen biết cũng chỉ có vài người.
Chỉ cần nghe tiếng gõ cửa là biết người đến không có ý tốt lành gì, đây không phải là cách người ta gõ cửa khi có quan hệ tốt đẹp với nhau. Hứa Mỹ Lam nghi ngờ, nếu không phải do cửa nhà cô cứng cáp, chỉ sợ hai cánh cửa này đã bị người bên ngoài trực tiếp phá hủy nó rồi!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn