Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 141
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 141
“Nếu một người trước không tôn trọng chính mình, thì đừng để mắt đến bọn họ, muốn tự trọng, trước tiên phải học cách yêu chính mình! Cơ thể là do cha me ban tặng, vì vậy không nên làm phụ lòng công sức của bọn họ mà đem nó đi hủy hoại. Chúng ta sinh ra làm người, lương thiện là gốc rễ!”
Hứa Mỹ Lam không biết an ủi người khác, cô ngồi xổm xuống đem năm mươi đồng tiền và một cái giấy dầu đặt ở trước mặt Tống Hiểu Uyển, nhìn vào mắt cô ta và nói từng từ một, “Người phụ nữ trước hết phải đối xử tử tế với bản thân mình, sau đó mới có thể tìm người sẵn sàng đối xử hết lòng với mình, thế giới rất tốt đẹp, đừng vì một chút uẩn khuất trong lòng mà dễ dàng từ bỏ điều gì cả.”
Nói xong cô đứng lên cũng không quay đầu lại rời đi, cô vốn dĩ liền không phải kiểu người sẽ an ủi người khác, có thể nói ra lời này trước mặt kẻ ghét mình, đó là cực hạn của cô rồi, sở dĩ cô làm như vậy, chỉ là đột nhiên trong lòng cô sinh ra một tia thiện ý mà thôi!
Còn về chuyện sau này sẽ như thế nào, cô nghĩ rằng, đi đường nào đều là do chính mình đi, còn có thể đi ra cái dạng gì, là tùy thuộc vào quyết định của chính mình!
Hứa Mỹ Lam lên xe, sau khi xe đã chạy được một đoạn đường dài, Hứa Mỹ Lam đột nhiên khẽ thở dài! Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phiền muộn!
“Tại sao em lại không vui?” Trương Hùng cảm thấy buồn cười, chắc là cô cảm thấy đau lòng những thứ mình để lại. Thành thật mà nói, anh cũng sửng sốt một chút bởi hành động của Hứa Mỹ Lam.
Nhưng nghĩ lại cũng không có gì ngạc nhiên, vợ của anh làm việc gì cũng không có kết cấu.
“Haizz! Tại sao em lại mê muội cho cô ta nhiều tiền như vậy, lưu trữ cho chính mình dùng tốt hơn không!” Hứa Mỹ Lam vẻ mặt sầu khổ, trong lòng âm thầm tự nhủ sau này sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa!
“Chẳng phải lúc nãy em rất hào phóng hay sao, như thế nào bây giờ lại hối hận rồi!” Hứa Bưu trêu ghẹo.
Cô trừng mắt liếc nhìn Hứa Bưu một cái, xoay đầu không ở nói nữa, lúc này chú Đổng lại nói: “Mỹ Lam, con đã làm rất đúng, người đó đã hạ quyết tâm muốn chết, nếu không có người giúp cô ta, chỉ sợ sẽ có chuyện xấu xảy ra với cô ta, so với một chút tiền đó, tính mạng con người mới là quan trọng nhất!”
Làm nghề y, điều khó chịu đựng được nhất chính là coi thường tính mạng, đương nhiên, tiền đề là người này đáng giá! Chủ đề này có chút trầm trọng, nhìn thấy trên mặt của Hứa Mỹ Lam không có nụ cười, Trương Hùng lập tức nói sang chuyện khác.
“Anh Bưu, chúng ta đi với tốc độ như này thì còn bao lâu nữa mới có thể đến Kinh Thành được!”
Hứa Bưu nghe vậy suy nghĩ một chút, cuối cùng lúc này mới trả lời, “Đại khái còn hai ngày rưỡi nữa mới có thể đến biên giới Kinh Thành, như thế nào nóng nảy!”
“Đúng vậy, ngồi trong xe hoài khiến lưng của em đau nhức quá.” Trương Hùng vừa nói vừa xoa xoa cánh tay đau nhức.
“Cũng là, nhiều năm như vậy không ra khỏi huyện, cái bộ xương già của cha cũng phải chịu tội!”
Chú Đổng động tay động chân, nhe răng trợn mắt trông rất là buồn cười.
Hứa Mỹ Lam lúc này mới cười phá lên, “Cha, cái động tác này của cha thật sự quá buồn cười, xin hỏi hầu vương, ngài có phải từ ngọn núi nào đi xuống!”
Chú Đổng cũng không có khó chịu, ngược lại rất phối hợp, “Lão tôn đương nhiên là từ Hoa Quả Sơn ra tới tên là Mỹ Hầu Vương! Hàng yêu trừ ma không có cái gì là ta không làm được, ngày cả Ngọc Hoàng Đại Đế thấy ta đều phải xưng một tiếng “Tề Thiên Đại Thánh”!”
Trương Hùng ở bên cạnh đột nhiên nói thêm một câu “Là Bật Mã Ôn sao?”
Trong lúc nhất thời, trong xe đột nhiên yên lặng, ngay sau, “Ha ha ha ha ha ha...” Một trận tiếng cười từ cửa sổ xe truyền ra, hoàn toàn phá vỡ bầu không khí nặng nề vừa rồi!
Ba ngày lái xe tuy rằng có chút hơi nhàm chán, hai ngày rưỡi tiếp theo diễn ra khá bình thường và không gặp phải chuyện gì cả.
Vào lúc rạng sáng, mấy người bọn họ lặng lẽ đi xe chạy vào Kinh Thành, Hứa Bưu lái xe trực tiếp tiến thẳng vào cổng nhà xưởng sắt thép ở Kinh Thành, Hứa Mỹ Lam, Trương Hùng, chú Đổng liền xuống xe ở cổng nhà xưởng sắt thép.
Hứa Mỹ Lam không biết an ủi người khác, cô ngồi xổm xuống đem năm mươi đồng tiền và một cái giấy dầu đặt ở trước mặt Tống Hiểu Uyển, nhìn vào mắt cô ta và nói từng từ một, “Người phụ nữ trước hết phải đối xử tử tế với bản thân mình, sau đó mới có thể tìm người sẵn sàng đối xử hết lòng với mình, thế giới rất tốt đẹp, đừng vì một chút uẩn khuất trong lòng mà dễ dàng từ bỏ điều gì cả.”
Nói xong cô đứng lên cũng không quay đầu lại rời đi, cô vốn dĩ liền không phải kiểu người sẽ an ủi người khác, có thể nói ra lời này trước mặt kẻ ghét mình, đó là cực hạn của cô rồi, sở dĩ cô làm như vậy, chỉ là đột nhiên trong lòng cô sinh ra một tia thiện ý mà thôi!
Còn về chuyện sau này sẽ như thế nào, cô nghĩ rằng, đi đường nào đều là do chính mình đi, còn có thể đi ra cái dạng gì, là tùy thuộc vào quyết định của chính mình!
Hứa Mỹ Lam lên xe, sau khi xe đã chạy được một đoạn đường dài, Hứa Mỹ Lam đột nhiên khẽ thở dài! Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phiền muộn!
“Tại sao em lại không vui?” Trương Hùng cảm thấy buồn cười, chắc là cô cảm thấy đau lòng những thứ mình để lại. Thành thật mà nói, anh cũng sửng sốt một chút bởi hành động của Hứa Mỹ Lam.
Nhưng nghĩ lại cũng không có gì ngạc nhiên, vợ của anh làm việc gì cũng không có kết cấu.
“Haizz! Tại sao em lại mê muội cho cô ta nhiều tiền như vậy, lưu trữ cho chính mình dùng tốt hơn không!” Hứa Mỹ Lam vẻ mặt sầu khổ, trong lòng âm thầm tự nhủ sau này sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa!
“Chẳng phải lúc nãy em rất hào phóng hay sao, như thế nào bây giờ lại hối hận rồi!” Hứa Bưu trêu ghẹo.
Cô trừng mắt liếc nhìn Hứa Bưu một cái, xoay đầu không ở nói nữa, lúc này chú Đổng lại nói: “Mỹ Lam, con đã làm rất đúng, người đó đã hạ quyết tâm muốn chết, nếu không có người giúp cô ta, chỉ sợ sẽ có chuyện xấu xảy ra với cô ta, so với một chút tiền đó, tính mạng con người mới là quan trọng nhất!”
Làm nghề y, điều khó chịu đựng được nhất chính là coi thường tính mạng, đương nhiên, tiền đề là người này đáng giá! Chủ đề này có chút trầm trọng, nhìn thấy trên mặt của Hứa Mỹ Lam không có nụ cười, Trương Hùng lập tức nói sang chuyện khác.
“Anh Bưu, chúng ta đi với tốc độ như này thì còn bao lâu nữa mới có thể đến Kinh Thành được!”
Hứa Bưu nghe vậy suy nghĩ một chút, cuối cùng lúc này mới trả lời, “Đại khái còn hai ngày rưỡi nữa mới có thể đến biên giới Kinh Thành, như thế nào nóng nảy!”
“Đúng vậy, ngồi trong xe hoài khiến lưng của em đau nhức quá.” Trương Hùng vừa nói vừa xoa xoa cánh tay đau nhức.
“Cũng là, nhiều năm như vậy không ra khỏi huyện, cái bộ xương già của cha cũng phải chịu tội!”
Chú Đổng động tay động chân, nhe răng trợn mắt trông rất là buồn cười.
Hứa Mỹ Lam lúc này mới cười phá lên, “Cha, cái động tác này của cha thật sự quá buồn cười, xin hỏi hầu vương, ngài có phải từ ngọn núi nào đi xuống!”
Chú Đổng cũng không có khó chịu, ngược lại rất phối hợp, “Lão tôn đương nhiên là từ Hoa Quả Sơn ra tới tên là Mỹ Hầu Vương! Hàng yêu trừ ma không có cái gì là ta không làm được, ngày cả Ngọc Hoàng Đại Đế thấy ta đều phải xưng một tiếng “Tề Thiên Đại Thánh”!”
Trương Hùng ở bên cạnh đột nhiên nói thêm một câu “Là Bật Mã Ôn sao?”
Trong lúc nhất thời, trong xe đột nhiên yên lặng, ngay sau, “Ha ha ha ha ha ha...” Một trận tiếng cười từ cửa sổ xe truyền ra, hoàn toàn phá vỡ bầu không khí nặng nề vừa rồi!
Ba ngày lái xe tuy rằng có chút hơi nhàm chán, hai ngày rưỡi tiếp theo diễn ra khá bình thường và không gặp phải chuyện gì cả.
Vào lúc rạng sáng, mấy người bọn họ lặng lẽ đi xe chạy vào Kinh Thành, Hứa Bưu lái xe trực tiếp tiến thẳng vào cổng nhà xưởng sắt thép ở Kinh Thành, Hứa Mỹ Lam, Trương Hùng, chú Đổng liền xuống xe ở cổng nhà xưởng sắt thép.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn