Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 21
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 21
Trong tình huống bình thường, len sợi có giá 8 đồng tiền một ký, sở dĩ nó đắt như vậy là do len sợi sản xuất thành thành phẩm ít, bán với giá rẻ hơn sẽ lỗ vốn.
Bây giờ chỉ còn dư lại 2637 đồng 5 xu và tiền bồi thường của ba người kia.
Về sau nhất định phải mua tiết kiệm lại, nếu không Hứa Mỹ Lam thật sự sợ Trương Hùng nuôi không nổi cô, cũng may cái gì nên mua cũng mua gần hết rồi.
Ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng gọi “vợ ơi” của Trương Hùng, Trương Hùng đã trở về, nguyên bản Hứa Mỹ Lam tính nhìn xem tiền bồi thường của ba người kia lại bị gián đoạn. Nhanh chóng đặt những gì cô đang cầm trên tay xuống và đi mở cửa.
“Sao anh lại đi lâu như vậy?” Nhìn thấy trời đã tối, Hứa Mỹ Lam không khỏi hỏi. Nghe vậy, Trương Hùng một bên đỡ Hứa Mỹ Lam đi vào nhà vừa nói.
“Đội trưởng tìm anh nói chút chuyện, cho nên mới về trễ. Em chờ sốt ruột đi, em có đói bụng không? Chờ anh một chút, anh đi hâm nóng bánh nướng cùng bánh dày cho em, sẽ xong rất nhanh.”
Trương Hùng có chút sốt ruột, không khỏi tăng nhanh bước chân đi vào nhà bếp, hiển nhiên là sợ cô đói bụng sẽ khó chịu.
Thấy anh thực sự lo lắng cho cô, Hứa Mỹ Lam chỉ muốn nói với anh rằng cơm đã làm xong.
Ai ngờ chân Trương Hùng quá dài, đã đi vào nhà bếp rồi, Hứa Mỹ Lam thấy vậy vội vàng đi theo sau, khi cô đuổi theo kịp thì nhìn thấy Trương Hùng đã nhấc nắp nồi lên.
Một mùi thơm nồng của gạo và bánh nướng, bánh dày trực tiếp lấp đầy vị giác, bụng Trương Hùng không khỏi kêu lên một tiếng.
Nhưng anh tựa hồ không có nghe thấy, mắt điếc tai ngơ, vẫn không nhúc nhích.
“Anh đang suy nghĩ cái gì vậy?” Hứa Mỹ Lam kỳ quái, người này không phải đang bình thường sao, tại sao lại đứng đơ ra đấy. Trương Hùng đột ngột quay người lại, ôm Hứa Mỹ Lam vào lòng, ôm cô thật chặt, như thể anh sợ cô sẽ đột ngột bỏ chạy.
Hứa Mỹ Lam giật mình, cô vừa định giãy giụa, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp run rẩy của Trương Hùng vang lên bên tai.
“Vợ, em để anh ôm em một lát, một lát thôi!” Hứa Mỹ Lam nghe ra giọng điệu của anh có gì đó không đúng, liền để cho anh ôm cô.
Cuối cùng cô nhịn không được, thật cẩn thận hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Trương Hùng đôi mắt đỏ hoe, mũi chua xót. Mấy năm nay, từ khi bà ngoại mất, anh chưa được ăn một bữa cơm nóng hổi.
Trước đây khi anh sống một mình, đã quen sống cảnh bữa đói bữa no, sau đó về ở với cha bố mẹ, mỗi khi cả nhà bọn họ ăn xong anh mới được ngồi vào bàn, chờ lúc anh ăn thì chỉ còn lại một ít cơm nguội.
Không phải Trương Hùng không biết suy nghĩ nhỏ nhen của bọn họ, anh cho rằng đều là người một nhà, anh lại là một người đàn ông, chỉ cần không c.h.ế.t đói là được. Nhưng những gì Hứa Mỹ Lam làm bây giờ khiến Trương Hùng cảm thấy rất phức tạp, cha mẹ và anh em ruột thịt chỉ coi anh là một người không biết làm gì chỉ biết ăn. Nhưng cô vợ mà anh vừa mới cưới lại dành cho anh sự tôn trọng mà trước đây anh chưa từng có.
Hít một hơi thật sâu, anh cố nén nỗi đau trong lòng, anh không thể hù dọa cô vợ nhỏ của anh được.
Buông cô ra, Trương Hùng liền bắt gặp ánh mắt lo lắng của Hứa Mỹ Lam, anh cười với cô: “Không có việc gì, anh chỉ muốn ôm em một chút thôi, được rồi, em vào bàn ngồi đi, anh dọn cơm cho!”
Hứa Mỹ Lam bĩu môi, anh nghĩ cô là tên ngốc sao, muốn giấu thì giấu cho kĩ vào, nếu có bản lĩnh che giấu hốc mắt đỏ hoe đi, đừng để cô nhìn thấy rõ ràng như vậy.
Dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng Hứa Mỹ Lam không nói gì.
“Mà này, anh có biết chỗ nào có bán đồ ăn không? Còn có hạt giống, tôi muốn trong sân trồng một ít rau, muốn ăn cũng tiện, nhà ai có gà cũng có thể bắt mấy con gà mang về nuôi.”
Trong lòng cô lại nghĩ là vừa lúc sắp thi vào đại học, lúc đó gà con cũng đã lớn, có thể g.i.ế.c đem đi, muốn ăn lúc nào cũng tiện.
Trương Hùng suy nghĩ một chút nói: “Nhà chú trồng nhiều rau cũng ăn không hết, rất nhiều hạt giống, đậu que ngâm này là vợ của chú cho, lát nữa anh sẽ đi hỏi cho em.” Trương Hùng chỉ vào đậu que ngâm ở trên bàn đã ăn gần hết.
“Được, anh mua nhiều một ít, tôi muốn phơi một ít thành rau khô.” Hứa Mỹ Lam gật đầu.
Sau khi ăn xong, thu dọn phòng bếp, Trương Hùng đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Trong nhà còn có một ít lương thực cùng thịt, đều đã cất vào trong nhà kho, em có muốn đi xem một chút không?”
Hứa Mỹ Lam ngạc nhiên trong giây lát khi nghe những lời đó, cô dường như không nhìn thấy bất kỳ nhà kho nào. Nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý.
Trương Hùng dẫn Hứa Mỹ Lam đến căn phòng phía tây, anh nhìn quanh phòng với vẻ mặt phức tạp, sau đó đi đến góc nhà, đặt tay lên viên gạch màu xanh lam thứ hai và thứ bảy trên tường, hai tay dừng lực ấn vào, chỉ để nghe thấy một tiếng tách, nguyên bản bức tường nguyên vẹn ban đầu mở ra một cánh cửa.
Hứa Mỹ Lam kinh ngạc trước động tác này, cô không ngờ rằng trong một căn phòng bình thường lại có một cánh cửa bí mật.
Điều này gần giống như trong những bộ phim ở đời trước cô coi, khiến trái tim nhỏ bé của cô đập thình thịch.
”Em ở đó ngẩn người làm gì? Không muốn xem nhà kho sao? Lại đây xem nhà kho một chút này.”
Trương Hùng đi vào trước, anh đã đi dạo một vòng, nhìn thấy Hứa Mỹ Lam còn đứng ở trong phòng, không biết đang suy nghĩ cái gì, anh nhịn không được lớn tiếng thúc giục.
“Tôi tới rồi, gấp cái gì?” Hứa Mỹ Lam thấp giọng lẩm bẩm, sau đó chậm rãi di chuyển.
Bây giờ chỉ còn dư lại 2637 đồng 5 xu và tiền bồi thường của ba người kia.
Về sau nhất định phải mua tiết kiệm lại, nếu không Hứa Mỹ Lam thật sự sợ Trương Hùng nuôi không nổi cô, cũng may cái gì nên mua cũng mua gần hết rồi.
Ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng gọi “vợ ơi” của Trương Hùng, Trương Hùng đã trở về, nguyên bản Hứa Mỹ Lam tính nhìn xem tiền bồi thường của ba người kia lại bị gián đoạn. Nhanh chóng đặt những gì cô đang cầm trên tay xuống và đi mở cửa.
“Sao anh lại đi lâu như vậy?” Nhìn thấy trời đã tối, Hứa Mỹ Lam không khỏi hỏi. Nghe vậy, Trương Hùng một bên đỡ Hứa Mỹ Lam đi vào nhà vừa nói.
“Đội trưởng tìm anh nói chút chuyện, cho nên mới về trễ. Em chờ sốt ruột đi, em có đói bụng không? Chờ anh một chút, anh đi hâm nóng bánh nướng cùng bánh dày cho em, sẽ xong rất nhanh.”
Trương Hùng có chút sốt ruột, không khỏi tăng nhanh bước chân đi vào nhà bếp, hiển nhiên là sợ cô đói bụng sẽ khó chịu.
Thấy anh thực sự lo lắng cho cô, Hứa Mỹ Lam chỉ muốn nói với anh rằng cơm đã làm xong.
Ai ngờ chân Trương Hùng quá dài, đã đi vào nhà bếp rồi, Hứa Mỹ Lam thấy vậy vội vàng đi theo sau, khi cô đuổi theo kịp thì nhìn thấy Trương Hùng đã nhấc nắp nồi lên.
Một mùi thơm nồng của gạo và bánh nướng, bánh dày trực tiếp lấp đầy vị giác, bụng Trương Hùng không khỏi kêu lên một tiếng.
Nhưng anh tựa hồ không có nghe thấy, mắt điếc tai ngơ, vẫn không nhúc nhích.
“Anh đang suy nghĩ cái gì vậy?” Hứa Mỹ Lam kỳ quái, người này không phải đang bình thường sao, tại sao lại đứng đơ ra đấy. Trương Hùng đột ngột quay người lại, ôm Hứa Mỹ Lam vào lòng, ôm cô thật chặt, như thể anh sợ cô sẽ đột ngột bỏ chạy.
Hứa Mỹ Lam giật mình, cô vừa định giãy giụa, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp run rẩy của Trương Hùng vang lên bên tai.
“Vợ, em để anh ôm em một lát, một lát thôi!” Hứa Mỹ Lam nghe ra giọng điệu của anh có gì đó không đúng, liền để cho anh ôm cô.
Cuối cùng cô nhịn không được, thật cẩn thận hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Trương Hùng đôi mắt đỏ hoe, mũi chua xót. Mấy năm nay, từ khi bà ngoại mất, anh chưa được ăn một bữa cơm nóng hổi.
Trước đây khi anh sống một mình, đã quen sống cảnh bữa đói bữa no, sau đó về ở với cha bố mẹ, mỗi khi cả nhà bọn họ ăn xong anh mới được ngồi vào bàn, chờ lúc anh ăn thì chỉ còn lại một ít cơm nguội.
Không phải Trương Hùng không biết suy nghĩ nhỏ nhen của bọn họ, anh cho rằng đều là người một nhà, anh lại là một người đàn ông, chỉ cần không c.h.ế.t đói là được. Nhưng những gì Hứa Mỹ Lam làm bây giờ khiến Trương Hùng cảm thấy rất phức tạp, cha mẹ và anh em ruột thịt chỉ coi anh là một người không biết làm gì chỉ biết ăn. Nhưng cô vợ mà anh vừa mới cưới lại dành cho anh sự tôn trọng mà trước đây anh chưa từng có.
Hít một hơi thật sâu, anh cố nén nỗi đau trong lòng, anh không thể hù dọa cô vợ nhỏ của anh được.
Buông cô ra, Trương Hùng liền bắt gặp ánh mắt lo lắng của Hứa Mỹ Lam, anh cười với cô: “Không có việc gì, anh chỉ muốn ôm em một chút thôi, được rồi, em vào bàn ngồi đi, anh dọn cơm cho!”
Hứa Mỹ Lam bĩu môi, anh nghĩ cô là tên ngốc sao, muốn giấu thì giấu cho kĩ vào, nếu có bản lĩnh che giấu hốc mắt đỏ hoe đi, đừng để cô nhìn thấy rõ ràng như vậy.
Dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng Hứa Mỹ Lam không nói gì.
“Mà này, anh có biết chỗ nào có bán đồ ăn không? Còn có hạt giống, tôi muốn trong sân trồng một ít rau, muốn ăn cũng tiện, nhà ai có gà cũng có thể bắt mấy con gà mang về nuôi.”
Trong lòng cô lại nghĩ là vừa lúc sắp thi vào đại học, lúc đó gà con cũng đã lớn, có thể g.i.ế.c đem đi, muốn ăn lúc nào cũng tiện.
Trương Hùng suy nghĩ một chút nói: “Nhà chú trồng nhiều rau cũng ăn không hết, rất nhiều hạt giống, đậu que ngâm này là vợ của chú cho, lát nữa anh sẽ đi hỏi cho em.” Trương Hùng chỉ vào đậu que ngâm ở trên bàn đã ăn gần hết.
“Được, anh mua nhiều một ít, tôi muốn phơi một ít thành rau khô.” Hứa Mỹ Lam gật đầu.
Sau khi ăn xong, thu dọn phòng bếp, Trương Hùng đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Trong nhà còn có một ít lương thực cùng thịt, đều đã cất vào trong nhà kho, em có muốn đi xem một chút không?”
Hứa Mỹ Lam ngạc nhiên trong giây lát khi nghe những lời đó, cô dường như không nhìn thấy bất kỳ nhà kho nào. Nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý.
Trương Hùng dẫn Hứa Mỹ Lam đến căn phòng phía tây, anh nhìn quanh phòng với vẻ mặt phức tạp, sau đó đi đến góc nhà, đặt tay lên viên gạch màu xanh lam thứ hai và thứ bảy trên tường, hai tay dừng lực ấn vào, chỉ để nghe thấy một tiếng tách, nguyên bản bức tường nguyên vẹn ban đầu mở ra một cánh cửa.
Hứa Mỹ Lam kinh ngạc trước động tác này, cô không ngờ rằng trong một căn phòng bình thường lại có một cánh cửa bí mật.
Điều này gần giống như trong những bộ phim ở đời trước cô coi, khiến trái tim nhỏ bé của cô đập thình thịch.
”Em ở đó ngẩn người làm gì? Không muốn xem nhà kho sao? Lại đây xem nhà kho một chút này.”
Trương Hùng đi vào trước, anh đã đi dạo một vòng, nhìn thấy Hứa Mỹ Lam còn đứng ở trong phòng, không biết đang suy nghĩ cái gì, anh nhịn không được lớn tiếng thúc giục.
“Tôi tới rồi, gấp cái gì?” Hứa Mỹ Lam thấp giọng lẩm bẩm, sau đó chậm rãi di chuyển.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn