Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 93
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 93
Từ từ trấn tĩnh lại, lúc này Hứa Mỹ Lam mới cầm quần áo đi giặt sạch.
Sau khi giặt quần áo xong, Hứa Mỹ Lam đến nhà bếp của bệnh viện thuê một cái bếp than tổ ong và một cái nồi đất nhỏ, lại tốn hai đồng tiền mua hai mươi cục than tổ ong đồng thời nhờ người chỉ cô cách sử dụng, lại nhờ người giúp đưa lò than và than tổ ong đến phòng bệnh.
Cũng may chỗ phòng bệnh của Trương Hùng có một cái ban công nhỏ, vừa vặn để nấu nướng, chờ sau khi người giao hàng rời đi, nồi đất cho thêm nước vào, lúc này mới đem xương sườn lấy ra từ trong không gian bỏ vào nồi đất rồi rửa sạch.
Sau khi rửa sạch xương sườn, Hứa Mỹ Lam liền trực tiếp cho xương sườn vào nồi đất rồi chậm rãi hầm, chờ cho đến khi sôi cô lại cho chút táo đỏ long nhãn những thứ bổ m.á.u vào, chậm rãi hầm, như vậy có thể bổ sung lại một ít m.á.u cho Trương Hùng.
Làm xong này đó, Hứa Mỹ Lam mở chiếc bình giữ ấm mang từ nhà ra, đổ một ít sữa bột lên cái nắp, rồi đổ nước sôi vào khuấy đều đưa cho anh uống.
Trương Hùng uống từng ngụm nhỏ sữa bột trong cái nắp, ánh mắt anh có chút thâm thuý, anh đã nhớ lại lúc anh bị Đông Bắc Hổ trong tay rìu làm cho bó tay bó chân, Hứa Mỹ Lam đột nhiên lấy ra một con d.a.o đốn củi và ném về phía anh.
Hơn nữa, anh còn nhìn thấy rõ ràng có một tờ giấy nhỏ hình bầu dục dán trên cán dao, trên đó viết rõ ràng “Xưởng luyện thép xx, chế tạo năm xx!”
Anh rất chắc chắn lúc đó mình không phải đang nằm mơ, trước khi bất tỉnh anh đem tờ giấy nhỏ từ trên cán d.a.o lấy ra, bởi vì thế anh có thể khẳng định rằng, con d.a.o đốn củi kia căn bản không phải là thứ của thời đại này!
Có thể còn có hộp sữa bột mà hiện tại anh đang uống, chiếc bình giữ nhiệt trên tay và đôi giày bảo hộ lao động mà Hứa Mỹ Lam đưa cho anh!
Trước đây anh không có nghĩ nhiều, nhưng hiện tại xem tất cả mọi nơi đều lộ ra sơ hở! Bây giờ khoa học công nghệ chưa phát triển, căn bản là không thể làm được những thứ tinh xảo như vậy. Nếu ngày tháng trên cán d.a.o kia là sự thật, sau bốn mươi năm, năm mươi năm nữa, anh tin rằng đất nước sẽ thực sự phát triển rất tốt! Mà làm ra những thứ này cũng rất dễ dàng! Và quan trọng nhất, Hứa Mỹ Lam đã lấy những thứ đó từ đâu!
Trong lòng mọi cảm xúc đang quay cuồng, lời chất vấn đã đến bên môi, nhưng Trương Hùng lại không thể nói nên lời!
Không phải anh không muốn hỏi, mà là anh sợ nghe được những đáp án mà anh không muốn nghe. Khi còn bé, anh cũng từng nghe ông nội nói qua sách yêu quái này đó linh tinh, nhưng anh không biết Hứa Mỹ Lam là loại nào!
Anh không muốn vạch trần cô, anh nghe nói chỉ cần có người tìm ra danh tính của những con yêu tinh đó thì con yêu tinh đó sẽ không thể sống ở bên ngoài.
Trương Hùng không muốn Hứa Mỹ Lam đi, mặc kệ thân phận thật sự của cô có như thế nào, Trương Hùng vẫn thích cô. Trong trường hợp đó, tốt hơn hết là anh nên giả vờ như không biết gì, lúc cần thiết nên bao che bảo vệ cho cô!
Nghĩ đến đây, Trương Hùng cũng bắt đầu thèm ăn, chưa kể sữa bột do vợ anh pha rất ngon, khiến anh muốn nhịn cũng không thể nhịn được!
“Lúc trước em pha sữa bột cho anh, anh không phải đã nói không thích nó sao, bây giờ lại uống hăng say như vậy?”
Hứa Mỹ Lam thấy anh thích, nhịn không được mở miệng trêu ghẹo, Hứa Mỹ Lam nói cũng là đang nói thật, mấy ngày trước cô lấy ra làm bộ mua ở trấn trên, lấy sữa bột ra pha cho anh một cốc, anh còn vẻ chán ghét không muốn uống, lần này bị thương, cô đưa liền uống ngay!
Trương Hùng nghe vậy động tác uống sữa bột hơi dừng lại một chút, sau đó nói thẳng: “Kia không phải là không nếm ra vị gì sao, hiện tại anh uống mấy lần rồi, cảm thấy ngon nên đã nghiện mất rồi!”
“Ừ, đúng, đúng, anh là người bị thương, nói sao cứ cho là vậy đi!”
Bị Hứa Mỹ Lam dỗ dành anh như một đứa trẻ, Trương Hùng trên mặt có chút không nhịn được, anh là một người đàn ông trưởng thành, uống sữa bột sẽ làm mất đi hình ảnh của một người đàn ông trưởng thành sao?
Sau khi giặt quần áo xong, Hứa Mỹ Lam đến nhà bếp của bệnh viện thuê một cái bếp than tổ ong và một cái nồi đất nhỏ, lại tốn hai đồng tiền mua hai mươi cục than tổ ong đồng thời nhờ người chỉ cô cách sử dụng, lại nhờ người giúp đưa lò than và than tổ ong đến phòng bệnh.
Cũng may chỗ phòng bệnh của Trương Hùng có một cái ban công nhỏ, vừa vặn để nấu nướng, chờ sau khi người giao hàng rời đi, nồi đất cho thêm nước vào, lúc này mới đem xương sườn lấy ra từ trong không gian bỏ vào nồi đất rồi rửa sạch.
Sau khi rửa sạch xương sườn, Hứa Mỹ Lam liền trực tiếp cho xương sườn vào nồi đất rồi chậm rãi hầm, chờ cho đến khi sôi cô lại cho chút táo đỏ long nhãn những thứ bổ m.á.u vào, chậm rãi hầm, như vậy có thể bổ sung lại một ít m.á.u cho Trương Hùng.
Làm xong này đó, Hứa Mỹ Lam mở chiếc bình giữ ấm mang từ nhà ra, đổ một ít sữa bột lên cái nắp, rồi đổ nước sôi vào khuấy đều đưa cho anh uống.
Trương Hùng uống từng ngụm nhỏ sữa bột trong cái nắp, ánh mắt anh có chút thâm thuý, anh đã nhớ lại lúc anh bị Đông Bắc Hổ trong tay rìu làm cho bó tay bó chân, Hứa Mỹ Lam đột nhiên lấy ra một con d.a.o đốn củi và ném về phía anh.
Hơn nữa, anh còn nhìn thấy rõ ràng có một tờ giấy nhỏ hình bầu dục dán trên cán dao, trên đó viết rõ ràng “Xưởng luyện thép xx, chế tạo năm xx!”
Anh rất chắc chắn lúc đó mình không phải đang nằm mơ, trước khi bất tỉnh anh đem tờ giấy nhỏ từ trên cán d.a.o lấy ra, bởi vì thế anh có thể khẳng định rằng, con d.a.o đốn củi kia căn bản không phải là thứ của thời đại này!
Có thể còn có hộp sữa bột mà hiện tại anh đang uống, chiếc bình giữ nhiệt trên tay và đôi giày bảo hộ lao động mà Hứa Mỹ Lam đưa cho anh!
Trước đây anh không có nghĩ nhiều, nhưng hiện tại xem tất cả mọi nơi đều lộ ra sơ hở! Bây giờ khoa học công nghệ chưa phát triển, căn bản là không thể làm được những thứ tinh xảo như vậy. Nếu ngày tháng trên cán d.a.o kia là sự thật, sau bốn mươi năm, năm mươi năm nữa, anh tin rằng đất nước sẽ thực sự phát triển rất tốt! Mà làm ra những thứ này cũng rất dễ dàng! Và quan trọng nhất, Hứa Mỹ Lam đã lấy những thứ đó từ đâu!
Trong lòng mọi cảm xúc đang quay cuồng, lời chất vấn đã đến bên môi, nhưng Trương Hùng lại không thể nói nên lời!
Không phải anh không muốn hỏi, mà là anh sợ nghe được những đáp án mà anh không muốn nghe. Khi còn bé, anh cũng từng nghe ông nội nói qua sách yêu quái này đó linh tinh, nhưng anh không biết Hứa Mỹ Lam là loại nào!
Anh không muốn vạch trần cô, anh nghe nói chỉ cần có người tìm ra danh tính của những con yêu tinh đó thì con yêu tinh đó sẽ không thể sống ở bên ngoài.
Trương Hùng không muốn Hứa Mỹ Lam đi, mặc kệ thân phận thật sự của cô có như thế nào, Trương Hùng vẫn thích cô. Trong trường hợp đó, tốt hơn hết là anh nên giả vờ như không biết gì, lúc cần thiết nên bao che bảo vệ cho cô!
Nghĩ đến đây, Trương Hùng cũng bắt đầu thèm ăn, chưa kể sữa bột do vợ anh pha rất ngon, khiến anh muốn nhịn cũng không thể nhịn được!
“Lúc trước em pha sữa bột cho anh, anh không phải đã nói không thích nó sao, bây giờ lại uống hăng say như vậy?”
Hứa Mỹ Lam thấy anh thích, nhịn không được mở miệng trêu ghẹo, Hứa Mỹ Lam nói cũng là đang nói thật, mấy ngày trước cô lấy ra làm bộ mua ở trấn trên, lấy sữa bột ra pha cho anh một cốc, anh còn vẻ chán ghét không muốn uống, lần này bị thương, cô đưa liền uống ngay!
Trương Hùng nghe vậy động tác uống sữa bột hơi dừng lại một chút, sau đó nói thẳng: “Kia không phải là không nếm ra vị gì sao, hiện tại anh uống mấy lần rồi, cảm thấy ngon nên đã nghiện mất rồi!”
“Ừ, đúng, đúng, anh là người bị thương, nói sao cứ cho là vậy đi!”
Bị Hứa Mỹ Lam dỗ dành anh như một đứa trẻ, Trương Hùng trên mặt có chút không nhịn được, anh là một người đàn ông trưởng thành, uống sữa bột sẽ làm mất đi hình ảnh của một người đàn ông trưởng thành sao?
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn