Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 9
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 9
Người đàn ông như vậy, tướng mạo tốt, có nhà riêng, không có cô, sẽ có rất nhiều phụ nữ tìm đến cửa.
Nghĩ đến đây, Hứa Mỹ Lam hít một hơi thật sâu và cuối cùng đã hạ quyết tâm.
“Bây giờ anh có thời gian không, chúng ta nói chuyện đi.”
Trương Hùng đồng tử co rụt lại, nắm đ.ấ.m không tự chủ nắm chặt, “Trở về phòng đi.” . Truyện Bách Hợp
Khi hai người trở lại phòng, bầu không khí trong phòng rõ ràng không ổn, một người ngồi trên giường và người còn lại ngồi trên băng ghế, nhìn nhau không nói lời nào.
Khi bầu không khí trong phòng ngày càng trở nên ngột ngạt, Hứa Mỹ Lam cuối cùng cũng lên tiếng.
“Cám ơn anh đã cứu tôi! Tôi…….”
“Em là vợ của anh, cho nên cứu em là điều hiển nhiên.” Hứa Mỹ Lam vừa mới chuẩn bị nói tiếp, đã bị Trương Hùng tiếp lời nói, cô thật vất vả suy nghĩ nên nói gì thì đã bị Trương Hùng quấy rầy, làm cho cô không biết nên nói gì mới thích hợp.
Cô khẽ thở dài, đôi mắt ẩm ướt của cô bắt gặp ánh mắt của Trương Hùng.
“Trương Hùng, hai ngày nay cám ơn anh đã chiếu cố tôi, bất quá anh cũng nghe chú Đổng nói về thân thể của tôi, nếu như chúng ta ở cùng nhau, tôi sợ sẽ liên luỵ tới anh cả đời!” Sắc mặt của Trương Hùng khó coi đến doạ người, bị hung hăng nhìn chằm chằm, Hứa Mỹ Lam không khỏi có chút áy náy không dám nhìn Trương Hùng.
“Chỉ vì chuyện này mà em rời bỏ anh?” Trương Hùng cảm thấy chính mình cần phải phát tiết một chút, anh sợ chính mình chịu không nổi sẽ bóp c.h.ế.t người phụ nữ này.
Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng anh cũng tìm được người muốn cùng anh chung sống tốt đẹp, không ngờ người ta lại khinh thường, không những thế, đến một giây cũng không muốn ở bên cạnh anh, gấp không chờ nổi muốn rời đi.
Làm sao có thể, ngày đó cô tông cửa tự tử, lại lần nữa mở mắt ra nhìn anh trong nháy mắt, Trương Hùng đã khẳng định người phụ nữ này là của anh.
Nhưng bây giờ cô muốn rời xa anh, anh không nghĩ, cũng không muốn, bất kể giá nào anh cũng muốn giữ lấy cô, bây giờ anh đã thích cô, anh sẽ không bao giờ để cô rời xa anh.
Nghĩ đến đây, trái tim bức bối của Trương Hùng vì Hứa Mỹ Lam muốn rời đi đột nhiên bình tĩnh lại.
“Anh đã nghĩ tốt thả tôi rời đi sao?” Nhìn thấy Trương Hùng trầm mặc, trong lòng Hứa Mỹ Lam không khỏi nôn nóng, liền mở miệng hỏi.
Vừa dứt lời, Hứa Mỹ Lam đã hối hận, cô không nên vội vàng như vậy. Quả nhiên, sau câu hỏi của cô, căn phòng lại tràn ngập không khí lạnh lẽo. Hứa Mỹ Lam có chút bất an, lén lút liếc nhìn Trương Hùng, nhưng bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam giật mình, tim cô đập lỡ nhịp.
Trương Hùng khẽ thở dài, trong lòng lập tức trở nên phiền muộn.
“Từ khi bà ngoại đi, trong nhà lớn như vậy chỉ còn lại có mình anh, mỗi ngày trong nhà người khác đều náo nhiệt, mà anh cũng không có lấy một người để nói chuyện, sau này đều là mẹ dỗ dành anh, nói rằng anh ở một mình quá cô đơn, nên hãy dọn tới cùng bọn họ ở cùng nhau, họ vẫn sẽ luôn đối xử tốt với anh“.
Nói đến đây, Trương Hùng cười nhạo chính mình.
“Ban đầu anh cũng không đồng ý nhưng họ quá kiên trì. Thỉnh thoảng sẽ có người đến đây đưa đồ ăn và quan tâm đến anh. Lúc đó anh liền nghĩ bọn họ hẳn cũng có tình cảm với mình một chút“.
Trương Hùng vừa nghĩ tới chính mình lúc đó liền muốn cho chính mình một nắm đấm, quá dễ tin người, xứng đáng bị lừa.
“Khi anh mới chuyển đến, họ đối với anh rất tốt, nhưng sau một thời gian dài, anh nhận ra rằng có điều gì đó không ổn. Sau đó anh mới biết rằng họ đang thèm muốn khả năng kiếm tiền của anh!”
“Từ đó anh mới biết, ngươi có cùng huyết thống cũng không quan trọng, bọn họ cũng có thể vì tiền mà âm mưu hại ngươi!”
Trương Hùng lau mặt, vẻ mặt đau khổ chỉ chốc lát đã biến mất, khiến cho Hứa Mỹ Lam còn tưởng rằng mình bị hoa mắt.
“Thực ra, sau khi biết tất cả những điều này, anh đã nghĩ đến việc tự tử. Sau đó, anh nghĩ rằng c.h.ế.t không tử tế không bằng tồn tại, vì vậy anh mới tiếp tục sống tiếp.”
Hứa Mỹ Lam không ngờ rằng trong chuyện này lại có nhiều uẩn khúc như vậy, lại bị người thân nhất tính kế hại mình, trong lòng nhất định rất buồn, nếu không đã không nghĩ tới việc kết thúc tất cả những chuyện này bằng cách tự kết liễu đời mình.
Từ lời kể của Trương Hùng, cô có thể hiểu được sự tổn thương và đau đớn trong lòng anh, bởi vì cô cũng cảm nhận được loại cảm giác này.
Cô vô thức bước đến bên cạnh Trương Hùng, vỗ nhẹ vào vai Trương Hùng thầm an ủi.
Đột nhiên eo của Hứa Mỹ Lam bị ôm chặt, “Anh nói với em điều này không phải để lấy lòng thương hại của em, mà là để em ở lại, chúng ta cùng nhau cố gắng, vì tương lai của chúng ta kiếm một hơi thở, hạnh phúc hơn bọn họ, để cho nhau có người dựa vào, dù thân thể của em như thế nào, ít nhất, anh còn có một người có thể toàn tâm toàn ý nói chuyện!”
Giọng nói bình tĩnh nhưng cầu khẩn của người đàn ông lọt vào tai Hứa Mỹ Lam, làm rung động trái tim đang d.a.o động của cô!
“Nhưng mà, thân thể của tôi chính là gánh nặng của anh, sau này tôi sẽ phải tiêu tốn rất nhiều tiền và vật dụng để chăm sóc thân thể của mình. Quan trọng nhất là tôi không thể ra ruộng kiếm công lao động. Về sau tôi chỉ có thể dựa vào anh tới nuôi, hơn nữa sẽ có khả năng cả đời không có con, những chuyện này anh cũng không thèm để ý, anh không cảm thấy không công bằng sao?”
Hứa Mỹ Lam đang cố gắng thuyết phục Trương Hùng, cũng giống như đang thuyết phục chính mình.
Nghĩ đến đây, Hứa Mỹ Lam hít một hơi thật sâu và cuối cùng đã hạ quyết tâm.
“Bây giờ anh có thời gian không, chúng ta nói chuyện đi.”
Trương Hùng đồng tử co rụt lại, nắm đ.ấ.m không tự chủ nắm chặt, “Trở về phòng đi.” . Truyện Bách Hợp
Khi hai người trở lại phòng, bầu không khí trong phòng rõ ràng không ổn, một người ngồi trên giường và người còn lại ngồi trên băng ghế, nhìn nhau không nói lời nào.
Khi bầu không khí trong phòng ngày càng trở nên ngột ngạt, Hứa Mỹ Lam cuối cùng cũng lên tiếng.
“Cám ơn anh đã cứu tôi! Tôi…….”
“Em là vợ của anh, cho nên cứu em là điều hiển nhiên.” Hứa Mỹ Lam vừa mới chuẩn bị nói tiếp, đã bị Trương Hùng tiếp lời nói, cô thật vất vả suy nghĩ nên nói gì thì đã bị Trương Hùng quấy rầy, làm cho cô không biết nên nói gì mới thích hợp.
Cô khẽ thở dài, đôi mắt ẩm ướt của cô bắt gặp ánh mắt của Trương Hùng.
“Trương Hùng, hai ngày nay cám ơn anh đã chiếu cố tôi, bất quá anh cũng nghe chú Đổng nói về thân thể của tôi, nếu như chúng ta ở cùng nhau, tôi sợ sẽ liên luỵ tới anh cả đời!” Sắc mặt của Trương Hùng khó coi đến doạ người, bị hung hăng nhìn chằm chằm, Hứa Mỹ Lam không khỏi có chút áy náy không dám nhìn Trương Hùng.
“Chỉ vì chuyện này mà em rời bỏ anh?” Trương Hùng cảm thấy chính mình cần phải phát tiết một chút, anh sợ chính mình chịu không nổi sẽ bóp c.h.ế.t người phụ nữ này.
Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng anh cũng tìm được người muốn cùng anh chung sống tốt đẹp, không ngờ người ta lại khinh thường, không những thế, đến một giây cũng không muốn ở bên cạnh anh, gấp không chờ nổi muốn rời đi.
Làm sao có thể, ngày đó cô tông cửa tự tử, lại lần nữa mở mắt ra nhìn anh trong nháy mắt, Trương Hùng đã khẳng định người phụ nữ này là của anh.
Nhưng bây giờ cô muốn rời xa anh, anh không nghĩ, cũng không muốn, bất kể giá nào anh cũng muốn giữ lấy cô, bây giờ anh đã thích cô, anh sẽ không bao giờ để cô rời xa anh.
Nghĩ đến đây, trái tim bức bối của Trương Hùng vì Hứa Mỹ Lam muốn rời đi đột nhiên bình tĩnh lại.
“Anh đã nghĩ tốt thả tôi rời đi sao?” Nhìn thấy Trương Hùng trầm mặc, trong lòng Hứa Mỹ Lam không khỏi nôn nóng, liền mở miệng hỏi.
Vừa dứt lời, Hứa Mỹ Lam đã hối hận, cô không nên vội vàng như vậy. Quả nhiên, sau câu hỏi của cô, căn phòng lại tràn ngập không khí lạnh lẽo. Hứa Mỹ Lam có chút bất an, lén lút liếc nhìn Trương Hùng, nhưng bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam giật mình, tim cô đập lỡ nhịp.
Trương Hùng khẽ thở dài, trong lòng lập tức trở nên phiền muộn.
“Từ khi bà ngoại đi, trong nhà lớn như vậy chỉ còn lại có mình anh, mỗi ngày trong nhà người khác đều náo nhiệt, mà anh cũng không có lấy một người để nói chuyện, sau này đều là mẹ dỗ dành anh, nói rằng anh ở một mình quá cô đơn, nên hãy dọn tới cùng bọn họ ở cùng nhau, họ vẫn sẽ luôn đối xử tốt với anh“.
Nói đến đây, Trương Hùng cười nhạo chính mình.
“Ban đầu anh cũng không đồng ý nhưng họ quá kiên trì. Thỉnh thoảng sẽ có người đến đây đưa đồ ăn và quan tâm đến anh. Lúc đó anh liền nghĩ bọn họ hẳn cũng có tình cảm với mình một chút“.
Trương Hùng vừa nghĩ tới chính mình lúc đó liền muốn cho chính mình một nắm đấm, quá dễ tin người, xứng đáng bị lừa.
“Khi anh mới chuyển đến, họ đối với anh rất tốt, nhưng sau một thời gian dài, anh nhận ra rằng có điều gì đó không ổn. Sau đó anh mới biết rằng họ đang thèm muốn khả năng kiếm tiền của anh!”
“Từ đó anh mới biết, ngươi có cùng huyết thống cũng không quan trọng, bọn họ cũng có thể vì tiền mà âm mưu hại ngươi!”
Trương Hùng lau mặt, vẻ mặt đau khổ chỉ chốc lát đã biến mất, khiến cho Hứa Mỹ Lam còn tưởng rằng mình bị hoa mắt.
“Thực ra, sau khi biết tất cả những điều này, anh đã nghĩ đến việc tự tử. Sau đó, anh nghĩ rằng c.h.ế.t không tử tế không bằng tồn tại, vì vậy anh mới tiếp tục sống tiếp.”
Hứa Mỹ Lam không ngờ rằng trong chuyện này lại có nhiều uẩn khúc như vậy, lại bị người thân nhất tính kế hại mình, trong lòng nhất định rất buồn, nếu không đã không nghĩ tới việc kết thúc tất cả những chuyện này bằng cách tự kết liễu đời mình.
Từ lời kể của Trương Hùng, cô có thể hiểu được sự tổn thương và đau đớn trong lòng anh, bởi vì cô cũng cảm nhận được loại cảm giác này.
Cô vô thức bước đến bên cạnh Trương Hùng, vỗ nhẹ vào vai Trương Hùng thầm an ủi.
Đột nhiên eo của Hứa Mỹ Lam bị ôm chặt, “Anh nói với em điều này không phải để lấy lòng thương hại của em, mà là để em ở lại, chúng ta cùng nhau cố gắng, vì tương lai của chúng ta kiếm một hơi thở, hạnh phúc hơn bọn họ, để cho nhau có người dựa vào, dù thân thể của em như thế nào, ít nhất, anh còn có một người có thể toàn tâm toàn ý nói chuyện!”
Giọng nói bình tĩnh nhưng cầu khẩn của người đàn ông lọt vào tai Hứa Mỹ Lam, làm rung động trái tim đang d.a.o động của cô!
“Nhưng mà, thân thể của tôi chính là gánh nặng của anh, sau này tôi sẽ phải tiêu tốn rất nhiều tiền và vật dụng để chăm sóc thân thể của mình. Quan trọng nhất là tôi không thể ra ruộng kiếm công lao động. Về sau tôi chỉ có thể dựa vào anh tới nuôi, hơn nữa sẽ có khả năng cả đời không có con, những chuyện này anh cũng không thèm để ý, anh không cảm thấy không công bằng sao?”
Hứa Mỹ Lam đang cố gắng thuyết phục Trương Hùng, cũng giống như đang thuyết phục chính mình.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn