Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 82
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 82
Tiếng mắng rất vang dội!
“Là thật. Anh đi tìm chú Đổng. Chú Đổng vừa từ nhà bà ta trở về. Nghe nói buổi sáng đã đến giờ ăn cơm mà bà ta vẫn còn chưa rời khỏi giường. Trương Quốc Khởi kêu Tiểu Lưu đánh thức bà ta, không ngờ Tiểu Lưu vừa mở cửa ra, thì liền nhìn thấy Đại Lưu đang nằm trên mặt đất, miệng méo, mắt trợn trừng.”
Trương Hùng nghe được bát quái từ nhà chú Đổng, kể lại cho Hứa Mỹ Lam nghe một lần.
Hứa Mỹ Lam nghe xong không khỏi thổn thức thở dài, tuy nói miệng lưỡi của Đại Lưu quả thật rất đê tiện, nhưng khi sắp già rồi lại thành ra thế này, cũng thật là có chút đáng thương.
Đương nhiên, người như vậy, không đáng để Hứa Mỹ Lam thương hại, với lại cũng có một câu nói người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng hận, bà Đại Lưu chính là thuộc về loại người này!
“Người như vậy, không thể đi khắp nơi làm chuyện xấu mắng chửi người, đối với chúng ta cũng là chuyện tốt. Bà ta xấu tính như vậy, chắc chắn là gặp quả báo, anh cũng đừng buồn.”
Trương Hùng thấy trên mặt cô cũng không có chút đồng tình nào, chính mình còn được an ủi. Trong lòng vừa buồn cười, vừa cảm thấy nhẹ nhàng thở ra.
Thật ra, anh không nói với Hứa Mỹ Lam về việc bà Đại Lưu bị đột quỵ có liên quan đến anh. Cảnh tượng bà Đại Lưu cầm lưỡi hái chuẩn bị c.h.é.m vào cánh cửa ngày hôm qua làm cho trong lòng anh đột nhiên vụt ra một yểm khí. Mặc dù anh đã cố gắng hết sức để kìm nén nó lại, nhưng tất cả sự phẫn nộ của anh đối với bà Đại Lưu đều bùng phát ra.
Ngoài mặt anh nhìn có vẻ như bình tĩnh, nhưng khi đi ngang qua bà Đại Lưu, Trương Hùng vẫn không kìm lòng được mà đ.â.m một mũi kim vào eo bà ta, mũi kim nhìn bề ngoài tưởng như không có gì nhưng chỉ cần nổi giận thì m.á.u trong người sẽ chảy ngược, khi tỉnh dậy thì miệng sẽ bị méo xệch, mắt trợn ngược như bị trúng gió.
Còn về việc vì sao Trương Hùng biết chiêu thức đó, vẫn là bởi vì lúc trước khi anh còn nhỏ luôn bị người khác bắt nạt, chú Đổng đã từ trong túi kim châm lấy ra một cây kim châm bạc cho anh và chỉ cho anh cách sử dụng để bảo vệ mạng sống.
Còn cây kim châm này, lúc nào anh cũng mang theo bên người, chưa bao giờ rời khỏi người. Thật ra, lúc sáng khi chú Đổng khi nhìn thấy các triệu chứng của Đại Lưu, ông ấy cũng đã biết đó là do Trương Hùng làm, mặc dù không biết tại sao Đại Lưu lại chọc tức Trương Hùng như vậy, ông ấy vẫn giả vờ kiểm tra thử một lần.
Phương pháp châm cứu này thực ra rất dễ hoá giải, không cần dùng thuốc nhiều nhất ba ngày là có thể tự khỏi, lời này chú Đổng đương nhiên sẽ không nói ra.
Làm cho bọn họ tốn một chút tiền, chịu khổ một chút, điều này cũng gián tiếp xả giận giúp Trương Hùng.
Trương Hùng không biết những động tác nhỏ của chú Đổng, ông ấy cũng không vạch trần việc Trương Hùng đã làm đối với Đại Lưu.
Thực ra trong lòng hai người cũng đều hiểu rõ, nhưng cũng chỉ ngầm hiểu mà không nói ra mà thôi.
Bắt đầu từ ngày mai, Trương Hùng sẽ đến chỗ chú Đổng điểm danh, sau này anh cũng sẽ không phải ra đồng làm việc, Hứa Mỹ Lam nắm chặt thời gian may cho Trương Hùng hai chiếc quần khác, cô may cả quần lót bên trong cho anh.
Vừa lúc hai bộ quần áo có thể mặc thay đổi, may xong quần áo cho Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam lại đẩy nhanh tốc độ của chính mình, bởi vì có phần thưởng của trấn trên, nên cô không cần phải giải thích cho Trương Hùng biết về nguồn gốc của loại vải này.
Cô cũng rất hào phóng may cho mình hai bộ quần áo để tắm rửa thay.
Quả nhiên, người đẹp vì lụa, sau khi cả hai người mặc quần áo mới vào, trông bọn họ cũng khác hẳn.
Trương Hùng thậm chí còn lén lút đi lang thang một vòng trong thôn, khiến những người lớn tuổi đỏ mắt ghen tị, hận không thể cởi quần áo mới của anh ra và mặc vào người mình.
Chỉ trong nháy mắt, Trương Hùng đã đi theo chú Đổng học y cũng đã được một tuần. Chú Đổng đại phát từ bi cho Trương Hùng nghỉ một ngày, đương nhiên là vẫn có nhiệm vụ, vừa lúc kêu anh đến tiệm thuốc đông y mua một ít dược liệu về nhà.
“Là thật. Anh đi tìm chú Đổng. Chú Đổng vừa từ nhà bà ta trở về. Nghe nói buổi sáng đã đến giờ ăn cơm mà bà ta vẫn còn chưa rời khỏi giường. Trương Quốc Khởi kêu Tiểu Lưu đánh thức bà ta, không ngờ Tiểu Lưu vừa mở cửa ra, thì liền nhìn thấy Đại Lưu đang nằm trên mặt đất, miệng méo, mắt trợn trừng.”
Trương Hùng nghe được bát quái từ nhà chú Đổng, kể lại cho Hứa Mỹ Lam nghe một lần.
Hứa Mỹ Lam nghe xong không khỏi thổn thức thở dài, tuy nói miệng lưỡi của Đại Lưu quả thật rất đê tiện, nhưng khi sắp già rồi lại thành ra thế này, cũng thật là có chút đáng thương.
Đương nhiên, người như vậy, không đáng để Hứa Mỹ Lam thương hại, với lại cũng có một câu nói người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng hận, bà Đại Lưu chính là thuộc về loại người này!
“Người như vậy, không thể đi khắp nơi làm chuyện xấu mắng chửi người, đối với chúng ta cũng là chuyện tốt. Bà ta xấu tính như vậy, chắc chắn là gặp quả báo, anh cũng đừng buồn.”
Trương Hùng thấy trên mặt cô cũng không có chút đồng tình nào, chính mình còn được an ủi. Trong lòng vừa buồn cười, vừa cảm thấy nhẹ nhàng thở ra.
Thật ra, anh không nói với Hứa Mỹ Lam về việc bà Đại Lưu bị đột quỵ có liên quan đến anh. Cảnh tượng bà Đại Lưu cầm lưỡi hái chuẩn bị c.h.é.m vào cánh cửa ngày hôm qua làm cho trong lòng anh đột nhiên vụt ra một yểm khí. Mặc dù anh đã cố gắng hết sức để kìm nén nó lại, nhưng tất cả sự phẫn nộ của anh đối với bà Đại Lưu đều bùng phát ra.
Ngoài mặt anh nhìn có vẻ như bình tĩnh, nhưng khi đi ngang qua bà Đại Lưu, Trương Hùng vẫn không kìm lòng được mà đ.â.m một mũi kim vào eo bà ta, mũi kim nhìn bề ngoài tưởng như không có gì nhưng chỉ cần nổi giận thì m.á.u trong người sẽ chảy ngược, khi tỉnh dậy thì miệng sẽ bị méo xệch, mắt trợn ngược như bị trúng gió.
Còn về việc vì sao Trương Hùng biết chiêu thức đó, vẫn là bởi vì lúc trước khi anh còn nhỏ luôn bị người khác bắt nạt, chú Đổng đã từ trong túi kim châm lấy ra một cây kim châm bạc cho anh và chỉ cho anh cách sử dụng để bảo vệ mạng sống.
Còn cây kim châm này, lúc nào anh cũng mang theo bên người, chưa bao giờ rời khỏi người. Thật ra, lúc sáng khi chú Đổng khi nhìn thấy các triệu chứng của Đại Lưu, ông ấy cũng đã biết đó là do Trương Hùng làm, mặc dù không biết tại sao Đại Lưu lại chọc tức Trương Hùng như vậy, ông ấy vẫn giả vờ kiểm tra thử một lần.
Phương pháp châm cứu này thực ra rất dễ hoá giải, không cần dùng thuốc nhiều nhất ba ngày là có thể tự khỏi, lời này chú Đổng đương nhiên sẽ không nói ra.
Làm cho bọn họ tốn một chút tiền, chịu khổ một chút, điều này cũng gián tiếp xả giận giúp Trương Hùng.
Trương Hùng không biết những động tác nhỏ của chú Đổng, ông ấy cũng không vạch trần việc Trương Hùng đã làm đối với Đại Lưu.
Thực ra trong lòng hai người cũng đều hiểu rõ, nhưng cũng chỉ ngầm hiểu mà không nói ra mà thôi.
Bắt đầu từ ngày mai, Trương Hùng sẽ đến chỗ chú Đổng điểm danh, sau này anh cũng sẽ không phải ra đồng làm việc, Hứa Mỹ Lam nắm chặt thời gian may cho Trương Hùng hai chiếc quần khác, cô may cả quần lót bên trong cho anh.
Vừa lúc hai bộ quần áo có thể mặc thay đổi, may xong quần áo cho Trương Hùng, Hứa Mỹ Lam lại đẩy nhanh tốc độ của chính mình, bởi vì có phần thưởng của trấn trên, nên cô không cần phải giải thích cho Trương Hùng biết về nguồn gốc của loại vải này.
Cô cũng rất hào phóng may cho mình hai bộ quần áo để tắm rửa thay.
Quả nhiên, người đẹp vì lụa, sau khi cả hai người mặc quần áo mới vào, trông bọn họ cũng khác hẳn.
Trương Hùng thậm chí còn lén lút đi lang thang một vòng trong thôn, khiến những người lớn tuổi đỏ mắt ghen tị, hận không thể cởi quần áo mới của anh ra và mặc vào người mình.
Chỉ trong nháy mắt, Trương Hùng đã đi theo chú Đổng học y cũng đã được một tuần. Chú Đổng đại phát từ bi cho Trương Hùng nghỉ một ngày, đương nhiên là vẫn có nhiệm vụ, vừa lúc kêu anh đến tiệm thuốc đông y mua một ít dược liệu về nhà.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn