Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 192
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 192
“Vừa rồi mọi người có nhìn thấy không. Cô gái đó đang cầm huy chương đặc biệt do nhà nước trao tặng cho những người có công đấy!”
Trong đám người một ông cụ không nhịn được mà mở miệng hỏi thăm người bên cạnh, vừa rồi khoảng cách có chút hơi xa mà ông cụ đó lại bị cận thị, Hứa Mỹ Lam lấy huy chương ra với thời gian quá ngắn, nên ông ta cũng không nhìn thấy rõ!
Ông cụ đó vừa dứt lời, một người đàn ông khác trên n.g.ự.c có cắm cây bút máy liếc nhìn đôi nam nữ đang nằm giả c.h.ế.t trên mặt đất kia một cái, lúc này mới lộ vẻ mặt ghen tị.
“Không sai, đó chính là huy chương hạng hai, xem ra lai lịch của bọn họ cũng không nhỏ, căn bản không phải là đi theo chủ nghĩa khoái lạc, hiện tại hai vợ chồng ông Triệu này đã đá đến tấm sắt!”
Nghe vậy, đám người đối với hai người này rất đồng tình, cũng có người vui sướng khi có người gặp hoạ, nhưng lại không phải chuyện của bọn họ, sự việc không xảy ra trên người bọn họ, bọn họ cũng chỉ đem chuyện này làm thành chuyện vui mà thôi!
Nhưng cũng không ai trong số bọn họ phát hiện ra rằng, trong phòng khám có hai người giờ phút này đang nấp sau bức tường với sắc mặt nhợt nhạt đang theo dõi tất cả diễn biến này!
Bên này, ba người nhanh chóng trở về nhà, Hứa Mỹ Lam vào nhà lấy hộp thuốc ra nhờ Trương Hùng giúp chú Đổng xử lý miệng vết thương, sau đó đổ một chút nước ấm rồi đặt sang một bên.
Ngay khi vừa ngước mắt lên nhìn, liền bắt gặp gương mặt sưng đỏ của ông ấy, Hứa Mỹ Lam phải hít một hơi thật sâu, kiềm nén lại cơn giận sắp bùng phát ở trong lòng, giọng điệu cô bình tĩnh nói.
“Cha, cha nghỉ ngơi trước đi, con xuống bếp luộc cho cha hai quả trứng gà.” Nói xong, cô vội vàng đi vào phòng bếp.
Ngồi trước nồi và bếp, nhìn ngọn lửa đang cháy với đôi mắt đờ đẫn, nỗi uất ức kia ở trong lòng khiến Hứa Mỹ Lam cảm thấy buồn bực đến khó chịu!
Sở dĩ vừa rồi lại để như vậy, chính là bởi vì đây không phải là lúc để hoàn toàn thả lỏng, cho dù có báo cho cảnh sát thì mấy người cảnh sát đó cũng chỉ giáo huấn vài câu rồi thôi và thả cho bọn họ đi về nhà. Do những năm gần đây có quá nhiều người bị FPD, cái gì cũng đều phải có lý do của nó, cảnh sát không thể kiểm soát được, sự việc hôm nay chỉ là một trong hàng ngàn những lý do đó mà thôi! Nếu muốn hoàn toàn loại bỏ tình hình này, còn sẽ phải mất một thời gian nữa!
Tuy nhiên, ngoài mặt thì bọn họ cứ tính là mặc kệ, nhưng cô sẽ không bỏ qua cho người đã làm tổn thương đến chú Đổng, chờ đến khi tìm đủ được người, cùng nhau giải quyết một thể, sẵn tiện báo thù cho chú Đổng.
Trong lòng miên man suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cô cũng nghĩ ra một ý tưởng rất hay!
Sáng sớm, mọi thứ xung quanh còn rất yên tĩnh, đột nhiên từ trong sân của một ngôi nhà bước ra hai bóng người cùng với một chiếc xe đạp. Một người có thân hình mảnh khảnh một người thì lại cao lớn, làm cho người ta rất dễ dàng nhận ra là một nam một nữ.
Mà hai người này không phải ai khác, chính là Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng, vốn dĩ Hứa Mỹ Lam định chuẩn bị lẻn ra ngoài khi hai người bọn họ đang ngủ và đi đến chợ đen tìm người để điều tra chi tiết về hai người kia.
Thật không ngờ, Trương Hùng lại quá cảnh giác, dù cô có hành động nhẹ nhàng đến mấy, vẫn để cho anh phát hiện ra, vốn dĩ Hứa Mỹ Lam cũng không định đưa Trương Hùng đi cùng, nhưng lời nói của anh đã khiến cô hủy bỏ kế hoạch mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Hóa ra khi Trương Hùng đánh người đã hành hung chú Đổng một cách thô bạo kia, anh đã rắc bột theo dõi lên người anh ta mà không bị một ai phát hiện ra.
Lúc đó anh nghĩ muốn ở nơi không có người, trả thù lại cho chú Đổng, khi đã tìm được kẻ đứng sau chuyện này, ý tưởng của anh vừa lúc trùng hợp với Hứa Mỹ Lam, điều khác biệt chính là Trương Hùng đã có kế hoạch, còn cô vẫn đang trên đường tìm ra danh tính của hai người đó!
Ban đầu Hứa Mỹ Lam còn có chút không phục, nhưng sau khi thấy anh dễ dàng tìm được anh ta chỉ với một cọng cỏ gãy, trong mắt Hứa Mỹ Lam chỉ còn lại sự nể phục!
Hứa Mỹ Lam đới với phương diện y thuật còn chưa thuần thục cho lắm, cho tới bây giờ, cô cũng chỉ mới học được vài món ăn mà thôi.
Cô ấy cũng đã sớm đưa cho Trương Hùng bộ công cụ châm cứu để nghiên cứu!
Trong đám người một ông cụ không nhịn được mà mở miệng hỏi thăm người bên cạnh, vừa rồi khoảng cách có chút hơi xa mà ông cụ đó lại bị cận thị, Hứa Mỹ Lam lấy huy chương ra với thời gian quá ngắn, nên ông ta cũng không nhìn thấy rõ!
Ông cụ đó vừa dứt lời, một người đàn ông khác trên n.g.ự.c có cắm cây bút máy liếc nhìn đôi nam nữ đang nằm giả c.h.ế.t trên mặt đất kia một cái, lúc này mới lộ vẻ mặt ghen tị.
“Không sai, đó chính là huy chương hạng hai, xem ra lai lịch của bọn họ cũng không nhỏ, căn bản không phải là đi theo chủ nghĩa khoái lạc, hiện tại hai vợ chồng ông Triệu này đã đá đến tấm sắt!”
Nghe vậy, đám người đối với hai người này rất đồng tình, cũng có người vui sướng khi có người gặp hoạ, nhưng lại không phải chuyện của bọn họ, sự việc không xảy ra trên người bọn họ, bọn họ cũng chỉ đem chuyện này làm thành chuyện vui mà thôi!
Nhưng cũng không ai trong số bọn họ phát hiện ra rằng, trong phòng khám có hai người giờ phút này đang nấp sau bức tường với sắc mặt nhợt nhạt đang theo dõi tất cả diễn biến này!
Bên này, ba người nhanh chóng trở về nhà, Hứa Mỹ Lam vào nhà lấy hộp thuốc ra nhờ Trương Hùng giúp chú Đổng xử lý miệng vết thương, sau đó đổ một chút nước ấm rồi đặt sang một bên.
Ngay khi vừa ngước mắt lên nhìn, liền bắt gặp gương mặt sưng đỏ của ông ấy, Hứa Mỹ Lam phải hít một hơi thật sâu, kiềm nén lại cơn giận sắp bùng phát ở trong lòng, giọng điệu cô bình tĩnh nói.
“Cha, cha nghỉ ngơi trước đi, con xuống bếp luộc cho cha hai quả trứng gà.” Nói xong, cô vội vàng đi vào phòng bếp.
Ngồi trước nồi và bếp, nhìn ngọn lửa đang cháy với đôi mắt đờ đẫn, nỗi uất ức kia ở trong lòng khiến Hứa Mỹ Lam cảm thấy buồn bực đến khó chịu!
Sở dĩ vừa rồi lại để như vậy, chính là bởi vì đây không phải là lúc để hoàn toàn thả lỏng, cho dù có báo cho cảnh sát thì mấy người cảnh sát đó cũng chỉ giáo huấn vài câu rồi thôi và thả cho bọn họ đi về nhà. Do những năm gần đây có quá nhiều người bị FPD, cái gì cũng đều phải có lý do của nó, cảnh sát không thể kiểm soát được, sự việc hôm nay chỉ là một trong hàng ngàn những lý do đó mà thôi! Nếu muốn hoàn toàn loại bỏ tình hình này, còn sẽ phải mất một thời gian nữa!
Tuy nhiên, ngoài mặt thì bọn họ cứ tính là mặc kệ, nhưng cô sẽ không bỏ qua cho người đã làm tổn thương đến chú Đổng, chờ đến khi tìm đủ được người, cùng nhau giải quyết một thể, sẵn tiện báo thù cho chú Đổng.
Trong lòng miên man suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cô cũng nghĩ ra một ý tưởng rất hay!
Sáng sớm, mọi thứ xung quanh còn rất yên tĩnh, đột nhiên từ trong sân của một ngôi nhà bước ra hai bóng người cùng với một chiếc xe đạp. Một người có thân hình mảnh khảnh một người thì lại cao lớn, làm cho người ta rất dễ dàng nhận ra là một nam một nữ.
Mà hai người này không phải ai khác, chính là Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng, vốn dĩ Hứa Mỹ Lam định chuẩn bị lẻn ra ngoài khi hai người bọn họ đang ngủ và đi đến chợ đen tìm người để điều tra chi tiết về hai người kia.
Thật không ngờ, Trương Hùng lại quá cảnh giác, dù cô có hành động nhẹ nhàng đến mấy, vẫn để cho anh phát hiện ra, vốn dĩ Hứa Mỹ Lam cũng không định đưa Trương Hùng đi cùng, nhưng lời nói của anh đã khiến cô hủy bỏ kế hoạch mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Hóa ra khi Trương Hùng đánh người đã hành hung chú Đổng một cách thô bạo kia, anh đã rắc bột theo dõi lên người anh ta mà không bị một ai phát hiện ra.
Lúc đó anh nghĩ muốn ở nơi không có người, trả thù lại cho chú Đổng, khi đã tìm được kẻ đứng sau chuyện này, ý tưởng của anh vừa lúc trùng hợp với Hứa Mỹ Lam, điều khác biệt chính là Trương Hùng đã có kế hoạch, còn cô vẫn đang trên đường tìm ra danh tính của hai người đó!
Ban đầu Hứa Mỹ Lam còn có chút không phục, nhưng sau khi thấy anh dễ dàng tìm được anh ta chỉ với một cọng cỏ gãy, trong mắt Hứa Mỹ Lam chỉ còn lại sự nể phục!
Hứa Mỹ Lam đới với phương diện y thuật còn chưa thuần thục cho lắm, cho tới bây giờ, cô cũng chỉ mới học được vài món ăn mà thôi.
Cô ấy cũng đã sớm đưa cho Trương Hùng bộ công cụ châm cứu để nghiên cứu!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn