Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người - Chương 16
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ta Xuyên Về Quá Khứ Mang Theo Không Gian Kì Diệu Bên Người
Chương 16
“Không có việc gì, cô chỉ cần chăm sóc bản thân thật tốt là được!”
Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng nhìn nhau, sự buồn bã vừa lóe lên trong mắt người đàn ông cao to vừa rồi không thoát khỏi đôi mắt của họ.
Bất quá, dù sao đó cũng là chuyện riêng tư của người khác, anh ta không nói, bọn họ cũng không thể vạch trần vết sẹo của anh ta đúng không?
“Vị này đại ca, gặp được chính là có duyên, nếu cảm thấy đáng giá, thì vợ chồng chúng tôi mời anh một bữa cơm, coi như chúng ta làm bạn với nhau.” Trương Hùng chân thành mời.
Người đàn ông cao to này không phải loại người ba hoa, trong lòng cũng muốn làm bạn với cặp đôi này nên rất sẵn lòng đồng ý.
Trương Hùng đỡ Hứa Mỹ Lam ngồi xuống bàn, đi đến quầy gọi thêm một bát mì, vài món ăn và một chai rượu, sau đó ngồi xuống nói chuyện phiếm với người đàn ông kia.
Trong lúc trò chuyện, hai người biết được người đàn ông cao to này tên là Hứa Bưu, người khác gọi anh ta là anh Bưu, năm nay ba mươi hai tuổi, là lái xe trong đội vận chuyển.
Hứa Bưu cũng là một người đáng thương, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, từ khi có ký ức thì anh ta đã sống ở huyện, dựa vào bản lĩnh của chính mình mà xin vô làm tài xế chạy đường dài ở trong đội vận chuyển.
Bởi vì là một đứa trẻ mồ côi, nên anh ta thường rất cố chấp với đồ ăn, anh ta là một người thích thịt, không có thịt liền không vui.
Lương tháng trừ tiền ăn uống ra cũng chẳng còn bao nhiêu nhưng vì lương cao nên nhiều người giới thiệu cho anh ta đối tượng.
Sau này, anh ta nghĩ mình không còn trẻ nữa nên đã kết hôn với một người phụ nữ do bà mối giới thiệu, sau khi kết hôn, cuộc sống của anh ta bình đạm trôi qua không chút sóng gió.
Tức là mỗi khi lãnh lương, vợ anh ta sẽ là người đầu tiên đến xưởng để thanh toán lương cho anh ta.
Này cũng không có gì, chịu đựng mà qua đi, không ngờ trước đó một tháng, anh ta chạy đường dài một tháng, mệt mỏi về đến nhà thì phát hiện trong nhà đã trống không, thậm chí nhà cũng thành của người khác.
Dò hỏi xung quanh, anh ta mới biết vợ của anh ta đã bỏ trốn theo ai đó.
Nản lòng trở về nhà xưởng, lại thêm một đả kích nữa ập đến, hóa ra hôm trước cô vợ đã bỏ trốn của anh ta đã ứng trước nửa năm tiền lương với nhà xưởng.
Chỉ vì kết hôn, mà đã gây cho anh ta rất nhiều tổn thất.
Sau khi nghe Hứa Bưu kể lại, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng đều im lặng, người này dường như thực sự rất khổ sở, không hiểu sao trong lòng họ có một cảm giác cân bằng kỳ lạ.
Quả nhiên, không có đối lập liền không có tổn thương, so sánh với hai người bọn họ, mặc dù cha không thương mẹ không yêu, nhưng ít nhất bọn họ cũng có nhà có tiền, đối lập như vậy chẳng phải Hứa Bưu thảm hại hơn sao! “Anh Bưu, tại sao anh lại không tìm vợ mình sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy, ít nhất hãy lấy lại tiền chứ?”
“Tôi đương nhiên tìm?” Hứa Bưu nhấp một ngụm rượu, dùng sức lau mặt, sau đó nói tiếp.
“Đã tìm được người, nhưng trên người lại không có còn tiền, ngày thứ ba sau khi chạy trốn, tiền đã bị bọn ăn trộm lấy đi rồi. Được rồi, không nói những chuyện này nữa, chúng ta uống rượu đi.”
Hứa Bưu nâng ly rượu và chạm vào ly của Trương Hùng. Những chuyện đó đã xảy ra rồi, anh ta không có cách nào ngăn cản, tương lai anh ta vẫn phải tiếp tục, níu lấy những gì đã mất, đây không phải phong cách của anh ta.
Sau khi ăn cơm xong, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng có ấn tượng tốt về Hứa Bưu, người đàn ông này trông hung dữ, nhưng anh ta có điểm mấu chốt của mình, anh ta không phàn nàn và rất cởi mở.
Khi biết Hứa Mỹ Lam cùng họ với mình, anh ta nhất quyết muốn kết bái với Hứa Mỹ Lam, vì không thể lay động được anh ta nên đành phải sửa lại gọi là anh hai.
Bữa ăn này chủ và khách đều ăn rất tận hứng, trước khi chia tay, Hứa Mỹ Lam đã đưa cho Hứa Bưu 50 đồng tiền để giải quyết việc khẩn cấp trước, nhưng Hứa Bưu từ chối không nhận.
“Em gái, tâm ý của hai người anh nhận, tuy rằng anh cũng không có tiền đồ gì cả, nhiều năm lăn lộn ở ngoài xã hội anh quen biết cũng không ít, hai người đừng lo lắng cho anh, cứ như vậy đi, khi nào anh bận việc xong anh sẽ đến nhà các em chơi.”
Vừa nói, Hứa Bưu vừa vẫy tay, vài bước liền hòa vào đám người.
“Đẹp trai quá!” Nhìn bóng lưng tuấn tú của Hứa Bưu, trên mặt Hứa Mỹ Lam tràn đầy si mê, khiến Trương Hùng ở một bên cảm thấy rất khó chịu, sắc mặt xanh mét, anh nghiêng người, chắn tầm mắt của Hứa Mỹ Lam.
“To con như vậy, có cái gì đẹp, nếu em thích như vậy, anh cũng có thể luyện. “
“Vậy thì quên đi,” Hứa Mỹ Lam tưởng tượng ra khuôn mặt đầy râu của Trương Hùng, cánh tay và đùi đầy cơ bắp, n.g.ự.c còn to hơn cô, không khỏi rùng mình, hình ảnh đó thật là bắt mắt, cô vẫn thích cơ bụng tám múi, có cảm giác lưu sướng.
Nhìn thấy biểu tình muốn ói ra trên mặt Hứa Mỹ Lam, Trương Hùng thầm thở phào nhẹ nhõm, kỳ thực anh cũng có chút thích bộ dáng hiện tại của mình.
“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Hứa Mỹ Lam nhìn trời, không có điện thoại di động, cũng không biết mấy giờ, cô phải tìm cách mua một cái đồng hồ để đeo.
Cô nhớ rõ trước khi xuyên qua một ngày, trong túi đồ lớn mua ở đợt giảm giá ở siêu thị, hình như cô được tặng một chiếc đồng hồ có kiểu dáng cũ, khi trở về cô phải kiểm tra xem có còn ở đó hay không.
“Chúng ta đi lấy giấy đăng ký kết hôn trước, sau đó đến Cung Tiêu Xã.” Trương Hùng có mục tiêu rõ ràng, một trong những mục tiêu quan trọng nhất của anh hôm nay là lấy được giấy đăng ký kết hôn, để có thể chuyển hộ khẩu của Hứa Mỹ Lam vào sổ hộ khẩu của mình.
Hai người đi đến văn phòng đăng ký kết hôn rồi nộp tài liệu chứng mình, giấy đăng ký kết hôn nhanh chóng được làm xong.
Lợi dụng Trương Hùng không chú ý, Hứa Mỹ Lam đã bí mật đưa một nắm kẹo cứng trái cây cho người dì đã giúp họ làm thủ tục đăng ký kết hôn, tất nhiên, Hứa Mỹ Lam đã mua loại kẹo này từ chợ đầu mối trước đó. Đối với những cái khác có nhãn hiệu không phù hợp với niên đại này, Hứa Mỹ Lam sẽ không lấy ra.
Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng nhìn nhau, sự buồn bã vừa lóe lên trong mắt người đàn ông cao to vừa rồi không thoát khỏi đôi mắt của họ.
Bất quá, dù sao đó cũng là chuyện riêng tư của người khác, anh ta không nói, bọn họ cũng không thể vạch trần vết sẹo của anh ta đúng không?
“Vị này đại ca, gặp được chính là có duyên, nếu cảm thấy đáng giá, thì vợ chồng chúng tôi mời anh một bữa cơm, coi như chúng ta làm bạn với nhau.” Trương Hùng chân thành mời.
Người đàn ông cao to này không phải loại người ba hoa, trong lòng cũng muốn làm bạn với cặp đôi này nên rất sẵn lòng đồng ý.
Trương Hùng đỡ Hứa Mỹ Lam ngồi xuống bàn, đi đến quầy gọi thêm một bát mì, vài món ăn và một chai rượu, sau đó ngồi xuống nói chuyện phiếm với người đàn ông kia.
Trong lúc trò chuyện, hai người biết được người đàn ông cao to này tên là Hứa Bưu, người khác gọi anh ta là anh Bưu, năm nay ba mươi hai tuổi, là lái xe trong đội vận chuyển.
Hứa Bưu cũng là một người đáng thương, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, từ khi có ký ức thì anh ta đã sống ở huyện, dựa vào bản lĩnh của chính mình mà xin vô làm tài xế chạy đường dài ở trong đội vận chuyển.
Bởi vì là một đứa trẻ mồ côi, nên anh ta thường rất cố chấp với đồ ăn, anh ta là một người thích thịt, không có thịt liền không vui.
Lương tháng trừ tiền ăn uống ra cũng chẳng còn bao nhiêu nhưng vì lương cao nên nhiều người giới thiệu cho anh ta đối tượng.
Sau này, anh ta nghĩ mình không còn trẻ nữa nên đã kết hôn với một người phụ nữ do bà mối giới thiệu, sau khi kết hôn, cuộc sống của anh ta bình đạm trôi qua không chút sóng gió.
Tức là mỗi khi lãnh lương, vợ anh ta sẽ là người đầu tiên đến xưởng để thanh toán lương cho anh ta.
Này cũng không có gì, chịu đựng mà qua đi, không ngờ trước đó một tháng, anh ta chạy đường dài một tháng, mệt mỏi về đến nhà thì phát hiện trong nhà đã trống không, thậm chí nhà cũng thành của người khác.
Dò hỏi xung quanh, anh ta mới biết vợ của anh ta đã bỏ trốn theo ai đó.
Nản lòng trở về nhà xưởng, lại thêm một đả kích nữa ập đến, hóa ra hôm trước cô vợ đã bỏ trốn của anh ta đã ứng trước nửa năm tiền lương với nhà xưởng.
Chỉ vì kết hôn, mà đã gây cho anh ta rất nhiều tổn thất.
Sau khi nghe Hứa Bưu kể lại, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng đều im lặng, người này dường như thực sự rất khổ sở, không hiểu sao trong lòng họ có một cảm giác cân bằng kỳ lạ.
Quả nhiên, không có đối lập liền không có tổn thương, so sánh với hai người bọn họ, mặc dù cha không thương mẹ không yêu, nhưng ít nhất bọn họ cũng có nhà có tiền, đối lập như vậy chẳng phải Hứa Bưu thảm hại hơn sao! “Anh Bưu, tại sao anh lại không tìm vợ mình sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy, ít nhất hãy lấy lại tiền chứ?”
“Tôi đương nhiên tìm?” Hứa Bưu nhấp một ngụm rượu, dùng sức lau mặt, sau đó nói tiếp.
“Đã tìm được người, nhưng trên người lại không có còn tiền, ngày thứ ba sau khi chạy trốn, tiền đã bị bọn ăn trộm lấy đi rồi. Được rồi, không nói những chuyện này nữa, chúng ta uống rượu đi.”
Hứa Bưu nâng ly rượu và chạm vào ly của Trương Hùng. Những chuyện đó đã xảy ra rồi, anh ta không có cách nào ngăn cản, tương lai anh ta vẫn phải tiếp tục, níu lấy những gì đã mất, đây không phải phong cách của anh ta.
Sau khi ăn cơm xong, Hứa Mỹ Lam và Trương Hùng có ấn tượng tốt về Hứa Bưu, người đàn ông này trông hung dữ, nhưng anh ta có điểm mấu chốt của mình, anh ta không phàn nàn và rất cởi mở.
Khi biết Hứa Mỹ Lam cùng họ với mình, anh ta nhất quyết muốn kết bái với Hứa Mỹ Lam, vì không thể lay động được anh ta nên đành phải sửa lại gọi là anh hai.
Bữa ăn này chủ và khách đều ăn rất tận hứng, trước khi chia tay, Hứa Mỹ Lam đã đưa cho Hứa Bưu 50 đồng tiền để giải quyết việc khẩn cấp trước, nhưng Hứa Bưu từ chối không nhận.
“Em gái, tâm ý của hai người anh nhận, tuy rằng anh cũng không có tiền đồ gì cả, nhiều năm lăn lộn ở ngoài xã hội anh quen biết cũng không ít, hai người đừng lo lắng cho anh, cứ như vậy đi, khi nào anh bận việc xong anh sẽ đến nhà các em chơi.”
Vừa nói, Hứa Bưu vừa vẫy tay, vài bước liền hòa vào đám người.
“Đẹp trai quá!” Nhìn bóng lưng tuấn tú của Hứa Bưu, trên mặt Hứa Mỹ Lam tràn đầy si mê, khiến Trương Hùng ở một bên cảm thấy rất khó chịu, sắc mặt xanh mét, anh nghiêng người, chắn tầm mắt của Hứa Mỹ Lam.
“To con như vậy, có cái gì đẹp, nếu em thích như vậy, anh cũng có thể luyện. “
“Vậy thì quên đi,” Hứa Mỹ Lam tưởng tượng ra khuôn mặt đầy râu của Trương Hùng, cánh tay và đùi đầy cơ bắp, n.g.ự.c còn to hơn cô, không khỏi rùng mình, hình ảnh đó thật là bắt mắt, cô vẫn thích cơ bụng tám múi, có cảm giác lưu sướng.
Nhìn thấy biểu tình muốn ói ra trên mặt Hứa Mỹ Lam, Trương Hùng thầm thở phào nhẹ nhõm, kỳ thực anh cũng có chút thích bộ dáng hiện tại của mình.
“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Hứa Mỹ Lam nhìn trời, không có điện thoại di động, cũng không biết mấy giờ, cô phải tìm cách mua một cái đồng hồ để đeo.
Cô nhớ rõ trước khi xuyên qua một ngày, trong túi đồ lớn mua ở đợt giảm giá ở siêu thị, hình như cô được tặng một chiếc đồng hồ có kiểu dáng cũ, khi trở về cô phải kiểm tra xem có còn ở đó hay không.
“Chúng ta đi lấy giấy đăng ký kết hôn trước, sau đó đến Cung Tiêu Xã.” Trương Hùng có mục tiêu rõ ràng, một trong những mục tiêu quan trọng nhất của anh hôm nay là lấy được giấy đăng ký kết hôn, để có thể chuyển hộ khẩu của Hứa Mỹ Lam vào sổ hộ khẩu của mình.
Hai người đi đến văn phòng đăng ký kết hôn rồi nộp tài liệu chứng mình, giấy đăng ký kết hôn nhanh chóng được làm xong.
Lợi dụng Trương Hùng không chú ý, Hứa Mỹ Lam đã bí mật đưa một nắm kẹo cứng trái cây cho người dì đã giúp họ làm thủ tục đăng ký kết hôn, tất nhiên, Hứa Mỹ Lam đã mua loại kẹo này từ chợ đầu mối trước đó. Đối với những cái khác có nhãn hiệu không phù hợp với niên đại này, Hứa Mỹ Lam sẽ không lấy ra.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Hoàn