Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng - Chương 82:
Chương trước- Chương 1:C1
- Chương 2:C2
- Chương 3:C3
- Chương 4:C4
- Chương 5:C5
- Chương 6:C6
- Chương 7:C7
- Chương 8:C8
- Chương 9:C9
- Chương 10:C10
- Chương 11:C11
- Chương 12:C12
- Chương 13:C13
- Chương 14:C14
- Chương 15:C15
- Chương 16:16
- Chương 17:C17
- Chương 18:C18
- Chương 19:C19
- Chương 20:C20
- Chương 21:C21
- Chương 22:C22
- Chương 23:C23
- Chương 24:C24
- Chương 25:C25
- Chương 26:C26
- Chương 27:C27
- Chương 28:C28
- Chương 29:C29
- Chương 30:C30
- Chương 31:C31
- Chương 32:C32
- Chương 33:C33
- Chương 34:C34
- Chương 35:C35
- Chương 36:C36
- Chương 37:C37
- Chương 38:C38
- Chương 39:C39
- Chương 40:C40
- Chương 41:C41
- Chương 42:C42
- Chương 43:C43
- Chương 44:C44
- Chương 45:C45
- Chương 46:C46
- Chương 47:C47
- Chương 48:C48
- Chương 49:C49
- Chương 50:C50
- Chương 51:C51
- Chương 52:C52
- Chương 53:C53
- Chương 54:
- Chương 55:
- Chương 56:
- Chương 57:
- Chương 58:
- Chương 59:
- Chương 60:
- Chương 61:
- Chương 62:
- Chương 63:
- Chương 64:
- Chương 65:
- Chương 66:
- Chương 67:
- Chương 68:
- Chương 69:
- Chương 70:
- Chương 71:
- Chương 72:
- Chương 73:
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77:
- Chương 78:
- Chương 79:
- Chương 80:
- Chương 81:
- Chương 82:
- Chương 83:
- Chương 84:
- Chương 85:
- Chương 86:
- Chương 87:
- Chương 88:
- Chương 89:
- Chương 90:
- Chương 91:
- Chương 92:
- Chương 93:
- Chương 94:
- Chương 95:
- Chương 96:
- Chương 97:
- Chương 98:
- Chương 99:
- Chương 100:
- Chương 101:
- Chương 102:
- Chương 103:
- Chương 104:
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107:
- Chương 108:
- Chương 109:
- Chương 110:
- Chương 111:
- Chương 112:
- Chương 113:
- Chương 114:
- Chương 115:
- Chương 116:
- Chương 117:
- Chương 118:
- Chương 119:
- Chương 120:
- Chương 121:
- Chương 122:
- Chương 123:
- Chương 124:
- Chương 125:
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128:
- Chương 129:
- Chương 130:
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Chương 82:
Uyển Tình giật mình, muốn nói mình phải về nhà, do dự một chút nhịn xuống. Lúc này nói, không thể nghi ngờ đổ thêm dầu vào lửa. Chờ hầu hạ hắn thư thái, tỷ lệ thành công lớn một chút......
Mục Thiên Dương phát hiện phản ứng của cô, biết suy nghĩ trong lòng cô, muốn nói cho cô biết, chỉ cần cô ngoan ngoãn, ngày mai hắn có thể thả cô về nhà. Nhịn cả tháng, hắn còn nhịn được, chỉ cần cô nghe lời, biết khi nào nên trở lại bên người hắn.
Nhưng hắn chung quy cũng không nói gì. Hắn không thể mất thể diện.
Đúng lúc này, cánh cửa bị mở ra. Hai người hoảng sợ, Uyển Tình thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hoàn hảo Mục Thiên Dương đúng lúc đè cô lại. Tuy rằng bọn họ tư thế ái muội, nhưng tốt xấu, quần áo thoạt nhìn đều còn chỉnh tề.
Hai người ngẩng đầu, thấy Thiên Tuyết.
Thiên Tuyết nhướng mày, đóng cửa thật nhanh, gầm nhẹ: "Các người điên rồi phải không? Đây là Mục gia, còn là thư phòng của gia gia!"
Uyển Tình sắc mặt trắng nhợt, thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Thư phòng của Mục lão thái gia?
Mục Thiên Dương gắt gao giữ chặt cô lại: "Đừng nhúc nhích! Em muốn một thứ gì đó tràn ra ngoài bị Thiên Tuyết thấy sao?"
"Anh......" Uyển Tình hít sâu một hơi, chỉ vào hắn thiếu chút nữa thở không nổi. Cô ngã ngồi trên sô pha, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, "Mục Thiên Dương! Anh còn biết xấu hổ không?"
"Đi ra ngoài!" Mục Thiên Dương bạc môi khẽ mở, cúi đầu mà phun ra hai chữ.
Thiên Tuyết trừng mắt lớn, giống như không kịp phản ứng lại.
"Đi ra ngoài." Mục Thiên Dương trầm thấp mà hữu lực lặp lại.
" Hai người các ngươi hỗn đản!" Thiên Tuyết chửi nhỏ một tiếng, xoay người bước đi, bất quá giúp bọn hắn khóa cửa lại.
Mục Thiên Dương nhẹ nhàng thở ra, nhẹ vỗ về cổ của Uyển Tình: "Bảo bối, nhanh cắn chặt khớp hàm một chút."
"Cái gì?"
"Em không cảm giác được sao?" Mục Thiên Dương đỉnh đỉnh đầu.
"Anh......" Hắn cư nhiên lại vừa cứng!
"Bị người khác bắt gặp, thật sự rất kích thích." Mục Thiên Dương nói bên tai cô, "Chẳng lẽ em không có sao? Anh cảm giác giống như bên trong đang co rụt lại co rụt lại......"
"Đừng nói......"
Mục Thiên Dương cười một tiếng, liền ôm eo nhỏ của cô động. Lần này, so với vừa rồi còn lâu hơn. Xong việc một lúc sau, hắn lấy khăn tay lau mình sạch sẽ, thấy phía dưới cô co rụt lại để phun đồ vật mình lưu lại, mượn khăn tay chà lau qua ngăn chặn cho cô.
"Anh làm gì thế?" Uyển Tình hoảng sợ kêu lên.
"Ngoan, nơi này không thể ném rác, anh chặn trước cho em, để khỏi chảy ra, chính em đi đến phòng tắm của Thiên Tuyết xử lý một chút."
"Tôi......" Uyển Tình nhìn hắn cầu cứu, gắt gao nắm lấy áo hắn, "Thiên Dương...... Anh không cần như vậy...... Tôi sai rồi, anh đừng như vậy......"
"Tốt lắm tốt lắm......" Mục Thiên Dương thấy cô khóc, trong lòng tê rần, vội vàng ôm lấy cô, vỗ nhẹ vai cô an ủi, "Anh đây mang em đến phòng anh."
Giúp đỡ cô vừa đi, chân cô lại mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xuống. Hắn vội vàng ôm lấy cô, đi tới cửa, mở cửa trước, nhìn nhìn, xác định không có người, mới ôm lấy cô bước đi lên lầu ba, vào phòng mình.
Đi vào phòng tắm, hắn buông cô ra, cởi lễ phục của cô thật nhanh.
Uyển Tình che: "Anh muốn làm gì?"
"Nghe lời, không có chuẩn bị đồ cho em, cởi ra mới không bị ướt." Cởi quần áo, hắn hỏi, " Anh giúp em hay là em tự làm?"
"Tôi tự làm!" Uyển Tình vội vàng nói.
Hắn gật gật đầu, nhìn cô một cái, mang theo lễ phục của cô rời khỏi phòng tắm. Cầm quần áo ném ở trên giường, hắn cầm lấy di động nhanh chóp gọi cho một người: "Em tới phòng anh một chút."
Mấy phút sau, trên cửa truyền đến tiếng đập cửa, gõ dưới ba lần, người tới tự mở cửa tiến vào, là Thiên Tuyết.
Thiên Tuyết sắc mặt hờn giận: "Tại sao?!"
"Chốc nữa em mang Uyển Tình đi xuống. Nếu có người phát hiện cô ấy đã từng rời đi, em tìm đại một lý do nào đó là được rồi."
"Anh nghĩ rằng em sao tìm được đến đó?" Thiên Tuyết ngồi xuống bên giường, thấy một cái váy màu xanh biếc trên giường, lập tức nhận ra là đồ Uyển Tình vừa mới mặc, thầm nghĩ bọn họ rốt cuộc làm điên cuồng đến cỡ nào? Sau khi cô rời đi đã qua bốn mươi phút, có thể nào bọn họ lại làm một lần nữa, hay là một đường từ thư phòng gia gia làm đến nơi này?
"Sao tìm được?" Mục Thiên Dương cởi quần áo bị Uyển Tình níu kéo tạo thành nhiều nếp nhăn, mở tủ quần áo ra thay một bộ khác.
"Anh không phải dẫn theo người đến? Cô ta với chị Mĩ Na không hợp! Mẹ tuy rằng thích chị Mĩ Na, nhưng cô ta là người anh tự mình mang về, cũng không dễ can thiệp, sợ nháo ra chuyện, cũng chỉ có thể gọi người đi tìm anh. Sau đó tôi phát hiện Uyển Tình không ở đó, chỉ sợ anh đem cô ấy tha đi rồi, nếu bị người gặp được chuyện kia còn náo loạn đến đâu? Yến hội sinh nhật của em, cũng không nên có chuyện gièm pha gì! Phía bên này có người nói anh đi tiếp điện thoại của công ty để xử lý công sự, còn Uyển Tình bên kia có người thấy mặt cô màu không đúng, nghĩ là cô sinh bệnh, tôi liền nhân cơ hội nói là tôi an bài cho cô đi nghỉ ngơi."
"Ừ...... Không tồi." Uyển Tình vừa mới bị hắn hung hăng yêu hai lần, sắc mặt đích xác có điểm không đúng, trong chốc lát bị người thấy, cũng sẽ không biết là mình đang nói dối.
Thiên Tuyết bất mãn thở dài: "Anh không thể chịu một chút sao? May mắn lúc ấy đi vào chính là tôi!"
"Đó là thư phòng của gia gia, trừ bỏ hai chúng ta, còn không có người dám tự tiện đi vào."
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng, Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, cầm lấy váy trên giường, đi đến cạnh cửa gõ hai cái: "Mở cửa."
Uyển Tình tránh ở phía sau cửa, nhẹ nhàng kéo ra một khe hở nhỏ, nâng hai mắt hoảng sợ lên nhìn hắn. Hắn đưa váy cho cô, trên mặt là sự lười biếng sau khi được thỏa mãn dục vọng: "Từ từ sẽ đến, đừng nóng vội."
Uyển Tình tiếp nhận váy, đóng cửa lại. Vốn muốn khóa lại, do dự một chút, không dám. Nếu như bị hắn nghe thấy được, khẳng định sẽ không vui.
Vừa rồi âm thanh nghe thấy giống như của Thiên Tuyết, Thiên Tuyết ở bên ngoài sao? Uyển Tình thay quần áo thật nhanh, phát hiện tóc mình có chút loạn, trang điểm cũng có chút nhòe đi, nhìn nhìn bồn rửa tay, đều là các sản phẩm dưỡng da dành cho nam gì đó, cũng không có cách nào khác sửa sang lại, chỉ có thể đi ra ngoài.
Mục Thiên Dương phát hiện phản ứng của cô, biết suy nghĩ trong lòng cô, muốn nói cho cô biết, chỉ cần cô ngoan ngoãn, ngày mai hắn có thể thả cô về nhà. Nhịn cả tháng, hắn còn nhịn được, chỉ cần cô nghe lời, biết khi nào nên trở lại bên người hắn.
Nhưng hắn chung quy cũng không nói gì. Hắn không thể mất thể diện.
Đúng lúc này, cánh cửa bị mở ra. Hai người hoảng sợ, Uyển Tình thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hoàn hảo Mục Thiên Dương đúng lúc đè cô lại. Tuy rằng bọn họ tư thế ái muội, nhưng tốt xấu, quần áo thoạt nhìn đều còn chỉnh tề.
Hai người ngẩng đầu, thấy Thiên Tuyết.
Thiên Tuyết nhướng mày, đóng cửa thật nhanh, gầm nhẹ: "Các người điên rồi phải không? Đây là Mục gia, còn là thư phòng của gia gia!"
Uyển Tình sắc mặt trắng nhợt, thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Thư phòng của Mục lão thái gia?
Mục Thiên Dương gắt gao giữ chặt cô lại: "Đừng nhúc nhích! Em muốn một thứ gì đó tràn ra ngoài bị Thiên Tuyết thấy sao?"
"Anh......" Uyển Tình hít sâu một hơi, chỉ vào hắn thiếu chút nữa thở không nổi. Cô ngã ngồi trên sô pha, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, "Mục Thiên Dương! Anh còn biết xấu hổ không?"
"Đi ra ngoài!" Mục Thiên Dương bạc môi khẽ mở, cúi đầu mà phun ra hai chữ.
Thiên Tuyết trừng mắt lớn, giống như không kịp phản ứng lại.
"Đi ra ngoài." Mục Thiên Dương trầm thấp mà hữu lực lặp lại.
" Hai người các ngươi hỗn đản!" Thiên Tuyết chửi nhỏ một tiếng, xoay người bước đi, bất quá giúp bọn hắn khóa cửa lại.
Mục Thiên Dương nhẹ nhàng thở ra, nhẹ vỗ về cổ của Uyển Tình: "Bảo bối, nhanh cắn chặt khớp hàm một chút."
"Cái gì?"
"Em không cảm giác được sao?" Mục Thiên Dương đỉnh đỉnh đầu.
"Anh......" Hắn cư nhiên lại vừa cứng!
"Bị người khác bắt gặp, thật sự rất kích thích." Mục Thiên Dương nói bên tai cô, "Chẳng lẽ em không có sao? Anh cảm giác giống như bên trong đang co rụt lại co rụt lại......"
"Đừng nói......"
Mục Thiên Dương cười một tiếng, liền ôm eo nhỏ của cô động. Lần này, so với vừa rồi còn lâu hơn. Xong việc một lúc sau, hắn lấy khăn tay lau mình sạch sẽ, thấy phía dưới cô co rụt lại để phun đồ vật mình lưu lại, mượn khăn tay chà lau qua ngăn chặn cho cô.
"Anh làm gì thế?" Uyển Tình hoảng sợ kêu lên.
"Ngoan, nơi này không thể ném rác, anh chặn trước cho em, để khỏi chảy ra, chính em đi đến phòng tắm của Thiên Tuyết xử lý một chút."
"Tôi......" Uyển Tình nhìn hắn cầu cứu, gắt gao nắm lấy áo hắn, "Thiên Dương...... Anh không cần như vậy...... Tôi sai rồi, anh đừng như vậy......"
"Tốt lắm tốt lắm......" Mục Thiên Dương thấy cô khóc, trong lòng tê rần, vội vàng ôm lấy cô, vỗ nhẹ vai cô an ủi, "Anh đây mang em đến phòng anh."
Giúp đỡ cô vừa đi, chân cô lại mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xuống. Hắn vội vàng ôm lấy cô, đi tới cửa, mở cửa trước, nhìn nhìn, xác định không có người, mới ôm lấy cô bước đi lên lầu ba, vào phòng mình.
Đi vào phòng tắm, hắn buông cô ra, cởi lễ phục của cô thật nhanh.
Uyển Tình che: "Anh muốn làm gì?"
"Nghe lời, không có chuẩn bị đồ cho em, cởi ra mới không bị ướt." Cởi quần áo, hắn hỏi, " Anh giúp em hay là em tự làm?"
"Tôi tự làm!" Uyển Tình vội vàng nói.
Hắn gật gật đầu, nhìn cô một cái, mang theo lễ phục của cô rời khỏi phòng tắm. Cầm quần áo ném ở trên giường, hắn cầm lấy di động nhanh chóp gọi cho một người: "Em tới phòng anh một chút."
Mấy phút sau, trên cửa truyền đến tiếng đập cửa, gõ dưới ba lần, người tới tự mở cửa tiến vào, là Thiên Tuyết.
Thiên Tuyết sắc mặt hờn giận: "Tại sao?!"
"Chốc nữa em mang Uyển Tình đi xuống. Nếu có người phát hiện cô ấy đã từng rời đi, em tìm đại một lý do nào đó là được rồi."
"Anh nghĩ rằng em sao tìm được đến đó?" Thiên Tuyết ngồi xuống bên giường, thấy một cái váy màu xanh biếc trên giường, lập tức nhận ra là đồ Uyển Tình vừa mới mặc, thầm nghĩ bọn họ rốt cuộc làm điên cuồng đến cỡ nào? Sau khi cô rời đi đã qua bốn mươi phút, có thể nào bọn họ lại làm một lần nữa, hay là một đường từ thư phòng gia gia làm đến nơi này?
"Sao tìm được?" Mục Thiên Dương cởi quần áo bị Uyển Tình níu kéo tạo thành nhiều nếp nhăn, mở tủ quần áo ra thay một bộ khác.
"Anh không phải dẫn theo người đến? Cô ta với chị Mĩ Na không hợp! Mẹ tuy rằng thích chị Mĩ Na, nhưng cô ta là người anh tự mình mang về, cũng không dễ can thiệp, sợ nháo ra chuyện, cũng chỉ có thể gọi người đi tìm anh. Sau đó tôi phát hiện Uyển Tình không ở đó, chỉ sợ anh đem cô ấy tha đi rồi, nếu bị người gặp được chuyện kia còn náo loạn đến đâu? Yến hội sinh nhật của em, cũng không nên có chuyện gièm pha gì! Phía bên này có người nói anh đi tiếp điện thoại của công ty để xử lý công sự, còn Uyển Tình bên kia có người thấy mặt cô màu không đúng, nghĩ là cô sinh bệnh, tôi liền nhân cơ hội nói là tôi an bài cho cô đi nghỉ ngơi."
"Ừ...... Không tồi." Uyển Tình vừa mới bị hắn hung hăng yêu hai lần, sắc mặt đích xác có điểm không đúng, trong chốc lát bị người thấy, cũng sẽ không biết là mình đang nói dối.
Thiên Tuyết bất mãn thở dài: "Anh không thể chịu một chút sao? May mắn lúc ấy đi vào chính là tôi!"
"Đó là thư phòng của gia gia, trừ bỏ hai chúng ta, còn không có người dám tự tiện đi vào."
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng, Mục Thiên Dương nhìn thoáng qua, cầm lấy váy trên giường, đi đến cạnh cửa gõ hai cái: "Mở cửa."
Uyển Tình tránh ở phía sau cửa, nhẹ nhàng kéo ra một khe hở nhỏ, nâng hai mắt hoảng sợ lên nhìn hắn. Hắn đưa váy cho cô, trên mặt là sự lười biếng sau khi được thỏa mãn dục vọng: "Từ từ sẽ đến, đừng nóng vội."
Uyển Tình tiếp nhận váy, đóng cửa lại. Vốn muốn khóa lại, do dự một chút, không dám. Nếu như bị hắn nghe thấy được, khẳng định sẽ không vui.
Vừa rồi âm thanh nghe thấy giống như của Thiên Tuyết, Thiên Tuyết ở bên ngoài sao? Uyển Tình thay quần áo thật nhanh, phát hiện tóc mình có chút loạn, trang điểm cũng có chút nhòe đi, nhìn nhìn bồn rửa tay, đều là các sản phẩm dưỡng da dành cho nam gì đó, cũng không có cách nào khác sửa sang lại, chỉ có thể đi ra ngoài.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1:C1
- Chương 2:C2
- Chương 3:C3
- Chương 4:C4
- Chương 5:C5
- Chương 6:C6
- Chương 7:C7
- Chương 8:C8
- Chương 9:C9
- Chương 10:C10
- Chương 11:C11
- Chương 12:C12
- Chương 13:C13
- Chương 14:C14
- Chương 15:C15
- Chương 16:16
- Chương 17:C17
- Chương 18:C18
- Chương 19:C19
- Chương 20:C20
- Chương 21:C21
- Chương 22:C22
- Chương 23:C23
- Chương 24:C24
- Chương 25:C25
- Chương 26:C26
- Chương 27:C27
- Chương 28:C28
- Chương 29:C29
- Chương 30:C30
- Chương 31:C31
- Chương 32:C32
- Chương 33:C33
- Chương 34:C34
- Chương 35:C35
- Chương 36:C36
- Chương 37:C37
- Chương 38:C38
- Chương 39:C39
- Chương 40:C40
- Chương 41:C41
- Chương 42:C42
- Chương 43:C43
- Chương 44:C44
- Chương 45:C45
- Chương 46:C46
- Chương 47:C47
- Chương 48:C48
- Chương 49:C49
- Chương 50:C50
- Chương 51:C51
- Chương 52:C52
- Chương 53:C53
- Chương 54:
- Chương 55:
- Chương 56:
- Chương 57:
- Chương 58:
- Chương 59:
- Chương 60:
- Chương 61:
- Chương 62:
- Chương 63:
- Chương 64:
- Chương 65:
- Chương 66:
- Chương 67:
- Chương 68:
- Chương 69:
- Chương 70:
- Chương 71:
- Chương 72:
- Chương 73:
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77:
- Chương 78:
- Chương 79:
- Chương 80:
- Chương 81:
- Chương 82:
- Chương 83:
- Chương 84:
- Chương 85:
- Chương 86:
- Chương 87:
- Chương 88:
- Chương 89:
- Chương 90:
- Chương 91:
- Chương 92:
- Chương 93:
- Chương 94:
- Chương 95:
- Chương 96:
- Chương 97:
- Chương 98:
- Chương 99:
- Chương 100:
- Chương 101:
- Chương 102:
- Chương 103:
- Chương 104:
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107:
- Chương 108:
- Chương 109:
- Chương 110:
- Chương 111:
- Chương 112:
- Chương 113:
- Chương 114:
- Chương 115:
- Chương 116:
- Chương 117:
- Chương 118:
- Chương 119:
- Chương 120:
- Chương 121:
- Chương 122:
- Chương 123:
- Chương 124:
- Chương 125:
- Chương 126:
- Chương 127:
- Chương 128:
- Chương 129:
- Chương 130: