Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Quét Ngang Trò Chơi Kinh Dị - Chương 121
Chương trước- Chương 1: Mới vào
- Chương 2: Lạc
- Chương 3: Sự lựa chọn đầu tiên
- Chương 4: Tôi vừa nảy ra một ý tưởng rất táo bạo
- Chương 5: Cạm bẫy miễn phí
- Chương 6: Vòng lựa chọn thứ hai (p1)
- Chương 7: Vòng lựa chọn thứ hai (p2)
- Chương 8: Đại nguy cơ
- Chương 9: Cướp đoạt
- Chương 10: Chúng ta vẫn còn cơ hội.
- Chương 11: Vòng lựa chọn thứ ba
- Chương 12: Nghèo đói không thể hạn chế trí tưởng tượng của tôi.
- Chương 13: Qua cửa
- Chương 14: Trạm dừng chân của người chơi.
- Chương 15: Hình tượng mới của Lạc.
- Chương 16: Lục đạo suối nước nóng [1]
- Chương 17: Cô ấy
- Chương 18: Mười năm trước.
- Chương 19: App
- Chương 20: Cuộc gọi ma quái.
- Chương 21: Năm đó.
- Chương 22: Oan có đầu nợ có chủ.
- Chương 23: Nguyên nhân chết.
- Chương 24: Phá hủy
- Chương 25: Trong sương mù (1)
- Chương 25-2: Trong sương mù (2)
- Chương 25-3: Trong sương mù (3)
- Chương 25-4: Trong sương mù (4)
- Chương 26: Ở lại đi.
- Chương 27: Cuối cùng cũng qua cửa.
- Chương 28: Nam nhân khiến trò chơi phải thay đổi quy tắc.
- Chương 29: Trang viên phu nhân Bella.
- Chương 30: Tiệc tối.
- Chương 31: Đêm
- Chương 32: Căn phòng khép kín.
- Chương 34: Mật thất da người.
- Chương 35: Bữa tối cuối cùng.
- Chương 36: Edmond
- Chương 37: Khế ước Otia.
- Chương 38: Đây là một con dao găm tẩm độc.
- Chương 39: Nhân danh tình yêu và công lý, tiêu diệt ngươi.
- Chương 40: Bạn cảm nhận được sự hạnh phúc của nghèo khó.
- Chương 41: Thông quan
- Chương 42: Người chơi trung cấp
- Chương 43: Nhiệm vụ hiện thực
- Chương 44: Nhiệm vụ hiện thực 2
- Chương 45: Nhiệm vụ hiện thực (3)
- Chương 46: Nhiệm vụ hiện thực ( 4 )
- Chương 47: Chung cư số 404
- Chương 48: Bóng cao su nhỏ
- Chương 49: Hàng xóm
- Chương 50: Âm thầm quan sát
- Chương 51: Cá trích đóng hộp trộn sầu riêng
- Chương 52: TV cũ
- Chương 53: Máy giặt
- Chương 54: Phòng tắm
- Chương 55: Hẹn nhau nhé
- Chương 56: Phòng
- Chương 57: Hành lang
- Chương 58: Phòng bếp
- Chương 59: Lầu 5
- Chương 60: Gặp lại
- Chương 61: Mạt chược
- Chương 62: Ống heo của người bạn nhỏ không biết tên
- Chương 63: Một đồng tiền
- Chương 64: Nhặt ve chai
- Chương 65: Qua cửa 404
- Chương 66: Điều tra
- Chương 67: Đi hóng gió
- Chương 68: Khách sạn Ái Ái
- Chương 69: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ
- Chương 70: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (2)
- Chương 71: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (3)
- Chương 72: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (4)
- Chương 73: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (5)
- Chương 74: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (6)
- Chương 75: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (7)
- Chương 76: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (8)
- Chương 77: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (9)
- Chương 78: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (10)
- Chương 79: Cuối cùng cũng có thịt ăn
- Chương 80: Túc địch
- Chương 81: Ông hiểu lầm rồi
- Chương 82: Trạm tàu điện ngầm số 13
- Chương 83: Trạm tàu điện ngầm số 13 (2)
- Chương 84: Trạm tàu điện ngầm số 13 (3)
- Chương 86: Trạm tàu điện ngầm số 13 (5)
- Chương 87: Trạm tàu điện ngầm số 13 (6)
- Chương 88: Trạm tàu điện ngầm số 13 (7)
- Chương 89: Trạm tàu điện ngầm số 13 (8)
- Chương 90: Trạm tàu điện ngầm số 13 (9)
- Chương 91: Trạm tàu điện ngầm số 13 (10)
- Chương 92: Trạm tàu điện ngầm số 13 (11)
- Chương 93: Trạm tàu điện ngầm số 13 (12)
- Chương 94: Xương của Dalit*
- Chương 95: Quà tặng
- Chương 96: Thằng ngốc mới đi mở vé rút thăm trúng thưởng
- Chương 97: Tuyết Chước
- Chương 98: Phòng làm việc trò chơi Death
- Chương 99: Phòng làm việc trò chơi Death (2)
- Chương 100: Phòng làm việc trò chơi Death (3)
- Chương 101: Phòng làm việc trò chơi Death (4)
- Chương 102: Phòng làm việc trò chơi Death (5)
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113: Quan trọng là khí thế
- Chương 114: Kinh doanh ở giữa ăn phí chênh lệch
- Chương 115: Bạo quân
- Chương 116: Lịch sử đen tối
- Chương 117: Tới chơi
- Chương 118: Học viện Coriff
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132: Người chơi cao cấp
- Chương 133: Sinh nhật
- Chương 134: Bánh kem
- Chương 135: Kịch bản
- Chương 136: Du lịch
- Chương 137: Biến cố
- Chương 138: Minh Nguyệt Quán
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154: Chiếc hộp Pandora
- Chương 155: Rượu
- Chương 156: Tất cả tựa hồ đều là ngoài ý muốn
- Chương 157: Hoa Giáp
- Chương 158: Nghi hoặc đến từ linh hồn
- Chương 159: Tàu Endymion*
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173: Mộng
- Chương 174: Hẹn hò
- Chương 175: Ba ngày sau gặp
- Chương 176: Tiếng ca của Sarah
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189: Đảo
- Chương 190: Cáo biệt
- Chương 191: Thích giúp đỡ mọi người
- Chương 192: Phản kích
- Chương 193: Cầu thang
- Chương 194: Chăn thả
- Chương 195: Hẹn gặp lại
- Chương 196: Anh hùng
- Chương 197: Trung tâm
- Chương 198: Hoàn cảnh xấu của cẩu độc thân
- Chương 199: End
- Chương 200: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (1)
- Chương 201: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (2)
- Chương 202: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (3)
- Chương 203: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (4)
- Chương 204: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (5)
- Chương 205: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (1)
- Chương 206: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (2)
- Chương 207: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (3)
- Chương 208: Phiên ngoại 3: Hậu trường
- Chương 209: Phiên ngoại 4: Kỳ Ninh và Sầm Duy
- Chương 210: Phiên ngoại 5: Cẩu Đản
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Quét Ngang Trò Chơi Kinh Dị
Chương 121
Tiêu Lam đang chờ động tác kế tiếp của mình trong mơ.
Lại cảm giác được hết thảy xung quanh đang nhanh chóng thối lui, tựa hồ chính là trong giây lát, trước mắt cậu chỉ còn lại một mảnh hắc ám.
“Tí tách ——”
Hình như có chất lỏng gì đó lạnh băng nhỏ giọt lên mặt cậu.
Cảm nhận được lạnh băng trên mặt, cậu mơ mơ màng màng mà nghĩ: Chẳng lẽ là các bạn học rốt cuộc nhịn không được lấy nước hắt cho mình tỉnh?
Tiêu Lam bỗng nhiên mở mắt.
Đập vào mắt chính là trần nhà phong cách Gothic của học viện Coriff, cao ngất, tinh xảo mà lạnh băng.
Duy nhất khác biệt chính là giờ phút này trên trần nhà xuất hiện một mảng vệt nước, vệt nước hình dạng bất quy tắc mà kéo dài ra, hợp thành chữ viết:
【 BÀ ẤY ĐIÊN RỒI 】
【 MÁU MÁU MÁU 】
Vừa mới nhỏ giọt trên mặt Tiêu Lam hẳn chính là nước tạo thành chữ viết này.
Ngay vào lúc cậu nhìn chăm chú, mấy chữ này cứ như bị bốc hơi, chậm rãi mờ dần đi, cuối cùng biến mất.
Tiêu Lam duỗi tay sờ soạng vệt nước trên mặt mình một phen, đem ngón tay đặt ở chóp mũi ngửi ngửi thử.
Một mùi không dễ ngửi cho lắm truyền đến, như là đến từ loại nước nào đó bị ứ đọng, mùi bùn đất hỗn tạp với mùi tanh của tảo, làm mùi nước trở nên quái quái.
Là ai lưu lại chữ viết?
Bên trên viết “bà ấy” lại là chỉ ai?
Tiêu Lam xoay người ngồi dậy, quan sát một chút phòng mình, cũng không có dấu vết bị xâm lấn, những chữ viết đó tựa như trống rỗng mà xuất hiện.
Nhưng trong trò chơi xuất hiện loại tình huống này cũng không làm người ta kinh ngạc bao nhiêu.
Tạm thời tìm không thấy manh mối dư thừa, rửa mặt xong, Tiêu Lam thay đồng phục, rời phòng ngủ.
——
Bữa sáng qua đi, Tiêu Lam đi đến phòng học tiết đầu tiên của cậu.
Lúc này cách giờ học còn một chút nữa, bọn học sinh đến trước thời gian lại ăn không ngồi rồi bắt đầu lén lút ngồi tám mấy chuyện thị phi trong trường học. Bởi vì bọn học sinh học viện Coriff đều không phải thống nhất vào trường cùng lúc, bọn họ tám với nhau chung quy có thể tìm được bạn học chưa từng nghe chuyện đến làm người nghe.
Mới vừa vào học, thoạt nhìn trắng nõn lại tuấn tú - bạn học mới Tiêu Lam, chính là một lựa chọn không tồi.
Ba bạn học đi lại gần đây, bọn họ để sát vào Tiêu Lam, trong mắt đều là du͙ƈ vọиɠ truyền bá chuyện bà tám.
“Hê~ cậu là vừa mới nhập học đúng không, cậu lớn lên cũng thật đẹp, ngày hôm qua tôi chú ý tới cậu rồi.” Một cô bé tóc đỏ cười, dẫn đầu mở miệng.
“Chào mọi người, tôi tên là Tiêu Lam.” Tiêu Lam cũng mỉm cười lại với bọn họ, thoạt nhìn lễ phép lại vô hại.
Ba cái học sinh cũng tự giới thiệu.
Tiếp theo, bọn họ trao đổi ánh mắt một chút, một người trong đó hứng thú bừng bừng mà nói: “Cậu biết về mấy tin đồn trong học viện không?”
Tiêu Lam phối hợp mà lắc đầu, đồng thời trong mắt hàm chứa chờ mong nhìn đối phương, làm đủ một bộ tràn ngập lòng hiếu kỳ.
Tức khắc, ba cô cậu nhóc thiếu niên cứ như là tìm được bảo tàng, ngồi xuống gần cậu: “Bọn này đây liền cho phổ cập khoa học một chút cho cậu.”
Đây cũng là nguyên nhân Tiêu Lam vì sao lại sớm vào phòng học.
Lúc bọn học sinh nhàn rỗi đến nhàm chán thì luôn là sẽ tìm cái gì đó tới phát tán tinh lực tràn đầy của bọn nó, truyền thuyết vườn trường càng là đề tài nổi danh, ôm cây đợi thỏ nói không chừng sẽ có thu hoạch.
Xem xem, này không phải tới rồi sao?
Thiếu nữ tóc đỏ tên Xili thần thần bí bí mà nói: “Trong học viện, nổi tiếng nhất nghe đồn đại khái là quái vật ở tòa tháp phương bắc đó.”
Tiêu Lam phối hợp đặt câu hỏi: “Nơi này còn có quái vật?”
Xili gật gật đầu: “Nghe nói ở đó giam giữ hai con rắn khổng lồ, chúng cực kỳ lớn, không chỉ như thế, chúng còn sẽ bắt chước người ta nói chuyện nữa kìa. Nếu có người bị lừa đi vào tòa tháp, sẽ bị chúng nó ăn liền luôn!”
Tiêu Lam nhìn nhìn ánh mắt tràn ngập chờ mong của cả ba, tiếp tục phối hợp hỏi: “Có người nào gặp qua chúng nó không?”
“Đương nhiên.” Xili nói, “Nghe nói, trước kia các đàn anh ở gần tòa tháp phương bắc nghe được tiếng một bé gái, giọng nói kia nói ‘Adelin sợ lắm……’, có một đàn anh không tin tà trộm qua đó định cứu người, kết quả rốt cuộc không thể trở về luôn.”
Tiêu Lam bắt giữ đến từ ngữ mấu chốt “Adelin”, xem ra tòa tháp phương bắc này này nơi cần phải nhìn xem.
Tiêu Lam có ý tìm hiểu càng nhiều: “Nói xem đàn anh đó là ai? Tôi còn có thể tìm được anh ta sao?”
Ba thiếu niên hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên đàn anh trong loại chuyện ma vỉa hè học viện này đều là học sinh sống nhiều thế hệ truyền miệng lại, bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy người thật.
“Trước kia cậu đã từng tới thành phố Cornwall sao?” Xili dứt khoát thay đổi đề tài hỏi.
Tiêu Lam: “Tôi là gần đây vì tiến vào học viện Coriff mới lại đây, trước kia chưa tới bao giờ.”
“Vậy cậu nhất định không biết về đêm trăng đỏ rồi.” Xili nhìn Tiêu Lam, ở trên mặt đối phương thấy được thần sắc tò mò mới tiếp tục nói tiếp, “Đêm trăng đỏ là truyền thuyết đặc biệt ở đây, nơi này mỗi tháng đều có ba ngày, vào buổi tối ánh trăng sẽ biến thành màu đỏ.”
Xili đè thấp giọng: “Mấy ngày vào đêm trăng đỏ ngàn vạn không thể ra cửa, bởi vì sẽ có một phu nhân Hồng Nguyệt quanh quẩn giữa đêm, nếu như bị nàng theo dõi, thì nhất định phải chết.”
Tiêu Lam cũng phóng nhẹ giọng xuống, làm ra bộ dáng tò mò lại sợ hãi: “Phu nhân Hồng Nguyệt là ai vậy?”
Dave mập mạp có một mái tóc xoăn giành trước Xili mở miệng: “Trong truyền thuyết, phu nhân Hồng Nguyệt mặc đỏ chiếc váy hoa lệ như máu, trên mặt phủ lụa mờ, nàng thoạt nhìn tựa như một phụ nhân ưu nhã sang trọng.”
“Chính là một khi nàng phát hiện con mồi, liền sẽ nháy mắt xuất hiện ngay phía sau đối phương, sau đó lột bỏ lớp da của con mồi!”
“Nghe nói là bởi vì bản thân phu nhân Hồng Nguyệt rất xấu xí, nàng muốn dùng làn da người khác để làm chính mình trở nên mỹ mạo.”
Tiêu Lam hỏi: “Thật sao?”
Dave mập mạp đang định nói chuyện, lại bị Xili giành trước: “Thật, ngay cả trong học viện chúng ta cũng có học sinh bởi vì gặp được phu nhân Hồng Nguyệt mà đã chết kia kìa!”
Dave trừng mắt liếc nhìn Xili một cái, chỉ có thể lựa chọn gật gật đầu với Tiêu Lam, tới tỏ vẻ nó tán đồng đoạn lời nói này.
Bên kia, thiếu niên mảnh khảnh Saburo vẫn luôn không cướp được lời cũng nói: “Là thật, hơn nữa nghe nói học sinh càng đẹp thì càng nguy hiểm, cậu vẫn là cẩn thận một chút thì hơn. Tính ra, đêm nay hẳn là chính là đêm trăng đỏ bắt đầu rồi đi?”
Xili bẻ ngón tay đếm thử: “Thật luôn!”
Dave nói: “Vậy Tiêu Lam, mấy ngày nay vào buổi tối vẫn đừng ra ngoài thì hơn, gặp phải phu nhân Hồng Nguyệt thì không xong.”
Tiêu Lam đối với vài thiếu niên tỏ vẻ mình sẽ cẩn thận, đồng thời cảm tạ ý tốt của bọn họ.
Lúc này, tiếng chuông vào học vang lên, ba thiếu niên vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình.
Tiêu Lam mở vở ra, bày ra một bộ chuẩn bị ghi chép bài học.
Trên thực tế là cậu đang nhớ lại lời ba thiếu niên vừa nãy nói.
Phu nhân Hồng Nguyệt này và rắn khổng lồ trong tòa tháp hẳn là có chút quan hệ với cốt truyện, chắc phải tìm thời gian đi xem thôi.
Nhưng vừa rồi các thiếu niên nói rõ ràng là đang nhắc nhở cậu, ban đêm gần đây sẽ rất nguy hiểm, ba ngày đêm trăng đỏ, dựa theo thời gian cậu trải qua trò chơi mà nói, cũng chính là gần như liên tục toàn bộ màn chơi kỳ này.
Xem ra, nguy hiểm đêm trăng đỏ là rất khó tránh đi.
Cái này làm cho cậu nghĩ tới cuộc truy đuổi dưới ánh trăng trong mơ kia, cái loại khẩn trương cùng sợ hãi một đường sinh tử này làm cậu bây giờ nhớ lại đều cảm thấy tim đập gia tốc.
Nhưng ánh trăng trong mơ hình như cũng không phải màu đỏ, tối hôm qua ánh trăng cũng rất bình thường.
Chẳng lẽ hết thảy trong mơ cũng là phát sinh vào ngày đầu tiên mới vừa tiến vào trò chơi?
Giấc mơ kia quá chân thật, Tiêu Lam không khỏi lại một lần nữa hoài nghi đây là mơ hay vẫn là hiện thực.
Bọn học sinh xung quanh lại lần nữa xôn xao lên.
Tiêu Lam ngẩng đầu, thấy được Lạc mang kính gọng vàng, một bàn tay cầm sách, một bàn tay nắm thước dạy học đi vào phòng học.
Không thể không nói, tạo hình này của Lạc thoạt nhìn thật là tràn ngập mị lực văn nhã bại hoại.
Cậu lại nhìn nhìn biểu cảm kích động của nhóm thiếu nam thiếu nữ xung quanh. Q
Sự theo đuổi của các cô cậu tuổi dậy thì với sự vật tốt đẹp luôn rất trực tiếp, chỉ cần người có biểu hiện xông ra ở một phương diện nào đó đều rất dễ dàng đạt được hảo cảm của chúng.
Các thiếu niên đối với phương thức biểu đạt hảo cảm của mình cũng là đơn giản mà lại nhiệt tình, không giống như người trưởng thành, sau lưng cái thích phần lớn còn cất giấu rất nhiều cân nhắc cùng tính toán.
Cũng…… không phải không thể lý giải…… Tiêu Lam lén lút mà nghĩ.
Lạc đã bước lên bục giảng, không nhanh không chậm mà bắt đầu giảng bài: “Hôm nay chúng ta học chính là bài thơ mười bốn câu đến từ Shakespeare……”
“So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this and this gives life to thee.”*
(*bài thơ Sonnet 18 (Anh có nên ví em với ngày mùa hạ) của William Shakespeare. 2 câu này dịch: "Đến khi nào loài người còn hơi thở và mắt còn sáng; Đến khi đó bài thơ này vẫn còn tồn tại, và nó trao ban cho người sự sống.")
Bọn học sinh trước khi vào học còn mang vẻ mặt nhàm chán tức khắc nhấc tinh thần lên, một đám nghiêm túc mà nhìn chằm chằm thầy, phảng phất như đều trở thành các học bá nghiêm túc nỗ lực, cũng không biết là đang nhìn người hay là đang nghe giảng nữa.
Tiêu Lam cảm giác được phía sau lưng mình bị người chọt một chút.
Cậu quay đầu lại, thấy được một cái đầu to đùng bóng loáng, màu sắc là màu đồng cổ, nhìn qua…… Rất giống một quả trứng kho.
Là Đái Bất Mao, gia hỏa này không biết từ khi nào lặng lẽ cọ tới vị trí sau lưng Tiêu Lam.
“Bạn Tiêu Lam.” Đái Bất Mao ghé vào trên mặt bàn, anh ta cuộn chặt lại thân thể, ý đồ dùng sau lưng Tiêu Lam ngăn trở chính mình.
Tiêu Lam: “……”
Gia hỏa này quả thực là không hề có khái niệm về hình thể của mình, Tiêu Lam ngồi đằng trước mang thân thể thiếu niên đơn bạc nhiều nhất chỉ có thể che khuất nửa người anh ta mà thôi.
Huống chi anh ta còn có được một trán lấp lánh sáng lên không giống người thường.
Đái Bất Mao đè thấp giọng: “Ông chống đỡ cho tôi một chút đi, đừng để thầy phát hiện.”
Tiêu Lam dựa về phía sau, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, thầy là người một nhà.”
Đái Bất Mao nhìn thoáng qua Lạc có khí chất hoàn toàn không giống người: “Người anh em kia cũng là người chơi?”
Tiêu Lam gật gật đầu.
Đái Bất Mao nhẹ nhàng thở ra: “Tôi lại đây chính là muốn hỏi ông, sáng sớm rời giường ông có nhìn thấy chữ trên trần nhà không?”
Minh bạch đối phương là muốn trao đổi tin tức, Tiêu Lam cũng không vô nghĩa: “‘Bà ấy điên rồi’ còn có ‘máu máu máu’.”
Đái Bất Mao: “Tôi cũng vậy đó, còn tưởng rằng người chơi khác nhau sẽ nhìn đến không giống nhau kia kìa, tôi đều hỏi ba người, xem ra ngày đầu tiên đều là giống nhau.”
Như thế quả là một tin tức mới.
Tiêu Lam đang muốn nói gì đó, trên bục giảng lại truyền đến tiếng Lạc: “Bạn học Tiêu Lam.”
Tiêu Lam quay đầu nhìn lại, liền thấy tầm mắt mọi người trong lớp cơ hồ đều đánh trúng trên người mình.
Loại cảm giác đi học lén nói chuyện bị thầy bắt tại trận công khai xử tội này sao đây?
Giọng Lạc vẫn ưu nhã, thậm chí trên mặt còn mang theo thần sắc ôn hòa, nội dung nói ra lại không mỹ diệu được như vậy: “Mời em miêu tả một chút lý tưởng và tình cảm mà nhà thơ muốn biểu đạt trong bài thơ trên.”
Tiêu Lam: “……”
Hắn vừa rồi đang nói cái gì?
Vấn đề này khó khăn có phải quá cao rồi không?
Này liền tương đương với không chỉ có không học gì đi thi còn nhìn không tới đề bài, ai làm cho nổi?
Đối mặt ánh mắt ngơ ngác của Tiêu Lam, Lạc bước chân dài ra, nện bước không nhanh không chậm đi tới.
Hắn dùng thước dạy học trong tay nhẹ nhàng nâng cằm Tiêu Lam lên, nhìn chăm chú vào Tiêu Lam bản thiếu niên từ trên cao xuống: “Là lớp của thầy làm em không thể tập trung lực chú ý được sao?”
Tiêu Lam nhất thời vô pháp nói tiếp, chỉ chớp chớp mắt với hắn.
Lạc gợi lên khóe môi lộ ra nụ cười mỉm: “Sau giờ tan học, đến văn phòng của thầy một chuyến.”
Nói xong hắn xoay người về lại bục giảng, tiếp tục giảng giải nội dung còn lại.
Tiêu Lam thì lại thu hoạch một đống ánh mắt của các bạn học, không biết là đồng tình hay là hâm mộ.
Đái Bất Mao phía sau phát ra tiếng nói nghi hoặc: “Đây là người một nhà á hả?”
Tiêu Lam: “……”
Này thì quá xấu hổ.
——
Sau khi tan học, Tiêu Lam đi theo Lạc đến khu vực thuộc về văn phòng giáo viên.
Một đường đi tới, Lạc cùng các đồng nghiệp của mình khéo léo chào hỏi, một bộ hoàn toàn dung nhập vào đó.
Văn phòng của Lạc là vài giáo viên xài chung, hắn chỉ chiếm cứ một gian trong đó mà thôi, hắn trực tiếp mang theo Tiêu Lam tiến vào gian văn phòng của mình kia.
Sau khi đóng cửa lại.
Lạc hạ thấp giọng nói: “Xin lỗi tiên sinh. Trong học viện, hành động của tôi luôn bị người khác nhìn chăm chú vào, chỉ có thể dùng phương thức như vậy để tìm ngài giao lưu.”
Tiêu Lam nháy mắt đã hiểu, chỉ nhìn sự nhiệt tình của đám học sinh với Lạc, chắc là hắn đi đến nơi nào thì đại khái đều sẽ xôn xao đi.
Rốt cuộc, bây giờ tạm thời chỉ có hai người bọn họ, có thể trao đổi một chút tin tức.
“Mắt kính của anh là chuyện thế nào?” Đây là Tiêu Lam cho tới nay nghi hoặc, hắn biết rõ tiến vào trò chơi phía trước Lạc là không có thứ này.
Lạc duỗi tay nâng mắt kính lên, lộ ra một nụ cười: “Ở chỗ này tìm được một cái đạo cụ nho nhỏ, có thể hơi tăng cường cảm giác, không có tác dụng đặc biệt gì, nhưng tôi rất thích.”
Hắn triển lãm một chút thuyết minh của đạo cụ với Tiêu Lam.
Đây là đạo cụ tên gọi【 Mắt của Horus* 】 , khác biệt với cấp bậc tên của nó, năng lực thực tế chỉ là hơi tăng cường cảm giác mà thôi, một đạo cụ tính trang trí lớn hơn tính thực dụng.
(*Mắt của Horus, còn được gọi là wedjat hoặc udjat, là một biểu tượng Ai Cập cổ đại tượng trưng cho sự bảo vệ, sức khỏe và quyền lực hoàng gia. Mắt của Horus cũng tương tự như Mắt của Ra, vị thần bầu trời đầy quyền năng, tương đồng ở nhiều khía cạnh. Horus là vị thần cai quản bầu trời mình người đầu chim ưng của Ai Cập)
Nhưng xác thật rất thích thích hợp với Lạc.
Tiêu Lam lại cùng hắn nói về lời đồn trước đó nghe được ở chỗ mấy học sinh, cùng với cảnh trong mơ làm người hoang mang của mình kia.
Không nghĩ tới Lạc lại nói: “Tối qua, tôi cũng mơ thấy ngài.”
“Nhưng nói là mơ cũng không quá chuẩn xác. Hẳn là tối qua tôi lại thu thập được một mảnh nhỏ của mình, trong quá trình hấp thu tôi thấy được một đoạn hồi ức ngắn, là về tiên sinh ngài.
Không khác ngài miêu tả là bao, khi đó tôi đang ngốc trong phòng đọc sách, lại bị kẻ xâm nhập thình lình xảy ra đánh gãy, sau đó liền vừa lúc gặp ngài, đáng tiếc cũng không có nội dung đoạn sau.”
Tiêu Lam vuốt cằm: “Chúng ta đều thấy được nội dung giống nhau, chẳng lẽ đây thật sự không phải mơ, mà là chúng ta trước kia xác thật từng gặp qua?”
Lạc hơi nghiêng nghiêng đầu: “Đây là một mảnh nhỏ đến từ ký ức của tôi, một lần gặp mặt kia hẳn thật sự đã từng phát sinh.”
Hắn nhìn Tiêu Lam mang bộ dáng thiếu niên, trong mắt là ý cười dịu dàng: “Khi đó tiên sinh rất đáng yêu.”
Tiêu Lam sọc đen đầy đầu: “Bị đập đến lăn lộn đầy đất đáng yêu chỗ nào!”
Cậu vẫn là có chút để ý đối với việc chính mình lần đầu tiên xuất hiện trước mặt Lạc là loại tạo hình thảm thương đó.
Tuy lần gặp mặt sau này, cậu nghèo đến ngoại trừ thiếu nợ ra thì cái gì cũng không có, bộ dáng cũng chẳng tốt hơn tẹo nào.
Cậu không cần mặt mũi hay gì!
Lạc chỉ là mỉm cười, cũng không nói lời nào.
Thiếu niên xuất hiện trong trí nhớ của hắn có thân hình đơn bạc, bụi đất đầy cả người, tựa như động vật cùng đường lưu lạc, nhìn qua rõ ràng yếu ớt như vậy chật vật như vậy, trong ánh mắt trong vắt lại có ý chí cầu sinh bất khuất.
Phảng phất tựa như chốt mở nào đó nơi đáy lòng bị xúc động đến.
Hắn khó có thể tiếp thu bộ dáng đôi mắt kia trở nên không còn sinh động nữa, cho nên ngay lúc đó hắn động thủ.
Nhưng có lẽ bất luận bao nhiêu lần, hắn đều sẽ lựa chọn vươn tay về phía đối phương.
Lại cảm giác được hết thảy xung quanh đang nhanh chóng thối lui, tựa hồ chính là trong giây lát, trước mắt cậu chỉ còn lại một mảnh hắc ám.
“Tí tách ——”
Hình như có chất lỏng gì đó lạnh băng nhỏ giọt lên mặt cậu.
Cảm nhận được lạnh băng trên mặt, cậu mơ mơ màng màng mà nghĩ: Chẳng lẽ là các bạn học rốt cuộc nhịn không được lấy nước hắt cho mình tỉnh?
Tiêu Lam bỗng nhiên mở mắt.
Đập vào mắt chính là trần nhà phong cách Gothic của học viện Coriff, cao ngất, tinh xảo mà lạnh băng.
Duy nhất khác biệt chính là giờ phút này trên trần nhà xuất hiện một mảng vệt nước, vệt nước hình dạng bất quy tắc mà kéo dài ra, hợp thành chữ viết:
【 BÀ ẤY ĐIÊN RỒI 】
【 MÁU MÁU MÁU 】
Vừa mới nhỏ giọt trên mặt Tiêu Lam hẳn chính là nước tạo thành chữ viết này.
Ngay vào lúc cậu nhìn chăm chú, mấy chữ này cứ như bị bốc hơi, chậm rãi mờ dần đi, cuối cùng biến mất.
Tiêu Lam duỗi tay sờ soạng vệt nước trên mặt mình một phen, đem ngón tay đặt ở chóp mũi ngửi ngửi thử.
Một mùi không dễ ngửi cho lắm truyền đến, như là đến từ loại nước nào đó bị ứ đọng, mùi bùn đất hỗn tạp với mùi tanh của tảo, làm mùi nước trở nên quái quái.
Là ai lưu lại chữ viết?
Bên trên viết “bà ấy” lại là chỉ ai?
Tiêu Lam xoay người ngồi dậy, quan sát một chút phòng mình, cũng không có dấu vết bị xâm lấn, những chữ viết đó tựa như trống rỗng mà xuất hiện.
Nhưng trong trò chơi xuất hiện loại tình huống này cũng không làm người ta kinh ngạc bao nhiêu.
Tạm thời tìm không thấy manh mối dư thừa, rửa mặt xong, Tiêu Lam thay đồng phục, rời phòng ngủ.
——
Bữa sáng qua đi, Tiêu Lam đi đến phòng học tiết đầu tiên của cậu.
Lúc này cách giờ học còn một chút nữa, bọn học sinh đến trước thời gian lại ăn không ngồi rồi bắt đầu lén lút ngồi tám mấy chuyện thị phi trong trường học. Bởi vì bọn học sinh học viện Coriff đều không phải thống nhất vào trường cùng lúc, bọn họ tám với nhau chung quy có thể tìm được bạn học chưa từng nghe chuyện đến làm người nghe.
Mới vừa vào học, thoạt nhìn trắng nõn lại tuấn tú - bạn học mới Tiêu Lam, chính là một lựa chọn không tồi.
Ba bạn học đi lại gần đây, bọn họ để sát vào Tiêu Lam, trong mắt đều là du͙ƈ vọиɠ truyền bá chuyện bà tám.
“Hê~ cậu là vừa mới nhập học đúng không, cậu lớn lên cũng thật đẹp, ngày hôm qua tôi chú ý tới cậu rồi.” Một cô bé tóc đỏ cười, dẫn đầu mở miệng.
“Chào mọi người, tôi tên là Tiêu Lam.” Tiêu Lam cũng mỉm cười lại với bọn họ, thoạt nhìn lễ phép lại vô hại.
Ba cái học sinh cũng tự giới thiệu.
Tiếp theo, bọn họ trao đổi ánh mắt một chút, một người trong đó hứng thú bừng bừng mà nói: “Cậu biết về mấy tin đồn trong học viện không?”
Tiêu Lam phối hợp mà lắc đầu, đồng thời trong mắt hàm chứa chờ mong nhìn đối phương, làm đủ một bộ tràn ngập lòng hiếu kỳ.
Tức khắc, ba cô cậu nhóc thiếu niên cứ như là tìm được bảo tàng, ngồi xuống gần cậu: “Bọn này đây liền cho phổ cập khoa học một chút cho cậu.”
Đây cũng là nguyên nhân Tiêu Lam vì sao lại sớm vào phòng học.
Lúc bọn học sinh nhàn rỗi đến nhàm chán thì luôn là sẽ tìm cái gì đó tới phát tán tinh lực tràn đầy của bọn nó, truyền thuyết vườn trường càng là đề tài nổi danh, ôm cây đợi thỏ nói không chừng sẽ có thu hoạch.
Xem xem, này không phải tới rồi sao?
Thiếu nữ tóc đỏ tên Xili thần thần bí bí mà nói: “Trong học viện, nổi tiếng nhất nghe đồn đại khái là quái vật ở tòa tháp phương bắc đó.”
Tiêu Lam phối hợp đặt câu hỏi: “Nơi này còn có quái vật?”
Xili gật gật đầu: “Nghe nói ở đó giam giữ hai con rắn khổng lồ, chúng cực kỳ lớn, không chỉ như thế, chúng còn sẽ bắt chước người ta nói chuyện nữa kìa. Nếu có người bị lừa đi vào tòa tháp, sẽ bị chúng nó ăn liền luôn!”
Tiêu Lam nhìn nhìn ánh mắt tràn ngập chờ mong của cả ba, tiếp tục phối hợp hỏi: “Có người nào gặp qua chúng nó không?”
“Đương nhiên.” Xili nói, “Nghe nói, trước kia các đàn anh ở gần tòa tháp phương bắc nghe được tiếng một bé gái, giọng nói kia nói ‘Adelin sợ lắm……’, có một đàn anh không tin tà trộm qua đó định cứu người, kết quả rốt cuộc không thể trở về luôn.”
Tiêu Lam bắt giữ đến từ ngữ mấu chốt “Adelin”, xem ra tòa tháp phương bắc này này nơi cần phải nhìn xem.
Tiêu Lam có ý tìm hiểu càng nhiều: “Nói xem đàn anh đó là ai? Tôi còn có thể tìm được anh ta sao?”
Ba thiếu niên hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên đàn anh trong loại chuyện ma vỉa hè học viện này đều là học sinh sống nhiều thế hệ truyền miệng lại, bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy người thật.
“Trước kia cậu đã từng tới thành phố Cornwall sao?” Xili dứt khoát thay đổi đề tài hỏi.
Tiêu Lam: “Tôi là gần đây vì tiến vào học viện Coriff mới lại đây, trước kia chưa tới bao giờ.”
“Vậy cậu nhất định không biết về đêm trăng đỏ rồi.” Xili nhìn Tiêu Lam, ở trên mặt đối phương thấy được thần sắc tò mò mới tiếp tục nói tiếp, “Đêm trăng đỏ là truyền thuyết đặc biệt ở đây, nơi này mỗi tháng đều có ba ngày, vào buổi tối ánh trăng sẽ biến thành màu đỏ.”
Xili đè thấp giọng: “Mấy ngày vào đêm trăng đỏ ngàn vạn không thể ra cửa, bởi vì sẽ có một phu nhân Hồng Nguyệt quanh quẩn giữa đêm, nếu như bị nàng theo dõi, thì nhất định phải chết.”
Tiêu Lam cũng phóng nhẹ giọng xuống, làm ra bộ dáng tò mò lại sợ hãi: “Phu nhân Hồng Nguyệt là ai vậy?”
Dave mập mạp có một mái tóc xoăn giành trước Xili mở miệng: “Trong truyền thuyết, phu nhân Hồng Nguyệt mặc đỏ chiếc váy hoa lệ như máu, trên mặt phủ lụa mờ, nàng thoạt nhìn tựa như một phụ nhân ưu nhã sang trọng.”
“Chính là một khi nàng phát hiện con mồi, liền sẽ nháy mắt xuất hiện ngay phía sau đối phương, sau đó lột bỏ lớp da của con mồi!”
“Nghe nói là bởi vì bản thân phu nhân Hồng Nguyệt rất xấu xí, nàng muốn dùng làn da người khác để làm chính mình trở nên mỹ mạo.”
Tiêu Lam hỏi: “Thật sao?”
Dave mập mạp đang định nói chuyện, lại bị Xili giành trước: “Thật, ngay cả trong học viện chúng ta cũng có học sinh bởi vì gặp được phu nhân Hồng Nguyệt mà đã chết kia kìa!”
Dave trừng mắt liếc nhìn Xili một cái, chỉ có thể lựa chọn gật gật đầu với Tiêu Lam, tới tỏ vẻ nó tán đồng đoạn lời nói này.
Bên kia, thiếu niên mảnh khảnh Saburo vẫn luôn không cướp được lời cũng nói: “Là thật, hơn nữa nghe nói học sinh càng đẹp thì càng nguy hiểm, cậu vẫn là cẩn thận một chút thì hơn. Tính ra, đêm nay hẳn là chính là đêm trăng đỏ bắt đầu rồi đi?”
Xili bẻ ngón tay đếm thử: “Thật luôn!”
Dave nói: “Vậy Tiêu Lam, mấy ngày nay vào buổi tối vẫn đừng ra ngoài thì hơn, gặp phải phu nhân Hồng Nguyệt thì không xong.”
Tiêu Lam đối với vài thiếu niên tỏ vẻ mình sẽ cẩn thận, đồng thời cảm tạ ý tốt của bọn họ.
Lúc này, tiếng chuông vào học vang lên, ba thiếu niên vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình.
Tiêu Lam mở vở ra, bày ra một bộ chuẩn bị ghi chép bài học.
Trên thực tế là cậu đang nhớ lại lời ba thiếu niên vừa nãy nói.
Phu nhân Hồng Nguyệt này và rắn khổng lồ trong tòa tháp hẳn là có chút quan hệ với cốt truyện, chắc phải tìm thời gian đi xem thôi.
Nhưng vừa rồi các thiếu niên nói rõ ràng là đang nhắc nhở cậu, ban đêm gần đây sẽ rất nguy hiểm, ba ngày đêm trăng đỏ, dựa theo thời gian cậu trải qua trò chơi mà nói, cũng chính là gần như liên tục toàn bộ màn chơi kỳ này.
Xem ra, nguy hiểm đêm trăng đỏ là rất khó tránh đi.
Cái này làm cho cậu nghĩ tới cuộc truy đuổi dưới ánh trăng trong mơ kia, cái loại khẩn trương cùng sợ hãi một đường sinh tử này làm cậu bây giờ nhớ lại đều cảm thấy tim đập gia tốc.
Nhưng ánh trăng trong mơ hình như cũng không phải màu đỏ, tối hôm qua ánh trăng cũng rất bình thường.
Chẳng lẽ hết thảy trong mơ cũng là phát sinh vào ngày đầu tiên mới vừa tiến vào trò chơi?
Giấc mơ kia quá chân thật, Tiêu Lam không khỏi lại một lần nữa hoài nghi đây là mơ hay vẫn là hiện thực.
Bọn học sinh xung quanh lại lần nữa xôn xao lên.
Tiêu Lam ngẩng đầu, thấy được Lạc mang kính gọng vàng, một bàn tay cầm sách, một bàn tay nắm thước dạy học đi vào phòng học.
Không thể không nói, tạo hình này của Lạc thoạt nhìn thật là tràn ngập mị lực văn nhã bại hoại.
Cậu lại nhìn nhìn biểu cảm kích động của nhóm thiếu nam thiếu nữ xung quanh. Q
Sự theo đuổi của các cô cậu tuổi dậy thì với sự vật tốt đẹp luôn rất trực tiếp, chỉ cần người có biểu hiện xông ra ở một phương diện nào đó đều rất dễ dàng đạt được hảo cảm của chúng.
Các thiếu niên đối với phương thức biểu đạt hảo cảm của mình cũng là đơn giản mà lại nhiệt tình, không giống như người trưởng thành, sau lưng cái thích phần lớn còn cất giấu rất nhiều cân nhắc cùng tính toán.
Cũng…… không phải không thể lý giải…… Tiêu Lam lén lút mà nghĩ.
Lạc đã bước lên bục giảng, không nhanh không chậm mà bắt đầu giảng bài: “Hôm nay chúng ta học chính là bài thơ mười bốn câu đến từ Shakespeare……”
“So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this and this gives life to thee.”*
(*bài thơ Sonnet 18 (Anh có nên ví em với ngày mùa hạ) của William Shakespeare. 2 câu này dịch: "Đến khi nào loài người còn hơi thở và mắt còn sáng; Đến khi đó bài thơ này vẫn còn tồn tại, và nó trao ban cho người sự sống.")
Bọn học sinh trước khi vào học còn mang vẻ mặt nhàm chán tức khắc nhấc tinh thần lên, một đám nghiêm túc mà nhìn chằm chằm thầy, phảng phất như đều trở thành các học bá nghiêm túc nỗ lực, cũng không biết là đang nhìn người hay là đang nghe giảng nữa.
Tiêu Lam cảm giác được phía sau lưng mình bị người chọt một chút.
Cậu quay đầu lại, thấy được một cái đầu to đùng bóng loáng, màu sắc là màu đồng cổ, nhìn qua…… Rất giống một quả trứng kho.
Là Đái Bất Mao, gia hỏa này không biết từ khi nào lặng lẽ cọ tới vị trí sau lưng Tiêu Lam.
“Bạn Tiêu Lam.” Đái Bất Mao ghé vào trên mặt bàn, anh ta cuộn chặt lại thân thể, ý đồ dùng sau lưng Tiêu Lam ngăn trở chính mình.
Tiêu Lam: “……”
Gia hỏa này quả thực là không hề có khái niệm về hình thể của mình, Tiêu Lam ngồi đằng trước mang thân thể thiếu niên đơn bạc nhiều nhất chỉ có thể che khuất nửa người anh ta mà thôi.
Huống chi anh ta còn có được một trán lấp lánh sáng lên không giống người thường.
Đái Bất Mao đè thấp giọng: “Ông chống đỡ cho tôi một chút đi, đừng để thầy phát hiện.”
Tiêu Lam dựa về phía sau, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, thầy là người một nhà.”
Đái Bất Mao nhìn thoáng qua Lạc có khí chất hoàn toàn không giống người: “Người anh em kia cũng là người chơi?”
Tiêu Lam gật gật đầu.
Đái Bất Mao nhẹ nhàng thở ra: “Tôi lại đây chính là muốn hỏi ông, sáng sớm rời giường ông có nhìn thấy chữ trên trần nhà không?”
Minh bạch đối phương là muốn trao đổi tin tức, Tiêu Lam cũng không vô nghĩa: “‘Bà ấy điên rồi’ còn có ‘máu máu máu’.”
Đái Bất Mao: “Tôi cũng vậy đó, còn tưởng rằng người chơi khác nhau sẽ nhìn đến không giống nhau kia kìa, tôi đều hỏi ba người, xem ra ngày đầu tiên đều là giống nhau.”
Như thế quả là một tin tức mới.
Tiêu Lam đang muốn nói gì đó, trên bục giảng lại truyền đến tiếng Lạc: “Bạn học Tiêu Lam.”
Tiêu Lam quay đầu nhìn lại, liền thấy tầm mắt mọi người trong lớp cơ hồ đều đánh trúng trên người mình.
Loại cảm giác đi học lén nói chuyện bị thầy bắt tại trận công khai xử tội này sao đây?
Giọng Lạc vẫn ưu nhã, thậm chí trên mặt còn mang theo thần sắc ôn hòa, nội dung nói ra lại không mỹ diệu được như vậy: “Mời em miêu tả một chút lý tưởng và tình cảm mà nhà thơ muốn biểu đạt trong bài thơ trên.”
Tiêu Lam: “……”
Hắn vừa rồi đang nói cái gì?
Vấn đề này khó khăn có phải quá cao rồi không?
Này liền tương đương với không chỉ có không học gì đi thi còn nhìn không tới đề bài, ai làm cho nổi?
Đối mặt ánh mắt ngơ ngác của Tiêu Lam, Lạc bước chân dài ra, nện bước không nhanh không chậm đi tới.
Hắn dùng thước dạy học trong tay nhẹ nhàng nâng cằm Tiêu Lam lên, nhìn chăm chú vào Tiêu Lam bản thiếu niên từ trên cao xuống: “Là lớp của thầy làm em không thể tập trung lực chú ý được sao?”
Tiêu Lam nhất thời vô pháp nói tiếp, chỉ chớp chớp mắt với hắn.
Lạc gợi lên khóe môi lộ ra nụ cười mỉm: “Sau giờ tan học, đến văn phòng của thầy một chuyến.”
Nói xong hắn xoay người về lại bục giảng, tiếp tục giảng giải nội dung còn lại.
Tiêu Lam thì lại thu hoạch một đống ánh mắt của các bạn học, không biết là đồng tình hay là hâm mộ.
Đái Bất Mao phía sau phát ra tiếng nói nghi hoặc: “Đây là người một nhà á hả?”
Tiêu Lam: “……”
Này thì quá xấu hổ.
——
Sau khi tan học, Tiêu Lam đi theo Lạc đến khu vực thuộc về văn phòng giáo viên.
Một đường đi tới, Lạc cùng các đồng nghiệp của mình khéo léo chào hỏi, một bộ hoàn toàn dung nhập vào đó.
Văn phòng của Lạc là vài giáo viên xài chung, hắn chỉ chiếm cứ một gian trong đó mà thôi, hắn trực tiếp mang theo Tiêu Lam tiến vào gian văn phòng của mình kia.
Sau khi đóng cửa lại.
Lạc hạ thấp giọng nói: “Xin lỗi tiên sinh. Trong học viện, hành động của tôi luôn bị người khác nhìn chăm chú vào, chỉ có thể dùng phương thức như vậy để tìm ngài giao lưu.”
Tiêu Lam nháy mắt đã hiểu, chỉ nhìn sự nhiệt tình của đám học sinh với Lạc, chắc là hắn đi đến nơi nào thì đại khái đều sẽ xôn xao đi.
Rốt cuộc, bây giờ tạm thời chỉ có hai người bọn họ, có thể trao đổi một chút tin tức.
“Mắt kính của anh là chuyện thế nào?” Đây là Tiêu Lam cho tới nay nghi hoặc, hắn biết rõ tiến vào trò chơi phía trước Lạc là không có thứ này.
Lạc duỗi tay nâng mắt kính lên, lộ ra một nụ cười: “Ở chỗ này tìm được một cái đạo cụ nho nhỏ, có thể hơi tăng cường cảm giác, không có tác dụng đặc biệt gì, nhưng tôi rất thích.”
Hắn triển lãm một chút thuyết minh của đạo cụ với Tiêu Lam.
Đây là đạo cụ tên gọi【 Mắt của Horus* 】 , khác biệt với cấp bậc tên của nó, năng lực thực tế chỉ là hơi tăng cường cảm giác mà thôi, một đạo cụ tính trang trí lớn hơn tính thực dụng.
(*Mắt của Horus, còn được gọi là wedjat hoặc udjat, là một biểu tượng Ai Cập cổ đại tượng trưng cho sự bảo vệ, sức khỏe và quyền lực hoàng gia. Mắt của Horus cũng tương tự như Mắt của Ra, vị thần bầu trời đầy quyền năng, tương đồng ở nhiều khía cạnh. Horus là vị thần cai quản bầu trời mình người đầu chim ưng của Ai Cập)
Nhưng xác thật rất thích thích hợp với Lạc.
Tiêu Lam lại cùng hắn nói về lời đồn trước đó nghe được ở chỗ mấy học sinh, cùng với cảnh trong mơ làm người hoang mang của mình kia.
Không nghĩ tới Lạc lại nói: “Tối qua, tôi cũng mơ thấy ngài.”
“Nhưng nói là mơ cũng không quá chuẩn xác. Hẳn là tối qua tôi lại thu thập được một mảnh nhỏ của mình, trong quá trình hấp thu tôi thấy được một đoạn hồi ức ngắn, là về tiên sinh ngài.
Không khác ngài miêu tả là bao, khi đó tôi đang ngốc trong phòng đọc sách, lại bị kẻ xâm nhập thình lình xảy ra đánh gãy, sau đó liền vừa lúc gặp ngài, đáng tiếc cũng không có nội dung đoạn sau.”
Tiêu Lam vuốt cằm: “Chúng ta đều thấy được nội dung giống nhau, chẳng lẽ đây thật sự không phải mơ, mà là chúng ta trước kia xác thật từng gặp qua?”
Lạc hơi nghiêng nghiêng đầu: “Đây là một mảnh nhỏ đến từ ký ức của tôi, một lần gặp mặt kia hẳn thật sự đã từng phát sinh.”
Hắn nhìn Tiêu Lam mang bộ dáng thiếu niên, trong mắt là ý cười dịu dàng: “Khi đó tiên sinh rất đáng yêu.”
Tiêu Lam sọc đen đầy đầu: “Bị đập đến lăn lộn đầy đất đáng yêu chỗ nào!”
Cậu vẫn là có chút để ý đối với việc chính mình lần đầu tiên xuất hiện trước mặt Lạc là loại tạo hình thảm thương đó.
Tuy lần gặp mặt sau này, cậu nghèo đến ngoại trừ thiếu nợ ra thì cái gì cũng không có, bộ dáng cũng chẳng tốt hơn tẹo nào.
Cậu không cần mặt mũi hay gì!
Lạc chỉ là mỉm cười, cũng không nói lời nào.
Thiếu niên xuất hiện trong trí nhớ của hắn có thân hình đơn bạc, bụi đất đầy cả người, tựa như động vật cùng đường lưu lạc, nhìn qua rõ ràng yếu ớt như vậy chật vật như vậy, trong ánh mắt trong vắt lại có ý chí cầu sinh bất khuất.
Phảng phất tựa như chốt mở nào đó nơi đáy lòng bị xúc động đến.
Hắn khó có thể tiếp thu bộ dáng đôi mắt kia trở nên không còn sinh động nữa, cho nên ngay lúc đó hắn động thủ.
Nhưng có lẽ bất luận bao nhiêu lần, hắn đều sẽ lựa chọn vươn tay về phía đối phương.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Mới vào
- Chương 2: Lạc
- Chương 3: Sự lựa chọn đầu tiên
- Chương 4: Tôi vừa nảy ra một ý tưởng rất táo bạo
- Chương 5: Cạm bẫy miễn phí
- Chương 6: Vòng lựa chọn thứ hai (p1)
- Chương 7: Vòng lựa chọn thứ hai (p2)
- Chương 8: Đại nguy cơ
- Chương 9: Cướp đoạt
- Chương 10: Chúng ta vẫn còn cơ hội.
- Chương 11: Vòng lựa chọn thứ ba
- Chương 12: Nghèo đói không thể hạn chế trí tưởng tượng của tôi.
- Chương 13: Qua cửa
- Chương 14: Trạm dừng chân của người chơi.
- Chương 15: Hình tượng mới của Lạc.
- Chương 16: Lục đạo suối nước nóng [1]
- Chương 17: Cô ấy
- Chương 18: Mười năm trước.
- Chương 19: App
- Chương 20: Cuộc gọi ma quái.
- Chương 21: Năm đó.
- Chương 22: Oan có đầu nợ có chủ.
- Chương 23: Nguyên nhân chết.
- Chương 24: Phá hủy
- Chương 25: Trong sương mù (1)
- Chương 25-2: Trong sương mù (2)
- Chương 25-3: Trong sương mù (3)
- Chương 25-4: Trong sương mù (4)
- Chương 26: Ở lại đi.
- Chương 27: Cuối cùng cũng qua cửa.
- Chương 28: Nam nhân khiến trò chơi phải thay đổi quy tắc.
- Chương 29: Trang viên phu nhân Bella.
- Chương 30: Tiệc tối.
- Chương 31: Đêm
- Chương 32: Căn phòng khép kín.
- Chương 34: Mật thất da người.
- Chương 35: Bữa tối cuối cùng.
- Chương 36: Edmond
- Chương 37: Khế ước Otia.
- Chương 38: Đây là một con dao găm tẩm độc.
- Chương 39: Nhân danh tình yêu và công lý, tiêu diệt ngươi.
- Chương 40: Bạn cảm nhận được sự hạnh phúc của nghèo khó.
- Chương 41: Thông quan
- Chương 42: Người chơi trung cấp
- Chương 43: Nhiệm vụ hiện thực
- Chương 44: Nhiệm vụ hiện thực 2
- Chương 45: Nhiệm vụ hiện thực (3)
- Chương 46: Nhiệm vụ hiện thực ( 4 )
- Chương 47: Chung cư số 404
- Chương 48: Bóng cao su nhỏ
- Chương 49: Hàng xóm
- Chương 50: Âm thầm quan sát
- Chương 51: Cá trích đóng hộp trộn sầu riêng
- Chương 52: TV cũ
- Chương 53: Máy giặt
- Chương 54: Phòng tắm
- Chương 55: Hẹn nhau nhé
- Chương 56: Phòng
- Chương 57: Hành lang
- Chương 58: Phòng bếp
- Chương 59: Lầu 5
- Chương 60: Gặp lại
- Chương 61: Mạt chược
- Chương 62: Ống heo của người bạn nhỏ không biết tên
- Chương 63: Một đồng tiền
- Chương 64: Nhặt ve chai
- Chương 65: Qua cửa 404
- Chương 66: Điều tra
- Chương 67: Đi hóng gió
- Chương 68: Khách sạn Ái Ái
- Chương 69: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ
- Chương 70: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (2)
- Chương 71: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (3)
- Chương 72: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (4)
- Chương 73: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (5)
- Chương 74: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (6)
- Chương 75: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (7)
- Chương 76: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (8)
- Chương 77: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (9)
- Chương 78: Bà nội kể chuyện trước khi ngủ (10)
- Chương 79: Cuối cùng cũng có thịt ăn
- Chương 80: Túc địch
- Chương 81: Ông hiểu lầm rồi
- Chương 82: Trạm tàu điện ngầm số 13
- Chương 83: Trạm tàu điện ngầm số 13 (2)
- Chương 84: Trạm tàu điện ngầm số 13 (3)
- Chương 86: Trạm tàu điện ngầm số 13 (5)
- Chương 87: Trạm tàu điện ngầm số 13 (6)
- Chương 88: Trạm tàu điện ngầm số 13 (7)
- Chương 89: Trạm tàu điện ngầm số 13 (8)
- Chương 90: Trạm tàu điện ngầm số 13 (9)
- Chương 91: Trạm tàu điện ngầm số 13 (10)
- Chương 92: Trạm tàu điện ngầm số 13 (11)
- Chương 93: Trạm tàu điện ngầm số 13 (12)
- Chương 94: Xương của Dalit*
- Chương 95: Quà tặng
- Chương 96: Thằng ngốc mới đi mở vé rút thăm trúng thưởng
- Chương 97: Tuyết Chước
- Chương 98: Phòng làm việc trò chơi Death
- Chương 99: Phòng làm việc trò chơi Death (2)
- Chương 100: Phòng làm việc trò chơi Death (3)
- Chương 101: Phòng làm việc trò chơi Death (4)
- Chương 102: Phòng làm việc trò chơi Death (5)
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113: Quan trọng là khí thế
- Chương 114: Kinh doanh ở giữa ăn phí chênh lệch
- Chương 115: Bạo quân
- Chương 116: Lịch sử đen tối
- Chương 117: Tới chơi
- Chương 118: Học viện Coriff
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132: Người chơi cao cấp
- Chương 133: Sinh nhật
- Chương 134: Bánh kem
- Chương 135: Kịch bản
- Chương 136: Du lịch
- Chương 137: Biến cố
- Chương 138: Minh Nguyệt Quán
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154: Chiếc hộp Pandora
- Chương 155: Rượu
- Chương 156: Tất cả tựa hồ đều là ngoài ý muốn
- Chương 157: Hoa Giáp
- Chương 158: Nghi hoặc đến từ linh hồn
- Chương 159: Tàu Endymion*
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173: Mộng
- Chương 174: Hẹn hò
- Chương 175: Ba ngày sau gặp
- Chương 176: Tiếng ca của Sarah
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189: Đảo
- Chương 190: Cáo biệt
- Chương 191: Thích giúp đỡ mọi người
- Chương 192: Phản kích
- Chương 193: Cầu thang
- Chương 194: Chăn thả
- Chương 195: Hẹn gặp lại
- Chương 196: Anh hùng
- Chương 197: Trung tâm
- Chương 198: Hoàn cảnh xấu của cẩu độc thân
- Chương 199: End
- Chương 200: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (1)
- Chương 201: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (2)
- Chương 202: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (3)
- Chương 203: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (4)
- Chương 204: Phiên Ngoại 1: Ngôi nhà ma ám (5)
- Chương 205: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (1)
- Chương 206: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (2)
- Chương 207: Phiên ngoại 2: Khu vui chơi thú cưng (3)
- Chương 208: Phiên ngoại 3: Hậu trường
- Chương 209: Phiên ngoại 4: Kỳ Ninh và Sầm Duy
- Chương 210: Phiên ngoại 5: Cẩu Đản
- bình luận