Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh - Chương 43: Trái chanh họ Lâm
Chương trước- Chương 1: Mình xuyên thư rồi sao?
- Chương 2: Bước đầu thay đổi kết cục
- Chương 3: Không biết sẽ chịu được đến skill thứ mấy đây
- Chương 4: Chuẩn bị đào hố cho tra nam
- Chương 5: Thu thập bằng chứng trước khi lên tòa
- Chương 6: Giá trị vũ lực level max
- Chương 7: Nam chính lên sàn
- Chương 8: Cậu bạn Lạc Tư lắm lời
- Chương 9: Ăn giấm
- Chương 10: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 11: Phiên tòa bùng nổ
- Chương 12: Knock out
- Chương 13: Lâm đào hố
- Chương 14: Dự án đầu tiên
- Chương 15: Ăn trưa với tiểu gia hỏa
- Chương 16: Không khí mập mờ
- Chương 17: Ra oai phủ đầu
- Chương 18: Đâu ai là người bình thường khi yêu
- Chương 19: Cuộc gặp gỡ "Tình cờ"
- Chương 20: Hẹn gặp mặt
- Chương 21: Ghen rồi
- Chương 22: Rượt đuổi
- Chương 23: Anh sẽ rất đau lòng
- Chương 24: Cô nam quả nữ
- Chương 25: Tự đào hố chôn mình
- Chương 26: Cẩu lương buổi sáng
- Chương 27: Ở riêng
- Chương 28: Anh hàng xóm
- Chương 29: Chạm mặt
- Chương 30: Lật ngược tình thế
- Chương 31: Dạ lan hương
- Chương 32: Thật hay thách
- Chương 33: Say
- Chương 34: Ông tơ bà nguyệt độ không nổi
- Chương 35: Đánh du kích
- Chương 36: Rớt liêm sỉ
- Chương 37: Lễ hội đêm trắng
- Chương 38: Hạt giống tình yêu
- Chương 39: Lần đầu làm bà chủ
- Chương 40: Có ý kiến?
- Chương 41: Lâm lưu manh login
- Chương 42: Để chị lo
- Chương 43: Trái chanh họ Lâm
- Chương 44: Mượn chanh tỏ tình
- Chương 45: So sweet
- Chương 46: Koala biết láy xe
- Chương 47: Miếng bánh lớn
- Chương 48: Tin tưởng
- Chương 49: Cậu bạn Mạc Chí Thiên
- Chương 50: Ong bướm vo ve
- Chương 51: Hoa đào nát
- Chương 52: Xem tóp tóp
- Chương 53: Đế chế
- Chương 54: Buổi tối đầy bối rối
- Chương 55: Lên phường
- Chương 56: Dập lửa
- Chương 57: Ngủ cùng! MẶC CÙNG!
- Chương 58: Trực nam chính hiệu
- Chương 59: Yên bình trước giông bão
- Chương 60: Tiếng sét ái tình
- Chương 61: Xem mắt phong cách Lâm tổng
- Chương 62: Tắt đèn (H nhẹ)
- Chương 63: Tin tức nóng
- Chương 64: Sóng ngầm
- Chương 65: Tranh cãi
- Chương 66: Hội bàn tròn
- Chương 67: Cơm hộp
- Chương 68: Thay đổi
- Chương 69: Chọc ghẹo
- Chương 70: Tai nạn
- Chương 71: Lo lắng
- Chương 72: Quen rồi
- Chương 73: Gián điệp
- Chương 74: Cô bé này thật thú vị
- Chương 75: Tuyết đầu mùa
- Chương 76: Lạ lắm
- Chương 77: Đấu thầu
- Chương 78: Quà
- Chương 79: Nhân tài
- Chương 80: Em gái mưa
- Chương 81: Bẫy con rể
- Chương 82: Hối lộ
- Chương 83: Đêm sinh nhật bên bờ biển
- Chương 84: Sau này
- Chương 85: Gây sự (1)
- Chương 86: Gây sự (2)
- Chương 87: Ngôi sao may mắn
- Chương 88: Mách lẻo
- Chương 89: Chim chuột
- Chương 90: Tương kế tựu kế
- Chương 91: Tiểu phiền phức
- Chương 92: Bị mời uống trà
- Chương 93: Lưỡng lự
- Chương 94: Đại chiến 300 hiệp
- Chương 95: Gãy gánh giữa đường
- Chương 96: Món quà sinh nhật đáng nhớ
- Chương 97: Xuân tình (H+)
- Chương 98: Màn chào sân
- Chương 99: Oanh động
- Chương 100: Biến số nằm ở con người
- Chương 101: Chị hai?
- Chương 102: Tình địch
- Chương 103: Sự cố
- Chương 104: Do thuốc, do rượu (H)
- Chương 105: Giấc mơ
- Chương 106: Lên hương
- Chương 107: Tất niên sóng gió
- Chương 108: Con mồi
- Chương 109: Hoa nở
- Chương 110: Thăm nguyên cáo (1)
- Chương 111: Thăm nguyên cáo (2)
- Chương 112: Âm mưu
- Chương 113: Kích thích
- Chương 114: Người nhà?
- Chương 115: Tình địch Premium
- Chương 116: Đại khai sát giới (1)
- Chương 117: Đại khai sát giới (2)
- Chương 118: Đại khai sát giới (3)
- Chương 119: Khơi màn
- Chương 120: Vị khách ở nhờ (1)
- Chương 121: Vị khách ở nhờ (2)
- Chương 122: Tiệc mừng thọ (1)
- Chương 123: Tiệc mừng thọ (2)
- Chương 124: Phiên tòa gay gắt (1)
- Chương 125: Phiên tòa gay gắt (2)
- Chương 126: Phiên tòa gay gắt (3)
- Chương 127: Ác mộng
- Chương 128: Ác mộng
- Chương 129: Nơi đảo nhỏ
- Chương 130: Khó khăn (1)
- Chương 131: Khó khăn (2)
- Chương 132: Tin tốt, tin xấu
- Chương 133: Ngã bệnh
- Chương 134: Thẻ vàng
- Chương 135: Lộ mặt
- Chương 136: Bộc bạch
- Chương 137: Lên kế hoạch
- Chương 138: Gặp người qua đường A
- Chương 139: Ngòi lửa
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 43: Trái chanh họ Lâm
Mộc Tâm uyển chuyển bước trên đôi giày cao gót chín phân đi về phía ba người bọn họ, dùng giọng điệu sét đánh nói: "Bà đây bao nuôi cậu ta đó! Thì sao hả?"
Ba người hơi bất ngờ vì lời nói đột ngột đó mà đưa mắt nhìn về phía cô. Gã Levis thấy Mộc Tâm xinh đẹp lại quyến rũ như vậy đứng trước mặt thì ánh mắt bắt đầu không yên phận mà lả lướt trên người cô. Hắn ta làm ra vẻ đạo mạo, cười nói: "Quý cô xinh đẹp, lời cô nói lúc nảy là có ý gì ạ?"
Mộc Tâm thấy ánh mắt háo sắc của hắn ta thì nhếch khóe môi lên một chút, điềm đạm đáp: "Ý trên mặt chữ."
Gã Levis nghe vậy thì ánh mắt lóe lên một tia đố kị, hắn hơi liếc mắt nhìn Trịnh Sâm, ra vẻ tốt bụng nói: "Quý cô, cô đừng để dáng vẻ đẹp trai của cậu ta lừa, hiện giờ cậu ta chỉ là một tên vô dụng bị phá sản thôi. Chắc chắn cậu ta đang đào mỏ của cô đó!"
Mộc Tâm che miệng cười duyên một cái: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng mà tôi đây thứ gì cũng thiếu, thứ không thiếu nhất chính là tiền."
Tần Na Na đứng bên cạnh thấy ánh mắt không đúng lắm của Levis nhìn Mộc Tâm thì tức giận nắm chặt tay đến mức các móng tay được chăm sóc tỉ mỉ cắm vào lòng bàn tay tạo ra các dấu hằn đỏ. Cái con hồ ly tinh chết tiệc này ở đâu chui ra vậy!
Cô ta híp mắt nhìn Mộc Tâm, cố nặn ra một nụ cười giả trân, chăm chọc nói: "Levis, anh cũng đừng khuyên cô ta làm gì, có nhiều người ngu ngốc đưa tiền cho người khác dùng, nói không chừng đến lúc bản thân bị bán đi còn giúp người khác đến tiền."
Mộc Tâm tỏ vẻ thấu hiểu, cười nói: "Ây da! Lời nói của cô gái lòe loẹt này cũng thật có lý nha! "
Trần Na Na tức giận quát lớn: "Cô nói ai lòe loẹt."
Mộc Tâm nhướng mày liễu, tỏ vẻ hiển nhiên: "Ở đây chỉ có tôi và cô là con gái, chẳng lẽ tôi lại tự nói bản thân mình lòe loẹt? Haizz, cô gái à! Trang điểm ít thôi không là che luôn cả não đấy!"
"Cô... Cái con nhỏ ngu lắm tiền này!", Tần Na Na giận tím người chỉ vào mặt Mộc Tâm lớn tiếng nói.
Mộc Tâm đưa tay vén lọn tóc qua mang tai rồi khoanh tay trước ngực, trào phúng nói: "Trên đời này người ngu nhiều lắm! Nhưng lắm tiền thì không có mấy người đâu! Cô chính là điển hình cho loại ngu mà không có tiền đó a~"
Tần Na Na nóng nổ lửa muốn xông lên đánh Mộc Tâm thì bị Levis cảng lại, anh ta nhíu mày nhìn Mộc Tâm: "Quý cô, tôi thấy cô hiền lành nên mới tôt bụng nhắc nhở, cô không nghe thì thôi sao còn gây hấn với bạn gái tôi. Cô đừng có lấy oán báo ân."
"Clap! Clap!",Mộc Tâm vỗ tay hai cái, chớp chớp mắt, tỏ vẻ tán thưởng nói: "Anh chàng mũi tẹt này nói chuyện cũng thật có lý đó! Hai người đúng là xứng đôi vừa lứa."
"Mũi tẹt? Mũi tôi tẹt ở chổ nào? Cô mù hả?", Levis nghiến răng gằn ra từng chữ.
Mộc Tâm đưa tay chỉ chỉ về phía mũi anh ta: "Ấy chà! Chắc anh là gen lặn nhỉ? Nếu không thì sao mũi xấu vậy chứ. Tôi có quen một bác sĩ thẩm mỹ, nghiệp vụ tốt lắm, hay là..."
"Tôi không cần!", Levis tức giận ngắt ngang lời cô đang nói.
"Ồ! Ra là anh thích kiểu mũi vậy à! Nhìn giống Mr.Bean lắm nha! Mang tính nhận diện rất cao!", Mộc Tâm thấy chết không sờn mà bồi thêm một câu khiến anh ta giận tím người.
Thấy hai người họ tức đến nổ phổi mà không làm gì được mình, Mộc Tâm cầm tay dắt Trịnh Sâm ra cửa, trước khi đi còn để lại một câu: "Tiện nam xứng đôi tiện nữ, hai người yêu nhau là chuyện tốt a~! Tránh lại đi hại đời người khác."
Không thèm liếc nhìn gương mặt đen xì của bọn họ, Mộc Tâm trực tiếp đi luôn. Bên ngoài, Jolie đang đứng lấp ló đợi hai người họ. Mộc Tâm thấy cô ấy thì nhướng mày: "Sao em ra đây rồi?"
Jolie cười cười: "Em đi ra bằng cửa thoát hiểm đó, mùi thuốc nổ bên trong đùng đùng đoàng đoàng, em tâm lý yếu không chịu nổi đâu."
Mộc Tâm nghe vậy thì cười khẽ, nói: "Giờ cũng gần tối rồi hai người về nghỉ ngơi và hẹn gặp bạn bè người thân đi. Vài ngày nữa theo tôi đến nước A, vé máy bay tôi sẽ chuẩn bị cho hai người."
Jolie đưa tay lên chào theo kiểu quân đội: "Tuân lệnh bà chủ, vậy em về đây, bye bye hai người.", nói rồi cô đi ra đường ngoắc một chiếc taxi rời đi.
Thấy Trịnh Sâm vẫn đứng yên đó mà chưa rời đi, Mộc Tâm chớp chớp mắt hỏi: "Sao cậu chưa về? Có chuyện gì à?"
Trịnh Sâm ấp úng một chút rồi nói: "Chuyện lúc nảy cảm ơn cô đã đứng ra giúp tôi!"
Mộc Tâm đánh nhẹ lên vai cậu một cái: "Cảm ơn gì chứ? Chúng ta là người nhà mà!"
Trịnh Sâm cảm động: "Đúng vậy, là người nhà."
"Hắc Xì", một cơn gió lạnh thổi qua khiến Mộc Tâm hắc hơi, rùng mình một cái. Trịnh Sâm thấy vậy cời áo khoác trùm lên người cô: "Bà chủ, dạo này sắp sang thu rồi, nên thời tiết hơi lạnh, ra đường cô nhớ mặt nhiều một chút, kẻo bị cảm lạnh."
Mộc Tâm đưa tay chỉnh chỉnh chiếc áo khoác cho ngay lại rồi mĩm cười nói một tiếng cảm ơn với cậu ta.
Bên lề đường, một chiếc Bugatti đã đỗ lại được một lúc. Trên xe, một mùi chanh nồng nặc đủ để lên men mấy chục cân sữa chua, Lâm Đình Phong híp mắt nhìn Mộc Tâm và người đàn ông khác cười nói, thầm mắng, Aiss chết tiệt! Tên đàn ông đáng ghét kia còn khoác áo cho cô gái của mình nữa, cô ấy nói gì mà cười vui vẻ vậy chứ? Chết tiệt!
Nước cốt chanh xông lên não, Lâm Đình Phong mở cửa bước xuống xe, hầm hầm đi về phía Mộc Tâm. Không nói tiếng nào mà cởi chiếc áo khoác của Trịnh Sâm ra quăng trả lại cho cậu ta rồi lấy áo khoác của mình trùm lên người cô, gài chặt nút lại.
Mộc Tâm bất ngờ mở to mắt nhìn anh: "Đình Phong, sao anh đến đây vậy?"
"Tiện đường đến đón em.", gương mặt anh vẫn đen xì, nhàn nhạt đáp lại cô.
"Ồ!", tên tiểu gia hỏa này tiện đường khắp trái đất luôn hay sao vậy?
Lâm Đình Phong kéo tay Mộc Tâm đi về phía chiếc xe: "Đi."
Mộc Tâm vội quay đầu, đưa tay còn lại không bị nắm vẫy vẫy tạm biệt với Trịnh Sâm. Lâm Đình Phong thấy vậy nắm luôn cái tay đang vẫy của cô, lôi cô đặt vào ghế phụ rồi láy xe đi.
Trịnh Sâm bị loạt hành động nhanh như cơn gió đó làm cho đơ luôn. Cậu ta cong môi cười một cái rồi cũng bắt xe rời đi.
Ba người hơi bất ngờ vì lời nói đột ngột đó mà đưa mắt nhìn về phía cô. Gã Levis thấy Mộc Tâm xinh đẹp lại quyến rũ như vậy đứng trước mặt thì ánh mắt bắt đầu không yên phận mà lả lướt trên người cô. Hắn ta làm ra vẻ đạo mạo, cười nói: "Quý cô xinh đẹp, lời cô nói lúc nảy là có ý gì ạ?"
Mộc Tâm thấy ánh mắt háo sắc của hắn ta thì nhếch khóe môi lên một chút, điềm đạm đáp: "Ý trên mặt chữ."
Gã Levis nghe vậy thì ánh mắt lóe lên một tia đố kị, hắn hơi liếc mắt nhìn Trịnh Sâm, ra vẻ tốt bụng nói: "Quý cô, cô đừng để dáng vẻ đẹp trai của cậu ta lừa, hiện giờ cậu ta chỉ là một tên vô dụng bị phá sản thôi. Chắc chắn cậu ta đang đào mỏ của cô đó!"
Mộc Tâm che miệng cười duyên một cái: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng mà tôi đây thứ gì cũng thiếu, thứ không thiếu nhất chính là tiền."
Tần Na Na đứng bên cạnh thấy ánh mắt không đúng lắm của Levis nhìn Mộc Tâm thì tức giận nắm chặt tay đến mức các móng tay được chăm sóc tỉ mỉ cắm vào lòng bàn tay tạo ra các dấu hằn đỏ. Cái con hồ ly tinh chết tiệc này ở đâu chui ra vậy!
Cô ta híp mắt nhìn Mộc Tâm, cố nặn ra một nụ cười giả trân, chăm chọc nói: "Levis, anh cũng đừng khuyên cô ta làm gì, có nhiều người ngu ngốc đưa tiền cho người khác dùng, nói không chừng đến lúc bản thân bị bán đi còn giúp người khác đến tiền."
Mộc Tâm tỏ vẻ thấu hiểu, cười nói: "Ây da! Lời nói của cô gái lòe loẹt này cũng thật có lý nha! "
Trần Na Na tức giận quát lớn: "Cô nói ai lòe loẹt."
Mộc Tâm nhướng mày liễu, tỏ vẻ hiển nhiên: "Ở đây chỉ có tôi và cô là con gái, chẳng lẽ tôi lại tự nói bản thân mình lòe loẹt? Haizz, cô gái à! Trang điểm ít thôi không là che luôn cả não đấy!"
"Cô... Cái con nhỏ ngu lắm tiền này!", Tần Na Na giận tím người chỉ vào mặt Mộc Tâm lớn tiếng nói.
Mộc Tâm đưa tay vén lọn tóc qua mang tai rồi khoanh tay trước ngực, trào phúng nói: "Trên đời này người ngu nhiều lắm! Nhưng lắm tiền thì không có mấy người đâu! Cô chính là điển hình cho loại ngu mà không có tiền đó a~"
Tần Na Na nóng nổ lửa muốn xông lên đánh Mộc Tâm thì bị Levis cảng lại, anh ta nhíu mày nhìn Mộc Tâm: "Quý cô, tôi thấy cô hiền lành nên mới tôt bụng nhắc nhở, cô không nghe thì thôi sao còn gây hấn với bạn gái tôi. Cô đừng có lấy oán báo ân."
"Clap! Clap!",Mộc Tâm vỗ tay hai cái, chớp chớp mắt, tỏ vẻ tán thưởng nói: "Anh chàng mũi tẹt này nói chuyện cũng thật có lý đó! Hai người đúng là xứng đôi vừa lứa."
"Mũi tẹt? Mũi tôi tẹt ở chổ nào? Cô mù hả?", Levis nghiến răng gằn ra từng chữ.
Mộc Tâm đưa tay chỉ chỉ về phía mũi anh ta: "Ấy chà! Chắc anh là gen lặn nhỉ? Nếu không thì sao mũi xấu vậy chứ. Tôi có quen một bác sĩ thẩm mỹ, nghiệp vụ tốt lắm, hay là..."
"Tôi không cần!", Levis tức giận ngắt ngang lời cô đang nói.
"Ồ! Ra là anh thích kiểu mũi vậy à! Nhìn giống Mr.Bean lắm nha! Mang tính nhận diện rất cao!", Mộc Tâm thấy chết không sờn mà bồi thêm một câu khiến anh ta giận tím người.
Thấy hai người họ tức đến nổ phổi mà không làm gì được mình, Mộc Tâm cầm tay dắt Trịnh Sâm ra cửa, trước khi đi còn để lại một câu: "Tiện nam xứng đôi tiện nữ, hai người yêu nhau là chuyện tốt a~! Tránh lại đi hại đời người khác."
Không thèm liếc nhìn gương mặt đen xì của bọn họ, Mộc Tâm trực tiếp đi luôn. Bên ngoài, Jolie đang đứng lấp ló đợi hai người họ. Mộc Tâm thấy cô ấy thì nhướng mày: "Sao em ra đây rồi?"
Jolie cười cười: "Em đi ra bằng cửa thoát hiểm đó, mùi thuốc nổ bên trong đùng đùng đoàng đoàng, em tâm lý yếu không chịu nổi đâu."
Mộc Tâm nghe vậy thì cười khẽ, nói: "Giờ cũng gần tối rồi hai người về nghỉ ngơi và hẹn gặp bạn bè người thân đi. Vài ngày nữa theo tôi đến nước A, vé máy bay tôi sẽ chuẩn bị cho hai người."
Jolie đưa tay lên chào theo kiểu quân đội: "Tuân lệnh bà chủ, vậy em về đây, bye bye hai người.", nói rồi cô đi ra đường ngoắc một chiếc taxi rời đi.
Thấy Trịnh Sâm vẫn đứng yên đó mà chưa rời đi, Mộc Tâm chớp chớp mắt hỏi: "Sao cậu chưa về? Có chuyện gì à?"
Trịnh Sâm ấp úng một chút rồi nói: "Chuyện lúc nảy cảm ơn cô đã đứng ra giúp tôi!"
Mộc Tâm đánh nhẹ lên vai cậu một cái: "Cảm ơn gì chứ? Chúng ta là người nhà mà!"
Trịnh Sâm cảm động: "Đúng vậy, là người nhà."
"Hắc Xì", một cơn gió lạnh thổi qua khiến Mộc Tâm hắc hơi, rùng mình một cái. Trịnh Sâm thấy vậy cời áo khoác trùm lên người cô: "Bà chủ, dạo này sắp sang thu rồi, nên thời tiết hơi lạnh, ra đường cô nhớ mặt nhiều một chút, kẻo bị cảm lạnh."
Mộc Tâm đưa tay chỉnh chỉnh chiếc áo khoác cho ngay lại rồi mĩm cười nói một tiếng cảm ơn với cậu ta.
Bên lề đường, một chiếc Bugatti đã đỗ lại được một lúc. Trên xe, một mùi chanh nồng nặc đủ để lên men mấy chục cân sữa chua, Lâm Đình Phong híp mắt nhìn Mộc Tâm và người đàn ông khác cười nói, thầm mắng, Aiss chết tiệt! Tên đàn ông đáng ghét kia còn khoác áo cho cô gái của mình nữa, cô ấy nói gì mà cười vui vẻ vậy chứ? Chết tiệt!
Nước cốt chanh xông lên não, Lâm Đình Phong mở cửa bước xuống xe, hầm hầm đi về phía Mộc Tâm. Không nói tiếng nào mà cởi chiếc áo khoác của Trịnh Sâm ra quăng trả lại cho cậu ta rồi lấy áo khoác của mình trùm lên người cô, gài chặt nút lại.
Mộc Tâm bất ngờ mở to mắt nhìn anh: "Đình Phong, sao anh đến đây vậy?"
"Tiện đường đến đón em.", gương mặt anh vẫn đen xì, nhàn nhạt đáp lại cô.
"Ồ!", tên tiểu gia hỏa này tiện đường khắp trái đất luôn hay sao vậy?
Lâm Đình Phong kéo tay Mộc Tâm đi về phía chiếc xe: "Đi."
Mộc Tâm vội quay đầu, đưa tay còn lại không bị nắm vẫy vẫy tạm biệt với Trịnh Sâm. Lâm Đình Phong thấy vậy nắm luôn cái tay đang vẫy của cô, lôi cô đặt vào ghế phụ rồi láy xe đi.
Trịnh Sâm bị loạt hành động nhanh như cơn gió đó làm cho đơ luôn. Cậu ta cong môi cười một cái rồi cũng bắt xe rời đi.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Mình xuyên thư rồi sao?
- Chương 2: Bước đầu thay đổi kết cục
- Chương 3: Không biết sẽ chịu được đến skill thứ mấy đây
- Chương 4: Chuẩn bị đào hố cho tra nam
- Chương 5: Thu thập bằng chứng trước khi lên tòa
- Chương 6: Giá trị vũ lực level max
- Chương 7: Nam chính lên sàn
- Chương 8: Cậu bạn Lạc Tư lắm lời
- Chương 9: Ăn giấm
- Chương 10: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 11: Phiên tòa bùng nổ
- Chương 12: Knock out
- Chương 13: Lâm đào hố
- Chương 14: Dự án đầu tiên
- Chương 15: Ăn trưa với tiểu gia hỏa
- Chương 16: Không khí mập mờ
- Chương 17: Ra oai phủ đầu
- Chương 18: Đâu ai là người bình thường khi yêu
- Chương 19: Cuộc gặp gỡ "Tình cờ"
- Chương 20: Hẹn gặp mặt
- Chương 21: Ghen rồi
- Chương 22: Rượt đuổi
- Chương 23: Anh sẽ rất đau lòng
- Chương 24: Cô nam quả nữ
- Chương 25: Tự đào hố chôn mình
- Chương 26: Cẩu lương buổi sáng
- Chương 27: Ở riêng
- Chương 28: Anh hàng xóm
- Chương 29: Chạm mặt
- Chương 30: Lật ngược tình thế
- Chương 31: Dạ lan hương
- Chương 32: Thật hay thách
- Chương 33: Say
- Chương 34: Ông tơ bà nguyệt độ không nổi
- Chương 35: Đánh du kích
- Chương 36: Rớt liêm sỉ
- Chương 37: Lễ hội đêm trắng
- Chương 38: Hạt giống tình yêu
- Chương 39: Lần đầu làm bà chủ
- Chương 40: Có ý kiến?
- Chương 41: Lâm lưu manh login
- Chương 42: Để chị lo
- Chương 43: Trái chanh họ Lâm
- Chương 44: Mượn chanh tỏ tình
- Chương 45: So sweet
- Chương 46: Koala biết láy xe
- Chương 47: Miếng bánh lớn
- Chương 48: Tin tưởng
- Chương 49: Cậu bạn Mạc Chí Thiên
- Chương 50: Ong bướm vo ve
- Chương 51: Hoa đào nát
- Chương 52: Xem tóp tóp
- Chương 53: Đế chế
- Chương 54: Buổi tối đầy bối rối
- Chương 55: Lên phường
- Chương 56: Dập lửa
- Chương 57: Ngủ cùng! MẶC CÙNG!
- Chương 58: Trực nam chính hiệu
- Chương 59: Yên bình trước giông bão
- Chương 60: Tiếng sét ái tình
- Chương 61: Xem mắt phong cách Lâm tổng
- Chương 62: Tắt đèn (H nhẹ)
- Chương 63: Tin tức nóng
- Chương 64: Sóng ngầm
- Chương 65: Tranh cãi
- Chương 66: Hội bàn tròn
- Chương 67: Cơm hộp
- Chương 68: Thay đổi
- Chương 69: Chọc ghẹo
- Chương 70: Tai nạn
- Chương 71: Lo lắng
- Chương 72: Quen rồi
- Chương 73: Gián điệp
- Chương 74: Cô bé này thật thú vị
- Chương 75: Tuyết đầu mùa
- Chương 76: Lạ lắm
- Chương 77: Đấu thầu
- Chương 78: Quà
- Chương 79: Nhân tài
- Chương 80: Em gái mưa
- Chương 81: Bẫy con rể
- Chương 82: Hối lộ
- Chương 83: Đêm sinh nhật bên bờ biển
- Chương 84: Sau này
- Chương 85: Gây sự (1)
- Chương 86: Gây sự (2)
- Chương 87: Ngôi sao may mắn
- Chương 88: Mách lẻo
- Chương 89: Chim chuột
- Chương 90: Tương kế tựu kế
- Chương 91: Tiểu phiền phức
- Chương 92: Bị mời uống trà
- Chương 93: Lưỡng lự
- Chương 94: Đại chiến 300 hiệp
- Chương 95: Gãy gánh giữa đường
- Chương 96: Món quà sinh nhật đáng nhớ
- Chương 97: Xuân tình (H+)
- Chương 98: Màn chào sân
- Chương 99: Oanh động
- Chương 100: Biến số nằm ở con người
- Chương 101: Chị hai?
- Chương 102: Tình địch
- Chương 103: Sự cố
- Chương 104: Do thuốc, do rượu (H)
- Chương 105: Giấc mơ
- Chương 106: Lên hương
- Chương 107: Tất niên sóng gió
- Chương 108: Con mồi
- Chương 109: Hoa nở
- Chương 110: Thăm nguyên cáo (1)
- Chương 111: Thăm nguyên cáo (2)
- Chương 112: Âm mưu
- Chương 113: Kích thích
- Chương 114: Người nhà?
- Chương 115: Tình địch Premium
- Chương 116: Đại khai sát giới (1)
- Chương 117: Đại khai sát giới (2)
- Chương 118: Đại khai sát giới (3)
- Chương 119: Khơi màn
- Chương 120: Vị khách ở nhờ (1)
- Chương 121: Vị khách ở nhờ (2)
- Chương 122: Tiệc mừng thọ (1)
- Chương 123: Tiệc mừng thọ (2)
- Chương 124: Phiên tòa gay gắt (1)
- Chương 125: Phiên tòa gay gắt (2)
- Chương 126: Phiên tòa gay gắt (3)
- Chương 127: Ác mộng
- Chương 128: Ác mộng
- Chương 129: Nơi đảo nhỏ
- Chương 130: Khó khăn (1)
- Chương 131: Khó khăn (2)
- Chương 132: Tin tốt, tin xấu
- Chương 133: Ngã bệnh
- Chương 134: Thẻ vàng
- Chương 135: Lộ mặt
- Chương 136: Bộc bạch
- Chương 137: Lên kế hoạch
- Chương 138: Gặp người qua đường A
- Chương 139: Ngòi lửa
- bình luận