Thập Thất Thiếp - Chương 27: Tương kế tựu kế
Chương trước- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thập Thất Thiếp
Chương 27: Tương kế tựu kế
Không phải chơi trò lạt mềm buộc chặtsao? Nhanh như vậy đã tới? Vốn tưởng rằng sau khi nàng nhận được thư, sẽ giả bộ trì hoãn thêm nữa, nghĩ thế thì lòng hắn bỗng nổi lên vẻ chánghét, nhưng như vậy cũng tốt, vừa vặn có thể nhìn ra được, nàng đối vớihắn vẫn có một mảnh tình tha thiết, Độc Cô Ngạo Thiên vừa nghĩ, vừa rakhỏi lương đình, đi về phía Thập Thất.
Thập Thất nhìn khuôn mặt mang theo ý cười dối trá của Độc Cô Ngạo Thiên càng chạy càng gần, nàng cũng thật nhanhche giấu cảm xúc thật, bắt chước vội vàng chạy đến, biểu hiện ra độngtác mang theo yêu thương nhung nhớ, Thập Thất lên tiếng hô lớn: “Vương gia, Thập Thất rất nhớ ngài đó nha! Tư vị ấy giống như nhiều ngày không gặp như cách tam thu!”
Cẩm Sắc đi theo phía sau có làm sao cũngkhông đoán được Thập Thất sẽ chơi trò xiếc này, cư nhiên khẩn cấp bày tỏ nỗi lòng yêu thương nhung nhớ như thế! Không phải tiểu thư nói không có cảm giác với Vương gia ư? Lúc ở trong phủ thái độ tiểu thư còn rất dửng dưng mà, lúc này sao lại tựa như mất lý trí thế?
Đừng nói Cẩm Sắc kinh ngạc, ngay cả ĐộcCô Ngạo Thiên cũng vạn phần kinh ngạc, hầu như xuất phát từ bản năngchống cự, Độc Cô Ngạo Thiên nghiêng người tránh thoát móng vuốt sói củaThập Thất!
Thập Thất vồ hụt kịp thời phanh lại, lậptức xoay người, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Độc Cô Ngạo Thiên, mắt tongập nước tràn đầy vẻ khó hiểu, thốt tiếng oán trách: “Không phải Vương gia nói rất nhớ Thập Thất sao?” Đầu Thập Thất rũ xuống, lòng tựa như đang cực kỳ bi thương không thểtiếp nhận việc hắn tránh né, kì thực nàng cúi đầu xuống là đề che giấu ý cười lạnh trong mắt, nàng đánh đố muốn xem hắn muốn chơi trò gì.
Độc Cô Ngạo Thiên lúc này mới phản ứnglại, vội vã che giấu tính cách, nở nụ cười vài tiếng, sau đó xoay ngườilại đưa tay muốn đem Thập Thất ôm vào lòng trấn an.
Muốn chạm vào nàng? Lòng nàng còn cảmthấy ghê tởm hơn! Thập Thất khẽ nhếch môi, ngẩng đầu, mặt giàn dụa nướcmắt lui ra phía sau, “Nếu Vương gia chán ghét Thập Thất như thế, vậy Thập Thất sẽ nhanh chóng biến mất trước mặt Vương gia.”
“Tiểu bảo bối, bổn vương làm sao mà ghét nàng được! Mấy hôm nay bổn vương vô cùng hối hận, không nên đuổi nàng ra khỏi phủ…” Độc Cô Ngạo Thiên đang định phát biểu thao thao bất tuyệt để người tabiết mấy ngày mấy đêm hắn ăn ngủ không vô, thì Thập Thất lập tức gậpmình ôm bụng, thốt ra từng tiếng thê lương: “Thế nhưng tâm tínhthiện lương của Thập Thất đau lắm! Vương gia nếu yêu mến Thập Thất, thìsao lại đuổi Thập Thất ra khỏi phủ chứ?”
Đứng một bên xem diễn hồi lâu, trên đầu Cẩm Sắc toát lên vô số dấu chấm hỏi, tâm tiểu thư sinh trưởng ở bụng hả?
Đáy mắt của Độc Cô Ngạo Thiên hiện lênmột tia không kiên nhẫn, nữ ngu ngốc thì vẫn là nữ ngu ngốc, nếu khôngphải muốn lấy được thông tin, hắn tuyệt đối sẽ không hạ thấp thân phậnđi tiếp xúc với nàng, nhịn xuống xúc động muốn chém chết nàng, khẩu thịtâm phi nói: “Hãy tin bổn vương, qua mấy ngày nữa bổn vương sẽ đón nàng về vương phủ. Lúc đó, nàng chính là sườn phi của bổn vương.”
Sườn phi? Ánh mắt trong suốt như nước của Thập Thất hiện lên một tia lạnh lẽo, bây giờ nàng có thể khẳng định,hắn tuyệt đối muốn lợi dụng nàng để đạt được mục đích nào đó! “Thật vậy chăng?”
“Đây là lời hứa của bổn vương.” Dường như có thể nghe được tiếng nghiến răng nghiến lợi toát ra từ kẽ răng của Độc Cô Ngạo Thiên.
Thập Thất lau khô nước mắt, mặt khẽ tươi cười, nghiêng đầu bảo Cẩm Sắc đang có chút đăm chiêu đứng ở cạnh bên: “Cẩm Sắc, cấp tốc hồi phủ thu thập hành lí, ta muốn theo Vương gia quay về vương phủ.”
“Tuyệt đối không thể!”Độc Cô Ngạo Thiên vươn tay ngăn lại, sao có thể để nàng rời khỏi Mộ Dung phủ! Những lời hắn nói chẳng qua chỉ là một cái cớ, không thể làm thật. Hơn nữa, khóe miệng run rẩy, để nàng quay về vương phủ, chắc chắn sẽ tự chuốc bực dọc cho bản thân.
Thập Thất khó hiểu nhìn hắn, nghi hoặc nói: “Vì sao? Không phải Vương gia rất nhớ Thập Thất ư? Hơn nữa còn muốn choThập Thất làm sườn phi, Thập Thất là nữ tử hiền lương thục đức, khôngthể để Vương gia đợi lâu được.”
Hiền lương thục đức!! Độc Cô Ngạo Thiên và Cẩm Sắc nghe thế thì đều cảm thấy như bị sét đánh!!
Ổn định lại tâm trạng, Độc Cô Ngạo Thiênkhôi phục vẻ hàn băng trước sau như một, đi lên trước, nắm lấy tay ThậpThất, đôi mắt toát lên vẻ thâm tình, dùng thanh âm đủ cho hai người nghe được nói: “Thập Thất, bây giờ nàng không thể quay về vương phủ, phải về phủ của nàng trước, làm một chuyển cho bổn vương, chuyện nàychỉ có nàng biết ta biết, bất cứ ai cũng không được biết. Chỉ cần làmtốt chuyện này, bổn vương sẽ lập tức phái người đón nàng hồi phủ.” Tuy rằng mới gặp mặt đã nói ra mục đích, tiến độ quá nhanh, nhưng lúcnày người hắn đối mặt là Mộ Dung Thập Thất háo sắc không có tâm cơ, chodù hắn lợi dụng nàng, chỉ cần thích hợp thả mồi nhử, nàng tuyệt đối sẽkhông phát hiện điều gì, đồng thời còn ngoan ngoãn cho hắn sử dụng.
Thập Thất ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng đáylòng thì cười lạnh, thì ra đây là mục đích của hắn! Song, không phải làhắn đã quá xem thường nàng rồi chứ? Cho một viên kẹo ngọt thì đã muốnlợi dụng nàng? Quá xem thường chỉ số thông minh của nàng. Không… là sỉnhục chỉ số thông minh của nàng!
Sau đó Độc Cô Ngạo Thiên liền kề sát vào tai Thập Thất nói mục đích của hắn.
Thập Thất không ngừng gật đầu.
Nhìn nàng không có bất cứ hoài nghi gì mà mặc cho hắn sở dụng, Độc Cô Ngạo Thiên càng thêm khinh thường.
Hoá ra… quả nhiên… hắn quả nhiên pháthiện quan hệ của cha và Hiên Viên Mặc! Đáy lòng Thập Thất nổi lên mộttầng hàn ý! Nếu không phải Mộ Dung Thập Thất háo sắc khiến hắn buônglỏng tâm trí phòng vệ, sợ rằng nàng sẽ không phát hiện.
Chẳng lẽ tối hôm đó năm tên hắc y nhânlẻn vào trong phủ là do hắn phái tới? Hôm nay vì không muốn để kẻ kháchoài nghi, thế nên mới nghĩ đến việc lợi dụng nàng lấy cắp bí mật củacha!
“Ừhm, Vương gia phải nhớ kỹ lời hứa đó nha.”
Mâu quang Độc Cô Ngạo Thiên lóe lóe, cuối cùng gật đầu, “Ừ, bổn vương cho nàng thời gian hai ngày.”
“Được.” Thập Thất gật đầu nhận lời.
Độc Cô Ngạo Thiên đạt được mục đích, vìtránh để Thập Thất hoài nghi, nên sau đó làm như vô cùng thân thiết hànhuyên với Thập Thất một chút, chẳng qua là chỉ trong chốc lát, liền tìmlý do chạy nhanh rời khỏi Đại Minh ven hồ.
Đợi sau khi Độc Cô Ngạo Thiên rời đi, ý cười trong mắt Thập Thất dần dần nguội lạnh.
“Tiểu thư?” Cẩm Sắc cẩnthận gọi một tiếng, Vương gia và tiểu thư đã nói những gì? Sao mà vừarồi tiểu thư vẫn rất vui vẻ, bây giờ toàn thân lại rét lạnh thế này?
“Hồi phủ.” Thập Thất cúi đầu vừa đi vừa nghĩ, nay nàng tứ cố vô thân, nên giải quyết nan đề nàythế nào đây? Muốn cha thẳng thắn, căn bản không có khả năng, nếu như cha cũng có đủ thế lực, thì sao có thể tùy ý để Hiên Viên Mặc lợi dụng?
…
Trên đường hồi phủ, hai người đi qua một ngõ nhỏ vắng lặng.
Thập Thất trầm tư nên không phát hiện có sát khí ngấm ngầm lưu chuyển bên trong.
Cẩm Sắc không có võ công, cho nên càng không phát hiện nguy hiểm đang lặng yên tiếp cận.
Bỗng một cơn gió lạnh đánh úp tới, ThậpThất đột nhiên ngẩng đầu, xoay người, quét tầm mắt lợi hại về phía không có một bóng người ở đằng sau, lạnh lùng nói: “Là ai!”
“Tiểu thư, không có ai mà!” Tiếng quát chói tai làm kinh sợ đến Cẩm Sắc, Cẩm Sắc lập tức quay đầu nhìn về phía sau, không có phát hiện bất cứ ai.
Lời của nàng vừa dứt, tứ phía liền xuất hiện ba bốn tên hắc y. Người người trong tay đều cầm trường kiếm sắc bén.
Sát khí phô thiên cái địa ùa đến.
“Chịu chết đi!”
Trường kiếm bổ tới, Thập Thất đẩy Cẩm Sắc đang há hốc mồm ra, giơ chân đá về phía người đang nhào tới!
“A! Tiểu thư! Thích khách!” Cẩm Sắc quá sợ hãi, mặt trắng như tờ giấy kinh hãi thét, kế đó dĩ nhiên bị dọa đến té xỉu!
Thập Thất nhìn lướt qua Cẩm Sắc, không kịp nghĩ nhiều, bốn gã hắc y nhân tay cầm vũ khí liền chém về phía nàng.
Từng bị mấy người trong hắc đạo vây công, nên Thập Thất mặt không đổi sắc, lấy chủy thủ bên hông ra, động tác như hành vân như thủy, ứng đối thành thạo bổ nhào vào bốn người, “Muốn đoạt mạng ta? Vọng tưởng!” Lãnh ý sắc bén khiếp người, sát khí mạnh mẽ khiến bốn người nhất thời kinh hãi.
Cùng so hung ác với nàng? Nàng tuy rằngkhông có võ công tuyệt đỉnh, thế nhưng, có ý chí cầu sinh, bất cứ ai đều không thể so với nàng!
Thập Thất nhìn khuôn mặt mang theo ý cười dối trá của Độc Cô Ngạo Thiên càng chạy càng gần, nàng cũng thật nhanhche giấu cảm xúc thật, bắt chước vội vàng chạy đến, biểu hiện ra độngtác mang theo yêu thương nhung nhớ, Thập Thất lên tiếng hô lớn: “Vương gia, Thập Thất rất nhớ ngài đó nha! Tư vị ấy giống như nhiều ngày không gặp như cách tam thu!”
Cẩm Sắc đi theo phía sau có làm sao cũngkhông đoán được Thập Thất sẽ chơi trò xiếc này, cư nhiên khẩn cấp bày tỏ nỗi lòng yêu thương nhung nhớ như thế! Không phải tiểu thư nói không có cảm giác với Vương gia ư? Lúc ở trong phủ thái độ tiểu thư còn rất dửng dưng mà, lúc này sao lại tựa như mất lý trí thế?
Đừng nói Cẩm Sắc kinh ngạc, ngay cả ĐộcCô Ngạo Thiên cũng vạn phần kinh ngạc, hầu như xuất phát từ bản năngchống cự, Độc Cô Ngạo Thiên nghiêng người tránh thoát móng vuốt sói củaThập Thất!
Thập Thất vồ hụt kịp thời phanh lại, lậptức xoay người, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Độc Cô Ngạo Thiên, mắt tongập nước tràn đầy vẻ khó hiểu, thốt tiếng oán trách: “Không phải Vương gia nói rất nhớ Thập Thất sao?” Đầu Thập Thất rũ xuống, lòng tựa như đang cực kỳ bi thương không thểtiếp nhận việc hắn tránh né, kì thực nàng cúi đầu xuống là đề che giấu ý cười lạnh trong mắt, nàng đánh đố muốn xem hắn muốn chơi trò gì.
Độc Cô Ngạo Thiên lúc này mới phản ứnglại, vội vã che giấu tính cách, nở nụ cười vài tiếng, sau đó xoay ngườilại đưa tay muốn đem Thập Thất ôm vào lòng trấn an.
Muốn chạm vào nàng? Lòng nàng còn cảmthấy ghê tởm hơn! Thập Thất khẽ nhếch môi, ngẩng đầu, mặt giàn dụa nướcmắt lui ra phía sau, “Nếu Vương gia chán ghét Thập Thất như thế, vậy Thập Thất sẽ nhanh chóng biến mất trước mặt Vương gia.”
“Tiểu bảo bối, bổn vương làm sao mà ghét nàng được! Mấy hôm nay bổn vương vô cùng hối hận, không nên đuổi nàng ra khỏi phủ…” Độc Cô Ngạo Thiên đang định phát biểu thao thao bất tuyệt để người tabiết mấy ngày mấy đêm hắn ăn ngủ không vô, thì Thập Thất lập tức gậpmình ôm bụng, thốt ra từng tiếng thê lương: “Thế nhưng tâm tínhthiện lương của Thập Thất đau lắm! Vương gia nếu yêu mến Thập Thất, thìsao lại đuổi Thập Thất ra khỏi phủ chứ?”
Đứng một bên xem diễn hồi lâu, trên đầu Cẩm Sắc toát lên vô số dấu chấm hỏi, tâm tiểu thư sinh trưởng ở bụng hả?
Đáy mắt của Độc Cô Ngạo Thiên hiện lênmột tia không kiên nhẫn, nữ ngu ngốc thì vẫn là nữ ngu ngốc, nếu khôngphải muốn lấy được thông tin, hắn tuyệt đối sẽ không hạ thấp thân phậnđi tiếp xúc với nàng, nhịn xuống xúc động muốn chém chết nàng, khẩu thịtâm phi nói: “Hãy tin bổn vương, qua mấy ngày nữa bổn vương sẽ đón nàng về vương phủ. Lúc đó, nàng chính là sườn phi của bổn vương.”
Sườn phi? Ánh mắt trong suốt như nước của Thập Thất hiện lên một tia lạnh lẽo, bây giờ nàng có thể khẳng định,hắn tuyệt đối muốn lợi dụng nàng để đạt được mục đích nào đó! “Thật vậy chăng?”
“Đây là lời hứa của bổn vương.” Dường như có thể nghe được tiếng nghiến răng nghiến lợi toát ra từ kẽ răng của Độc Cô Ngạo Thiên.
Thập Thất lau khô nước mắt, mặt khẽ tươi cười, nghiêng đầu bảo Cẩm Sắc đang có chút đăm chiêu đứng ở cạnh bên: “Cẩm Sắc, cấp tốc hồi phủ thu thập hành lí, ta muốn theo Vương gia quay về vương phủ.”
“Tuyệt đối không thể!”Độc Cô Ngạo Thiên vươn tay ngăn lại, sao có thể để nàng rời khỏi Mộ Dung phủ! Những lời hắn nói chẳng qua chỉ là một cái cớ, không thể làm thật. Hơn nữa, khóe miệng run rẩy, để nàng quay về vương phủ, chắc chắn sẽ tự chuốc bực dọc cho bản thân.
Thập Thất khó hiểu nhìn hắn, nghi hoặc nói: “Vì sao? Không phải Vương gia rất nhớ Thập Thất ư? Hơn nữa còn muốn choThập Thất làm sườn phi, Thập Thất là nữ tử hiền lương thục đức, khôngthể để Vương gia đợi lâu được.”
Hiền lương thục đức!! Độc Cô Ngạo Thiên và Cẩm Sắc nghe thế thì đều cảm thấy như bị sét đánh!!
Ổn định lại tâm trạng, Độc Cô Ngạo Thiênkhôi phục vẻ hàn băng trước sau như một, đi lên trước, nắm lấy tay ThậpThất, đôi mắt toát lên vẻ thâm tình, dùng thanh âm đủ cho hai người nghe được nói: “Thập Thất, bây giờ nàng không thể quay về vương phủ, phải về phủ của nàng trước, làm một chuyển cho bổn vương, chuyện nàychỉ có nàng biết ta biết, bất cứ ai cũng không được biết. Chỉ cần làmtốt chuyện này, bổn vương sẽ lập tức phái người đón nàng hồi phủ.” Tuy rằng mới gặp mặt đã nói ra mục đích, tiến độ quá nhanh, nhưng lúcnày người hắn đối mặt là Mộ Dung Thập Thất háo sắc không có tâm cơ, chodù hắn lợi dụng nàng, chỉ cần thích hợp thả mồi nhử, nàng tuyệt đối sẽkhông phát hiện điều gì, đồng thời còn ngoan ngoãn cho hắn sử dụng.
Thập Thất ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng đáylòng thì cười lạnh, thì ra đây là mục đích của hắn! Song, không phải làhắn đã quá xem thường nàng rồi chứ? Cho một viên kẹo ngọt thì đã muốnlợi dụng nàng? Quá xem thường chỉ số thông minh của nàng. Không… là sỉnhục chỉ số thông minh của nàng!
Sau đó Độc Cô Ngạo Thiên liền kề sát vào tai Thập Thất nói mục đích của hắn.
Thập Thất không ngừng gật đầu.
Nhìn nàng không có bất cứ hoài nghi gì mà mặc cho hắn sở dụng, Độc Cô Ngạo Thiên càng thêm khinh thường.
Hoá ra… quả nhiên… hắn quả nhiên pháthiện quan hệ của cha và Hiên Viên Mặc! Đáy lòng Thập Thất nổi lên mộttầng hàn ý! Nếu không phải Mộ Dung Thập Thất háo sắc khiến hắn buônglỏng tâm trí phòng vệ, sợ rằng nàng sẽ không phát hiện.
Chẳng lẽ tối hôm đó năm tên hắc y nhânlẻn vào trong phủ là do hắn phái tới? Hôm nay vì không muốn để kẻ kháchoài nghi, thế nên mới nghĩ đến việc lợi dụng nàng lấy cắp bí mật củacha!
“Ừhm, Vương gia phải nhớ kỹ lời hứa đó nha.”
Mâu quang Độc Cô Ngạo Thiên lóe lóe, cuối cùng gật đầu, “Ừ, bổn vương cho nàng thời gian hai ngày.”
“Được.” Thập Thất gật đầu nhận lời.
Độc Cô Ngạo Thiên đạt được mục đích, vìtránh để Thập Thất hoài nghi, nên sau đó làm như vô cùng thân thiết hànhuyên với Thập Thất một chút, chẳng qua là chỉ trong chốc lát, liền tìmlý do chạy nhanh rời khỏi Đại Minh ven hồ.
Đợi sau khi Độc Cô Ngạo Thiên rời đi, ý cười trong mắt Thập Thất dần dần nguội lạnh.
“Tiểu thư?” Cẩm Sắc cẩnthận gọi một tiếng, Vương gia và tiểu thư đã nói những gì? Sao mà vừarồi tiểu thư vẫn rất vui vẻ, bây giờ toàn thân lại rét lạnh thế này?
“Hồi phủ.” Thập Thất cúi đầu vừa đi vừa nghĩ, nay nàng tứ cố vô thân, nên giải quyết nan đề nàythế nào đây? Muốn cha thẳng thắn, căn bản không có khả năng, nếu như cha cũng có đủ thế lực, thì sao có thể tùy ý để Hiên Viên Mặc lợi dụng?
…
Trên đường hồi phủ, hai người đi qua một ngõ nhỏ vắng lặng.
Thập Thất trầm tư nên không phát hiện có sát khí ngấm ngầm lưu chuyển bên trong.
Cẩm Sắc không có võ công, cho nên càng không phát hiện nguy hiểm đang lặng yên tiếp cận.
Bỗng một cơn gió lạnh đánh úp tới, ThậpThất đột nhiên ngẩng đầu, xoay người, quét tầm mắt lợi hại về phía không có một bóng người ở đằng sau, lạnh lùng nói: “Là ai!”
“Tiểu thư, không có ai mà!” Tiếng quát chói tai làm kinh sợ đến Cẩm Sắc, Cẩm Sắc lập tức quay đầu nhìn về phía sau, không có phát hiện bất cứ ai.
Lời của nàng vừa dứt, tứ phía liền xuất hiện ba bốn tên hắc y. Người người trong tay đều cầm trường kiếm sắc bén.
Sát khí phô thiên cái địa ùa đến.
“Chịu chết đi!”
Trường kiếm bổ tới, Thập Thất đẩy Cẩm Sắc đang há hốc mồm ra, giơ chân đá về phía người đang nhào tới!
“A! Tiểu thư! Thích khách!” Cẩm Sắc quá sợ hãi, mặt trắng như tờ giấy kinh hãi thét, kế đó dĩ nhiên bị dọa đến té xỉu!
Thập Thất nhìn lướt qua Cẩm Sắc, không kịp nghĩ nhiều, bốn gã hắc y nhân tay cầm vũ khí liền chém về phía nàng.
Từng bị mấy người trong hắc đạo vây công, nên Thập Thất mặt không đổi sắc, lấy chủy thủ bên hông ra, động tác như hành vân như thủy, ứng đối thành thạo bổ nhào vào bốn người, “Muốn đoạt mạng ta? Vọng tưởng!” Lãnh ý sắc bén khiếp người, sát khí mạnh mẽ khiến bốn người nhất thời kinh hãi.
Cùng so hung ác với nàng? Nàng tuy rằngkhông có võ công tuyệt đỉnh, thế nhưng, có ý chí cầu sinh, bất cứ ai đều không thể so với nàng!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
- bình luận