Thập Thất Thiếp - Chương 66: Mất tung tích
Chương trước- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thập Thất Thiếp
Chương 66: Mất tung tích
Là ai?
Là người của Hiên Viên Mặc? Hiên Viên hạo? Độc Cô Ngạo Thiên? Hay là Cổ Trì?
Vài ý nghĩ hiện lên trong đầu Thập Thất.
Nàng không có võ công, cho nên không biết xung quanh phòng nàng có mấy người, với lại việc nàng phát hiện cóngười đến, chẳng qua chỉ là vì nàng có độ cảnh giác cao. Cùng lúc đó,trên mái ngói phát ra tiếng động rất nhỏ.
Mai Hoa trầm tĩnh, đối với Thập Thất vươn ra bốn ngón tay. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú có vẻ trầm trọng, bốnngười này mỗi người đều có võ công cao cường, sợ rằng một mình nàngkhông thể đối phó. Trong sáu người bọn họ, võ công của nàng trung bình,thế nhưng lại hiểu được thiện biến và trấn tĩnh. Đây cũng là nguyên nhân Trung thúc lựa chọn nàng bảo hộ Lâu chủ.
Mạch suy nghĩ của Mai Hoa cuộn vòng, nghĩ đến những tin tức mà nàng thu vào ở Thiên Hạ Lâu, ngẫm lại xem Lâu chủcó kẻ thù nào. Kết quả phát hiện, về thông tin của Lâu chủ, chỉ có tinnói về phụ thân Lâu chủ làm việc cho Hiên Viên Mặc. Còn những cái khác,căn bản không có! Cũng phải thôi, nàng phân công thủ hạ nắm giữ tin tứctrong thiên hạ, xem tin tức của ai đáng giá thì đi thăm dò, ai khôngđáng thì không cần. Ai bảo Lâu chủ trước kia, là một người háo sắc nguxuẩn chi? Người như vậy, thủ hạ của nàng căn bản không thèm đi tra xétthông tin.
Bốn người? Sắc mặt Thập Thất hơi trầmxuống, tuy rằng ánh sáng trong phòng tối tăm, nhưng Thập Thất lờ mờ cóthể nhìn thấy vẻ trầm trọng trên mặt Mai Hoa. Xem ra bốn người này võcông không tồi.
Lặng yên không một tiếng động, Thập Thấtlặng lẽ duỗi tay thò xuống dưới gối, khi lấy ra, trên tay nàng đã có một bọc đồ, nàng áp sát vào lỗ tai Mai Hoa, khẽ nói: “Nín thở.”
Vừa dứt lời, bốn hắc y nhân che mặt liền phá cửa sổ tiến vào!
Bọn họ phát ra tiếng động cực nhỏ, nếu như Thập Thất ngủ sâu một chút, sợ rằng không cách nào phát hiện được.
Thập Thất vung bọc giấy trong tay ra. Tức khắc, một làn hương vị kỳ dị, bột phấn màu trắng đều rơi vào người bốnhắc y nhân. Nhưng bốn người tựa như hoàn toàn không thấy, vẫn đến gầnThập Thất và Mai Hoa.
Chốc lát, hai hàng lông mày Thập Thất bỗng dữ tợn, bọn chúng đã có chuẩn bị! Toàn thân chúng, chỉ có ánh mắt lộ ra bên ngoài!
“Em đi đối phó bọn chúng.” Mai Hoa kéo Thập Thất bảo hộ ra sau người, trong đêm khuya, một mìnhxuất chiến với bốn người hắc y nhân, lúc này trong phòng nhỏ diễn ra một trận giao chiến trong lặng yên.
Vũ khí của Mai Hoa là ngọc tiêu, trongđêm khuya, ngọc tiêu lóe ra ánh sáng xanh biếc, kèm với nội công củanàng, tản mát ra từng đợt lãnh ý.
Ánh trăng âm thâm, gió thổi cây lay, sát khí tứ phía.
Thập Thất không dám kêu lên, nàng khôngthể kêu cứu, nếu không chắc chắn Lý Uyển Nhi và Mộ Dung Phong sẽ chạytới, cha mẹ không có võ công, đến đây sẽ trở thành lợi thế của kẻ địch.
Tay trái Thập Thất nắm chặt ngân châm,tay phải nắm chặt chủy thủ, xem đúng thời cơ, chuẩn xác ra tay. Nàngkhông có nội công, cho nên không thể đánh nhau ở khoảng cách xa với bọnchúng, chỉ có thể cự chiến trong cự ly gần.
Bốn kẻ quay quanh Mai Hoa, người người đều dùng trường kiếm đánh nhau với Mai Hoa.
Cao thủ so chiêu, vô cùng ngoạn mục,nhưng với tình thế trước mắt, Thập Thất không có tâm tình thưởng thức,nàng biết, Mai Hoa chỉ là nữ tử, lực chống đỡ có hạn, cho dù võ côngnàng ây có cao tới đâu, cũng khó có thể đối phó cùng lúc với bốn nam tửvõ công cao cường.
Lúc này, một hắc y nhân bứt ra, giơ trường kiếm lên đâm về hướng Thập Thất.
Thập Thất nghiêng thân né tránh, trườngkiếm chém vào mảnh gỗ đầu giường, nàng thuận tay phóng ngân châm trongtay ra, nhưng thân hình hắc y nhân lóe tránh cực nhanh, ngân châm toànbộ đều rơi xuống đất.
Mai Hoa liếc thấy hắc y nhân tiến tớiphía Thập Thất, liền nóng lòng thoát thân, ngọc tiêu phóng ra tầng tầngsát khí, nàng tuyệt đối không thể để Lâu chủ có chuyện! Nếu không, nàngsẽ tự trách bản thân mình suốt đời. Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh, lúc ẩn lúc hiện vẻ lo lắng.
Ba kẻ kia vây chặt lấy Mai Hoa, ba mặtgiáp công, hợp tác chặt chẽ, khiến Mai Hoa không thể đột phá. Dần dầntrên vầng trán trơn bóng của Mai Hoa chảy ra một tầng mồ hôi.
Ba kẻ kia thấy Mai Hoa thập phần khó giải quyết, liền chiêu chiêu hạ ngoan thủ.
Bên phía Thập Thất, hắc y nhân che mặt đã thu hồi kiếm, tay không bắt lấy Thập Thất, nhìn dáng vẻ hắn, cũng không giống như muốn giết người, chỉ thầm nghĩ bắt được Thập Thất. Cơ thểThập Thất linh hoạt, nhìn đúng thời cơ né tránh.
Từ lúc hắc y nhân thu hồi trường kiếm,lúc tay không đánh úp nàng. Thì Thập Thất cũng đã hiểu được, bọn chúngcũng không muốn mạng nàng, mà là muốn bắt nàng!
Lúc này, bỗng một tiếng phập vang lên, trong căn phòng ngủ không lớn lắm, giờ đây tràn đầy mùi máu tươi.
“A!” Mai Hoa kêu lên một tiếng đau đớn, sau lưng nàng bị đâm một đao!
Ba tên hắc y kia thấy đã có cửa đột phá, lập tức dùng mười thành công lực, đâm về phía Mai Hoa!
Mai Hoa chật vật né tránh, một kiếm vừarồi vừa vặn đâm vào xương bả vai bên phải của nàng! Làm cánh tay thuậndùng ngọc tiêu của nàng có chút vô lực.
Thập Thất thấy thế, đánh tới đám người Mai Hoa.
Ba hắc y nhân vừa trông thấy liền lập tức thu hồi kiếm đã đâm ra. Mà Mai Hoa cũng bị Thập Thất đẩy ra ngoài!
Mai Hoa đang muốn xông trở về, thì Thập Thất lại xua tay với nàng, cực nhanh nói: “Đi mau, ta sẽ liên lụy em, đi ra ngoài tìm cơ hội cứu ta!” Để Mai Hoa ở chỗ này bồi tính mạng theo nàng, còn không bằng để nàng ấy chạy thoát!
Dựa vào mạng lưới tình báo của Thiên Hạ Lâu, cứu nàng, hẳn là sẽ không quá khó khăn.
Mai Hoa do dự, khuôn mặt thanh tú táinhợt không hề cam tâm, Mai Hoa nàng há có phải là kẻ ruồng bỏ chủ tử?Loại chuyện này nàng không làm được!. “Mai Hoa sao có thể mặc kệ người!” Nói xong, bèn xông về phía Thập Thất.
Thập Thất quát một tiếng chói tai: “Đây là mệnh lệnh! Đi!”
Bốn hắc y nhân thấy Thập Thất không phản kháng, liền bắt lấy Thập Thất.
Mai Hoa trơ mắt nhìn Thập Thất bị bắt, mà miệng vết thương trên lưng nàng lại không ngừng chảy máu, cắn răng,thần tốc xoay người biến mất trong đêm đen.
Lúc này, hắc y nhân dùng sức đập vào sau gáy Thập Thất.
Lúc Thập Thất rơi vào trạng thái mất ýthức là, thì trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ, Mai Hoa chắc chắn đanghận chết nàng, mới vừa ở cùng nàng, còn chưa trải qua một buổi tối êmđẹp, đã bị nàng liên lụy…
Liễu phủ
Đêm khuya, tất cả mọi người đã chìm trong giấc ngủ, ngoại trừ khuôn viện mà Liễu Nguyệt Phi ở, trong phòng nàng,đèn đuốc vẫn còn sáng trưng.
Ngồi trên bàn trang điểm, Liễu Nguyệt Phi mắt lạnh nhìn hình dáng mơ hồ trong gương đồng. Tay cầm lược thẫn thờchải mái tóc đen buông xõa.
Sóng mắt lưu chuyển, lưu động như sương mang theo tuyết lãnh liệt.
Đột nhiên có một tiếng động lớn vang lên, bốn hắc y nhân khiêng một nữ tử hôn mê xuất hiện trong phòng.
Liễu Nguyệt Phi đứng bật dậy, xoay người nhìn nữ tử hôn mê trên mặt đất.
“Sao lâu như vậy mới trở về?” Liễu Nguyệt Phi lạnh giọng hỏi. Mộ Dung Thập Thất không có võ công, bắt nàng ta hẳn là không khó.
“Bên người nàng có người bảo hộ. Cho nên bắt nàng mất chút thời gian.” Một ám vệ đáp.
“Có người bảo hộ nàng? Biết là ai bảo hộ nàng không?” Tiếng nói lưu loát như gió, trầm giọng hỏi. Nếu có người bảo hộ Mộ Dung Thập Thất, vậy thì Mộ Dung Thập Thất chắc chắn sẽ không đơn giản như bề ngoài, đồng thời, điều đó cho thấy những năm gần đây, nàng ta vẫn luônngụy trang thành hình tượng háo sắc. Bực ẩn nhẫn cỡ này, người bìnhthường không thể làm được.
Tên ám vệ kia lắc đầu, “Không rõ lắm.”
“Giết?”
“Đã để nàng chạy thoát. Bởi vì sợ hỏng việc, nên không tiếp tục đuổi theo” Ám vệ giải thích.
20) { content.eq(midLength).after('Loading...]]>
Là người của Hiên Viên Mặc? Hiên Viên hạo? Độc Cô Ngạo Thiên? Hay là Cổ Trì?
Vài ý nghĩ hiện lên trong đầu Thập Thất.
Nàng không có võ công, cho nên không biết xung quanh phòng nàng có mấy người, với lại việc nàng phát hiện cóngười đến, chẳng qua chỉ là vì nàng có độ cảnh giác cao. Cùng lúc đó,trên mái ngói phát ra tiếng động rất nhỏ.
Mai Hoa trầm tĩnh, đối với Thập Thất vươn ra bốn ngón tay. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú có vẻ trầm trọng, bốnngười này mỗi người đều có võ công cao cường, sợ rằng một mình nàngkhông thể đối phó. Trong sáu người bọn họ, võ công của nàng trung bình,thế nhưng lại hiểu được thiện biến và trấn tĩnh. Đây cũng là nguyên nhân Trung thúc lựa chọn nàng bảo hộ Lâu chủ.
Mạch suy nghĩ của Mai Hoa cuộn vòng, nghĩ đến những tin tức mà nàng thu vào ở Thiên Hạ Lâu, ngẫm lại xem Lâu chủcó kẻ thù nào. Kết quả phát hiện, về thông tin của Lâu chủ, chỉ có tinnói về phụ thân Lâu chủ làm việc cho Hiên Viên Mặc. Còn những cái khác,căn bản không có! Cũng phải thôi, nàng phân công thủ hạ nắm giữ tin tứctrong thiên hạ, xem tin tức của ai đáng giá thì đi thăm dò, ai khôngđáng thì không cần. Ai bảo Lâu chủ trước kia, là một người háo sắc nguxuẩn chi? Người như vậy, thủ hạ của nàng căn bản không thèm đi tra xétthông tin.
Bốn người? Sắc mặt Thập Thất hơi trầmxuống, tuy rằng ánh sáng trong phòng tối tăm, nhưng Thập Thất lờ mờ cóthể nhìn thấy vẻ trầm trọng trên mặt Mai Hoa. Xem ra bốn người này võcông không tồi.
Lặng yên không một tiếng động, Thập Thấtlặng lẽ duỗi tay thò xuống dưới gối, khi lấy ra, trên tay nàng đã có một bọc đồ, nàng áp sát vào lỗ tai Mai Hoa, khẽ nói: “Nín thở.”
Vừa dứt lời, bốn hắc y nhân che mặt liền phá cửa sổ tiến vào!
Bọn họ phát ra tiếng động cực nhỏ, nếu như Thập Thất ngủ sâu một chút, sợ rằng không cách nào phát hiện được.
Thập Thất vung bọc giấy trong tay ra. Tức khắc, một làn hương vị kỳ dị, bột phấn màu trắng đều rơi vào người bốnhắc y nhân. Nhưng bốn người tựa như hoàn toàn không thấy, vẫn đến gầnThập Thất và Mai Hoa.
Chốc lát, hai hàng lông mày Thập Thất bỗng dữ tợn, bọn chúng đã có chuẩn bị! Toàn thân chúng, chỉ có ánh mắt lộ ra bên ngoài!
“Em đi đối phó bọn chúng.” Mai Hoa kéo Thập Thất bảo hộ ra sau người, trong đêm khuya, một mìnhxuất chiến với bốn người hắc y nhân, lúc này trong phòng nhỏ diễn ra một trận giao chiến trong lặng yên.
Vũ khí của Mai Hoa là ngọc tiêu, trongđêm khuya, ngọc tiêu lóe ra ánh sáng xanh biếc, kèm với nội công củanàng, tản mát ra từng đợt lãnh ý.
Ánh trăng âm thâm, gió thổi cây lay, sát khí tứ phía.
Thập Thất không dám kêu lên, nàng khôngthể kêu cứu, nếu không chắc chắn Lý Uyển Nhi và Mộ Dung Phong sẽ chạytới, cha mẹ không có võ công, đến đây sẽ trở thành lợi thế của kẻ địch.
Tay trái Thập Thất nắm chặt ngân châm,tay phải nắm chặt chủy thủ, xem đúng thời cơ, chuẩn xác ra tay. Nàngkhông có nội công, cho nên không thể đánh nhau ở khoảng cách xa với bọnchúng, chỉ có thể cự chiến trong cự ly gần.
Bốn kẻ quay quanh Mai Hoa, người người đều dùng trường kiếm đánh nhau với Mai Hoa.
Cao thủ so chiêu, vô cùng ngoạn mục,nhưng với tình thế trước mắt, Thập Thất không có tâm tình thưởng thức,nàng biết, Mai Hoa chỉ là nữ tử, lực chống đỡ có hạn, cho dù võ côngnàng ây có cao tới đâu, cũng khó có thể đối phó cùng lúc với bốn nam tửvõ công cao cường.
Lúc này, một hắc y nhân bứt ra, giơ trường kiếm lên đâm về hướng Thập Thất.
Thập Thất nghiêng thân né tránh, trườngkiếm chém vào mảnh gỗ đầu giường, nàng thuận tay phóng ngân châm trongtay ra, nhưng thân hình hắc y nhân lóe tránh cực nhanh, ngân châm toànbộ đều rơi xuống đất.
Mai Hoa liếc thấy hắc y nhân tiến tớiphía Thập Thất, liền nóng lòng thoát thân, ngọc tiêu phóng ra tầng tầngsát khí, nàng tuyệt đối không thể để Lâu chủ có chuyện! Nếu không, nàngsẽ tự trách bản thân mình suốt đời. Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh, lúc ẩn lúc hiện vẻ lo lắng.
Ba kẻ kia vây chặt lấy Mai Hoa, ba mặtgiáp công, hợp tác chặt chẽ, khiến Mai Hoa không thể đột phá. Dần dầntrên vầng trán trơn bóng của Mai Hoa chảy ra một tầng mồ hôi.
Ba kẻ kia thấy Mai Hoa thập phần khó giải quyết, liền chiêu chiêu hạ ngoan thủ.
Bên phía Thập Thất, hắc y nhân che mặt đã thu hồi kiếm, tay không bắt lấy Thập Thất, nhìn dáng vẻ hắn, cũng không giống như muốn giết người, chỉ thầm nghĩ bắt được Thập Thất. Cơ thểThập Thất linh hoạt, nhìn đúng thời cơ né tránh.
Từ lúc hắc y nhân thu hồi trường kiếm,lúc tay không đánh úp nàng. Thì Thập Thất cũng đã hiểu được, bọn chúngcũng không muốn mạng nàng, mà là muốn bắt nàng!
Lúc này, bỗng một tiếng phập vang lên, trong căn phòng ngủ không lớn lắm, giờ đây tràn đầy mùi máu tươi.
“A!” Mai Hoa kêu lên một tiếng đau đớn, sau lưng nàng bị đâm một đao!
Ba tên hắc y kia thấy đã có cửa đột phá, lập tức dùng mười thành công lực, đâm về phía Mai Hoa!
Mai Hoa chật vật né tránh, một kiếm vừarồi vừa vặn đâm vào xương bả vai bên phải của nàng! Làm cánh tay thuậndùng ngọc tiêu của nàng có chút vô lực.
Thập Thất thấy thế, đánh tới đám người Mai Hoa.
Ba hắc y nhân vừa trông thấy liền lập tức thu hồi kiếm đã đâm ra. Mà Mai Hoa cũng bị Thập Thất đẩy ra ngoài!
Mai Hoa đang muốn xông trở về, thì Thập Thất lại xua tay với nàng, cực nhanh nói: “Đi mau, ta sẽ liên lụy em, đi ra ngoài tìm cơ hội cứu ta!” Để Mai Hoa ở chỗ này bồi tính mạng theo nàng, còn không bằng để nàng ấy chạy thoát!
Dựa vào mạng lưới tình báo của Thiên Hạ Lâu, cứu nàng, hẳn là sẽ không quá khó khăn.
Mai Hoa do dự, khuôn mặt thanh tú táinhợt không hề cam tâm, Mai Hoa nàng há có phải là kẻ ruồng bỏ chủ tử?Loại chuyện này nàng không làm được!. “Mai Hoa sao có thể mặc kệ người!” Nói xong, bèn xông về phía Thập Thất.
Thập Thất quát một tiếng chói tai: “Đây là mệnh lệnh! Đi!”
Bốn hắc y nhân thấy Thập Thất không phản kháng, liền bắt lấy Thập Thất.
Mai Hoa trơ mắt nhìn Thập Thất bị bắt, mà miệng vết thương trên lưng nàng lại không ngừng chảy máu, cắn răng,thần tốc xoay người biến mất trong đêm đen.
Lúc này, hắc y nhân dùng sức đập vào sau gáy Thập Thất.
Lúc Thập Thất rơi vào trạng thái mất ýthức là, thì trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ, Mai Hoa chắc chắn đanghận chết nàng, mới vừa ở cùng nàng, còn chưa trải qua một buổi tối êmđẹp, đã bị nàng liên lụy…
Liễu phủ
Đêm khuya, tất cả mọi người đã chìm trong giấc ngủ, ngoại trừ khuôn viện mà Liễu Nguyệt Phi ở, trong phòng nàng,đèn đuốc vẫn còn sáng trưng.
Ngồi trên bàn trang điểm, Liễu Nguyệt Phi mắt lạnh nhìn hình dáng mơ hồ trong gương đồng. Tay cầm lược thẫn thờchải mái tóc đen buông xõa.
Sóng mắt lưu chuyển, lưu động như sương mang theo tuyết lãnh liệt.
Đột nhiên có một tiếng động lớn vang lên, bốn hắc y nhân khiêng một nữ tử hôn mê xuất hiện trong phòng.
Liễu Nguyệt Phi đứng bật dậy, xoay người nhìn nữ tử hôn mê trên mặt đất.
“Sao lâu như vậy mới trở về?” Liễu Nguyệt Phi lạnh giọng hỏi. Mộ Dung Thập Thất không có võ công, bắt nàng ta hẳn là không khó.
“Bên người nàng có người bảo hộ. Cho nên bắt nàng mất chút thời gian.” Một ám vệ đáp.
“Có người bảo hộ nàng? Biết là ai bảo hộ nàng không?” Tiếng nói lưu loát như gió, trầm giọng hỏi. Nếu có người bảo hộ Mộ Dung Thập Thất, vậy thì Mộ Dung Thập Thất chắc chắn sẽ không đơn giản như bề ngoài, đồng thời, điều đó cho thấy những năm gần đây, nàng ta vẫn luônngụy trang thành hình tượng háo sắc. Bực ẩn nhẫn cỡ này, người bìnhthường không thể làm được.
Tên ám vệ kia lắc đầu, “Không rõ lắm.”
“Giết?”
“Đã để nàng chạy thoát. Bởi vì sợ hỏng việc, nên không tiếp tục đuổi theo” Ám vệ giải thích.
20) { content.eq(midLength).after('Loading...]]>
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
- bình luận