Thập Thất Thiếp - Chương 77-3: Quyết đấu (3)
Chương trước- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thập Thất Thiếp
Chương 77-3: Quyết đấu (3)
“Mộ Dung Thập Thất, nàng cho rằng Cổ Trì có thể cứu được mẫu thân nàng sao?” Tiếng nói băng hàn từ trên đỉnh đầu truyền đến.
Thập Thất ngẩng đầu nhìn nam tử che phíatrước nàng, ánh mắt lãnh liệt, bàn tay ở trong tay áo đã nắm chặt thànhquyền, trấn định vẽ một nụ cười lên môi, nàng cười nói: “Tam Vương gia đến lúc nào? Nếu vừa mới đến, vậy thật đáng tiếc, tỷ thí đã kết thúc rồi.”
Tránh không đáp, cũng không cần phải trả lời, hắn hạ độc, nàng tìm người giải độc, đây là chuyện rất bình thường, rất logic.
Trong ưng mâu của Hiên Viên Mặc chứa đầy huyết vũ tinh phong, hắn nhếch làn môi mỏng lộ ra chút lãnh khí, “Nàng muốn thoát khỏi sự khống chế của bổn vương? Hay là, nàng căn bản không muốn tiếp xúc với bổn vương?” Trong khi hắn chờ đợi cứ cách mười ngày để gặp mặt nàng một lần, thìnàng lại lựa chọn đến Tây Sơn, xuất toàn lực tỷ thí, muốn thắng để cóđược sự cứu trị từ thần y Cổ Trì.
Lúc này, đại bộ phận mọi người đã dần xuống núi.
Trước lúc Lăng Dạ và Độc Cô Ngạo Thiênxuống núi, nhìn thấy Thập Thất đang giằng co với Hiên Viên Mặc, mắt haingười đánh giá một chút rồi liền thu hồi, dù sao bọn họ và Hiên Viên Mặc cũng là hai bên đối lập, tốt nhất là không nên tiếp xúc. Cho nên haingười liền xuống núi.
Liễu Nguyệt Phi vốn định cùng Hiên ViênMặc xuống núi, nhưng nàng vừa mới đến trước mặt bọn họ, chợt nghe thấyHiên Viên Mặc nói: “Bổn vương có chuyện quan trọng muốn trao đổi với Mộ Dung Thập Thất, nàng xuống trước đi.”
“Vâng.” Liễu Nguyệt Phithuận ý đáp ứng. Trên đường xuống núi, nàng có làm sao cũng không bìnhổn được thống khổ trong lòng, gần đây, chỉ cần Mộ Dung Thập Thất xuấthiện, trong mắt hắn sẽ không có bóng dáng nàng.
Điều này thật không công bằng với nàng!
Trong lòng nàng không chỉ một lần nói như vậy với Hiên Viên Mặc, nhưng hắn lại thủy chung không có nghe được.
Ưng mâu Hiên Viên Mặc khóa chặt vào người Thập Thất, không bỏ qua bất kỳ biểu tình nào trên khuôn mặt phù dung mà thanh nhã tú lệ của nàng, “Nói, rốt cuộc nàng muốn làm gì? Nàng cho rằng chỉ cần giải được độc cho mẹ nàng, thì nàng có thể đào thoátkhỏi tay bổn vương sao?”
Nụ cười trên môi Thập Thất vẫn không giảm, mà lại có xu thế tăng lên: “Tam Vương gia, nóng giận sẽ hại thân thể, xin bớt giận. Đúng như ngài sởđoán, vì giảm phiền toái cho ngài, không cần cách mười ngày đều phảilãng phí thời gian cho ta giải dược. Nên ta tới nơi này thử vận khí, haha, không nghĩ tới lại thắng, đã như vậy, thì không thể lãng phí. Vẫnnên để Cổ thần y giải độc cho mẫu thân của ta đi.”
“Mộ Dung Thập Thất!” Hiên Viên Mặc đè nén tức giận, trầm thấp quát.
“Tức giận sẽ không tốt cho thânthể, nên có lòng khoan dung độ lượng với người khác. Đối với Tam vươnggia, cha ta rất nhanh sẽ mất đi giá trị lợi dụng, cho nên, Tam vương gia làm gì phải tận lực dây dưa không bỏ?” Nụ cười trên môi biến mất, Thập Thất nhìn chằm chằm Hiên Viên Mặc, gằn từng chữ một nói.
Cha sớm đã vô dụng đối với hắn, trong năm năm nay, hắn đã dùng hết tác dụng của cha, lưu trữ cha chẳng qua là chờ sau khi hắn thành công đi lên ngôi vị hoàng đế, rồi trừ bỏ. Suy chocùng, trong tay cha có chứng cớ xác thực chứng minh hắn muốn âm mưu soán vị. Vì vậy, lúc này hắn mới không thể xảy ra một chút sai lầm nào.
Kỳ thật, nếu hắn không hạ sát tâm với cha, thì chứng cớ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trên đời.
Nghe được lời nói của Thập Thất, Hiên Viên Mặc cười lạnh, hắn không còn kiên nhẫn, lại gầm nhẹ một lần nữa: “Bổn vương muốn nghe không phải là lời này!”
“Thế Tam vương gia muốn nghe cái gì? Là ta nên run sợ trả lời, ta sẽ không nhờ Cổ Trì cứu mẹ ta?” Thập Thất cũng cười lạnh nói. Đến hôm nay, diễn cũng không cần phảidiễn nữa. Nàng và Hiên Viên Mặc đều là người thông minh, đều biết đốiphương nghĩ cái gì, cho nên nàng muốn cho hắn biết, dùng mẹ để khống chế nàng và cha, không phải phương pháp tốt nhất.
“Mộ Dung Thập Thất!” Hiên Viên Mặc nghiến răng nghiến lợi, “Bổn vương muốn biết chính là, có phải nàng không muốn gặp bổn vương nên mới để cho Cổ Trì giải độc?”
Trong mắt Thập Thất hiện lên một tia dịsắc, Hiên Viên Mặc thì thầm nghĩ: nàng rốt cuộc là thật thông minh haylà giả thông minh? Sao giờ phút này nàng ngu dốt thế, không có nghe rõcâu hỏi của hắn sao?
“Ta không thể để cho mẹ cứ cách mười ngày lại chịu tra tấn.” Thập Thất vẫn không hiểu hắn muốn biết cái gì, hoặc là muốn hỏi cái gì. Tóm lại, phản ứng của Hiên Viên Mặc quá kỳ quặc, khó hiểu.
Nghe vậy, Hiên Viên Mặc vốn còn đang lửa giận tận trời, trong nháy mắt lại thay đổi thái độ, có điều hắn vẫn lạnh lùng như cũ, “Ờ, chỉ có thể cách mười ngày dùng giải dược một lần, cho đến nửa năm sau, độc liền toàn bộ giải trừ.” Ngụ ý nói cho nàng biết, cổ độc này chỉ có này một loại phương pháp để giải.
Sắc mặt Thập Thất trầm xuống, không lêntiếng nữa. Mặc kệ có hy vọng hay không, nàng cũng phải thử xem, nếukhông việc triển lộ tài năng hôm nay, mất nhiều hơn được.
Hiên Viên Mặc cúi thấp đầu xuống, nói bên tai Thập Thất: “Từ lúc Mộ Dung Phong được bổn vương sử dụng thì cả nhà nàng đã định sẽkhông chạy thoát khỏi tay bổn vương. Cho dù Cổ Trì có giải độc cho mẹnàng, kết cục vẫn sẽ không thay đổi.”
Nói xong, Hiên Viên Mặc phất tay áo vung ra gió lạnh, lưu lại bóng dáng tự tin bá đạo.
Thập Thất đứng tại chỗ híp mắt lại, hai bàn tay nắm chặt trong tay áo chậm rãi buông lỏng ra..
“Tiểu thư?” Mai Hoa lên tiếng đánh thức Thập Thất đang xuất thần.
“Đi, đi tìm Cổ Trì.” Thập Thất lập tức thanh tỉnh, trầm giọng nói. Giờ phút này điều quan trọng nhất chính là, nhờ Cổ Trì cứu mẫu thân.
Mai Hoa gật đầu, đi theo sau Thập Thất, dùng thanh âm chỉ có hai người mới có thể nghe được nói: “Tiểu thư, nghe Mẫu Đơn nói, trong hai ngày nay Thiên Hạ Lâu thu được rấtnhiều tin tức, đều rất cơ mật chuẩn xác. Cho nên, Mai Hoa tin tưởng,Thiên Hạ Lâu ở trong tay tiểu thư sẽ càng ngày càng lớn mạnh. Đến lúcđó, bất luận kẻ nào cũng đừng hòng uy hiếp tiểu thư.”
“Giấc mộng của ta chính là như thế.” Thập Thất trả lời, khi đủ cường đại, nàng không cần phải ngụy trang chịu nhục.
Cổ Trì vẫn ngồi nguyên tại chỗ chờ Thập Thất, thấy Thập Thất đi đến trước mặt, hắn cười nói: “Mộ Dung tiểu thư, quả nhiên không tầm thường. Bốn tràng tỷ thí, đều đứng thứ nhất, nói đi, muốn cứu ai?”
“Mẹ của ta.”
Dưới núi, Hiên Viên Mặc bước nhanh đixuống, Lưu Trầm theo sát phía sau, một đường trầm mặc, đến lúc gần đếnchân núi, thì hắn lên tiếng hỏi: “Nếu Mộ Dung tiểu thư đã không chịu khống chế, có cần thuộc hạ trừ bỏ nàng?”
Nghe vậy, ngũ quan khắc sâu như điêu khắc của Hiên Viên Mặc trở nên lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Nàng là người thông minh, tuy rằng không chịu sự khống chế của bổn vương,nhưng nàng sẽ không bán đứng bổn vương. Cho nên, không cần động nàng.” Nàng coi trọng người nhà, tuyệt đối sẽ không dùng người nhà làm tiềnđặt cược, cho nên, hắn đoán chắc nàng sẽ không để cho Mộ Dung Phong bánđứng hắn.
Lưu Trầm đáp: “Vâng.”
Dưới chân núi, mọi người hầu như đã đi hết, Liễu Nguyệt Phi buông lỏng sự khẩn trương, đứng dậy nghênh đón.
Hiên Viên Mặc lạnh lùng nhìn nàng một cái, cất giọng lạnh lùng nói: “Trở về thành đi.”
Nghe vậy, Liễu Nguyệt Phi đau lòng rồi thất vọng, nụ cười trên môi có chút cứng ngắc, “Tam Vương gia không có gì muốn nói với Nguyệt Phi sao?” Dù sao hôm nay nàng lên núi, cũng là theo mệnh lệnh của hắn.
Hiên Viên Mặc quay đầu nhìn nàng một cái rồi nói: “Hôm nay vất vả.”
“Vương gia!” Liễu Nguyệt Phi bởi vì vội vàng mà gọi thẳng kỳ danh. Nàng thật sự rất muốn biết,câu hỏi giấu ở đáy lòng, nàng vẫn muốn biết đáp án của nó.
“Chuyện gì?” Hiên ViênMặc nhíu nhíu mày, gần đây Liễu Nguyệt Phi càng ngày càng làm càn, dámlấy loại giọng điệu này để nói chuyện với hắn, có phải là bởi vì làmviệc cho hắn, nên không còn biết sợ gì nữa?
Liễu Nguyệt Phi hít sâu một hơi, nhìn lướt qua Lưu Trầm đứng phía sau Hiên Viên Mặc, cắn chặt răng, hỏi: “Ở trong lòng Vương gia, rốt cuộc có Nguyệt Phi không?” Nàng chỉ muốn biết đáp án, sau khi có đáp án, nàng mới biết được tiếptheo nàng nên làm cái gì. Nếu trong lòng hắn không có nàng, nàng cũngkhông cần làm nhiều như vậy.
Ưng mâu chợt lóe, Hiên Viên Mặc chau mày, hàn ý phiếm đọng trong mắt, qua nửa khắc mới nói: “Đợi bổn vương đăng cơ, thì nàng chính là hoàng hậu của bổn vương.” Nàng là nhi nữ của Tả tướng, thân phận cao quý, làm hoàng hậu là thíchhợp nhất. Có điều, trong lòng hắn rốt cuộc có nàng hay không? Nhìn lướtqua mỹ mạo của Liễu Nguyệt Phi, nữ nhân đối với hắn mà nói chỉ là côngcụ ấm giường hoặc là lợi dụng khi cần, không có tác dụng gì khác.
Cho nên, dỗ nàng một chút thì có ngại gì?
Với lại, hôm nay hắn mới phát hiện, MộDung Thập Thất lại có thể khiến cho hắn chú ý, hơn nữa, hắn cũng có cảmgiác đặc thù với nàng ấy, hắn gặp qua vô số người, cho dù có vô số nữnhân, nhưng những nữ nhân này trong mắt hắn, tuyệt đối sẽ không trọngyếu khiến hắn bất chấp thân phân xâm nhập hoàng cung tương cứu.
Đợi đến khi đăng cơ, liền phong nàng ấylàm phi đi, đây là vinh quang lớn nhất hắn có thể cho nàng. Dù sao thânphận nữ nhi của tri phủ vốn thấp kém, có thể làm phi chính là thiên đạivinh quang.
Chính tai nghe thấy lời nói từ miệng Hiên Viên Mặc, Liễu Nguyệt Phi khó nén kích động trong lòng, “Nguyệt Phi đã biết, tạ Tam vương gia.” Làm hoàng hậu của hắn, đã vượt qua khỏi tưởng tượng của nàng.
20) { content.eq(midLength).after('Loading...]]>
Thập Thất ngẩng đầu nhìn nam tử che phíatrước nàng, ánh mắt lãnh liệt, bàn tay ở trong tay áo đã nắm chặt thànhquyền, trấn định vẽ một nụ cười lên môi, nàng cười nói: “Tam Vương gia đến lúc nào? Nếu vừa mới đến, vậy thật đáng tiếc, tỷ thí đã kết thúc rồi.”
Tránh không đáp, cũng không cần phải trả lời, hắn hạ độc, nàng tìm người giải độc, đây là chuyện rất bình thường, rất logic.
Trong ưng mâu của Hiên Viên Mặc chứa đầy huyết vũ tinh phong, hắn nhếch làn môi mỏng lộ ra chút lãnh khí, “Nàng muốn thoát khỏi sự khống chế của bổn vương? Hay là, nàng căn bản không muốn tiếp xúc với bổn vương?” Trong khi hắn chờ đợi cứ cách mười ngày để gặp mặt nàng một lần, thìnàng lại lựa chọn đến Tây Sơn, xuất toàn lực tỷ thí, muốn thắng để cóđược sự cứu trị từ thần y Cổ Trì.
Lúc này, đại bộ phận mọi người đã dần xuống núi.
Trước lúc Lăng Dạ và Độc Cô Ngạo Thiênxuống núi, nhìn thấy Thập Thất đang giằng co với Hiên Viên Mặc, mắt haingười đánh giá một chút rồi liền thu hồi, dù sao bọn họ và Hiên Viên Mặc cũng là hai bên đối lập, tốt nhất là không nên tiếp xúc. Cho nên haingười liền xuống núi.
Liễu Nguyệt Phi vốn định cùng Hiên ViênMặc xuống núi, nhưng nàng vừa mới đến trước mặt bọn họ, chợt nghe thấyHiên Viên Mặc nói: “Bổn vương có chuyện quan trọng muốn trao đổi với Mộ Dung Thập Thất, nàng xuống trước đi.”
“Vâng.” Liễu Nguyệt Phithuận ý đáp ứng. Trên đường xuống núi, nàng có làm sao cũng không bìnhổn được thống khổ trong lòng, gần đây, chỉ cần Mộ Dung Thập Thất xuấthiện, trong mắt hắn sẽ không có bóng dáng nàng.
Điều này thật không công bằng với nàng!
Trong lòng nàng không chỉ một lần nói như vậy với Hiên Viên Mặc, nhưng hắn lại thủy chung không có nghe được.
Ưng mâu Hiên Viên Mặc khóa chặt vào người Thập Thất, không bỏ qua bất kỳ biểu tình nào trên khuôn mặt phù dung mà thanh nhã tú lệ của nàng, “Nói, rốt cuộc nàng muốn làm gì? Nàng cho rằng chỉ cần giải được độc cho mẹ nàng, thì nàng có thể đào thoátkhỏi tay bổn vương sao?”
Nụ cười trên môi Thập Thất vẫn không giảm, mà lại có xu thế tăng lên: “Tam Vương gia, nóng giận sẽ hại thân thể, xin bớt giận. Đúng như ngài sởđoán, vì giảm phiền toái cho ngài, không cần cách mười ngày đều phảilãng phí thời gian cho ta giải dược. Nên ta tới nơi này thử vận khí, haha, không nghĩ tới lại thắng, đã như vậy, thì không thể lãng phí. Vẫnnên để Cổ thần y giải độc cho mẫu thân của ta đi.”
“Mộ Dung Thập Thất!” Hiên Viên Mặc đè nén tức giận, trầm thấp quát.
“Tức giận sẽ không tốt cho thânthể, nên có lòng khoan dung độ lượng với người khác. Đối với Tam vươnggia, cha ta rất nhanh sẽ mất đi giá trị lợi dụng, cho nên, Tam vương gia làm gì phải tận lực dây dưa không bỏ?” Nụ cười trên môi biến mất, Thập Thất nhìn chằm chằm Hiên Viên Mặc, gằn từng chữ một nói.
Cha sớm đã vô dụng đối với hắn, trong năm năm nay, hắn đã dùng hết tác dụng của cha, lưu trữ cha chẳng qua là chờ sau khi hắn thành công đi lên ngôi vị hoàng đế, rồi trừ bỏ. Suy chocùng, trong tay cha có chứng cớ xác thực chứng minh hắn muốn âm mưu soán vị. Vì vậy, lúc này hắn mới không thể xảy ra một chút sai lầm nào.
Kỳ thật, nếu hắn không hạ sát tâm với cha, thì chứng cớ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trên đời.
Nghe được lời nói của Thập Thất, Hiên Viên Mặc cười lạnh, hắn không còn kiên nhẫn, lại gầm nhẹ một lần nữa: “Bổn vương muốn nghe không phải là lời này!”
“Thế Tam vương gia muốn nghe cái gì? Là ta nên run sợ trả lời, ta sẽ không nhờ Cổ Trì cứu mẹ ta?” Thập Thất cũng cười lạnh nói. Đến hôm nay, diễn cũng không cần phảidiễn nữa. Nàng và Hiên Viên Mặc đều là người thông minh, đều biết đốiphương nghĩ cái gì, cho nên nàng muốn cho hắn biết, dùng mẹ để khống chế nàng và cha, không phải phương pháp tốt nhất.
“Mộ Dung Thập Thất!” Hiên Viên Mặc nghiến răng nghiến lợi, “Bổn vương muốn biết chính là, có phải nàng không muốn gặp bổn vương nên mới để cho Cổ Trì giải độc?”
Trong mắt Thập Thất hiện lên một tia dịsắc, Hiên Viên Mặc thì thầm nghĩ: nàng rốt cuộc là thật thông minh haylà giả thông minh? Sao giờ phút này nàng ngu dốt thế, không có nghe rõcâu hỏi của hắn sao?
“Ta không thể để cho mẹ cứ cách mười ngày lại chịu tra tấn.” Thập Thất vẫn không hiểu hắn muốn biết cái gì, hoặc là muốn hỏi cái gì. Tóm lại, phản ứng của Hiên Viên Mặc quá kỳ quặc, khó hiểu.
Nghe vậy, Hiên Viên Mặc vốn còn đang lửa giận tận trời, trong nháy mắt lại thay đổi thái độ, có điều hắn vẫn lạnh lùng như cũ, “Ờ, chỉ có thể cách mười ngày dùng giải dược một lần, cho đến nửa năm sau, độc liền toàn bộ giải trừ.” Ngụ ý nói cho nàng biết, cổ độc này chỉ có này một loại phương pháp để giải.
Sắc mặt Thập Thất trầm xuống, không lêntiếng nữa. Mặc kệ có hy vọng hay không, nàng cũng phải thử xem, nếukhông việc triển lộ tài năng hôm nay, mất nhiều hơn được.
Hiên Viên Mặc cúi thấp đầu xuống, nói bên tai Thập Thất: “Từ lúc Mộ Dung Phong được bổn vương sử dụng thì cả nhà nàng đã định sẽkhông chạy thoát khỏi tay bổn vương. Cho dù Cổ Trì có giải độc cho mẹnàng, kết cục vẫn sẽ không thay đổi.”
Nói xong, Hiên Viên Mặc phất tay áo vung ra gió lạnh, lưu lại bóng dáng tự tin bá đạo.
Thập Thất đứng tại chỗ híp mắt lại, hai bàn tay nắm chặt trong tay áo chậm rãi buông lỏng ra..
“Tiểu thư?” Mai Hoa lên tiếng đánh thức Thập Thất đang xuất thần.
“Đi, đi tìm Cổ Trì.” Thập Thất lập tức thanh tỉnh, trầm giọng nói. Giờ phút này điều quan trọng nhất chính là, nhờ Cổ Trì cứu mẫu thân.
Mai Hoa gật đầu, đi theo sau Thập Thất, dùng thanh âm chỉ có hai người mới có thể nghe được nói: “Tiểu thư, nghe Mẫu Đơn nói, trong hai ngày nay Thiên Hạ Lâu thu được rấtnhiều tin tức, đều rất cơ mật chuẩn xác. Cho nên, Mai Hoa tin tưởng,Thiên Hạ Lâu ở trong tay tiểu thư sẽ càng ngày càng lớn mạnh. Đến lúcđó, bất luận kẻ nào cũng đừng hòng uy hiếp tiểu thư.”
“Giấc mộng của ta chính là như thế.” Thập Thất trả lời, khi đủ cường đại, nàng không cần phải ngụy trang chịu nhục.
Cổ Trì vẫn ngồi nguyên tại chỗ chờ Thập Thất, thấy Thập Thất đi đến trước mặt, hắn cười nói: “Mộ Dung tiểu thư, quả nhiên không tầm thường. Bốn tràng tỷ thí, đều đứng thứ nhất, nói đi, muốn cứu ai?”
“Mẹ của ta.”
Dưới núi, Hiên Viên Mặc bước nhanh đixuống, Lưu Trầm theo sát phía sau, một đường trầm mặc, đến lúc gần đếnchân núi, thì hắn lên tiếng hỏi: “Nếu Mộ Dung tiểu thư đã không chịu khống chế, có cần thuộc hạ trừ bỏ nàng?”
Nghe vậy, ngũ quan khắc sâu như điêu khắc của Hiên Viên Mặc trở nên lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Nàng là người thông minh, tuy rằng không chịu sự khống chế của bổn vương,nhưng nàng sẽ không bán đứng bổn vương. Cho nên, không cần động nàng.” Nàng coi trọng người nhà, tuyệt đối sẽ không dùng người nhà làm tiềnđặt cược, cho nên, hắn đoán chắc nàng sẽ không để cho Mộ Dung Phong bánđứng hắn.
Lưu Trầm đáp: “Vâng.”
Dưới chân núi, mọi người hầu như đã đi hết, Liễu Nguyệt Phi buông lỏng sự khẩn trương, đứng dậy nghênh đón.
Hiên Viên Mặc lạnh lùng nhìn nàng một cái, cất giọng lạnh lùng nói: “Trở về thành đi.”
Nghe vậy, Liễu Nguyệt Phi đau lòng rồi thất vọng, nụ cười trên môi có chút cứng ngắc, “Tam Vương gia không có gì muốn nói với Nguyệt Phi sao?” Dù sao hôm nay nàng lên núi, cũng là theo mệnh lệnh của hắn.
Hiên Viên Mặc quay đầu nhìn nàng một cái rồi nói: “Hôm nay vất vả.”
“Vương gia!” Liễu Nguyệt Phi bởi vì vội vàng mà gọi thẳng kỳ danh. Nàng thật sự rất muốn biết,câu hỏi giấu ở đáy lòng, nàng vẫn muốn biết đáp án của nó.
“Chuyện gì?” Hiên ViênMặc nhíu nhíu mày, gần đây Liễu Nguyệt Phi càng ngày càng làm càn, dámlấy loại giọng điệu này để nói chuyện với hắn, có phải là bởi vì làmviệc cho hắn, nên không còn biết sợ gì nữa?
Liễu Nguyệt Phi hít sâu một hơi, nhìn lướt qua Lưu Trầm đứng phía sau Hiên Viên Mặc, cắn chặt răng, hỏi: “Ở trong lòng Vương gia, rốt cuộc có Nguyệt Phi không?” Nàng chỉ muốn biết đáp án, sau khi có đáp án, nàng mới biết được tiếptheo nàng nên làm cái gì. Nếu trong lòng hắn không có nàng, nàng cũngkhông cần làm nhiều như vậy.
Ưng mâu chợt lóe, Hiên Viên Mặc chau mày, hàn ý phiếm đọng trong mắt, qua nửa khắc mới nói: “Đợi bổn vương đăng cơ, thì nàng chính là hoàng hậu của bổn vương.” Nàng là nhi nữ của Tả tướng, thân phận cao quý, làm hoàng hậu là thíchhợp nhất. Có điều, trong lòng hắn rốt cuộc có nàng hay không? Nhìn lướtqua mỹ mạo của Liễu Nguyệt Phi, nữ nhân đối với hắn mà nói chỉ là côngcụ ấm giường hoặc là lợi dụng khi cần, không có tác dụng gì khác.
Cho nên, dỗ nàng một chút thì có ngại gì?
Với lại, hôm nay hắn mới phát hiện, MộDung Thập Thất lại có thể khiến cho hắn chú ý, hơn nữa, hắn cũng có cảmgiác đặc thù với nàng ấy, hắn gặp qua vô số người, cho dù có vô số nữnhân, nhưng những nữ nhân này trong mắt hắn, tuyệt đối sẽ không trọngyếu khiến hắn bất chấp thân phân xâm nhập hoàng cung tương cứu.
Đợi đến khi đăng cơ, liền phong nàng ấylàm phi đi, đây là vinh quang lớn nhất hắn có thể cho nàng. Dù sao thânphận nữ nhi của tri phủ vốn thấp kém, có thể làm phi chính là thiên đạivinh quang.
Chính tai nghe thấy lời nói từ miệng Hiên Viên Mặc, Liễu Nguyệt Phi khó nén kích động trong lòng, “Nguyệt Phi đã biết, tạ Tam vương gia.” Làm hoàng hậu của hắn, đã vượt qua khỏi tưởng tượng của nàng.
20) { content.eq(midLength).after('Loading...]]>
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nổ mạnh mà chết
- Chương 2: Tam lục cửu đẳng
- Chương 3: Chuẩn bị phản kích
- Chương 4: Đoạt diễn
- Chương 5: Xa xem phong ba (1)
- Chương 6: Xa xem phong ba (2)
- Chương 7: Xa xem phong ba (3)
- Chương 8: Xa xem phong ba (4)
- Chương 9: Xa xem phong ba (5)
- Chương 10: “kinh hãi” tứ phía
- Chương 11: Bị chán ghét
- Chương 12: Thân nhân viếng thăm
- Chương 13: Cùng người so chiêu
- Chương 14: Ta nhớ kỹ
- Chương 15: Rời khỏi vương phủ
- Chương 16: Từ mẫu hiếu nữ
- Chương 17: Lần đầu giao phong
- Chương 18: Xuất thủ kinh người
- Chương 19: Sát khí họa ngoại xâm
- Chương 20: Không sợ phong ba
- Chương 21: Hoa phối mã
- Chương 22: Hàn quang hiện ra
- Chương 23: Hàn quang hiện ra
- Chương 24: Diệu kế lui địch
- Chương 25: Bức thư ớn lạnh
- Chương 26: Đại minh ven hồ
- Chương 27: Tương kế tựu kế
- Chương 28: Dĩ nhiên là nàng
- Chương 29: Là địch hay là bạn?
- Chương 30: Chiến thuật đường vòng
- Chương 31: Có thoái thác hay không
- Chương 32: Đăng môn viếng thăm
- Chương 33: Trả miếng tuyệt vời
- Chương 34: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 35: Không nhịn nữa
- Chương 36: Siêu sao thập thất
- Chương 37: Nhấc tay chi lao
- Chương 38
- Chương 39: Cách xa ta một chút
- Chương 40
- Chương 41: Từng là thần nhân
- Chương 42: Tâm như rắn rết
- Chương 43: Giận đánh lăng dạ
- Chương 44: Rốt cuộc hắn là ai
- Chương 45: Quỷ bí chi chủ
- Chương 46: Vương giả đọ sức
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Trừng phạt ác phụ
- Chương 51: Thái thử long quy
- Chương 52: Nguy cơ trí mạng
- Chương 53: Cưỡng hình bức cung
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56: Đột phá ngoài ý muốn
- Chương 57: Phải giết hắn
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60: Thiên hạ lâu
- Chương 61: Đây là sỉ nhục
- Chương 61-2: Nhất phái huy hoàng
- Chương 62: Thịnh yến phong vân
- Chương 62-2
- Chương 62-3
- Chương 62-4
- Chương 63: Nguy cơ buông xuống
- Chương 63-2
- Chương 63-3
- Chương 63-4
- Chương 64-1
- Chương 64-2
- Chương 64-3
- Chương 64-4
- Chương 65-1: Cuối cùng cũng tới (1)
- Chương 65-2: Cuối cùng cũng tới (2)
- Chương 65-3: Cuối cùng cũng tới (3)
- Chương 65-4: Cuối cùng cũng tới (4)
- Chương 66: Mất tung tích
- Chương 66-2: Mất tung tích (2)
- Chương 66-3: Mất tung tích (3)
- Chương 66-4: Mất tung tích (4)
- Chương 67-1: Được cứu và phản kích (1)
- Chương 67-2: Được cứu và phản kích (2)
- Chương 67-3: Được cứu và phản kích (3)
- Chương 67-4: Được cứu và phản kích (4)
- Chương 67-5: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 67-6: Được cứu và phản kích (5)
- Chương 68: Buông nàng ra
- Chương 69
- Chương 70: Giải trừ hôn ước
- Chương 71: Ám trào
- Chương 71-2: Buông nàng ra (2)
- Chương 72-1
- Chương 72-2
- Chương 72-3
- Chương 72-4
- Chương 73: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 73-2: Hoàng tước ở phía sau (2)
- Chương 73-3: Hoàng tước ở phía sau (3)
- Chương 73-4: Hoàng tước ở phía sau (4)
- Chương 74: Tính kế
- Chương 74-2: Tính kế (2)
- Chương 75: Còn thêm một chiêu
- Chương 75-2: Còn thêm một chiêu (2)
- Chương 75-3: Còn thêm một chiêu (3)
- Chương 76: Tranh phong
- Chương 76-2: Tranh phong (2)
- Chương 76-3: Tranh phong (3)
- Chương 76-4: Tranh phong (4)
- Chương 77: Quyết đấu (1)
- Chương 77-2: Quyết đấu (2)
- Chương 77-3: Quyết đấu (3)
- Chương 77-4: Quyết đấu (4)
- Chương 78: Không hề hối hận (1)
- Chương 78-2: Không hề hối hận (2)
- Chương 78-3: Không hề hối hận (3)
- Chương 79: Điều kiện
- Chương 80
- Chương 81-1: Ngoan tuyệt phản kích (1)
- Chương 81-2: Ngoan tuyệt phản kích (2)
- Chương 81-3: Ngoan tuyệt phản kích (3)
- Chương 81-4: Ngoan tuyệt phản kích (4)
- Chương 82-1: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (1)
- Chương 82-2: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (2)
- Chương 82-3: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (3)
- Chương 82-4: Không sợ uy hiếp và cự tuyệt (4)
- Chương 83: Buông tay dễ dàng
- Chương 84: Trừng trị trình tuyết nhi
- Chương 85: Giận đánh và diễn kịch
- Chương 85-2: Giận đánh và diễn kịch (2)
- Chương 85-3: Giận đánh và diễn kịch (3)
- Chương 86: Lấy âm chế địch
- Chương 87: Phá hư âm mưu của Liễu Nguyệt Phi
- Chương 88
- Chương 89: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 90
- Chương 91: Lộ ra mũi nhọn
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95-1
- Chương 95-2
- Chương 95-3
- Chương 95-4
- Chương 96
- Chương 97-1
- Chương 97-2
- Chương 98-1
- Chương 98-2
- Chương 98-3
- Chương 98-4
- Chương 99
- Chương 100: Kịch tương phản
- Chương 101: Mũi nhọn hé lộ
- Chương 102: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 102-2: Mũi nhọn chợt hiện (2)
- Chương 103-1
- Chương 103-2
- Chương 104-1
- Chương 104-2
- Chương 105: Mũi nhọn chợt hiện
- Chương 106: Mũi nhọn hiển lộ
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114: Gãy móng
- Chương 115: Cái kết của liễu nguyệt phi
- bình luận