Giọt Tình - Chương 260: Chia tay đi
Chương trước- Chương 1: Tôi đã ngoại tình rồi
- Chương 2: Người bạn của sếp
- Chương 3
- Chương 4: Người không muốn nhịn thấy Hữu dụng?
- Chương 5: Âm mưu bắt đầu
- Chương 6: Lý hôn đi
- Chương 7: Bộ mặt thật
- Chương 8: BỊ nhốt
- Chương 9: BỊ dinh phái rồi
- Chương 10: Quyết tâm ly hôn
- Chương 11: BỊ nhốt lần hai
- Chương 12: Trốn thoát
- Chương 13: Giải thoát
- Chương 14: Nhảy việc
- Chương 15: Loạn tình Mua quần áo xong thì anh ta lại đưa tôi đến một quán bar
- Chương 16: BỊ đổ oan
- Chương 17
- Chương 18: Cầu cứu
- Chương 19: Đấng cứu thế
- Chương 20: Chị em
- Chương 21: Ác ÿ
- Chương 22: Kẻ chủ mưu
- Chương 23: Giải thích!
- Chương 24: Người cha thân yêu
- Chương 25: Ổn định cuộc sống
- Chương 26
- Chương 27: Ba tôi mất tồi
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31: Hạ quyết tâm
- Chương 32: Đã báo thù tồi
- Chương 33: Phấn chấn lên
- Chương 34: Người bạn cũ
- Chương 35: Trừng phạt
- Chương 36: Thất sách
- Chương 37: Người đần ông kinh tổm
- Chương 38: Giáo huấn:
- Chương 39: Ra biển
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42: Tôi không hiểu lý so tại sao
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46: Người đàn ông của cô ấy “Xin lỗi”
- Chương 47: Bất an trong lòng
- Chương 48: Bị chơi khăm
- Chương 49: Thâm tình không phụ
- Chương 50: Cuộc hẹn ngại ngùng:
- Chương 51
- Chương 52: Không thế như thể được
- Chương 53
- Chương 54: Bị ép đến bất lực
- Chương 55: Muôn phần thất vọng
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59: Ánh sáng ngày cuối tuần
- Chương 60: Lại gặp biến thái
- Chương 61: Đường kiêu, cứu tôi
- Chương 62: Lo lắng bất an:
- Chương 63: Tìm đến phòng bệnh rồi
- Chương 64
- Chương 65: Có ở bên nhau không
- Chương 66: Cuộc mây mưa trong bệnh viện
- Chương 67: Con đường khác
- Chương 68: Anh chàng đa mưu
- Chương 69: Không thể tiếp tục hiểu lầm
- Chương 70: Sự bất đầu ngọt ngào
- Chương 71: Vị khách không mời
- Chương 72: Rốt cuộc là lỗi của ai
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79: Không dám yêu anh
- Chương 80: Cuộc đời luôn có những bất ngờ
- Chương 81: Người kết thúc chuyện tốt
- Chương 82: Khó lòng mở miệng
- Chương 83: Hiểu lầm
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86: Nồi nào ấp vung nấy Tôi thấy Châu Vũ Dao và Dương Hân một trước một sau cùng nhau bước vào, đặc biệt là Dương Hân
- Chương 87
- Chương 88: Bí mật phòng làm việc
- Chương 89: Tăng lương nào
- Chương 90: Hội nghị kỳ dị
- Chương 91: Yêu ngiệt
- Chương 92: Khát khao tự do
- Chương 93: Làm tổn thương nhau
- Chương 94: Chiến tranh lạnh
- Chương 95: Cô có thích tôi không?
- Chương 96: Ngày xui xéo
- Chương 97: Anh đừng có doa tôi
- Chương 98: Sự hieu lam nho nhỏ
- Chương 99: Tai bay va gió "Không có tiền sao?"
- Chương 100: Cũng may có anh ở đây
- Chương 101
- Chương 102: Một chút an ủi
- Chương 103: Thế giới của đàn ông
- Chương 104: Đầu khẩu không ngừng
- Chương 105: Có lẽ không có duyên phân
- Chương 106: Sự việc nhằm lần
- Chương 107: Có đến vay cho tới
- Chương 108
- Chương 109: Ở I trong nhà họ
- Chương 110: Tôi không phải có ý dầu
- Chương 111
- Chương 112: Tôi chịu đựng anh đủ rồi
- Chương 113: Ở bên cạnh cậu thật tốt
- Chương 114: Hãy trốn đi
- Chương 115: Đi
- Chương 116: Trả thù tôi sao?
- Chương 117: Không yêu anh
- Chương 118: Đánh giá thấp anh
- Chương 119: Lời giải thích đâu?
- Chương 120: Như vầy đủ chưa?
- Chương 121: Biết xấu hổ chút được không?
- Chương 122: Không phải quan tâm như vậy “Minh Hiện sẽ qua sao?"
- Chương 123: Người bí ẩn
- Chương 124: Kế hoạch thắng lợi
- Chương 125: Đồ Lừa gạt
- Chương 126: Tiệc ăn mừng
- Chương 127: Tại sao cử gây sự với tôi
- Chương 128: Thì ra cô ấy là như thế
- Chương 129: Xung đột nhỏ
- Chương 130: Anh chính là tên khốn
- Chương 131: Tôi nhận lỗi
- Chương 132: Như thế cũng tốt
- Chương 133: Không có cơ hội rồi
- Chương 134: Sóng gió nhiều chuyện
- Chương 135: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 136: Cô muốn gì
- Chương 137: Không đơn giản như vậy
- Chương 138: Động lực của tôi
- Chương 139: Cho cô đắc ý
- Chương 140: Không thấy Minh Hiền đầu
- Chương 141: Gặp nhau ở đây
- Chương 142: Cô ấy đang hút thuốc phiện
- Chương 143: Bí mật lớn
- Chương 144: Cô ấy trang thai
- Chương 145: Giúp cô ấy một lần
- Chương 146: Oan gia đụng mặt
- Chương 147: Có chút khác thường
- Chương 148: Không phải ăn cháo đá bát
- Chương 149: Chủ tịch bỉm sữa
- Chương 150: Anh cũng có tình yêu đích thực
- Chương 151: Vì sao không vui
- Chương 152: Bất ngờ ngày sinh nhật
- Chương 153: Phả dụng sớm nở tối tàn
- Chương 154: Hữu kinh vô hiểm (*)
- Chương 155: Ung thư giai đoạn cuối
- Chương 156: Hà Phong chết rồi
- Chương 157: Khoảng cách không thể vượt qua
- Chương 158: Không phải tôi
- Chương 159: Vì sao nói dối
- Chương 160: Bất ngờ tới đột ngột
- Chương 161: Không muốn nhìn thấy anh
- Chương 162: Hành động trả thủ
- Chương 163: Tôi không thích cô ta
- Chương 164: Người hoàn toàn khác
- Chương 165: Cô coi tôi là ai
- Chương 166: Có từng quan tâm tôi không?
- Chương 167: Lựa chọn bất đắc dĩ
- Chương 168: Thì ra là cô
- Chương 169: Ai sống tốt
- Chương 170: Không tính là hiểu lầm
- Chương 171: Thù gì
- Chương 172: Đùa ác
- Chương 173: Tại sao phải đi cùng
- Chương 174: Hành trình ba người
- Chương 175: Tuyệt vọng rồi
- Chương 176: Vô cùng xấu hổ
- Chương 177: So găng miệng lưỡi
- Chương 178: Bữa tiệc trên cát “Để ý, vô cùng để ý
- Chương 179: Đàn ông ghen tuông
- Chương 180: TỨc chết anh
- Chương 181: Buổi tiệc tinh anh nhàm chán
- Chương 182: Vậy thì đi Hồng Kông
- Chương 183: Có phải là cố ý không
- Chương 184: Chuyện kỳ lạ
- Chương 185: Tôi không phải là kẻ trộm
- Chương 186: Rốt cuộc là ai
- Chương 187: Xin lỗi đi
- Chương 188: Thì ra hai người cũng cãi nhau
- Chương 189: Có âm mưu?
- Chương 190: Mục tiêu không phải anh?
- Chương 191: Bị bỏ thuốc
- Chương 192: Người ra sao
- Chương 193: Bám riết không tha
- Chương 194: Tai nạn xe
- Chương 195: Tin lớn
- Chương 196: Chuyển ra ngoài
- Chương 197: Cảm giác bị vứt bỏ
- Chương 198: Ấy nảy
- Chương 199: Hung thủ thật sự
- Chương 200: Dương Hân đáng chết
- Chương 201: Có nhâm không vậy
- Chương 202: Tranh giành
- Chương 203: Xin lỗi cô ta
- Chương 204: Chuyện không muốn thấy nhất
- Chương 205: Bắt gian tại giường
- Chương 206: Tìm đến cái chết
- Chương 207: Bọn họ sắp kết hôn rồi
- Chương 208: Còn có thể lấy anh
- Chương 209: Làm người phụ nữ của anh
- Chương 210: Trộm ư?
- Chương 211: Rốt cuộc là ai vậy
- Chương 212: Sao anh lại trẻ như vậy
- Chương 213: Không phải cố ý
- Chương 214: Hãy bùng nổ lên đi nào
- Chương 215: Người dì đáng sợ
- Chương 216: Dọn khỏi nhà anh
- Chương 217: Cuộc sống khi sống chung
- Chương 218: Cuộc sống ngọt ngào
- Chương 219: Khúc hát nhỏ
- Chương 220: Cuối cùng cũng đến ngày ấy
- Chương 221: Hôn lễ kỳ lạ
- Chương 222: Có ân oán gì chứ
- Chương 223
- Chương 224: Chuyện?
- Chương 225: Bị lừa đi
- Chương 226: Quân vương ngang ngược
- Chương 227: Có tim không vậy?
- Chương 228: Anh thích tôi sao?
- Chương 229: Có dụng ý riêng
- Chương 230: Làm sao để lựa chọn
- Chương 231: Người đàn ông dịu dàng
- Chương 232: Từ chối khéo léo
- Chương 233: Tiệc sinh nhật ba mươi tuổi?
- Chương 234: Thì ra là có gian trả
- Chương 235: Lưu manh
- Chương 236: Một đêm kỷ quái
- Chương 237: Khốn kiếp
- Chương 238: Cáo giả
- Chương 239: Đừng dọa tôi
- Chương 240: Cái gọi là tấn công
- Chương 241: Đối thủ cạnh tranh
- Chương 242: Giở trò mèo gì đây
- Chương 243: Dai như địa
- Chương 244: Hai ôn thần
- Chương 245: Đàn ông nổi giận
- Chương 246: Chơi đến nỗi xảy ra chuyện
- Chương 247: Cô không xứng
- Chương 248: Không có em thì sao
- Chương 249: Hồng hạnh vượt tường (4)
- Chương 250: Anh đi chết đi
- Chương 251: Bị anh ta gạt rồi
- Chương 252: Đến rồi
- Chương 253: Đồ Mặt dày
- Chương 254: Bài ngửa hay không?
- Chương 255: Người phụ nữ không não
- Chương 256: Thật sự phải như thế sao?
- Chương 257: Mềm lòng rồi
- Chương 258: Thời khắc khó khăn
- Chương 259: Không có tâm
- Chương 260: Chia tay đi
- Chương 261
- Chương 262: Ghen bóng ghen gió
- Chương 263: Kích Kích thích
- Chương 264: Người mình không thích
- Chương 265: ) Tiệc thượng lưu
- Chương 266: Kỳ cục
- Chương 267: Anh ta là al
- Chương 268: Trung kế của hãng
- Chương 269: Không thể
- Chương 270
- Chương 271: Không đi nữa
- Chương 272: Diễn viên
- Chương 273: Không xử lý được cô
- Chương 274: Quay lại mạnh mẽ
- Chương 275: Cuộc chiến văn phòng
- Chương 276: Xảy ra chuyện
- Chương 277: Kết thúc rồi
- Chương 278: Cầu hôn sao?
- Chương 279: Tạm ly biệt
- Chương 280: Cưới lần hai thì sao
- Chương 281: Chợt như cố nhân đến
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Giọt Tình
Chương 260: Chia tay đi
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đột nhiên sao lại đi xem phim chứ?
Thế nhưng khi thấy bộ mặt nghiêm túc của anh thì tôi không nỡ từ chối nên mỉm cười nói được.
Sau khi quay về phòng, tôi cứ có cảm giác kỳ lạ nhưng cụ thể không ổn chỗ nào thì tôi lại không nói được, đúng lúc này thì tin nhắn của Đường Kiêu đến. “Em yêu à, em ngủ chưa? Anh nhớ em lắm.”
Tin nhắn chỉ có vài chữ thôi nhưng đủ để khiến tôi nổi hết gai óc lên.
Thế nên tôi hỏi anh: “Làm gì thế? Buồn nôn muốn chết, ban ngày chẳng phải vừa mới gặp nhau sao?”
Tốc độ trả lời tin nhắn của anh rất nhanh: “Em hồi âm tin nhắn anh nhanh thể có phải là đang đợi anh tìm em không nào?”
Tôi mặc kệ anh ta, thế mà lúc định đi ngủ thì tin nhắn anh lại đến. “Anh ngủ không được, em hát cho anh có được không?”
Tôi nghĩ ngợi rồi đáp: “Không được, ngày mai Đào Cần mời em đi xem phim nên em phải ngủ sớm, mai còn phải dậy nấu thức ăn sáng cho họ nữa.
Sau đó thì Đường Kiêu gọi điện thoại đến, tôi có chút chột dạ nên đứng dậy khóa trái cửa rồi mới lẳng lặng đi nghe điện thoại anh. “Anh làm gì thế hả? Đã trễ thế rồi, trước đó không phải từng nói không được gọi điện thoại cho em khi ở nhà Đào Cần sao?”
Đường Kiêu dường như không nghe thấy lời tôi nói mà ngược lại còn không ngừng tra hỏi tôi. “Chuyện gì thế này, Đào Cẩn lại còn mời em đi xem phim à? Phim gì thế? Cấp độ nào? Chắc không phải là phim kinh dị đấy chứ?” “Tên khốn này chắc chắn là đang tính toán gì đó, hắn ta tính lợi dụng sàm sỡ em trong bóng tối của rạp chiếu phim, sau đó thì mượn lý do trời khuya rồi sau khi xem phim xong và đi khách sạn! “Không được, em không được đi, không ngờ tên Đào Cần này lại xấu xa như thế, những chiêu này cũng nghĩ ra được.
Tôi điên đầu: “Anh nghĩ ai cũng là anh à? Xem bộ dạng thì anh rất có kinh nghiệm đấy, trước đây chắc có nhiều cơ hội để lợi dụng các em gái lắm nhỉ?”
Đường Kiêu lập tức ngập ngừng và bắt đầu nhõng nhẽo với tôi ở đầu dây bên kia. “Sao mà có chứ, sau khi có tiểu tiên nữ là em thì anh không có nghĩ đến những chuyện này nữa.” “Xí, có ma mới tin lời anh đấy!”
Miệng tôi thì nói thế đấy nhưng trong lòng thì đang rất ngọt ngào. “Nhã Hàm, ngày mai em phải tìm lý do gì đó mà từ chối hắn đi, tên háo sắc đó em nghe lời anh đi, chắc chắn không sai đâu.
Tôi than thở một cái: “Thế nhưng em đã đồng ý với anh ấy rồi, hơn nữa chuyện đã đồng ý rồi thì sao có thể không làm chứ?"
Đường Kiêu do dự vài giây ở đầu dây bên kia, cuối cùng thì anh chịu nhượng bộ. “Thế này đi, ngày mai anh sẽ lén đi theo sau hai người. “Nếu như hắn ta dám động tay động chân với em thì anh nhất định sẽ xông ra cho hắn ta một đấm vào mặt, đánh đến nỗi suốt đời này cũng không dám đến rạp chiếu phim luôn..
Câu nói của anh ta dọa cho tôi chết khiếp nên tôi đã an ủi anh. “Anh yên tâm, anh ấy là chính nhân quân tử nên sẽ không làm gì em đâu, nếu như tới lúc đó thật sự xảy ra chuyện như anh nói thì em sẽ lập tức quay đầu bảo anh biết.”
Lúc này thì anh mới yên tâm: “Được, em ngủ sớm đi, ngày mai anh sẽ đi theo hai người.
Tôi cảm thấy câu nói cuối cùng của anh oán khí rất nặng, sau khi nói lời tạm biệt anh thì tôi đi ngủ.
Sáng sớm sau khi thức dậy, tôi nấu cho họ một nồi cháo thịt gà thơm lừng, bữa sáng khác mọi ngày nhưng ai cũng ăn rất ngon miệng.
Biểu cảm hôm nay của Đào Cẩn giống như bầu trời âm u vậy, hình như không được tốt lắm, giống như sắp có tuyết rơi vậy đó.
Tôi không thích cái thời tiết này lắm nhưng lại không thể làm được gì cả.
Sau khi thu xếp mọi thứ thì Đào Cẩn bảo tôi khoác tay anh đi ra ngoài, tôi không biết hôm nay có tiết mục gì nên chỉ ngoan ngoãn khoác tay anh ra ngoài.
Cửa nhà đối diện không mở nên tôi không biết Đường Kiêu đã thức dậy chưa.
Anh không phải lái xe đưa tôi đến rạp chiếu phim mà là đến rạp hát, bên trong khá ít người, trên sân khấu các nghệ sĩ violin và piano đang biểu diễn một ca khúc lạ lẫm.
Còn về lý do vì sao lạ lẫm thì chắc là bởi vì người dung tục như tôi chưa từng nghe qua hoặc không lý giải được, chỉ biết là ca khúc khi nghe rất là êm dịu và trơn tru chứ cái tình cảm bên trong thì tôi hoàn toàn nghe không hiểu
Đào Cẩn chắc cũng biết trình độ của tôi nên không nói chữ nào cả, tôi nghĩ anh sẽ cùng tôi thảo luận về Mozart hay Beethoven gì đó nên trước đó cũng có tìm hiểu chút về thông tin của họ trên mạng.
Nào ngờ anh không nói gì cả, hai chúng tôi chỉ ngồi lặng lẽ hàng dưới ghế thưa thớt khán giả mà thưởng thức cả buổi sáng, cơn buồn ngủ của tôi sắp ập đến.
Tôi ngáp vài cái, vừa quay đầu qua nhìn thì thấy Đường Kiêu đang ngồi đó nghe nhạc cách chúng tôi khoảng bốn năm hàng, anh mặc áo vest đen và thắt cà vạt, trông rất là điển trai.
Đúng là thần kinh mà, trời lạnh thế mà mặc có chút ít như vậy, mặc dù trong nhà hát có điều hòa nhưng bên ngoài thì không có, một lát không lạnh chết anh ta mới lạ đấy.
Thấy tôi nhìn anh ta thì anh lập tức dẹp đi cái bộ dạng nghiêm túc khi nãy mà bắt đầu đá lông nheo với tôi, tôi trợn mắt và mắng anh câu “đồ thần kinh” rồi quay lại tiếp tục nghe nhạc.
Buổi hòa nhạc kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, khi chúng tôi bước ra khỏi rạp hát thì cũng đã một giờ chiều rồi. Thời tiết hôm nay không cao lắm nên bông tuyết khi rơi gần xuống mặt đất đã hóa thành những hạt mưa lất phất.
Tôi lè lưỡi ra liếm liếm những bông tuyết lạnh giá mát rượi, động tác này của tôi vừa đúng lúc bị Đào Cần nhìn thấy, sắc mặt anh trông tốt hơn nhiều, anh dịu dàng xoa đầu tôi. “Lớn như thế rồi mà còn làm chuyện con nít như vậy nữa, em vẫn còn tính con nít à?”
Tôi lè lưỡi không biết nên nói gì. “Đi thôi, bữa trưa em muốn ăn gì? Ăn xong rồi chúng ta đi xem phim
Tôi thấy hành động của anh rất khó hiểu nên hỏi anh rốt cuộc sao vậy, đột nhiên lại mời tôi xem hòa nhạc xem phim và ăn cơm nữa?
Đào Cẩn mỉm cười: "Có phải là anh đối với em tốt quá nên em thấy không quen không?”
Tôi cười khúc khích: “Cũng được đấy, sau này sẽ quen thôi.”
Ăn xong cơm thì Đào Cần đưa tôi đi xem phim, đây là một bộ phim tình yêu giả tưởng, đại khái là kể về một chú robot đã yêu phải một cô gái, cô ấy dạy cho robot thế nào là tình yêu nhưng đáng tiếc vì những khiếm khuyết của bản thân nên không thể nào ôm cô ấy.
Cốt truyện rất buồn, cuối cùng tôi cảm động sụt sùi hết cả lên, vừa đúng lúc đang khóc trên vai Đào Cẩn thì liếc thấy ánh mắt sắc lẹm của Đường Kiêu phía sau cứ tia vào tôi khiến tôi ngoan ngoãn rút đầu về.
Kết thúc phim thì cô gái đó đã lấy người khác, còn cậu robot Edward kia đã ở lại trong lâu đài mà chủ nhân để lại cho cậu ấy.
Cậu ấy dùng đôi tay kéo không thể nào ôm chặt lấy cô gái tỉa tót toàn bộ các cây trong khuôn viên thành hình dáng của cô gái ấy.
Đột nhiên sao lại đi xem phim chứ?
Thế nhưng khi thấy bộ mặt nghiêm túc của anh thì tôi không nỡ từ chối nên mỉm cười nói được.
Sau khi quay về phòng, tôi cứ có cảm giác kỳ lạ nhưng cụ thể không ổn chỗ nào thì tôi lại không nói được, đúng lúc này thì tin nhắn của Đường Kiêu đến. “Em yêu à, em ngủ chưa? Anh nhớ em lắm.”
Tin nhắn chỉ có vài chữ thôi nhưng đủ để khiến tôi nổi hết gai óc lên.
Thế nên tôi hỏi anh: “Làm gì thế? Buồn nôn muốn chết, ban ngày chẳng phải vừa mới gặp nhau sao?”
Tốc độ trả lời tin nhắn của anh rất nhanh: “Em hồi âm tin nhắn anh nhanh thể có phải là đang đợi anh tìm em không nào?”
Tôi mặc kệ anh ta, thế mà lúc định đi ngủ thì tin nhắn anh lại đến. “Anh ngủ không được, em hát cho anh có được không?”
Tôi nghĩ ngợi rồi đáp: “Không được, ngày mai Đào Cần mời em đi xem phim nên em phải ngủ sớm, mai còn phải dậy nấu thức ăn sáng cho họ nữa.
Sau đó thì Đường Kiêu gọi điện thoại đến, tôi có chút chột dạ nên đứng dậy khóa trái cửa rồi mới lẳng lặng đi nghe điện thoại anh. “Anh làm gì thế hả? Đã trễ thế rồi, trước đó không phải từng nói không được gọi điện thoại cho em khi ở nhà Đào Cần sao?”
Đường Kiêu dường như không nghe thấy lời tôi nói mà ngược lại còn không ngừng tra hỏi tôi. “Chuyện gì thế này, Đào Cẩn lại còn mời em đi xem phim à? Phim gì thế? Cấp độ nào? Chắc không phải là phim kinh dị đấy chứ?” “Tên khốn này chắc chắn là đang tính toán gì đó, hắn ta tính lợi dụng sàm sỡ em trong bóng tối của rạp chiếu phim, sau đó thì mượn lý do trời khuya rồi sau khi xem phim xong và đi khách sạn! “Không được, em không được đi, không ngờ tên Đào Cần này lại xấu xa như thế, những chiêu này cũng nghĩ ra được.
Tôi điên đầu: “Anh nghĩ ai cũng là anh à? Xem bộ dạng thì anh rất có kinh nghiệm đấy, trước đây chắc có nhiều cơ hội để lợi dụng các em gái lắm nhỉ?”
Đường Kiêu lập tức ngập ngừng và bắt đầu nhõng nhẽo với tôi ở đầu dây bên kia. “Sao mà có chứ, sau khi có tiểu tiên nữ là em thì anh không có nghĩ đến những chuyện này nữa.” “Xí, có ma mới tin lời anh đấy!”
Miệng tôi thì nói thế đấy nhưng trong lòng thì đang rất ngọt ngào. “Nhã Hàm, ngày mai em phải tìm lý do gì đó mà từ chối hắn đi, tên háo sắc đó em nghe lời anh đi, chắc chắn không sai đâu.
Tôi than thở một cái: “Thế nhưng em đã đồng ý với anh ấy rồi, hơn nữa chuyện đã đồng ý rồi thì sao có thể không làm chứ?"
Đường Kiêu do dự vài giây ở đầu dây bên kia, cuối cùng thì anh chịu nhượng bộ. “Thế này đi, ngày mai anh sẽ lén đi theo sau hai người. “Nếu như hắn ta dám động tay động chân với em thì anh nhất định sẽ xông ra cho hắn ta một đấm vào mặt, đánh đến nỗi suốt đời này cũng không dám đến rạp chiếu phim luôn..
Câu nói của anh ta dọa cho tôi chết khiếp nên tôi đã an ủi anh. “Anh yên tâm, anh ấy là chính nhân quân tử nên sẽ không làm gì em đâu, nếu như tới lúc đó thật sự xảy ra chuyện như anh nói thì em sẽ lập tức quay đầu bảo anh biết.”
Lúc này thì anh mới yên tâm: “Được, em ngủ sớm đi, ngày mai anh sẽ đi theo hai người.
Tôi cảm thấy câu nói cuối cùng của anh oán khí rất nặng, sau khi nói lời tạm biệt anh thì tôi đi ngủ.
Sáng sớm sau khi thức dậy, tôi nấu cho họ một nồi cháo thịt gà thơm lừng, bữa sáng khác mọi ngày nhưng ai cũng ăn rất ngon miệng.
Biểu cảm hôm nay của Đào Cẩn giống như bầu trời âm u vậy, hình như không được tốt lắm, giống như sắp có tuyết rơi vậy đó.
Tôi không thích cái thời tiết này lắm nhưng lại không thể làm được gì cả.
Sau khi thu xếp mọi thứ thì Đào Cẩn bảo tôi khoác tay anh đi ra ngoài, tôi không biết hôm nay có tiết mục gì nên chỉ ngoan ngoãn khoác tay anh ra ngoài.
Cửa nhà đối diện không mở nên tôi không biết Đường Kiêu đã thức dậy chưa.
Anh không phải lái xe đưa tôi đến rạp chiếu phim mà là đến rạp hát, bên trong khá ít người, trên sân khấu các nghệ sĩ violin và piano đang biểu diễn một ca khúc lạ lẫm.
Còn về lý do vì sao lạ lẫm thì chắc là bởi vì người dung tục như tôi chưa từng nghe qua hoặc không lý giải được, chỉ biết là ca khúc khi nghe rất là êm dịu và trơn tru chứ cái tình cảm bên trong thì tôi hoàn toàn nghe không hiểu
Đào Cẩn chắc cũng biết trình độ của tôi nên không nói chữ nào cả, tôi nghĩ anh sẽ cùng tôi thảo luận về Mozart hay Beethoven gì đó nên trước đó cũng có tìm hiểu chút về thông tin của họ trên mạng.
Nào ngờ anh không nói gì cả, hai chúng tôi chỉ ngồi lặng lẽ hàng dưới ghế thưa thớt khán giả mà thưởng thức cả buổi sáng, cơn buồn ngủ của tôi sắp ập đến.
Tôi ngáp vài cái, vừa quay đầu qua nhìn thì thấy Đường Kiêu đang ngồi đó nghe nhạc cách chúng tôi khoảng bốn năm hàng, anh mặc áo vest đen và thắt cà vạt, trông rất là điển trai.
Đúng là thần kinh mà, trời lạnh thế mà mặc có chút ít như vậy, mặc dù trong nhà hát có điều hòa nhưng bên ngoài thì không có, một lát không lạnh chết anh ta mới lạ đấy.
Thấy tôi nhìn anh ta thì anh lập tức dẹp đi cái bộ dạng nghiêm túc khi nãy mà bắt đầu đá lông nheo với tôi, tôi trợn mắt và mắng anh câu “đồ thần kinh” rồi quay lại tiếp tục nghe nhạc.
Buổi hòa nhạc kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, khi chúng tôi bước ra khỏi rạp hát thì cũng đã một giờ chiều rồi. Thời tiết hôm nay không cao lắm nên bông tuyết khi rơi gần xuống mặt đất đã hóa thành những hạt mưa lất phất.
Tôi lè lưỡi ra liếm liếm những bông tuyết lạnh giá mát rượi, động tác này của tôi vừa đúng lúc bị Đào Cần nhìn thấy, sắc mặt anh trông tốt hơn nhiều, anh dịu dàng xoa đầu tôi. “Lớn như thế rồi mà còn làm chuyện con nít như vậy nữa, em vẫn còn tính con nít à?”
Tôi lè lưỡi không biết nên nói gì. “Đi thôi, bữa trưa em muốn ăn gì? Ăn xong rồi chúng ta đi xem phim
Tôi thấy hành động của anh rất khó hiểu nên hỏi anh rốt cuộc sao vậy, đột nhiên lại mời tôi xem hòa nhạc xem phim và ăn cơm nữa?
Đào Cẩn mỉm cười: "Có phải là anh đối với em tốt quá nên em thấy không quen không?”
Tôi cười khúc khích: “Cũng được đấy, sau này sẽ quen thôi.”
Ăn xong cơm thì Đào Cần đưa tôi đi xem phim, đây là một bộ phim tình yêu giả tưởng, đại khái là kể về một chú robot đã yêu phải một cô gái, cô ấy dạy cho robot thế nào là tình yêu nhưng đáng tiếc vì những khiếm khuyết của bản thân nên không thể nào ôm cô ấy.
Cốt truyện rất buồn, cuối cùng tôi cảm động sụt sùi hết cả lên, vừa đúng lúc đang khóc trên vai Đào Cẩn thì liếc thấy ánh mắt sắc lẹm của Đường Kiêu phía sau cứ tia vào tôi khiến tôi ngoan ngoãn rút đầu về.
Kết thúc phim thì cô gái đó đã lấy người khác, còn cậu robot Edward kia đã ở lại trong lâu đài mà chủ nhân để lại cho cậu ấy.
Cậu ấy dùng đôi tay kéo không thể nào ôm chặt lấy cô gái tỉa tót toàn bộ các cây trong khuôn viên thành hình dáng của cô gái ấy.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Tôi đã ngoại tình rồi
- Chương 2: Người bạn của sếp
- Chương 3
- Chương 4: Người không muốn nhịn thấy Hữu dụng?
- Chương 5: Âm mưu bắt đầu
- Chương 6: Lý hôn đi
- Chương 7: Bộ mặt thật
- Chương 8: BỊ nhốt
- Chương 9: BỊ dinh phái rồi
- Chương 10: Quyết tâm ly hôn
- Chương 11: BỊ nhốt lần hai
- Chương 12: Trốn thoát
- Chương 13: Giải thoát
- Chương 14: Nhảy việc
- Chương 15: Loạn tình Mua quần áo xong thì anh ta lại đưa tôi đến một quán bar
- Chương 16: BỊ đổ oan
- Chương 17
- Chương 18: Cầu cứu
- Chương 19: Đấng cứu thế
- Chương 20: Chị em
- Chương 21: Ác ÿ
- Chương 22: Kẻ chủ mưu
- Chương 23: Giải thích!
- Chương 24: Người cha thân yêu
- Chương 25: Ổn định cuộc sống
- Chương 26
- Chương 27: Ba tôi mất tồi
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31: Hạ quyết tâm
- Chương 32: Đã báo thù tồi
- Chương 33: Phấn chấn lên
- Chương 34: Người bạn cũ
- Chương 35: Trừng phạt
- Chương 36: Thất sách
- Chương 37: Người đần ông kinh tổm
- Chương 38: Giáo huấn:
- Chương 39: Ra biển
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42: Tôi không hiểu lý so tại sao
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46: Người đàn ông của cô ấy “Xin lỗi”
- Chương 47: Bất an trong lòng
- Chương 48: Bị chơi khăm
- Chương 49: Thâm tình không phụ
- Chương 50: Cuộc hẹn ngại ngùng:
- Chương 51
- Chương 52: Không thế như thể được
- Chương 53
- Chương 54: Bị ép đến bất lực
- Chương 55: Muôn phần thất vọng
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59: Ánh sáng ngày cuối tuần
- Chương 60: Lại gặp biến thái
- Chương 61: Đường kiêu, cứu tôi
- Chương 62: Lo lắng bất an:
- Chương 63: Tìm đến phòng bệnh rồi
- Chương 64
- Chương 65: Có ở bên nhau không
- Chương 66: Cuộc mây mưa trong bệnh viện
- Chương 67: Con đường khác
- Chương 68: Anh chàng đa mưu
- Chương 69: Không thể tiếp tục hiểu lầm
- Chương 70: Sự bất đầu ngọt ngào
- Chương 71: Vị khách không mời
- Chương 72: Rốt cuộc là lỗi của ai
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79: Không dám yêu anh
- Chương 80: Cuộc đời luôn có những bất ngờ
- Chương 81: Người kết thúc chuyện tốt
- Chương 82: Khó lòng mở miệng
- Chương 83: Hiểu lầm
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86: Nồi nào ấp vung nấy Tôi thấy Châu Vũ Dao và Dương Hân một trước một sau cùng nhau bước vào, đặc biệt là Dương Hân
- Chương 87
- Chương 88: Bí mật phòng làm việc
- Chương 89: Tăng lương nào
- Chương 90: Hội nghị kỳ dị
- Chương 91: Yêu ngiệt
- Chương 92: Khát khao tự do
- Chương 93: Làm tổn thương nhau
- Chương 94: Chiến tranh lạnh
- Chương 95: Cô có thích tôi không?
- Chương 96: Ngày xui xéo
- Chương 97: Anh đừng có doa tôi
- Chương 98: Sự hieu lam nho nhỏ
- Chương 99: Tai bay va gió "Không có tiền sao?"
- Chương 100: Cũng may có anh ở đây
- Chương 101
- Chương 102: Một chút an ủi
- Chương 103: Thế giới của đàn ông
- Chương 104: Đầu khẩu không ngừng
- Chương 105: Có lẽ không có duyên phân
- Chương 106: Sự việc nhằm lần
- Chương 107: Có đến vay cho tới
- Chương 108
- Chương 109: Ở I trong nhà họ
- Chương 110: Tôi không phải có ý dầu
- Chương 111
- Chương 112: Tôi chịu đựng anh đủ rồi
- Chương 113: Ở bên cạnh cậu thật tốt
- Chương 114: Hãy trốn đi
- Chương 115: Đi
- Chương 116: Trả thù tôi sao?
- Chương 117: Không yêu anh
- Chương 118: Đánh giá thấp anh
- Chương 119: Lời giải thích đâu?
- Chương 120: Như vầy đủ chưa?
- Chương 121: Biết xấu hổ chút được không?
- Chương 122: Không phải quan tâm như vậy “Minh Hiện sẽ qua sao?"
- Chương 123: Người bí ẩn
- Chương 124: Kế hoạch thắng lợi
- Chương 125: Đồ Lừa gạt
- Chương 126: Tiệc ăn mừng
- Chương 127: Tại sao cử gây sự với tôi
- Chương 128: Thì ra cô ấy là như thế
- Chương 129: Xung đột nhỏ
- Chương 130: Anh chính là tên khốn
- Chương 131: Tôi nhận lỗi
- Chương 132: Như thế cũng tốt
- Chương 133: Không có cơ hội rồi
- Chương 134: Sóng gió nhiều chuyện
- Chương 135: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 136: Cô muốn gì
- Chương 137: Không đơn giản như vậy
- Chương 138: Động lực của tôi
- Chương 139: Cho cô đắc ý
- Chương 140: Không thấy Minh Hiền đầu
- Chương 141: Gặp nhau ở đây
- Chương 142: Cô ấy đang hút thuốc phiện
- Chương 143: Bí mật lớn
- Chương 144: Cô ấy trang thai
- Chương 145: Giúp cô ấy một lần
- Chương 146: Oan gia đụng mặt
- Chương 147: Có chút khác thường
- Chương 148: Không phải ăn cháo đá bát
- Chương 149: Chủ tịch bỉm sữa
- Chương 150: Anh cũng có tình yêu đích thực
- Chương 151: Vì sao không vui
- Chương 152: Bất ngờ ngày sinh nhật
- Chương 153: Phả dụng sớm nở tối tàn
- Chương 154: Hữu kinh vô hiểm (*)
- Chương 155: Ung thư giai đoạn cuối
- Chương 156: Hà Phong chết rồi
- Chương 157: Khoảng cách không thể vượt qua
- Chương 158: Không phải tôi
- Chương 159: Vì sao nói dối
- Chương 160: Bất ngờ tới đột ngột
- Chương 161: Không muốn nhìn thấy anh
- Chương 162: Hành động trả thủ
- Chương 163: Tôi không thích cô ta
- Chương 164: Người hoàn toàn khác
- Chương 165: Cô coi tôi là ai
- Chương 166: Có từng quan tâm tôi không?
- Chương 167: Lựa chọn bất đắc dĩ
- Chương 168: Thì ra là cô
- Chương 169: Ai sống tốt
- Chương 170: Không tính là hiểu lầm
- Chương 171: Thù gì
- Chương 172: Đùa ác
- Chương 173: Tại sao phải đi cùng
- Chương 174: Hành trình ba người
- Chương 175: Tuyệt vọng rồi
- Chương 176: Vô cùng xấu hổ
- Chương 177: So găng miệng lưỡi
- Chương 178: Bữa tiệc trên cát “Để ý, vô cùng để ý
- Chương 179: Đàn ông ghen tuông
- Chương 180: TỨc chết anh
- Chương 181: Buổi tiệc tinh anh nhàm chán
- Chương 182: Vậy thì đi Hồng Kông
- Chương 183: Có phải là cố ý không
- Chương 184: Chuyện kỳ lạ
- Chương 185: Tôi không phải là kẻ trộm
- Chương 186: Rốt cuộc là ai
- Chương 187: Xin lỗi đi
- Chương 188: Thì ra hai người cũng cãi nhau
- Chương 189: Có âm mưu?
- Chương 190: Mục tiêu không phải anh?
- Chương 191: Bị bỏ thuốc
- Chương 192: Người ra sao
- Chương 193: Bám riết không tha
- Chương 194: Tai nạn xe
- Chương 195: Tin lớn
- Chương 196: Chuyển ra ngoài
- Chương 197: Cảm giác bị vứt bỏ
- Chương 198: Ấy nảy
- Chương 199: Hung thủ thật sự
- Chương 200: Dương Hân đáng chết
- Chương 201: Có nhâm không vậy
- Chương 202: Tranh giành
- Chương 203: Xin lỗi cô ta
- Chương 204: Chuyện không muốn thấy nhất
- Chương 205: Bắt gian tại giường
- Chương 206: Tìm đến cái chết
- Chương 207: Bọn họ sắp kết hôn rồi
- Chương 208: Còn có thể lấy anh
- Chương 209: Làm người phụ nữ của anh
- Chương 210: Trộm ư?
- Chương 211: Rốt cuộc là ai vậy
- Chương 212: Sao anh lại trẻ như vậy
- Chương 213: Không phải cố ý
- Chương 214: Hãy bùng nổ lên đi nào
- Chương 215: Người dì đáng sợ
- Chương 216: Dọn khỏi nhà anh
- Chương 217: Cuộc sống khi sống chung
- Chương 218: Cuộc sống ngọt ngào
- Chương 219: Khúc hát nhỏ
- Chương 220: Cuối cùng cũng đến ngày ấy
- Chương 221: Hôn lễ kỳ lạ
- Chương 222: Có ân oán gì chứ
- Chương 223
- Chương 224: Chuyện?
- Chương 225: Bị lừa đi
- Chương 226: Quân vương ngang ngược
- Chương 227: Có tim không vậy?
- Chương 228: Anh thích tôi sao?
- Chương 229: Có dụng ý riêng
- Chương 230: Làm sao để lựa chọn
- Chương 231: Người đàn ông dịu dàng
- Chương 232: Từ chối khéo léo
- Chương 233: Tiệc sinh nhật ba mươi tuổi?
- Chương 234: Thì ra là có gian trả
- Chương 235: Lưu manh
- Chương 236: Một đêm kỷ quái
- Chương 237: Khốn kiếp
- Chương 238: Cáo giả
- Chương 239: Đừng dọa tôi
- Chương 240: Cái gọi là tấn công
- Chương 241: Đối thủ cạnh tranh
- Chương 242: Giở trò mèo gì đây
- Chương 243: Dai như địa
- Chương 244: Hai ôn thần
- Chương 245: Đàn ông nổi giận
- Chương 246: Chơi đến nỗi xảy ra chuyện
- Chương 247: Cô không xứng
- Chương 248: Không có em thì sao
- Chương 249: Hồng hạnh vượt tường (4)
- Chương 250: Anh đi chết đi
- Chương 251: Bị anh ta gạt rồi
- Chương 252: Đến rồi
- Chương 253: Đồ Mặt dày
- Chương 254: Bài ngửa hay không?
- Chương 255: Người phụ nữ không não
- Chương 256: Thật sự phải như thế sao?
- Chương 257: Mềm lòng rồi
- Chương 258: Thời khắc khó khăn
- Chương 259: Không có tâm
- Chương 260: Chia tay đi
- Chương 261
- Chương 262: Ghen bóng ghen gió
- Chương 263: Kích Kích thích
- Chương 264: Người mình không thích
- Chương 265: ) Tiệc thượng lưu
- Chương 266: Kỳ cục
- Chương 267: Anh ta là al
- Chương 268: Trung kế của hãng
- Chương 269: Không thể
- Chương 270
- Chương 271: Không đi nữa
- Chương 272: Diễn viên
- Chương 273: Không xử lý được cô
- Chương 274: Quay lại mạnh mẽ
- Chương 275: Cuộc chiến văn phòng
- Chương 276: Xảy ra chuyện
- Chương 277: Kết thúc rồi
- Chương 278: Cầu hôn sao?
- Chương 279: Tạm ly biệt
- Chương 280: Cưới lần hai thì sao
- Chương 281: Chợt như cố nhân đến
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- bình luận