Hoàng Đế Ngầm Của Tiêu Châu - Chương 74: Đi Mua Quần Áo Với Nhã Khiết
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Xin Đốc Soái Chỉ Thị
- Chương 17: Đã Lâu Không Gặp
- Chương 18: Chém
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Thậm Chí Tôi Còn Không Được Tính Là Con Kiến Hôi
- Chương 22: Thu Tiền Lãi
- Chương 23: Tự Các Người Quyết Định Đi
- Chương 24: Một Người Đàn Ông Thô Kệch
- Chương 25: Cuộc Gọi Từ Thủ Đô
- Chương 26: Mánh Khóe Của Nhà Phát Triển
- Chương 27: Anh Ấy Là Vị Hôn Phu Của Tôi
- Chương 28: Bộ Mặt Của Người Nhà Họ Tần
- Chương 29: Bố Sẽ Không Lừa Người Đâu
- Chương 30: Người Của Tào Tùng Quân
- Chương 31: Bát Gia Ở Đông Khởi
- Chương 32: Cấp Bậc Chiến Tướng Sao?
- Chương 33: Báo Cáo Từ Chức
- Chương 34: Không Được Phê Chuẩn
- Chương 35: Lòng Biết Ơn Của Hàng Xóm
- Chương 36: Nhà Họ Triệu Tìm Ra Manh Mối
- Chương 37: Chuyện Tốt Ngất Trời
- Chương 38: Vẻ Mặt Ngơ Ngác
- Chương 39: Tần Trung Thiên Đến Nhà
- Chương 40: Gặp Chuyện Rồi
- Chương 41: Bọn Người Lỗ Đức Quân
- Chương 42: Nỗi Sợ Hãi Của Lỗ Đức Quân
- Chương 43: Sự Nghi Ngờ Của Tần Nhã Khiết
- Chương 44: Rác Rưởi Ngự Đường
- Chương 45: Không Chịu Khuất Phục
- Chương 46: Ức Hiếp Người Quá Đáng
- Chương 47: Xin Cậu Lăng Thứ Tội
- Chương 48: Tôi Giết Đấy
- Chương 49: Y Thuật Huyền Môn Rầm!
- Chương 50: Thế Mà Là Ngài Ấy
- Chương 51: Qua Cầu Rút Ván
- Chương 52: Tần Trung Thiên Tức Điên Lên
- Chương 53: Cô Sẽ Bị Thất Nghiệp Nhanh Thôi
- Chương 54: Sự Tuyệt Vọng Của Cậu Quang
- Chương 55: Liễu Bội Mai Thăng Quan Tiến Chức Thuận Lợi
- Chương 56: Nỗi Sợ Của Liễu Bội Mai
- Chương 57: Bà Sẽ Không Cô Đơn Quá Lâu Đâu
- Chương 58: Khu Nhà Nhà Họ Triệu
- Chương 59: Chỉ Một Chiêu Thức
- Chương 60: Cậu Cả Nhà Họ Triệu Đến Nơi
- Chương 61: Nói Cho Anh Ta Biết Tôi Là Ai
- Chương 62: Còn Có Ẩn Tình Khác
- Chương 63: Ba Gia Tộc Lớn Hạ Màn
- Chương 64: Em Tin Anh
- Chương 65: Ngự Đường Tìm Đến Tận Cửa
- Chương 66: Tự Cắt Một Cánh Tay Phù!
- Chương 67: Chắc Là Thuê?
- Chương 68: Tôi Đã Trả Tiền
- Chương 69: Chúng Ta Là Người Một Nhà
- Chương 70: Manh Mối
- Chương 71: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
- Chương 72: Hắc Sơn Điêu
- Chương 73: Manh Mối Quan Trọng
- Chương 74: Đi Mua Quần Áo Với Nhã Khiết
- Chương 75: Cậu Chủ Nhà Họ Chu
- Chương 76: Cô Đã Bị Sa Thải
- Chương 77: Sự Kinh Sợ Của Nhà Họ Chu
- Chương 78: Khí Huyết Nồng Đậm
- Chương 79: Có Động Tĩnh Lớn
- Chương 80: Mưu Đồ Của Đối Phương
- Chương 81: Các Người Vượt Qua Giới Hạn Rồi
- Chương 82: Huyết La Sát
- Chương 83: Thời Gian Một Tháng
- Chương 84: Sự Thay Đổi Của Tần Nhã Khiết
- Chương 85: Ếch Ngồi Đáy Giếng
- Chương 86: Đạo Tặc Ngoài Biên Cảnh
- Chương 87: Chán Không Muốn Sống
- Chương 88: Anh Có Mặt Mũi Sao?
- Chương 89: Như Ông Mong Muốn!
- Chương 90: Thân Phận Của Viên Quản
- Chương 91: Tin Tức Báo Về
- Chương 92: Sự Bối Rối Của Phán Quan
- Chương 93: Giới thượng lưu của thành phố Hải Trung
- Chương 94: Hoàn Vũ Chi Tâm
- Chương 95: Tình huống đột nhiên xảy ra
- Chương 96: Lại là anh
- Chương 97: Nhiệm vụ đặc thù
- Chương 98: Cuộc phỏng vấn của Tần Nhã Khiết
- Chương 99: Người tạo nghiệp
- Chương 100: Không thể sống
- Chương 101: Ông chủ nhà họ Hoàng
- Chương 102: Muôn người mong đợi
- Chương 103: Tâm tư của Tần Nhã Khiết
- Chương 104: Thật trùng hợp
- Chương 105: Khung cảnh nên thơ đẹp như tranh vẽ
- Chương 106: Được dư luận chú ý nhất
- Chương 107: Không một tiếng động
- Chương 108: Hai vị Chiến Thần
- Chương 109: Cảm ơn vì không giết
- Chương 110: Tin tức từ bà Mẫu Dung
- Chương 111: Rất là phách lối
- Chương 112: Chưa từng nghe bao giờ
- Chương 113: Sứ giả thế giới Ám Vực
- Chương 114: Hỏa Mỹ của Huyết Sát Đường
- Chương 115: Nỗi sợ hãi của Hỏa Mỹ
- Chương 116: Các người là Chiến Thần thật sao?
- Chương 117: Huyết Ảnh Cuồng Đao
- Chương 118: Xuất phát đến thế giới Ám Vực
- Chương 119: Quỷ Huyết Ma Vương
- Chương 120: Sứ giả Ám Vực
- Chương 123: Càng xa càng mặn nồng
- Chương 122: Bố cục của thế giới Ám Vực
- Chương 124: Kiêu ngạo
- Chương 125: Tất cả đều đưa đi hết
- Chương 126: Ông hai nhà họ Mã
- Chương 127: Chống lưng của Mã Hồng Khương
- Chương 128: Tội phạm truy nã cấp độ S
- Chương 129: Mặc Hương Xuân
- Chương 130: Mặt tràn đầy hoảng sợ
- Chương 131: Bà Mẫu Dung
- Chương 132: Bảo vệ người đẹp
- Chương 133: Sự thật rất tàn khốc
- Chương 134: Vô cùng căm hận
- Chương 135: Ai dám đối đầu
- Chương 136: Đúng thật là anh ấy rất ưu tú
- Chương 137: Văn phòng hội nghị
- Chương 138: Không làm cũng thế
- Chương 139: Hai người đã bị sa thải
- Chương 140: Vụ án lớn ba năm trước
- Chương 141: Khó bề phân biệt
- Chương 142: Đồ Tể Lý
- Chương 143: Chiến thần viên mãn
- Chương 144: Mời ba anh về cho
- Chương 145: Gián điệp của Ảnh Môn
- Chương 146: Gặp được người quen
- Chương 147: Cơ hội cuối cùng
- Chương 148: Sự ỷ lại của Ngô Kiến Tường
- Chương 149: Muốn giết người ở bãi đỗ xe
- Chương 150: Năm thanh đao nhọn
- Chương 151: Hầu Gia ở Trung Châu
- Chương 152: Cậu hại tôi
- Chương 153: Tai nạn của nhà họ Lý
- Chương 154: Sâu mọt trong Ảnh Môn
- Chương 155: Khu nhà của nhà họ Trương
- Chương 156: Hiện thân của sâu mọt
- Chương 157: Sâu mọt trong Ảnh Môn
- Chương 158: Tần Nhã Lệ xảy ra chuyện
- Chương 159: Khu nhà của nhà họ Ngô
- Chương 160: Tuyệt vọng
- Chương 161: Đến nơi kịp thời
- Chương 162: Cái chết của Ngô Thiên Quyết
- Chương 163: Gặp lại Hắc Công
- Chương 164: Sự thật của ba năm trước
- Chương 165: Tần Nhã Khiết được thăng chức
- Chương 166: Con nhà giàu gây chuyện
- Chương 167: Cậu cả nhà giàu có
- Chương 168: Lại gặp kẻ xấu
- Chương 169: Đặc Tuần Tư muốn dẫn người đi
- Chương 170: Không hiểu quy củ
- Chương 171: Người của Thế giới Ám Vực đến
- Chương 172: Người giết các người
- Chương 173: Lãnh Nguyệt Đao Pháp
- Chương 174: Tuần phủ Ảnh Môn
- Chương 175: Trời sinh quyến rũ
- Chương 176: Anh cả của tôi là bác sĩ
- Chương 177: Có mạnh thì mạnh đến cỡ nào
- Chương 178: Chết cũng không từ
- Chương 179: Chỉ vẻn vẹn một đao
- Chương 180: Năm người tiên phong
- Chương 181: Có người đẹp đến tìm
- Chương 182: Xuất phát đến Thủ đô
- Chương 183: Bị chặn giữa đường
- Chương 184: Như vậy cũng được sao?
- Chương 185: Phạm phải tội gì
- Chương 186: Chim đầu đàn cũng chém
- Chương 187: Chỉ huy tối cao của Chiến bộ
- Chương 188: Chiến trận không nhỏ
- Chương 189
- Chương 190: Lãnh Nguyệt Trảm
- Chương 191: Thực sự dám giết
- Chương 192: Vodka
- Chương 193: Tôi không làm
- Chương 194: Chú phải giảm cân
- Chương 195: Khu Đông xảy ra chuyện rồi
- Chương 196: Thánh Quang Tông
- Chương 197: Đập thẳng vào con rồng vàng
- Chương 198: Công bằng một trận
- Chương 199: Nhị Nguyên lão điên rồi
- Chương 200: Đóng quân ở Đông Lưu trong ba tháng
- Chương 201: Mọi chuyện đều nghe theo đại ca sắp xếp
- Chương 202: Tổng giám đốc từ chức
- Chương 203: Tham dự tiệc rượu
- Chương 204: Dường như lai lịch không nhỏ
- Chương 205: Bị dọa sợ
- Chương 206: Tổng giám đốc mới nhậm chức
- Chương 207: Có người nhận ra Tần Nhã Khiết
- Chương 208: Cảnh giết đêm khuya
- Chương 209: Không thuốc nào cứu được
- Chương 210: Muốn nước bị diệt
- Chương 211: Trở về Tây Lưu
- Chương 212: Có người dám cản trở, chém
- Chương 213: Tôi chiến với anh
- Chương 214: Tông chủ Vu Độc Tông
- Chương 215: Kẻ mưu loạn
- Chương 216: Cấm vệ quân Huyết Ảnh
- Chương 217: Có bỏ qua không
- Chương 218: Lại đến tài phiệt Sở Thị
- Chương 219: Tiềm năng của tài phiệt
- Chương 220: Chiến lực Huyết Vệ quân
- Chương 221: Bốn chết một bị thương
- Chương 222: Lão quái vật ra tay!
- Chương 223: Muốn thấy át chủ bài của Tây Vương
- Chương 224: Tài phiệt Sở Thị, diệt!
- Chương 225: Công ty xảy ra chuyện
- Chương 226: Tình huống rất nghiêm trọng
- Chương 227: Là ai sai khiến ông
- Chương 228: Thi thể bị trộm
- Chương 229: Đầu sỏ gây tội
- Chương 230: Người nhà họ Nghiêm đến
- Chương 231: Tội không đáng chết?
- Chương 232: Lại xảy ra chuyện
- Chương 233: Chị cả của Hải Trung
- Chương 234: Kẻ ra tay
- Chương 235: Thư sinh Ngọc Diện
- Chương 236: Lựa chọn của Tường Vi
- Chương 237: Phật Gia đó
- Chương 238: Lão quái Vu Sơn
- Chương 239: Bước đường cùng của điêu hùng
- Chương 240: Phản ứng của nhà họ Phan
- Chương 241: Đúng là điếc không sợ súng!
- Chương 242: Lời nhắn nhủ của Tường Vi
- Chương 243: Tôi nói không đúng sao?
- Chương 244: Cô ta có quan hệ bất chính với anh rể?
- Chương 245: Tạo ra sấm chớp
- Chương 246: Hồng Môn Yến
- Chương 247: Không bước được ra khỏi cánh cửa này
- Chương 248: Tiết Trung Thụy xuất hiện
- Chương 249: Sát ý bao trùm
- Chương 250: Anh là Ngài sứ giả?
- Chương 251: Vẫn còn con bài cuối cùng
- Chương 252: Rút lui khỏi hàng ngũ tài phiệt
- Chương 253: Đầu sỏ, diệt
- Chương 254: Người đàn ông ngay thẳng cứng nhắc
- Chương 255: Người chồng lưu manh
- Chương 256: Tà thuật Âm Sát
- Chương 257: Tìm tới cửa
- Chương 258: Sức mạnh thực sự
- Chương 259: Tru di tam tộc
- Chương 260: Người giúp đỡ của nhà họ Viên
- Chương 261: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (1)
- Chương 262: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (2)
- Chương 263: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (3)
- Chương 264: Đến doanh trại
- Chương 265: Chắc chắn có mai phục
- Chương 266: Tình thế đáng lo
- Chương 267: Lại rơi vào hiểm cảnh
- Chương 268: Chỉ cần một đao
- Chương 269: Dùng quân pháp để xét xử
- Chương 270: Tất cả tập hợp
- Chương 271: Dọn sạch đường
- Chương 272: Phàn Thiên Môn hiện thân
- Chương 273: Phàn Thiên Ma Tôn
- Chương 274: Di vật của cường giả
- Chương 275: Thế giới khác
- Chương 276: Cường giả Chiến hoàng, chết đi
- Chương 277: Dường như lại gặp chuyện
- Chương 278: Nhà họ Phương giàu có
- Chương 279: Ít nhất cũng vài trăm triệu
- Chương 280: Nhà họ Phương điều động người
- Chương 281: Ngăn bọn họ lại
- Chương 282: Tông môn tà ác tác loạn
- Chương 283: Xin một bát nước uống
- Chương 284: Hang ổ của Âm Hư Tông
- Chương 285: Anh em kì ba
- Chương 286: Diệt Âm Hư Tông
- Chương 287: Ngày tận thế của nhà họ Phương
- Chương 288: Cô ta tên Tiêu Ngọc My
- Chương 289: Chết người không đền mạng
- Chương 290: Có một số việc nên xử lý
- Chương 291: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết
- Chương 292: Lái xe thẳng vào đi
- Chương 293: Dép lê của ai?
- Chương 294: Tình hình bên trong của tài phiệt Tiêu Thiết
- Chương 295: Bốn vị chiến tông
- Chương 296: Thực lực của Mộ Dung Thần Túc
- Chương 297: Tất cả đều là báo ứng
- Chương 298: Thật sự không nhận ra anh rồi sao?
- Chương 299: Kẻ thù năm xưa
- Chương 300: Phía quan chức dẫn người đến
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàng Đế Ngầm Của Tiêu Châu
Chương 74: Đi Mua Quần Áo Với Nhã Khiết
“Đã nghe rõ rồi ạ.” Phán Quan gật đầu một cách dứt khoát rồi bấm một dãy số để dặn dò.
Ba người bọn họ đều biết rất rõ, nếu một cường giả cấp Chiến Tướng thật sự muốn đối xử không kiêng nể gì với người thường thì nhất định bọn họ sẽ tung hoành ngang dọc khiến thi thể văng khắp cánh đồng, máu chảy thành sông.
“Đại ca, có thể là có người biết anh đang ở Đông Khởi nên phái người đến thăm dò tình hình xem sao hay không?” Sau khi suy nghĩ một chút thì Lục Tần Nam nói với Lăng Túc Nhiên.
Chuyện Lăng Túc Nhiên bị thương thuộc loại chuyện tuyệt mật, hễ là những ai biết đến chuyện này đều bị hạ lệnh cấm khẩu.
Bất cứ ai để lộ bí mật, giết.
Đương nhiên điều này có thể hiểu được, mặc dù có hàng trăm chiến đội Huyết Ảnh đang canh giữ ở Tây Lưu, nhưng người mà các nước láng giềng vừa nghe tin đã sợ mất mật nhất vẫn y như cũ, chính là Tây Vương.
Nếu để cho đối phương biết được Tây Vương bị thương tích trong người thì nhất định sẽ có người nhân cơ hội làm loạn, thừa cơ mà hành động.
Trên thực tế, không chỉ tình hình về sức khỏe của Tây Vương được xếp vào hàng cơ mật mà sức khỏe của bốn chỉ huy của bốn đội quân dưới quyền Tây Vương cũng được xếp vào loại tuyệt mật, bất cứ ai để lộ bí mật sẽ bị giết chết không tha.
Tất nhiên, tất cả những chuyện đó đều là trên lý thuyết.
Trên thực tế, đã có nhiều tin đồn về chấn thương của Tây Vương nhưng hầu hết mọi người đều không dám xác nhận điều đó mà thôi.
Mà bây giờ, khi biết rằng Tây Vương đã rời khỏi Tây Lưu, chỉ có một mình Lục Tần Nam ở bên cạnh thì không phải không có khả năng sẽ có người có tâm tư kín đáo phái người đến thăm dò thử tình hình như thế nào.
“Có lẽ không phải.” Lăng Túc Nhiên lắc đầu: “Theo đánh giá huyết khí trên người hai người này, nhất định bọn họ không phải là võ giả tầm thường.”
“Nếu như tôi đoán không lầm thì rất có thể là người đến từ thế giới Ám Vực bên ngoài.”
“Hả?” Phán Quan vừa cúp điện thoại vừa trợn tròn mắt: “Thế giới Ám Vực sao?”
Là một trong năm mũi nhọn tiên phong của Ảnh Môn nên đương nhiên anh ta biết khái niệm về thế giới Ám Vực ở thế giới bên ngoài nghĩa là gì.
Đó là một thế giới tồn tại độc lập với phạm trù quốc gia, vàng thau lẫn lộn, có đủ hạng người, loại người nào cũng có.
Mà điều khiến mọi người nhắc đến liền giật mình là rất nhiều thế lực của thế giới Ám Vực hùng bá một phương kia, những tổ chức hàng đầu có thể rút ra bất kỳ ai trong số họ và họ đều có khả năng lật đổ một quốc gia vừa và nhỏ.
Một năm trước, một nhân vật mục tiêu bị Ảnh Môn nhắm trúng đã chạy đến thế giới Ám Vực để tìm kiếm sự bảo vệ, anh ta đã theo Lăng Túc Nhiên đến thế giới đó một lần.
Cũng chính lúc đó anh ta đã tự mình cảm nhận được thực lực của thế giới Ám Vực, tuy rằng vẫn còn chưa đủ khiến anh ta phải kiêng kị nhưng cũng khiến anh ta không hề có suy nghĩ dám khinh thường.
Hơn nữa, anh ta cũng tin rằng lần đó bọn họ nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong thế giới Ám Vực mà thôi.
“Tại sao người của thế giới Ám Vực lại đến Đông Khởi làm gì chứ?” Lục Tần Nam cũng đồng thời nhíu mày theo.
“Tôi không rõ lắm.” Lăng Túc Nhiên lại lắc đầu.
Một thoáng như ngưng đọng trên gương mặt anh: “Phải tìm ra càng sớm càng tốt, đừng để bọn họ làm điều xằng bậy trong thành phố này.”
“Đã nghe rõ ạ.” Hai người Lục Tần Nam lại đồng thời gật đầu.
...
Sáng hôm sau, Lăng Túc Nhiên vừa ở nhà chơi với Nhụy Lam được một lát thì hai chị em Tần Nhã Lệ đã mua thức ăn trở về.
“Anh rể, hôm nay anh có rảnh không?” Tần Nhã Lệ hỏi.
“Anh rảnh, có chuyện gì vậy?” Lăng Túc Nhiên cười cười nói.
“Vậy thì ra ngoài mua sắm với em và chị đi.” Tần Nhã Lệ cười đáp lại.
“Tại sao đột nhiên lại muốn đi trung tâm mua sắm vậy?” Lăng Túc Nhiên lại cười.
“Anh rể, em nghĩ có đôi khi anh rất cẩn thận, nhưng có khi lại là một người cực kỳ hời hợt.” Tần Nhã Lệ bĩu môi.
“Mấy năm nay chị gái của em không hề mua được một chiếc váy tử tế cho mình. Tất cả đều chỉ là một ít quần áo được bày bán trên vỉa hè thôi.”
“Nhưng bây giờ chị ấy lại sắp bắt đầu tìm việc rồi. Anh không thể để chị ấy mặc lại những bộ quần áo đã từng mặc trước kia chứ? Như vậy thì mất mặt chết đi được.”
“Hả?” Lúc này Lăng Túc Nhiên mới phản ứng, trong lòng lại có vẻ như hơi tự trách mình. Quả thật anh đã sơ suất quên mất chuyện này.
Anh đã từng nhìn thấy qua vài bộ quần áo của Tần Nhã Khiết, quả thực chúng vừa rẻ vừa không phải hàng chính hiệu. Mặc dù người đẹp mặc gì cũng đẹp nhưng như vậy thì cũng là ấm ức cho cô rồi.
“Nhã Lệ, đừng nói nhảm.” Tần Nhã Khiết trừng mắt nhìn em gái: “Chị mặc mấy bộ quần áo này rất đẹp rồi, không cần phải mua quần áo làm gì nữa đâu.”
“Nhã Khiết, chuyện này là do anh sơ suất. Nhã Lệ nói rất đúng, quả thật là cần phải mua mấy bộ quần áo mới rồi.” Sau đó Lăng Túc Nhiên nhìn về phía Tần Nhã Lệ: “Cảm ơn Nhã Lệ đã nhắc nhở, đi, chúng ta đi ngay đi. Anh rể cũng sẽ giúp em mua vài bộ.”
“Thật không? Vậy thì quá tốt rồi.” Tần Nhã Lệ vô cùng hưng phấn.
“Con cũng muốn đi, con cũng muốn mua quần áo mới...” Nhụy Lam ở bên cạnh kêu lên.
“Ha ha, đi, cùng nhau đi. Nhụy Lam cũng cần phải mua quần áo mới.” Lăng Túc Nhiên cười rồi xoa xoa đầu của cô bé Nhụy Lam.
Vợ chồng Tần Doanh Bác từ xa nhìn thấy cảnh tượng vui vẻ của mấy người họ thì nhìn nhau cười, trong ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Tần Nhã Khiết thấy tất cả đều nhiệt tình như vậy thì cũng không cố chấp nữa.
Mười phút sau, mấy người họ đã lái xe đến trung tâm mua sắm.
“Oa, đã lâu em không ghé trung tâm mua sắm, cảm thấy thật tuyệt.”
Nửa giờ sau, mấy người họ đến một khu mua sắm lớn ở trung tâm thành phố, Tần Nhã Lệ hào hứng hét lên, điều này thu hút sự chú ý của rất nhiều khách hàng.
“Học trò Tần Nhã Lệ, em có thể thận trọng hơn được không?” Tần Nhã Khiết trừng mắt nhìn cô.
“Em không làm đấy.” Tần Nhã Lệ đáp lại: “Em đã chịu áp lực nhiều năm như vậy, gần như nghẹt thở rồi. Bây giờ đã có anh rể nên em phải cưng chiều bản thân hơn mới được.”
“Chị mặc kệ em vậy.” Tần Nhã Khiết tức giận đáp.
“Ha ha, Nhã Lệ nói rất đúng. Từ nay về sau, em không cần phải đè nén nữa. Em muốn làm gì thì làm.” Lăng Túc Nhiên ôm Nhụy Lam và cười đáp lại.
“Bố ơi, có nhiều đồ chơi quá, con muốn mua.” Nhụy Lam hét lên khi đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi.
“Nhụy Lam à, chú Lục đã mua cho con nhiều đồ chơi như vậy mà con còn chưa chơi với chúng hết. Giờ con lại muốn mua nữa sao?” Tần Nhã Khiết nói.
“Mặc dù đồ chơi mà chú Lục mua cho con đều là đồ tốt, nhưng đa số là đồ chơi của con trai. Con muốn mua đồ chơi cho con gái...” Nhụy Lam lẩm bẩm trả lời.
“Ha ha, hôm nay Nhụy Lam muốn mua cái gì thì cứ sắm thoải mái. Bố sẽ đáp ứng hết cho con.”
“Thật tuyệt, con muốn mua búp bê Barbie, con muốn mua công chúa Elsa và con còn muốn mua lâu đài công chúa...” Nhụy Lam hoa chân múa tay đầy vẻ vui sướng.
“Anh quá nuông chiều con bé rồi.” Tần Nhã Khiết liếc mắt nhìn Lăng Túc Nhiên.
“Ha ha, hiếm khi thấy Nhụy Lam vui vẻ như vậy.” Lăng Túc Nhiên mỉm cười đáp lại.
Sau nửa giờ, Nhụy Lam đã tự tay chọn hơn chục món đồ chơi dành cho con gái.
Sau khi Lăng Túc Nhiên thanh toán hóa đơn, anh tạm thời cất món đồ chơi vào cửa hàng buôn bán và quay lại lấy sau khi mua quần áo xong.
Một lúc sau, họ đến khu quần áo chuyên bán đồ nữ ở tầng ba.
“Oa, tất cả đều là các nhãn hàng lớn, lại là kiểu dáng mới nhất đang thịnh hành trong năm nay nữa.” Tần Nhã Lệ kích động kêu lên: “Anh rể, hôm nay anh phá sản rồi.”
“Ha ha, em hãy tự tin mua đi, không thiếu tiền đâu.” Lăng Túc Nhiên cười.
Quả thật anh là người không thiếu tiền, bất kỳ thẻ vàng đen nào trên người anh cũng đủ để mua toàn bộ khu trung tâm thương mại rồi.
“Khí thế lắm.” Tần Nhã Lệ cười đáp lại rồi lôi kéo Tần Nhã Khiết đi vào cửa hàng Chanel.
“Chào mừng quý khách đến với Chanel, hãy thoải mái xem ạ. Nếu cảm thấy cái nào hợp ý thì cứ thử đi ạ.”
Một người phục vụ bước đến với một nụ cười vui vẻ trên gương mặt.
Người phục vụ nhìn về phía hai chị em Tần Nhã Khiết bằng ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
Thật đúng là hai cô gái trẻ đẹp đáng yêu.
“Cám ơn, chúng tôi sẽ tham quan trước một lát ạ.” Tần Nhã Lệ trả lời.
“Được ạ.” Người phục vụ mỉm cười đáp lại.
Hít.
Hai chị em họ âm thầm hít sâu một hơi ngay sau khi họ nhìn thấy vài chiếc áo khoác.
Ba người bọn họ đều biết rất rõ, nếu một cường giả cấp Chiến Tướng thật sự muốn đối xử không kiêng nể gì với người thường thì nhất định bọn họ sẽ tung hoành ngang dọc khiến thi thể văng khắp cánh đồng, máu chảy thành sông.
“Đại ca, có thể là có người biết anh đang ở Đông Khởi nên phái người đến thăm dò tình hình xem sao hay không?” Sau khi suy nghĩ một chút thì Lục Tần Nam nói với Lăng Túc Nhiên.
Chuyện Lăng Túc Nhiên bị thương thuộc loại chuyện tuyệt mật, hễ là những ai biết đến chuyện này đều bị hạ lệnh cấm khẩu.
Bất cứ ai để lộ bí mật, giết.
Đương nhiên điều này có thể hiểu được, mặc dù có hàng trăm chiến đội Huyết Ảnh đang canh giữ ở Tây Lưu, nhưng người mà các nước láng giềng vừa nghe tin đã sợ mất mật nhất vẫn y như cũ, chính là Tây Vương.
Nếu để cho đối phương biết được Tây Vương bị thương tích trong người thì nhất định sẽ có người nhân cơ hội làm loạn, thừa cơ mà hành động.
Trên thực tế, không chỉ tình hình về sức khỏe của Tây Vương được xếp vào hàng cơ mật mà sức khỏe của bốn chỉ huy của bốn đội quân dưới quyền Tây Vương cũng được xếp vào loại tuyệt mật, bất cứ ai để lộ bí mật sẽ bị giết chết không tha.
Tất nhiên, tất cả những chuyện đó đều là trên lý thuyết.
Trên thực tế, đã có nhiều tin đồn về chấn thương của Tây Vương nhưng hầu hết mọi người đều không dám xác nhận điều đó mà thôi.
Mà bây giờ, khi biết rằng Tây Vương đã rời khỏi Tây Lưu, chỉ có một mình Lục Tần Nam ở bên cạnh thì không phải không có khả năng sẽ có người có tâm tư kín đáo phái người đến thăm dò thử tình hình như thế nào.
“Có lẽ không phải.” Lăng Túc Nhiên lắc đầu: “Theo đánh giá huyết khí trên người hai người này, nhất định bọn họ không phải là võ giả tầm thường.”
“Nếu như tôi đoán không lầm thì rất có thể là người đến từ thế giới Ám Vực bên ngoài.”
“Hả?” Phán Quan vừa cúp điện thoại vừa trợn tròn mắt: “Thế giới Ám Vực sao?”
Là một trong năm mũi nhọn tiên phong của Ảnh Môn nên đương nhiên anh ta biết khái niệm về thế giới Ám Vực ở thế giới bên ngoài nghĩa là gì.
Đó là một thế giới tồn tại độc lập với phạm trù quốc gia, vàng thau lẫn lộn, có đủ hạng người, loại người nào cũng có.
Mà điều khiến mọi người nhắc đến liền giật mình là rất nhiều thế lực của thế giới Ám Vực hùng bá một phương kia, những tổ chức hàng đầu có thể rút ra bất kỳ ai trong số họ và họ đều có khả năng lật đổ một quốc gia vừa và nhỏ.
Một năm trước, một nhân vật mục tiêu bị Ảnh Môn nhắm trúng đã chạy đến thế giới Ám Vực để tìm kiếm sự bảo vệ, anh ta đã theo Lăng Túc Nhiên đến thế giới đó một lần.
Cũng chính lúc đó anh ta đã tự mình cảm nhận được thực lực của thế giới Ám Vực, tuy rằng vẫn còn chưa đủ khiến anh ta phải kiêng kị nhưng cũng khiến anh ta không hề có suy nghĩ dám khinh thường.
Hơn nữa, anh ta cũng tin rằng lần đó bọn họ nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong thế giới Ám Vực mà thôi.
“Tại sao người của thế giới Ám Vực lại đến Đông Khởi làm gì chứ?” Lục Tần Nam cũng đồng thời nhíu mày theo.
“Tôi không rõ lắm.” Lăng Túc Nhiên lại lắc đầu.
Một thoáng như ngưng đọng trên gương mặt anh: “Phải tìm ra càng sớm càng tốt, đừng để bọn họ làm điều xằng bậy trong thành phố này.”
“Đã nghe rõ ạ.” Hai người Lục Tần Nam lại đồng thời gật đầu.
...
Sáng hôm sau, Lăng Túc Nhiên vừa ở nhà chơi với Nhụy Lam được một lát thì hai chị em Tần Nhã Lệ đã mua thức ăn trở về.
“Anh rể, hôm nay anh có rảnh không?” Tần Nhã Lệ hỏi.
“Anh rảnh, có chuyện gì vậy?” Lăng Túc Nhiên cười cười nói.
“Vậy thì ra ngoài mua sắm với em và chị đi.” Tần Nhã Lệ cười đáp lại.
“Tại sao đột nhiên lại muốn đi trung tâm mua sắm vậy?” Lăng Túc Nhiên lại cười.
“Anh rể, em nghĩ có đôi khi anh rất cẩn thận, nhưng có khi lại là một người cực kỳ hời hợt.” Tần Nhã Lệ bĩu môi.
“Mấy năm nay chị gái của em không hề mua được một chiếc váy tử tế cho mình. Tất cả đều chỉ là một ít quần áo được bày bán trên vỉa hè thôi.”
“Nhưng bây giờ chị ấy lại sắp bắt đầu tìm việc rồi. Anh không thể để chị ấy mặc lại những bộ quần áo đã từng mặc trước kia chứ? Như vậy thì mất mặt chết đi được.”
“Hả?” Lúc này Lăng Túc Nhiên mới phản ứng, trong lòng lại có vẻ như hơi tự trách mình. Quả thật anh đã sơ suất quên mất chuyện này.
Anh đã từng nhìn thấy qua vài bộ quần áo của Tần Nhã Khiết, quả thực chúng vừa rẻ vừa không phải hàng chính hiệu. Mặc dù người đẹp mặc gì cũng đẹp nhưng như vậy thì cũng là ấm ức cho cô rồi.
“Nhã Lệ, đừng nói nhảm.” Tần Nhã Khiết trừng mắt nhìn em gái: “Chị mặc mấy bộ quần áo này rất đẹp rồi, không cần phải mua quần áo làm gì nữa đâu.”
“Nhã Khiết, chuyện này là do anh sơ suất. Nhã Lệ nói rất đúng, quả thật là cần phải mua mấy bộ quần áo mới rồi.” Sau đó Lăng Túc Nhiên nhìn về phía Tần Nhã Lệ: “Cảm ơn Nhã Lệ đã nhắc nhở, đi, chúng ta đi ngay đi. Anh rể cũng sẽ giúp em mua vài bộ.”
“Thật không? Vậy thì quá tốt rồi.” Tần Nhã Lệ vô cùng hưng phấn.
“Con cũng muốn đi, con cũng muốn mua quần áo mới...” Nhụy Lam ở bên cạnh kêu lên.
“Ha ha, đi, cùng nhau đi. Nhụy Lam cũng cần phải mua quần áo mới.” Lăng Túc Nhiên cười rồi xoa xoa đầu của cô bé Nhụy Lam.
Vợ chồng Tần Doanh Bác từ xa nhìn thấy cảnh tượng vui vẻ của mấy người họ thì nhìn nhau cười, trong ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Tần Nhã Khiết thấy tất cả đều nhiệt tình như vậy thì cũng không cố chấp nữa.
Mười phút sau, mấy người họ đã lái xe đến trung tâm mua sắm.
“Oa, đã lâu em không ghé trung tâm mua sắm, cảm thấy thật tuyệt.”
Nửa giờ sau, mấy người họ đến một khu mua sắm lớn ở trung tâm thành phố, Tần Nhã Lệ hào hứng hét lên, điều này thu hút sự chú ý của rất nhiều khách hàng.
“Học trò Tần Nhã Lệ, em có thể thận trọng hơn được không?” Tần Nhã Khiết trừng mắt nhìn cô.
“Em không làm đấy.” Tần Nhã Lệ đáp lại: “Em đã chịu áp lực nhiều năm như vậy, gần như nghẹt thở rồi. Bây giờ đã có anh rể nên em phải cưng chiều bản thân hơn mới được.”
“Chị mặc kệ em vậy.” Tần Nhã Khiết tức giận đáp.
“Ha ha, Nhã Lệ nói rất đúng. Từ nay về sau, em không cần phải đè nén nữa. Em muốn làm gì thì làm.” Lăng Túc Nhiên ôm Nhụy Lam và cười đáp lại.
“Bố ơi, có nhiều đồ chơi quá, con muốn mua.” Nhụy Lam hét lên khi đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi.
“Nhụy Lam à, chú Lục đã mua cho con nhiều đồ chơi như vậy mà con còn chưa chơi với chúng hết. Giờ con lại muốn mua nữa sao?” Tần Nhã Khiết nói.
“Mặc dù đồ chơi mà chú Lục mua cho con đều là đồ tốt, nhưng đa số là đồ chơi của con trai. Con muốn mua đồ chơi cho con gái...” Nhụy Lam lẩm bẩm trả lời.
“Ha ha, hôm nay Nhụy Lam muốn mua cái gì thì cứ sắm thoải mái. Bố sẽ đáp ứng hết cho con.”
“Thật tuyệt, con muốn mua búp bê Barbie, con muốn mua công chúa Elsa và con còn muốn mua lâu đài công chúa...” Nhụy Lam hoa chân múa tay đầy vẻ vui sướng.
“Anh quá nuông chiều con bé rồi.” Tần Nhã Khiết liếc mắt nhìn Lăng Túc Nhiên.
“Ha ha, hiếm khi thấy Nhụy Lam vui vẻ như vậy.” Lăng Túc Nhiên mỉm cười đáp lại.
Sau nửa giờ, Nhụy Lam đã tự tay chọn hơn chục món đồ chơi dành cho con gái.
Sau khi Lăng Túc Nhiên thanh toán hóa đơn, anh tạm thời cất món đồ chơi vào cửa hàng buôn bán và quay lại lấy sau khi mua quần áo xong.
Một lúc sau, họ đến khu quần áo chuyên bán đồ nữ ở tầng ba.
“Oa, tất cả đều là các nhãn hàng lớn, lại là kiểu dáng mới nhất đang thịnh hành trong năm nay nữa.” Tần Nhã Lệ kích động kêu lên: “Anh rể, hôm nay anh phá sản rồi.”
“Ha ha, em hãy tự tin mua đi, không thiếu tiền đâu.” Lăng Túc Nhiên cười.
Quả thật anh là người không thiếu tiền, bất kỳ thẻ vàng đen nào trên người anh cũng đủ để mua toàn bộ khu trung tâm thương mại rồi.
“Khí thế lắm.” Tần Nhã Lệ cười đáp lại rồi lôi kéo Tần Nhã Khiết đi vào cửa hàng Chanel.
“Chào mừng quý khách đến với Chanel, hãy thoải mái xem ạ. Nếu cảm thấy cái nào hợp ý thì cứ thử đi ạ.”
Một người phục vụ bước đến với một nụ cười vui vẻ trên gương mặt.
Người phục vụ nhìn về phía hai chị em Tần Nhã Khiết bằng ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
Thật đúng là hai cô gái trẻ đẹp đáng yêu.
“Cám ơn, chúng tôi sẽ tham quan trước một lát ạ.” Tần Nhã Lệ trả lời.
“Được ạ.” Người phục vụ mỉm cười đáp lại.
Hít.
Hai chị em họ âm thầm hít sâu một hơi ngay sau khi họ nhìn thấy vài chiếc áo khoác.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Xin Đốc Soái Chỉ Thị
- Chương 17: Đã Lâu Không Gặp
- Chương 18: Chém
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Thậm Chí Tôi Còn Không Được Tính Là Con Kiến Hôi
- Chương 22: Thu Tiền Lãi
- Chương 23: Tự Các Người Quyết Định Đi
- Chương 24: Một Người Đàn Ông Thô Kệch
- Chương 25: Cuộc Gọi Từ Thủ Đô
- Chương 26: Mánh Khóe Của Nhà Phát Triển
- Chương 27: Anh Ấy Là Vị Hôn Phu Của Tôi
- Chương 28: Bộ Mặt Của Người Nhà Họ Tần
- Chương 29: Bố Sẽ Không Lừa Người Đâu
- Chương 30: Người Của Tào Tùng Quân
- Chương 31: Bát Gia Ở Đông Khởi
- Chương 32: Cấp Bậc Chiến Tướng Sao?
- Chương 33: Báo Cáo Từ Chức
- Chương 34: Không Được Phê Chuẩn
- Chương 35: Lòng Biết Ơn Của Hàng Xóm
- Chương 36: Nhà Họ Triệu Tìm Ra Manh Mối
- Chương 37: Chuyện Tốt Ngất Trời
- Chương 38: Vẻ Mặt Ngơ Ngác
- Chương 39: Tần Trung Thiên Đến Nhà
- Chương 40: Gặp Chuyện Rồi
- Chương 41: Bọn Người Lỗ Đức Quân
- Chương 42: Nỗi Sợ Hãi Của Lỗ Đức Quân
- Chương 43: Sự Nghi Ngờ Của Tần Nhã Khiết
- Chương 44: Rác Rưởi Ngự Đường
- Chương 45: Không Chịu Khuất Phục
- Chương 46: Ức Hiếp Người Quá Đáng
- Chương 47: Xin Cậu Lăng Thứ Tội
- Chương 48: Tôi Giết Đấy
- Chương 49: Y Thuật Huyền Môn Rầm!
- Chương 50: Thế Mà Là Ngài Ấy
- Chương 51: Qua Cầu Rút Ván
- Chương 52: Tần Trung Thiên Tức Điên Lên
- Chương 53: Cô Sẽ Bị Thất Nghiệp Nhanh Thôi
- Chương 54: Sự Tuyệt Vọng Của Cậu Quang
- Chương 55: Liễu Bội Mai Thăng Quan Tiến Chức Thuận Lợi
- Chương 56: Nỗi Sợ Của Liễu Bội Mai
- Chương 57: Bà Sẽ Không Cô Đơn Quá Lâu Đâu
- Chương 58: Khu Nhà Nhà Họ Triệu
- Chương 59: Chỉ Một Chiêu Thức
- Chương 60: Cậu Cả Nhà Họ Triệu Đến Nơi
- Chương 61: Nói Cho Anh Ta Biết Tôi Là Ai
- Chương 62: Còn Có Ẩn Tình Khác
- Chương 63: Ba Gia Tộc Lớn Hạ Màn
- Chương 64: Em Tin Anh
- Chương 65: Ngự Đường Tìm Đến Tận Cửa
- Chương 66: Tự Cắt Một Cánh Tay Phù!
- Chương 67: Chắc Là Thuê?
- Chương 68: Tôi Đã Trả Tiền
- Chương 69: Chúng Ta Là Người Một Nhà
- Chương 70: Manh Mối
- Chương 71: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
- Chương 72: Hắc Sơn Điêu
- Chương 73: Manh Mối Quan Trọng
- Chương 74: Đi Mua Quần Áo Với Nhã Khiết
- Chương 75: Cậu Chủ Nhà Họ Chu
- Chương 76: Cô Đã Bị Sa Thải
- Chương 77: Sự Kinh Sợ Của Nhà Họ Chu
- Chương 78: Khí Huyết Nồng Đậm
- Chương 79: Có Động Tĩnh Lớn
- Chương 80: Mưu Đồ Của Đối Phương
- Chương 81: Các Người Vượt Qua Giới Hạn Rồi
- Chương 82: Huyết La Sát
- Chương 83: Thời Gian Một Tháng
- Chương 84: Sự Thay Đổi Của Tần Nhã Khiết
- Chương 85: Ếch Ngồi Đáy Giếng
- Chương 86: Đạo Tặc Ngoài Biên Cảnh
- Chương 87: Chán Không Muốn Sống
- Chương 88: Anh Có Mặt Mũi Sao?
- Chương 89: Như Ông Mong Muốn!
- Chương 90: Thân Phận Của Viên Quản
- Chương 91: Tin Tức Báo Về
- Chương 92: Sự Bối Rối Của Phán Quan
- Chương 93: Giới thượng lưu của thành phố Hải Trung
- Chương 94: Hoàn Vũ Chi Tâm
- Chương 95: Tình huống đột nhiên xảy ra
- Chương 96: Lại là anh
- Chương 97: Nhiệm vụ đặc thù
- Chương 98: Cuộc phỏng vấn của Tần Nhã Khiết
- Chương 99: Người tạo nghiệp
- Chương 100: Không thể sống
- Chương 101: Ông chủ nhà họ Hoàng
- Chương 102: Muôn người mong đợi
- Chương 103: Tâm tư của Tần Nhã Khiết
- Chương 104: Thật trùng hợp
- Chương 105: Khung cảnh nên thơ đẹp như tranh vẽ
- Chương 106: Được dư luận chú ý nhất
- Chương 107: Không một tiếng động
- Chương 108: Hai vị Chiến Thần
- Chương 109: Cảm ơn vì không giết
- Chương 110: Tin tức từ bà Mẫu Dung
- Chương 111: Rất là phách lối
- Chương 112: Chưa từng nghe bao giờ
- Chương 113: Sứ giả thế giới Ám Vực
- Chương 114: Hỏa Mỹ của Huyết Sát Đường
- Chương 115: Nỗi sợ hãi của Hỏa Mỹ
- Chương 116: Các người là Chiến Thần thật sao?
- Chương 117: Huyết Ảnh Cuồng Đao
- Chương 118: Xuất phát đến thế giới Ám Vực
- Chương 119: Quỷ Huyết Ma Vương
- Chương 120: Sứ giả Ám Vực
- Chương 123: Càng xa càng mặn nồng
- Chương 122: Bố cục của thế giới Ám Vực
- Chương 124: Kiêu ngạo
- Chương 125: Tất cả đều đưa đi hết
- Chương 126: Ông hai nhà họ Mã
- Chương 127: Chống lưng của Mã Hồng Khương
- Chương 128: Tội phạm truy nã cấp độ S
- Chương 129: Mặc Hương Xuân
- Chương 130: Mặt tràn đầy hoảng sợ
- Chương 131: Bà Mẫu Dung
- Chương 132: Bảo vệ người đẹp
- Chương 133: Sự thật rất tàn khốc
- Chương 134: Vô cùng căm hận
- Chương 135: Ai dám đối đầu
- Chương 136: Đúng thật là anh ấy rất ưu tú
- Chương 137: Văn phòng hội nghị
- Chương 138: Không làm cũng thế
- Chương 139: Hai người đã bị sa thải
- Chương 140: Vụ án lớn ba năm trước
- Chương 141: Khó bề phân biệt
- Chương 142: Đồ Tể Lý
- Chương 143: Chiến thần viên mãn
- Chương 144: Mời ba anh về cho
- Chương 145: Gián điệp của Ảnh Môn
- Chương 146: Gặp được người quen
- Chương 147: Cơ hội cuối cùng
- Chương 148: Sự ỷ lại của Ngô Kiến Tường
- Chương 149: Muốn giết người ở bãi đỗ xe
- Chương 150: Năm thanh đao nhọn
- Chương 151: Hầu Gia ở Trung Châu
- Chương 152: Cậu hại tôi
- Chương 153: Tai nạn của nhà họ Lý
- Chương 154: Sâu mọt trong Ảnh Môn
- Chương 155: Khu nhà của nhà họ Trương
- Chương 156: Hiện thân của sâu mọt
- Chương 157: Sâu mọt trong Ảnh Môn
- Chương 158: Tần Nhã Lệ xảy ra chuyện
- Chương 159: Khu nhà của nhà họ Ngô
- Chương 160: Tuyệt vọng
- Chương 161: Đến nơi kịp thời
- Chương 162: Cái chết của Ngô Thiên Quyết
- Chương 163: Gặp lại Hắc Công
- Chương 164: Sự thật của ba năm trước
- Chương 165: Tần Nhã Khiết được thăng chức
- Chương 166: Con nhà giàu gây chuyện
- Chương 167: Cậu cả nhà giàu có
- Chương 168: Lại gặp kẻ xấu
- Chương 169: Đặc Tuần Tư muốn dẫn người đi
- Chương 170: Không hiểu quy củ
- Chương 171: Người của Thế giới Ám Vực đến
- Chương 172: Người giết các người
- Chương 173: Lãnh Nguyệt Đao Pháp
- Chương 174: Tuần phủ Ảnh Môn
- Chương 175: Trời sinh quyến rũ
- Chương 176: Anh cả của tôi là bác sĩ
- Chương 177: Có mạnh thì mạnh đến cỡ nào
- Chương 178: Chết cũng không từ
- Chương 179: Chỉ vẻn vẹn một đao
- Chương 180: Năm người tiên phong
- Chương 181: Có người đẹp đến tìm
- Chương 182: Xuất phát đến Thủ đô
- Chương 183: Bị chặn giữa đường
- Chương 184: Như vậy cũng được sao?
- Chương 185: Phạm phải tội gì
- Chương 186: Chim đầu đàn cũng chém
- Chương 187: Chỉ huy tối cao của Chiến bộ
- Chương 188: Chiến trận không nhỏ
- Chương 189
- Chương 190: Lãnh Nguyệt Trảm
- Chương 191: Thực sự dám giết
- Chương 192: Vodka
- Chương 193: Tôi không làm
- Chương 194: Chú phải giảm cân
- Chương 195: Khu Đông xảy ra chuyện rồi
- Chương 196: Thánh Quang Tông
- Chương 197: Đập thẳng vào con rồng vàng
- Chương 198: Công bằng một trận
- Chương 199: Nhị Nguyên lão điên rồi
- Chương 200: Đóng quân ở Đông Lưu trong ba tháng
- Chương 201: Mọi chuyện đều nghe theo đại ca sắp xếp
- Chương 202: Tổng giám đốc từ chức
- Chương 203: Tham dự tiệc rượu
- Chương 204: Dường như lai lịch không nhỏ
- Chương 205: Bị dọa sợ
- Chương 206: Tổng giám đốc mới nhậm chức
- Chương 207: Có người nhận ra Tần Nhã Khiết
- Chương 208: Cảnh giết đêm khuya
- Chương 209: Không thuốc nào cứu được
- Chương 210: Muốn nước bị diệt
- Chương 211: Trở về Tây Lưu
- Chương 212: Có người dám cản trở, chém
- Chương 213: Tôi chiến với anh
- Chương 214: Tông chủ Vu Độc Tông
- Chương 215: Kẻ mưu loạn
- Chương 216: Cấm vệ quân Huyết Ảnh
- Chương 217: Có bỏ qua không
- Chương 218: Lại đến tài phiệt Sở Thị
- Chương 219: Tiềm năng của tài phiệt
- Chương 220: Chiến lực Huyết Vệ quân
- Chương 221: Bốn chết một bị thương
- Chương 222: Lão quái vật ra tay!
- Chương 223: Muốn thấy át chủ bài của Tây Vương
- Chương 224: Tài phiệt Sở Thị, diệt!
- Chương 225: Công ty xảy ra chuyện
- Chương 226: Tình huống rất nghiêm trọng
- Chương 227: Là ai sai khiến ông
- Chương 228: Thi thể bị trộm
- Chương 229: Đầu sỏ gây tội
- Chương 230: Người nhà họ Nghiêm đến
- Chương 231: Tội không đáng chết?
- Chương 232: Lại xảy ra chuyện
- Chương 233: Chị cả của Hải Trung
- Chương 234: Kẻ ra tay
- Chương 235: Thư sinh Ngọc Diện
- Chương 236: Lựa chọn của Tường Vi
- Chương 237: Phật Gia đó
- Chương 238: Lão quái Vu Sơn
- Chương 239: Bước đường cùng của điêu hùng
- Chương 240: Phản ứng của nhà họ Phan
- Chương 241: Đúng là điếc không sợ súng!
- Chương 242: Lời nhắn nhủ của Tường Vi
- Chương 243: Tôi nói không đúng sao?
- Chương 244: Cô ta có quan hệ bất chính với anh rể?
- Chương 245: Tạo ra sấm chớp
- Chương 246: Hồng Môn Yến
- Chương 247: Không bước được ra khỏi cánh cửa này
- Chương 248: Tiết Trung Thụy xuất hiện
- Chương 249: Sát ý bao trùm
- Chương 250: Anh là Ngài sứ giả?
- Chương 251: Vẫn còn con bài cuối cùng
- Chương 252: Rút lui khỏi hàng ngũ tài phiệt
- Chương 253: Đầu sỏ, diệt
- Chương 254: Người đàn ông ngay thẳng cứng nhắc
- Chương 255: Người chồng lưu manh
- Chương 256: Tà thuật Âm Sát
- Chương 257: Tìm tới cửa
- Chương 258: Sức mạnh thực sự
- Chương 259: Tru di tam tộc
- Chương 260: Người giúp đỡ của nhà họ Viên
- Chương 261: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (1)
- Chương 262: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (2)
- Chương 263: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết (3)
- Chương 264: Đến doanh trại
- Chương 265: Chắc chắn có mai phục
- Chương 266: Tình thế đáng lo
- Chương 267: Lại rơi vào hiểm cảnh
- Chương 268: Chỉ cần một đao
- Chương 269: Dùng quân pháp để xét xử
- Chương 270: Tất cả tập hợp
- Chương 271: Dọn sạch đường
- Chương 272: Phàn Thiên Môn hiện thân
- Chương 273: Phàn Thiên Ma Tôn
- Chương 274: Di vật của cường giả
- Chương 275: Thế giới khác
- Chương 276: Cường giả Chiến hoàng, chết đi
- Chương 277: Dường như lại gặp chuyện
- Chương 278: Nhà họ Phương giàu có
- Chương 279: Ít nhất cũng vài trăm triệu
- Chương 280: Nhà họ Phương điều động người
- Chương 281: Ngăn bọn họ lại
- Chương 282: Tông môn tà ác tác loạn
- Chương 283: Xin một bát nước uống
- Chương 284: Hang ổ của Âm Hư Tông
- Chương 285: Anh em kì ba
- Chương 286: Diệt Âm Hư Tông
- Chương 287: Ngày tận thế của nhà họ Phương
- Chương 288: Cô ta tên Tiêu Ngọc My
- Chương 289: Chết người không đền mạng
- Chương 290: Có một số việc nên xử lý
- Chương 291: Lăng Túc Nhiên, Tần Nhã Khiết
- Chương 292: Lái xe thẳng vào đi
- Chương 293: Dép lê của ai?
- Chương 294: Tình hình bên trong của tài phiệt Tiêu Thiết
- Chương 295: Bốn vị chiến tông
- Chương 296: Thực lực của Mộ Dung Thần Túc
- Chương 297: Tất cả đều là báo ứng
- Chương 298: Thật sự không nhận ra anh rồi sao?
- Chương 299: Kẻ thù năm xưa
- Chương 300: Phía quan chức dẫn người đến
- bình luận