Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi - Chương 35
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130: (Hoàn)
- Chương 131: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 1
- Chương 132: Phiên ngoại Lam Phi Ỷ 2
- Chương 133: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 3
- Chương 134: Pn 4
- Chương 135: Pn 5
- Chương 136: Pn 6
- Chương 137: Pn 7
- Chương 138: Pn 8
- Chương 139: Pn 9
- Chương 140: PN 10 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 141: PN 11 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 142: PN 12 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 143: Pn 13
- Chương 144: Pn 4
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi
Chương 35
Soso cầm lấy ly nước, từng muỗng đút cho tôi, Đại Tráng gọi bác sĩ đến. Thế là cái tên bác sĩ béo lùn trọc đầu sờ sờ khắp người tôi, nếu tôi mà có sức thì sớm đã đá văng hắn ra rồi.
"Bệnh nhân vẫn ổn, nhưng cần ở lại bệnh viện quan sát một thời gian. Không nên cho người bệnh ăn đồ bổ dưỡng, cần có chế độ ăn uống khoa học. Đừng để cô ấy bị cảm lạnh."
Sau vài lời dặn dò, bác sĩ rời đi. Lúc này, tôi mới nhận ra trên đầu có một miếng gạc dày quấn quanh đầu. Mẹ ơi, không phải đánh tôi đến mức ngốc chứ???
Lúc này, lại có người đến. Soso và Đại Tráng rất thức thời mà rời đi. Tôi nhìn trên tay Phoebe cầm theo đồ vậy, tôi khó khăn nở nụ cười.
"Đã tạo... phiền... phức... cho cô."
Cô ấy không nói gì, tôi rất áy náy. Công việc của cô ấy có biết bao nhiêu bận rộn, tôi không chỉ chiếm hết thời gian rảnh rỗi của cô ấy mà công việc của tôi cũng bị gián đoạn. Chỉ là lúc này, một người khác đi vào cùng với bó hoa.
"Tiểu Phàm, cuối cùng thì cô cũng tỉnh rồi."
Tố Duy vẫn dịu dàng như vậy, nụ cười ấm áp của cô ấy làm cho tôi không có cách nào ghét cô ấy được, xét về góc độ nào đó, tôi và cô ấy là tình địch của nhau.
Cô nghịch hoa trong khi Phoebe lấy đồ trong hộp ra. Đó là thức ăn. Thật là vinh dự, tôi có được một bữa ăn đặc biệt với cái giá phải trả là bị táp vào đầu. Cảm thấy rất bất lực.
Tố Duy bày hoa ra xong sau đó đảm nhận công việc của Phoebe.
"Để em làm."
Cho nên, Phoebe ngồi một bên, im lặng nhìn tôi. Tố Duy là một người phụ nữ tốt, mỗi cái nhấc tay cử chỉ của cô ấy đều mang theo loại cảm giác khiến người ta an tâm, giờ thì tôi đã hiểu, tại sao Phoebe lại yêu cô ấy. Mà tôi thì không có cách nào giống như cô ấy.
Tố Duy cẩn thận thổi nước canh nóng hổi sau đó đưa đến bên miệng tôi, cái biểu cảm nghiêm túc của cô ấy thật mê người. Tôi nghĩ có lẽ tôi thuộc về phần còn lại không toả sáng của cô ấy.
Sau khi uống canh xong, Tố Duy thu dọn mọi thứ. Tôi nhẹ nhàng gọi cô ấy.
"Chị Tố Duy, chị gặp Đại Tráng như thế nào?"
Cô ấy nghiêng đầu nghĩ nghĩ, sau đó ngồi trở lại bên cạnh tôi.
"Tôi đang làm một cuốn tự truyện du lịch vòng quanh trái đất, ở trong đó viết về những gì tôi đã trải nghiệm, ghi lại những gì mà tôi đã chứng kiến, tôi ở bên ngoài phiêu bạc rất nhiều năm, và đi cũng đã được nửa vòng trái đất. Tôi và Sawyer quen biết nhau, là lúc tôi ở Mỹ gặp phải bọn cướp, Sawyer lúc đó đã giúp tôi. Chính là cái câu anh hùng cứu mỹ nhân đó. Sau đó, cậu ấy mang tôi đến nhà cậu ấy. Chúng tôi nói chuyện cũng rất hợp ý nhau, khi nói đến các thành phố của Trung Quốc, thì mới phát hiện hoá ra là đồng hương với nhau. Ở nước ngoài, mà gặp được đồng hương, cái loại cảm giác thân thiết này làm cho người ta xúc động nước mắt lưng tròng. Thế là tôi quyết định quay về, thuận tiện tìm người xưa ôn chuyện cũ."
"Người xưa mà chị nhắc đến là Phoebe phải không?"
Cô ấy mỉm cười gật đầu. Tôi hiếu kỳ hỏi.
"Hay là chị nói tôi nghe, hai người làm sao nhận thức nhau đi?"
"Đầu bị đập một cái làm cho ngu muội hay không mà trở thành đứa trẻ hiếu kỳ vậy?"
Tố Duy nói đùa, nhưng cô ấy không thể cưỡng lại ánh mắt nhỏ nhắn đáng yêu của tôi, cô ấy lắc đầu bất lực và bắt đầu một hồi ức dài.
"Khi đó tôi đang ở trên đường phố Paris, tôi luôn chỉ chụp những bức ảnh phong cảnh, nhưng tôi thấy rằng có một người phụ nữ xinh đẹp trong ống kính của tôi. Cô ấy đang ngồi hồ nguyện ước, trong tay cầm bánh mì và cho bồ câu ăn. Bỗng nhiên, lòng đầy nhiệt huyết, cho nên âm thầm chụp ảnh chân dung của cô ấy, nhưng mà vẫn bị cô ấy phát hiện. Cô ấy đến gần tôi, bảo tôi không được chụp hình cô ấy. Tôi cười lấy máy ảnh ra và cho cô ấy xem bức ảnh mà tôi đã chụp."
"Sau đó, cô ấy đã nói gì?"
"Cô ấy nói: Kỹ năng chụp hình tốt thế này, đừng lãng phí thời gian và máy ảnh chụp cô ấy. Tôi cảm thấy cái logic của cô ấy thật hài hước, cho nên theo ý cô ấy đi chụp đàn bồ câu. Nhưng mà tôi vẫn âm thầm thu bóng dáng cô ấy vào trong máy ảnh, đến lúc sắp tách ra, tôi còn chủ động mời cô ấy ăn bữa tối. Dựa theo tính cách của Phoebe, đương nhiên là cô ấy từ chối tôi rồi. Nhưng mà tôi đã dùng một lý do hết sức thuyết phục để thuyết phục cô ấy."
Tôi thực sự đã nghe rất nghiêm túc câu chuyện yêu đương ngày xưa của Phoebe và Tố Duy, nhưng nghĩ xem, nếu như không đi tìm hiểu Phoebe thì làm sao có thể chạm đến con người thật của cô ấy được đây?
"Lý do gì?"
"Tôi nói rất hợp tình hợp lý: Cô không nghĩ rằng ở một cái thành phố thờ ơ lại gặp được một người Trung Quốc đầy thân thiện, chẳng phải rất có duyên sao?"
Chết tiệt, thật sự đủ tục mà, bây giờ ở nơi nào mà không có người Trung Quốc chứ? Phoebe thế mà lại đồng ý, cái logic con mẹ gì vậy. Sau đó, Tố Duy tiếp tục nói.
"Bệnh nhân vẫn ổn, nhưng cần ở lại bệnh viện quan sát một thời gian. Không nên cho người bệnh ăn đồ bổ dưỡng, cần có chế độ ăn uống khoa học. Đừng để cô ấy bị cảm lạnh."
Sau vài lời dặn dò, bác sĩ rời đi. Lúc này, tôi mới nhận ra trên đầu có một miếng gạc dày quấn quanh đầu. Mẹ ơi, không phải đánh tôi đến mức ngốc chứ???
Lúc này, lại có người đến. Soso và Đại Tráng rất thức thời mà rời đi. Tôi nhìn trên tay Phoebe cầm theo đồ vậy, tôi khó khăn nở nụ cười.
"Đã tạo... phiền... phức... cho cô."
Cô ấy không nói gì, tôi rất áy náy. Công việc của cô ấy có biết bao nhiêu bận rộn, tôi không chỉ chiếm hết thời gian rảnh rỗi của cô ấy mà công việc của tôi cũng bị gián đoạn. Chỉ là lúc này, một người khác đi vào cùng với bó hoa.
"Tiểu Phàm, cuối cùng thì cô cũng tỉnh rồi."
Tố Duy vẫn dịu dàng như vậy, nụ cười ấm áp của cô ấy làm cho tôi không có cách nào ghét cô ấy được, xét về góc độ nào đó, tôi và cô ấy là tình địch của nhau.
Cô nghịch hoa trong khi Phoebe lấy đồ trong hộp ra. Đó là thức ăn. Thật là vinh dự, tôi có được một bữa ăn đặc biệt với cái giá phải trả là bị táp vào đầu. Cảm thấy rất bất lực.
Tố Duy bày hoa ra xong sau đó đảm nhận công việc của Phoebe.
"Để em làm."
Cho nên, Phoebe ngồi một bên, im lặng nhìn tôi. Tố Duy là một người phụ nữ tốt, mỗi cái nhấc tay cử chỉ của cô ấy đều mang theo loại cảm giác khiến người ta an tâm, giờ thì tôi đã hiểu, tại sao Phoebe lại yêu cô ấy. Mà tôi thì không có cách nào giống như cô ấy.
Tố Duy cẩn thận thổi nước canh nóng hổi sau đó đưa đến bên miệng tôi, cái biểu cảm nghiêm túc của cô ấy thật mê người. Tôi nghĩ có lẽ tôi thuộc về phần còn lại không toả sáng của cô ấy.
Sau khi uống canh xong, Tố Duy thu dọn mọi thứ. Tôi nhẹ nhàng gọi cô ấy.
"Chị Tố Duy, chị gặp Đại Tráng như thế nào?"
Cô ấy nghiêng đầu nghĩ nghĩ, sau đó ngồi trở lại bên cạnh tôi.
"Tôi đang làm một cuốn tự truyện du lịch vòng quanh trái đất, ở trong đó viết về những gì tôi đã trải nghiệm, ghi lại những gì mà tôi đã chứng kiến, tôi ở bên ngoài phiêu bạc rất nhiều năm, và đi cũng đã được nửa vòng trái đất. Tôi và Sawyer quen biết nhau, là lúc tôi ở Mỹ gặp phải bọn cướp, Sawyer lúc đó đã giúp tôi. Chính là cái câu anh hùng cứu mỹ nhân đó. Sau đó, cậu ấy mang tôi đến nhà cậu ấy. Chúng tôi nói chuyện cũng rất hợp ý nhau, khi nói đến các thành phố của Trung Quốc, thì mới phát hiện hoá ra là đồng hương với nhau. Ở nước ngoài, mà gặp được đồng hương, cái loại cảm giác thân thiết này làm cho người ta xúc động nước mắt lưng tròng. Thế là tôi quyết định quay về, thuận tiện tìm người xưa ôn chuyện cũ."
"Người xưa mà chị nhắc đến là Phoebe phải không?"
Cô ấy mỉm cười gật đầu. Tôi hiếu kỳ hỏi.
"Hay là chị nói tôi nghe, hai người làm sao nhận thức nhau đi?"
"Đầu bị đập một cái làm cho ngu muội hay không mà trở thành đứa trẻ hiếu kỳ vậy?"
Tố Duy nói đùa, nhưng cô ấy không thể cưỡng lại ánh mắt nhỏ nhắn đáng yêu của tôi, cô ấy lắc đầu bất lực và bắt đầu một hồi ức dài.
"Khi đó tôi đang ở trên đường phố Paris, tôi luôn chỉ chụp những bức ảnh phong cảnh, nhưng tôi thấy rằng có một người phụ nữ xinh đẹp trong ống kính của tôi. Cô ấy đang ngồi hồ nguyện ước, trong tay cầm bánh mì và cho bồ câu ăn. Bỗng nhiên, lòng đầy nhiệt huyết, cho nên âm thầm chụp ảnh chân dung của cô ấy, nhưng mà vẫn bị cô ấy phát hiện. Cô ấy đến gần tôi, bảo tôi không được chụp hình cô ấy. Tôi cười lấy máy ảnh ra và cho cô ấy xem bức ảnh mà tôi đã chụp."
"Sau đó, cô ấy đã nói gì?"
"Cô ấy nói: Kỹ năng chụp hình tốt thế này, đừng lãng phí thời gian và máy ảnh chụp cô ấy. Tôi cảm thấy cái logic của cô ấy thật hài hước, cho nên theo ý cô ấy đi chụp đàn bồ câu. Nhưng mà tôi vẫn âm thầm thu bóng dáng cô ấy vào trong máy ảnh, đến lúc sắp tách ra, tôi còn chủ động mời cô ấy ăn bữa tối. Dựa theo tính cách của Phoebe, đương nhiên là cô ấy từ chối tôi rồi. Nhưng mà tôi đã dùng một lý do hết sức thuyết phục để thuyết phục cô ấy."
Tôi thực sự đã nghe rất nghiêm túc câu chuyện yêu đương ngày xưa của Phoebe và Tố Duy, nhưng nghĩ xem, nếu như không đi tìm hiểu Phoebe thì làm sao có thể chạm đến con người thật của cô ấy được đây?
"Lý do gì?"
"Tôi nói rất hợp tình hợp lý: Cô không nghĩ rằng ở một cái thành phố thờ ơ lại gặp được một người Trung Quốc đầy thân thiện, chẳng phải rất có duyên sao?"
Chết tiệt, thật sự đủ tục mà, bây giờ ở nơi nào mà không có người Trung Quốc chứ? Phoebe thế mà lại đồng ý, cái logic con mẹ gì vậy. Sau đó, Tố Duy tiếp tục nói.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130: (Hoàn)
- Chương 131: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 1
- Chương 132: Phiên ngoại Lam Phi Ỷ 2
- Chương 133: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 3
- Chương 134: Pn 4
- Chương 135: Pn 5
- Chương 136: Pn 6
- Chương 137: Pn 7
- Chương 138: Pn 8
- Chương 139: Pn 9
- Chương 140: PN 10 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 141: PN 11 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 142: PN 12 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 143: Pn 13
- Chương 144: Pn 4