Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi - Chương 67
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130: (Hoàn)
- Chương 131: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 1
- Chương 132: Phiên ngoại Lam Phi Ỷ 2
- Chương 133: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 3
- Chương 134: Pn 4
- Chương 135: Pn 5
- Chương 136: Pn 6
- Chương 137: Pn 7
- Chương 138: Pn 8
- Chương 139: Pn 9
- Chương 140: PN 10 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 141: PN 11 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 142: PN 12 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 143: Pn 13
- Chương 144: Pn 4
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi
Chương 67
Ngàn vạn lần đừng thương hại tôi, tất cả là do tôi tự tìm lấy. Ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, tôi muốn khống chế quá khứ kia, ai ngờ nó lại kéo đến mãnh liệt như vậy. Cho đến khi có người nhẹ nhàng ngồi bên ghế, sờ trán tôi, tôi giật mình hoảng thần.
Đúng vậy, ông ấy già rồi. Trên người đã mất đi dáng vẻ hung bạo ngày xưa, thay vào đó là gương mặt bình đạm hoà ái. Cha con tôi không phải là kiểu không đội trời chung, chỉ là năm tháng trôi qua khiến khoảng cách càng xa, làm tôi quên mất ông ấy cũng đã từng là một người cha như bao cha của người khác, mang tôi đi khắp nơi chơi đùa. Ông ấy rót ly nước ấm đưa cho tôi. Bắt đầu một đoạn hồi ức.
"Khi còn nhỏ, mỗi ngày ba đều mang con đi chợ vào mấy gian hàng bán đồ ăn gọi một phần đậu hủ nóng. Con thích mè nheo nói muốn ăn bánh nhân đậu với bánh ngô. Mẹ con sẽ đưa đồ ăn của con còn dư lại cho ba. Con nói ở nhà trẻ có một bức tường treo đầy tranh, con nói thầy giáo không cho con chạm vào nó. Con giống như một đứa con trai, không thích chơi búp bê lại thích chơi xe điều khiển từ xa. Ba chưa bao giờ mua cho con mà con cũng chưa bao giờ nhắc tới. Con à, ba biết, bao nhiêu năm qua là ba thiếu con. Có thể không cần so đo nữa không, ba già rồi, không có sức cùng con đấu nữa."
Từ xưa tới nay, đây là lần đầu tiên, chúng tôi hoàn hoãn ngồi nói chuyện cùng nhau. Đôi mắt tôi ướt nhoà, quay đầu đi, không cho ông ấy thấy vẻ mặt yếu ớt của tôi. Đôi tay nắm chặt cái ly.
"Ông chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc họp phụ huynh của tôi, tôi cũng chưa từng ăn đồ do ông nấu, năm đó mẹ tôi mất, đêm 30 tết một mình tôi ở trong nhà, bữa cơm tất niên là một tô mì gói, ông gọi điện thoại tới mắng tôi tại sao không đến chúc tết ông nội và bà nội, vậy có ai gọi điện thoại nói tôi đến ăn một miếng sủi cảo đâu. Vào ngày của cha, tất cả mọi người đều khoe ra món quà bọn họ tặng cho ba, còn tôi tìm không được lý do để xuất hiện trước mặt ông.
Khi còn nhỏ, sức khoẻ không tốt, hay vào bệnh viện, ông cũng chỉ xuất hiện một lần, mà lần đó, ông lại ở trong phòng bệnh lớn tiếng chửi, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi là con ma bệnh, mắng tôi chỉ biết dùng tiền hoang phí.
Đến cả y tá chích thuốc cho tôi còn hỏi tôi, ông thật sự là ba của tôi sao? Nhưng tại sao tôi lại không hận ông được, mẹ đi rồi, ông hẳn nên chịu trách nhiệm, nhưng ông nói gì, ông nói tôi chỉ biết tiêu tiền, chỉ biết đọc sách. Bây giờ thì sao, ông nói ông già rồi, không đấu với tôi nữa, từ trước đến giờ tôi không có muốn đấu với ông, là ông đã biến tôi từ kẻ sống sờ sờ thành cái dạng này."
Từ đầu tới cuối, tôi nói rất bình tĩnh, mà người đàn ông bên cạnh cũng rơi nước mắt, cái mũi tôi thật chua xót, giơ tay lên lau nước mắt.
"Điều khiến cho tâm tôi lạnh, là lúc tôi bất lực không gánh đỡ được cuộc sống này, thì ông lại nhốt tôi ngoài cửa bắt tôi một mình chống chọi với cuộc sống đau khổ này. Đến khi tôi có thể tự làm tự ăn, ông lại chưa bao giờ công nhận nỗ lực của tôi."
"Tiểu Phàm, về nhà đi. Ba có thể làm một người ba tốt, mặc dù ba nhận thức ra trễ, nhưng mà ba sẽ cố gắng bù đắp cho con."
"Ông về đi. Nhà, tôi sớm đã không có. Tôi có thể không hận ông, nhưng mà chấp nhận ông, nó quá khó."
"Con à, ba xin lỗi."
Ba tôi đưa tay ra ôm tôi, tiếng khóc của ông ấy, cũng là vết cắt trong tim tôi. Cái ôm đơn giản thế này lại đến muộn hơn 20 năm. Chúng tôi trò chuyện với nhau rất lâu, về những chuyện đã qua, về ông ấy và mẹ, về biến cố hôn nhân, còn có từ trước đến giờ ông ấy vẫn không quên mẹ tôi, vẫn yêu mẹ tôi. Nhưng tình yêu này quá cực đoan, khiến cho ông ấy cũng không thể gặp mặt mẹ tôi lần cuối.
Sau khi ông ấy rời khỏi bệnh viện, tôi khôi phục bình tĩnh, chấp nhận chữa trị của bệnh viện. Tôi nghĩ tôi sẽ mất rất nhiều thời gian để hiểu rõ tình thường đến muộn của người cha sau 20 năm.
Cho đến khi trời tối, Phoebe mới đi vào phòng bệnh. Hình như từ lúc tôi quen biết cô ấy, tôi ra vào bệnh viện cũng khá nhiều. Trong tay cô ấy cầm thông báo đưa cho tôi, sau đó cô ấy dọn đồ ăn ra bàn. Nội dung thông báo rất đơn giản, ngày 23 tháng 01, tại khách sạn Kiệt Thế, họp thường niên Trác Tuyệt, những người có tên cần phải tham gia. Tính nhẩm thời gian, còn 23 tiếng 3 ngày.
Với tình trạng này của tôi, thật sự tôi rất bất lực. Lúc này, Phoebe bưng chén lên, nhẹ nhàng múc canh, mùi canh rất thơm, lúc này tôi mới ý thức được, đã một ngày rồi tôi chưa ăn gì. Trông cô ấy rất giống một cô vợ hiền huệ, cẩn thận đút canh cho tôi. Tôi không từ chối, nhìn vào gương mặt cô ấy, không có Joan, không có sự nghiệp của gia tộc, không có khoảng cách giữa địa vị, không còn những tâm kế.
Đúng vậy, ông ấy già rồi. Trên người đã mất đi dáng vẻ hung bạo ngày xưa, thay vào đó là gương mặt bình đạm hoà ái. Cha con tôi không phải là kiểu không đội trời chung, chỉ là năm tháng trôi qua khiến khoảng cách càng xa, làm tôi quên mất ông ấy cũng đã từng là một người cha như bao cha của người khác, mang tôi đi khắp nơi chơi đùa. Ông ấy rót ly nước ấm đưa cho tôi. Bắt đầu một đoạn hồi ức.
"Khi còn nhỏ, mỗi ngày ba đều mang con đi chợ vào mấy gian hàng bán đồ ăn gọi một phần đậu hủ nóng. Con thích mè nheo nói muốn ăn bánh nhân đậu với bánh ngô. Mẹ con sẽ đưa đồ ăn của con còn dư lại cho ba. Con nói ở nhà trẻ có một bức tường treo đầy tranh, con nói thầy giáo không cho con chạm vào nó. Con giống như một đứa con trai, không thích chơi búp bê lại thích chơi xe điều khiển từ xa. Ba chưa bao giờ mua cho con mà con cũng chưa bao giờ nhắc tới. Con à, ba biết, bao nhiêu năm qua là ba thiếu con. Có thể không cần so đo nữa không, ba già rồi, không có sức cùng con đấu nữa."
Từ xưa tới nay, đây là lần đầu tiên, chúng tôi hoàn hoãn ngồi nói chuyện cùng nhau. Đôi mắt tôi ướt nhoà, quay đầu đi, không cho ông ấy thấy vẻ mặt yếu ớt của tôi. Đôi tay nắm chặt cái ly.
"Ông chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc họp phụ huynh của tôi, tôi cũng chưa từng ăn đồ do ông nấu, năm đó mẹ tôi mất, đêm 30 tết một mình tôi ở trong nhà, bữa cơm tất niên là một tô mì gói, ông gọi điện thoại tới mắng tôi tại sao không đến chúc tết ông nội và bà nội, vậy có ai gọi điện thoại nói tôi đến ăn một miếng sủi cảo đâu. Vào ngày của cha, tất cả mọi người đều khoe ra món quà bọn họ tặng cho ba, còn tôi tìm không được lý do để xuất hiện trước mặt ông.
Khi còn nhỏ, sức khoẻ không tốt, hay vào bệnh viện, ông cũng chỉ xuất hiện một lần, mà lần đó, ông lại ở trong phòng bệnh lớn tiếng chửi, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng tôi là con ma bệnh, mắng tôi chỉ biết dùng tiền hoang phí.
Đến cả y tá chích thuốc cho tôi còn hỏi tôi, ông thật sự là ba của tôi sao? Nhưng tại sao tôi lại không hận ông được, mẹ đi rồi, ông hẳn nên chịu trách nhiệm, nhưng ông nói gì, ông nói tôi chỉ biết tiêu tiền, chỉ biết đọc sách. Bây giờ thì sao, ông nói ông già rồi, không đấu với tôi nữa, từ trước đến giờ tôi không có muốn đấu với ông, là ông đã biến tôi từ kẻ sống sờ sờ thành cái dạng này."
Từ đầu tới cuối, tôi nói rất bình tĩnh, mà người đàn ông bên cạnh cũng rơi nước mắt, cái mũi tôi thật chua xót, giơ tay lên lau nước mắt.
"Điều khiến cho tâm tôi lạnh, là lúc tôi bất lực không gánh đỡ được cuộc sống này, thì ông lại nhốt tôi ngoài cửa bắt tôi một mình chống chọi với cuộc sống đau khổ này. Đến khi tôi có thể tự làm tự ăn, ông lại chưa bao giờ công nhận nỗ lực của tôi."
"Tiểu Phàm, về nhà đi. Ba có thể làm một người ba tốt, mặc dù ba nhận thức ra trễ, nhưng mà ba sẽ cố gắng bù đắp cho con."
"Ông về đi. Nhà, tôi sớm đã không có. Tôi có thể không hận ông, nhưng mà chấp nhận ông, nó quá khó."
"Con à, ba xin lỗi."
Ba tôi đưa tay ra ôm tôi, tiếng khóc của ông ấy, cũng là vết cắt trong tim tôi. Cái ôm đơn giản thế này lại đến muộn hơn 20 năm. Chúng tôi trò chuyện với nhau rất lâu, về những chuyện đã qua, về ông ấy và mẹ, về biến cố hôn nhân, còn có từ trước đến giờ ông ấy vẫn không quên mẹ tôi, vẫn yêu mẹ tôi. Nhưng tình yêu này quá cực đoan, khiến cho ông ấy cũng không thể gặp mặt mẹ tôi lần cuối.
Sau khi ông ấy rời khỏi bệnh viện, tôi khôi phục bình tĩnh, chấp nhận chữa trị của bệnh viện. Tôi nghĩ tôi sẽ mất rất nhiều thời gian để hiểu rõ tình thường đến muộn của người cha sau 20 năm.
Cho đến khi trời tối, Phoebe mới đi vào phòng bệnh. Hình như từ lúc tôi quen biết cô ấy, tôi ra vào bệnh viện cũng khá nhiều. Trong tay cô ấy cầm thông báo đưa cho tôi, sau đó cô ấy dọn đồ ăn ra bàn. Nội dung thông báo rất đơn giản, ngày 23 tháng 01, tại khách sạn Kiệt Thế, họp thường niên Trác Tuyệt, những người có tên cần phải tham gia. Tính nhẩm thời gian, còn 23 tiếng 3 ngày.
Với tình trạng này của tôi, thật sự tôi rất bất lực. Lúc này, Phoebe bưng chén lên, nhẹ nhàng múc canh, mùi canh rất thơm, lúc này tôi mới ý thức được, đã một ngày rồi tôi chưa ăn gì. Trông cô ấy rất giống một cô vợ hiền huệ, cẩn thận đút canh cho tôi. Tôi không từ chối, nhìn vào gương mặt cô ấy, không có Joan, không có sự nghiệp của gia tộc, không có khoảng cách giữa địa vị, không còn những tâm kế.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130: (Hoàn)
- Chương 131: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 1
- Chương 132: Phiên ngoại Lam Phi Ỷ 2
- Chương 133: Phiên Ngoại Lam Phi Ỷ 3
- Chương 134: Pn 4
- Chương 135: Pn 5
- Chương 136: Pn 6
- Chương 137: Pn 7
- Chương 138: Pn 8
- Chương 139: Pn 9
- Chương 140: PN 10 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 141: PN 11 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 142: PN 12 Mộ Tịch Nhiên
- Chương 143: Pn 13
- Chương 144: Pn 4