Tổng Giám Đốc, Tôi Sai Rồi! - Chương 102: Bị chán ghét nhất
Chương trước- Chương 1: Gặp gỡ tại quán bar
- Chương 2: Bị cường hôn
- Chương 3: Cấm dục nửa năm
- Chương 4: Lại gặp mặt
- Chương 5: Đi qua đêm
- Chương 6: Đi phỏng vấn
- Chương 7: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 8: Trúng tuyển
- Chương 9: Phá hỏng chuyện tốt
- Chương 10: Làm người phụ nữ của tôi
- Chương 11: Tôi muốn từ chức
- Chương 12: Biện pháp khỏe mạnh
- Chương 13: Tiếp xúc thân mật
- Chương 14: Bồi thường tổn thất
- Chương 15: Cuộc sống chua cay
- Chương 16: Thay đổi kế sách
- Chương 17: Hiến tủy
- Chương 18: Mừng rỡ như điên
- Chương 19: Tự động tới cửa
- Chương 20: Tôi đáp ứng anh
- Chương 21: Nói mà không có bằng chứng
- Chương 22: Muốn cô chủ động
- Chương 23: Gọi tên tôi
- Chương 24: Gọi nhau
- Chương 25: Có tật giật mình
- Chương 26: Cùng ăn trưa
- Chương 27: Cô uống say
- Chương 28: Tỉnh cho tôi
- Chương 29: Muốn tới nhà cô
- Chương 30: Bắt gặp JQ
- Chương 31: Trêu đùa cô
- Chương 32: Anh ta trên TV
- Chương 33: Cậu em Hạo Nhiên
- Chương 34: Tình địch giằng co
- Chương 35: Cuộc sống ở chung
- Chương 36: Cô yếu ớt
- Chương 37: Đều có tâm sự
- Chương 38: Yêu khích lệ
- Chương 39: Chờ tôi trở lại
- Chương 40: Trong lòng hoảng hốt
- Chương 41: Vương giả trở về
- Chương 42: Muốn phạm tội
- Chương 43: Chuyện xấu xa
- Chương 44: Bản năng sinh lý
- Chương 45: Ngượng ngùng mà chống đỡ
- Chương 46: Không hơn
- Chương 47: Thích
- Chương 48: Dập nóng
- Chương 49: Huênh hoang khắp nơi
- Chương 50: Trở ngại tâm lí
- Chương 51: Tim bị nhói đau!
- Chương 52: Tốc độ kích thích
- Chương 53: Tình yêu ngây ngô
- Chương 54: Đã quá muộn
- Chương 55: Em trêu đùa tôi
- Chương 56: Lúng túng gặp mặt
- Chương 57: Không làm tổng giám đốc
- Chương 58: Có ở đó hay không?
- Chương 59: Đuổi theo cô
- Chương 60: Anh lợi dụng tôi
- Chương 61: Suy tính thiệt hơn
- Chương 62: Cô bị thất tình
- Chương 63: Vừa hôn đã nổi tiếng
- Chương 64: Vừa hôn đã nổi tiếng
- Chương 65: Số lạ
- Chương 66: Thần Dật hẹn gặp
- Chương 67: Đạo manh tiểu Q
- Chương 68: Cùng xem phim
- Chương 69: Chân chính vô sỉ
- Chương 70: Kích động mất khống chế
- Chương 71: Tất cả đều kết thúc
- Chương 72: Thuận buồm xuôi gió
- Chương 73: Lưới tình
- Chương 74: Cũng gọi là A Húc
- Chương 75: Gặp phải quấy rầy
- Chương 76: Hướng tới tương lai
- Chương 77: Nụ hôn nhớ nhung
- Chương 78: Câu dẫn phải không?
- Chương 79: Ngày 1 tháng 11
- Chương 80: Chuyện tốt vô cùng
- Chương 81: Chuyện Lôi Nhân
- Chương 82: Chỉ chờ em đến
- Chương 83: Anh đang ở đâu?
- Chương 84: Nghe anh giải thích
- Chương 85: Giống nhau như đúc
- Chương 86: Rốt cuộc lên đường
- Chương 87: Muốn gặp mặt
- Chương 88: Kẻ khác tới đón
- Chương 89: Ở gần một chút
- Chương 90: Chơi trò thầy trò yêu nhau
- Chương 91: Bạn cùng phòng Tiểu Tiểu
- Chương 92: Thật sự là anh ta
- Chương 93: Tuyệt đối không động lòng
- Chương 94: Số lạ
- Chương 95: Chính thức trình diện
- Chương 96: Gặp nhau ở phòng học
- Chương 97: Anh muốn làm gì
- Chương 98: Sự tà ác của anh ta
- Chương 99: Xảo được kinh khủng
- Chương 100: Nụ hôn nhung nhớ
- Chương 101: Tại sao là anh?
- Chương 102: Bị chán ghét nhất
- Chương 103: Lại ngoài ý muốn
- Chương 104: Ghen tỵ nổi điên
- Chương 105: Mạnh mẽ làm tổn thương
- Chương 106: Nỗi niềm khó nói
- Chương 107: Rốt cuộc ai tới
- Chương 108: Đổi cô mà nói
- Chương 109: Muốn quý trọng yêu
- Chương 110: Gặp gỡ chỉ trích
- Chương 111: Kiểu áo sơ mi nam
- Chương 112: Giường đôi
- Chương 113: Anh thích em
- Chương 114: Thế nào tin tưởng
- Chương 115: Hôn đến hít thở không thông
- Chương 116: Làm thiếp oa ngưu
- Chương 117: Đóa đóa thiểm thiểm
- Chương 118: Ghen
- Chương 119: Mùi vị của hạnh phúc
- Chương 120: Chỉ là hàng xóm
- Chương 121: Lần đầu hẹn hò
- Chương 122: Sự kiện thoái hôn
- Chương 123: Không buông tay
- Chương 124: Rất nhớ em!
- Chương 125: Hô hấp nhân tạo
- Chương 126: Yêu nhất Hải Dụ
- Chương 127: Anh rất thích
- Chương 128: Dũng cảm một chút
- Chương 129: Quần bơi của anh ta
- Chương 130: Làm Đường phu nhân
- Chương 131: Thể nghiệm cuộc sống
- Chương 132: Cảm giác an toàn
- Chương 133: Hiểu được đau lòng
- Chương 134: Đắm chìm sâu sắc
- Chương 135: Cơ hội cuối cùng
- Chương 136: Nhân cơ hội cầu hôn
- Chương 137: Không nhịn được
- Chương 138: Động tay động chân
- Chương 139: Sai bảo tà ác
- Chương 140: Dấu son môi
- Chương 141: Rất thích
- Chương 142: Muốn kết hôn
- Chương 143: Tha thứ
- Chương 144: Đổi vị trí
- Chương 145: Đói sẽ phải ăn
- Chương 146: Hung hăng yêu
- Chương 147: Bá đạo dịu dàng
- Chương 148: Kết hôn được không
- Chương 149: Sinh con gái
- Chương 150: Luyện tập nhiều hơn
- Chương 151: Cũng vậy
- Chương 152: Ông xã cố gắng lên
- Chương 153: Tâm ý của anh
- Chương 154: Chỉ còn ba tháng
- Chương 155: Thông báo một tiếng
- Chương 156: Anh không xác định
- Chương 157: Trong lòng anh
- Chương 158: Ngoài ý muốn biết được
- Chương 159: Bất đắc dĩ trùng hợp
- Chương 160: Sớm một chút chia tay
- Chương 161: Tâm sự của mình
- Chương 162: Nóng lòng rời đi
- Chương 163: Đi tìm
- Chương 164: Trở về gặp mặt
- Chương 165: Thật gặp lại
- Chương 166: Tuyệt tình độc ác
- Chương 167: Anh đến
- Chương 168: Tìm cả đêm
- Chương 169: Tùy hứng lần thứ nhất
- Chương 170: Em trả thù tôi
- Chương 171: Rất quan tâm!
- Chương 172: Tỉ mỉ che chở
- Chương 173: Bé con ngoan
- Chương 174: Chớ làm chuyện điên rồ
- Chương 175: Rõ ràng
- Chương 176: Giảng hòa được không?
- Chương 177: Áo sơ mi ra ánh sáng
- Chương 178: Chủ động từ chức
- Chương 179: Trúng giải thưởng lớn
- Chương 180: Chuyện bé xé ra to
- Chương 181: Khó khăn khi ở cạnh người giàu có
- Chương 182: Ba sự kiện
- Chương 183: Ngăn cản
- Chương 184: Trùng hợp
- Chương 185: Sự thật về vụ tai nạn
- Chương 186: Nhớ lại
- Chương 187: Ý trời
- Chương 188: Gánh nặng ngọt ngào
- Chương 189: Chú chân dài
- Chương 190: Miêu tả sinh động
- Chương 191: Hết sức châm chọc
- Chương 192: Vì con
- Chương 193: Câu chuyện cổ tích tan vỡ
- Chương 194: Áp lực
- Chương 195: Quên lãng tình yêu
- Chương 196: Tình cảm trân quý
- Chương 197: Buông xuống bi thương
- Chương 198: An tĩnh
- Chương 199: Vô tình gặp mặt
- Chương 200: Đụng mặt
- Chương 201: Quyết định
- Chương 202
- Chương 203: Ngày mai sẽ đến
- Chương 204: Một nhà ba người
- Chương 205: Sáu tháng sau
- Chương 206: Thật sự rất đói
- Chương 207: Không cần ngắt
- Chương 208: Dung túng yêu
- Chương 209: Triền triền miên miên
- Chương 210: Cục cưng ra đời
- Chương 211: Mặc cho số phận
- Chương 212: Sẽ đụng vào
- Chương 213: Sống còn
- Chương 214: Vì yêu mà đi
- Chương 215: Dày vò như vậy
- Chương 216: Lỡ mất dịp tốt
- Chương 217: Hữu duyên vô phận
- Chương 218: Không xác định
- Chương 219: Nhìn thấy cục cưng
- Chương 220: Video liên tuyến
- Chương 221: Một nhà đoàn tụ
- Chương 222: Thích nhất là em
- Chương 223: Làm như trăng mật
- Chương 224: Phần thưởng hôn
- Chương 225: Chờ anh được không?
- Chương 226: Năm năm sau
- Chương 227: Vấn đề nhi đồng
- Chương 228: Đi tìm ba
- Chương 229: Hoạch định tốt đẹp
- Chương 230: Thành Tiểu Ma Nữ
- Chương 231: Càng cưng chiều hơn
- Chương 232: Không được đổi ý
- Chương 233: Không có bóng ma
- Chương 234: Bí mật thư phòng
- Chương 235: Ai mới là ngốc?
- Chương 236: Đi gặp một người
- Chương 237: Chờ coi đi
- Chương 238: Không cho thua
- Chương 239: Toàn bộ đều được 0 điểm
- Chương 240: Hạnh phúc quan trọng
- Chương 241: Áo cưới xinh đẹp
- Chương 242: Chăm sóc nhau
- Chương 243: Hiện thân ở công ty
- Chương 244: Thiếu niên Điện hạ
- Chương 245: Bị người quản chế
- Chương 246: Điều kiện của anh ta
- Chương 247: Không quá xấu xa
- Chương 248: Quan tâm khác thường
- Chương 249: Đến từ Sa quốc
- Chương 250: Sáng sớm thả người
- Chương 251: Suýt chết đuối
- Chương 252: Diện mạo thật sự
- Chương 253: Chờ em lớn lên
- Chương 254: Có lợi à?
- Chương 255: Cả đời?
- Chương 256: Cô bị bỏ rơi
- Chương 257: Song song đối đối
- Chương 258: Anh anh em em
- Chương 259: Độc nhất vô nhị
- Chương 260: Điểm tàn nhẫn
- Chương 261: Ngôi Nhà Hạnh Phúc
- Chương 262: Cử hành hôn lễ (1)
- Chương 263: Cử hành hôn lễ (2)
- Chương 264: Cử hành hôn lễ (3)
- Chương 265: Cử hành hôn lễ (4)
- Chương 266: Cử hành hôn lễ (5)
- Chương 267: Cử hành hôn lễ (4)
- Chương 268: Cử hành hôn lễ (5)
- Chương 269: Cử hành hôn lễ (6)
- Chương 270: Cử hành hôn lễ (7)
- Chương 271: Cử hành hôn lễ (8)
- Chương 272: Cử hành hôn lễ (9)
- Chương 273: Cử hành hôn lễ (10)
- Chương 274: Đêm tân hôn
- Chương 275: Đêm tân hôn (2)
- Chương 276: Thế nhưng gặp lại
- Chương 277: Đã từng gặp
- Chương 278: Tình yêu luân hồi
- Chương 279: Hữu duyên thiên lý
- Chương 280: Cả năm trăng mật
- Chương 281: Thiên đường yêu
- Chương 282: Kiểm tra số còn lại
- Chương 283: Yêu đến vĩnh cửu
- Chương 284: Đại Kết Cục (P.1)
- Chương 285: Đại Kết Cục (P.2)
- Chương 286: Đại Kết Cục (P.3 - P.Cuối)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tổng Giám Đốc, Tôi Sai Rồi!
Chương 102: Bị chán ghét nhất
Ừm?
Lại là vật gì?
Hạ Hải Dụ cả kinh trợn tròn hai mắt, dùng ánh mắt như nhìn người quái dị mà nhìn cái hộp nhỏ tinh tế trước mặt.
Đây mới là nhẫn sao?
Thình thịch...... Thình thịch...... Tim đập dồn dập rối loạn.
Hạ Hải Dụ gắng dùng sức nuốt nước miếng, khiếp vía thốt lên, "Cái đó..... Em trai Hạo Nhiên......"
Bạch Hạo Nhiên thấy cô chần chừ, liền chủ động mở cái hộp ra, bên trong đúng là một chiếc nhẫn, nhưng cũng không phải chiếc nhẫn chân chính, mà được làm từ chocolate.
Chocolate, biểu tượng lãng mạn nhất cho lễ tình nhân.
Chiếc nhẫn, lãng mạn nhất cùng lời hứa hẹn.
Kim cương thể hiện sự lưu truyền vĩnh viễn, nhưng anh hi vọng trước tiên mình có thể mang đến một phần lãng mạn cho cô, để nó hòa tan trong lòng cô.
"Hải Dụ, chiếc nhẫn này là anh tự mình làm, tặng cho em."
"Cái này......"
"Hải Dụ!" Bạch Hạo Nhiên cắt đứt cự lời tuyệt của cô.
"Hải Dụ, em có biết vì sao anh chưa tặng nhẫn chính thức cho em không, bởi vì hiện nay anh không cách nào cho em quá nhiều, mặc dù em không phải là người tham hư vinh, nhưng anh là một người đàn ông, anh sẽ không để em phải khổ cực theo anh."
"Còn nữa..., lần trước anh thổ lộ đã bị em cự tuyệt, anh hiểu được hiện giờ em chưa có cùng loại tình cảm với anh, vì vậy anh sẽ không gây áp lực cho em, bây giờ chúng ta tuy không ở cùng nhau nhưng anh vẫn luôn thích em.."
"Trước tiên anh tặng em chiếc nhẫn chocolate, để cho em biết được tâm ý của anh, hi vọng em có thể từ từ tiếp nhận anh, tương lai không lâu sau anh sẽ đổi nó thành chiếc nhẫn kim cương, em sẽ nguyện ý chứ."
Lòng Hạ Hải Dụ dâng lên gợn sóng, vui sướng cùng cảm động cùng nhau đan xen.
Làm gì đây, em trai Hạo Nhiên luôn đối xử tốt với cô, mấy năm trước cô và Hải Tinh thiếu chút nữa lưu lạc nơi đầu đường, là anh bỗng nhiên xuất hiện, trợ giúp cô, mang cho cô ấm áp, cho cô tình nghĩa chân thành nhất, không chỉ cho cô một cái "Nhà", hơn nữa còn mang cho cô loại cảm giác như một người thân...... Hiện tại luôn thích cùng chiếu cố cô bận tâm vì cô, cô thật sự rất cảm động!
Nhưng mà..... căn bản cô không đáng giá để anh đối xử tốt với cô như vậy!
Em trai Hạo Nhiên là một người tốt, dáng dấp đẹp, thành tích vượt trội, nên cùng với một cô gái tốt hơn, giống như những bạn học của anh, một cô gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, chỉ có cô gái như vậy mới xứng với anh.
Hạ Hải Dụ nắm chặt người máy nhỏ trong tay mình, cúi đầu không dám nhìn anh, "Em trai Hạo Nhiên, cậu là một người ưu tú, ở trường học chắc chắn có rất nhiều cô gái thích cậu......"
Bạch Hạo Nhiên lắc đầu, "Anh không biết có cô gái nào thích mình hay không, nhưng đó không phải là điều quan trọng, bởi vì anh chỉ thích một người —— Hải Dụ, anh yêu em!"
Nụ cười của Hạ Hải Dụ cứng đờ.
Lặng im.
Bọn họ còn có thể nghe được tiếng tim đập của đối phương.
Hai trái tim, đồng dạng rung động, chỉ là nguyên nhân khẩn trương thì không đồng dạng.
Trầm mặc phút chốc, Bạch Hạo Nhiên cười miễn cưỡng, "Hải Dụ, không sao, chuyện yêu một người, anh yêu em là đủ rồi."
"......" Không phản bác được.
Rất muốn nói điều gì đó an ủi anh, nhưng không biết nói gì cho phải, nói gì đều không đúng, vậy không nói thì hơn, bởi cô thật sợ làm anh tổn thương hơn nữa, tổn thương một người “em trai” đối với cô, cùng với một người thân của cô.
"Thật xin lỗi." điều duy nhất cô có thể nói, chính là ba chữ này.
Cúi đầu thật thấp, áy náy tràn đầy lồng ngực, thậm chí hốc mắt nhất thời có chút chua xót.
Tâm can Bạch Hạo Nhiên cũng tắt nghẹn không ít hơn so với cô, cô khổ sở, anh so với cô càng đau lòng hơn.
"Ngốc quá, cái này thì có gì mà phải thật xin lỗi." anh nâng lên môi, nở nụ cười nhạt, làm bộ điềm nhiên như không có việc gì, mang theo ý đùa giỡn cầm chiếc nhẫn chocolate chiếc nhẫn đút tới bên miệng cô, "Nếm thử xem sao, mùi vị có được không."
Hạ Hải Dụ thiếu chút nữa khóc lên, đây chính là tấm lòng của em trai Hạo Nhiên mà, cô không thể tiếp nhận tình cảm của anh, sao có thể hàm hồ mà ăn?
Không, không thể ăn!
"Tôi...... hiện tại ta không ăn, tôi muốn giữ lại." Hạ Hải Dụ đem chiếc nhẫn chocolate cất vào trong cái hộp, đóng lại, cẩn thận bỏ vào túi.
"Em trai Hạo Nhiên, cám ơn cậu!"
Buổi tối, Hạ Hải Dụ mang chiếc nhẫn chocolate về nhà.
Tâm tình có chút ngẩn ngơ, tốc độ đi bộ cũng tự nhiên chậm lại, gió mát buổi đêm, thổi loạn tóc cô, lòng tràn ngập tâm tư.
Đưa tay lấy cái hộp nhỏ trong túi ra, đem chiếc nhẫn chocolate ra, nhìn một chút, thở dài.
Em trai Hạo Nhiên, tôi đặt nó ở trong tủ lạnh có được không, nhất định tôi sẽ giữ nó thật tốt!
Chậm rãi đi lên lầu 5, đang muốn lấy chìa khóa mở cửa, của phòng đối diện nhà trọ lại"Ầm" một tiếng mở ra, bóng dáng cao to của Đường Húc Nghiêu xuất hiện trước cửa.
Hạ Hải Dụ hơi hơi ngẩn ra, "Không phải anh nói là buổi tối đã có hẹn sao, vậy sao giờ còn anh vẫn ở nhà?"
Đường Húc Nghiêu nheo mắt thành một đường, tầm mắt ngừng lại trên chiếc nhẫn chocolate trong tay cô, khuôn mặt đẹp trai ngay tức khắc hiện lên một mảnh lo lắng.
◎◎◎
Hôm sau, là ngày lễ tình nhân, trước cửa phòng làm việc của Hạ Hải Dụ chất đầy chocolate.
Các nhãn hiệu lớn trên toàn cầu, đều có đủ cả.
Các thầy cô giáo và học sinh đi ngang qua không ai không dừng chân một lại kinh ngạc tán thưởng, chỗ này đủ để mở một cửa hàng chocolate!
Mà tất cả số chocolate, lại chỉ tặng cho một người.
"Cô giáo Hạ, người đó, anh ta đối với cô thật là tốt, hôm qua thì tự mình đến, hôm nay thì gửi nhiều quà tặng đến vậy, những thứ này không ít tiền đâu!" Có người không ngừng hâm mộ.
"Chỉ khoe khoang chứ đâu làm được gì, nhiều chocolate như vậy, sợ rằng ăn một năm cũng ăn không hết đi!" cũng có khối người ghen tỵ.
Đối với sự châm chọc, biểu tình Hạ Hải Dụ có chút cứng ngắc, còn có điểm bối rối không biết làm sao, đang do dự có nên gọi điện cho em trai Hạo Nhiên hỏi xem có phải do cậu ấy gửi đến hay không.
Lúc này, điện thoại di động của cô đổ chuông.
"Thích không?" giọng nói khàn khàn mê người xuyện qua loa điện thoạị truyền đến rõ ràng.
"Sao?" Hạ Hải Dụ nhíu mày, nhất thời không phản ứng kịp, tại sao lại là Đường Húc Nghiêu?
"Chocolate!"
Hạ Hải Dụ bừng tỉnh hiểu ra, nguyên lai là anh ta tặng!
Mơ hồ, đầu có chút đau nhức.
"Đường Húc Nghiêu, tôi cho anh biết, tôi ghét nhất chocolate!"
Phụp!
Cô chợt cúp điện thoại.
Trong phòng làm việc tổng giám đốc của Khoa học công nghệ Húc Dương, Đường Húc Nghiêu tay cầm điện thoại, nghe âm thanh “Đô đô” truyền đến, một cỗ ngột ngạt trong lồng ngực, người đàn ông khác tặng chocolate thì xem như bảo bối, nâng niu trong lòng bàn tay, còn mình tặng chocolate liền bị chán ghét nhất!
Nhanh tay với lấy chìa khóa xe đặt ở trên bàn, giận dữ đứng dậy, Maybach màu trắng chạy nhanh như bay trên đường, hướng học viện Khổng Tử đi tới.
Lại là vật gì?
Hạ Hải Dụ cả kinh trợn tròn hai mắt, dùng ánh mắt như nhìn người quái dị mà nhìn cái hộp nhỏ tinh tế trước mặt.
Đây mới là nhẫn sao?
Thình thịch...... Thình thịch...... Tim đập dồn dập rối loạn.
Hạ Hải Dụ gắng dùng sức nuốt nước miếng, khiếp vía thốt lên, "Cái đó..... Em trai Hạo Nhiên......"
Bạch Hạo Nhiên thấy cô chần chừ, liền chủ động mở cái hộp ra, bên trong đúng là một chiếc nhẫn, nhưng cũng không phải chiếc nhẫn chân chính, mà được làm từ chocolate.
Chocolate, biểu tượng lãng mạn nhất cho lễ tình nhân.
Chiếc nhẫn, lãng mạn nhất cùng lời hứa hẹn.
Kim cương thể hiện sự lưu truyền vĩnh viễn, nhưng anh hi vọng trước tiên mình có thể mang đến một phần lãng mạn cho cô, để nó hòa tan trong lòng cô.
"Hải Dụ, chiếc nhẫn này là anh tự mình làm, tặng cho em."
"Cái này......"
"Hải Dụ!" Bạch Hạo Nhiên cắt đứt cự lời tuyệt của cô.
"Hải Dụ, em có biết vì sao anh chưa tặng nhẫn chính thức cho em không, bởi vì hiện nay anh không cách nào cho em quá nhiều, mặc dù em không phải là người tham hư vinh, nhưng anh là một người đàn ông, anh sẽ không để em phải khổ cực theo anh."
"Còn nữa..., lần trước anh thổ lộ đã bị em cự tuyệt, anh hiểu được hiện giờ em chưa có cùng loại tình cảm với anh, vì vậy anh sẽ không gây áp lực cho em, bây giờ chúng ta tuy không ở cùng nhau nhưng anh vẫn luôn thích em.."
"Trước tiên anh tặng em chiếc nhẫn chocolate, để cho em biết được tâm ý của anh, hi vọng em có thể từ từ tiếp nhận anh, tương lai không lâu sau anh sẽ đổi nó thành chiếc nhẫn kim cương, em sẽ nguyện ý chứ."
Lòng Hạ Hải Dụ dâng lên gợn sóng, vui sướng cùng cảm động cùng nhau đan xen.
Làm gì đây, em trai Hạo Nhiên luôn đối xử tốt với cô, mấy năm trước cô và Hải Tinh thiếu chút nữa lưu lạc nơi đầu đường, là anh bỗng nhiên xuất hiện, trợ giúp cô, mang cho cô ấm áp, cho cô tình nghĩa chân thành nhất, không chỉ cho cô một cái "Nhà", hơn nữa còn mang cho cô loại cảm giác như một người thân...... Hiện tại luôn thích cùng chiếu cố cô bận tâm vì cô, cô thật sự rất cảm động!
Nhưng mà..... căn bản cô không đáng giá để anh đối xử tốt với cô như vậy!
Em trai Hạo Nhiên là một người tốt, dáng dấp đẹp, thành tích vượt trội, nên cùng với một cô gái tốt hơn, giống như những bạn học của anh, một cô gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, chỉ có cô gái như vậy mới xứng với anh.
Hạ Hải Dụ nắm chặt người máy nhỏ trong tay mình, cúi đầu không dám nhìn anh, "Em trai Hạo Nhiên, cậu là một người ưu tú, ở trường học chắc chắn có rất nhiều cô gái thích cậu......"
Bạch Hạo Nhiên lắc đầu, "Anh không biết có cô gái nào thích mình hay không, nhưng đó không phải là điều quan trọng, bởi vì anh chỉ thích một người —— Hải Dụ, anh yêu em!"
Nụ cười của Hạ Hải Dụ cứng đờ.
Lặng im.
Bọn họ còn có thể nghe được tiếng tim đập của đối phương.
Hai trái tim, đồng dạng rung động, chỉ là nguyên nhân khẩn trương thì không đồng dạng.
Trầm mặc phút chốc, Bạch Hạo Nhiên cười miễn cưỡng, "Hải Dụ, không sao, chuyện yêu một người, anh yêu em là đủ rồi."
"......" Không phản bác được.
Rất muốn nói điều gì đó an ủi anh, nhưng không biết nói gì cho phải, nói gì đều không đúng, vậy không nói thì hơn, bởi cô thật sợ làm anh tổn thương hơn nữa, tổn thương một người “em trai” đối với cô, cùng với một người thân của cô.
"Thật xin lỗi." điều duy nhất cô có thể nói, chính là ba chữ này.
Cúi đầu thật thấp, áy náy tràn đầy lồng ngực, thậm chí hốc mắt nhất thời có chút chua xót.
Tâm can Bạch Hạo Nhiên cũng tắt nghẹn không ít hơn so với cô, cô khổ sở, anh so với cô càng đau lòng hơn.
"Ngốc quá, cái này thì có gì mà phải thật xin lỗi." anh nâng lên môi, nở nụ cười nhạt, làm bộ điềm nhiên như không có việc gì, mang theo ý đùa giỡn cầm chiếc nhẫn chocolate chiếc nhẫn đút tới bên miệng cô, "Nếm thử xem sao, mùi vị có được không."
Hạ Hải Dụ thiếu chút nữa khóc lên, đây chính là tấm lòng của em trai Hạo Nhiên mà, cô không thể tiếp nhận tình cảm của anh, sao có thể hàm hồ mà ăn?
Không, không thể ăn!
"Tôi...... hiện tại ta không ăn, tôi muốn giữ lại." Hạ Hải Dụ đem chiếc nhẫn chocolate cất vào trong cái hộp, đóng lại, cẩn thận bỏ vào túi.
"Em trai Hạo Nhiên, cám ơn cậu!"
Buổi tối, Hạ Hải Dụ mang chiếc nhẫn chocolate về nhà.
Tâm tình có chút ngẩn ngơ, tốc độ đi bộ cũng tự nhiên chậm lại, gió mát buổi đêm, thổi loạn tóc cô, lòng tràn ngập tâm tư.
Đưa tay lấy cái hộp nhỏ trong túi ra, đem chiếc nhẫn chocolate ra, nhìn một chút, thở dài.
Em trai Hạo Nhiên, tôi đặt nó ở trong tủ lạnh có được không, nhất định tôi sẽ giữ nó thật tốt!
Chậm rãi đi lên lầu 5, đang muốn lấy chìa khóa mở cửa, của phòng đối diện nhà trọ lại"Ầm" một tiếng mở ra, bóng dáng cao to của Đường Húc Nghiêu xuất hiện trước cửa.
Hạ Hải Dụ hơi hơi ngẩn ra, "Không phải anh nói là buổi tối đã có hẹn sao, vậy sao giờ còn anh vẫn ở nhà?"
Đường Húc Nghiêu nheo mắt thành một đường, tầm mắt ngừng lại trên chiếc nhẫn chocolate trong tay cô, khuôn mặt đẹp trai ngay tức khắc hiện lên một mảnh lo lắng.
◎◎◎
Hôm sau, là ngày lễ tình nhân, trước cửa phòng làm việc của Hạ Hải Dụ chất đầy chocolate.
Các nhãn hiệu lớn trên toàn cầu, đều có đủ cả.
Các thầy cô giáo và học sinh đi ngang qua không ai không dừng chân một lại kinh ngạc tán thưởng, chỗ này đủ để mở một cửa hàng chocolate!
Mà tất cả số chocolate, lại chỉ tặng cho một người.
"Cô giáo Hạ, người đó, anh ta đối với cô thật là tốt, hôm qua thì tự mình đến, hôm nay thì gửi nhiều quà tặng đến vậy, những thứ này không ít tiền đâu!" Có người không ngừng hâm mộ.
"Chỉ khoe khoang chứ đâu làm được gì, nhiều chocolate như vậy, sợ rằng ăn một năm cũng ăn không hết đi!" cũng có khối người ghen tỵ.
Đối với sự châm chọc, biểu tình Hạ Hải Dụ có chút cứng ngắc, còn có điểm bối rối không biết làm sao, đang do dự có nên gọi điện cho em trai Hạo Nhiên hỏi xem có phải do cậu ấy gửi đến hay không.
Lúc này, điện thoại di động của cô đổ chuông.
"Thích không?" giọng nói khàn khàn mê người xuyện qua loa điện thoạị truyền đến rõ ràng.
"Sao?" Hạ Hải Dụ nhíu mày, nhất thời không phản ứng kịp, tại sao lại là Đường Húc Nghiêu?
"Chocolate!"
Hạ Hải Dụ bừng tỉnh hiểu ra, nguyên lai là anh ta tặng!
Mơ hồ, đầu có chút đau nhức.
"Đường Húc Nghiêu, tôi cho anh biết, tôi ghét nhất chocolate!"
Phụp!
Cô chợt cúp điện thoại.
Trong phòng làm việc tổng giám đốc của Khoa học công nghệ Húc Dương, Đường Húc Nghiêu tay cầm điện thoại, nghe âm thanh “Đô đô” truyền đến, một cỗ ngột ngạt trong lồng ngực, người đàn ông khác tặng chocolate thì xem như bảo bối, nâng niu trong lòng bàn tay, còn mình tặng chocolate liền bị chán ghét nhất!
Nhanh tay với lấy chìa khóa xe đặt ở trên bàn, giận dữ đứng dậy, Maybach màu trắng chạy nhanh như bay trên đường, hướng học viện Khổng Tử đi tới.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Gặp gỡ tại quán bar
- Chương 2: Bị cường hôn
- Chương 3: Cấm dục nửa năm
- Chương 4: Lại gặp mặt
- Chương 5: Đi qua đêm
- Chương 6: Đi phỏng vấn
- Chương 7: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 8: Trúng tuyển
- Chương 9: Phá hỏng chuyện tốt
- Chương 10: Làm người phụ nữ của tôi
- Chương 11: Tôi muốn từ chức
- Chương 12: Biện pháp khỏe mạnh
- Chương 13: Tiếp xúc thân mật
- Chương 14: Bồi thường tổn thất
- Chương 15: Cuộc sống chua cay
- Chương 16: Thay đổi kế sách
- Chương 17: Hiến tủy
- Chương 18: Mừng rỡ như điên
- Chương 19: Tự động tới cửa
- Chương 20: Tôi đáp ứng anh
- Chương 21: Nói mà không có bằng chứng
- Chương 22: Muốn cô chủ động
- Chương 23: Gọi tên tôi
- Chương 24: Gọi nhau
- Chương 25: Có tật giật mình
- Chương 26: Cùng ăn trưa
- Chương 27: Cô uống say
- Chương 28: Tỉnh cho tôi
- Chương 29: Muốn tới nhà cô
- Chương 30: Bắt gặp JQ
- Chương 31: Trêu đùa cô
- Chương 32: Anh ta trên TV
- Chương 33: Cậu em Hạo Nhiên
- Chương 34: Tình địch giằng co
- Chương 35: Cuộc sống ở chung
- Chương 36: Cô yếu ớt
- Chương 37: Đều có tâm sự
- Chương 38: Yêu khích lệ
- Chương 39: Chờ tôi trở lại
- Chương 40: Trong lòng hoảng hốt
- Chương 41: Vương giả trở về
- Chương 42: Muốn phạm tội
- Chương 43: Chuyện xấu xa
- Chương 44: Bản năng sinh lý
- Chương 45: Ngượng ngùng mà chống đỡ
- Chương 46: Không hơn
- Chương 47: Thích
- Chương 48: Dập nóng
- Chương 49: Huênh hoang khắp nơi
- Chương 50: Trở ngại tâm lí
- Chương 51: Tim bị nhói đau!
- Chương 52: Tốc độ kích thích
- Chương 53: Tình yêu ngây ngô
- Chương 54: Đã quá muộn
- Chương 55: Em trêu đùa tôi
- Chương 56: Lúng túng gặp mặt
- Chương 57: Không làm tổng giám đốc
- Chương 58: Có ở đó hay không?
- Chương 59: Đuổi theo cô
- Chương 60: Anh lợi dụng tôi
- Chương 61: Suy tính thiệt hơn
- Chương 62: Cô bị thất tình
- Chương 63: Vừa hôn đã nổi tiếng
- Chương 64: Vừa hôn đã nổi tiếng
- Chương 65: Số lạ
- Chương 66: Thần Dật hẹn gặp
- Chương 67: Đạo manh tiểu Q
- Chương 68: Cùng xem phim
- Chương 69: Chân chính vô sỉ
- Chương 70: Kích động mất khống chế
- Chương 71: Tất cả đều kết thúc
- Chương 72: Thuận buồm xuôi gió
- Chương 73: Lưới tình
- Chương 74: Cũng gọi là A Húc
- Chương 75: Gặp phải quấy rầy
- Chương 76: Hướng tới tương lai
- Chương 77: Nụ hôn nhớ nhung
- Chương 78: Câu dẫn phải không?
- Chương 79: Ngày 1 tháng 11
- Chương 80: Chuyện tốt vô cùng
- Chương 81: Chuyện Lôi Nhân
- Chương 82: Chỉ chờ em đến
- Chương 83: Anh đang ở đâu?
- Chương 84: Nghe anh giải thích
- Chương 85: Giống nhau như đúc
- Chương 86: Rốt cuộc lên đường
- Chương 87: Muốn gặp mặt
- Chương 88: Kẻ khác tới đón
- Chương 89: Ở gần một chút
- Chương 90: Chơi trò thầy trò yêu nhau
- Chương 91: Bạn cùng phòng Tiểu Tiểu
- Chương 92: Thật sự là anh ta
- Chương 93: Tuyệt đối không động lòng
- Chương 94: Số lạ
- Chương 95: Chính thức trình diện
- Chương 96: Gặp nhau ở phòng học
- Chương 97: Anh muốn làm gì
- Chương 98: Sự tà ác của anh ta
- Chương 99: Xảo được kinh khủng
- Chương 100: Nụ hôn nhung nhớ
- Chương 101: Tại sao là anh?
- Chương 102: Bị chán ghét nhất
- Chương 103: Lại ngoài ý muốn
- Chương 104: Ghen tỵ nổi điên
- Chương 105: Mạnh mẽ làm tổn thương
- Chương 106: Nỗi niềm khó nói
- Chương 107: Rốt cuộc ai tới
- Chương 108: Đổi cô mà nói
- Chương 109: Muốn quý trọng yêu
- Chương 110: Gặp gỡ chỉ trích
- Chương 111: Kiểu áo sơ mi nam
- Chương 112: Giường đôi
- Chương 113: Anh thích em
- Chương 114: Thế nào tin tưởng
- Chương 115: Hôn đến hít thở không thông
- Chương 116: Làm thiếp oa ngưu
- Chương 117: Đóa đóa thiểm thiểm
- Chương 118: Ghen
- Chương 119: Mùi vị của hạnh phúc
- Chương 120: Chỉ là hàng xóm
- Chương 121: Lần đầu hẹn hò
- Chương 122: Sự kiện thoái hôn
- Chương 123: Không buông tay
- Chương 124: Rất nhớ em!
- Chương 125: Hô hấp nhân tạo
- Chương 126: Yêu nhất Hải Dụ
- Chương 127: Anh rất thích
- Chương 128: Dũng cảm một chút
- Chương 129: Quần bơi của anh ta
- Chương 130: Làm Đường phu nhân
- Chương 131: Thể nghiệm cuộc sống
- Chương 132: Cảm giác an toàn
- Chương 133: Hiểu được đau lòng
- Chương 134: Đắm chìm sâu sắc
- Chương 135: Cơ hội cuối cùng
- Chương 136: Nhân cơ hội cầu hôn
- Chương 137: Không nhịn được
- Chương 138: Động tay động chân
- Chương 139: Sai bảo tà ác
- Chương 140: Dấu son môi
- Chương 141: Rất thích
- Chương 142: Muốn kết hôn
- Chương 143: Tha thứ
- Chương 144: Đổi vị trí
- Chương 145: Đói sẽ phải ăn
- Chương 146: Hung hăng yêu
- Chương 147: Bá đạo dịu dàng
- Chương 148: Kết hôn được không
- Chương 149: Sinh con gái
- Chương 150: Luyện tập nhiều hơn
- Chương 151: Cũng vậy
- Chương 152: Ông xã cố gắng lên
- Chương 153: Tâm ý của anh
- Chương 154: Chỉ còn ba tháng
- Chương 155: Thông báo một tiếng
- Chương 156: Anh không xác định
- Chương 157: Trong lòng anh
- Chương 158: Ngoài ý muốn biết được
- Chương 159: Bất đắc dĩ trùng hợp
- Chương 160: Sớm một chút chia tay
- Chương 161: Tâm sự của mình
- Chương 162: Nóng lòng rời đi
- Chương 163: Đi tìm
- Chương 164: Trở về gặp mặt
- Chương 165: Thật gặp lại
- Chương 166: Tuyệt tình độc ác
- Chương 167: Anh đến
- Chương 168: Tìm cả đêm
- Chương 169: Tùy hứng lần thứ nhất
- Chương 170: Em trả thù tôi
- Chương 171: Rất quan tâm!
- Chương 172: Tỉ mỉ che chở
- Chương 173: Bé con ngoan
- Chương 174: Chớ làm chuyện điên rồ
- Chương 175: Rõ ràng
- Chương 176: Giảng hòa được không?
- Chương 177: Áo sơ mi ra ánh sáng
- Chương 178: Chủ động từ chức
- Chương 179: Trúng giải thưởng lớn
- Chương 180: Chuyện bé xé ra to
- Chương 181: Khó khăn khi ở cạnh người giàu có
- Chương 182: Ba sự kiện
- Chương 183: Ngăn cản
- Chương 184: Trùng hợp
- Chương 185: Sự thật về vụ tai nạn
- Chương 186: Nhớ lại
- Chương 187: Ý trời
- Chương 188: Gánh nặng ngọt ngào
- Chương 189: Chú chân dài
- Chương 190: Miêu tả sinh động
- Chương 191: Hết sức châm chọc
- Chương 192: Vì con
- Chương 193: Câu chuyện cổ tích tan vỡ
- Chương 194: Áp lực
- Chương 195: Quên lãng tình yêu
- Chương 196: Tình cảm trân quý
- Chương 197: Buông xuống bi thương
- Chương 198: An tĩnh
- Chương 199: Vô tình gặp mặt
- Chương 200: Đụng mặt
- Chương 201: Quyết định
- Chương 202
- Chương 203: Ngày mai sẽ đến
- Chương 204: Một nhà ba người
- Chương 205: Sáu tháng sau
- Chương 206: Thật sự rất đói
- Chương 207: Không cần ngắt
- Chương 208: Dung túng yêu
- Chương 209: Triền triền miên miên
- Chương 210: Cục cưng ra đời
- Chương 211: Mặc cho số phận
- Chương 212: Sẽ đụng vào
- Chương 213: Sống còn
- Chương 214: Vì yêu mà đi
- Chương 215: Dày vò như vậy
- Chương 216: Lỡ mất dịp tốt
- Chương 217: Hữu duyên vô phận
- Chương 218: Không xác định
- Chương 219: Nhìn thấy cục cưng
- Chương 220: Video liên tuyến
- Chương 221: Một nhà đoàn tụ
- Chương 222: Thích nhất là em
- Chương 223: Làm như trăng mật
- Chương 224: Phần thưởng hôn
- Chương 225: Chờ anh được không?
- Chương 226: Năm năm sau
- Chương 227: Vấn đề nhi đồng
- Chương 228: Đi tìm ba
- Chương 229: Hoạch định tốt đẹp
- Chương 230: Thành Tiểu Ma Nữ
- Chương 231: Càng cưng chiều hơn
- Chương 232: Không được đổi ý
- Chương 233: Không có bóng ma
- Chương 234: Bí mật thư phòng
- Chương 235: Ai mới là ngốc?
- Chương 236: Đi gặp một người
- Chương 237: Chờ coi đi
- Chương 238: Không cho thua
- Chương 239: Toàn bộ đều được 0 điểm
- Chương 240: Hạnh phúc quan trọng
- Chương 241: Áo cưới xinh đẹp
- Chương 242: Chăm sóc nhau
- Chương 243: Hiện thân ở công ty
- Chương 244: Thiếu niên Điện hạ
- Chương 245: Bị người quản chế
- Chương 246: Điều kiện của anh ta
- Chương 247: Không quá xấu xa
- Chương 248: Quan tâm khác thường
- Chương 249: Đến từ Sa quốc
- Chương 250: Sáng sớm thả người
- Chương 251: Suýt chết đuối
- Chương 252: Diện mạo thật sự
- Chương 253: Chờ em lớn lên
- Chương 254: Có lợi à?
- Chương 255: Cả đời?
- Chương 256: Cô bị bỏ rơi
- Chương 257: Song song đối đối
- Chương 258: Anh anh em em
- Chương 259: Độc nhất vô nhị
- Chương 260: Điểm tàn nhẫn
- Chương 261: Ngôi Nhà Hạnh Phúc
- Chương 262: Cử hành hôn lễ (1)
- Chương 263: Cử hành hôn lễ (2)
- Chương 264: Cử hành hôn lễ (3)
- Chương 265: Cử hành hôn lễ (4)
- Chương 266: Cử hành hôn lễ (5)
- Chương 267: Cử hành hôn lễ (4)
- Chương 268: Cử hành hôn lễ (5)
- Chương 269: Cử hành hôn lễ (6)
- Chương 270: Cử hành hôn lễ (7)
- Chương 271: Cử hành hôn lễ (8)
- Chương 272: Cử hành hôn lễ (9)
- Chương 273: Cử hành hôn lễ (10)
- Chương 274: Đêm tân hôn
- Chương 275: Đêm tân hôn (2)
- Chương 276: Thế nhưng gặp lại
- Chương 277: Đã từng gặp
- Chương 278: Tình yêu luân hồi
- Chương 279: Hữu duyên thiên lý
- Chương 280: Cả năm trăng mật
- Chương 281: Thiên đường yêu
- Chương 282: Kiểm tra số còn lại
- Chương 283: Yêu đến vĩnh cửu
- Chương 284: Đại Kết Cục (P.1)
- Chương 285: Đại Kết Cục (P.2)
- Chương 286: Đại Kết Cục (P.3 - P.Cuối)
- bình luận