Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
Edit: Phương ThảoBeta: Vi ViMặc dù cảnh đêm đẹp, nhưng Vân ThiểnNguyệt thật sự quá mỏi mệt. Sau khi ăn cơm xong, cũng không chịu nổinữa, ngay cả đứng dậy lên giường cũng chẳng muốn di chuyển, nàng nghiêng thân thể gục ở trên người Dung Cảnh, nhắm hai mắt lại, tiếng hít thởnhẹ nhàng đều đều nhanh chóng vang lên.
Dung Cảnh ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn,thấy Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu liền ngủ mất rồi, vẻ mặt mệt mỏi. Ánh mắt của hắn nhìn nàng mang sự cảm động và thương yêu. Chốc lát, hắn đểđũa xuống, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đi về phía giường ngủ. Đi tới bêngiường, đặt nàng ở bên trong giường lớn, nhẹ cởi quần áo trên ngườinàng, nhìn thấy làn da của nõn nà của nàng nhưng tâm cũng không có nửađiểm dao động như trước đây, thay áo ngủ cho nhàng, điều chỉnh tư thếthoải mái, rồi mới đắp chăn cho nàng. Trong lúc đó Vân Thiển Nguyệt hếtsức biết điều, không nhúc nhích.
Thu xếp xong cho Vân Thiển Nguyệt, DungCảnh cũng không có lên giường, cũng không có rời đi lập tức, mà ngồi ởbên giường nhìn nàng. Bao nhiêu năm cô chẩm nan miên (một mình khó ngủ), chịu hàn độc giày vò, vốn tưởng rằng cả đời này rất ngắn, cứ như vậy đi qua, cho đến khi bị hàn độc hành hạ tới cuối tính mạng từ từ chết đi.Nhưng mà ông trời ưu ái hắn, cho nàng trợ giúp hắn giải trừ hàn độc,đoạt lại tính mạng. Như vậy vì lý do gì mà hắn không giành lấy nàng?
Vô luận là thiên hạ dân chúng giành chohắn địa vị tôn quý bao nhiêu, bất luận Vinh vương phủ giao cho hắn trách nhiệm quan trọng thế nào. Bất luận bên ngoài rộng lớn bao nhiêu, hoặclà bao nhiêu rực rỡ tươi đẹp, nhưng hắn cảm thấy thế giới của hắn chỉ có một mình nàng. Chỉ nhìn nàng nằm ở trên giường của hắn, không hề cóphòng bị, yên tâm ngủ say, hắn đã cảm thấy thỏa mãn.
Nếu như thời gian lúc đó dừng lại, hắn nghĩ hắn nguyện ý dùng tánh mạng để trao đổi!
“Thế tử!” Tiếng Thanh Thường vang lên từ bên ngoài.
Suy nghĩ của Dung Cảnh bị cắt đứt, thu hồi cảm xúc để lộ trong mắt, nhàn nhạt lên tiếng, “Ừ!”
“Lão Vương Gia phái người tới truyền lời, nói mời ngài đi một chuyến.” Thanh Thường nhẹ giọng nói.
“Hiện tại?” Dung Cảnh nhướng mày.
“Là hiện tại!” Thanh Thường gật đầu.
Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, thấy nàng ngủ say sưa, hắn đứng lên, cất bước đi ra ngoài. Đến cửa,nhìn Thanh Thường một cái, thấp giọng phân phó nói: “Nàng đã ngủ, cácngươi nhẹ nhàng một chút, đừng đánh thức nàng.”
“Dạ!” Thanh Thường lập tức lên tiếng.
Dung Cảnh chậm rãi ra khỏi Tử Trúc uyển.
Thanh Thường thấy Dung Cảnh rời đi, do dự một chút, nghĩ tới thế tử cố ý dặn dò, cũng không có rời đi, mà canh giữ ở ngoài cửa.
Dung Cảnh mới vừa rời đi không lâu, độtnhiên một người xông tới trúc uyển, Thanh Thường cả kinh, mười tám ẩn vệ trong nháy mắt xuất hiện, đao kiếm đều lấy ra, bao vây người nọ.
Thanh Thường lập tức đốt đá lửa, thấyngười mà mười tám ẩn vệ vây bắt là Dạ Khinh Nhiễm, nàng vội vàng đi lêntrước, sắc mặt không tốt, nói: “Nhiễm Tiểu vương gia, ngài muốn gặp thếtử nhà ta phái người thông báo là được! Đao kiếm không có mắt, ngài đêmtối xông vào như vậy, ngài bị thương thì tính như thế nào?”
“Giỏi cho một tiểu nha đầu lợi hại! Bằng bọn họ muốn thương tổn bản Tiểu Vương gia sao?” Dạ Khinh Nhiễm cười một tiếng nói toạc ra, hắn nhìn mười tám ẩn vệ vây quanh mình, đuôi lôngmày giương cao, “Bổn Tiểu Vương gia đã muốn lãnh giáo võ công mười támthủ hạ ẩn vệ của nhược mỹ nhân từ lâu rồi, nhưng không có cơ hội, hômnay được dịp thử một chút!”
Thanh Thường nghe vậy cau mày, thấpgiọng nói: “Nhiễm Tiểu vương gia, ngươi muốn lĩnh giáo võ công của mườitám ẩn vệ không phải là không thể, nhưng cũng không phải là hôm nay,cũng không phải là hiện tại. Thiển Nguyệt tiểu thư đang ngủ. Nếu nhưngài đánh thức nàng, tất nhiên nô tỳ sẽ không khách khí với ngài. Tiểuvương gia ngài võ công cao cường, mặc dù không sợ hãi võ công của mườitám ẩn vệ, nhưng mà khó đảm bảo sẽ không bị thương. Nếu ngài bị thương,nô tỳ cũng không chịu trách nhiệm.”
“Hử? Tiểu nha đầu ngủ sớm như vậy?” Dạ Khinh Nhiễm nhướng mày.
“Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự là đangngủ.” Thanh Thường gật đầu, nhìn Dạ Khinh Nhiễm, tận lực hạ giọng, “Ngài đúng là tới tìm Thế tử gia nhà ta? thế tử nhà ta đi tới chỗ lão VươngGia rồi. Nô tỳ có thể phái người đưa ngài đi tới chỗ lão Vương Gia.”
“Ta không phải đến tìm hắn. Ta chính là đến tìm tiểu nha đầu.” Dạ Khinh Nhiễm lắc đầu.
“Ngài đến tìm Thiển Nguyệt tiểu thư ?”Thanh Thường sửng sốt, nàng đương nhiên biết Thiển Nguyệt tiểu thư vàNhiễm Tiểu vương gia này qua lại thân thiết, có chút khó xử nói: “Nô tỳmới vừa nói, hôm nay Thiển Nguyệt tiểu thư quá mức mỏi mệt, đã đi ngủ từ sớm. Nếu Tiểu vương gia có chuyện gì chờ ngày mai Thiển Nguyệt tiểu thư tỉnh lại rồi quay lại đi!”
“Nàng mỏi mệt ? Như vậy nàng làm cái gìmà mỏi mệt ? Sớm như vậy đã đi ngủ?” Dạ Khinh Nhiễm rõ ràng không tin,nhìn Thanh Thường, “Ta muốn nhìn xem nhược mỹ nhân hắn chơi đùa cái gì,giấu tiểu nha đầu ở Tử Trúc uyển này, không để cho nàng đi ra ngoài.”
“Không phải là thế tử nhà ta giấu ThiểnNguyệt tiểu thư, mà là thân thể Thiển Nguyệt tiểu thư quá suy yếu, thếtử nhà ta giữ Thiển Nguyệt tiểu thư ở lại để nàng điều trị thân thể.”Thanh Thường lập tức lắc đầu.
“Lời này lấy ra đi lừa gạt người khác có thể được, đối với bản Tiểu Vương căn bản là không thể thực hiện được.Thân thể tiểu nha đầu tuy là kém, nhưng đừng cho là hôm đó ta không biết nhược mỹ nhân dùng thủ đoạn khiến thân thể nàng suy yếu như vậy, hôm đó bản Tiểu Vương vì tốt cho tiểu nha đầu mới không vạch trần hắn.” DạKhinh Nhiễm nhìn Thanh Thường, sắc mặt không tốt.
Thanh Thường nghĩ rằng Nhiễm Tiểu vươnggia này quả thật là người không thể lừa, nàng do dự một chút, ăn ngaynói thật: “hôm nay Thiển Nguyệt tiểu thư học thêu thùa cả một ngày. Thực sự quá mệt mỏi, đã đi ngủ thật sớm.”
“Nàng học thêu thùa làm cái gì?” Dạ Khinh Nhiễm có chút kinh ngạc.
Thanh Thường lắc đầu, “Đột nhiên ThiểnNguyệt tiểu thư muốn học, nô tỳ cũng không biết.” Dứt lời, nàng thấy DạKhinh Nhiễm nghi ngờ, thấp giọng nói: “Nữ nhi đều yêu thích cái này, đâu phải chưa từng có ? Ước chừng là Thiển Nguyệt tiểu thư muốn thêu đồ thì sao!”
Dạ Khinh Nhiễm cau mày.
Thanh Thường vội vàng nói: “Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự buồn ngủ, Tiểu vương gia ngài có chuyện gì ngày maiquay trở lại, nếu không ngài có chuyện gì cần thì nói cho nô tỳ, nô tỳchờ Thiển Nguyệt tiểu thư tỉnh lại truyền lời ngay cho ngài.”
“Không được!” Dạ Khinh Nhiễm im lặngchốc lát, bỗng nhiên vung tay lên, giọng nói kiên quyết, “Hôm nay tamuốn nhìn thấy nàng! Bây giờ ngươi đánh thức nàng cho ta. Nàng biết tatới rồi, nhất định sẽ thức dậy! Nếu không ngươi nói cho ta biết nàngđang ở nơi nào? Ta đi vào gọi nàng.”
Thanh Thường nhíu chặt mày lại, đứng bất động, lắc đầu, “Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự quá mệt mỏi! Ngài hay là. . . . . .”
“Làm sao nói nhảm nhiều như vậy?” DạKhinh Nhiễm lười nghe nữa, cảnh cáo nói với Thanh Thường: “Không muốn ta ra tay phá hư một tiểu viện bảo bối này của thế tử nhà ngươi hãy mau đi gọi, nếu không bản Tiểu vương gia sẽ không hạ thủ lưu tình.”
Thanh Thường do dự nhìn Dạ Khinh Nhiễm,nếu là Nhiễm Tiểu vương gia cùng mười tám ẩn vệ động thủ chỉ sợ đánhthức Thiển Nguyệt tiểu thư, nhưng mà nếu nàng đi gọi, trước đó thế tửcăn dặn không được đánh thức Thiển Nguyệt tiểu thư, nàng sẽ vi phạm lờithế tử phân phó, nàng có chút khó xử nhìn Dạ Khinh Nhiễm, cố gắng thuyết phục, “Nhiễm Tiểu vương gia, ngài có chuyện gì rất quan trọng sao? Nôtỳ sẽ không lừa gạt ngài, Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự mệt mỏi đi ngủrồi. Một ngày từ buổi sáng tỉnh lại mãi cho đến trời tối, nàng không cónghỉ ngơi, cơm trưa cũng không ăn, mới vừa ăn bữa tối rồi mới đi ngủ.”
“Học thêu thùa mà thôi! Đâu đến mức mệtmỏi muốn chết như thế ?” Dạ Khinh Nhiễm rõ ràng không tin, hắn cảm thấyVân Thiển Nguyệt buồn ngủ ước chừng là thật, mệt mỏi ước chừng cũng làthật, nhưng rốt cuộc vì là chuyện gì thì chưa chắc là học thêu thùa.Bỗng nhiên đáy lòng hắn dâng lên một tia không yên, tức giận nói: “Ngươi nhất quyết cản ta phải không? Bản Tiểu Vương sẽ không khách khí!”
Dứt lời, bỗng nhiên Dạ Khinh Nhiễm ratay, một trận chưởng phong gào thét qua, như dời núi lấp biển, đánh tớiThanh Thường đối diện.
Thanh Thường cả kinh, không dám đón đỡ,vội vàng tránh né. Mười tám ẩn vệ thấy Dạ Khinh Nhiễm động, trong khoảnh khắc ra tay, trong nháy mắt hơn mười ánh sáng bạc lóe ra, mười mấy cáibóng quấn vào một chỗ.
Vân Thiển Nguyệt bị đánh thức, mở mắt,cau mày nhìn ra phía ngoài, vừa muốn ngồi dậy đứng lên. Đúng lúc này,Dung Cảnh từ bên ngoài đi tới, giọng nói ôn nhuận hàm chứa một chút uám, “Tất cả dừng tay!”
Vân Thiển Nguyệt muốn ngồi dậy, thân thể lại nằm trở về, mệt mỏi nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.
Mười tám ẩn vệ nghe được lời của DungCảnh lập tức dừng tay, Dạ Khinh Nhiễm cũng dừng tay, quay đầu lại thấyDung Cảnh, sắc mặt không tốt hừ nói: “Nhược mỹ nhân, ngươi giấu tiểu nha đầu ở trong phủ của ngươi! Rốt cuộc đánh chủ ý hư hỏng gì?”
“Hôm nay ngươi lén xông vào chỗ này củata, chính là vì xem ta đánh chủ ý gì?” Dung Cảnh phất tay với mười támẩn vệ, mười tám ẩn vệ tuân lệnh, lập tức lui xuống. Hắn nhướng mày nhìnDạ Khinh Nhiễm.
“Dĩ nhiên đây là quan trọng nhất ! BảnTiểu Vương tới muốn nhìn xem ngươi lòng dạ hiểm độc phổi đen đang làmcái gì vậy! Tâm tư tiểu nha đầu đơn thuần, ngươi đừng đầu độc nàng.” DạKhinh Nhiễm nói.
Dung Cảnh nghe được Dạ Khinh Nhiễm nóitâm tư Vân Thiển Nguyệt đơn thuần thấy buồn cười, nghĩ tới nàng che mắtngười đời, ngay cả Dạ Khinh Nhiễm cũng bị nàng che mắt luôn sao? Nếu tâm tư nàng đơn thuần, nàng lạnh lùng gần như máu lạnh mà buổi sáng hôm đóhắn nhìn thấy, nữ nhân khắc chế lý trí trong giới hạn kia là ai? Nếu tâm tư nàng đơn thuần, như vậy những năm này nàng lén làm những chuyện kinh thiên động địa kia chẳng lẽ là người khác làm hay sao? Nếu tâm tư nàng đơn thuần hắn cần gì phải hao tổn tâm trí như thế mới có thể trói nàngvào trong lòng, hơn nữa hôm nay mặc dù nàng ở tại sân hắn, nằm ở trêngiường của hắn yên tâm ngủ, đối với hắn mà nói hắn thích mị nhãn như tơthở hồng hộc nằm ở trong lòng hắn, cũng không thể khiến tim hắn kiênđịnh?
“Hôm nay ta muốn gặp được tiểu nha đầu!” Dạ Khinh Nhiễm chăm chú nhìn Dung Cảnh, không bỏ sót biểu cảm dường như thở dài, tựa như buồn cười lại như bất đắc dĩ trên mặt hắn, hắn chỉ cảm thấy trong lòng không có cảm xúc. Giọng nói càng kiên quyết.
“Ngươi cảm thấy ta có thể làm cái gì đối với nàng?” Dung Cảnh nhìn Dạ Khinh Nhiễm cười hỏi.
Dạ Khinh Nhiễm hừ nói: “Ngươi cái gì cũng đều làm ra được! Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào ngươi sở trường nhất!”
“Ngươi thế mà hiểu rõ ta!” Dung Cảnhcười cười, chẳng nói đúng sai. Chậm rãi đi vào sân, đi tới bên cạnh DạKhinh Nhiễm, bước chân không ngừng vẫn tiếp tục đi vào bên trong, nóivới hắn: “Nếu như muốn nhìn ta làm cái gì với nàng, không bằng ngươitheo ta vào để xem, hoặc là ngươi tự mình hỏi nàng, xem có phải ta đầuđộc nàng.”
Dạ Khinh Nhiễm cau mày, bước chân đuổi theo Dung Cảnh.
Đi tới cửa, Dung Cảnh không quay đầu lại, cũng không khiêm nhượng, đẩy rèm đi vào.
Dạ Khinh Nhiễm chợt dừng bước.
Dung Cảnh vào gian phòng nhìn thoáng qua trên giường thấy Vân Thiển Nguyệt vẫn ngủ say, mặt mày ôn nhu, hắnkhông nghe thấy bước chân Dạ Khinh Nhiễm đến gần, quay đầu lại nhìn vềphía ngoài cửa, “Làm sao? Không đi vào ? Không phải là ngươi muốn xemnàng sao? Nàng đang ở trong phòng ta, giờ đang ngủ.”
Bỗng nhiên Dạ Khinh Nhiễm xoay người đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Ngày mai bản Tiểu Vương quay trở lại!”
Dung Cảnh nhíu mày, cũng không nói chuyện, nhìn Dạ Khinh Nhiễm rời đi, ánh mắt bình tĩnh như nước.
Dạ Khinh Nhiễm bước nhanh hai bước, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn thoáng qua, mũi chân điểm nhẹ, thân ảnh chợtlóe, bay ra ngoài Tử Trúc uyển.
Giờ khắc này Thanh Thường cảm giác timđập không ngừng. Nàng nghĩ tới thì ra là Nhiễm Tiểu vương gia cũng thích Thiển Nguyệt tiểu thư ! Như vậy vị kia Diệp công chúa của Nam Cương kia thì sao? Nàng có chút nghi ngờ, nhìn về phía phòng chính, vội vàng đitới nhận tội, “Thế tử, nô tỳ. . . . . .”
“Không sao! Hôm nay ngươi cũng mệt mỏi một ngày, đi xuống nghỉ ngơi đi!” Dung Cảnh khoát khoát tay, giọng điệu bình tĩnh.
“Dạ!” Thanh Thường đáp một tiếng, xoay người đi xuống.
Dung Cảnh đi tới trước giường, ngồixuống nhìn Vân Thiển Nguyệt, vén tóc đen tán loạn che kín nửa bên mặtra, vuốt xuống, nhìn vẻ mặt nàng yên tĩnh ngủ say. Ánh mắt ngưng lại hồi lâu, hắn cúi người xuống đặt ở trên cánh môi nàng một nụ hôn, giọng nói lẩm bẩm, có chút buồn bực lại có chút uất ức, thấp giọng nói: “Khôngphải nên thêu cho ta một gốc hoa đào thối, hẳn là nên thêu một gốc hoađào thối cho nàng mới đúng!”
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng lên giường, ôm nàng vào trong ngực, nhắm hai mắt lại.
Vân Thiển Nguyệt ngủ say một đêm, nhưng Dung Cảnh cho đến đêm khuya mới ngủ.
Ngày hôm sau, Vân Thiển Nguyệt tỉnh lạithật sớm, sau khi nàng tỉnh lại, thấy Dung Cảnh vẫn ngủ say. Ước chừnglà một đêm này tư thế ngủ của nàng cực kỳ không tốt, cho nên đem DungCảnh dồn đến vị trí mép giường. Nàng có chút áy náy, chắc hẳn một đêmhắn chưa ngủ ngon. Nàng suy đoán nhưng lại không dám động, sợ động mộtchút liền đánh thức hắn, bèn trợn tròn mắt nhìn hắn.
Bất luận nhìn bao nhiêu lần, nàng vẫnchỉ có thể dùng bốn chữ mặt mày như họa để hình dung hắn, nàng cảm thấytạo hóa thật là thần kỳ, lại có thể tạo ra người như Dung Cảnh vậy! Làmcho người ta cảm thấy ghen tỵ cũng là một loại tội ác. Trong lúc vô tình có chút si mê, nghiêng thân thể hôn lên cánh môi Dung Cảnh.
Môi còn chưa áp vào môi hắn, tim liềnđập thình thịch, càng để sát vào hắn, tim đập càng nhanh. Khi đến gầncánh môi hắn cách khoảng một tấc rốt cục cũng dừng lại. Giống như làmmột kẻ trộm. Bỗng nhiên nàng nhắm mắt lại, cả khuôn mặt nhỏ nhắn hồnggiống như là lửa đốt. Trong lòng nàng thầm mắng, Vân Thiển Nguyệt, ngươi càng ngày càng vô dụng rồi! Không phải là chỉ hôn trộm một người đànông thôi sao? Không làm được, không có tiền đồ!
Đang lúc nàng thầm mắng mình, bỗng nhiên môi bị hôn. Nàng cả kinh, mở mắt, thấy Dung Cảnh nhẹ nhàng cười, ánhmắt nhìn vào nàng, mặt nàng nhất thời đỏ hơn. Đưa tay đẩy hắn, Dung Cảnh lưu luyến hôn mới buông nàng ra, mới tỉnh ngủ thanh âm hơi khan khàn,cười nói:”Thì ra là nàng không có can đảm!”
Vân Thiển Nguyệt nói ngay một mạch, “Ta chính là không có can đảm, vậy thì thế nào?”
Dung Cảnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ của Vân Thiển Nguyệt, khẽ cười nói: “Nàng đánh thức ta vẫn còn lý sự sao?”
Vân Thiển Nguyệt lập tức ngậm miệng,nhưng lại không cam lòng đỏ mặt nói: “Trời sáng rồi, ngươi lại còn ngủkhông dậy. Không cảm thấy xấu hổ sao ?”
“Nửa đêm không biết là người nào liêntục đạp ta, mấy lần ta ngủ đều đạp ta tỉnh. Sau nửa đêm ta thật vất vảmới ngủ, rồi lại tới ầm ĩ với ta.” Dung Cảnh chậm rãi nói.
Vân Thiển Nguyệt lập tức ngậm miệngkhông nói, hồi lâu, đỏ mặt cố cãi nói lầm bầm: “Đây còn không phải là vì vất vả thêu túi thơm cho ngươi sao! Ngươi biết rõ tướng ngủ ta khôngtốt còn không đi nơi khác ngủ, có thể trách ta sao? Vả lại ngươi biết rõ mình lớn lên yêu nghiệt, hết lần này tới lần khác để cho buổi sáng tamở mắt liền nhìn thấy ngươi, náo ngươi tỉnh cũng không thể trách ta, ta là bị ngươi mê hoặc.”
Dung Cảnh không nhịn được cười khẽ,nghiêng đầu ở trên cánh môi Vân Thiển Nguyệt liền đặt xuống một hôn, ôn nhu cười nói: “được, đều tại ta! Có thể mê hoặc nàng, chứng minh mặtmũi ta còn có giá trị!” Dứt lời, hắn đứng dậy, tiện thể kéo theo VânThiển Nguyệt, ôn nhu nói: “Hôm nay đừng thêu nữa, ta nói đêm thất tịchmuốn đeo, chỉ nói thế thôi, để ngươi mệt chết chính là lỗi lầm rồi, một trăm đôi uyên ương âu yếm cũng không bù được .”
“Hôm nay là mùng bốn phải không? Còn cóba ngày! Ta không mệt, cuộc sống mệt hơn ta cũng ta trải qua. Cái nàyxem là gì!” Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ một chút, lắc đầu, thấy ánh mắtDung Cảnh khẽ nhúc nhích nhìn nàng, nàng lập tức đổi giọng, từ trêngiường đứng lên, làm lễ theo đúng tiêu chuẩn của tiểu thư khuê các vớihắn, học bộ dạng của Tần Ngọc Ngưng, mềm thanh mềm giọng, dè dặt cườinói: “Có thể làm cho Cảnh thế tử đeo vật tự tay tiểu nữ thêu chính làphúc của tiểu nữ, tự nhiên không thể chậm trễ.”
Dung Cảnh ngạc nhiên, nhưng ngay sau đócười nhẹ, đứng dậy xuống giường, đi giầy, đứng ở trước giường, chắp tayvới Vân Thiển Nguyệt, nghiêm trang thi lễ ấm giọng nói: “Có thể đượcThiển Nguyệt tiểu thư ưu ái, cũng là cái phúc của Cảnh!”
Vân Thiển Nguyệt nở nụ cười, ngay sau đó cười ha ha, nói làm nhảm: “Dung Cảnh, ngươi cứ giả vờ đi! Ta xem ngươigiả vờ đến năm nào tháng nào!” Còn “áo trắng như tuyết nét mặt như hoa,ngoảnh đầu lại cười đảo điên thiên hạ.” Đây? Còn Cảnh thế tử, Cảnh côngtử đây? Nàng khẳng định trăm phần trăn hắn chính là sói đội lốt cừu.Thiên hạ này không có mấy người biết được bản chất hắn, coi như là DạKhinh Nhiễm nói đúng! Nàng nhìn Dung Cảnh, đả kích hắn nói: “Đến ngàybản chất lòng dạ hiểm độc đen phổi ác tính của ngươi bị người đời vạchtrần ra, ngươi liền đi đâm đầu vào tường đi! Ta sẽ không giải cứungươi.”
“Ta biết, nàng sẽ đi đập đầu cùng ta.” Dung Cảnh cười nói.
Vân Thiển Nguyệt im lặng, đỏ mặt nói lảm nhảm một câu, “ngươi quá đắc ý!”
Dung Cảnh cười không mở miệng, vươn tayhướng về Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt đưa tay đặt ở trong tay củahắn, dựa vào tay của hắn, nhẹ nhàng nhảy xuống giường. Chân nàng vừaxuống đất, Dung Cảnh lập tức buông tay nàng ra, bất đắc dĩ thở dài nói,“Thật là không có chút thục nữ nào, ta làm sao lại coi trọng nàng!”
“Đúng vậy a, thật là buồn! Ngài đườngđường Cảnh thế tử Vinh vương phủ làm sao lại coi trọng tiểu nữ tử đây?Quần áo lụa là không thay đổi, chữ to không biết, rõ ràng tiếng xấungang ngược càn rỡ.” Vân Thiển Nguyệt khom người đi giày, liệt kê từngcái đức hạnh của mình, cũng bất đắc dĩ thở dài nói: “Đáng tiếc đã coitrọng, làm sao bây giờ đây? Nếu không ngươi đập đầu vào tường?”
Dung Cảnh đang muốn cầm cẩm bào nguyệtnha ở đầu giường, nghe vậy ngừng tay một lát, nhìn về phía Vân ThiểnNguyệt, thấy nàng cầm quần áo bắt đầu tự mặc vào, hắn nhướng mày cườinói: “Khi nào miệng lưỡi bén nhọn rồi?”
“Học theo ngươi!” Vân Thiển Nguyệt đắc ý liếc hắn một cái, động tác nhanh nhẹn mặc quần áo.
Dung Cảnh nhìn nàng hồi lâu, gật đầu, “Ừ, không tệ. Gần đèn thì sáng!”
Vân Thiển Nguyệt dừng tay một lát, ” Tại sao ngài không nói gần mực thì đen?” Ở bên hắn còn có thể gọi là gần đèn thì sáng sao?
“Không phải là cùng một ý sao?” Dung Cảnh cầm quần áo, cũng bắt đầu mặc.
Vân Thiển Nguyệt im lặng nhìn trời. Dầugì hắn cũng là kỳ tài đệ nhất Thiên Thánh đấy! Lại còn nói ra gần đènthì sáng có ý giống với gần mực thì đen! Nhưng mà hắn nói cũng khôngsai, hôm nay nàng ngày đêm gần hắn, gần đèn thì sáng là hắn, gần mực thì đen cũng là hắn.
Kế tiếp hai người không nói thêm gì nữa, từng người tự mặc quần áo, sau khi mặc đồ xong, rửa mặt như bìnhthường, sau khi Dung Cảnh búi tóc cho Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt tự cầm lấy lược chải đầu cho hắn. Vừa chải đầu vừa cảm thán, mấy ngàyngắn ngủn, nàng liền quen thuộc Dung Cảnh, hòa nhập vào cuộc sống củahắn, cũng làm cho hắn hòa nhập vào cuộc sống của nàng. Dường như bọn họtừ xưa đến nay đã là như thế. Làm cho nàng nghĩ đến bốn chữ “Cử án tềmi” (*). Trong lúc nhất thời xúc động không dứt. Nhưng mà làm cho nàngxúc động chính là nàng không hề phản cảm, cũng không hề không tự nhiên,ngược lại còn thích thú. Nàng nghĩ tới nàng thật sự trúng độc rồi!
[(*) Cử án tề mi: Vợ chồng tôn trọng nhau.]
Trúng một loại độc tên là độc của “Dung Cảnh”!
Thanh Thường mang đồ ăn sáng lên, ngàythường hai người ăn cơm giống như ngày thường. Mỗi người một chén cháogà, một chén thảo dược làm súp.
Sau khi ăn cơm xong, Vân Thiển Nguyệtcũng không có đi qua sân Thanh Thường, mà là cầm kim chỉ, dựa theo ký ức hôm qua đã học, ở trong phòng thêu túi thơm cảnh đôi uyên ương âu yếm.Trí nhớ nàng vô cùng tốt, lại có thiên phú, thêu ra cũng không khó nhưtrong tưởng tượng, rất nhanh đã phác thảo xong, Dung Cảnh cũng không cóđi thư phòng, mà ngồi ở bên cạnh nhìn nàng.
Chỉ thêu chốc lát, Vân Thiển Nguyệt đắc ý nhướng mày với Dung Cảnh, “Nhìn xem! Cứ thế này, trước đêm thất tịchkhông chỉ có thể thêu cho ngươi túi thơm cảnh uyên ương âu yếm, cũng cóthể thêu một gốc hoa đào thối!”
“Theo cái tốc độ này của ngươi, có thể thêu hai gốc cây hoa đào!” Dung Cảnh chẳng nói đúng sai.
“Ngươi muốn hai gốc a! Vậy cũng được!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt thắm thiết một cái, không nói chuyện.
“Ngươi cứ xem ta như vậy? Mỗi ngày không có chuyện gì làm? Thế tử Vinh vương phủ này ngươi làm cũng quá thanhnhàn đi?” Vân Thiển Nguyệt thêu thêm một lát, thấy Dung Cảnh còn nhìnnàng, nhướng mày hỏi.
“Ngươi là đích nữ Vân Vương Phủ còn kiêm chưởng gia, không phải là cũng rất thanh nhàn sao?” Dung Cảnh nói.
“Làm sao có thể giống nhau! Tương laicủa ta không cần làm nữ vương gia tiếp quản Vân Vương Phủ.” Vân ThiểnNguyệt bĩu môi. Từ ngày nàng nhận trách nhiệm chưởng gia, sau khi dànxếp cho các chi nhánh của Vân Vương Phủ, rồi bàn bạc với Ngọc Trạc, LụcChi đến trưa làm ra một kế hoạch có hệ thống, hai người kia toàn quyềnthu xếp trong ngoài Vân vương phủ ngăn nắp. Nơi nào còn cần đến nàng?
“Nữ vương gia sao?” Dung Cảnh nhướng mày, nhưng ngay sau đó gật đầu, “Đích xác là không cần! Làm Vương Phi là được rồi.”
Vân Thiển Nguyệt ngừng tay thêu túi thơm một lát, nhíu mày với Dung Cảnh, “Vương Phi?”
“Ừ!” Dung cảnh điểm đầu.
“Nghe nói người thừa kế tứ đại Vương Phủ phải đại hôn mới có thể tiếp nhận tổ nghiệp. Một ngày ngươi chưa đạihôn, cũng không vào triều, không thành Vương gia được. Ở nơi nào nói đến Vương Phi?” Vân Thiển Nguyệt cười hỏi.
“Vậy trước tiên làm thế tử phi!” Dung Cảnh nói.
“Ngươi thật nhanh miệng!” Vân ThiểnNguyệt cười nhạt, mắng hắn một câu, “Nếu ngươi không có chuyện gì thìđứng sang một bên, ngươi ở bên cạnh ta nhìn, ta thêu không tốt.”
“Nàng coi như ta không tồn tại!” Dung Cảnh ngồi bất động.
“Ngươi là một người sống, tại sao ta cóthể xem ngươi không tồn tại?” Vân Thiển Nguyệt ngắt lời Dung Cảnh mộtchút, đuổi hắn, “Nếu đêm thất tịch còn muốn đeo túi thơm? Ngươi mau mautránh xa một chút.”
“Được rồi!” thân thể Dung Cảnh chuyển đi một chút.
Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn di chuyển cỡbàn tay, trừng mắt liếc hắn một cái, cũng lười phí nước miếng nữa, liềncúi đầu bắt đầu thêu, xâu kim luồn chỉ, mặc dù lần đầu tiên thêu đồ,nhưng nàng luôn giữ vững nguyên tắc nếu không làm thì thôi, đã làm thìphải làm tốt. Tâm trạng rất nhanh ổn định, thêu cực kỳ nghiêm túc.
Dung Cảnh nghiêng đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt, ánh mắt ôn nhu dần dần lắng đọng.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng Vân Thiển Nguyệt thêu thùa thỉnh thoảng cọ vào vải gấm nguyệt nha.
Sau nửa canh giờ, Thanh Thường bước chân nhẹ tới cửa, không nhẹ gọi như bình thường, lặng lẽ nhìn vào phòng.
Dung Cảnh nâng mắt nhìn về phía cửa,Thanh Thường nhìn Vân Thiển Nguyệt đang cúi đầu nghiêm túc thêu túithơm, vẫy tay với Dung Cảnh. Dung Cảnh nhíu mày, cũng nghiêng đầu nhìnVân Thiển Nguyệt một cái, chậm rãi đứng lên, bước ra khỏi cửa phòng.
Dung Cảnh vừa ra khỏi cửa phòng, Thanh Thường nghiêng thân thể, truyền âm mật cho Dung Cảnh: “Thế tử, Thất hoàng tử tới!”
Dung Cảnh ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn,thấy Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu liền ngủ mất rồi, vẻ mặt mệt mỏi. Ánh mắt của hắn nhìn nàng mang sự cảm động và thương yêu. Chốc lát, hắn đểđũa xuống, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đi về phía giường ngủ. Đi tới bêngiường, đặt nàng ở bên trong giường lớn, nhẹ cởi quần áo trên ngườinàng, nhìn thấy làn da của nõn nà của nàng nhưng tâm cũng không có nửađiểm dao động như trước đây, thay áo ngủ cho nhàng, điều chỉnh tư thếthoải mái, rồi mới đắp chăn cho nàng. Trong lúc đó Vân Thiển Nguyệt hếtsức biết điều, không nhúc nhích.
Thu xếp xong cho Vân Thiển Nguyệt, DungCảnh cũng không có lên giường, cũng không có rời đi lập tức, mà ngồi ởbên giường nhìn nàng. Bao nhiêu năm cô chẩm nan miên (một mình khó ngủ), chịu hàn độc giày vò, vốn tưởng rằng cả đời này rất ngắn, cứ như vậy đi qua, cho đến khi bị hàn độc hành hạ tới cuối tính mạng từ từ chết đi.Nhưng mà ông trời ưu ái hắn, cho nàng trợ giúp hắn giải trừ hàn độc,đoạt lại tính mạng. Như vậy vì lý do gì mà hắn không giành lấy nàng?
Vô luận là thiên hạ dân chúng giành chohắn địa vị tôn quý bao nhiêu, bất luận Vinh vương phủ giao cho hắn trách nhiệm quan trọng thế nào. Bất luận bên ngoài rộng lớn bao nhiêu, hoặclà bao nhiêu rực rỡ tươi đẹp, nhưng hắn cảm thấy thế giới của hắn chỉ có một mình nàng. Chỉ nhìn nàng nằm ở trên giường của hắn, không hề cóphòng bị, yên tâm ngủ say, hắn đã cảm thấy thỏa mãn.
Nếu như thời gian lúc đó dừng lại, hắn nghĩ hắn nguyện ý dùng tánh mạng để trao đổi!
“Thế tử!” Tiếng Thanh Thường vang lên từ bên ngoài.
Suy nghĩ của Dung Cảnh bị cắt đứt, thu hồi cảm xúc để lộ trong mắt, nhàn nhạt lên tiếng, “Ừ!”
“Lão Vương Gia phái người tới truyền lời, nói mời ngài đi một chuyến.” Thanh Thường nhẹ giọng nói.
“Hiện tại?” Dung Cảnh nhướng mày.
“Là hiện tại!” Thanh Thường gật đầu.
Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, thấy nàng ngủ say sưa, hắn đứng lên, cất bước đi ra ngoài. Đến cửa,nhìn Thanh Thường một cái, thấp giọng phân phó nói: “Nàng đã ngủ, cácngươi nhẹ nhàng một chút, đừng đánh thức nàng.”
“Dạ!” Thanh Thường lập tức lên tiếng.
Dung Cảnh chậm rãi ra khỏi Tử Trúc uyển.
Thanh Thường thấy Dung Cảnh rời đi, do dự một chút, nghĩ tới thế tử cố ý dặn dò, cũng không có rời đi, mà canh giữ ở ngoài cửa.
Dung Cảnh mới vừa rời đi không lâu, độtnhiên một người xông tới trúc uyển, Thanh Thường cả kinh, mười tám ẩn vệ trong nháy mắt xuất hiện, đao kiếm đều lấy ra, bao vây người nọ.
Thanh Thường lập tức đốt đá lửa, thấyngười mà mười tám ẩn vệ vây bắt là Dạ Khinh Nhiễm, nàng vội vàng đi lêntrước, sắc mặt không tốt, nói: “Nhiễm Tiểu vương gia, ngài muốn gặp thếtử nhà ta phái người thông báo là được! Đao kiếm không có mắt, ngài đêmtối xông vào như vậy, ngài bị thương thì tính như thế nào?”
“Giỏi cho một tiểu nha đầu lợi hại! Bằng bọn họ muốn thương tổn bản Tiểu Vương gia sao?” Dạ Khinh Nhiễm cười một tiếng nói toạc ra, hắn nhìn mười tám ẩn vệ vây quanh mình, đuôi lôngmày giương cao, “Bổn Tiểu Vương gia đã muốn lãnh giáo võ công mười támthủ hạ ẩn vệ của nhược mỹ nhân từ lâu rồi, nhưng không có cơ hội, hômnay được dịp thử một chút!”
Thanh Thường nghe vậy cau mày, thấpgiọng nói: “Nhiễm Tiểu vương gia, ngươi muốn lĩnh giáo võ công của mườitám ẩn vệ không phải là không thể, nhưng cũng không phải là hôm nay,cũng không phải là hiện tại. Thiển Nguyệt tiểu thư đang ngủ. Nếu nhưngài đánh thức nàng, tất nhiên nô tỳ sẽ không khách khí với ngài. Tiểuvương gia ngài võ công cao cường, mặc dù không sợ hãi võ công của mườitám ẩn vệ, nhưng mà khó đảm bảo sẽ không bị thương. Nếu ngài bị thương,nô tỳ cũng không chịu trách nhiệm.”
“Hử? Tiểu nha đầu ngủ sớm như vậy?” Dạ Khinh Nhiễm nhướng mày.
“Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự là đangngủ.” Thanh Thường gật đầu, nhìn Dạ Khinh Nhiễm, tận lực hạ giọng, “Ngài đúng là tới tìm Thế tử gia nhà ta? thế tử nhà ta đi tới chỗ lão VươngGia rồi. Nô tỳ có thể phái người đưa ngài đi tới chỗ lão Vương Gia.”
“Ta không phải đến tìm hắn. Ta chính là đến tìm tiểu nha đầu.” Dạ Khinh Nhiễm lắc đầu.
“Ngài đến tìm Thiển Nguyệt tiểu thư ?”Thanh Thường sửng sốt, nàng đương nhiên biết Thiển Nguyệt tiểu thư vàNhiễm Tiểu vương gia này qua lại thân thiết, có chút khó xử nói: “Nô tỳmới vừa nói, hôm nay Thiển Nguyệt tiểu thư quá mức mỏi mệt, đã đi ngủ từ sớm. Nếu Tiểu vương gia có chuyện gì chờ ngày mai Thiển Nguyệt tiểu thư tỉnh lại rồi quay lại đi!”
“Nàng mỏi mệt ? Như vậy nàng làm cái gìmà mỏi mệt ? Sớm như vậy đã đi ngủ?” Dạ Khinh Nhiễm rõ ràng không tin,nhìn Thanh Thường, “Ta muốn nhìn xem nhược mỹ nhân hắn chơi đùa cái gì,giấu tiểu nha đầu ở Tử Trúc uyển này, không để cho nàng đi ra ngoài.”
“Không phải là thế tử nhà ta giấu ThiểnNguyệt tiểu thư, mà là thân thể Thiển Nguyệt tiểu thư quá suy yếu, thếtử nhà ta giữ Thiển Nguyệt tiểu thư ở lại để nàng điều trị thân thể.”Thanh Thường lập tức lắc đầu.
“Lời này lấy ra đi lừa gạt người khác có thể được, đối với bản Tiểu Vương căn bản là không thể thực hiện được.Thân thể tiểu nha đầu tuy là kém, nhưng đừng cho là hôm đó ta không biết nhược mỹ nhân dùng thủ đoạn khiến thân thể nàng suy yếu như vậy, hôm đó bản Tiểu Vương vì tốt cho tiểu nha đầu mới không vạch trần hắn.” DạKhinh Nhiễm nhìn Thanh Thường, sắc mặt không tốt.
Thanh Thường nghĩ rằng Nhiễm Tiểu vươnggia này quả thật là người không thể lừa, nàng do dự một chút, ăn ngaynói thật: “hôm nay Thiển Nguyệt tiểu thư học thêu thùa cả một ngày. Thực sự quá mệt mỏi, đã đi ngủ thật sớm.”
“Nàng học thêu thùa làm cái gì?” Dạ Khinh Nhiễm có chút kinh ngạc.
Thanh Thường lắc đầu, “Đột nhiên ThiểnNguyệt tiểu thư muốn học, nô tỳ cũng không biết.” Dứt lời, nàng thấy DạKhinh Nhiễm nghi ngờ, thấp giọng nói: “Nữ nhi đều yêu thích cái này, đâu phải chưa từng có ? Ước chừng là Thiển Nguyệt tiểu thư muốn thêu đồ thì sao!”
Dạ Khinh Nhiễm cau mày.
Thanh Thường vội vàng nói: “Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự buồn ngủ, Tiểu vương gia ngài có chuyện gì ngày maiquay trở lại, nếu không ngài có chuyện gì cần thì nói cho nô tỳ, nô tỳchờ Thiển Nguyệt tiểu thư tỉnh lại truyền lời ngay cho ngài.”
“Không được!” Dạ Khinh Nhiễm im lặngchốc lát, bỗng nhiên vung tay lên, giọng nói kiên quyết, “Hôm nay tamuốn nhìn thấy nàng! Bây giờ ngươi đánh thức nàng cho ta. Nàng biết tatới rồi, nhất định sẽ thức dậy! Nếu không ngươi nói cho ta biết nàngđang ở nơi nào? Ta đi vào gọi nàng.”
Thanh Thường nhíu chặt mày lại, đứng bất động, lắc đầu, “Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự quá mệt mỏi! Ngài hay là. . . . . .”
“Làm sao nói nhảm nhiều như vậy?” DạKhinh Nhiễm lười nghe nữa, cảnh cáo nói với Thanh Thường: “Không muốn ta ra tay phá hư một tiểu viện bảo bối này của thế tử nhà ngươi hãy mau đi gọi, nếu không bản Tiểu vương gia sẽ không hạ thủ lưu tình.”
Thanh Thường do dự nhìn Dạ Khinh Nhiễm,nếu là Nhiễm Tiểu vương gia cùng mười tám ẩn vệ động thủ chỉ sợ đánhthức Thiển Nguyệt tiểu thư, nhưng mà nếu nàng đi gọi, trước đó thế tửcăn dặn không được đánh thức Thiển Nguyệt tiểu thư, nàng sẽ vi phạm lờithế tử phân phó, nàng có chút khó xử nhìn Dạ Khinh Nhiễm, cố gắng thuyết phục, “Nhiễm Tiểu vương gia, ngài có chuyện gì rất quan trọng sao? Nôtỳ sẽ không lừa gạt ngài, Thiển Nguyệt tiểu thư thật sự mệt mỏi đi ngủrồi. Một ngày từ buổi sáng tỉnh lại mãi cho đến trời tối, nàng không cónghỉ ngơi, cơm trưa cũng không ăn, mới vừa ăn bữa tối rồi mới đi ngủ.”
“Học thêu thùa mà thôi! Đâu đến mức mệtmỏi muốn chết như thế ?” Dạ Khinh Nhiễm rõ ràng không tin, hắn cảm thấyVân Thiển Nguyệt buồn ngủ ước chừng là thật, mệt mỏi ước chừng cũng làthật, nhưng rốt cuộc vì là chuyện gì thì chưa chắc là học thêu thùa.Bỗng nhiên đáy lòng hắn dâng lên một tia không yên, tức giận nói: “Ngươi nhất quyết cản ta phải không? Bản Tiểu Vương sẽ không khách khí!”
Dứt lời, bỗng nhiên Dạ Khinh Nhiễm ratay, một trận chưởng phong gào thét qua, như dời núi lấp biển, đánh tớiThanh Thường đối diện.
Thanh Thường cả kinh, không dám đón đỡ,vội vàng tránh né. Mười tám ẩn vệ thấy Dạ Khinh Nhiễm động, trong khoảnh khắc ra tay, trong nháy mắt hơn mười ánh sáng bạc lóe ra, mười mấy cáibóng quấn vào một chỗ.
Vân Thiển Nguyệt bị đánh thức, mở mắt,cau mày nhìn ra phía ngoài, vừa muốn ngồi dậy đứng lên. Đúng lúc này,Dung Cảnh từ bên ngoài đi tới, giọng nói ôn nhuận hàm chứa một chút uám, “Tất cả dừng tay!”
Vân Thiển Nguyệt muốn ngồi dậy, thân thể lại nằm trở về, mệt mỏi nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.
Mười tám ẩn vệ nghe được lời của DungCảnh lập tức dừng tay, Dạ Khinh Nhiễm cũng dừng tay, quay đầu lại thấyDung Cảnh, sắc mặt không tốt hừ nói: “Nhược mỹ nhân, ngươi giấu tiểu nha đầu ở trong phủ của ngươi! Rốt cuộc đánh chủ ý hư hỏng gì?”
“Hôm nay ngươi lén xông vào chỗ này củata, chính là vì xem ta đánh chủ ý gì?” Dung Cảnh phất tay với mười támẩn vệ, mười tám ẩn vệ tuân lệnh, lập tức lui xuống. Hắn nhướng mày nhìnDạ Khinh Nhiễm.
“Dĩ nhiên đây là quan trọng nhất ! BảnTiểu Vương tới muốn nhìn xem ngươi lòng dạ hiểm độc phổi đen đang làmcái gì vậy! Tâm tư tiểu nha đầu đơn thuần, ngươi đừng đầu độc nàng.” DạKhinh Nhiễm nói.
Dung Cảnh nghe được Dạ Khinh Nhiễm nóitâm tư Vân Thiển Nguyệt đơn thuần thấy buồn cười, nghĩ tới nàng che mắtngười đời, ngay cả Dạ Khinh Nhiễm cũng bị nàng che mắt luôn sao? Nếu tâm tư nàng đơn thuần, nàng lạnh lùng gần như máu lạnh mà buổi sáng hôm đóhắn nhìn thấy, nữ nhân khắc chế lý trí trong giới hạn kia là ai? Nếu tâm tư nàng đơn thuần, như vậy những năm này nàng lén làm những chuyện kinh thiên động địa kia chẳng lẽ là người khác làm hay sao? Nếu tâm tư nàng đơn thuần hắn cần gì phải hao tổn tâm trí như thế mới có thể trói nàngvào trong lòng, hơn nữa hôm nay mặc dù nàng ở tại sân hắn, nằm ở trêngiường của hắn yên tâm ngủ, đối với hắn mà nói hắn thích mị nhãn như tơthở hồng hộc nằm ở trong lòng hắn, cũng không thể khiến tim hắn kiênđịnh?
“Hôm nay ta muốn gặp được tiểu nha đầu!” Dạ Khinh Nhiễm chăm chú nhìn Dung Cảnh, không bỏ sót biểu cảm dường như thở dài, tựa như buồn cười lại như bất đắc dĩ trên mặt hắn, hắn chỉ cảm thấy trong lòng không có cảm xúc. Giọng nói càng kiên quyết.
“Ngươi cảm thấy ta có thể làm cái gì đối với nàng?” Dung Cảnh nhìn Dạ Khinh Nhiễm cười hỏi.
Dạ Khinh Nhiễm hừ nói: “Ngươi cái gì cũng đều làm ra được! Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào ngươi sở trường nhất!”
“Ngươi thế mà hiểu rõ ta!” Dung Cảnhcười cười, chẳng nói đúng sai. Chậm rãi đi vào sân, đi tới bên cạnh DạKhinh Nhiễm, bước chân không ngừng vẫn tiếp tục đi vào bên trong, nóivới hắn: “Nếu như muốn nhìn ta làm cái gì với nàng, không bằng ngươitheo ta vào để xem, hoặc là ngươi tự mình hỏi nàng, xem có phải ta đầuđộc nàng.”
Dạ Khinh Nhiễm cau mày, bước chân đuổi theo Dung Cảnh.
Đi tới cửa, Dung Cảnh không quay đầu lại, cũng không khiêm nhượng, đẩy rèm đi vào.
Dạ Khinh Nhiễm chợt dừng bước.
Dung Cảnh vào gian phòng nhìn thoáng qua trên giường thấy Vân Thiển Nguyệt vẫn ngủ say, mặt mày ôn nhu, hắnkhông nghe thấy bước chân Dạ Khinh Nhiễm đến gần, quay đầu lại nhìn vềphía ngoài cửa, “Làm sao? Không đi vào ? Không phải là ngươi muốn xemnàng sao? Nàng đang ở trong phòng ta, giờ đang ngủ.”
Bỗng nhiên Dạ Khinh Nhiễm xoay người đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Ngày mai bản Tiểu Vương quay trở lại!”
Dung Cảnh nhíu mày, cũng không nói chuyện, nhìn Dạ Khinh Nhiễm rời đi, ánh mắt bình tĩnh như nước.
Dạ Khinh Nhiễm bước nhanh hai bước, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn thoáng qua, mũi chân điểm nhẹ, thân ảnh chợtlóe, bay ra ngoài Tử Trúc uyển.
Giờ khắc này Thanh Thường cảm giác timđập không ngừng. Nàng nghĩ tới thì ra là Nhiễm Tiểu vương gia cũng thích Thiển Nguyệt tiểu thư ! Như vậy vị kia Diệp công chúa của Nam Cương kia thì sao? Nàng có chút nghi ngờ, nhìn về phía phòng chính, vội vàng đitới nhận tội, “Thế tử, nô tỳ. . . . . .”
“Không sao! Hôm nay ngươi cũng mệt mỏi một ngày, đi xuống nghỉ ngơi đi!” Dung Cảnh khoát khoát tay, giọng điệu bình tĩnh.
“Dạ!” Thanh Thường đáp một tiếng, xoay người đi xuống.
Dung Cảnh đi tới trước giường, ngồixuống nhìn Vân Thiển Nguyệt, vén tóc đen tán loạn che kín nửa bên mặtra, vuốt xuống, nhìn vẻ mặt nàng yên tĩnh ngủ say. Ánh mắt ngưng lại hồi lâu, hắn cúi người xuống đặt ở trên cánh môi nàng một nụ hôn, giọng nói lẩm bẩm, có chút buồn bực lại có chút uất ức, thấp giọng nói: “Khôngphải nên thêu cho ta một gốc hoa đào thối, hẳn là nên thêu một gốc hoađào thối cho nàng mới đúng!”
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng lên giường, ôm nàng vào trong ngực, nhắm hai mắt lại.
Vân Thiển Nguyệt ngủ say một đêm, nhưng Dung Cảnh cho đến đêm khuya mới ngủ.
Ngày hôm sau, Vân Thiển Nguyệt tỉnh lạithật sớm, sau khi nàng tỉnh lại, thấy Dung Cảnh vẫn ngủ say. Ước chừnglà một đêm này tư thế ngủ của nàng cực kỳ không tốt, cho nên đem DungCảnh dồn đến vị trí mép giường. Nàng có chút áy náy, chắc hẳn một đêmhắn chưa ngủ ngon. Nàng suy đoán nhưng lại không dám động, sợ động mộtchút liền đánh thức hắn, bèn trợn tròn mắt nhìn hắn.
Bất luận nhìn bao nhiêu lần, nàng vẫnchỉ có thể dùng bốn chữ mặt mày như họa để hình dung hắn, nàng cảm thấytạo hóa thật là thần kỳ, lại có thể tạo ra người như Dung Cảnh vậy! Làmcho người ta cảm thấy ghen tỵ cũng là một loại tội ác. Trong lúc vô tình có chút si mê, nghiêng thân thể hôn lên cánh môi Dung Cảnh.
Môi còn chưa áp vào môi hắn, tim liềnđập thình thịch, càng để sát vào hắn, tim đập càng nhanh. Khi đến gầncánh môi hắn cách khoảng một tấc rốt cục cũng dừng lại. Giống như làmmột kẻ trộm. Bỗng nhiên nàng nhắm mắt lại, cả khuôn mặt nhỏ nhắn hồnggiống như là lửa đốt. Trong lòng nàng thầm mắng, Vân Thiển Nguyệt, ngươi càng ngày càng vô dụng rồi! Không phải là chỉ hôn trộm một người đànông thôi sao? Không làm được, không có tiền đồ!
Đang lúc nàng thầm mắng mình, bỗng nhiên môi bị hôn. Nàng cả kinh, mở mắt, thấy Dung Cảnh nhẹ nhàng cười, ánhmắt nhìn vào nàng, mặt nàng nhất thời đỏ hơn. Đưa tay đẩy hắn, Dung Cảnh lưu luyến hôn mới buông nàng ra, mới tỉnh ngủ thanh âm hơi khan khàn,cười nói:”Thì ra là nàng không có can đảm!”
Vân Thiển Nguyệt nói ngay một mạch, “Ta chính là không có can đảm, vậy thì thế nào?”
Dung Cảnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ của Vân Thiển Nguyệt, khẽ cười nói: “Nàng đánh thức ta vẫn còn lý sự sao?”
Vân Thiển Nguyệt lập tức ngậm miệng,nhưng lại không cam lòng đỏ mặt nói: “Trời sáng rồi, ngươi lại còn ngủkhông dậy. Không cảm thấy xấu hổ sao ?”
“Nửa đêm không biết là người nào liêntục đạp ta, mấy lần ta ngủ đều đạp ta tỉnh. Sau nửa đêm ta thật vất vảmới ngủ, rồi lại tới ầm ĩ với ta.” Dung Cảnh chậm rãi nói.
Vân Thiển Nguyệt lập tức ngậm miệngkhông nói, hồi lâu, đỏ mặt cố cãi nói lầm bầm: “Đây còn không phải là vì vất vả thêu túi thơm cho ngươi sao! Ngươi biết rõ tướng ngủ ta khôngtốt còn không đi nơi khác ngủ, có thể trách ta sao? Vả lại ngươi biết rõ mình lớn lên yêu nghiệt, hết lần này tới lần khác để cho buổi sáng tamở mắt liền nhìn thấy ngươi, náo ngươi tỉnh cũng không thể trách ta, ta là bị ngươi mê hoặc.”
Dung Cảnh không nhịn được cười khẽ,nghiêng đầu ở trên cánh môi Vân Thiển Nguyệt liền đặt xuống một hôn, ôn nhu cười nói: “được, đều tại ta! Có thể mê hoặc nàng, chứng minh mặtmũi ta còn có giá trị!” Dứt lời, hắn đứng dậy, tiện thể kéo theo VânThiển Nguyệt, ôn nhu nói: “Hôm nay đừng thêu nữa, ta nói đêm thất tịchmuốn đeo, chỉ nói thế thôi, để ngươi mệt chết chính là lỗi lầm rồi, một trăm đôi uyên ương âu yếm cũng không bù được .”
“Hôm nay là mùng bốn phải không? Còn cóba ngày! Ta không mệt, cuộc sống mệt hơn ta cũng ta trải qua. Cái nàyxem là gì!” Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ một chút, lắc đầu, thấy ánh mắtDung Cảnh khẽ nhúc nhích nhìn nàng, nàng lập tức đổi giọng, từ trêngiường đứng lên, làm lễ theo đúng tiêu chuẩn của tiểu thư khuê các vớihắn, học bộ dạng của Tần Ngọc Ngưng, mềm thanh mềm giọng, dè dặt cườinói: “Có thể làm cho Cảnh thế tử đeo vật tự tay tiểu nữ thêu chính làphúc của tiểu nữ, tự nhiên không thể chậm trễ.”
Dung Cảnh ngạc nhiên, nhưng ngay sau đócười nhẹ, đứng dậy xuống giường, đi giầy, đứng ở trước giường, chắp tayvới Vân Thiển Nguyệt, nghiêm trang thi lễ ấm giọng nói: “Có thể đượcThiển Nguyệt tiểu thư ưu ái, cũng là cái phúc của Cảnh!”
Vân Thiển Nguyệt nở nụ cười, ngay sau đó cười ha ha, nói làm nhảm: “Dung Cảnh, ngươi cứ giả vờ đi! Ta xem ngươigiả vờ đến năm nào tháng nào!” Còn “áo trắng như tuyết nét mặt như hoa,ngoảnh đầu lại cười đảo điên thiên hạ.” Đây? Còn Cảnh thế tử, Cảnh côngtử đây? Nàng khẳng định trăm phần trăn hắn chính là sói đội lốt cừu.Thiên hạ này không có mấy người biết được bản chất hắn, coi như là DạKhinh Nhiễm nói đúng! Nàng nhìn Dung Cảnh, đả kích hắn nói: “Đến ngàybản chất lòng dạ hiểm độc đen phổi ác tính của ngươi bị người đời vạchtrần ra, ngươi liền đi đâm đầu vào tường đi! Ta sẽ không giải cứungươi.”
“Ta biết, nàng sẽ đi đập đầu cùng ta.” Dung Cảnh cười nói.
Vân Thiển Nguyệt im lặng, đỏ mặt nói lảm nhảm một câu, “ngươi quá đắc ý!”
Dung Cảnh cười không mở miệng, vươn tayhướng về Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt đưa tay đặt ở trong tay củahắn, dựa vào tay của hắn, nhẹ nhàng nhảy xuống giường. Chân nàng vừaxuống đất, Dung Cảnh lập tức buông tay nàng ra, bất đắc dĩ thở dài nói,“Thật là không có chút thục nữ nào, ta làm sao lại coi trọng nàng!”
“Đúng vậy a, thật là buồn! Ngài đườngđường Cảnh thế tử Vinh vương phủ làm sao lại coi trọng tiểu nữ tử đây?Quần áo lụa là không thay đổi, chữ to không biết, rõ ràng tiếng xấungang ngược càn rỡ.” Vân Thiển Nguyệt khom người đi giày, liệt kê từngcái đức hạnh của mình, cũng bất đắc dĩ thở dài nói: “Đáng tiếc đã coitrọng, làm sao bây giờ đây? Nếu không ngươi đập đầu vào tường?”
Dung Cảnh đang muốn cầm cẩm bào nguyệtnha ở đầu giường, nghe vậy ngừng tay một lát, nhìn về phía Vân ThiểnNguyệt, thấy nàng cầm quần áo bắt đầu tự mặc vào, hắn nhướng mày cườinói: “Khi nào miệng lưỡi bén nhọn rồi?”
“Học theo ngươi!” Vân Thiển Nguyệt đắc ý liếc hắn một cái, động tác nhanh nhẹn mặc quần áo.
Dung Cảnh nhìn nàng hồi lâu, gật đầu, “Ừ, không tệ. Gần đèn thì sáng!”
Vân Thiển Nguyệt dừng tay một lát, ” Tại sao ngài không nói gần mực thì đen?” Ở bên hắn còn có thể gọi là gần đèn thì sáng sao?
“Không phải là cùng một ý sao?” Dung Cảnh cầm quần áo, cũng bắt đầu mặc.
Vân Thiển Nguyệt im lặng nhìn trời. Dầugì hắn cũng là kỳ tài đệ nhất Thiên Thánh đấy! Lại còn nói ra gần đènthì sáng có ý giống với gần mực thì đen! Nhưng mà hắn nói cũng khôngsai, hôm nay nàng ngày đêm gần hắn, gần đèn thì sáng là hắn, gần mực thì đen cũng là hắn.
Kế tiếp hai người không nói thêm gì nữa, từng người tự mặc quần áo, sau khi mặc đồ xong, rửa mặt như bìnhthường, sau khi Dung Cảnh búi tóc cho Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt tự cầm lấy lược chải đầu cho hắn. Vừa chải đầu vừa cảm thán, mấy ngàyngắn ngủn, nàng liền quen thuộc Dung Cảnh, hòa nhập vào cuộc sống củahắn, cũng làm cho hắn hòa nhập vào cuộc sống của nàng. Dường như bọn họtừ xưa đến nay đã là như thế. Làm cho nàng nghĩ đến bốn chữ “Cử án tềmi” (*). Trong lúc nhất thời xúc động không dứt. Nhưng mà làm cho nàngxúc động chính là nàng không hề phản cảm, cũng không hề không tự nhiên,ngược lại còn thích thú. Nàng nghĩ tới nàng thật sự trúng độc rồi!
[(*) Cử án tề mi: Vợ chồng tôn trọng nhau.]
Trúng một loại độc tên là độc của “Dung Cảnh”!
Thanh Thường mang đồ ăn sáng lên, ngàythường hai người ăn cơm giống như ngày thường. Mỗi người một chén cháogà, một chén thảo dược làm súp.
Sau khi ăn cơm xong, Vân Thiển Nguyệtcũng không có đi qua sân Thanh Thường, mà là cầm kim chỉ, dựa theo ký ức hôm qua đã học, ở trong phòng thêu túi thơm cảnh đôi uyên ương âu yếm.Trí nhớ nàng vô cùng tốt, lại có thiên phú, thêu ra cũng không khó nhưtrong tưởng tượng, rất nhanh đã phác thảo xong, Dung Cảnh cũng không cóđi thư phòng, mà ngồi ở bên cạnh nhìn nàng.
Chỉ thêu chốc lát, Vân Thiển Nguyệt đắc ý nhướng mày với Dung Cảnh, “Nhìn xem! Cứ thế này, trước đêm thất tịchkhông chỉ có thể thêu cho ngươi túi thơm cảnh uyên ương âu yếm, cũng cóthể thêu một gốc hoa đào thối!”
“Theo cái tốc độ này của ngươi, có thể thêu hai gốc cây hoa đào!” Dung Cảnh chẳng nói đúng sai.
“Ngươi muốn hai gốc a! Vậy cũng được!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt thắm thiết một cái, không nói chuyện.
“Ngươi cứ xem ta như vậy? Mỗi ngày không có chuyện gì làm? Thế tử Vinh vương phủ này ngươi làm cũng quá thanhnhàn đi?” Vân Thiển Nguyệt thêu thêm một lát, thấy Dung Cảnh còn nhìnnàng, nhướng mày hỏi.
“Ngươi là đích nữ Vân Vương Phủ còn kiêm chưởng gia, không phải là cũng rất thanh nhàn sao?” Dung Cảnh nói.
“Làm sao có thể giống nhau! Tương laicủa ta không cần làm nữ vương gia tiếp quản Vân Vương Phủ.” Vân ThiểnNguyệt bĩu môi. Từ ngày nàng nhận trách nhiệm chưởng gia, sau khi dànxếp cho các chi nhánh của Vân Vương Phủ, rồi bàn bạc với Ngọc Trạc, LụcChi đến trưa làm ra một kế hoạch có hệ thống, hai người kia toàn quyềnthu xếp trong ngoài Vân vương phủ ngăn nắp. Nơi nào còn cần đến nàng?
“Nữ vương gia sao?” Dung Cảnh nhướng mày, nhưng ngay sau đó gật đầu, “Đích xác là không cần! Làm Vương Phi là được rồi.”
Vân Thiển Nguyệt ngừng tay thêu túi thơm một lát, nhíu mày với Dung Cảnh, “Vương Phi?”
“Ừ!” Dung cảnh điểm đầu.
“Nghe nói người thừa kế tứ đại Vương Phủ phải đại hôn mới có thể tiếp nhận tổ nghiệp. Một ngày ngươi chưa đạihôn, cũng không vào triều, không thành Vương gia được. Ở nơi nào nói đến Vương Phi?” Vân Thiển Nguyệt cười hỏi.
“Vậy trước tiên làm thế tử phi!” Dung Cảnh nói.
“Ngươi thật nhanh miệng!” Vân ThiểnNguyệt cười nhạt, mắng hắn một câu, “Nếu ngươi không có chuyện gì thìđứng sang một bên, ngươi ở bên cạnh ta nhìn, ta thêu không tốt.”
“Nàng coi như ta không tồn tại!” Dung Cảnh ngồi bất động.
“Ngươi là một người sống, tại sao ta cóthể xem ngươi không tồn tại?” Vân Thiển Nguyệt ngắt lời Dung Cảnh mộtchút, đuổi hắn, “Nếu đêm thất tịch còn muốn đeo túi thơm? Ngươi mau mautránh xa một chút.”
“Được rồi!” thân thể Dung Cảnh chuyển đi một chút.
Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn di chuyển cỡbàn tay, trừng mắt liếc hắn một cái, cũng lười phí nước miếng nữa, liềncúi đầu bắt đầu thêu, xâu kim luồn chỉ, mặc dù lần đầu tiên thêu đồ,nhưng nàng luôn giữ vững nguyên tắc nếu không làm thì thôi, đã làm thìphải làm tốt. Tâm trạng rất nhanh ổn định, thêu cực kỳ nghiêm túc.
Dung Cảnh nghiêng đầu nhìn Vân Thiển Nguyệt, ánh mắt ôn nhu dần dần lắng đọng.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng Vân Thiển Nguyệt thêu thùa thỉnh thoảng cọ vào vải gấm nguyệt nha.
Sau nửa canh giờ, Thanh Thường bước chân nhẹ tới cửa, không nhẹ gọi như bình thường, lặng lẽ nhìn vào phòng.
Dung Cảnh nâng mắt nhìn về phía cửa,Thanh Thường nhìn Vân Thiển Nguyệt đang cúi đầu nghiêm túc thêu túithơm, vẫy tay với Dung Cảnh. Dung Cảnh nhíu mày, cũng nghiêng đầu nhìnVân Thiển Nguyệt một cái, chậm rãi đứng lên, bước ra khỏi cửa phòng.
Dung Cảnh vừa ra khỏi cửa phòng, Thanh Thường nghiêng thân thể, truyền âm mật cho Dung Cảnh: “Thế tử, Thất hoàng tử tới!”
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai