Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
Edit: YueBeta: Leticia
Nàng không nghĩ tới hôm nay Dung Cảnh mang nàng tới đây là để cầu Phổ Thiện đại sư giúp nàng khôi phục trí nhớ, cũng không nghĩ đến trí nhớcủa mình bị mất là do mẹ nàng trước khi chết truyền Phượng Hoàng kiếpcho nàng. Hai việc này tới quá mức đột ngột. Nhưng mặc dù đột ngột,trong nháy mắt nàng cũng có thể nắm bắt được ý nghĩ trong lòng mình.
Giải khai Phượng Hoàng kiếp, khôi phục trí nhớ, nàng không muốn. Ít nhất bây giờ nàng không muốn.
“Tiểu nha đầu, ngươi vì sao lại làm thế?” Phổ Thiện đại sư không hiểu nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Không tin lão nạp có thể trợ giúp ngươi giảikhai?”
“Không phải” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu.
“Vậy là vì sao? Ngươi phải biết rằng, Phượng Hoàng kiếp chỉ có VôThượng chân kinh của Thiếu Lâm Tự mới có thể phá giải. Hôm nay dõi mắtkhắp thiên hạ, chỉ duy nhất lão nạp mới có Vô Thượng chân kinh. Mà viênthuốc trong tay của ta đây là Kiếp Ấn đan, trong thiên hạ cũng chỉ códuy nhất một viên. Nếu không phải vì tiểu oa nhi ngươi, Cảnh thế tử cũng không phải cầu người, hôm nay hắn có thể vòng vèo hấp dẫn lão nạp mắccâu đánh cờ giúp ngươi giải trừ Kiếp Ấn. Bỏ qua cơ hội này, về sau nếumuốn giải khai phong ấn này, lão nạp sẽ không dễ dàng đáp ứng đâu. Đểgiải khai phong ấn này ít nhất cũng hao tổn một nửa công lực của lão nạp đấy.” Phổ Thiện đại sư nói.
“Vậy thì không giải cũng được. Đại sư tu luyện công lực cũng không dễ dàng.” Vân Thiển Nguyệt tỏ thái độ kiên quyết.
“Cảnh thế tử, xem ra ngươi lãng phí một phen khổ tâm rồi” Phổ Thiện nhìn về phía Dung Cảnh, cười nói.
“Nếu đã thế, vậy thì không giải. Đại sư cất thuốc lại đi. Thời điểmnàng nguyện ý giải khai thì lại giải khai.” Dung Cảnh chậm rãi đứng lên, cười một tiếng với Phổ Thiện, đi về hướng Vân Thiển Nguyệt.
“Cũng được! Hôm nay lão hòa thượng ta coi như là buôn bán lời rồi,được uống rượu, ăn cá. Tiểu nha đầu, nếu ngươi muốn đổi ý thì tốt nhấtnên tìm cho lão nạp lý do để lão nạp động tâm. Nếu không ta sẽ khônggiải trừ cho ngươi” Phổ Thiện đại sư cũng đứng lên, thu thuốc vào trongngực.
“Vâng” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng. Không nói thêm gì nữa, xoay người đi thẳng về phía trước.
Dung Cảnh nhẹ nhàng thi lễ cáo từ với Phổ Thiện đại sư, cũng không nói nữa, đuổi theo Vân Thiển Nguyệt.
Hai người một trước một sau, ra khỏi Hương Tuyền Sơn, đi xuống chânnúi. Không thi triển khinh công, thân ảnh của hai người kéo thành mộtđường.
Phổ Thiện đại sư đưa mắt nhìn thân ảnh hai người đi xa mới thu hồitầm mắt, nói với người phía sau lưng: “Thất hoàng tử, ngươi cũng thấy.Ngươi tới cầu lão nạp, Cảnh thế tử cũng cầu lão nạp, đáng tiếc tiểu nhađầu lại không đồng ý giải trừ Phượng Hoàng kiếp. Đây cũng không phải làlão nạp từ chối lời cầu của hai người các ngài.”
Phổ Thiện đại sư vừa dứt lời, thân ảnh của Dạ Thiên Dật phía sau núitừ từ xuất hiện, ánh mắt nhìn hướng Dung Cảnh cùng Vân Thiển Nguyệt vừarời khỏi, môi mỏng nhếch lên, cũng không nói lời nào.
Phổ Thiện nhìn Dạ Thiên Dật, lắc đầu, khom người nhặt lên hai vò rượu không, đi về phía Tàng Kinh các.
“Bản thân ta lại không biết mới chỉ hai tháng mà thôi, nàng liền đốivới Dung Cảnh như thế. Vì hắn mà không nguyện ý giải trừ Phượng Hoàngkiếp khôi phục trí nhớ sao? Đó là mười năm quá khứ đấy, trong lòng nàngxem ta là gì?” Dạ Thiên Dật thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn dấu vết nướngcá trên mặt đất, dung nhan tuấn dật dưới ngọn đèn thấp thoáng ở Linh Đài tự chợt ẩn chợt hiện.
Phổ Thiện đại sư quay đầu lại nhìn Dạ Thiên Dật một cái, lại nhìn thoáng qua bầu trời. Thở dài một tiếng, ý trời a.
Dưới Hương Tuyền sơn, Huyền Ca đã vội vàng đánh xe ngựa chờ ở nơi đó.
Vân Thiển Nguyệt không quay đầu lại, đẩy rèm ra, đi vào trong xe.Dung Cảnh cũng theo nàng lên xe. Hai người ai cũng không mở miệng.
Huyền Ca có chút không giải thích được, nhìn sắc mặt của Thiển Nguyệt tiểu thư và thế tử không giống như là cãi nhau, nhưng lại quá mức antĩnh, cũng cảm thấy có cái gì không đúng. Hắn cũng biết bây giờ khôngphải là thời điểm hỏi thăm, lập tức vung roi ngựa lên, đánh xe rời Hương Tuyền Sơn.
Vừa mới lên xe, Vân Thiển Nguyệt liền kéo đệm qua, nghiêng người một cái, nằm ở bên trong buồng xe nhắm mắt lại ngủ.
Dung Cảnh dựa vào vách tường xe ngồi xuống, nhìn Vân Thiển Nguyệt,đưa tay lấy chăn ra đắp cho nàng, chính mình cũng không nằm xuống, chỉlà ngồi đó nhắm mắt lại. Hắn đã chuẩn bị tốt hết thảy để cho nàng nhớlại tất cả, hắn có thể tinh tường cảm nhận được mỗi lần gặp được sự tình gì mà mình không có trí nhớ thì nàng rất ảo nảo, hắn biết nàng ngoàimặt thì vân đạm phong khinh nói cứ thuận theo tự nhiên, nhưng sâu trongđáy lòng lại rất muốn khôi phục trí nhớ để không cảm thấy bị động nữa.Hắn nghĩ tới rất nhiều việc, bao gồm cả việc nàng khôi phục trí nhớ sẽnhớ lại tất cả những vướng mắc với Dạ Thiên Dật, nàng có còn dứt khoáttuyệt tình với Dạ Thiên Dật như lúc này, đối với hắn tâm định như mộthay không. Nhưng chung quy hắn lại không nghĩ tới nàng sẽ không đồng ýgiải khai Phượng Hoàng kiếp.
Trên thế giới này nếu có một người làm hắn vĩnh viễn không dự đoán được thì người đó chính là nàng.
Nàng vẫn làm mọi việc ngoài dự tính của hắn.
Thời điểm hắn cho rằng cuộc đời này đã vô vọng rồi, không nghĩ nànglại chữa khỏi hàn độc cho hắn. Hắn cho là Dạ Thiên Dật dùng lá dươngtruyền thư thì nàng sẽ nhận lời nhưng nàng lại kéo hắn lại, hắn cho rằng hôm nay ở Đông Sơn, sau khi nàng nhìn thấy Dạ Thiên Dật thì sẽ đối xửvô cùng tốt với hắn, nhưng không phải vậy, nàng rất tuyệt tình. Hắn cholà hôm nay nàng tiếp nhận sắp xếp của hắn để khôi phục lại trí nhớ,nhưng hết thảy đều không giống như suy nghĩ trong lòng của hắn.
Những sự việc này ngoài dự liệu trong lòng hắn, lại càng làm cho hắn vui sướng đến cực điểm.
Dung Cảnh bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười, từ bên trong tiếng cười lộ ra sự vui sướng.
“Ngươi cười cái gì?” Vân Thiển Nguyệt mơ mơ màng màng muốn ngủ, bị tiếng cười của Dung Cảnh đánh thức.
“Vì sao không muốn khôi phục trí nhớ?” Dung Cảnh thu ý cười, nhẹ giọng hỏi.
“Tuân theo tâm nguyện của mẹ ta. Nàng truyền Phượng Hoàng kiếp chota, nhất định là có đạo lý của nàng. Ta giải trừ Phượng Hoàng kiếp,chẳng phải là phá hỏng một phen tâm ý của nàng, nàng ở trên trời có linh thiêng nhất định cảm thấy mất hứng.” giọng nói củaVân Thiển Nguyệt mơmơ màng màng chứa mấy phần không thèm đếm xỉa tới.
Dung Cảnh cười nhẹ, bỗng nhiên cúi người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mơ hồ của Vân Thiển Nguyệt, “Nàng xác định?”
“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng.
“Ta nghĩ nàng là bởi vì ta.” Dung Cảnh nhẹ giọng nói.
Lông mi dài của Vân Thiển Nguyệt run rẩy một chút, “Không biết xấu hổ. Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?”
Dung Cảnh cúi đầu hôn lên hàng lông mi của Vân Thiển Nguyệt, cườinói: “Con mắt của nàng đã bán đứng nàng rồi, nàng đang nói dối.”
“Dung công tử, ngươi còn biết được thuật đọc tâm a! Ngày mai treobiển hành nghề xem bói được rồi. Sẽ có vô số mỹ nhân tìm ngươi xem bói,cho dù không làm Cảnh thế tử của Vinh Vương phủ, với hai bàn tay trắng,ngươi có bản lãnh này cũng không cần lo cái ăn cái mặc rồi.” Vân ThiểnNguyệt mở mắt ra, kéo dài giọng nói.
“Ừ, nàng nói rất đúng . Cho dù hai bàn tay trắng, ta cũng có thể nuôi sống hai người chúng ta.” Dung Cảnh cười nhẹ.
Vân Thiển Nguyệt bị hơi thở quá gần của hắn chọc cho ngủ không ngon, đưa tay đẩy hắn, “Tránh ra một chút, ta rất buồn ngủ.”
Dung Cảnh thuận thế nằm xuống “Ta cũng vậy, rất buồn ngủ!”
“Vậy ngươi ngủ đi” Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu nhìn Dung Cảnh mộtcái, thấy ánh mắt sáng ngời của hắn, nàng hừ một tiếng, chưa từng thấyngười buồn ngủ còn có tinh thần như vậy.
“Nhưng ta không ngủ được.” Dung Cảnh nói.
“Ngủ không được thì đừng quấy rầy ta.” Vân Thiển Nguyệt cảnh cáo. Người này rõ ràng là vui vẻ quá độ mà.
“Ừ!” Dung Cảnh nghe lời đáp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt thật sự rất mệt, hôm nay hành hạ một ngày, dưới sựkích thích luân phiên như vậy thì thần kinh có chút chịu không nổi,trong chốc lát liền ngủ say.
Dung Cảnh nhìn lên nóc xe, nghĩ tới hắn rốt cục cũng đã đi vào đượctrong lòng của nàng rồi! Một bước này hắn đi mất mười năm. Trời caochiếu cố hắn! Dạ Thiên Dật, ngươi rốt cuộc là may mắn hơn ta, hay làkhông may mắn như ta? Mười năm ta cũng có thể đợi đến lúc nàng thích ta, tất nhiên không sợ nàng khôi phục trí nhớ.
Một lúc lâu sau, xe ngựa một đường không trở ngại đi vào thành.
Đi tới ngã ba hướng Vinh Vương phủ cùng Vân Vương phủ, Huyền Ca thấpgiọng hỏi thăm, “Thế tử, đưa Thiển Nguyệt tiểu thư về Vân Vương phủ haylà Vinh Vương phủ?”
“Đưa nàng trở về Vân Vương phủ!” Dung Cảnh phân phó.
Huyền Ca không nói thêm gì nữa, đánh ngựa theo đường đi về hướng Vân Vương phủ!
Lúc này là canh năm, trên đường cái tiếng người cực ít. Xe ngựa một đường thông thuận, rất nhanh liền đi tới Vân Vương phủ.
Xe ngựa vừa dừng lại, thì vang lên giọng nói của Vân Mạnh đang ở phía ngoài, “Rốt cuộc Cảnh thế tử và Thiển Nguyệt tiểu thư đã trở lại rồi!”
“Nô tài rốt cục đã đợi được Cảnh thế tử cùng Thiển Nguyệt tiểu thư về rồi, có thể trở về cung hồi báo được rồi,” sau đó liền nghe thấy giọng của Văn Lai từ bên ngoài truyền đến.
Nghe được giọng của Vân Mạnh, Vân Thiển Nguyệt vẫn nhắm mắt ngủ saynhư cũ, nhưng nghe thấy Văn Lai nói, trong nháy mắt nàng đã tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn về phía Dung Cảnh. Văn Lai là đại tổng quản bên cạnh lãohoàng đế, không biết hôm nay chờ ở chỗ này làm gì?
Dung Cảnh ôn hòa nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, ngồi dậy, đưa tay đẩy rèm ra.
“Nô tài bái kiến Cảnh thế tử, bái kiến Thiển Nguyệt tiểu thư! Nô tàiphụng mệnh Hoàng thượng đến đây truyền chỉ cho hai ngài” Văn Lai thấyDung Cảnh lộ diện, vội vàng tiến lên một bước, hướng về phía xe ngựakhom người một cái.
“Ừ!” Dung Cảnh nhìn Văn Lai, nhàn nhạt đáp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt đang nằm cũng ngồi dậy, nhìn Văn Lai, nghĩ tới lãohoàng đế truyền ý chỉ gì chứ, dù thế nào hắn cũng sẽ không đáp ứng tứhôn cho nàng và Dung Cảnh. Cái xác suất này cơ hồ bằng không, nàng mớikhông tin lão hoàng đế lại có hảo tâm này.
“Hoàng thượng truyền chỉ, Cảnh thế tử tài hoa hơn người, cũng đã gầnđến tuổi cập quan, hiện nay Thiên Thánh cần dùng người tài, Cảnh thế tửdù chưa thừa kế tước vị Vinh Vương, nhưng đại tài thiên hạ đều biết, nên đặc biệt phá lệ, từ ngày mai bắt đầu vào triều, tạm thời giữ chức Tảthừa tướng, hiệp trợ Phượng Thừa tướng và phụ tá Hoàng thượng xử lýtriều chính. Khâm thử.” Văn Lai từ trong tay áo lấy ra thánh chỉ, đứngthẳng người lên tuyên đọc.
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, lão hoàng đế muốn Dung Cảnh vào triều trước thời hạn sao? Trước đó không lâu nàng có nghe phụ vương nhắc tới, nóingười thừa kế của Tứ đại Vương phủ sau khi thành thân mới có thể kếnhiệm tước vị Vương gia vào triều tham gia chính sự. Dạ Khinh Nhiễm xuất ngoại du ngoạn bảy năm, cũng vì chưa thành thân nên không được kế tụcvương vị, nên phải đi Tây Sơn quản việc quân cơ đại doanh mà thôi, cũngkhông được coi là tham gia chính sự. Mà lần này lão hoàng đế lại muốnDung Cảnh không lấy thân phận Vinh Vương tham chính. Hơn nữa còn tạmthời giữ chức Tả thừa tướng, vị trí này chính là vị trí Thừa tướng tương lai. Hôm qua lão hoàng đế tức giận phất tay áo mà đi, hôm nay lạixuống một đạo thánh chỉ như vậy, vì sao chứ? Nàng nhìn về phía DungCảnh.
Dung Cảnh mặt không đổi sắc, thậm chí ngay cả một chút kinh ngạc hoặc là giật mình cũng không có, lúc Văn Lai đọc thánh chỉ chậm rãi thòngười ra xuống xe, khẽ khom người, nhàn nhạt nói: “Dung Cảnh tiếp chỉ,Ngô hoàng vạn tuế!”
“Chúc mừng Cảnh thế tử!” Văn Lai cầm trong tay thánh chỉ bằng hai tay, đưa cho Dung Cảnh.
Dung Cảnh đứng bất động, Huyền Ca lập tức tiến lên đưa tay nhận lấy.
Đoán chừng là Văn Lai cũng biết Dung Cảnh không để cho người khác tới gần hắn quá ba thước, cho nên cũng không giận, đưa thánh chỉ cho HuyềnCa. Lại từ trong tay áo rút ra một đạo thánh chỉ khác, nhìn về phía VânThiển Nguyệt, “Thiển Nguyệt tiểu thư tiếp chỉ!”
Vân Thiển Nguyệt ngồi trên xe bất động, nàng nghĩ tới Hoàng thượng để cho Dung Cảnh vào triều sớm, giờ lại an bài cái gì cho nàng đây? Nàngnhìn Văn Lai.
Văn Lai thấy nàng không quỳ lạy cũng không có bất kỳ tức giận gì, mởthánh chỉ tuyên đọc, “Hoàng thượng có chỉ, đích nữ Vân Thiển Nguyệt củaVân Vương phủ thật sự là quần là áo lụa, không chịu quản giáo, phẩm hạnh khiếm khuyết, trẫm rất lo lắng, Vân Vương phủ là Vương tộc trăm năm,Thiên Thánh quốc mẫu đều xuất thân từ đây, được vạn dân thiên hạ catụng, không thể bởi vì một nữ tử mà hủy đi thanh danh trăm năm của VânVương phủ. Lịch đại Hoàng hậu trên trời có linh thiêng cũng khó mà antâm. Kể từ hôm nay vào cung do trẫm mang theo bên người tự mình quảngiáo nhằm an ủi để Trinh Tịnh Hoàng hậu và cả lịch đại Hoàng hậu củaThiên Thánh an tâm. Khâm thử”
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, lão hoàng đế muốn để nàng ở bên người tự mình quản giáo? Có ý gì? Nàng nhìn về phía Dung Cảnh.
Ánh mắt của Dung Cảnh lóe lên, cũng không nói gì.
Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, không tiếp chỉ chính là kháng chỉ, đoánchừng lão hoàng đế sẽ lập tức lấy lý do này để thu thập nàng. Tiếp chỉthì chẳng phải là mỗi ngày đều phải gặp lão hoàng đế sao? Trong lòngnàng có chút nặng nề, làm sao cũng không ngờ tới lão hoàng đế sẽ rachiêu này, đặt nàng ở bên cạnh mình là muốn làm cái gì?
“Thiển Nguyệt tiểu thư?” Văn Lai thấy Vân Thiển Nguyệt không nói lời nào, cũng không có động tác gì, lên tiếng nhắc nhở.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thánh chỉ, nghĩ tới tiếp hay là không tiếp! Tiếp thì như thế nào? Không tiếp thì như thế nào?
“Hoàng thượng ngay cả công chúa cũng chưa từng tự mình dạy dỗ đâu,coi như nàng là người duy nhất trong thiên hạ. Nàng nên lấy đó làm vinhhạnh.” Dung Cảnh ấm giọng nói.
“Vân Thiển Nguyệt tiếp chỉ, Ngô hoàng vạn tuế!” Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên cười một tiếng, nhẹ nhàng nhảy xuống xe, đi tới trước mặt VănLai, đưa tay lấy thánh chỉ, nở nụ cười xán lạn với hắn, nói: “Văn côngcông cực khổ rồi”
“Chúc mừng Thiển Nguyệt tiểu thư!” Văn Lai lộ ra hai cái răng cửa,đưa thánh chỉ cho Vân Thiển Nguyệt, trên gương mặt thanh tú treo lên baphần nụ cười, “Sau này ngài được Hoàng thượng mang theo dạy dỗ bênngười, nô tài cũng có thể mỗi ngày thấy ngài. Thiển Nguyệt tiểu thưkhông cần khách khí với nô tài!”
“Cũng đúng! Vậy sau này ta sẽ còn tiếp xúc với ngươi nhiều. Vẫn cònnhiều thời gian!” Vân Thiển Nguyệt vỗ nhẹ lên bả vai của Văn Lai. Trênmặt mặc dù cười, nhưng trong lòng lại cười lạnh, mặc kệ lão hoàng đếđánh chủ ý gì. Binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn. Hắn còn có thểnuôi dạy nàng thành kẻ tàn phế hay sao? Lại nói hiện nay nàng cũng không phải là kẻ tay trói gà không chặt. Nàng muốn nhìn xem hắn muốn làm cáigì!
Thân thể của Văn Lai chùng xuống, đau khổ nói: “Thiển Nguyệt tiểuthư, ngài có võ công tốt, võ công của nô tài không bằng ngài, không chịu nổi cái vỗ này của ngài”
“Đây là thể hiện một chút tình cảm” Vân Thiển Nguyệt rút tay về, nhìn gương mặt khổ sở của Văn Lai, sắc mặt mang thêm mấy phần cười thật.Nghiêng đầu nhướn mày với Dung Cảnh, “Đây không phải là chuyện tốt sao?Chắc là Hoàng thượng dượng đồng ý hôn sự của ta và ngươi rồi nên mớimang ta theo bên người để tự mình dạy dỗ, đến lúc đó còn ai dám nói takhông xứng với ngươi?”
“Ừ! Cho nên nàng đi theo bên cạnh Hoàng thượng phải học tập cho thậttốt. Không nên cô phụ một phen khổ tâm của Hoàng thượng.” Dung Cảnh cười gật đầu.
“Ừ” Vân Thiển Nguyệt gật đầu. Nghĩ tới lão hoàng đế này càng ngàycàng thú vị rồi. Đương nhiên nàng muốn học tập thật tốt. Nàng nhìn lướtqua một mảnh người đông nghịt quỳ lạy trước cửa lớn, ở cổ đại một ngườitiếp chỉ cả nhà phải quỳ lạy. Vân Vương gia dẫn đầu, các phòng các việndi nương tiểu thiếp thứ nữ cùng bàng chi của Vân Vương phủ, ngoại trừVân lão Vương gia và Vân Mộ Hàn, lúc này ở ngoài cửa lớn mọi người quỳrất chỉnh tề. Vân Hương Hà quỳ gối, đứng đầu đám thứ nữ, đang ghen tỵnhìn nàng, ánh mắt nàng đảo qua không ngừng lại, nhìn về phía Vân Vươnggia, phát hiện sắc mặt Vân Vương gia trắng bệch, tựa hồ bị sấm sét đánhtrúng, ước chừng là trước đó không biết nội dung của thánh chỉ. Nàngnhìn thấy hắn, phát hiện chỉ từ hôm qua đến hôm nay thoáng chốc hắn đãgià đi vài tuổi. Nghĩ đến hôm qua nàng và Dung Cảnh xin chỉ tứ hôn,chuyện này đối với hắn là một đả kích quá lớn, nàng bỏ qua không nhìnnữa, quay về phía Vân Mạnh hỏi, “Ông nội ta đâu?”
“Mấy ngày nay thân thể của lão Vương gia vẫn không tốt, đang dưỡng bệnh trong viện!” Vân Mạnh cũng có một bộ dáng kinh hãi.
“Ừ, ta vào xem ông nội một chút” Vân Thiển Nguyệt cầm thánh chỉ hướng bên trong phủ đi vào, đi hai bước quay đầu lại hỏi Dung Cảnh, “Ngươi có muốn đi thăm ông nội của ta không?”
“Nếu thân thể của Vân gia gia không tốt, tự nhiên ta nên vào xem một chút!” Dung cảnh gật đầu, nhấc chân đi vào trong phủ.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, xin ngài dừng bước, nô tài còn có khẩu dụ của Hoàng thượng chưa truyền.” Văn Lai gọi Vân Thiển Nguyệt lại.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, nhướn mày, “Còn có khẩu dụ?”
“Vâng! Hoàng thượng phân phó ngài nhận được thánh chỉ rồi thì lập tức thu thập hành lý vào cung. Hoàng thượng đã phân phó người bẩm báo vớiHoàng hậu nương nương chuẩn bị gian phòng ở Vinh Hoa cung cho ngài. Kểtừ hôm nay ngài sẽ phải ở lại trong cung.” Văn Lai cung kính nói, “Chonên ngài đi thăm lão Vương gia, nô tài có thể chờ trong chốc lát, nhưngngài tốt nhất không nên trì hoãn quá lâu!”
“Ta vào ở Vinh Hoa cung của cô cô?” Vân Thiển Nguyệt khẽ động tâm tư, nhướn mày.
“Vâng! Hoàng thượng nói ban ngày sẽ mang ngài ở bên cạnh để dạy bảo,buổi tối do Hoàng hậu nương nương dạy ngài!” Văn Lai gật đầu.
Đây là giam nàng ở trong cung rồi? Vân Thiển Nguyệt híp mắt lại mộtchút, gật gật đầu, “Tốt, ta biết rồi, ngươi chờ một lát, ta đi vấn anông nội một chút, rồi sẽ theo ngươi vào cung!”
“Dạ!” Văn Lai cung kính lên tiếng, không nói gì nữa .
“Mạnh thúc, ngươi đi Thiển Nguyệt các phân phó một tiếng, bảo bọn họthu thập đồ của ta thỏa đáng. Một lát nữa ta từ nơi của ông nội đi rathì trực tiếp cùng Văn công công tiến cung!” Vân Thiển Nguyệt xoay người tiếp tục đi vào trong phủ, phân phó Vân Mạnh.
“Dạ! Lão nô đi làm ngay.”Vân Mạnh lập tức lên tiếng, đi lướt qua Vân Thiển Nguyệt chạy về hướng Thiển Nguyệt Các.
Dung Cảnh đi theo sau lưng Vân Thiển Nguyệt.
Thân ảnh của hai người rất nhanh đã vượt qua tiền viện.
“Ngươi nói lão hoàng đế có ý gì?” Vân Thiển Nguyệt quay đầu lại hỏiDung Cảnh. Không đáp ứng tứ hôn cho nàng và Dung Cảnh, hôm nay hết lầnnày tới lần khác lại an bài hai người các nàng như vậy. Một đặt ở bêncạnh Phượng Thừa tướng tham chính, một đặt ở bên cạnh mình trông coi.Như vậy nàng cảm thấy lão hoàng đế giống như là đang dùng thủ đoạn táchhai người các nàng ra để đánh bại từng người một. Vinh Hoa cung là chỗ ở của Hoàng hậu, nữ nhân tầm thường tự nhiên sẽ không được vào. Mà naylão hoàng đế lại lấy danh nghĩa để cô cô quản giáo nàng bắt nàng vào ở,khiến nàng cảm thấy lão hoàng đế lại có dự mưu gì rồi.
Dù sao Vinh Hoa cung ở trong mắt nàng cũng không phải là một nơi tốt đẹp gì.
“Có ý gì không quan trọng. Quan trọng là … nàng luôn luôn phải nghĩtới ta.” Ở đáy mắt của Dung Cảnh có cái gì chợt lóe lên rồi biến mất, ấm giọng nói.
“Nghĩ đến ngươi còn có thể đem làm cơm ăn sao?” Vân Thiển Nguyệt quát một tiếng, quay lại đầu không nhìn hắn.
“Có thể!” Dung Cảnh nói.
“Ta muốn ở hoàng cung nhưng mỗi ngày vẫn có thể được ăn cá nướng PhùDung. Ngươi có thể làm được không? Làm được ta liền nghĩ đến ngươi.” Vân Thiển Nguyệt thấy trước mắt có một cục đá, dùng chân đá nó đi. Cổ châncủa nàng rất có kỹ thuật, cục đá theo động tác đá của nàng nhảy lênnhiều cái rồi rơi xuống mặt đất phát ra tiếng vang leng keng.
“Nếu mỗi ngày nàng đều nghĩ tới ta, thì ta có thể làm” Dung Cảnh nói.
“Tốt! Ta đây quyết định ngày ngày đều nghĩ tới ngươi!” Vân ThiểnNguyệt dừng bước, quay đầu lại nhìn Dung Cảnh, duỗi ngón tay ra, “Ngoéotay!”
Dung Cảnh cười khẽ, cũng duỗi ngón tay, ôn nhu nói: “Tốt, ngoéo tay!”
Ngón tay của hai người móc cùng nhau, móc lại chặt chẽ, cảm giác đầungón tay đụng chạm tựa hồ truyền đến tim, khiến cho tim hai người đềurun lên. Động tác này giống như là một ước định, hoặc như là tâm ý tương liên. Vô luận phía trước có mưa gió gì, hai người sẽ cùng nhau đươngđầu.
Khóe miệng Vân Thiển Nguyệt cong lên, cảnh cáo nói: “Không cho phép chọc hoa đào.”
“Nàng cũng vậy.” Dung Cảnh cười yếu ớt.
Vân Thiển Nguyệt lườm hắn một cái xem thường, trong cung toàn là nữ,nam nhân duy nhất chính là lão hoàng đế, chỉ có một đám hoàng tử nhỏtuổi, các hoàng tử trưởng thành đã xuất cung lập phủ rồi, nàng chạy điđâu mà chọc hoa đào? Rút ngón tay về, kéo dài giọng, “Dung công tử quálo lắng, hoàng cung không có rừng hoa đào, tiểu nữ tử cho dù muốn chọccũng chọc không đến.”
“Vậy cũng chưa chắc, nàng vẫn nên nghe lời mới tốt. Nàng không đichọc hoa đào, nhưng có lẽ hoa đào sẽ tới tìm nàng.” Dung Cảnh cũng rúttay về.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời, trời xanh không mây, giống nhưhôm qua vậy, ngay cả đám mây nhỏ cũng không có, nàng không nói thêm gìnữa, tiếp tục đi về phía trước.
Dung Cảnh nhẹ nhàng chậm chạp ưu nhã đi theo sát phía sau nàng, ở chỗ Vân Thiển Nguyệt không nhìn thấy, ánh mắt tối tăm mà lạnh lùng, trầmlặng mà yên tĩnh.
Hai người không nói gì nữa, một trước một sau đi vào viện của Vân lão Vương gia.
Ngọc Trạc đã sớm chờ ở cửa ra vào, thấy hai người đi tới lập tức cúingười hành lễ, “Nô tỳ vấn an Cảnh thế tử và Thiển Nguyệt tiểu thư. LãoVương gia phân phó, Cảnh thế tử tới thì có thể trực tiếp đi vào. ThiểnNguyệt tiểu thư thì không cần phải vào, lão Vương gia không muốn gặpngài.”
Vân Thiển Nguyệt sửng sốt, nhìn về phía chủ phòng, không nhìn thấy bóng người, nàng cau mày, “Tại sao không muốn gặp ta?”
Ngọc Trạc không nói, tựa hồ không tiện mở miệng.
“Lão già họm hẹm! Không muốn gặp, ta cũng cứ vào.” Vân Thiển Nguyệt nhấc chân lên định đi vào trong.
Ngọc Trạc lập tức ngăn cản nàng, “Thiển Nguyệt tiểu thư, lão Vươnggia không có ở trong phòng, hiện tại đang thưởng trà trong đình ở hậuviện. Nói không muốn gặp ngài, nếu ngài cường ngạnh xông vào, nô tỳ sẽbị lão Vương gia phạt đánh loạn côn rồi đuổi ra khỏi phủ. Nếu nô tỳ đểcho ngài đi vào, bát cơm sẽ không còn rồi!”
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, có chút tức giận, “Ta chọc giận hắn lúc nào chứ?”
Ngọc Trạc nhìn thoáng qua về hướng hậu viện, do dự một chút, đến gầnVân Thiển Nguyệt một bước, đến gần sát nàng, ở bên tai thấp giọng nói:“Lão Vương gia nói ngài quá uất ức rồi, thích Thái tử điện hạ mười nămcũng không thành, tại đại hội Võ trạng nguyên thỉnh chỉ muốn gả cho Dung phong cũng không thành, hôm qua cầu Chức Nữ lại xin tứ hôn để gả choCảnh thế tử cũng không thành công, nói ngài giằng co một thời gian dàinhư vậy còn không gả mình ra ngoài được, quả thực là ném cái mặt mo củangài ý rồi. Lão Vương gia nói mình không có người cháu gái không gả rađược như ngài. Ngài lúc nào gả chính mình ra ngoài được, thì lúc đó lạiđến.”
“Dựa vào!Không gả được liền trách ta à!” Vân Thiển Nguyệt trợn mắt. Lão già họm hẹm này cố ý chế nhạo nàng đây mà.
“Chính xác là lão Vương gia đã nói như vậy đấy ạ!” Giọng nói của Ngọc Trạc cực thấp.
“Vậy tại sao hắn có thể đi vào?” Vân Thiển Nguyệt có chút nóng giận,nàng trở về liền chủ động đến gặp lão đầu tử này cũng không phải là đểtìm chế nhạo đâu.
“Lão Vương gia nói ngài là một tiểu phế vật, Cảnh thế tử lại nguyện ý cưới ngài, dũng khí này thật sự cần phải khen ngợi. Nên mời Cảnh thế tử đi vào uống trà. Còn chuẩn bị tiệc rượu, chuẩn bị khao Cảnh thế tử mộtphen. . . . . .” Ngọc Trạc liếc Dung Cảnh, thấp giọng nói.
Vân Thiển Nguyệt nghẹn một hơi, suýt không thở được. Cái lý luận chết tiệt gì thế này.
Dung Cảnh nở nụ cười nhẹ.
“Ngươi cứ đắc ý đi. Nhớ mỗi ngày phải có cá nướng Phù Dung, không thì ngươi không xong với ta đâu.” Vân Thiển Nguyệt tức giận nói với Dungrồi xoay người rời đi. Lão già họm hẹm không muốn gặp nàng thì thôi.Nàng cũng không muốn gặp hắn đây! Nàng hoài nghi, lão đầu tử này là ôngnội ruột của nàng sao? Sao mà nửa điểm bộ dạng của ông nội cũng khôngcó? Hắn giống như là ông nội của Dung Cảnh hơn.
“Được!” Dung Cảnh cười đáp một tiếng, nói với Ngọc Trạc: “Phiền cô nương dẫn đường.”
“Cảnh thế tử khách khí. Mời ngài theo nô tỳ” Ngọc Trạc thấy Vân Thiển Nguyệt hầm hừ đi ra ngoài, xoay người cung kính dẫn đường cho DungCảnh.
Dung Cảnh đi theo phía sau Ngọc Trạc, cước bộ nhẹ nhàng chậm chạp đi về phía hậu viện.
Vân Thiển Nguyệt đi được một đoạn chợt dừng bước, nghĩ tới lão giàhọm hẹm này để cho Dung Cảnh đi vào, cố ý ngăn cản nàng, rốt cuộc đangtính toán gì, nếu đàng hoàng không được thì lén lút vào không được sao?Vừa nghĩ như thế, nàng lập tức xoay người, còn chưa kịp nhấc chân, đãthấy Vân Mộ Hàn đang đi về phía nàng, nàng dừng lại, nhìn Vân Mộ Hàn.
Lần đầu tiên thấy người ca ca này là ở ngự hoa viên trong hoàng cung, Dạ Thiên Khuynh muốn bắt nàng hỏi tội nhốt vào thiên lao, từ đầu đếncuối hắn luôn mặc kệ. Chỉ khi Dạ Khinh Nhiễm hỏi, hắn thoải mái nói ramột câu nhưng lại lợi hại đến nỗi Dạ Thiên Khuynh á khẩu không trả lờiđược. Mà thời gian tiếp xúc lâu nhất chính là lúc hắn dạy nàng tiếp quản chưởng gia, khiến nàng hận đến nghiến răng ngứa lợi. Sau đó chính làthời điểm ở Hương Tuyền sơn tại Linh Đài tự hắn lôi kéo, bắt nàng phảiđi tìm Linh Ẩn thần côn bói một quẻ. Tiếp theo là lúc nàng cản ám khícho Dung Cảnh nên bị thương hắn nói năng sắc bén với Dung Cảnh, lại tỏra cực kỳ kháng cự, về sau cũng có mấy lần gặp gỡ nhưng chỉ vội vã lướtqua, không tiếp tục tiếp xúc….
Tổng thể mà nói, đối với người ca ca này, nàng thường xuyên có loạicảm giác quên mất sự tồn tại của hắn. Hắn xuất hiện ở trước mặt nàng,nàng nhìn thấy hắn mới nhớ tới sự tồn tại của hắn, nàng không nhìn thấy, liền quên mất sự hiện hữu của hắn. Sự tồn tại của hắn không được tínhlà cao. Nhưng cũng không phải là chân chính không cao, nàng phát hiệnmỗi lần nhìn thấy hắn, hắn đều có một phen biến hóa.
Hôm nay sắc mặt của hắn không tốt lắm, mặt mày ẩn chứa mấy phần ủdột, hắn nhìn rất sâu vào mắt nàng, sâu như một cái động không đáy.
Trong đầu nàng không tự chủ mà nghĩ đến Nam Lăng Duệ cùng với câyquạt. Nhớ tới hôm qua đi cưỡi ngựa, bởi vì Dung Linh Lan mà cuộc tỷ thícủa nàng và hắn không thành. Nàng muốn thăm dò bí mật của cây quạt kiacũng không được. Không biết trước đây chủ nhân của cây quạt là Nam LăngDuệ hay là Vân Mộ Hàn. Nếu chỉ thuộc về Nam Lăng Duệ thì….như vậy nõi rõ cái gì?
Vô luận là nói lên cái gì, nàng luôn luôn có một loại cảm giác, NamLăng Duệ và Vân Mộ Hàn đích thị là có chuyện gì liên lụy không rõ vớinhau.
Ánh mặt trời trước mắt bị chắn lại, Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu lên,thấy Vân Mộ Hàn đã đứng trước mặt nàng, cách nàng khoảng một bước, hắncao hơn nàng hẳn một cái đầu, đang cúi xuống nhìn nàng. Nàng đè nén suynghĩ trong lòng lại, sắc mặt không biểu lộ ra bất kỳ tâm tình gì, cườimột tiếng với hắn, gọi: “Ca ca!”
Thân thể của Vân Mộ Hàn bỗng nhiên run lên rất nhẹ.
Vân Thiển Nguyệt làm như không thấy, cau mày nói với Vân Mộ Hàn: “Sao lại có bộ dạng như thế này? Hôm qua ngủ không ngon hay là không ngủđược?”
Vân Mộ Hàn trầm mặc không nói.
“Hoàng thượng tuyên chỉ để cho ta lập tức vào cung, nếu ca ca khôngcó việc gì vậy ta tiến cung đây!” Vân Thiển Nguyệt vốn tính toán đi nhìn lén xem rốt cuộc lão đầu tử cùng Dung Cảnh là đang làm cái gì, bây giờthấy Vân Mộ Hàn ở chỗ này, tự nhiên nàng không có cách nào đi được nữa.Như vậy thực hiện ý định tiến cung luôn cũng được!
“Cũng đúng lúc ta muốn vào cung. Cùng ngươi đi chung vậy.” Vân Mộ Hàn bỗng nhiên xoay người, đi thẳng về phía trước.
Vân Thiển Nguyệt sửng sốt nhìn Vân Mộ Hàn. Hắn cũng không quay đầulại, đi thẳng về phía trước, nàng mím môi do dự rồi đuổi theo hắn.
Vân Mộ Hàn không mở miệng nữa, cũng không quay đầu lại, bước không nhanh, nhưng cũng không chậm. Thẳng hướng đại môn đi tới.
Vân Thiển Nguyệt đi theo phía sau hắn, nghĩ tới trò hay chỗ nào cũngcó. Mới vừa rồi nàng và Dung Cảnh một trước một sau đi vào, giờ này lạicùng Vân Mộ Hàn một trước một sau đi ra. Chỉ khác là suy nghĩ trong lòng lại khác biệt như ngày và đêm. Vân Mộ Hàn không nói, tự nhiên nàng cũng không nói.
Đi một đoạn đường, gặp Vân Vương gia đang đi tới, đi rất vội vã, nhìn thấy Vân Thiển Nguyệt ở chung một chỗ với Vân Mộ Hàn thì sửng sốt mộtchút, nói với Vân Thiển Nguyệt: “Thiển Nguyệt, ngươi ở chỗ ông nội saođã ra nhanh như vậy?”
“Lão già họm hẹm kia không muốn gặp ta.” Nhắc tới việc này Vân Thiển Nguyệt liền tức giận luôn.
Vân Vương gia sửng sốt, hỏi: “Vậy Cảnh thế tử đâu?”
“Bị lão đầu tử kia mời đi uống rượu, uống trà rồi” Vân Thiển Nguyệtcàng tức giận hơn. Dung Cảnh nhất định là cháu trai ruột của lão già họm hẹm.
“A!” Vân Vương gia gật đầu, nhìn Vân Thiển Nguyệt, há miệng muốn nóicái gì, nhưng lại thôi, khoát khoát tay với nàng, “Nếu ông nội đã khôngmuốn gặp ngươi vậy ngươi hãy mau tiến cung đi. Văn công công đang chờ ởcửa đó. Từ giờ Tý nửa đêm hắn đã tới đây. Vẫn chờ cho tới bây giờ!”
“Vâng!” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng.
“Hàn Nhi, ngươi muốn đi đâu?” Vân Vương gia nhìn về phía Vân Mộ Hàn.
“Con đưa muội muội tiến cung.” Vân Mộ Hàn nói.
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, không phải vừa nãy hắn nói có chuyện gìmuốn vào cung sao? Sao bây giờ lại thành đưa nàng tiến cung rồi?
“Cũng tốt! Vậy các ngươi mau đi đi!” Vân Vương gia gật đầu, không nói gì nữa, xoay người đi về hướng viện của lão Vương gia.
Vân Thiển Nguyệt thấy Vân Vương gia đi xa, nhìn Vân Mộ Hàn, Vân MộHàn không nhìn nàng, tiếp tục đi hướng cửa lớn. Nàng cũng không nóichuyện, đi theo phía sau hắn. Nghĩ tới Vân Mộ Hàn như thế chắc là cóviệc. Nếu hắn không nói, nàng cũng không hỏi, muốn nói, tự nhiên sẽ nói.
Hai người đi một mạch không ai nói chuyện, ra tới cửa.
Văn Lai chờ ở đại môn, thấy Vân Thiển Nguyệt nhanh như vậy đã trở lại thì có vài phần kinh ngạc, lại thấy Vân Mộ Hàn trực tiếp đi tới chỗ xengựa đón Vân Thiển Nguyệt thì ngẩn ra, “Vân thế tử cũng muốn tiến cungsao?”
“Ừ!” Vân Mộ Hàn đẩy màn che rồi lên xe, tích chữ như vàng nói.
Văn Lai nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng lơ đễnh, hắn cũng không nói nữa.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, lão nô đã mang đến quần áo mà đám người TháiLiên thu thập cho ngài. Đang để ở trong xe, vốn là Thái Liên cũng muốnđi theo vào cung để hầu hạ ngài, nhưng Văn công công nói thánh chỉ Hoàng thượng chỉ cho một mình ngài tiến cung. Huống chi lễ nghi trong cungrất phức tạp, Thái Liên cũng không biết gì, nếu không cẩn thận xảy rachuyện gì sẽ phải chịu tội.” Vân Mạnh đi tới thấp giọng nói với VânThiển Nguyệt. Dứt lời, dặn dò: “Ngài phải cẩn thận hành sự. Không đượcchọc giận Hoàng thượng nữa, hôm qua ngài đánh công chúa trước mặt Hoàngthượng, chuyện này quả thực quá nguy hiểm, nếu không phải có Cảnh thế tử ở đó, dĩ nhiên Hoàng thượng sẽ xử tội ngài, sau này ngài đừng làm nhưthế nữa.”
“Ừ, ta hiểu rồi!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Vân Mạnh không nói nữa, Vân Thiển Nguyệt đẩy màn che ra, lên xe.
Văn công công khoát tay chặn lại, cùng với một tiểu thái giám ngồi ở ngoài xe, xe ngựa rời khỏi Vân Vương phủ đi hướng hoàng cung.
Xe ngựa chuyên dụng của hoàng cung cực kỳ xa hoa, buồng xe rộng rãi,Vân Thiển Nguyệt và Vân Mộ Hàn mỗi người ngồi một bên của thùng xe. VânThiển Nguyệt chờ một lát cũng không thấy Vân Mộ Hàn mở miệng nói chuyện, liền nghiêng người chuẩn bị tiếp tục ngủ bù.
Vân Mộ Hàn nhìn Vân Thiển Nguyệt, ánh mắt thâm thúy như biển sâu, vẫn không nói gì.
“Là Văn công công phải không. Ngươi có phải đang về cung hay không?”Xe ngựa mới vừa đi không xa, ngoài xe bỗng nhiên truyền đến giọng nóiquen thuộc của Nam Lăng Duệ.
“Bẩm Duệ thái tử, nô tài đi đón Thiển Nguyệt tiểu thư tiến cung.” Ngoài xe Văn Lai lập tức đáp lời.
“Vậy thì thật là tốt, bổn thái tử cũng muốn tiến cung, thuận đường có thể cho ta đi nhờ được không?” Nam Lăng Duệ vừa nói chuyện vừa đi tớitrước xe, không đợi Văn Lai trả lời, đã đưa tay đẩy rèm ra, nhảy lên xe, hắn lên xe liền nhìn thấy Vân Mộ Hàn, cười một tiếng, “A, thì ra Vânthế tử cũng ở đây!”
“Ừ!” Vân Mộ Hàn thu hồi thần sắc trong mắt, nhàn nhạt gật đầu.
“Tiểu nha đầu, ngồi nhích qua bên kia một chút để ta có chỗ ngồi.”Nam Lăng Duệ ngồi cùng bên với Vân Thiển Nguyệt, đặt mông ngồi xuốngcạnh nàng, dùng cánh tay đụng vào người nàng, ngáp một cái nói: “Ta mộtđêm không ngủ, buồn ngủ chết đi được.”
Vân Thiển Nguyệt bị đẩy, thân thể nghiêng đi, mở mắt nhìn về phía Nam Lăng Duệ, thấy người hắn đầy bụi đất, mũ quan lỏng lẻo, cả người mangtheo khí lạnh, còn có vẻ mặt buồn ngủ, thoạt nhìn giống như là ở bênngoài hứng gió một đêm, nàng nhíu nhíu mày, “Một đêm không ngủ ngươi vềtiểu viện ngủ đi, Vân Vương phủ cũng không phải không có chỗ của ngươi.Ngươi tiến cung làm gi?”
Còn chạy tới đi nhờ xe, hắn thật không biết khách khí.
Nam Lăng Duệ thấy Vân Thiển Nguyệt không động đậy, trực tiếp dựa thân thể vào trên người nàng, nhắm mắt lại, tỏ vẻ rất buồn ngủ nói: “Bổnthái tử ở Vân Vương phủ đã chán ngấy rồi, ta đang tính tiến cung ở haingày. Đúng lúc ngươi cũng tiến không phải không? Vừa vặn có bạn rồi,ngươi phải biết rằng, bổn thái tử không thể rời khỏi ngươi được rồi. Sau này ngươi ở đâu, ta liền ở đó”
Vân Thiển Nguyệt im lặng.
“Đừng tranh cãi với ta mà. Để ta ngủ một giấc.” Nam Lăng Duệ đặt toàn bộ sức nặng thân thể vào người Vân Thiển Nguyệt, cảnh cáo nói.
“Ta không phải là tấm đệm của người, qua một bên ngủ đi.” Vân Thiển Nguyệt đưa tay đẩy hắn.
“Tiểu nha đầu nhà ngươi, hôm qua cùng ngươi đi đua ngựa ta đã mệtmuốn chết rồi, ngươi ném giày thêu làm mỹ nhân bị thương, là ta giúpngươi đưa mỹ nhân trở về. Về tình về lý, có phải ngươi nên để cho ta dựa vào một chút hay không?” Nam Lăng Duệ vẫn bất động dựa vào, ngáp khôngngừng, “Huống chi tối hôm qua Diệp Thiến lại gọi tới mấy trăm con sâucắn ta, bổn thái tử phải chạy một đêm mới thoát khỏi nàng ta. Quá ghêtởm. Ngươi không thể không có tình người như thế chứ.”
“Tại sao Diệp Thiến lại cho sâu cắn ngươi?” Vân Thiển Nguyệt thấy hắn không giống như giả bộ nên không đẩy hắn ra nữa, lại hỏi.
“Dạ Khinh Nhiễm không cần nàng, thẹn quá thành giận.” Nam Lăng Duệnhắm mắt lại, rất buồn ngủ nói: “Vốn là bổn thái tử thấy nàng đángthương, muốn theo nàng cùng nhau đi cầu Chức Nữ, nhưng sau đó ở cửahoàng cung thấy được Tố Tố của ta cô đơn chiếc bóng, điềm đạm đáng yêuđang chờ trong gió lạnh, sao bổn thái tử còn có thể để ý tới nàng tanữa? Nàng ta ghen tỵ với bổn thái tử có mỹ nhân trong ngực, trở về liềnthả sâu cắn ta. Ngươi nói có ghê tởm hay không”
Khóe miệng của Vân Thiển Nguyệt hết co quắp rồi lại rút ra. DiệpThiến ăn dấm chua rồi. So sánh hắn với Diệp Thiến cũng không biết là aighê tởm hơn.
“Tiểu nha đầu, ngươi tiến cung thì ở nơi nào?” Nam Lăng Duệ hỏi.
“Vinh Hoa cung của cô cô ta.” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Vinh Hoa cung à! Đây chính là chỗ ở của lịch đại các Hoàng hậu củaThiên Thánh. Vô cùng tốt, bổn thái tử vẫn rất ngưỡng mộ Vinh Hoa cung.Hay ta theo ngươi cùng vào ở trong Vinh Hoa cung nha.” Nam Lăng Duệ bỗng nhiên vui lên.
Vân Thiển Nguyệt giương mắt nhìn nóc xe, “Nếu ngươi có thể ở lại được thì ta không có ý kiến.”
Nàng không nghĩ tới hôm nay Dung Cảnh mang nàng tới đây là để cầu Phổ Thiện đại sư giúp nàng khôi phục trí nhớ, cũng không nghĩ đến trí nhớcủa mình bị mất là do mẹ nàng trước khi chết truyền Phượng Hoàng kiếpcho nàng. Hai việc này tới quá mức đột ngột. Nhưng mặc dù đột ngột,trong nháy mắt nàng cũng có thể nắm bắt được ý nghĩ trong lòng mình.
Giải khai Phượng Hoàng kiếp, khôi phục trí nhớ, nàng không muốn. Ít nhất bây giờ nàng không muốn.
“Tiểu nha đầu, ngươi vì sao lại làm thế?” Phổ Thiện đại sư không hiểu nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Không tin lão nạp có thể trợ giúp ngươi giảikhai?”
“Không phải” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu.
“Vậy là vì sao? Ngươi phải biết rằng, Phượng Hoàng kiếp chỉ có VôThượng chân kinh của Thiếu Lâm Tự mới có thể phá giải. Hôm nay dõi mắtkhắp thiên hạ, chỉ duy nhất lão nạp mới có Vô Thượng chân kinh. Mà viênthuốc trong tay của ta đây là Kiếp Ấn đan, trong thiên hạ cũng chỉ códuy nhất một viên. Nếu không phải vì tiểu oa nhi ngươi, Cảnh thế tử cũng không phải cầu người, hôm nay hắn có thể vòng vèo hấp dẫn lão nạp mắccâu đánh cờ giúp ngươi giải trừ Kiếp Ấn. Bỏ qua cơ hội này, về sau nếumuốn giải khai phong ấn này, lão nạp sẽ không dễ dàng đáp ứng đâu. Đểgiải khai phong ấn này ít nhất cũng hao tổn một nửa công lực của lão nạp đấy.” Phổ Thiện đại sư nói.
“Vậy thì không giải cũng được. Đại sư tu luyện công lực cũng không dễ dàng.” Vân Thiển Nguyệt tỏ thái độ kiên quyết.
“Cảnh thế tử, xem ra ngươi lãng phí một phen khổ tâm rồi” Phổ Thiện nhìn về phía Dung Cảnh, cười nói.
“Nếu đã thế, vậy thì không giải. Đại sư cất thuốc lại đi. Thời điểmnàng nguyện ý giải khai thì lại giải khai.” Dung Cảnh chậm rãi đứng lên, cười một tiếng với Phổ Thiện, đi về hướng Vân Thiển Nguyệt.
“Cũng được! Hôm nay lão hòa thượng ta coi như là buôn bán lời rồi,được uống rượu, ăn cá. Tiểu nha đầu, nếu ngươi muốn đổi ý thì tốt nhấtnên tìm cho lão nạp lý do để lão nạp động tâm. Nếu không ta sẽ khônggiải trừ cho ngươi” Phổ Thiện đại sư cũng đứng lên, thu thuốc vào trongngực.
“Vâng” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng. Không nói thêm gì nữa, xoay người đi thẳng về phía trước.
Dung Cảnh nhẹ nhàng thi lễ cáo từ với Phổ Thiện đại sư, cũng không nói nữa, đuổi theo Vân Thiển Nguyệt.
Hai người một trước một sau, ra khỏi Hương Tuyền Sơn, đi xuống chânnúi. Không thi triển khinh công, thân ảnh của hai người kéo thành mộtđường.
Phổ Thiện đại sư đưa mắt nhìn thân ảnh hai người đi xa mới thu hồitầm mắt, nói với người phía sau lưng: “Thất hoàng tử, ngươi cũng thấy.Ngươi tới cầu lão nạp, Cảnh thế tử cũng cầu lão nạp, đáng tiếc tiểu nhađầu lại không đồng ý giải trừ Phượng Hoàng kiếp. Đây cũng không phải làlão nạp từ chối lời cầu của hai người các ngài.”
Phổ Thiện đại sư vừa dứt lời, thân ảnh của Dạ Thiên Dật phía sau núitừ từ xuất hiện, ánh mắt nhìn hướng Dung Cảnh cùng Vân Thiển Nguyệt vừarời khỏi, môi mỏng nhếch lên, cũng không nói lời nào.
Phổ Thiện nhìn Dạ Thiên Dật, lắc đầu, khom người nhặt lên hai vò rượu không, đi về phía Tàng Kinh các.
“Bản thân ta lại không biết mới chỉ hai tháng mà thôi, nàng liền đốivới Dung Cảnh như thế. Vì hắn mà không nguyện ý giải trừ Phượng Hoàngkiếp khôi phục trí nhớ sao? Đó là mười năm quá khứ đấy, trong lòng nàngxem ta là gì?” Dạ Thiên Dật thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn dấu vết nướngcá trên mặt đất, dung nhan tuấn dật dưới ngọn đèn thấp thoáng ở Linh Đài tự chợt ẩn chợt hiện.
Phổ Thiện đại sư quay đầu lại nhìn Dạ Thiên Dật một cái, lại nhìn thoáng qua bầu trời. Thở dài một tiếng, ý trời a.
Dưới Hương Tuyền sơn, Huyền Ca đã vội vàng đánh xe ngựa chờ ở nơi đó.
Vân Thiển Nguyệt không quay đầu lại, đẩy rèm ra, đi vào trong xe.Dung Cảnh cũng theo nàng lên xe. Hai người ai cũng không mở miệng.
Huyền Ca có chút không giải thích được, nhìn sắc mặt của Thiển Nguyệt tiểu thư và thế tử không giống như là cãi nhau, nhưng lại quá mức antĩnh, cũng cảm thấy có cái gì không đúng. Hắn cũng biết bây giờ khôngphải là thời điểm hỏi thăm, lập tức vung roi ngựa lên, đánh xe rời Hương Tuyền Sơn.
Vừa mới lên xe, Vân Thiển Nguyệt liền kéo đệm qua, nghiêng người một cái, nằm ở bên trong buồng xe nhắm mắt lại ngủ.
Dung Cảnh dựa vào vách tường xe ngồi xuống, nhìn Vân Thiển Nguyệt,đưa tay lấy chăn ra đắp cho nàng, chính mình cũng không nằm xuống, chỉlà ngồi đó nhắm mắt lại. Hắn đã chuẩn bị tốt hết thảy để cho nàng nhớlại tất cả, hắn có thể tinh tường cảm nhận được mỗi lần gặp được sự tình gì mà mình không có trí nhớ thì nàng rất ảo nảo, hắn biết nàng ngoàimặt thì vân đạm phong khinh nói cứ thuận theo tự nhiên, nhưng sâu trongđáy lòng lại rất muốn khôi phục trí nhớ để không cảm thấy bị động nữa.Hắn nghĩ tới rất nhiều việc, bao gồm cả việc nàng khôi phục trí nhớ sẽnhớ lại tất cả những vướng mắc với Dạ Thiên Dật, nàng có còn dứt khoáttuyệt tình với Dạ Thiên Dật như lúc này, đối với hắn tâm định như mộthay không. Nhưng chung quy hắn lại không nghĩ tới nàng sẽ không đồng ýgiải khai Phượng Hoàng kiếp.
Trên thế giới này nếu có một người làm hắn vĩnh viễn không dự đoán được thì người đó chính là nàng.
Nàng vẫn làm mọi việc ngoài dự tính của hắn.
Thời điểm hắn cho rằng cuộc đời này đã vô vọng rồi, không nghĩ nànglại chữa khỏi hàn độc cho hắn. Hắn cho là Dạ Thiên Dật dùng lá dươngtruyền thư thì nàng sẽ nhận lời nhưng nàng lại kéo hắn lại, hắn cho rằng hôm nay ở Đông Sơn, sau khi nàng nhìn thấy Dạ Thiên Dật thì sẽ đối xửvô cùng tốt với hắn, nhưng không phải vậy, nàng rất tuyệt tình. Hắn cholà hôm nay nàng tiếp nhận sắp xếp của hắn để khôi phục lại trí nhớ,nhưng hết thảy đều không giống như suy nghĩ trong lòng của hắn.
Những sự việc này ngoài dự liệu trong lòng hắn, lại càng làm cho hắn vui sướng đến cực điểm.
Dung Cảnh bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười, từ bên trong tiếng cười lộ ra sự vui sướng.
“Ngươi cười cái gì?” Vân Thiển Nguyệt mơ mơ màng màng muốn ngủ, bị tiếng cười của Dung Cảnh đánh thức.
“Vì sao không muốn khôi phục trí nhớ?” Dung Cảnh thu ý cười, nhẹ giọng hỏi.
“Tuân theo tâm nguyện của mẹ ta. Nàng truyền Phượng Hoàng kiếp chota, nhất định là có đạo lý của nàng. Ta giải trừ Phượng Hoàng kiếp,chẳng phải là phá hỏng một phen tâm ý của nàng, nàng ở trên trời có linh thiêng nhất định cảm thấy mất hứng.” giọng nói củaVân Thiển Nguyệt mơmơ màng màng chứa mấy phần không thèm đếm xỉa tới.
Dung Cảnh cười nhẹ, bỗng nhiên cúi người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mơ hồ của Vân Thiển Nguyệt, “Nàng xác định?”
“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng.
“Ta nghĩ nàng là bởi vì ta.” Dung Cảnh nhẹ giọng nói.
Lông mi dài của Vân Thiển Nguyệt run rẩy một chút, “Không biết xấu hổ. Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?”
Dung Cảnh cúi đầu hôn lên hàng lông mi của Vân Thiển Nguyệt, cườinói: “Con mắt của nàng đã bán đứng nàng rồi, nàng đang nói dối.”
“Dung công tử, ngươi còn biết được thuật đọc tâm a! Ngày mai treobiển hành nghề xem bói được rồi. Sẽ có vô số mỹ nhân tìm ngươi xem bói,cho dù không làm Cảnh thế tử của Vinh Vương phủ, với hai bàn tay trắng,ngươi có bản lãnh này cũng không cần lo cái ăn cái mặc rồi.” Vân ThiểnNguyệt mở mắt ra, kéo dài giọng nói.
“Ừ, nàng nói rất đúng . Cho dù hai bàn tay trắng, ta cũng có thể nuôi sống hai người chúng ta.” Dung Cảnh cười nhẹ.
Vân Thiển Nguyệt bị hơi thở quá gần của hắn chọc cho ngủ không ngon, đưa tay đẩy hắn, “Tránh ra một chút, ta rất buồn ngủ.”
Dung Cảnh thuận thế nằm xuống “Ta cũng vậy, rất buồn ngủ!”
“Vậy ngươi ngủ đi” Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu nhìn Dung Cảnh mộtcái, thấy ánh mắt sáng ngời của hắn, nàng hừ một tiếng, chưa từng thấyngười buồn ngủ còn có tinh thần như vậy.
“Nhưng ta không ngủ được.” Dung Cảnh nói.
“Ngủ không được thì đừng quấy rầy ta.” Vân Thiển Nguyệt cảnh cáo. Người này rõ ràng là vui vẻ quá độ mà.
“Ừ!” Dung Cảnh nghe lời đáp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt thật sự rất mệt, hôm nay hành hạ một ngày, dưới sựkích thích luân phiên như vậy thì thần kinh có chút chịu không nổi,trong chốc lát liền ngủ say.
Dung Cảnh nhìn lên nóc xe, nghĩ tới hắn rốt cục cũng đã đi vào đượctrong lòng của nàng rồi! Một bước này hắn đi mất mười năm. Trời caochiếu cố hắn! Dạ Thiên Dật, ngươi rốt cuộc là may mắn hơn ta, hay làkhông may mắn như ta? Mười năm ta cũng có thể đợi đến lúc nàng thích ta, tất nhiên không sợ nàng khôi phục trí nhớ.
Một lúc lâu sau, xe ngựa một đường không trở ngại đi vào thành.
Đi tới ngã ba hướng Vinh Vương phủ cùng Vân Vương phủ, Huyền Ca thấpgiọng hỏi thăm, “Thế tử, đưa Thiển Nguyệt tiểu thư về Vân Vương phủ haylà Vinh Vương phủ?”
“Đưa nàng trở về Vân Vương phủ!” Dung Cảnh phân phó.
Huyền Ca không nói thêm gì nữa, đánh ngựa theo đường đi về hướng Vân Vương phủ!
Lúc này là canh năm, trên đường cái tiếng người cực ít. Xe ngựa một đường thông thuận, rất nhanh liền đi tới Vân Vương phủ.
Xe ngựa vừa dừng lại, thì vang lên giọng nói của Vân Mạnh đang ở phía ngoài, “Rốt cuộc Cảnh thế tử và Thiển Nguyệt tiểu thư đã trở lại rồi!”
“Nô tài rốt cục đã đợi được Cảnh thế tử cùng Thiển Nguyệt tiểu thư về rồi, có thể trở về cung hồi báo được rồi,” sau đó liền nghe thấy giọng của Văn Lai từ bên ngoài truyền đến.
Nghe được giọng của Vân Mạnh, Vân Thiển Nguyệt vẫn nhắm mắt ngủ saynhư cũ, nhưng nghe thấy Văn Lai nói, trong nháy mắt nàng đã tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn về phía Dung Cảnh. Văn Lai là đại tổng quản bên cạnh lãohoàng đế, không biết hôm nay chờ ở chỗ này làm gì?
Dung Cảnh ôn hòa nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, ngồi dậy, đưa tay đẩy rèm ra.
“Nô tài bái kiến Cảnh thế tử, bái kiến Thiển Nguyệt tiểu thư! Nô tàiphụng mệnh Hoàng thượng đến đây truyền chỉ cho hai ngài” Văn Lai thấyDung Cảnh lộ diện, vội vàng tiến lên một bước, hướng về phía xe ngựakhom người một cái.
“Ừ!” Dung Cảnh nhìn Văn Lai, nhàn nhạt đáp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt đang nằm cũng ngồi dậy, nhìn Văn Lai, nghĩ tới lãohoàng đế truyền ý chỉ gì chứ, dù thế nào hắn cũng sẽ không đáp ứng tứhôn cho nàng và Dung Cảnh. Cái xác suất này cơ hồ bằng không, nàng mớikhông tin lão hoàng đế lại có hảo tâm này.
“Hoàng thượng truyền chỉ, Cảnh thế tử tài hoa hơn người, cũng đã gầnđến tuổi cập quan, hiện nay Thiên Thánh cần dùng người tài, Cảnh thế tửdù chưa thừa kế tước vị Vinh Vương, nhưng đại tài thiên hạ đều biết, nên đặc biệt phá lệ, từ ngày mai bắt đầu vào triều, tạm thời giữ chức Tảthừa tướng, hiệp trợ Phượng Thừa tướng và phụ tá Hoàng thượng xử lýtriều chính. Khâm thử.” Văn Lai từ trong tay áo lấy ra thánh chỉ, đứngthẳng người lên tuyên đọc.
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, lão hoàng đế muốn Dung Cảnh vào triều trước thời hạn sao? Trước đó không lâu nàng có nghe phụ vương nhắc tới, nóingười thừa kế của Tứ đại Vương phủ sau khi thành thân mới có thể kếnhiệm tước vị Vương gia vào triều tham gia chính sự. Dạ Khinh Nhiễm xuất ngoại du ngoạn bảy năm, cũng vì chưa thành thân nên không được kế tụcvương vị, nên phải đi Tây Sơn quản việc quân cơ đại doanh mà thôi, cũngkhông được coi là tham gia chính sự. Mà lần này lão hoàng đế lại muốnDung Cảnh không lấy thân phận Vinh Vương tham chính. Hơn nữa còn tạmthời giữ chức Tả thừa tướng, vị trí này chính là vị trí Thừa tướng tương lai. Hôm qua lão hoàng đế tức giận phất tay áo mà đi, hôm nay lạixuống một đạo thánh chỉ như vậy, vì sao chứ? Nàng nhìn về phía DungCảnh.
Dung Cảnh mặt không đổi sắc, thậm chí ngay cả một chút kinh ngạc hoặc là giật mình cũng không có, lúc Văn Lai đọc thánh chỉ chậm rãi thòngười ra xuống xe, khẽ khom người, nhàn nhạt nói: “Dung Cảnh tiếp chỉ,Ngô hoàng vạn tuế!”
“Chúc mừng Cảnh thế tử!” Văn Lai cầm trong tay thánh chỉ bằng hai tay, đưa cho Dung Cảnh.
Dung Cảnh đứng bất động, Huyền Ca lập tức tiến lên đưa tay nhận lấy.
Đoán chừng là Văn Lai cũng biết Dung Cảnh không để cho người khác tới gần hắn quá ba thước, cho nên cũng không giận, đưa thánh chỉ cho HuyềnCa. Lại từ trong tay áo rút ra một đạo thánh chỉ khác, nhìn về phía VânThiển Nguyệt, “Thiển Nguyệt tiểu thư tiếp chỉ!”
Vân Thiển Nguyệt ngồi trên xe bất động, nàng nghĩ tới Hoàng thượng để cho Dung Cảnh vào triều sớm, giờ lại an bài cái gì cho nàng đây? Nàngnhìn Văn Lai.
Văn Lai thấy nàng không quỳ lạy cũng không có bất kỳ tức giận gì, mởthánh chỉ tuyên đọc, “Hoàng thượng có chỉ, đích nữ Vân Thiển Nguyệt củaVân Vương phủ thật sự là quần là áo lụa, không chịu quản giáo, phẩm hạnh khiếm khuyết, trẫm rất lo lắng, Vân Vương phủ là Vương tộc trăm năm,Thiên Thánh quốc mẫu đều xuất thân từ đây, được vạn dân thiên hạ catụng, không thể bởi vì một nữ tử mà hủy đi thanh danh trăm năm của VânVương phủ. Lịch đại Hoàng hậu trên trời có linh thiêng cũng khó mà antâm. Kể từ hôm nay vào cung do trẫm mang theo bên người tự mình quảngiáo nhằm an ủi để Trinh Tịnh Hoàng hậu và cả lịch đại Hoàng hậu củaThiên Thánh an tâm. Khâm thử”
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, lão hoàng đế muốn để nàng ở bên người tự mình quản giáo? Có ý gì? Nàng nhìn về phía Dung Cảnh.
Ánh mắt của Dung Cảnh lóe lên, cũng không nói gì.
Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, không tiếp chỉ chính là kháng chỉ, đoánchừng lão hoàng đế sẽ lập tức lấy lý do này để thu thập nàng. Tiếp chỉthì chẳng phải là mỗi ngày đều phải gặp lão hoàng đế sao? Trong lòngnàng có chút nặng nề, làm sao cũng không ngờ tới lão hoàng đế sẽ rachiêu này, đặt nàng ở bên cạnh mình là muốn làm cái gì?
“Thiển Nguyệt tiểu thư?” Văn Lai thấy Vân Thiển Nguyệt không nói lời nào, cũng không có động tác gì, lên tiếng nhắc nhở.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thánh chỉ, nghĩ tới tiếp hay là không tiếp! Tiếp thì như thế nào? Không tiếp thì như thế nào?
“Hoàng thượng ngay cả công chúa cũng chưa từng tự mình dạy dỗ đâu,coi như nàng là người duy nhất trong thiên hạ. Nàng nên lấy đó làm vinhhạnh.” Dung Cảnh ấm giọng nói.
“Vân Thiển Nguyệt tiếp chỉ, Ngô hoàng vạn tuế!” Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên cười một tiếng, nhẹ nhàng nhảy xuống xe, đi tới trước mặt VănLai, đưa tay lấy thánh chỉ, nở nụ cười xán lạn với hắn, nói: “Văn côngcông cực khổ rồi”
“Chúc mừng Thiển Nguyệt tiểu thư!” Văn Lai lộ ra hai cái răng cửa,đưa thánh chỉ cho Vân Thiển Nguyệt, trên gương mặt thanh tú treo lên baphần nụ cười, “Sau này ngài được Hoàng thượng mang theo dạy dỗ bênngười, nô tài cũng có thể mỗi ngày thấy ngài. Thiển Nguyệt tiểu thưkhông cần khách khí với nô tài!”
“Cũng đúng! Vậy sau này ta sẽ còn tiếp xúc với ngươi nhiều. Vẫn cònnhiều thời gian!” Vân Thiển Nguyệt vỗ nhẹ lên bả vai của Văn Lai. Trênmặt mặc dù cười, nhưng trong lòng lại cười lạnh, mặc kệ lão hoàng đếđánh chủ ý gì. Binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn. Hắn còn có thểnuôi dạy nàng thành kẻ tàn phế hay sao? Lại nói hiện nay nàng cũng không phải là kẻ tay trói gà không chặt. Nàng muốn nhìn xem hắn muốn làm cáigì!
Thân thể của Văn Lai chùng xuống, đau khổ nói: “Thiển Nguyệt tiểuthư, ngài có võ công tốt, võ công của nô tài không bằng ngài, không chịu nổi cái vỗ này của ngài”
“Đây là thể hiện một chút tình cảm” Vân Thiển Nguyệt rút tay về, nhìn gương mặt khổ sở của Văn Lai, sắc mặt mang thêm mấy phần cười thật.Nghiêng đầu nhướn mày với Dung Cảnh, “Đây không phải là chuyện tốt sao?Chắc là Hoàng thượng dượng đồng ý hôn sự của ta và ngươi rồi nên mớimang ta theo bên người để tự mình dạy dỗ, đến lúc đó còn ai dám nói takhông xứng với ngươi?”
“Ừ! Cho nên nàng đi theo bên cạnh Hoàng thượng phải học tập cho thậttốt. Không nên cô phụ một phen khổ tâm của Hoàng thượng.” Dung Cảnh cười gật đầu.
“Ừ” Vân Thiển Nguyệt gật đầu. Nghĩ tới lão hoàng đế này càng ngàycàng thú vị rồi. Đương nhiên nàng muốn học tập thật tốt. Nàng nhìn lướtqua một mảnh người đông nghịt quỳ lạy trước cửa lớn, ở cổ đại một ngườitiếp chỉ cả nhà phải quỳ lạy. Vân Vương gia dẫn đầu, các phòng các việndi nương tiểu thiếp thứ nữ cùng bàng chi của Vân Vương phủ, ngoại trừVân lão Vương gia và Vân Mộ Hàn, lúc này ở ngoài cửa lớn mọi người quỳrất chỉnh tề. Vân Hương Hà quỳ gối, đứng đầu đám thứ nữ, đang ghen tỵnhìn nàng, ánh mắt nàng đảo qua không ngừng lại, nhìn về phía Vân Vươnggia, phát hiện sắc mặt Vân Vương gia trắng bệch, tựa hồ bị sấm sét đánhtrúng, ước chừng là trước đó không biết nội dung của thánh chỉ. Nàngnhìn thấy hắn, phát hiện chỉ từ hôm qua đến hôm nay thoáng chốc hắn đãgià đi vài tuổi. Nghĩ đến hôm qua nàng và Dung Cảnh xin chỉ tứ hôn,chuyện này đối với hắn là một đả kích quá lớn, nàng bỏ qua không nhìnnữa, quay về phía Vân Mạnh hỏi, “Ông nội ta đâu?”
“Mấy ngày nay thân thể của lão Vương gia vẫn không tốt, đang dưỡng bệnh trong viện!” Vân Mạnh cũng có một bộ dáng kinh hãi.
“Ừ, ta vào xem ông nội một chút” Vân Thiển Nguyệt cầm thánh chỉ hướng bên trong phủ đi vào, đi hai bước quay đầu lại hỏi Dung Cảnh, “Ngươi có muốn đi thăm ông nội của ta không?”
“Nếu thân thể của Vân gia gia không tốt, tự nhiên ta nên vào xem một chút!” Dung cảnh gật đầu, nhấc chân đi vào trong phủ.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, xin ngài dừng bước, nô tài còn có khẩu dụ của Hoàng thượng chưa truyền.” Văn Lai gọi Vân Thiển Nguyệt lại.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, nhướn mày, “Còn có khẩu dụ?”
“Vâng! Hoàng thượng phân phó ngài nhận được thánh chỉ rồi thì lập tức thu thập hành lý vào cung. Hoàng thượng đã phân phó người bẩm báo vớiHoàng hậu nương nương chuẩn bị gian phòng ở Vinh Hoa cung cho ngài. Kểtừ hôm nay ngài sẽ phải ở lại trong cung.” Văn Lai cung kính nói, “Chonên ngài đi thăm lão Vương gia, nô tài có thể chờ trong chốc lát, nhưngngài tốt nhất không nên trì hoãn quá lâu!”
“Ta vào ở Vinh Hoa cung của cô cô?” Vân Thiển Nguyệt khẽ động tâm tư, nhướn mày.
“Vâng! Hoàng thượng nói ban ngày sẽ mang ngài ở bên cạnh để dạy bảo,buổi tối do Hoàng hậu nương nương dạy ngài!” Văn Lai gật đầu.
Đây là giam nàng ở trong cung rồi? Vân Thiển Nguyệt híp mắt lại mộtchút, gật gật đầu, “Tốt, ta biết rồi, ngươi chờ một lát, ta đi vấn anông nội một chút, rồi sẽ theo ngươi vào cung!”
“Dạ!” Văn Lai cung kính lên tiếng, không nói gì nữa .
“Mạnh thúc, ngươi đi Thiển Nguyệt các phân phó một tiếng, bảo bọn họthu thập đồ của ta thỏa đáng. Một lát nữa ta từ nơi của ông nội đi rathì trực tiếp cùng Văn công công tiến cung!” Vân Thiển Nguyệt xoay người tiếp tục đi vào trong phủ, phân phó Vân Mạnh.
“Dạ! Lão nô đi làm ngay.”Vân Mạnh lập tức lên tiếng, đi lướt qua Vân Thiển Nguyệt chạy về hướng Thiển Nguyệt Các.
Dung Cảnh đi theo sau lưng Vân Thiển Nguyệt.
Thân ảnh của hai người rất nhanh đã vượt qua tiền viện.
“Ngươi nói lão hoàng đế có ý gì?” Vân Thiển Nguyệt quay đầu lại hỏiDung Cảnh. Không đáp ứng tứ hôn cho nàng và Dung Cảnh, hôm nay hết lầnnày tới lần khác lại an bài hai người các nàng như vậy. Một đặt ở bêncạnh Phượng Thừa tướng tham chính, một đặt ở bên cạnh mình trông coi.Như vậy nàng cảm thấy lão hoàng đế giống như là đang dùng thủ đoạn táchhai người các nàng ra để đánh bại từng người một. Vinh Hoa cung là chỗ ở của Hoàng hậu, nữ nhân tầm thường tự nhiên sẽ không được vào. Mà naylão hoàng đế lại lấy danh nghĩa để cô cô quản giáo nàng bắt nàng vào ở,khiến nàng cảm thấy lão hoàng đế lại có dự mưu gì rồi.
Dù sao Vinh Hoa cung ở trong mắt nàng cũng không phải là một nơi tốt đẹp gì.
“Có ý gì không quan trọng. Quan trọng là … nàng luôn luôn phải nghĩtới ta.” Ở đáy mắt của Dung Cảnh có cái gì chợt lóe lên rồi biến mất, ấm giọng nói.
“Nghĩ đến ngươi còn có thể đem làm cơm ăn sao?” Vân Thiển Nguyệt quát một tiếng, quay lại đầu không nhìn hắn.
“Có thể!” Dung Cảnh nói.
“Ta muốn ở hoàng cung nhưng mỗi ngày vẫn có thể được ăn cá nướng PhùDung. Ngươi có thể làm được không? Làm được ta liền nghĩ đến ngươi.” Vân Thiển Nguyệt thấy trước mắt có một cục đá, dùng chân đá nó đi. Cổ châncủa nàng rất có kỹ thuật, cục đá theo động tác đá của nàng nhảy lênnhiều cái rồi rơi xuống mặt đất phát ra tiếng vang leng keng.
“Nếu mỗi ngày nàng đều nghĩ tới ta, thì ta có thể làm” Dung Cảnh nói.
“Tốt! Ta đây quyết định ngày ngày đều nghĩ tới ngươi!” Vân ThiểnNguyệt dừng bước, quay đầu lại nhìn Dung Cảnh, duỗi ngón tay ra, “Ngoéotay!”
Dung Cảnh cười khẽ, cũng duỗi ngón tay, ôn nhu nói: “Tốt, ngoéo tay!”
Ngón tay của hai người móc cùng nhau, móc lại chặt chẽ, cảm giác đầungón tay đụng chạm tựa hồ truyền đến tim, khiến cho tim hai người đềurun lên. Động tác này giống như là một ước định, hoặc như là tâm ý tương liên. Vô luận phía trước có mưa gió gì, hai người sẽ cùng nhau đươngđầu.
Khóe miệng Vân Thiển Nguyệt cong lên, cảnh cáo nói: “Không cho phép chọc hoa đào.”
“Nàng cũng vậy.” Dung Cảnh cười yếu ớt.
Vân Thiển Nguyệt lườm hắn một cái xem thường, trong cung toàn là nữ,nam nhân duy nhất chính là lão hoàng đế, chỉ có một đám hoàng tử nhỏtuổi, các hoàng tử trưởng thành đã xuất cung lập phủ rồi, nàng chạy điđâu mà chọc hoa đào? Rút ngón tay về, kéo dài giọng, “Dung công tử quálo lắng, hoàng cung không có rừng hoa đào, tiểu nữ tử cho dù muốn chọccũng chọc không đến.”
“Vậy cũng chưa chắc, nàng vẫn nên nghe lời mới tốt. Nàng không đichọc hoa đào, nhưng có lẽ hoa đào sẽ tới tìm nàng.” Dung Cảnh cũng rúttay về.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời, trời xanh không mây, giống nhưhôm qua vậy, ngay cả đám mây nhỏ cũng không có, nàng không nói thêm gìnữa, tiếp tục đi về phía trước.
Dung Cảnh nhẹ nhàng chậm chạp ưu nhã đi theo sát phía sau nàng, ở chỗ Vân Thiển Nguyệt không nhìn thấy, ánh mắt tối tăm mà lạnh lùng, trầmlặng mà yên tĩnh.
Hai người không nói gì nữa, một trước một sau đi vào viện của Vân lão Vương gia.
Ngọc Trạc đã sớm chờ ở cửa ra vào, thấy hai người đi tới lập tức cúingười hành lễ, “Nô tỳ vấn an Cảnh thế tử và Thiển Nguyệt tiểu thư. LãoVương gia phân phó, Cảnh thế tử tới thì có thể trực tiếp đi vào. ThiểnNguyệt tiểu thư thì không cần phải vào, lão Vương gia không muốn gặpngài.”
Vân Thiển Nguyệt sửng sốt, nhìn về phía chủ phòng, không nhìn thấy bóng người, nàng cau mày, “Tại sao không muốn gặp ta?”
Ngọc Trạc không nói, tựa hồ không tiện mở miệng.
“Lão già họm hẹm! Không muốn gặp, ta cũng cứ vào.” Vân Thiển Nguyệt nhấc chân lên định đi vào trong.
Ngọc Trạc lập tức ngăn cản nàng, “Thiển Nguyệt tiểu thư, lão Vươnggia không có ở trong phòng, hiện tại đang thưởng trà trong đình ở hậuviện. Nói không muốn gặp ngài, nếu ngài cường ngạnh xông vào, nô tỳ sẽbị lão Vương gia phạt đánh loạn côn rồi đuổi ra khỏi phủ. Nếu nô tỳ đểcho ngài đi vào, bát cơm sẽ không còn rồi!”
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, có chút tức giận, “Ta chọc giận hắn lúc nào chứ?”
Ngọc Trạc nhìn thoáng qua về hướng hậu viện, do dự một chút, đến gầnVân Thiển Nguyệt một bước, đến gần sát nàng, ở bên tai thấp giọng nói:“Lão Vương gia nói ngài quá uất ức rồi, thích Thái tử điện hạ mười nămcũng không thành, tại đại hội Võ trạng nguyên thỉnh chỉ muốn gả cho Dung phong cũng không thành, hôm qua cầu Chức Nữ lại xin tứ hôn để gả choCảnh thế tử cũng không thành công, nói ngài giằng co một thời gian dàinhư vậy còn không gả mình ra ngoài được, quả thực là ném cái mặt mo củangài ý rồi. Lão Vương gia nói mình không có người cháu gái không gả rađược như ngài. Ngài lúc nào gả chính mình ra ngoài được, thì lúc đó lạiđến.”
“Dựa vào!Không gả được liền trách ta à!” Vân Thiển Nguyệt trợn mắt. Lão già họm hẹm này cố ý chế nhạo nàng đây mà.
“Chính xác là lão Vương gia đã nói như vậy đấy ạ!” Giọng nói của Ngọc Trạc cực thấp.
“Vậy tại sao hắn có thể đi vào?” Vân Thiển Nguyệt có chút nóng giận,nàng trở về liền chủ động đến gặp lão đầu tử này cũng không phải là đểtìm chế nhạo đâu.
“Lão Vương gia nói ngài là một tiểu phế vật, Cảnh thế tử lại nguyện ý cưới ngài, dũng khí này thật sự cần phải khen ngợi. Nên mời Cảnh thế tử đi vào uống trà. Còn chuẩn bị tiệc rượu, chuẩn bị khao Cảnh thế tử mộtphen. . . . . .” Ngọc Trạc liếc Dung Cảnh, thấp giọng nói.
Vân Thiển Nguyệt nghẹn một hơi, suýt không thở được. Cái lý luận chết tiệt gì thế này.
Dung Cảnh nở nụ cười nhẹ.
“Ngươi cứ đắc ý đi. Nhớ mỗi ngày phải có cá nướng Phù Dung, không thì ngươi không xong với ta đâu.” Vân Thiển Nguyệt tức giận nói với Dungrồi xoay người rời đi. Lão già họm hẹm không muốn gặp nàng thì thôi.Nàng cũng không muốn gặp hắn đây! Nàng hoài nghi, lão đầu tử này là ôngnội ruột của nàng sao? Sao mà nửa điểm bộ dạng của ông nội cũng khôngcó? Hắn giống như là ông nội của Dung Cảnh hơn.
“Được!” Dung Cảnh cười đáp một tiếng, nói với Ngọc Trạc: “Phiền cô nương dẫn đường.”
“Cảnh thế tử khách khí. Mời ngài theo nô tỳ” Ngọc Trạc thấy Vân Thiển Nguyệt hầm hừ đi ra ngoài, xoay người cung kính dẫn đường cho DungCảnh.
Dung Cảnh đi theo phía sau Ngọc Trạc, cước bộ nhẹ nhàng chậm chạp đi về phía hậu viện.
Vân Thiển Nguyệt đi được một đoạn chợt dừng bước, nghĩ tới lão giàhọm hẹm này để cho Dung Cảnh đi vào, cố ý ngăn cản nàng, rốt cuộc đangtính toán gì, nếu đàng hoàng không được thì lén lút vào không được sao?Vừa nghĩ như thế, nàng lập tức xoay người, còn chưa kịp nhấc chân, đãthấy Vân Mộ Hàn đang đi về phía nàng, nàng dừng lại, nhìn Vân Mộ Hàn.
Lần đầu tiên thấy người ca ca này là ở ngự hoa viên trong hoàng cung, Dạ Thiên Khuynh muốn bắt nàng hỏi tội nhốt vào thiên lao, từ đầu đếncuối hắn luôn mặc kệ. Chỉ khi Dạ Khinh Nhiễm hỏi, hắn thoải mái nói ramột câu nhưng lại lợi hại đến nỗi Dạ Thiên Khuynh á khẩu không trả lờiđược. Mà thời gian tiếp xúc lâu nhất chính là lúc hắn dạy nàng tiếp quản chưởng gia, khiến nàng hận đến nghiến răng ngứa lợi. Sau đó chính làthời điểm ở Hương Tuyền sơn tại Linh Đài tự hắn lôi kéo, bắt nàng phảiđi tìm Linh Ẩn thần côn bói một quẻ. Tiếp theo là lúc nàng cản ám khícho Dung Cảnh nên bị thương hắn nói năng sắc bén với Dung Cảnh, lại tỏra cực kỳ kháng cự, về sau cũng có mấy lần gặp gỡ nhưng chỉ vội vã lướtqua, không tiếp tục tiếp xúc….
Tổng thể mà nói, đối với người ca ca này, nàng thường xuyên có loạicảm giác quên mất sự tồn tại của hắn. Hắn xuất hiện ở trước mặt nàng,nàng nhìn thấy hắn mới nhớ tới sự tồn tại của hắn, nàng không nhìn thấy, liền quên mất sự hiện hữu của hắn. Sự tồn tại của hắn không được tínhlà cao. Nhưng cũng không phải là chân chính không cao, nàng phát hiệnmỗi lần nhìn thấy hắn, hắn đều có một phen biến hóa.
Hôm nay sắc mặt của hắn không tốt lắm, mặt mày ẩn chứa mấy phần ủdột, hắn nhìn rất sâu vào mắt nàng, sâu như một cái động không đáy.
Trong đầu nàng không tự chủ mà nghĩ đến Nam Lăng Duệ cùng với câyquạt. Nhớ tới hôm qua đi cưỡi ngựa, bởi vì Dung Linh Lan mà cuộc tỷ thícủa nàng và hắn không thành. Nàng muốn thăm dò bí mật của cây quạt kiacũng không được. Không biết trước đây chủ nhân của cây quạt là Nam LăngDuệ hay là Vân Mộ Hàn. Nếu chỉ thuộc về Nam Lăng Duệ thì….như vậy nõi rõ cái gì?
Vô luận là nói lên cái gì, nàng luôn luôn có một loại cảm giác, NamLăng Duệ và Vân Mộ Hàn đích thị là có chuyện gì liên lụy không rõ vớinhau.
Ánh mặt trời trước mắt bị chắn lại, Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu lên,thấy Vân Mộ Hàn đã đứng trước mặt nàng, cách nàng khoảng một bước, hắncao hơn nàng hẳn một cái đầu, đang cúi xuống nhìn nàng. Nàng đè nén suynghĩ trong lòng lại, sắc mặt không biểu lộ ra bất kỳ tâm tình gì, cườimột tiếng với hắn, gọi: “Ca ca!”
Thân thể của Vân Mộ Hàn bỗng nhiên run lên rất nhẹ.
Vân Thiển Nguyệt làm như không thấy, cau mày nói với Vân Mộ Hàn: “Sao lại có bộ dạng như thế này? Hôm qua ngủ không ngon hay là không ngủđược?”
Vân Mộ Hàn trầm mặc không nói.
“Hoàng thượng tuyên chỉ để cho ta lập tức vào cung, nếu ca ca khôngcó việc gì vậy ta tiến cung đây!” Vân Thiển Nguyệt vốn tính toán đi nhìn lén xem rốt cuộc lão đầu tử cùng Dung Cảnh là đang làm cái gì, bây giờthấy Vân Mộ Hàn ở chỗ này, tự nhiên nàng không có cách nào đi được nữa.Như vậy thực hiện ý định tiến cung luôn cũng được!
“Cũng đúng lúc ta muốn vào cung. Cùng ngươi đi chung vậy.” Vân Mộ Hàn bỗng nhiên xoay người, đi thẳng về phía trước.
Vân Thiển Nguyệt sửng sốt nhìn Vân Mộ Hàn. Hắn cũng không quay đầulại, đi thẳng về phía trước, nàng mím môi do dự rồi đuổi theo hắn.
Vân Mộ Hàn không mở miệng nữa, cũng không quay đầu lại, bước không nhanh, nhưng cũng không chậm. Thẳng hướng đại môn đi tới.
Vân Thiển Nguyệt đi theo phía sau hắn, nghĩ tới trò hay chỗ nào cũngcó. Mới vừa rồi nàng và Dung Cảnh một trước một sau đi vào, giờ này lạicùng Vân Mộ Hàn một trước một sau đi ra. Chỉ khác là suy nghĩ trong lòng lại khác biệt như ngày và đêm. Vân Mộ Hàn không nói, tự nhiên nàng cũng không nói.
Đi một đoạn đường, gặp Vân Vương gia đang đi tới, đi rất vội vã, nhìn thấy Vân Thiển Nguyệt ở chung một chỗ với Vân Mộ Hàn thì sửng sốt mộtchút, nói với Vân Thiển Nguyệt: “Thiển Nguyệt, ngươi ở chỗ ông nội saođã ra nhanh như vậy?”
“Lão già họm hẹm kia không muốn gặp ta.” Nhắc tới việc này Vân Thiển Nguyệt liền tức giận luôn.
Vân Vương gia sửng sốt, hỏi: “Vậy Cảnh thế tử đâu?”
“Bị lão đầu tử kia mời đi uống rượu, uống trà rồi” Vân Thiển Nguyệtcàng tức giận hơn. Dung Cảnh nhất định là cháu trai ruột của lão già họm hẹm.
“A!” Vân Vương gia gật đầu, nhìn Vân Thiển Nguyệt, há miệng muốn nóicái gì, nhưng lại thôi, khoát khoát tay với nàng, “Nếu ông nội đã khôngmuốn gặp ngươi vậy ngươi hãy mau tiến cung đi. Văn công công đang chờ ởcửa đó. Từ giờ Tý nửa đêm hắn đã tới đây. Vẫn chờ cho tới bây giờ!”
“Vâng!” Vân Thiển Nguyệt đáp một tiếng.
“Hàn Nhi, ngươi muốn đi đâu?” Vân Vương gia nhìn về phía Vân Mộ Hàn.
“Con đưa muội muội tiến cung.” Vân Mộ Hàn nói.
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, không phải vừa nãy hắn nói có chuyện gìmuốn vào cung sao? Sao bây giờ lại thành đưa nàng tiến cung rồi?
“Cũng tốt! Vậy các ngươi mau đi đi!” Vân Vương gia gật đầu, không nói gì nữa, xoay người đi về hướng viện của lão Vương gia.
Vân Thiển Nguyệt thấy Vân Vương gia đi xa, nhìn Vân Mộ Hàn, Vân MộHàn không nhìn nàng, tiếp tục đi hướng cửa lớn. Nàng cũng không nóichuyện, đi theo phía sau hắn. Nghĩ tới Vân Mộ Hàn như thế chắc là cóviệc. Nếu hắn không nói, nàng cũng không hỏi, muốn nói, tự nhiên sẽ nói.
Hai người đi một mạch không ai nói chuyện, ra tới cửa.
Văn Lai chờ ở đại môn, thấy Vân Thiển Nguyệt nhanh như vậy đã trở lại thì có vài phần kinh ngạc, lại thấy Vân Mộ Hàn trực tiếp đi tới chỗ xengựa đón Vân Thiển Nguyệt thì ngẩn ra, “Vân thế tử cũng muốn tiến cungsao?”
“Ừ!” Vân Mộ Hàn đẩy màn che rồi lên xe, tích chữ như vàng nói.
Văn Lai nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng lơ đễnh, hắn cũng không nói nữa.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, lão nô đã mang đến quần áo mà đám người TháiLiên thu thập cho ngài. Đang để ở trong xe, vốn là Thái Liên cũng muốnđi theo vào cung để hầu hạ ngài, nhưng Văn công công nói thánh chỉ Hoàng thượng chỉ cho một mình ngài tiến cung. Huống chi lễ nghi trong cungrất phức tạp, Thái Liên cũng không biết gì, nếu không cẩn thận xảy rachuyện gì sẽ phải chịu tội.” Vân Mạnh đi tới thấp giọng nói với VânThiển Nguyệt. Dứt lời, dặn dò: “Ngài phải cẩn thận hành sự. Không đượcchọc giận Hoàng thượng nữa, hôm qua ngài đánh công chúa trước mặt Hoàngthượng, chuyện này quả thực quá nguy hiểm, nếu không phải có Cảnh thế tử ở đó, dĩ nhiên Hoàng thượng sẽ xử tội ngài, sau này ngài đừng làm nhưthế nữa.”
“Ừ, ta hiểu rồi!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Vân Mạnh không nói nữa, Vân Thiển Nguyệt đẩy màn che ra, lên xe.
Văn công công khoát tay chặn lại, cùng với một tiểu thái giám ngồi ở ngoài xe, xe ngựa rời khỏi Vân Vương phủ đi hướng hoàng cung.
Xe ngựa chuyên dụng của hoàng cung cực kỳ xa hoa, buồng xe rộng rãi,Vân Thiển Nguyệt và Vân Mộ Hàn mỗi người ngồi một bên của thùng xe. VânThiển Nguyệt chờ một lát cũng không thấy Vân Mộ Hàn mở miệng nói chuyện, liền nghiêng người chuẩn bị tiếp tục ngủ bù.
Vân Mộ Hàn nhìn Vân Thiển Nguyệt, ánh mắt thâm thúy như biển sâu, vẫn không nói gì.
“Là Văn công công phải không. Ngươi có phải đang về cung hay không?”Xe ngựa mới vừa đi không xa, ngoài xe bỗng nhiên truyền đến giọng nóiquen thuộc của Nam Lăng Duệ.
“Bẩm Duệ thái tử, nô tài đi đón Thiển Nguyệt tiểu thư tiến cung.” Ngoài xe Văn Lai lập tức đáp lời.
“Vậy thì thật là tốt, bổn thái tử cũng muốn tiến cung, thuận đường có thể cho ta đi nhờ được không?” Nam Lăng Duệ vừa nói chuyện vừa đi tớitrước xe, không đợi Văn Lai trả lời, đã đưa tay đẩy rèm ra, nhảy lên xe, hắn lên xe liền nhìn thấy Vân Mộ Hàn, cười một tiếng, “A, thì ra Vânthế tử cũng ở đây!”
“Ừ!” Vân Mộ Hàn thu hồi thần sắc trong mắt, nhàn nhạt gật đầu.
“Tiểu nha đầu, ngồi nhích qua bên kia một chút để ta có chỗ ngồi.”Nam Lăng Duệ ngồi cùng bên với Vân Thiển Nguyệt, đặt mông ngồi xuốngcạnh nàng, dùng cánh tay đụng vào người nàng, ngáp một cái nói: “Ta mộtđêm không ngủ, buồn ngủ chết đi được.”
Vân Thiển Nguyệt bị đẩy, thân thể nghiêng đi, mở mắt nhìn về phía Nam Lăng Duệ, thấy người hắn đầy bụi đất, mũ quan lỏng lẻo, cả người mangtheo khí lạnh, còn có vẻ mặt buồn ngủ, thoạt nhìn giống như là ở bênngoài hứng gió một đêm, nàng nhíu nhíu mày, “Một đêm không ngủ ngươi vềtiểu viện ngủ đi, Vân Vương phủ cũng không phải không có chỗ của ngươi.Ngươi tiến cung làm gi?”
Còn chạy tới đi nhờ xe, hắn thật không biết khách khí.
Nam Lăng Duệ thấy Vân Thiển Nguyệt không động đậy, trực tiếp dựa thân thể vào trên người nàng, nhắm mắt lại, tỏ vẻ rất buồn ngủ nói: “Bổnthái tử ở Vân Vương phủ đã chán ngấy rồi, ta đang tính tiến cung ở haingày. Đúng lúc ngươi cũng tiến không phải không? Vừa vặn có bạn rồi,ngươi phải biết rằng, bổn thái tử không thể rời khỏi ngươi được rồi. Sau này ngươi ở đâu, ta liền ở đó”
Vân Thiển Nguyệt im lặng.
“Đừng tranh cãi với ta mà. Để ta ngủ một giấc.” Nam Lăng Duệ đặt toàn bộ sức nặng thân thể vào người Vân Thiển Nguyệt, cảnh cáo nói.
“Ta không phải là tấm đệm của người, qua một bên ngủ đi.” Vân Thiển Nguyệt đưa tay đẩy hắn.
“Tiểu nha đầu nhà ngươi, hôm qua cùng ngươi đi đua ngựa ta đã mệtmuốn chết rồi, ngươi ném giày thêu làm mỹ nhân bị thương, là ta giúpngươi đưa mỹ nhân trở về. Về tình về lý, có phải ngươi nên để cho ta dựa vào một chút hay không?” Nam Lăng Duệ vẫn bất động dựa vào, ngáp khôngngừng, “Huống chi tối hôm qua Diệp Thiến lại gọi tới mấy trăm con sâucắn ta, bổn thái tử phải chạy một đêm mới thoát khỏi nàng ta. Quá ghêtởm. Ngươi không thể không có tình người như thế chứ.”
“Tại sao Diệp Thiến lại cho sâu cắn ngươi?” Vân Thiển Nguyệt thấy hắn không giống như giả bộ nên không đẩy hắn ra nữa, lại hỏi.
“Dạ Khinh Nhiễm không cần nàng, thẹn quá thành giận.” Nam Lăng Duệnhắm mắt lại, rất buồn ngủ nói: “Vốn là bổn thái tử thấy nàng đángthương, muốn theo nàng cùng nhau đi cầu Chức Nữ, nhưng sau đó ở cửahoàng cung thấy được Tố Tố của ta cô đơn chiếc bóng, điềm đạm đáng yêuđang chờ trong gió lạnh, sao bổn thái tử còn có thể để ý tới nàng tanữa? Nàng ta ghen tỵ với bổn thái tử có mỹ nhân trong ngực, trở về liềnthả sâu cắn ta. Ngươi nói có ghê tởm hay không”
Khóe miệng của Vân Thiển Nguyệt hết co quắp rồi lại rút ra. DiệpThiến ăn dấm chua rồi. So sánh hắn với Diệp Thiến cũng không biết là aighê tởm hơn.
“Tiểu nha đầu, ngươi tiến cung thì ở nơi nào?” Nam Lăng Duệ hỏi.
“Vinh Hoa cung của cô cô ta.” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Vinh Hoa cung à! Đây chính là chỗ ở của lịch đại các Hoàng hậu củaThiên Thánh. Vô cùng tốt, bổn thái tử vẫn rất ngưỡng mộ Vinh Hoa cung.Hay ta theo ngươi cùng vào ở trong Vinh Hoa cung nha.” Nam Lăng Duệ bỗng nhiên vui lên.
Vân Thiển Nguyệt giương mắt nhìn nóc xe, “Nếu ngươi có thể ở lại được thì ta không có ý kiến.”
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai