Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
Vân Thiển Nguyệt đỡ Thái hậu đi chầm chậm, nghĩ tới ba lần rơi linh liễn, đây coi như là trước đây chưa từng có rồi. Nàng quay đầu liếc nhìn Dung Cảnh, thấy sắc mặt hắn thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh, nhìn không ra suy nghĩ trong lòng, nàng quay sang nhìn quan tài gỗ lim bị rơi vỡ của lão hoàng đế trầm tư.
Đội ngũ lẳng lặng đi, chỉ nghe thấy tiếng bước chân mà không có tiếng người.
“Không biết tụng kinh, than khóc rồi hả?” Dạ Thiên Dật trầm mặt rít lên.
Tiếng tụng kinh tức khắc vang lên, công chúa, hoàng tử, phi tần hậu cung cũng lập tức khóc lóc rối rít.
Đội ngũ mênh mông cuồn cuộn đi về phía Tây Sơn, cho đến khi đi tới dưới chân núi Ngọc Long phía bắc dãy Tây Sơn thì không còn xảy ra việc khác nữa.
Tuyết rơi nhiều bao phủ toàn bộ núi Ngọc Long, nhưng con đường từ cửa thành thông tới đầu rồng núi Ngọc Long đã được dọn dẹp sạch sẽ. Đội ngũ đưa linh ngang qua đuôi rồng, Vân Thiển Nguyệt trông thấy sườn núi chỗ đuôi rồng bị tuyết phủ trọn, không nhìn ra đâu là lăng mộ hoàng thất triều trước. Nàng nghiêng đầu nhìn Dung Cảnh, thấy Dung Cảnh chưa từng nhìn chút nào mà lẳng lặng đi tiếp.
Lúc này Dạ Thiên Dật đưa mắt nhìn Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt thu lại ánh mắt không có cảm xúc gì.
“Cách tẩm lăng trăm mét, quỳ, ba khấu đầu!” Có người hô một tiếng.
Mọi người rối rít quỳ xuống sát đất.
Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía vị trí đầu rồng thì thấy hoàng lăng Dạ thị đứng sừng sững uy nghiêm giữa sườn núi. Đây là một lưng chừng núi, mọi nơi có nước chảy từ trên núi xuống ngăn cản cho nên mỗi lần nàng đi đại doanh quân cơ Tây Sơn đều không nhìn thấy, suýt nữa đã quên nơi đây chính là hoàng lăng Dạ thị. Cung điện trùng điệp, bốn phía có quân đội hùng hậu canh gác, trong trời mùa đông giá rét, cỏ cây lành lạnh, trông ra xa xa, gạch đá từ lăng tẩm cung điện tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, dù ở lưng chừng núi, ánh sáng mặt trời chiếu sáng khắp nơi nhưng vẫn âm u rét mướt.
“Cách lăng tẩm chín mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!” Lại có người hô.
Mọi người lại quỳ xuống sát đất.
“Cách lăng tẩm tám mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!” Lại có người hô.
Mọi người lại quỳ xuống sát đất.
“Cách lăng tẩm bảy mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“Cách lăng tẩm sáu mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“Cách lăng tẩm năm mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“……”
Khi cách lăng tẩm mười thước, mọi người quỳ lạy đều đứng dậy, đều lẳng lặng đứng yên.
“Giờ lành đến! Mở lăng tẩm, gõ tẩm chuông! Thiên địa quân thần, biểu!” Vân vương gia hô một tiếng.
Thủ vệ Hoàng Lăng lập tức mở lăng tẩm ra, một chiếc chuông lớn ở chính giữa xuất hiện trước mắt mọi người.
Vân Thiển Nguyệt nhìn chiếc chuông lớn đủ cho hai mươi người ôm kia. Nàng nhớ tới lời thái hậu nói, nữ nhi Vân vương phủ có tư cách gõ tẩm chuông này nhất. Nhưng nàng chỉ đứng lẳng lặng không nhúc nhích.
“Thiển Nguyệt, con đi gõ tẩm chuông!” Vân vương gia hô xong rồi nói với Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt nghĩ rằng hoàng lăng Dạ thị này đã mai táng bao nhiêu đế vương? Đã bao nhiêu nữ nhi Vân vương phủ từng gõ chiếc tẩm chuông này? Sau khi gõ xong thì kết quả của các nàng là gì? Là bị xiềng xích trong cấm cung thăm thẳm đi? Bởi vì các triều đại chỉ có đích nữ Vân vương phủ mới có tư cách gõ tẩm chuông, mà mỗi một đời cũng chỉ đích nữ Vân vương phủ mới có tư cách vào hoàng cung làm hậu, mỗi một đời Vân vương phủ cũng chỉ có một đích nữ.”Nguyệt nhi, nàng đi gõ tẩm chuông!” Dạ Thiên Dật thấy Vân Thiển Nguyệt không động đậy nên trầm giọng nói.
Vân Thiển Nguyệt không để ý tới Vân vương giavà Dạ Thiên Dật mà nhìn Thái hậu, “Cô cô, người đã từng gõ tẩm chuông này sao?”
Thái hậu gật đầu, “Đây là vinh hạnh đặc biệt của các đời đích nữ Vân vương phủ! Ta đương nhiên từng gõ rồi. Khi tiên thái hoàng băng hà vào lăng tẩm thì ta từng gõ.”
“Cháu sẽ không vào cung! Không cần vinh hạnh đặc biệt này cũng được!” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, bỗng nhiên nói.
“Không được!” Sắc mặt Dạ Thiên Dật vốn đã âm trầm phút chốc đen như đáy nồi.
“Vì sao không được?” Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn.
“Quy định từ xưa không được thay đổi!” Dạ Thiên Dật nói.
“Tổ huấn cũng có thể hủy bỏ, vì sao quy định từ xưa thì không thể thay đổi?” Vân Thiển Nguyệt nhướn mày, nhìn Dạ Thiên Dật.
“Vân Thiển Nguyệt, nàng đại diện cho cả Vân vương phủ, không phải chỉ một mình nàng. Nàng xác định hôm nay nàng không gõ tẩm chuông?” Sắc mặt Dạ Thiên Dật âm trầm đến đáng sợ, dứt lời, hắn nhìn về phía Vân vương gia nói: “Vân vương thúc, hôm nay ngài còn để tùy ý nàng càn quấy được sao?”
Vân vương gia nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, dường như do dự một lát rồi nói: “Thiển Nguyệt, tẩm chuông này xưa này đều do nữ nhi của Vân vương phủ gõ.”
Vân Thiển Nguyệt không chịu nhượng bộ: “Quy định từ xưa có thể đổi! Đổi người khác đi!”
“Nàng cho rằng tẩm chuông là ai muốn gõ là có thể gõ sao? Nếu hôm nay nàng không gõ tẩm chuông thì tẩm quan của tiên hoàng không vào được hoàng lăng. Tất cả chúng ta đều phải ở đây trông coi với nàng, hôm nay trời giá rét, người khác có thể chịu lạnh chịu đói, nhưng mẫu hậu đang mang thiên tử, nàng xác định bà có thể chịu nổi?” Dạ Thiên Dật lạnh lùng nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Di chiếu nàng không tôn trọng cũng không sao, một đường đưa linh cữu nàng không khóc không quỳ cũng được, nhưng chuyện này liên quan đến vận mệnh quốc gia, không tùy ý nàng được!”
Vân Thiển Nguyệt im bặt nhìn Thái hậu, nghĩ tới Dạ Thiên Dật lại dùng cô cô và đứa bé trong bụng bà để uy hiếp nàng.
“Nguyệt nhi, gõ tẩm chuông đi! Cháu là nữ nhi củaVân vương phủ, nơi đây không chỉ chôn đế vương của Dạ thị, mà còn chôn các cố cô cô của cháu, các bà nằm dưới lòng đất, cũng hi vọng nữ nhi của Vân vương phủ gõ tẩm chuông mở tẩm lăng.” Thái hậu ôn hòa nói.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, mau gõ tẩm chuông đi! Đến giờ lành rồi!” Trương đạo trưởng cũng liên thanh thúc giục.
“Đúng vậy, Thiển Nguyệt tiểu thư, chuyện này không thể bốc đồng được.” Đức thân vương cũng thúc giục.
Vân Thiển Nguyệt buông tay Thái hậu, nhấc chân đi tới chỗ tẩm chuông, có người còn muốn khuyên tiếp liền lập tức ngậm miệng.
Chiếc tẩm chuông này nặng khoảng nghìn cân, chế tạo bằng sắt nguyên chất, treo cao trên tẩm lăng.
Vân Thiển Nguyệt đi tới phía dưới tẩm chuông, lập tức có người canh giữ tẩm chuông cầm một chiếc thiết chùy, nàng chìa tay nhận lấy, thiết chùy nặng khoảng hơn trăm cân, khó mà tưởng tượng được nữ tử mảnh mai không có võ công như cô cô làm sao cầm nó gõ vang được.
“Giờ lành đến! Gõ chuông! Lần một!” Vân vương gia hô một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt giơ thiết chùy lên, nhẹ nhàng vung tay, gõ vang tẩm chuông, chiếc chuông cổ xưa vang lên “keng” một tiếng, âm thanh khuếch tán cả núi Ngọc Long.
“Gõ chuông! Lần hai!” Vân vương gia lại hô một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt vung tay lần nữa, “keng” một tiếng như trước, dường như núi Ngọc Long và Hoàng Lăng hơi rung lên.
“Gõ chuông! Lần ba!” Vân vương gia hô tiếp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt vung tay lần nữa, thiết chùy va chạm vào tẩm chuông, mặt đất rung lên vì tiếng chuông quá to.
“Lễ hoàn tất!” Vân vương gia hô to.
Vân Thiển Nguyệt rút thiết chùy lại, xoay người đi trở về. Nàng vừa mới xoay người thì tẩm chuông treo trên cao bỗng rơi xuống nện thẳng xuống nàng, mang theo tiếng ầm ầm, nặng tựa ngàn quân, nàng giật mình, cảm thấy bất thường nên lập tức tránh né, người đưa thiết chùy cho nàng trước đó đã đứng phía sau nàng từ thuở nào, hắn không hề nhúc nhích chặn lại đường thoát thân của nàng, đáy lòng nàng lạnh lẽo, phất tay chém ra một chưởng, thân thể người nọ bay thẳng ra ngoài, nàng thu tay lại định rời khỏi thì cảm giác trên đầu tối sầm lại, chiếc chuông to lớn đã tới đỉnh đầu nàng.
“Nguyệt nhi!” Dạ Thiên Dật sợ hãi hét lên, nhào về phía Vân Thiển Nguyệt.
Còn có tiếng mấy người đồng thời hô lên, bao phủ trong tiếng chuông.
Có một người phi thân lên nhanh hơn Dạ Thiên Dật, trong khoảnh khắc đã tới bên cạnh Vân Thiển Nguyệt, ống tay áo màu trắng nguyệt nha quét qua, mang khí thế dời sông lấp biển, đánh một chưởng về phía tẩm chuông, tẩm chuông nổ đùng một tiếng, rời khỏi đỉnh đàu Vân Thiển Nguyệt, hắn chìa tay ôm Vân Thiển Nguyệt vào lòng, nhẹ nhàng đưa nàng lùi ra sau mấy trượng.
Tẩm chuông “đùng” một tiếng vỡ tan tành, mảnh sắt văng khắp nơi.
Không ít người bị mảnh sắt đâm vào, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Dư âm của tiếng chuông và tiếng kêu thảm thiết đan xen vào nhau, lập tức hỗn loạn cả vùng.
Trái tim Vân Thiển Nguyệt đập “thình thịch”, ôm lấy Dung Cảnh, chỉ có nàng biết, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi, so với bất cứ ai nàng cảm nhận được nguy hiểm và tử vong. Đây là lần đầu tiên, nàng cảm nhận rõ được tử vong. Nếu không có Dung Cảnh, nàng khẳng định một trăm phần trăm, nàng đã bị cái chuông nện xuống, đặc biệt đó là cái chuông sắt nặng ngàn cân, sau khi nàng phát ra một chưởng với người ngăn cản nàng rời khỏi thì cảm nhận rõ được người nọ dùng võ công chống chọi lại thì nàng không còn thời gian vận công né tránh lần nữa.
“Không sao, có ta!” Dung Cảnh vỗ vỗ lưng Vân Thiển Nguyệt, âm thanh ôn nhuận hòa cùng tia lạnh lẽo.
Trong âm thanh và lồng ngực này thì Vân Thiển Nguyệt bỗng trấn định lại, đúng thế, mọi việc có hắn, còn sợ gì nữa?
Một lát sau, dư âm tiếng chuông chấm dứt, tiếng kêu thảm thiết ngừng lại.
Hoàng hậu được Vân vương gia bảo vệ nên không bị thương, ống tay áo của Vân vương gia bị mảnh sắt xé rách một mảng, Đức thân vương, Hiếu thân vương, Dạ Khinh Nhiễm, Dung Phong đều không bị thương, Lãnh Thiệu Trác thì bị mảnh sắt quẹt qua, máu tươi loang đỏ nửa mặt hắn, nhưng hắn dường như không cảm thấy gì mà lại căng thẳng nhìn Vân Thiển Nguyệt đang được Dung Cảnh che chở trong lòng. Những người còn lại, đám người Lục công chúa, Thất công chúa, Vân Ly ít nhiều đều có vết thương trên mặt trên người.
“Ai có thể nói cho Bổn vương biết, đây là thế nào?” Sắc mặt Dạ Thiên Dật âm trầm đến dọa người, hắn nhìn người túc trực bên linh cữu.
Người túc trực bên linh cữu đồng loạt quỳ xuống mặt đất lắc đầu.
“Không có ai biết sao? Sao đột nhiên tẩm chuông lại rơi xuống?” Dạ Thiên Dật nhìn chóp chiếc chuông sắt, thấy có cái dây thừng sắt to bằng nắm tay như bị vật gì đó xoắn gãy, còn lơ lửng ở đó.
Tất cả mọi người nhìn theo ánh mắt hắn, đồng thời thổn thức.
“Nói! Rốt cuộc là thế nào? Không có ai nói, toàn bộ người ở đây hôm nay đều bị ban chết!” Dạ Thiên Dật giận dữ.
“Nhiếp chính vương tha mạng!” Người túc trực bên linh cữu đồng loạt quỳ xuống dập đầu trên mặt đất.
“Nhiếp chính vương, đừng quên ở kia còn có một người.” Vân Thiển Nguyệt rời khỏi lòng Dung Cảnh, nhìn vào người bị nàng đánh thì thấy người nọ bị đánh văng ra vài chục trượng, nằm trên mặt đất, không biết sống chết.
“Người đâu, mang người nọ tới đây!” Dạ Thiên Dật cũng nhìn theo ánh mắt của Vân Thiển Nguyệt, phân phó người phía sau.
Văn Lai lập tức đưa người đi khiêng.
Không lâu sau, người nọ được khiêng tới, chỉ thấy trước ngực người nọ có mảng máu tươi rất rộng, đã chết.
“Nếu không phải do hắn, ta nghĩ ta đã trốn được. Hắn ngăn cản đường của ta.” Vân Thiển Nguyệt nhìn người đã chết kia, hắn mặc trên người bộ đồ giống những người túc trực bên linh cữu, nhưng tấm thẻ ở thắt lưng thì khác, hiển nhiên là người đứng đầu nhóm túc trực bên linh cữu, nàng lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, ngẩng đầu nói với Dạ Thiên Dật: “Dạ Thiên Dật, hắn là ám chủ của nhóm túc trực bên linh cữu hoàng thất đi? Xưa nay chỉ nghe lệnh hoàng thất. Hôm nay rõ ràng chiếc dây thừng sắt đã bị người ta dồn sức xoắn đứt, mà ngươi ép ta gõ chuông, hôm nay lại xảy ra chuyện như thế, ta có thể nói chính ngươi muốn dồn ta vào chỗ chết không?”
Sắc mặt Dạ Thiên Dật lập tức âm trầm, “Nàng nghĩ thế về ta?”
Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, “Ta không thể không nghĩ như vậy! Nếu không nhờ Dung Cảnh, hôm nay ta nhất định bị chuông nện xuống, đâu còn có thể đứng ở chỗ này? Sợ rằng đã sớm biến thành một bãi bùn lầy. Ẩn chủ và ám chủ của hoàng thất từ trước đến giờ chỉ nghe lệnh của hoàng thất, hôm nay hoàng quyền của Dạ thị đều nằm trong tay ngươi, ẩn vệ và ám chủ hoàng thất nghe lệnh ngươi. Ngươi nói không phải ngươi sai hắn xoắn gãy dây sắt, muốn nện chết ta sau khi ta gõ chuông sắt thì ai tin?”
Trong mắt Dạ Thiên Dật ngưng tụ gió bão, trên trán nổi gân xanh: “Vân Thiển Nguyệt, ta muốn ai chết chứ không muốn nàng chết.”
“Vậy cũng chưa chắc! Ta nhiều lần đắc tội ngươi, hủy di chiếu, không tôn trọng hôn ước của ngươi và ta, khiến ngươi mất mặt như thế. Ngươi hận ta trách ta và Dung Cảnh gắn bó với nhau, hôm nay muốn ta chết là rất có khả năng.” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng thốt: “Ta vốn không muốn gõ cái chuông này, ngươi ép ta gõ, hôm nay ta tìm được đường sống từ trong chỗ chết, khiến ngươi thất vọng rồi đi?”
Dạ Thiên Dật bỗng nắm chặt tay, nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, “Vân Thiển Nguyệt, nàng lặp lại lần nữa.”
“Nói một trăm lần cũng thế thôi! Dạ Thiên Dật, hôm nay ta tìm được đường sống từ trong chỗ chết, khiến ngươi thất vọng rồi đi?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng lặp lại.
“Nàng … nàng giỏi lắm!” Dạ Thiên Dật giận dữ, âm thanh như rít ra từ kẽ răng, đóng băng luồng không khí trong vòng mười mét quanh hắn. Tất cả mọi người đều cảm nhận được tia lạnh lẽo giận dữ tỏa ra từ người hắn.
“Nhiếp chính vương, chuyện này có phải do ngươi làm không?” Lúc này thái hậu nghiêm khắc mở miệng.
Dường như Dạ Thiên Dật đã gần tới ranh giới bùng nổ, luồng lạnh lẽo quanh thân tăng vọt, hắn không đáp lời.
“Ai gia hỏi ngươi, có phải hay không?” Thái hậu mạnh mẽ quát một tiếng.
“Thái hậu nương nương, Thiển Nguyệt tiểu thư, chuyện như vậy sao có thể là Nhiếp chính vương làm chứ? Mọi người không nhìn thấy khi Thiển Nguyệt tiểu thư sắp bị chuông sắt nện xuống thì Nhiếp chính vương đã vội vã thế nào sao? Nếu Cảnh thế tử không phá vỡ chuông sắt thì e là người bị nện vào đã là hắn.” Lúc này Đức thân vương mở miệng.
“Ra vẻ thôi, ai mà không biết!” Vân Thiển Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
Dạ Thiên Dật nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, lại không nói một lời nào nữa, thần sắc cực kỳ âm trầm đáng sợ.
“Không thể nói thế được, Thiển Nguyệt tiểu thư, Nhiếp chính vương đối với ngài cũng không hề kém Cảnh thế tử.” Đức thân vương nghe vậy thì không chịu nổi rồi, lần nữa không đồng ý nói: “Tuy ẩn vệ và ám nhân của Hoàng thất nghe lệnh hoàng thất, nhưng khó chắc có người muốn hại ngươi, động tay động chân ở đây.”
“Đức thân vương nói cho ta biết, ai muốn hại ta! Ngươi?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Đức thân vương, nhíu mày, “Đúng rồi, ta sao đã quên, ngài cũng là người của hoàng tộc, quyền lợi của Đức thân vương phủ ngút trời, sai khiến được ẩn vệ và ám nhân hoàng thất thì không phải nói suông rồi.”
Đức thân vương thay đổi sắc mặt, “Thiển Nguyệt tiểu thư, lão thần có một trăm lá gan cũng không dám động vào ngài! Vả lại lão thần đâu có lý do ra tay với ngài? Lão thần thấy Thiển Nguyệt tiểu thư chất vấn Nhiếp chính vương như thế, cảm thấy bất công, mới nói chuyện cho Nhiếp chính vương, ngươi không thể đổ chuyện này lên người lão thần.”
“Ngài không có lý do gì sao? Chưa chắc!” Vân Thiển Nguyệt cười lạnh nói: “Hoàng thất và Đức thân vương phủ từ trước đến giờ thân như một nhà, ta không tôn trọng di chiếu, muốn hủy thánh chỉ, uy hiếp thiên uy hoàng quyền, Đức thân vương phủ muốn thay thế tiên hoàng trừng phạt ám sát ta, cũng không kỳ lạ.”
“Thiển Nguyệt tiểu thư, ngươi thật là……” Gương mặt già nua của Đức thân vương trắng bệch, dường như hết đường chối cãi ở trước mặt Vân Thiển Nguyệt .
“Phụ vương, ngươi nói với nàng làm gì? Nàng đã lãnh huyết vô tình đến không còn tình cảm rồi. Ở trong mắt nàng chúng ta đều là kẻ địch, đối tốt với nàng ta đáng bị nàng ta xem như lòng lang dạ thú.” Lúc này Dạ Khinh Nhiễm mở miệng nói với giọng lạnh buốt.
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm, híp mắt lại, không nói chuyện.
“Vân Thiển Nguyệt, ngươi có còn lương tâm không? Thất ca đối với ngươi như thế nào ngươi mù không nhìn thấy nhưng mọi người chúng ta đều thấy được, sau khi từ Bắc Cương trở về, huynh ấy bảo vệ ngươi năm lần bảy lượt trước mặt phụ hoàng, nay tiên hoàng băng hà, ngươi muốn hủy thánh chỉ, không tôn trọng không quỳ lễ, huynh ấy vẫn dung túng ngươi, ngươi không biết ơn thì thôi đi, giờ ngươi lại có thể nghi ngờ huynh ấy muốn giết ngươi?” Lục công chúa bỗng nhiên mở miệng mắng to: “Vân Thiển Nguyệt, ngươi máu lạnh, không có nhân tính.”
“Lục công chúa, vậy ngươi nói cho ta biết, hôm nay không phải là hắn muốn hại ta thì là ai muốn hại ta? Ngươi sao?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn Lục công chúa, bỗng nhiên nói: “Đúng vậy, sao ta đã quên mất, hôm đó Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử bức vua thoái vị mưu phản, chính là ngươi và Tần tiểu thư cùng dẫn ẩn vệ hoàng thất xông vào điện Thánh Dương. Ẩn vệ hoàng thất nghe ngươi và Tần tiểu thư như thế, ta có thể suy đoán, liệu ám nhân của hoàng lăng này cũng nghe các ngươi hay không. Chuyện hôm nay là do các ngươi làm?”
Lục công chúa tái mặt đi, giận dữ nói: “Ngươi bớt ngậm máu phun người đi!”
“Nếu nói ta ngậm máu phun người, vậy ngươi nói xem, ngươi phản bác được lời của ta, ta liền chấp nhận ngươi đúng hơn ta.” Vân Thiển Nguyệt quét mắt qua Lục công chúa rồi nhìn Tần Ngọc Ngưng trong đám nữ quyến, thấy nàng ta mím môi đứng đó, nàng lại đưa mắt nhìn Lục công chúa, cười lạnh nói: “Ẩn vệ hoàng thất là bất cứ ai trong hoàng thất cũng sai bảo được sao? Hoặc là con gái đại thần nào cũng sai bảo được? Hử? Lục công chúa? Tần tiểu thư? Hôm nay đã xảy ra chuyện thế này rồi, nếu không muốn ta ngậm máu phun người thì có phải các ngươi nên cho ta lời giải thích không!”
Lục công chúa bị Vân Thiển Nguyệt chọc giận nhưng vẫn gắng kìm nén mà nhìn sang Dạ Thiên Dật, “Thất ca, nữ nhân như vậy huynh còn thích nàng làm gì? Huynh nhìn nàng đi, quả nhiên không hề có nhân tính. Mà huynh lại bảo chúng ta không được phép làm tổn thương nàng, bây giờ hay rồi, nàng hoài nghi huynh đầu tiên, huynh thấy đáng không?”
Dạ Thiên Dật vẫn không nói một lời, cẩm bào màu tím nhạt dường như ngưng tụ lại một lớp băng sương.
Lục công chúa dứt lời, trong giây lát không có ai nói nữa, trong vòng mấy dặm, bất thình lình trời đông giá rét.
Thái hậu nhìn Dạ Thiên Dật, rồi nhìn Vân Thiển Nguyệt, lên tiếng lần nữa với giọng uy nghiêm, “Chuyện Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử bức vua thoái vị mưu phản hôm đó, bị Lục công chúa và Tần tiểu thư phá hỏng, ai gia cũng rất muốn biết, hôm đó ai cho hai ngươi dẫn theo ẩn vệ?”
Lục công chúa nhìn thoáng qua Thái hậu, không nói chuyện.
Tần Ngọc Ngưng cúi đầu, cũng không nói lời nào.
“Làm sao? Lời của ai gia các ngươi cũng dám không trả lời, không để ai gia vào trong mắt thế sao?” Thái hậu dựng đứng chân mày.
“Là ta!” Lúc này rốt cuộc Dạ Thiên Dật đã mở miệng, giọng nói lạnh lùng như bảo kiếm ra khỏi vỏ, xen lẫn tia lạnh lẽo âm trầm: “Là ta nhận được tin tức phụ hoàng bị uy hiếp nên đã ra lệnh cho Lục muội muội ở trong hoàng cung và Tần tiểu thư đi điện Thánh Dương.”
“Thì ra là Nhiếp chính vương, thế thì không trách được rồi!” Thái hậu dường như đã đoán được từ trước, uy nghiêm nói: “Ẩn vệ hoàng thất và ám nhân hoàng lăng nghe theo lời Nhiếp chính vương sai khiến, hôm nay xảy ra chuyện thế này, cháu gái của ai gia suýt nữa bị giết hại, Nhiếp chính vương giải thích thế nào? Nguyệt nhi nói đúng, ẩn vệ hoàng thất và ám nhân hoàng lăng đều nghe lời ngươi sai bảo, không phải sao?”
Dạ Thiên Dật nhìn thái hậu, vẻ mặt thái hậu nghiêm nghị, trông có vẻ nhất thiết muốn Dạ Thiên Dật nói rõ.
“Thái hậu, chuyện này không thể nào là do Nhiếp chính vương làm! Nhiếp chính vương thích Thiển Nguyệt tiểu thư cũng không phải là một ngày hai ngày.” Đức thân vương lên tiếng lần nữa, “Ai cũng có thể hại Thiển Nguyệt tiểu thư nhưng hắn sẽ không.”
“Đức thân vương khẳng định như thế?” Thái hậu hừ lạnh một tiếng, “Cũng chưa chắc đã thế, Nguyệt nhi và Cảnh thế tử yêu nhau, Nhiếp chính vương cầu mà không được, vì yêu sinh hận, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành. Muốn giết Nguyệt nhi, để nó chôn thây ở đây, cũng chưa chắc không thể nào!”
“Sao sao có thể? Thái hậu……” Đức thân vương phản bác lần nữa.
“Đức thân vương không cần nói nữa!” Dạ Thiên Dật cắt ngang lời Đức thân vương nói, nhìn Vân Thiển Nguyệt, lạnh lùng thốt: “Vân Thiển Nguyệt, ta vẫn nói câu kia, ta muốn giết ai chứ sẽ không giết nàng. Ta muốn nàng chứ không phải thi thể của nàng. Nàng nhớ cho kỹ, nhớ kỹ vào. Việc hôm nay không liên quan tới ta.”
“Thế liên quan tới ai đây?” Vân Thiển Nguyệt thờ ơ nói.
“Người đâu, lôi toàn bộ người trông chừng hoàng lăng xuống, lập tức xử tử, một tên cũng không để lại.” Dạ Thiên Dật không đáp lời Vân Thiển Nguyệt nói mà lạnh lùng sai khiến.
“Vâng!” Quan binh phía sau xông lên ùn ùn.
“Nhiếp chính vương tha mạng!” Những người túc trực bên linh cữu đồng loạt phát ra tiếng kêu hoảng sợ.
“Nhiếp chính vương, chưa chắc những người này đều có tội, nếu đều xử tử…” Đức thân vương lên tiếng lần nữa.
“Đức vương thúc, hôm nay tẩm chuông bị hủy, bọn họ không chôn cùng tiên hoàng thì còn giữ lại làm gì?” Dạ Thiên Dật chặn lời của Đức thân vương.
Đức thân vương nghe vậy lập tức im bặt.
Không còn ai lên tiếng cầu xin tha thứ cho những người này nữa, dây thừng của tẩm chuông bị xoắn đứt, giờ tẩm chuông hóa thành mảnh sắt, đây là những người bảo vệ chuông thần của hoàng lăng, xảy ra chuyện thế này là chuyện rất lớn, hôm nay trên đường đưa linh thì quan tài đã bị ngã ba lần, nứt toác một vết, giờ chuông lại vỡ toang, quả thật là điềm gở.
Năm trăm người trông chừng tẩm lăng bị kéo xuống.
Vân Thiển Nguyệt nhìn mạng người bị kéo đi mà mím chặt môi, nếu là trước kia thì nàng nên ngăn cản, dù sao đây cũng là năm trăm mạng người, nhưng hôm nay nàng không muốn ngăn cản, mà dù nàng có ngăn cản, Dạ Thiên Dật cũng sẽ không bỏ qua cho những người này. Lão hoàng đế vào hoàng lăng, cần máu tươi của những người này chôn cùng. Huống hồ dù nàng có cứu thì những người này vẫn là ám nhân mà Dạ thị đào tạo, nghe lệnh hoàng thất Dạ thị, từ ngày bọn họ túc trực bên linh cữu làm ám nhân thì bọn họ đã được định trước sống là người của Dạ thị, chết là ma của Dạ thị.
Năm trăm người được kéo về lần nữa đã là năm trăm thi thể, chỉ trong chốc lát.
Gió lạnh thấu xương, bầu trời lần nữa rơi đầy bông tuyết, đắp lên năm trăm cái xác chảy đầy máu tươi.
Giang sơn Dạ thị như vậy, lăng mộ hoàng thất như vậy, máu tươi giết chóc như vậy, người và chuyện như vậy, khuôn mặt mỗi người đều bị phóng đại, có thể thấy rõ tinh tế từng nếp nhăn, là từng biểu cảm lạnh lùng chết lặng như là đương nhiên. Năm trăm người vừa sống sờ sờ giờ đã biến thành năm trăm thi thể, lại có thể cho là đương nhiên!
Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên cực kỳ chán ghét chuyện như vậy, nàng kéo Dung Cảnh, nói với hắn: “Chúng ta đi!”
Dung Cảnh không phản đối, đi theo Vân Thiển Nguyệt.
“Cảnh thế tử, Vân Thiển Nguyệt, tiên hoàng còn chưa vào Hoàng Lăng, hiện tại các ngươi đã đi?” Đức thân vương giật mình nhìn về phía hai người.
“Ta sợ hãi rồi, suýt nữa mất mạng nhỏ, còn dám ở chỗ này nữa sao? Ở thêm lát nữa, có phải ta sẽ giống năm trăm người này, đi vào làm bạn với tiên hoàng?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn Đức thân vương một cái, trầm giọng nói: “Nếu không giải thích rõ ràng chuyện hôm nay cho ta, về sau đừng hòng bảo ta làm gì cho hoàng thất! Hủy thánh chỉ là chuyện nhỏ!”
Đức thân vương lập tức im bặt nhìn Dạ Thiên Dật.
Dạ Thiên Dật không nói một lời, vẻ âm trầm tan biến, không còn biểu cảm gì.
“Cô cô, cháu về phủ trước!” Vân Thiển Nguyệt nói vớihoàng hậu.
“Hôm nay cháu sợ hãi rồi! Để Cảnh thế tử đưa cháu về đi thôi!” Thái hậu xua tay.
Thái hậu mở miệng, đại diện cho thiên tử trong bụng bà, có quyền lợi nhất định cao hơn Nhiếp chính vương. Mặc dù không có thực quyền, nhưng thân phận vẫn còn đó, Dạ Thiên Dật không mở miệng, không ai dám phản đối nữa.
Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh lướt qua mọi người, trở về theo đường cũ. Bông tuyết bay nhẹ vào hai người, dù nơi này đẫm máu thế nào, nhưng ai nhìn bọn họ thì vẫn cảm thấy phong cảnh như vẽ.
Không bao lâu, hai người rời khỏi tầm mắt của mọi người.
Dạ Thiên Dật từ đầu đến cuối không nói một lời.
Trước lăng mộ, mọi người yên tĩnh không tiếng động, bao gồm Lục công chúa đang tức giận không cam lòng và Đức thân vương lắc đầu thở dài.
Rất lâu sau, Trương đạo trưởng nhẹ giọng nhắc nhở Dạ Thiên Dật: “Nhiếp chính vương, nếu quan tài của tiên hoàng còn không nhập vào hoàng lăng thì sẽ qua giờ lành mất.”
Dạ Thiên Dật đè nén cảm xúc quay cuồng trong mắt, vung tay lên sai khiến với giọng lành lạnh, “Tẩm quan của tiên hoàng vào lăng tẩm!”
“Tẩm quan của tiên hoàng vào lăng tẩm!” Vân vương gia hô một tiếng.
“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!” Mọi người xôn xao quỳ rạp xuống.
Nội vệ cung đình nâng tẩm quan của lão hoàng đế đi vào lăng mộ, năm trăm thi thể kia cũng bị người ta khiêng vào.
Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh không hề quay đầu lại, hai người dựa theo đường cũ mà trở về, không bao lâu sau đã tới đuôi núi Ngọc Long.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước hỏi Dung Cảnh, “Lăng mộ của hoàng thất tiền triều ở đâu?”
Dung Cảnh cũng dừng bước, chỉ tay vào một sườn núi cuối đuôi rồng, ấm giọng nói: “Nơi đó!”
“Sao đã bằng phẳng rồi?” Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía kia.Nghe nói thiên tử của Mộ Dung thị tài hoa hơn người, tấm lòng nhân hậu, trong thời gian trị vì, mưa thuận gió hòa, yêu dân như con. Về sau nếu không phải đời hoàng đế cuối cùng làm thất lạc thái tử khiến hoàng hậu nhớ nhung thành bệnh buồn bực mà chết, bởi thế hoàng đế xao nhãng chính sự, bây giờ sợ là không có Dạ thị, mà vẫn là Mộ Dung gia.
“Mộ Dung thị không để lại con cháu, trăm năm đã qua, Thiên Thánh phồn hoa, hoàng lăng Dạ thị xây dựng ở đầu rồng, sao lại cho phép hoàng lăng của Mộ Dung thị vẫn còn đó? Tất nhiên là hóa thành biển cả đất bằng trăm năm rồi.” Dung Cảnh thản nhiên nói, nghe không ra cảm xúc gì.
Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn, trong mưa tuyết gò má hắn như thơ như họa, dáng người thẳng tắp, chi lan ngọc thụ, lịch sự tao nhã. Nàng quay sang nhìn sườn núi, nhẹ giọng nói: “Về sau thật sự không tìm được thái tử Mộ Dung thị sao?”
Ánh mắt Dung Cảnh động đậy nhưng hắn không nói gì.
“Nếu con cháu Mộ Dung thị vẫn còn, vì sao vẫn chưa phục quốc?” Vân Thiển Nguyệt lại nói.
Dung Cảnh bỗng nhiên cười một tiếng, cực kỳ nhạt nhẽo, như đang giễu cợt, “Nàng cũng biết Mộ Dung thị có tấm lòng nhân hậu yêu dân như con mà! Nếu còn sống, không phục quốc có gì là lạ? Có lẽ bọn họ đều có tấm lòng bồ tát, không muốn thấy loạn lạc và dân chúng gặp khó khăn.”
“Trăm năm trước thuỷ tổ hoàng đế xây dựng triều đình, Thiên Thánh loạn lạc bao năm mới lấy lại được sức, thái tử Mộ Dung thị kia bởi thế mà từ bỏ không muốn gây ra chiến tranh lần nữa thì thôi cho qua, Thiên Thánh trăm năm phồn hoa, dân chúng an cư lập nghiệp, con cháu Mộ Dung thị vẫn chưa gây chiến thì vẫn cho qua, nhưng bây giờ khác rồi, Thiên Thánh tối tăm rối loạn, thiên tai nhân họa không ngừng, dân chúng lầm than, lầu son rượu thịt thối, trên đường bao người chết cóng. Nếu Mộ Dung thị còn có con cháu, thì cũng nên phục quốc chứ?” Vân Thiển Nguyệt nhẹ giọng nói.
Dung Cảnh im lặng không nói.
Vân Thiển Nguyệt lần nữa nghiêng đầu nhìn hắn, thấy dung nhan như ngọc bị bao phủ trong mưa tuyết, còn trong sáng trắng muốt hơn bông tuyết.
“Đi thôi!” Dung Cảnh kéo Vân Thiển Nguyệt bước đi.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua sườn núi còn nửa, phủ tuyết trắng xóa, tỏa sáng rực rỡ, nàng thu hồi ánh mắt, đi theo Dung Cảnh.
Đi được một đoạn đường, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên nói: “Hôm nay tuyết rơi trên người ta không tan!”
Dung Cảnh nghiêng đầu nhìn nàng một cái, mỉm cười nói: “Không tan không phải rất tốt sao? Bây giờ ta không lấy đâu ra ô để che tuyết cho nàng.”
Vân Thiển Nguyệt liếc trắng mắt với Dung Cảnh, “Sao chàng không chúc mừng võ công của ta đã đột phá lên một tầng? Có thể huy động nội tức khống chế sự vật quanh người, không để tuyết tan ra?”
Dung Cảnh cười khẽ, “Còn lâu mới hoàn thành Phượng Hoàng chân kinh, thế này mà nàng đã đắc ý rồi?”
Vân Thiển Nguyệt hừ khẽ một tiếng, bỗng nhiên tiến lên một bước, đứng ở trước mặt Dung Cảnh, hai tay ôm cổ hắn, “Chàng ôm ta bước đi.”
Dung Cảnh nhíu mày, “Nàng xác định?”
“Xác định!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Dung Cảnh nở nụ cười, hơi khom người, ôm Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt chôn mặt trong lòng Dung Cảnh, nghe tiếng tim đập của hắn, trong lòng có nơi nào đó bình yên.
Tiếng bước chân của hai người biến thành tiếng bước chân nhẹ nhàng của một người. Bốn phía rừng núi lẳng lặng, bông tuyết tuôn rơi, nhưng không có bông tuyết rơi vào người Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt, mà đều tự động cách bọn họ một mét.
Sau một lúc, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên nói: “Lão hoàng đế đã chết rồi còn muốn giết ta, một chiêu được lắm!”
“Hắn phải giết nàng, Dạ Thiên Dật nhìn không thấu, hắn chấp chưởng giang sơn Thiên Thánh nhiều năm thế rồi tất nhiên nhìn thấu, nàng không thuộc về Dạ thị, hắn tất nhiên sẽ không giữ nàng.” Giọng Dung Cảnh nhẹ nhàng mà lành lạnh.
“Sợ là Dạ Thiên Dật cũng không ngờ tới cha hắn chết rồi còn đi một nước ở hoàng lăng như thế đi?” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Hắn tưởng hắn uy hiếp có tác dụng, quá tin tưởng mình. Cứ tưởng rằng tiên hoàng để lại di chiếu ban hôn cho nàng và hắn thì đó là chấp nhận nàng.” Dung Cảnh bỗng nhiên cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Lúc này tiên hoàng lại cho hắn một bài học, đế vương Dạ thị đều sẽ cho con cháu một bài học sau khi chết.”
“Dạ thị nên giết!” Vân Thiển Nguyệt phun ra bốn chữ.
Dung Cảnh bước đi chậm rãi, không đưa ra bình luận.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu lên, đập vào mắt, là dung nhan như ngọc của Dung Cảnh, trên nữa là bầu trời bao la tuyết rơi như tranh vẽ. Nàng nhìn chằm chằm lên bầu trời trong chốc lát, bỗng nói: “Hôm nay ta cố ý nói oan cho Dạ Thiên Dật, để hắn thấy rõ quyết tâm và máu lạnh của ta, nếu hắn còn không biết sai đường mà quay lại, cứ khăng khăng không chịu tỉnh ngộ thì Dung Cảnh, chàng lật đổ giang sơn Dạ thị đi!”
Đội ngũ lẳng lặng đi, chỉ nghe thấy tiếng bước chân mà không có tiếng người.
“Không biết tụng kinh, than khóc rồi hả?” Dạ Thiên Dật trầm mặt rít lên.
Tiếng tụng kinh tức khắc vang lên, công chúa, hoàng tử, phi tần hậu cung cũng lập tức khóc lóc rối rít.
Đội ngũ mênh mông cuồn cuộn đi về phía Tây Sơn, cho đến khi đi tới dưới chân núi Ngọc Long phía bắc dãy Tây Sơn thì không còn xảy ra việc khác nữa.
Tuyết rơi nhiều bao phủ toàn bộ núi Ngọc Long, nhưng con đường từ cửa thành thông tới đầu rồng núi Ngọc Long đã được dọn dẹp sạch sẽ. Đội ngũ đưa linh ngang qua đuôi rồng, Vân Thiển Nguyệt trông thấy sườn núi chỗ đuôi rồng bị tuyết phủ trọn, không nhìn ra đâu là lăng mộ hoàng thất triều trước. Nàng nghiêng đầu nhìn Dung Cảnh, thấy Dung Cảnh chưa từng nhìn chút nào mà lẳng lặng đi tiếp.
Lúc này Dạ Thiên Dật đưa mắt nhìn Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt thu lại ánh mắt không có cảm xúc gì.
“Cách tẩm lăng trăm mét, quỳ, ba khấu đầu!” Có người hô một tiếng.
Mọi người rối rít quỳ xuống sát đất.
Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía vị trí đầu rồng thì thấy hoàng lăng Dạ thị đứng sừng sững uy nghiêm giữa sườn núi. Đây là một lưng chừng núi, mọi nơi có nước chảy từ trên núi xuống ngăn cản cho nên mỗi lần nàng đi đại doanh quân cơ Tây Sơn đều không nhìn thấy, suýt nữa đã quên nơi đây chính là hoàng lăng Dạ thị. Cung điện trùng điệp, bốn phía có quân đội hùng hậu canh gác, trong trời mùa đông giá rét, cỏ cây lành lạnh, trông ra xa xa, gạch đá từ lăng tẩm cung điện tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, dù ở lưng chừng núi, ánh sáng mặt trời chiếu sáng khắp nơi nhưng vẫn âm u rét mướt.
“Cách lăng tẩm chín mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!” Lại có người hô.
Mọi người lại quỳ xuống sát đất.
“Cách lăng tẩm tám mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!” Lại có người hô.
Mọi người lại quỳ xuống sát đất.
“Cách lăng tẩm bảy mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“Cách lăng tẩm sáu mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“Cách lăng tẩm năm mươi thước, quỳ, ba khấu đầu!”
“……”
Khi cách lăng tẩm mười thước, mọi người quỳ lạy đều đứng dậy, đều lẳng lặng đứng yên.
“Giờ lành đến! Mở lăng tẩm, gõ tẩm chuông! Thiên địa quân thần, biểu!” Vân vương gia hô một tiếng.
Thủ vệ Hoàng Lăng lập tức mở lăng tẩm ra, một chiếc chuông lớn ở chính giữa xuất hiện trước mắt mọi người.
Vân Thiển Nguyệt nhìn chiếc chuông lớn đủ cho hai mươi người ôm kia. Nàng nhớ tới lời thái hậu nói, nữ nhi Vân vương phủ có tư cách gõ tẩm chuông này nhất. Nhưng nàng chỉ đứng lẳng lặng không nhúc nhích.
“Thiển Nguyệt, con đi gõ tẩm chuông!” Vân vương gia hô xong rồi nói với Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt nghĩ rằng hoàng lăng Dạ thị này đã mai táng bao nhiêu đế vương? Đã bao nhiêu nữ nhi Vân vương phủ từng gõ chiếc tẩm chuông này? Sau khi gõ xong thì kết quả của các nàng là gì? Là bị xiềng xích trong cấm cung thăm thẳm đi? Bởi vì các triều đại chỉ có đích nữ Vân vương phủ mới có tư cách gõ tẩm chuông, mà mỗi một đời cũng chỉ đích nữ Vân vương phủ mới có tư cách vào hoàng cung làm hậu, mỗi một đời Vân vương phủ cũng chỉ có một đích nữ.”Nguyệt nhi, nàng đi gõ tẩm chuông!” Dạ Thiên Dật thấy Vân Thiển Nguyệt không động đậy nên trầm giọng nói.
Vân Thiển Nguyệt không để ý tới Vân vương giavà Dạ Thiên Dật mà nhìn Thái hậu, “Cô cô, người đã từng gõ tẩm chuông này sao?”
Thái hậu gật đầu, “Đây là vinh hạnh đặc biệt của các đời đích nữ Vân vương phủ! Ta đương nhiên từng gõ rồi. Khi tiên thái hoàng băng hà vào lăng tẩm thì ta từng gõ.”
“Cháu sẽ không vào cung! Không cần vinh hạnh đặc biệt này cũng được!” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, bỗng nhiên nói.
“Không được!” Sắc mặt Dạ Thiên Dật vốn đã âm trầm phút chốc đen như đáy nồi.
“Vì sao không được?” Vân Thiển Nguyệt nhìn hắn.
“Quy định từ xưa không được thay đổi!” Dạ Thiên Dật nói.
“Tổ huấn cũng có thể hủy bỏ, vì sao quy định từ xưa thì không thể thay đổi?” Vân Thiển Nguyệt nhướn mày, nhìn Dạ Thiên Dật.
“Vân Thiển Nguyệt, nàng đại diện cho cả Vân vương phủ, không phải chỉ một mình nàng. Nàng xác định hôm nay nàng không gõ tẩm chuông?” Sắc mặt Dạ Thiên Dật âm trầm đến đáng sợ, dứt lời, hắn nhìn về phía Vân vương gia nói: “Vân vương thúc, hôm nay ngài còn để tùy ý nàng càn quấy được sao?”
Vân vương gia nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, dường như do dự một lát rồi nói: “Thiển Nguyệt, tẩm chuông này xưa này đều do nữ nhi của Vân vương phủ gõ.”
Vân Thiển Nguyệt không chịu nhượng bộ: “Quy định từ xưa có thể đổi! Đổi người khác đi!”
“Nàng cho rằng tẩm chuông là ai muốn gõ là có thể gõ sao? Nếu hôm nay nàng không gõ tẩm chuông thì tẩm quan của tiên hoàng không vào được hoàng lăng. Tất cả chúng ta đều phải ở đây trông coi với nàng, hôm nay trời giá rét, người khác có thể chịu lạnh chịu đói, nhưng mẫu hậu đang mang thiên tử, nàng xác định bà có thể chịu nổi?” Dạ Thiên Dật lạnh lùng nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Di chiếu nàng không tôn trọng cũng không sao, một đường đưa linh cữu nàng không khóc không quỳ cũng được, nhưng chuyện này liên quan đến vận mệnh quốc gia, không tùy ý nàng được!”
Vân Thiển Nguyệt im bặt nhìn Thái hậu, nghĩ tới Dạ Thiên Dật lại dùng cô cô và đứa bé trong bụng bà để uy hiếp nàng.
“Nguyệt nhi, gõ tẩm chuông đi! Cháu là nữ nhi củaVân vương phủ, nơi đây không chỉ chôn đế vương của Dạ thị, mà còn chôn các cố cô cô của cháu, các bà nằm dưới lòng đất, cũng hi vọng nữ nhi của Vân vương phủ gõ tẩm chuông mở tẩm lăng.” Thái hậu ôn hòa nói.
“Thiển Nguyệt tiểu thư, mau gõ tẩm chuông đi! Đến giờ lành rồi!” Trương đạo trưởng cũng liên thanh thúc giục.
“Đúng vậy, Thiển Nguyệt tiểu thư, chuyện này không thể bốc đồng được.” Đức thân vương cũng thúc giục.
Vân Thiển Nguyệt buông tay Thái hậu, nhấc chân đi tới chỗ tẩm chuông, có người còn muốn khuyên tiếp liền lập tức ngậm miệng.
Chiếc tẩm chuông này nặng khoảng nghìn cân, chế tạo bằng sắt nguyên chất, treo cao trên tẩm lăng.
Vân Thiển Nguyệt đi tới phía dưới tẩm chuông, lập tức có người canh giữ tẩm chuông cầm một chiếc thiết chùy, nàng chìa tay nhận lấy, thiết chùy nặng khoảng hơn trăm cân, khó mà tưởng tượng được nữ tử mảnh mai không có võ công như cô cô làm sao cầm nó gõ vang được.
“Giờ lành đến! Gõ chuông! Lần một!” Vân vương gia hô một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt giơ thiết chùy lên, nhẹ nhàng vung tay, gõ vang tẩm chuông, chiếc chuông cổ xưa vang lên “keng” một tiếng, âm thanh khuếch tán cả núi Ngọc Long.
“Gõ chuông! Lần hai!” Vân vương gia lại hô một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt vung tay lần nữa, “keng” một tiếng như trước, dường như núi Ngọc Long và Hoàng Lăng hơi rung lên.
“Gõ chuông! Lần ba!” Vân vương gia hô tiếp một tiếng.
Vân Thiển Nguyệt vung tay lần nữa, thiết chùy va chạm vào tẩm chuông, mặt đất rung lên vì tiếng chuông quá to.
“Lễ hoàn tất!” Vân vương gia hô to.
Vân Thiển Nguyệt rút thiết chùy lại, xoay người đi trở về. Nàng vừa mới xoay người thì tẩm chuông treo trên cao bỗng rơi xuống nện thẳng xuống nàng, mang theo tiếng ầm ầm, nặng tựa ngàn quân, nàng giật mình, cảm thấy bất thường nên lập tức tránh né, người đưa thiết chùy cho nàng trước đó đã đứng phía sau nàng từ thuở nào, hắn không hề nhúc nhích chặn lại đường thoát thân của nàng, đáy lòng nàng lạnh lẽo, phất tay chém ra một chưởng, thân thể người nọ bay thẳng ra ngoài, nàng thu tay lại định rời khỏi thì cảm giác trên đầu tối sầm lại, chiếc chuông to lớn đã tới đỉnh đầu nàng.
“Nguyệt nhi!” Dạ Thiên Dật sợ hãi hét lên, nhào về phía Vân Thiển Nguyệt.
Còn có tiếng mấy người đồng thời hô lên, bao phủ trong tiếng chuông.
Có một người phi thân lên nhanh hơn Dạ Thiên Dật, trong khoảnh khắc đã tới bên cạnh Vân Thiển Nguyệt, ống tay áo màu trắng nguyệt nha quét qua, mang khí thế dời sông lấp biển, đánh một chưởng về phía tẩm chuông, tẩm chuông nổ đùng một tiếng, rời khỏi đỉnh đàu Vân Thiển Nguyệt, hắn chìa tay ôm Vân Thiển Nguyệt vào lòng, nhẹ nhàng đưa nàng lùi ra sau mấy trượng.
Tẩm chuông “đùng” một tiếng vỡ tan tành, mảnh sắt văng khắp nơi.
Không ít người bị mảnh sắt đâm vào, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Dư âm của tiếng chuông và tiếng kêu thảm thiết đan xen vào nhau, lập tức hỗn loạn cả vùng.
Trái tim Vân Thiển Nguyệt đập “thình thịch”, ôm lấy Dung Cảnh, chỉ có nàng biết, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi, so với bất cứ ai nàng cảm nhận được nguy hiểm và tử vong. Đây là lần đầu tiên, nàng cảm nhận rõ được tử vong. Nếu không có Dung Cảnh, nàng khẳng định một trăm phần trăm, nàng đã bị cái chuông nện xuống, đặc biệt đó là cái chuông sắt nặng ngàn cân, sau khi nàng phát ra một chưởng với người ngăn cản nàng rời khỏi thì cảm nhận rõ được người nọ dùng võ công chống chọi lại thì nàng không còn thời gian vận công né tránh lần nữa.
“Không sao, có ta!” Dung Cảnh vỗ vỗ lưng Vân Thiển Nguyệt, âm thanh ôn nhuận hòa cùng tia lạnh lẽo.
Trong âm thanh và lồng ngực này thì Vân Thiển Nguyệt bỗng trấn định lại, đúng thế, mọi việc có hắn, còn sợ gì nữa?
Một lát sau, dư âm tiếng chuông chấm dứt, tiếng kêu thảm thiết ngừng lại.
Hoàng hậu được Vân vương gia bảo vệ nên không bị thương, ống tay áo của Vân vương gia bị mảnh sắt xé rách một mảng, Đức thân vương, Hiếu thân vương, Dạ Khinh Nhiễm, Dung Phong đều không bị thương, Lãnh Thiệu Trác thì bị mảnh sắt quẹt qua, máu tươi loang đỏ nửa mặt hắn, nhưng hắn dường như không cảm thấy gì mà lại căng thẳng nhìn Vân Thiển Nguyệt đang được Dung Cảnh che chở trong lòng. Những người còn lại, đám người Lục công chúa, Thất công chúa, Vân Ly ít nhiều đều có vết thương trên mặt trên người.
“Ai có thể nói cho Bổn vương biết, đây là thế nào?” Sắc mặt Dạ Thiên Dật âm trầm đến dọa người, hắn nhìn người túc trực bên linh cữu.
Người túc trực bên linh cữu đồng loạt quỳ xuống mặt đất lắc đầu.
“Không có ai biết sao? Sao đột nhiên tẩm chuông lại rơi xuống?” Dạ Thiên Dật nhìn chóp chiếc chuông sắt, thấy có cái dây thừng sắt to bằng nắm tay như bị vật gì đó xoắn gãy, còn lơ lửng ở đó.
Tất cả mọi người nhìn theo ánh mắt hắn, đồng thời thổn thức.
“Nói! Rốt cuộc là thế nào? Không có ai nói, toàn bộ người ở đây hôm nay đều bị ban chết!” Dạ Thiên Dật giận dữ.
“Nhiếp chính vương tha mạng!” Người túc trực bên linh cữu đồng loạt quỳ xuống dập đầu trên mặt đất.
“Nhiếp chính vương, đừng quên ở kia còn có một người.” Vân Thiển Nguyệt rời khỏi lòng Dung Cảnh, nhìn vào người bị nàng đánh thì thấy người nọ bị đánh văng ra vài chục trượng, nằm trên mặt đất, không biết sống chết.
“Người đâu, mang người nọ tới đây!” Dạ Thiên Dật cũng nhìn theo ánh mắt của Vân Thiển Nguyệt, phân phó người phía sau.
Văn Lai lập tức đưa người đi khiêng.
Không lâu sau, người nọ được khiêng tới, chỉ thấy trước ngực người nọ có mảng máu tươi rất rộng, đã chết.
“Nếu không phải do hắn, ta nghĩ ta đã trốn được. Hắn ngăn cản đường của ta.” Vân Thiển Nguyệt nhìn người đã chết kia, hắn mặc trên người bộ đồ giống những người túc trực bên linh cữu, nhưng tấm thẻ ở thắt lưng thì khác, hiển nhiên là người đứng đầu nhóm túc trực bên linh cữu, nàng lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, ngẩng đầu nói với Dạ Thiên Dật: “Dạ Thiên Dật, hắn là ám chủ của nhóm túc trực bên linh cữu hoàng thất đi? Xưa nay chỉ nghe lệnh hoàng thất. Hôm nay rõ ràng chiếc dây thừng sắt đã bị người ta dồn sức xoắn đứt, mà ngươi ép ta gõ chuông, hôm nay lại xảy ra chuyện như thế, ta có thể nói chính ngươi muốn dồn ta vào chỗ chết không?”
Sắc mặt Dạ Thiên Dật lập tức âm trầm, “Nàng nghĩ thế về ta?”
Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, “Ta không thể không nghĩ như vậy! Nếu không nhờ Dung Cảnh, hôm nay ta nhất định bị chuông nện xuống, đâu còn có thể đứng ở chỗ này? Sợ rằng đã sớm biến thành một bãi bùn lầy. Ẩn chủ và ám chủ của hoàng thất từ trước đến giờ chỉ nghe lệnh của hoàng thất, hôm nay hoàng quyền của Dạ thị đều nằm trong tay ngươi, ẩn vệ và ám chủ hoàng thất nghe lệnh ngươi. Ngươi nói không phải ngươi sai hắn xoắn gãy dây sắt, muốn nện chết ta sau khi ta gõ chuông sắt thì ai tin?”
Trong mắt Dạ Thiên Dật ngưng tụ gió bão, trên trán nổi gân xanh: “Vân Thiển Nguyệt, ta muốn ai chết chứ không muốn nàng chết.”
“Vậy cũng chưa chắc! Ta nhiều lần đắc tội ngươi, hủy di chiếu, không tôn trọng hôn ước của ngươi và ta, khiến ngươi mất mặt như thế. Ngươi hận ta trách ta và Dung Cảnh gắn bó với nhau, hôm nay muốn ta chết là rất có khả năng.” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng thốt: “Ta vốn không muốn gõ cái chuông này, ngươi ép ta gõ, hôm nay ta tìm được đường sống từ trong chỗ chết, khiến ngươi thất vọng rồi đi?”
Dạ Thiên Dật bỗng nắm chặt tay, nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, “Vân Thiển Nguyệt, nàng lặp lại lần nữa.”
“Nói một trăm lần cũng thế thôi! Dạ Thiên Dật, hôm nay ta tìm được đường sống từ trong chỗ chết, khiến ngươi thất vọng rồi đi?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng lặp lại.
“Nàng … nàng giỏi lắm!” Dạ Thiên Dật giận dữ, âm thanh như rít ra từ kẽ răng, đóng băng luồng không khí trong vòng mười mét quanh hắn. Tất cả mọi người đều cảm nhận được tia lạnh lẽo giận dữ tỏa ra từ người hắn.
“Nhiếp chính vương, chuyện này có phải do ngươi làm không?” Lúc này thái hậu nghiêm khắc mở miệng.
Dường như Dạ Thiên Dật đã gần tới ranh giới bùng nổ, luồng lạnh lẽo quanh thân tăng vọt, hắn không đáp lời.
“Ai gia hỏi ngươi, có phải hay không?” Thái hậu mạnh mẽ quát một tiếng.
“Thái hậu nương nương, Thiển Nguyệt tiểu thư, chuyện như vậy sao có thể là Nhiếp chính vương làm chứ? Mọi người không nhìn thấy khi Thiển Nguyệt tiểu thư sắp bị chuông sắt nện xuống thì Nhiếp chính vương đã vội vã thế nào sao? Nếu Cảnh thế tử không phá vỡ chuông sắt thì e là người bị nện vào đã là hắn.” Lúc này Đức thân vương mở miệng.
“Ra vẻ thôi, ai mà không biết!” Vân Thiển Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
Dạ Thiên Dật nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, lại không nói một lời nào nữa, thần sắc cực kỳ âm trầm đáng sợ.
“Không thể nói thế được, Thiển Nguyệt tiểu thư, Nhiếp chính vương đối với ngài cũng không hề kém Cảnh thế tử.” Đức thân vương nghe vậy thì không chịu nổi rồi, lần nữa không đồng ý nói: “Tuy ẩn vệ và ám nhân của Hoàng thất nghe lệnh hoàng thất, nhưng khó chắc có người muốn hại ngươi, động tay động chân ở đây.”
“Đức thân vương nói cho ta biết, ai muốn hại ta! Ngươi?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Đức thân vương, nhíu mày, “Đúng rồi, ta sao đã quên, ngài cũng là người của hoàng tộc, quyền lợi của Đức thân vương phủ ngút trời, sai khiến được ẩn vệ và ám nhân hoàng thất thì không phải nói suông rồi.”
Đức thân vương thay đổi sắc mặt, “Thiển Nguyệt tiểu thư, lão thần có một trăm lá gan cũng không dám động vào ngài! Vả lại lão thần đâu có lý do ra tay với ngài? Lão thần thấy Thiển Nguyệt tiểu thư chất vấn Nhiếp chính vương như thế, cảm thấy bất công, mới nói chuyện cho Nhiếp chính vương, ngươi không thể đổ chuyện này lên người lão thần.”
“Ngài không có lý do gì sao? Chưa chắc!” Vân Thiển Nguyệt cười lạnh nói: “Hoàng thất và Đức thân vương phủ từ trước đến giờ thân như một nhà, ta không tôn trọng di chiếu, muốn hủy thánh chỉ, uy hiếp thiên uy hoàng quyền, Đức thân vương phủ muốn thay thế tiên hoàng trừng phạt ám sát ta, cũng không kỳ lạ.”
“Thiển Nguyệt tiểu thư, ngươi thật là……” Gương mặt già nua của Đức thân vương trắng bệch, dường như hết đường chối cãi ở trước mặt Vân Thiển Nguyệt .
“Phụ vương, ngươi nói với nàng làm gì? Nàng đã lãnh huyết vô tình đến không còn tình cảm rồi. Ở trong mắt nàng chúng ta đều là kẻ địch, đối tốt với nàng ta đáng bị nàng ta xem như lòng lang dạ thú.” Lúc này Dạ Khinh Nhiễm mở miệng nói với giọng lạnh buốt.
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm, híp mắt lại, không nói chuyện.
“Vân Thiển Nguyệt, ngươi có còn lương tâm không? Thất ca đối với ngươi như thế nào ngươi mù không nhìn thấy nhưng mọi người chúng ta đều thấy được, sau khi từ Bắc Cương trở về, huynh ấy bảo vệ ngươi năm lần bảy lượt trước mặt phụ hoàng, nay tiên hoàng băng hà, ngươi muốn hủy thánh chỉ, không tôn trọng không quỳ lễ, huynh ấy vẫn dung túng ngươi, ngươi không biết ơn thì thôi đi, giờ ngươi lại có thể nghi ngờ huynh ấy muốn giết ngươi?” Lục công chúa bỗng nhiên mở miệng mắng to: “Vân Thiển Nguyệt, ngươi máu lạnh, không có nhân tính.”
“Lục công chúa, vậy ngươi nói cho ta biết, hôm nay không phải là hắn muốn hại ta thì là ai muốn hại ta? Ngươi sao?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn Lục công chúa, bỗng nhiên nói: “Đúng vậy, sao ta đã quên mất, hôm đó Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử bức vua thoái vị mưu phản, chính là ngươi và Tần tiểu thư cùng dẫn ẩn vệ hoàng thất xông vào điện Thánh Dương. Ẩn vệ hoàng thất nghe ngươi và Tần tiểu thư như thế, ta có thể suy đoán, liệu ám nhân của hoàng lăng này cũng nghe các ngươi hay không. Chuyện hôm nay là do các ngươi làm?”
Lục công chúa tái mặt đi, giận dữ nói: “Ngươi bớt ngậm máu phun người đi!”
“Nếu nói ta ngậm máu phun người, vậy ngươi nói xem, ngươi phản bác được lời của ta, ta liền chấp nhận ngươi đúng hơn ta.” Vân Thiển Nguyệt quét mắt qua Lục công chúa rồi nhìn Tần Ngọc Ngưng trong đám nữ quyến, thấy nàng ta mím môi đứng đó, nàng lại đưa mắt nhìn Lục công chúa, cười lạnh nói: “Ẩn vệ hoàng thất là bất cứ ai trong hoàng thất cũng sai bảo được sao? Hoặc là con gái đại thần nào cũng sai bảo được? Hử? Lục công chúa? Tần tiểu thư? Hôm nay đã xảy ra chuyện thế này rồi, nếu không muốn ta ngậm máu phun người thì có phải các ngươi nên cho ta lời giải thích không!”
Lục công chúa bị Vân Thiển Nguyệt chọc giận nhưng vẫn gắng kìm nén mà nhìn sang Dạ Thiên Dật, “Thất ca, nữ nhân như vậy huynh còn thích nàng làm gì? Huynh nhìn nàng đi, quả nhiên không hề có nhân tính. Mà huynh lại bảo chúng ta không được phép làm tổn thương nàng, bây giờ hay rồi, nàng hoài nghi huynh đầu tiên, huynh thấy đáng không?”
Dạ Thiên Dật vẫn không nói một lời, cẩm bào màu tím nhạt dường như ngưng tụ lại một lớp băng sương.
Lục công chúa dứt lời, trong giây lát không có ai nói nữa, trong vòng mấy dặm, bất thình lình trời đông giá rét.
Thái hậu nhìn Dạ Thiên Dật, rồi nhìn Vân Thiển Nguyệt, lên tiếng lần nữa với giọng uy nghiêm, “Chuyện Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử bức vua thoái vị mưu phản hôm đó, bị Lục công chúa và Tần tiểu thư phá hỏng, ai gia cũng rất muốn biết, hôm đó ai cho hai ngươi dẫn theo ẩn vệ?”
Lục công chúa nhìn thoáng qua Thái hậu, không nói chuyện.
Tần Ngọc Ngưng cúi đầu, cũng không nói lời nào.
“Làm sao? Lời của ai gia các ngươi cũng dám không trả lời, không để ai gia vào trong mắt thế sao?” Thái hậu dựng đứng chân mày.
“Là ta!” Lúc này rốt cuộc Dạ Thiên Dật đã mở miệng, giọng nói lạnh lùng như bảo kiếm ra khỏi vỏ, xen lẫn tia lạnh lẽo âm trầm: “Là ta nhận được tin tức phụ hoàng bị uy hiếp nên đã ra lệnh cho Lục muội muội ở trong hoàng cung và Tần tiểu thư đi điện Thánh Dương.”
“Thì ra là Nhiếp chính vương, thế thì không trách được rồi!” Thái hậu dường như đã đoán được từ trước, uy nghiêm nói: “Ẩn vệ hoàng thất và ám nhân hoàng lăng nghe theo lời Nhiếp chính vương sai khiến, hôm nay xảy ra chuyện thế này, cháu gái của ai gia suýt nữa bị giết hại, Nhiếp chính vương giải thích thế nào? Nguyệt nhi nói đúng, ẩn vệ hoàng thất và ám nhân hoàng lăng đều nghe lời ngươi sai bảo, không phải sao?”
Dạ Thiên Dật nhìn thái hậu, vẻ mặt thái hậu nghiêm nghị, trông có vẻ nhất thiết muốn Dạ Thiên Dật nói rõ.
“Thái hậu, chuyện này không thể nào là do Nhiếp chính vương làm! Nhiếp chính vương thích Thiển Nguyệt tiểu thư cũng không phải là một ngày hai ngày.” Đức thân vương lên tiếng lần nữa, “Ai cũng có thể hại Thiển Nguyệt tiểu thư nhưng hắn sẽ không.”
“Đức thân vương khẳng định như thế?” Thái hậu hừ lạnh một tiếng, “Cũng chưa chắc đã thế, Nguyệt nhi và Cảnh thế tử yêu nhau, Nhiếp chính vương cầu mà không được, vì yêu sinh hận, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành. Muốn giết Nguyệt nhi, để nó chôn thây ở đây, cũng chưa chắc không thể nào!”
“Sao sao có thể? Thái hậu……” Đức thân vương phản bác lần nữa.
“Đức thân vương không cần nói nữa!” Dạ Thiên Dật cắt ngang lời Đức thân vương nói, nhìn Vân Thiển Nguyệt, lạnh lùng thốt: “Vân Thiển Nguyệt, ta vẫn nói câu kia, ta muốn giết ai chứ sẽ không giết nàng. Ta muốn nàng chứ không phải thi thể của nàng. Nàng nhớ cho kỹ, nhớ kỹ vào. Việc hôm nay không liên quan tới ta.”
“Thế liên quan tới ai đây?” Vân Thiển Nguyệt thờ ơ nói.
“Người đâu, lôi toàn bộ người trông chừng hoàng lăng xuống, lập tức xử tử, một tên cũng không để lại.” Dạ Thiên Dật không đáp lời Vân Thiển Nguyệt nói mà lạnh lùng sai khiến.
“Vâng!” Quan binh phía sau xông lên ùn ùn.
“Nhiếp chính vương tha mạng!” Những người túc trực bên linh cữu đồng loạt phát ra tiếng kêu hoảng sợ.
“Nhiếp chính vương, chưa chắc những người này đều có tội, nếu đều xử tử…” Đức thân vương lên tiếng lần nữa.
“Đức vương thúc, hôm nay tẩm chuông bị hủy, bọn họ không chôn cùng tiên hoàng thì còn giữ lại làm gì?” Dạ Thiên Dật chặn lời của Đức thân vương.
Đức thân vương nghe vậy lập tức im bặt.
Không còn ai lên tiếng cầu xin tha thứ cho những người này nữa, dây thừng của tẩm chuông bị xoắn đứt, giờ tẩm chuông hóa thành mảnh sắt, đây là những người bảo vệ chuông thần của hoàng lăng, xảy ra chuyện thế này là chuyện rất lớn, hôm nay trên đường đưa linh thì quan tài đã bị ngã ba lần, nứt toác một vết, giờ chuông lại vỡ toang, quả thật là điềm gở.
Năm trăm người trông chừng tẩm lăng bị kéo xuống.
Vân Thiển Nguyệt nhìn mạng người bị kéo đi mà mím chặt môi, nếu là trước kia thì nàng nên ngăn cản, dù sao đây cũng là năm trăm mạng người, nhưng hôm nay nàng không muốn ngăn cản, mà dù nàng có ngăn cản, Dạ Thiên Dật cũng sẽ không bỏ qua cho những người này. Lão hoàng đế vào hoàng lăng, cần máu tươi của những người này chôn cùng. Huống hồ dù nàng có cứu thì những người này vẫn là ám nhân mà Dạ thị đào tạo, nghe lệnh hoàng thất Dạ thị, từ ngày bọn họ túc trực bên linh cữu làm ám nhân thì bọn họ đã được định trước sống là người của Dạ thị, chết là ma của Dạ thị.
Năm trăm người được kéo về lần nữa đã là năm trăm thi thể, chỉ trong chốc lát.
Gió lạnh thấu xương, bầu trời lần nữa rơi đầy bông tuyết, đắp lên năm trăm cái xác chảy đầy máu tươi.
Giang sơn Dạ thị như vậy, lăng mộ hoàng thất như vậy, máu tươi giết chóc như vậy, người và chuyện như vậy, khuôn mặt mỗi người đều bị phóng đại, có thể thấy rõ tinh tế từng nếp nhăn, là từng biểu cảm lạnh lùng chết lặng như là đương nhiên. Năm trăm người vừa sống sờ sờ giờ đã biến thành năm trăm thi thể, lại có thể cho là đương nhiên!
Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên cực kỳ chán ghét chuyện như vậy, nàng kéo Dung Cảnh, nói với hắn: “Chúng ta đi!”
Dung Cảnh không phản đối, đi theo Vân Thiển Nguyệt.
“Cảnh thế tử, Vân Thiển Nguyệt, tiên hoàng còn chưa vào Hoàng Lăng, hiện tại các ngươi đã đi?” Đức thân vương giật mình nhìn về phía hai người.
“Ta sợ hãi rồi, suýt nữa mất mạng nhỏ, còn dám ở chỗ này nữa sao? Ở thêm lát nữa, có phải ta sẽ giống năm trăm người này, đi vào làm bạn với tiên hoàng?” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng nhìn Đức thân vương một cái, trầm giọng nói: “Nếu không giải thích rõ ràng chuyện hôm nay cho ta, về sau đừng hòng bảo ta làm gì cho hoàng thất! Hủy thánh chỉ là chuyện nhỏ!”
Đức thân vương lập tức im bặt nhìn Dạ Thiên Dật.
Dạ Thiên Dật không nói một lời, vẻ âm trầm tan biến, không còn biểu cảm gì.
“Cô cô, cháu về phủ trước!” Vân Thiển Nguyệt nói vớihoàng hậu.
“Hôm nay cháu sợ hãi rồi! Để Cảnh thế tử đưa cháu về đi thôi!” Thái hậu xua tay.
Thái hậu mở miệng, đại diện cho thiên tử trong bụng bà, có quyền lợi nhất định cao hơn Nhiếp chính vương. Mặc dù không có thực quyền, nhưng thân phận vẫn còn đó, Dạ Thiên Dật không mở miệng, không ai dám phản đối nữa.
Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh lướt qua mọi người, trở về theo đường cũ. Bông tuyết bay nhẹ vào hai người, dù nơi này đẫm máu thế nào, nhưng ai nhìn bọn họ thì vẫn cảm thấy phong cảnh như vẽ.
Không bao lâu, hai người rời khỏi tầm mắt của mọi người.
Dạ Thiên Dật từ đầu đến cuối không nói một lời.
Trước lăng mộ, mọi người yên tĩnh không tiếng động, bao gồm Lục công chúa đang tức giận không cam lòng và Đức thân vương lắc đầu thở dài.
Rất lâu sau, Trương đạo trưởng nhẹ giọng nhắc nhở Dạ Thiên Dật: “Nhiếp chính vương, nếu quan tài của tiên hoàng còn không nhập vào hoàng lăng thì sẽ qua giờ lành mất.”
Dạ Thiên Dật đè nén cảm xúc quay cuồng trong mắt, vung tay lên sai khiến với giọng lành lạnh, “Tẩm quan của tiên hoàng vào lăng tẩm!”
“Tẩm quan của tiên hoàng vào lăng tẩm!” Vân vương gia hô một tiếng.
“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!” Mọi người xôn xao quỳ rạp xuống.
Nội vệ cung đình nâng tẩm quan của lão hoàng đế đi vào lăng mộ, năm trăm thi thể kia cũng bị người ta khiêng vào.
Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh không hề quay đầu lại, hai người dựa theo đường cũ mà trở về, không bao lâu sau đã tới đuôi núi Ngọc Long.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước hỏi Dung Cảnh, “Lăng mộ của hoàng thất tiền triều ở đâu?”
Dung Cảnh cũng dừng bước, chỉ tay vào một sườn núi cuối đuôi rồng, ấm giọng nói: “Nơi đó!”
“Sao đã bằng phẳng rồi?” Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía kia.Nghe nói thiên tử của Mộ Dung thị tài hoa hơn người, tấm lòng nhân hậu, trong thời gian trị vì, mưa thuận gió hòa, yêu dân như con. Về sau nếu không phải đời hoàng đế cuối cùng làm thất lạc thái tử khiến hoàng hậu nhớ nhung thành bệnh buồn bực mà chết, bởi thế hoàng đế xao nhãng chính sự, bây giờ sợ là không có Dạ thị, mà vẫn là Mộ Dung gia.
“Mộ Dung thị không để lại con cháu, trăm năm đã qua, Thiên Thánh phồn hoa, hoàng lăng Dạ thị xây dựng ở đầu rồng, sao lại cho phép hoàng lăng của Mộ Dung thị vẫn còn đó? Tất nhiên là hóa thành biển cả đất bằng trăm năm rồi.” Dung Cảnh thản nhiên nói, nghe không ra cảm xúc gì.
Vân Thiển Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn, trong mưa tuyết gò má hắn như thơ như họa, dáng người thẳng tắp, chi lan ngọc thụ, lịch sự tao nhã. Nàng quay sang nhìn sườn núi, nhẹ giọng nói: “Về sau thật sự không tìm được thái tử Mộ Dung thị sao?”
Ánh mắt Dung Cảnh động đậy nhưng hắn không nói gì.
“Nếu con cháu Mộ Dung thị vẫn còn, vì sao vẫn chưa phục quốc?” Vân Thiển Nguyệt lại nói.
Dung Cảnh bỗng nhiên cười một tiếng, cực kỳ nhạt nhẽo, như đang giễu cợt, “Nàng cũng biết Mộ Dung thị có tấm lòng nhân hậu yêu dân như con mà! Nếu còn sống, không phục quốc có gì là lạ? Có lẽ bọn họ đều có tấm lòng bồ tát, không muốn thấy loạn lạc và dân chúng gặp khó khăn.”
“Trăm năm trước thuỷ tổ hoàng đế xây dựng triều đình, Thiên Thánh loạn lạc bao năm mới lấy lại được sức, thái tử Mộ Dung thị kia bởi thế mà từ bỏ không muốn gây ra chiến tranh lần nữa thì thôi cho qua, Thiên Thánh trăm năm phồn hoa, dân chúng an cư lập nghiệp, con cháu Mộ Dung thị vẫn chưa gây chiến thì vẫn cho qua, nhưng bây giờ khác rồi, Thiên Thánh tối tăm rối loạn, thiên tai nhân họa không ngừng, dân chúng lầm than, lầu son rượu thịt thối, trên đường bao người chết cóng. Nếu Mộ Dung thị còn có con cháu, thì cũng nên phục quốc chứ?” Vân Thiển Nguyệt nhẹ giọng nói.
Dung Cảnh im lặng không nói.
Vân Thiển Nguyệt lần nữa nghiêng đầu nhìn hắn, thấy dung nhan như ngọc bị bao phủ trong mưa tuyết, còn trong sáng trắng muốt hơn bông tuyết.
“Đi thôi!” Dung Cảnh kéo Vân Thiển Nguyệt bước đi.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua sườn núi còn nửa, phủ tuyết trắng xóa, tỏa sáng rực rỡ, nàng thu hồi ánh mắt, đi theo Dung Cảnh.
Đi được một đoạn đường, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên nói: “Hôm nay tuyết rơi trên người ta không tan!”
Dung Cảnh nghiêng đầu nhìn nàng một cái, mỉm cười nói: “Không tan không phải rất tốt sao? Bây giờ ta không lấy đâu ra ô để che tuyết cho nàng.”
Vân Thiển Nguyệt liếc trắng mắt với Dung Cảnh, “Sao chàng không chúc mừng võ công của ta đã đột phá lên một tầng? Có thể huy động nội tức khống chế sự vật quanh người, không để tuyết tan ra?”
Dung Cảnh cười khẽ, “Còn lâu mới hoàn thành Phượng Hoàng chân kinh, thế này mà nàng đã đắc ý rồi?”
Vân Thiển Nguyệt hừ khẽ một tiếng, bỗng nhiên tiến lên một bước, đứng ở trước mặt Dung Cảnh, hai tay ôm cổ hắn, “Chàng ôm ta bước đi.”
Dung Cảnh nhíu mày, “Nàng xác định?”
“Xác định!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Dung Cảnh nở nụ cười, hơi khom người, ôm Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt chôn mặt trong lòng Dung Cảnh, nghe tiếng tim đập của hắn, trong lòng có nơi nào đó bình yên.
Tiếng bước chân của hai người biến thành tiếng bước chân nhẹ nhàng của một người. Bốn phía rừng núi lẳng lặng, bông tuyết tuôn rơi, nhưng không có bông tuyết rơi vào người Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt, mà đều tự động cách bọn họ một mét.
Sau một lúc, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên nói: “Lão hoàng đế đã chết rồi còn muốn giết ta, một chiêu được lắm!”
“Hắn phải giết nàng, Dạ Thiên Dật nhìn không thấu, hắn chấp chưởng giang sơn Thiên Thánh nhiều năm thế rồi tất nhiên nhìn thấu, nàng không thuộc về Dạ thị, hắn tất nhiên sẽ không giữ nàng.” Giọng Dung Cảnh nhẹ nhàng mà lành lạnh.
“Sợ là Dạ Thiên Dật cũng không ngờ tới cha hắn chết rồi còn đi một nước ở hoàng lăng như thế đi?” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Hắn tưởng hắn uy hiếp có tác dụng, quá tin tưởng mình. Cứ tưởng rằng tiên hoàng để lại di chiếu ban hôn cho nàng và hắn thì đó là chấp nhận nàng.” Dung Cảnh bỗng nhiên cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Lúc này tiên hoàng lại cho hắn một bài học, đế vương Dạ thị đều sẽ cho con cháu một bài học sau khi chết.”
“Dạ thị nên giết!” Vân Thiển Nguyệt phun ra bốn chữ.
Dung Cảnh bước đi chậm rãi, không đưa ra bình luận.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu lên, đập vào mắt, là dung nhan như ngọc của Dung Cảnh, trên nữa là bầu trời bao la tuyết rơi như tranh vẽ. Nàng nhìn chằm chằm lên bầu trời trong chốc lát, bỗng nói: “Hôm nay ta cố ý nói oan cho Dạ Thiên Dật, để hắn thấy rõ quyết tâm và máu lạnh của ta, nếu hắn còn không biết sai đường mà quay lại, cứ khăng khăng không chịu tỉnh ngộ thì Dung Cảnh, chàng lật đổ giang sơn Dạ thị đi!”
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai