Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
Khói nhẹ sa mỏng, màn che rủ xuống.
Đêm đã khuya, Di Hồng Lâu – thanh quan lâu lớn nhất trong Phượng Hoàng quan bắt đầu một ngày phồn hoa.
Khách khứa qua lại, lưu lượng khách đông nghẹt, mặc dù hai nước đang đánhnhau, Phượng Hoàng quan là trung tâm của sự tranh đoạt, nhưng bởi vì Đại tướng quân Vân Thiển Nguyệt ban bố mệnh lệnh không quấy nhiễu dânchúng, quy định trong quân đội rất nghiêm khắc, vì vậy mấy ngày tranhđoạt Phượng Hoàng quan, ngoại trừ sự hơi rối loại lúc đầu, bây giờ hoàntoàn như trước đây, không ảnh hưởng đến cuộc sống, sở thích của dânchúng ở cửa khẩu.
Di Hồng Lâu có thể trổ hết tài năng trong cácthanh quan lâu, một là do bên trong bố trí tao nhã, hai là bên trong đều là người đáng thương tự nguyện ca hát kiếm sống. Bọn họ bởi vì đủ loạinguyên nhân, tự bán thân, một ngày nào đó không muốn làm nữa, cũng cóthể tự chuộc thân rời đi, hơn nữa đều là người có sắc đẹp tuyệt trần.
Cho nên, thanh danh của nó vang dội mấy năm, sừng sững không đổ.
Người tới Di Hồng Lâu không chỉ là đàn ông, mà có cả phụ nữ. Nam Lương vốn là chốn phong lưu, tuy nhiên không bằng danh sĩ phong lưu của Đông Hải,nhưng dân phong cởi mở. Cho nên vừa mới vào đêm, đã đông khách.
So với Thanh Lâu của con gái thì Thanh quan lâu thiếu chút mùi son phấn,tuy tiếng đàn sáo, kèn sáo rất nhiều, phồn hoa, nhưng không thấy dơ bẩn, ngược lại khắp nơi tao nhã, người tới nơi này, hoặc luận bàn về rượu,hoặc bình luận về thơ, hoặc đánh cờ, cho dù là lụa đỏ màn ấm, nhưng rấttao nhã, không thấy những lời nói thô tục.
Hai ngày này, trong Di Hồng Lâu có hai vị khách quý ở, một nam một nữ, trong một căn phòng.
Người đàn ông mặc cẩm bào màu đỏ sậm, thêu đóa hoa sen vàng rất to, vẻ ngoàituấn tú không gì sánh được, dáng vẻ ngạo mạn, hết sức lông bông. Ngườicon gái mặc bộ quần áo màu tím Yên La, vạt áo thêu đóa Mạn Đà La to,thanh lệ thoát tục, yêu kiều, quyến rũ.
Ngày hai người này đến, không che giấu vẻ bề ngoài, công khai đi vào Di Hồng Lâu.
Từ trước đến nay, người Di Hồng Lâu đón tiếp tuy đều là nhân vật anh tuấnkiệt xuất, nhưng chưa từng tiếp đãi ai khiến người ta vừa gặp đã thấyxuất thân cao quý, thân phận bất thường như hai người này. Hơn nữa bấtluận là nơi tao nhã, hay là thanh lâu, từ trước đến nay đều có người kéo bè kết phái, nhưng đều là hoặc nam hoặc nữ, chưa từng thấy qua một nammột nữ tay nắm tay đến.
Ông chủ của Thanh Quan lâu không dám tiếp đón chậm trễ, mời hai người đến Yên Vũ các tốt nhất trên lầu ba.
Sau khi hai người đi vào, người đàn ông vung tay lên, ném một vạn lượngvàng cho ông chủ của Thanh Quan lâu, nói ở lại mấy ngày, hơn nữa chọnmười người đứng đầu bảng của Di Hồng Lâu tiếp khách. Mặc dù ông chủ củaThanh Quan lâu đã gặp nhiều người phong lưu, nhưng cũng rất kinh ngạc,người ra tay hào phóng không phải ông tay chưa gặp, nhưng người ra tayhào phóng như thế này, đây lần đầu tiên ông ta gặp, vì vậy lập tức luira, sắp xếp hồ sơ của mười người đứng đầu bảng, gọi bọn họ đến Yên Vũcác.
Mười người đứng đầu bảng quả nhiên không hổ là trụ cột của Di Hồng Lâu, mỗi người một vẻ, túm lấy một người đi ra ngoài cũng có thể khuynh đảo một thành.
Lúc Vân Thiển Nguyệt thấy mười người này thực sự hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ đáng tiếc đàn ông quá tốt.
Tuy tiếng hít không khí và tiếng thở dài của nàng rất nhỏ, nhưng vẫn khônggiấu được Thượng Quan Minh Nguyệt ở bên cạnh, Thượng Quan Minh Nguyệtnắm eo của nàng, đầu dựa vào vai nàng, không đàng hoàng cười với nàng,“Muội muội tốt, có phải muội đang hối hận vì đã lấy chồng hay không?”
Vân Thiển Nguyệt lườm Thượng Quang Minh Nguyệt, kéo tay hắn ra.
Thượng Quan Minh Nguyệt dễ dàng giữ tay nàng, cảnh cáo nói: “Ta không thích phụ nữ động tay động chân, tùy tiện đánh người.”
Vân Thiển Nguyệt lườm Thượng Quan Minh Nguyệt, “Ta cũng không thích đàn ông động tay động chân ôm người khác!”
Thượng Quan Minh Nguyệt cười to, “Hai chúng ta đều không thích, đã như vậy,nhường nhau chút đi.” Dứt lời, đầu rời khỏi vai của nàng, nhưng côngkhai ôm eo của nàng, hỏi nàng, “Mười người này, muội thích ai nhất?”
“Thích tất cả!” Vân Thiển Nguyệt tức giận nói.
Thượng Quan Minh Nguyệt “A…” một tiếng, “Khẩu vị lớn thật.” Dứt lời, hắn đắc ý nói: “Chứng tỏ đến đúng chỗ rồi, như vậy đi! Mười người này đều giữlại! Buổi tối chúng ta ngủ trên giường, bọn họ ngủ trên mặt đất.”
Lông măng của Vân Thiển Nguyệt lập tức dựng đứng lên, hung dữ nói Thượng Quan Minh Nguyệt: “Đừng làm bậy!”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhướn mày, dường như khó hiểu, “Cái gì là làm bậy?”Không đợi Vân Thiển Nguyệt nói, hắn nói: “Chẳng lẽ muội không nỡ để bọnhọ ngủ trên mặt đất? Cho bọn họ ngủ trên giường?” Dứt lời, Thượng QuanMinh Nguyệt quan sát vòng eo mảnh khảnh của Vân Thiển Nguyệt, lắc đầunói: “Mười một người, muội có thể chịu đựng…”
Vân Thiển Nguyệtbỗng nhiên dùng cánh tay gắng sức đụng vào eo của Thượng Quan MinhNguyệt, bởi vì hai người ở rất gần, Thượng Quan Minh Nguyệt tránh khôngkịp, bị đụng phải, lời nói hắn đang nói được một nửa lập tức dừng lại,mặt nhăn trở thành một đoàn, trong miệng phát ra âm thanh hít không khí.
Vân Thiển Nguyệt trợn tròn mắt, “Họ Thượng Quan kia, ngươi lập lại lần nữa thử xem, ngươi không muốn sống nữa đúng không?”
Thượng Quan Minh Nguyệt thấy nàng tức giận, lập tức dừng lại, nhếch môi cười cười, “Nói thôi mà, tức giận cái gì?”
“Có bản lĩnh ngươi ở trên giường lớn với bọn họ đi, xem ngươi có chịu đựngđược hay không.” Vân Thiển Nguyệt trả lời lại một cách mỉa mai.
Thượng Quan Minh Nguyệt nghe vậy lập tức nở nụ cười, “Có lẽ ta chịu đựng được, bọn họ nha… chưa chắc.” Dứt lời, thấy Vân Thiển Nguyệt đen mặt nhìnhắn, hắn ho nhẹ một tiếng, ôm nàng, “Muội muội tốt, ca ca buồn ngủ lắm,ngủ đi!” Không đợi nàng phát biểu ý kiến, liền ôm nàng về phía giườnglớn.
Mặt Vân Thiển Nguyệt càng ngày càng đen hơn, “Họ Thượng Quan…”
“Suỵt, gọi ca ca!” Thượng Quan Minh Nguyệt cắt ngang lời nói của nàng, sải bước, vài bước đã đến chiếc giường lớn.
Vân Thiển Nguyệt hít sâu một hơi, chửi cũng chỉ như vậy, đen mặt cũng không hữu hiệu, đánh người đánh không lại, chọc ghẹo cũng không có tác dụng,nàng bỗng nhiên cảm nhận được sự đáng thương và bất đắc dĩ của Ngọc TửThư. Thế nào cũng không nghĩ tới hắn vậy mà mang nàng đến Di Hồng Lâu, nếu như trước kia vẫn có thể lừa hắn định nhân cơ hội chế trụ hắn,nhưng bây giờ thì từ bỏ ý định, người này thật sự quá thông minh, võcông rất cao. Hắn dường như có một đôi mắt nhìn thấu tất cả, có thểnhìn rõ suy nghĩ trong lòng nàng, mặc dù nàng tự nhận là ngoại trừ DungCảnh, ở bên cạnh bất kỳ ai, cho dù là trước mặt Ngọc Tử Thư, nàng đều có thể che dấu cảm xúc, cẩn thận, nhưng ở trước mặt hắn, giống như một tờgiấy trắng, khiến nàng bị đả kích trong một khoảng thời gian ngắn. Nàngnhìn hắn, mắt đảo quanh, kiềm chế cơn giận, bỗng nhiên lúng túng nói:“Ca ca tốt, một lời đã định, quyết không thay đổi. Ngươi nói không làmta khó xử?”
“Nói sao? Sao ta không nhớ rõ?” Thượng Quan Minh Nguyệt đặt Vân Thiển Nguyệt trên giường lớn, muốn nằm xuống.
Vân Thiển Nguyệt lăn sang bên cạnh, lăn khỏi cánh tay giam giữ của hắn,cách hắn một khoảng, nhìn hắn, “Ngươi nghĩ đi, lúc ngươi dẫn ta vào đâyđã nói vậy.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhíu mày suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Không có.”
“Có!” Vân Thiển Nguyệt nhắc nhở hắn, “Ta nhất định không đi vào, ngươi nói đi vào xem thử, người trong này ai dám bắt nạt ta, ngươi tháo dỡ tay chânngười đó.”
“Ta nói như vậy, không sai, nhưng hôm nay không ai dámbắt nạt muội, không phải bọn họ ngoan ngoãn đứng ở đó sao?” Thượng QuanMinh Nguyệt chỉ tay về phía mười người đứng đầu bảng đang đứng xếp thành hàng.
Mười người đứng đầu bảng biết rõ không thể đắc tội với hai người này, từ sau khi đi vào đều cúi thấp đầu, không lên tiếng.
“Bây giờ ngươi cũng là người ở bên trong này.” Vân Thiển Nguyệt nhướn cổ, “Bây giờ ngươi bắt nạt ta, tự hủy tay chân a!”
Thượng Quan Minh Nguyệt hiếm khi trợn tròn mắt, “Ca ca là khách.”
“Khách mẹ nó, khách làng chơi mới đúng.” Vân Thiển Nguyệt nhịn không được mắng hắn một câu.
Thượng Quan Minh Nguyệt nghe vậy chẳng những không tức giận, ngược lại mừngrỡ, trong nháy mắt nằm bên cạnh Vân Thiển Nguyệt, cánh tay khoác lêntrên người nàng, ôm chặt lấy nàng, “Muội muội tốt, khách làng chơi cũnglà khách, không coi là người nơi này.” Dứt lời, muốn kéo dây thắt lưngcủa nàng.
Vân Thiển Nguyệt lập tức nắm lấy tay của hắn, mặt trắngbệch nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, “Bắt nạt một nữ nhi được xem là gì?Có bản lĩnh tìm chồng của ta mà bắt nạt?”
Trong tư tưởng của nàng, không ai bụng dạ độc ác hơn Dung Cảnh, cho dù Thượng Quan Minh Nguyệt – võ công cao cường lợi hại đến mức vô địch thiên hạ. Nàng vốn muốn cứuNgọc Tử Thư, đến bây giờ, nàng xác định, nàng không đối phó được hắn,còn không mời Dung Cảnh ra?
Thượng Quan Minh Nguyệt dừng tay, mắt lập tức nheo lại, “Phu quân của muội?”
Vân Thiển Nguyệt nghĩ Thượng Quan Minh Nguyệt là tôn chủ của Mặc các, DungCảnh là Các chủ của Mặc các, còn cao hơn hắn một bậc, cho dù hắn to gan, cũng phải nên kiêng nể một chút, nàng phải nhắc nhở hắn, nàng là phụnữ có chồng, lập tức gật đầu, “Đúng, chồng của ta là Dung Cảnh.” Dứt lời, sợ Thượng Quan Minh Nguyệt không rõ, “Dung Cảnh của Vinh vươngphủ, Cố Thiếu Khanh của Nam Lương cắn ta một miếng, chàng ấy thiếu chútnữa là đào phần mộ tổ tiên nhà hắn. Cho nên, nếu ngươi dám chạm vào ta,ngươi…”
Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng,“Người muội nói là tên ngu ngốc kia sao? Tên ngốc ngay cả một cục đá nhỏ mà ta tùy tiện đá ra cũng có thể làm hắn bị thương sao?”
VânThiển Nguyệt sững sờ, “Ngươi gặp qua chàng ấy?” Dứt lời, nàng cảm thấymình nói nhảm, Dung Cảnh là Các chủ của Mặc các, hắn là tôn chủ của Mặccác, hai người đương nhiên là đã gặp nhau, thấy Thượng Quan Minh Nguyệtnói trịnh trọng, chẳng thèm ngó tới, lập tức đổi giọng phản bác, bảo vệtôn nghiêm của người đàn ông của mình, “Đó là chàng ấy nhường ngươi.”
Thượng Quan Minh Nguyệt bĩu môi, “Gia nhường hắn ba chiêu, hắn cũng đánh không lại ta.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn bộ dạng điên cuồng ngang ngược ngạo mạn không ai bìnổi của Thượng Quan Minh Nguyệt mà tức giận, tay không có cách nào cửđộng, nhưng chân có thể đạp hắn, ngoài miệng cũng không buông tha, “Làchàng ấy nhường ngươi ba chiêu ý! Ở đây không có gió, ngươi không cầnmạnh miệng, nói những lời không thực tế.”
Lần này Thượng Quan Minh Nguyệt tránh kịp, lập tức đặt chân Vân Thiển Nguyệt dưới đùi hắn, đưatay gõ trán nàng, “Mạnh miệng! Có bản lĩnh bây giờ ngươi gọi hắn đếnchúng ta tỷ thí một trận.”
Vân Thiển Nguyệt lập tức suy sụp cúimặt, hắn không ở đây a, nếu ở đây nàng bực mình như vậy sao? Hừ lạnh một tiếng, “Ta gọi chàng ấy để làm cái gì? Chàng ấy là Dung Cảnh, là ngườicó thể nói gọi có thể gọi tới sao? Ngươi xem ngươi là ai? Chẳng qua là người không có tên tuổi mà thôi.” Từ khi biết Thượng Quan Minh Nguyệtkhông có tiếng tăm, nói tên ra ai cũng không biết, cuối cùng nàng cũngtóm được điểm này của hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt vừa bực mìnhvừa buồn cười, mở tay nàng ra, “Cái miệng nhỏ của muội độc như vậy? Làai dạy muội? Dung Cảnh sao?”
Vân Thiển Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nàng nhớ Dung Cảnh rồi.
Ngón tay của Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng đặt trên môi Vân Thiển Nguyệt,nhìn nàng hỏi, “Nghe nói các ngươi mới cưới nhau được có mấy tháng?”
Vân Thiển Nguyệt không trả lời lời nói nhảm kiểu này, tay chân bị trói buộc, mở miệng cắn tay hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt lập tức buông tay, chỉ trán nàng nói: “Con mèo nhỏ cócái móng vuốt sắc bén, ai thấy, đoán chừng đều muốn bẻ móng vuốt. Tênngu ngốc năm đó vừa ý muội, có phải là vì nguyên nhân này hay không?”
Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, đột nhiên cảm thấy Thượng Quan Minh Nguyệt cóchỗ không bình thường, cẩn thận nhìn hắn, “Đối với Dung Cảnh… Có vẻ nhưngươi rất quan tâm? Để ý?” Dứt lời, mắt lóe lên, “Người ngươi thíchkhông phải Tử Thư, mà là Dung Cảnh?” Tay Thượng Quan Minh Nguyệt dừnglại.
Vân Thiển Nguyệt không biết có sức lực từ đâu, bỗng nhiên đẩy tay Thượng Quan Minh Nguyệt ra, đá chân hắn ra, dồn sức ngồi dậy, cưỡitrên người hắn, đưa tay cởi quần áo của hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt kinh ngạc, hơi đờ ra nhìn Vân Thiển Nguyệt.
Lúc này Vân Thiển Nguyệt sớm đã quên lễ nghĩa liêm sỉ, phụ nữ có chồnggì đó, nàng muốn chứng thực một sự thật, nên nói cởi quần áo của đànông, là luyện được từ trên người Dung Cảnh, lúc này thật phát huy côngdụng, không đợi Thượng Quan Minh Nguyệt kịp phản ứng, nàng đã cởi quầnáo trước ngực hắn, so với việc xuất kiếm giết người tốc độ còn nhanhhơn.
Đập vào mắt là một vùng bằng phẳng.
Trong khi Vân Thiển Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy phụ nữ cũng có ngực phẳng đấy,vì vậy, đã làm thì làm cho trót, tay hướng về phía quần Thượng Quan Minh Nguyệt cào bới, vừa nhanh vừa tàn nhẫn.
Thượng Quan Minh Nguyệthoàn toàn sợ ngây người, không dám tin nhìn con cừu nhỏ bị hắn kiềm chếlúc trước, trong nháy mắt biến thành sói xám to, một phát bắt được tay của nàng, có chút khẩn trương hỏi, “Ngươi làm gì vậy?”
“Cởi quầncủa ngươi.” Tay Vân Thiển Nguyệt nắm đai lưng của hắn, hơi dùng sức kéo, bây giờ không kéo được, thầm mắng động tác của mình không đủ nhanh.
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt co giật, từ trước đến nay hắn chưa gặp quangười phụ nữ nào như vậy, vẻ mặt đầy thù hận cởi quần của đàn ông, hơnnữa còn cây ngay không sợ chết đứng, hắn tức giận nói: “Không phải muộilà phụ nữ có chồng sao?”
“Ai quy định phụ nữ có chồngkhông được cởi quần người ta?” Vân Thiển Nguyệt nhướn mày với ThượngQuan Minh Nguyệt, vẻ mặt hùng hổ.
Thượng Quan Minh Nguyệt hiếm khi thay đổi sắc mặt “Ngươi còn có … lễ nghĩa liêm sỉ hay không?”
“Ngươi cho rằng một người phụ nữ ở trên giường lớn với một người đàn ông ở DiHồng Lâu còn ý lễ nghĩa liêm sỉ sao?” Vân Thiển Nguyệt khinh thường nhìn hắn, cười nhạo nói: “Còn tưởng rằng ngươi có nhiều bản lĩnh, hóa ra làtên hèn nhát, ngay cả việc để con gái cởi quần cũng không dám.”
Thượng Quan Minh Nguyệt lập tức tức giận đến mức bốc khói, nói: “Ngươi là phụ nữ sao?”
“Đúng vậy! Không thể giả được! Nếu không ta cho ngươi xem trước!” Vân Thiển Nguyệt dứt lời, đưa tay kéo quần áo của mình.
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt hoàn toàn đen mặt, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao tên ngu ngốc kia lại vừa ý ngươi?”
“Không phải ngươi cũng vừa ý ta sao? Muốn ta làm tiểu Vương phi của ngươisao?” Vân Thiển Nguyệt bĩu môi với Thượng Quan Minh Nguyệt, “Như thếnào? Bây giờ chùn bước rồi hả? Quả nhiên không phải đàn ông, nói chuyệnkhông giữ lời.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhất thời im bặt, từ nhỏđến lớn hắn chưa bị ai bắt bẻ đến mức không trả lời được, cũng không bịai đè đầu cưỡi cổ, hắn nhìn Vân Thiển Nguyệt, mặt u ám, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì.
Vân Thiển Nguyệt thấy Thượng Quan MinhNguyệt không nói lời nào, cảm thấy hành vi cởi quần áo của mình khôngổn, giá trị không lớn, phí công cho người thưởng thức, nhưng cởi quần áo của đàn ông lại khác, nhất là cởi quần áo của Thượng Quan Minh Nguyệt,giá trị rất lớn, nhất định phải nhìn ra hắn là nam hay là nữ, nếu là con gái, nàng cảm thấy có tình địch như vậy quá không ổn, nếu là đàn ông,cảm thấy có tình địch như vậy… Dường như cũng không ổn. Nhưng mặc kệ lànam hay là nữ, xác định trước rồi nói sau, sau khi xác định xong, mớicó thể thực hiện phương thức, phương pháp cắt bỏ hoa đào. Dù sao đốiphương cũng nhân vật lợi hại, ngang ngược trong thiên hạ. Nàng phải tậptrung cao độ, phát huy toàn bộ bản lĩnh, tiêu diệt hết tất cả tình địchthật và tình địch giả. Vì vậy, nàng lập tức dừng tay, không cởi quần áocủa mình, ngưng tụ toàn bộ công lực đánh phía Thượng Quan Minh Nguyệtđang nắm chặt tay của nàng.
Một luồng khí lớn truyền từ kinh mạchđến tay nàng, lập tức bộc phát khiến tay Thượng Quan Minh Nguyệt runrẩy, nhưng Thượng Quan Minh Nguyệt vẫn nắm chặt tay của nàng.
VânThiển Nguyệt lập tức thất vọng, đánh trống lần thứ nhất thì binh sĩ hăng lên, đánh lần thứ hai thì lòng hăng hái giảm xuống, đánh lần thứ ba thì không còn hăng nữa. Bây giờ nàng không làm được, sau này cũng không làm được nữa. Tuy nàng thất vọng, nhưng tính cách trời sinh không phục bịkích thích, vì vậy, cưỡi trên người Thượng Quan Minh Nguyệt, lập tức nằm bò trên người hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt giật mình, muốn ném Vân Thiển Nguyệt ra.
Vân Thiển Nguyệt liều chết ôm lấy Thượng Quan Minh Nguyệt, bất động, trừphi hắn văng cả hắn ra, mới có thể ném nàng ra. Quần áo mùa xuân vốnmỏng, huống chi quần áo của Thượng Quan Minh Nguyệt bị nàng cào bới,trần trụi, tuy Vân Thiển Nguyệt vẫn mặc quần áo, nhưng quần áo cũng hơibị tuột ra, nhưng nàng không quan tâm được nhiều như vậy, đen mặt nóivới Thượng Quan Minh Nguyệt: “Một là để ta cởi quần của ngươi, hai làbây giờ ta hôn ngươi. Chọn một.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhìn VânThiển Nguyệt như nhìn quái vật, bỗng nhiên không xác định cãi vã hỏi,“Ngươi xác định ngươi là Vân Thiển Nguyệt?”
Vân Thiển Nguyệt Xùy~~ một tiếng, “Không thể giả được!”
“Hóa ra Dung Cảnh thích loại người cay độc như ngươi…..Thượng Quan Minh Nguyệt đen mặt nói.
Vân Thiển Nguyệt tự động xem lời nói của Thượng Quan Minh Nguyệt là ghenghét, trong lòng lập tức giống như lật đổ bình dầu, hận không thể đổ máu chó lên đầu của người ở phía dưới, hung dữ nói: “Ta không chỉ là ngườicay độc, nói cho ngươi biết, ta ngọt bùi cay đắng vị đều có. Ngươi muốnnếm thử hay không.”
Thượng Quan Minh Nguyệt dường như thật sựkhông chịu đựng được Vân Thiển Nguyệt nữa, uy hiếp nói: “Ngươi khôngbuông tay, ta bẻ tay của ngươi.”
Vân Thiển Nguyệt làm như khôngnghe thấy, nhìn chằm chằm vào miệng Thượng Quan Minh Nguyệt nói: “Xem ra ngươi thích ta hôn ngươi.” Dứt lời, vẫn không quên ghét bỏ hắn, “Tuy ta trinh liệt (trong xã hội phong kiến chỉ người phụ nữ giữ gìn trinhtiết, thà chết chứ không chịu nhục) với Dung Cảnh, nhưng thỉnh thoảngcũng có thể không trinh liệt, có tình huống đặc biệt, ví dụ như ta xemngười nằm phía dưới là thịt heo, ăn một miếng không sao…”
Dứt lời, nàng cúi đầu muốn hôn.
Tay Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nắm chặt, bàn tay nhỏ bé của Vân Thiển Nguyệt lập tức phát ra âm thanh răng rắc.
Vân Thiển Nguyệt đau, nhăn mày, nhưng vẫn cố chấp ăn thịt heo. Lúc đến gầnThượng Quan Minh Nguyệt, hắn bỗng nhiên nghiêng mặt, nàng vốn không định hôn hắn thực sự, mục đích của nàng là cổ của hắn, hắn nghiêng đầu, nàng liền cúi đầu cắn một miếng trên cổ hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệtkhông nghĩ tới Vân Thiển Nguyệt vậy mà lại cắn hắn, người run lên, hítsâu một hơi, tay dùng sức bẻ một phát, tay Vân Thiển Nguyệt lại phát raâm thanh răng rắc trong trẻo. Hắn giận dữ, “Buông tay, nếu không tanghiền xương ngươi thành tro!”
Vân Thiển Nguyệt dùng lỗ mũi hừ một tiếng, răng dùng sức, tuy trước đây nàng hung hăng càn quấy quần làáo lượt, nhưng từ trước đến nay xem thường người phụ nữ đanh đá đánhnhau, nhưng hôm nay tình huống đặc thù, nàng không ngại dùng tới thủđoạn cắn người của con gái, đương nhiên, cũng có thể học tập Cố thiếukhanh.
“Vân Thiển Nguyệt!” Giọng Thượng Quan Minh Nguyệt giống như phát ra từ kẽ răng.
Vân Thiển Nguyệt giống như không nghe thấy, cho đến khi cảm nhận được mùimáu tanh trong miệng, cắn đủ mới buông ra, dung mạo xinh đẹp, môi điểmmàu đỏ tươi, càng khiến vẻ mặt thanh lệ của nàng thêm yêu kiều, nàngnhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy tức giận của Thượng Quan Minh Nguyệt,bỗng nhiên dịu dàng cười nói: “Thượng Quan ca ca, ca ca cởi quần, hay là để ta cắn một miếng nữa?”
Đôi mắt phượng hẹp dài của Thượng QuanMinh Nguyệt hoàn toàn u ám, giống như sóng ngầm ở biển, sóng lớn cuộctrào mãnh liệt, gắt gao nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, “Có bản lĩnhngươi cắn tiếp đi!”
Vân Thiển Nguyệt cúi đầu xuống, quả nhiên muốn cắn một lần nữa.
“Ngươi không sợ ta nghiền xương ngươi thành tro sao?” Thượng Quan Minh Nguyệt giận dữ.
Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, “Áp chế a! Xem ngươi xứng đáng với tổ tiênngàn năm trước không, giết người nhà của mình, xem sau này ngươi có mặtmũi lên trời gặp mặt bọn họ hay không.”
Cơn giận trong mắt ThượngQuan Minh Nguyệt giống như muốn thiêu đốt Vân Thiển Nguyệt, từ trước đến nay hắn đều không chịu thiệt, lần đầu tiên cảm thấy mình đã xem thườngngười phụ nữ này. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Người nhà gì chứ. Hơn nghìn năm trước, huyết thống sớm đã phai nhạt rồi.”
“Ah, đã nhưvậy, vậy ngươi sợ cái gì?” Vân Thiển Nguyệt nhìn chằm chằm vào mặtThượng Quan Minh Nguyệt, trong chốc lát, nhìn về phía nửa người dưới của hắn, “Chẳng lẽ ngươi là thái giám? Uhm? Bất lực? Không phải đàn ông?Phụ nữ?”
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt đen như than dưới đáy nồi, trán bốc khói xanh, người phát ra khí lạnh.
Vân Thiển Nguyệt cảm thấy người ở phía dưới lúc trước còn muốn bốc hỏa,nhưng trong nháy mắt thành cục băng, nàng nhíu mày, dùng tay áo laumiệng, lau sạch máu trên khóe miệng, lấy ánh mắt không chịu thua nhìnThượng Quan Minh Nguyệt.
Hai người nhìn nhau, trong lúc nhất thời giằng co không ngừng.
Trong phòng, mười người đứng đầu bảng không nhận được mệnh lệnh bảo bọn họlui xuống trước của Thượng Quan Minh Nguyệt, đương nhiên không dám đira, bây giờ thấy hai người như thế, càng thấp thỏm không yên trong lòng, gần như không không vững, mặc dù bọn họ từng gặp qua nhiều sóng to giólớn, nhưng không hoảng sợn bằng lần này, từ khi biết thân phận của VânThiển Nguyệt, suýt nữa kêu lên, nhưng còn chưa kịp kinh hãi khi thấy Vân Thiển Nguyệt cưỡi trên người đàn ông, bây giờ cảm nhận được sát khí rõràng, trong lòng đều thất vọng, đều nghĩ sợ là hôm nay sẽ phải chết.Điều không nên nhìn bọn họ cũng đã nhìn, không nên biết bọn họ cũng đãbiết.
Qua một lúc lâu, ước chừng thời gian để uống ba chén trà,Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên thu lại khí lạnh, nhếch miệng, thầnthái hết sức lông bông, ngạo mạn, khôi phục bản tính lúc nàng mới gặphắn, nhìn Vân Thiển Nguyệt nở nụ cười, “Thảo nào khiến hắn thích, quảnhiên khiến người ta thích.”
Vân Thiển Nguyệt híp mắt, giống như con mèo nhỏ, chuẩn bị duỗi móng vuốt sắc bén ra cắn người bất cứ lúc nào.
“A…, bộ dạng đanh đá này của muội, khiến ca ca không thể không yêu thích! Làm sao bây giờ?” Thượng Quan Minh Nguyệt nhướn mày
Vân Thiển Nguyệt làm như không nghe thấy.
“Không phải là cởi quần sao? Ca ca sao có thể sợ muội, dù sao muội cũng phảilàm tiểu Vương phi của của ta, vậy không bằng chúng ta cùng cởi nha!”Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên buông tay đang kiềm chế Vân ThiểnNguyệt ra, ngón tay khẽ nắn xương cho nàng, xương tay bị hắn bẻ sai lậptức trở lại vị trí cũ, trong chốc lát hắn tự tay cởi quần áo của nàng.
Vừa rồi Vân Thiển Nguyệt có thể cảm nhận được sát ý của hắn, đây là ngườiđàn ông không được xâm phạm, thích chiếm thế chủ đạo, không thích bịđộng, hắn rất giống Dung Cảnh, thích đứng ở chỗ cao, đạm mạc xa cách như đám mây nhìn chúng sinh, có lẽ là từ trước đến nay không có ai đối xửvới hắn như thế, hắn chịu không nổi, để lộ ý định giết người và bảntính, điều nàng muốn chính là cái này. Kiếp trước thấy nhiều rồi, chẳnglẽ sau khi hắn đồng ý lại thực sự rút lui không dám xem? Không già mồmcãi láo như vậy! Càng như vậy, nàng càng phải nhìn rõ, thấy hắn buôngtay, cũng mặc kệ hắn kéo áo nàng, lập tức kéo thắt lưng của hắn, giậtđai lưng ra, một chút do dự cũng không có, cởi quần hắn ra.
Đôi mắt hẹp của Thượng Quan Minh Nguyệt co giật, nhưng không ngăn cản.
Vân Thiển Nguyệt dùng sức kéo, quần của Thượng Quan Minh Nguyệt bị cởi xuống.
Đêm đã khuya, Di Hồng Lâu – thanh quan lâu lớn nhất trong Phượng Hoàng quan bắt đầu một ngày phồn hoa.
Khách khứa qua lại, lưu lượng khách đông nghẹt, mặc dù hai nước đang đánhnhau, Phượng Hoàng quan là trung tâm của sự tranh đoạt, nhưng bởi vì Đại tướng quân Vân Thiển Nguyệt ban bố mệnh lệnh không quấy nhiễu dânchúng, quy định trong quân đội rất nghiêm khắc, vì vậy mấy ngày tranhđoạt Phượng Hoàng quan, ngoại trừ sự hơi rối loại lúc đầu, bây giờ hoàntoàn như trước đây, không ảnh hưởng đến cuộc sống, sở thích của dânchúng ở cửa khẩu.
Di Hồng Lâu có thể trổ hết tài năng trong cácthanh quan lâu, một là do bên trong bố trí tao nhã, hai là bên trong đều là người đáng thương tự nguyện ca hát kiếm sống. Bọn họ bởi vì đủ loạinguyên nhân, tự bán thân, một ngày nào đó không muốn làm nữa, cũng cóthể tự chuộc thân rời đi, hơn nữa đều là người có sắc đẹp tuyệt trần.
Cho nên, thanh danh của nó vang dội mấy năm, sừng sững không đổ.
Người tới Di Hồng Lâu không chỉ là đàn ông, mà có cả phụ nữ. Nam Lương vốn là chốn phong lưu, tuy nhiên không bằng danh sĩ phong lưu của Đông Hải,nhưng dân phong cởi mở. Cho nên vừa mới vào đêm, đã đông khách.
So với Thanh Lâu của con gái thì Thanh quan lâu thiếu chút mùi son phấn,tuy tiếng đàn sáo, kèn sáo rất nhiều, phồn hoa, nhưng không thấy dơ bẩn, ngược lại khắp nơi tao nhã, người tới nơi này, hoặc luận bàn về rượu,hoặc bình luận về thơ, hoặc đánh cờ, cho dù là lụa đỏ màn ấm, nhưng rấttao nhã, không thấy những lời nói thô tục.
Hai ngày này, trong Di Hồng Lâu có hai vị khách quý ở, một nam một nữ, trong một căn phòng.
Người đàn ông mặc cẩm bào màu đỏ sậm, thêu đóa hoa sen vàng rất to, vẻ ngoàituấn tú không gì sánh được, dáng vẻ ngạo mạn, hết sức lông bông. Ngườicon gái mặc bộ quần áo màu tím Yên La, vạt áo thêu đóa Mạn Đà La to,thanh lệ thoát tục, yêu kiều, quyến rũ.
Ngày hai người này đến, không che giấu vẻ bề ngoài, công khai đi vào Di Hồng Lâu.
Từ trước đến nay, người Di Hồng Lâu đón tiếp tuy đều là nhân vật anh tuấnkiệt xuất, nhưng chưa từng tiếp đãi ai khiến người ta vừa gặp đã thấyxuất thân cao quý, thân phận bất thường như hai người này. Hơn nữa bấtluận là nơi tao nhã, hay là thanh lâu, từ trước đến nay đều có người kéo bè kết phái, nhưng đều là hoặc nam hoặc nữ, chưa từng thấy qua một nammột nữ tay nắm tay đến.
Ông chủ của Thanh Quan lâu không dám tiếp đón chậm trễ, mời hai người đến Yên Vũ các tốt nhất trên lầu ba.
Sau khi hai người đi vào, người đàn ông vung tay lên, ném một vạn lượngvàng cho ông chủ của Thanh Quan lâu, nói ở lại mấy ngày, hơn nữa chọnmười người đứng đầu bảng của Di Hồng Lâu tiếp khách. Mặc dù ông chủ củaThanh Quan lâu đã gặp nhiều người phong lưu, nhưng cũng rất kinh ngạc,người ra tay hào phóng không phải ông tay chưa gặp, nhưng người ra tayhào phóng như thế này, đây lần đầu tiên ông ta gặp, vì vậy lập tức luira, sắp xếp hồ sơ của mười người đứng đầu bảng, gọi bọn họ đến Yên Vũcác.
Mười người đứng đầu bảng quả nhiên không hổ là trụ cột của Di Hồng Lâu, mỗi người một vẻ, túm lấy một người đi ra ngoài cũng có thể khuynh đảo một thành.
Lúc Vân Thiển Nguyệt thấy mười người này thực sự hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ đáng tiếc đàn ông quá tốt.
Tuy tiếng hít không khí và tiếng thở dài của nàng rất nhỏ, nhưng vẫn khônggiấu được Thượng Quan Minh Nguyệt ở bên cạnh, Thượng Quan Minh Nguyệtnắm eo của nàng, đầu dựa vào vai nàng, không đàng hoàng cười với nàng,“Muội muội tốt, có phải muội đang hối hận vì đã lấy chồng hay không?”
Vân Thiển Nguyệt lườm Thượng Quang Minh Nguyệt, kéo tay hắn ra.
Thượng Quan Minh Nguyệt dễ dàng giữ tay nàng, cảnh cáo nói: “Ta không thích phụ nữ động tay động chân, tùy tiện đánh người.”
Vân Thiển Nguyệt lườm Thượng Quan Minh Nguyệt, “Ta cũng không thích đàn ông động tay động chân ôm người khác!”
Thượng Quan Minh Nguyệt cười to, “Hai chúng ta đều không thích, đã như vậy,nhường nhau chút đi.” Dứt lời, đầu rời khỏi vai của nàng, nhưng côngkhai ôm eo của nàng, hỏi nàng, “Mười người này, muội thích ai nhất?”
“Thích tất cả!” Vân Thiển Nguyệt tức giận nói.
Thượng Quan Minh Nguyệt “A…” một tiếng, “Khẩu vị lớn thật.” Dứt lời, hắn đắc ý nói: “Chứng tỏ đến đúng chỗ rồi, như vậy đi! Mười người này đều giữlại! Buổi tối chúng ta ngủ trên giường, bọn họ ngủ trên mặt đất.”
Lông măng của Vân Thiển Nguyệt lập tức dựng đứng lên, hung dữ nói Thượng Quan Minh Nguyệt: “Đừng làm bậy!”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhướn mày, dường như khó hiểu, “Cái gì là làm bậy?”Không đợi Vân Thiển Nguyệt nói, hắn nói: “Chẳng lẽ muội không nỡ để bọnhọ ngủ trên mặt đất? Cho bọn họ ngủ trên giường?” Dứt lời, Thượng QuanMinh Nguyệt quan sát vòng eo mảnh khảnh của Vân Thiển Nguyệt, lắc đầunói: “Mười một người, muội có thể chịu đựng…”
Vân Thiển Nguyệtbỗng nhiên dùng cánh tay gắng sức đụng vào eo của Thượng Quan MinhNguyệt, bởi vì hai người ở rất gần, Thượng Quan Minh Nguyệt tránh khôngkịp, bị đụng phải, lời nói hắn đang nói được một nửa lập tức dừng lại,mặt nhăn trở thành một đoàn, trong miệng phát ra âm thanh hít không khí.
Vân Thiển Nguyệt trợn tròn mắt, “Họ Thượng Quan kia, ngươi lập lại lần nữa thử xem, ngươi không muốn sống nữa đúng không?”
Thượng Quan Minh Nguyệt thấy nàng tức giận, lập tức dừng lại, nhếch môi cười cười, “Nói thôi mà, tức giận cái gì?”
“Có bản lĩnh ngươi ở trên giường lớn với bọn họ đi, xem ngươi có chịu đựngđược hay không.” Vân Thiển Nguyệt trả lời lại một cách mỉa mai.
Thượng Quan Minh Nguyệt nghe vậy lập tức nở nụ cười, “Có lẽ ta chịu đựng được, bọn họ nha… chưa chắc.” Dứt lời, thấy Vân Thiển Nguyệt đen mặt nhìnhắn, hắn ho nhẹ một tiếng, ôm nàng, “Muội muội tốt, ca ca buồn ngủ lắm,ngủ đi!” Không đợi nàng phát biểu ý kiến, liền ôm nàng về phía giườnglớn.
Mặt Vân Thiển Nguyệt càng ngày càng đen hơn, “Họ Thượng Quan…”
“Suỵt, gọi ca ca!” Thượng Quan Minh Nguyệt cắt ngang lời nói của nàng, sải bước, vài bước đã đến chiếc giường lớn.
Vân Thiển Nguyệt hít sâu một hơi, chửi cũng chỉ như vậy, đen mặt cũng không hữu hiệu, đánh người đánh không lại, chọc ghẹo cũng không có tác dụng,nàng bỗng nhiên cảm nhận được sự đáng thương và bất đắc dĩ của Ngọc TửThư. Thế nào cũng không nghĩ tới hắn vậy mà mang nàng đến Di Hồng Lâu, nếu như trước kia vẫn có thể lừa hắn định nhân cơ hội chế trụ hắn,nhưng bây giờ thì từ bỏ ý định, người này thật sự quá thông minh, võcông rất cao. Hắn dường như có một đôi mắt nhìn thấu tất cả, có thểnhìn rõ suy nghĩ trong lòng nàng, mặc dù nàng tự nhận là ngoại trừ DungCảnh, ở bên cạnh bất kỳ ai, cho dù là trước mặt Ngọc Tử Thư, nàng đều có thể che dấu cảm xúc, cẩn thận, nhưng ở trước mặt hắn, giống như một tờgiấy trắng, khiến nàng bị đả kích trong một khoảng thời gian ngắn. Nàngnhìn hắn, mắt đảo quanh, kiềm chế cơn giận, bỗng nhiên lúng túng nói:“Ca ca tốt, một lời đã định, quyết không thay đổi. Ngươi nói không làmta khó xử?”
“Nói sao? Sao ta không nhớ rõ?” Thượng Quan Minh Nguyệt đặt Vân Thiển Nguyệt trên giường lớn, muốn nằm xuống.
Vân Thiển Nguyệt lăn sang bên cạnh, lăn khỏi cánh tay giam giữ của hắn,cách hắn một khoảng, nhìn hắn, “Ngươi nghĩ đi, lúc ngươi dẫn ta vào đâyđã nói vậy.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhíu mày suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Không có.”
“Có!” Vân Thiển Nguyệt nhắc nhở hắn, “Ta nhất định không đi vào, ngươi nói đi vào xem thử, người trong này ai dám bắt nạt ta, ngươi tháo dỡ tay chânngười đó.”
“Ta nói như vậy, không sai, nhưng hôm nay không ai dámbắt nạt muội, không phải bọn họ ngoan ngoãn đứng ở đó sao?” Thượng QuanMinh Nguyệt chỉ tay về phía mười người đứng đầu bảng đang đứng xếp thành hàng.
Mười người đứng đầu bảng biết rõ không thể đắc tội với hai người này, từ sau khi đi vào đều cúi thấp đầu, không lên tiếng.
“Bây giờ ngươi cũng là người ở bên trong này.” Vân Thiển Nguyệt nhướn cổ, “Bây giờ ngươi bắt nạt ta, tự hủy tay chân a!”
Thượng Quan Minh Nguyệt hiếm khi trợn tròn mắt, “Ca ca là khách.”
“Khách mẹ nó, khách làng chơi mới đúng.” Vân Thiển Nguyệt nhịn không được mắng hắn một câu.
Thượng Quan Minh Nguyệt nghe vậy chẳng những không tức giận, ngược lại mừngrỡ, trong nháy mắt nằm bên cạnh Vân Thiển Nguyệt, cánh tay khoác lêntrên người nàng, ôm chặt lấy nàng, “Muội muội tốt, khách làng chơi cũnglà khách, không coi là người nơi này.” Dứt lời, muốn kéo dây thắt lưngcủa nàng.
Vân Thiển Nguyệt lập tức nắm lấy tay của hắn, mặt trắngbệch nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, “Bắt nạt một nữ nhi được xem là gì?Có bản lĩnh tìm chồng của ta mà bắt nạt?”
Trong tư tưởng của nàng, không ai bụng dạ độc ác hơn Dung Cảnh, cho dù Thượng Quan Minh Nguyệt – võ công cao cường lợi hại đến mức vô địch thiên hạ. Nàng vốn muốn cứuNgọc Tử Thư, đến bây giờ, nàng xác định, nàng không đối phó được hắn,còn không mời Dung Cảnh ra?
Thượng Quan Minh Nguyệt dừng tay, mắt lập tức nheo lại, “Phu quân của muội?”
Vân Thiển Nguyệt nghĩ Thượng Quan Minh Nguyệt là tôn chủ của Mặc các, DungCảnh là Các chủ của Mặc các, còn cao hơn hắn một bậc, cho dù hắn to gan, cũng phải nên kiêng nể một chút, nàng phải nhắc nhở hắn, nàng là phụnữ có chồng, lập tức gật đầu, “Đúng, chồng của ta là Dung Cảnh.” Dứt lời, sợ Thượng Quan Minh Nguyệt không rõ, “Dung Cảnh của Vinh vươngphủ, Cố Thiếu Khanh của Nam Lương cắn ta một miếng, chàng ấy thiếu chútnữa là đào phần mộ tổ tiên nhà hắn. Cho nên, nếu ngươi dám chạm vào ta,ngươi…”
Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng,“Người muội nói là tên ngu ngốc kia sao? Tên ngốc ngay cả một cục đá nhỏ mà ta tùy tiện đá ra cũng có thể làm hắn bị thương sao?”
VânThiển Nguyệt sững sờ, “Ngươi gặp qua chàng ấy?” Dứt lời, nàng cảm thấymình nói nhảm, Dung Cảnh là Các chủ của Mặc các, hắn là tôn chủ của Mặccác, hai người đương nhiên là đã gặp nhau, thấy Thượng Quan Minh Nguyệtnói trịnh trọng, chẳng thèm ngó tới, lập tức đổi giọng phản bác, bảo vệtôn nghiêm của người đàn ông của mình, “Đó là chàng ấy nhường ngươi.”
Thượng Quan Minh Nguyệt bĩu môi, “Gia nhường hắn ba chiêu, hắn cũng đánh không lại ta.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn bộ dạng điên cuồng ngang ngược ngạo mạn không ai bìnổi của Thượng Quan Minh Nguyệt mà tức giận, tay không có cách nào cửđộng, nhưng chân có thể đạp hắn, ngoài miệng cũng không buông tha, “Làchàng ấy nhường ngươi ba chiêu ý! Ở đây không có gió, ngươi không cầnmạnh miệng, nói những lời không thực tế.”
Lần này Thượng Quan Minh Nguyệt tránh kịp, lập tức đặt chân Vân Thiển Nguyệt dưới đùi hắn, đưatay gõ trán nàng, “Mạnh miệng! Có bản lĩnh bây giờ ngươi gọi hắn đếnchúng ta tỷ thí một trận.”
Vân Thiển Nguyệt lập tức suy sụp cúimặt, hắn không ở đây a, nếu ở đây nàng bực mình như vậy sao? Hừ lạnh một tiếng, “Ta gọi chàng ấy để làm cái gì? Chàng ấy là Dung Cảnh, là ngườicó thể nói gọi có thể gọi tới sao? Ngươi xem ngươi là ai? Chẳng qua là người không có tên tuổi mà thôi.” Từ khi biết Thượng Quan Minh Nguyệtkhông có tiếng tăm, nói tên ra ai cũng không biết, cuối cùng nàng cũngtóm được điểm này của hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt vừa bực mìnhvừa buồn cười, mở tay nàng ra, “Cái miệng nhỏ của muội độc như vậy? Làai dạy muội? Dung Cảnh sao?”
Vân Thiển Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nàng nhớ Dung Cảnh rồi.
Ngón tay của Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng đặt trên môi Vân Thiển Nguyệt,nhìn nàng hỏi, “Nghe nói các ngươi mới cưới nhau được có mấy tháng?”
Vân Thiển Nguyệt không trả lời lời nói nhảm kiểu này, tay chân bị trói buộc, mở miệng cắn tay hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt lập tức buông tay, chỉ trán nàng nói: “Con mèo nhỏ cócái móng vuốt sắc bén, ai thấy, đoán chừng đều muốn bẻ móng vuốt. Tênngu ngốc năm đó vừa ý muội, có phải là vì nguyên nhân này hay không?”
Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, đột nhiên cảm thấy Thượng Quan Minh Nguyệt cóchỗ không bình thường, cẩn thận nhìn hắn, “Đối với Dung Cảnh… Có vẻ nhưngươi rất quan tâm? Để ý?” Dứt lời, mắt lóe lên, “Người ngươi thíchkhông phải Tử Thư, mà là Dung Cảnh?” Tay Thượng Quan Minh Nguyệt dừnglại.
Vân Thiển Nguyệt không biết có sức lực từ đâu, bỗng nhiên đẩy tay Thượng Quan Minh Nguyệt ra, đá chân hắn ra, dồn sức ngồi dậy, cưỡitrên người hắn, đưa tay cởi quần áo của hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt kinh ngạc, hơi đờ ra nhìn Vân Thiển Nguyệt.
Lúc này Vân Thiển Nguyệt sớm đã quên lễ nghĩa liêm sỉ, phụ nữ có chồnggì đó, nàng muốn chứng thực một sự thật, nên nói cởi quần áo của đànông, là luyện được từ trên người Dung Cảnh, lúc này thật phát huy côngdụng, không đợi Thượng Quan Minh Nguyệt kịp phản ứng, nàng đã cởi quầnáo trước ngực hắn, so với việc xuất kiếm giết người tốc độ còn nhanhhơn.
Đập vào mắt là một vùng bằng phẳng.
Trong khi Vân Thiển Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy phụ nữ cũng có ngực phẳng đấy,vì vậy, đã làm thì làm cho trót, tay hướng về phía quần Thượng Quan Minh Nguyệt cào bới, vừa nhanh vừa tàn nhẫn.
Thượng Quan Minh Nguyệthoàn toàn sợ ngây người, không dám tin nhìn con cừu nhỏ bị hắn kiềm chếlúc trước, trong nháy mắt biến thành sói xám to, một phát bắt được tay của nàng, có chút khẩn trương hỏi, “Ngươi làm gì vậy?”
“Cởi quầncủa ngươi.” Tay Vân Thiển Nguyệt nắm đai lưng của hắn, hơi dùng sức kéo, bây giờ không kéo được, thầm mắng động tác của mình không đủ nhanh.
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt co giật, từ trước đến nay hắn chưa gặp quangười phụ nữ nào như vậy, vẻ mặt đầy thù hận cởi quần của đàn ông, hơnnữa còn cây ngay không sợ chết đứng, hắn tức giận nói: “Không phải muộilà phụ nữ có chồng sao?”
“Ai quy định phụ nữ có chồngkhông được cởi quần người ta?” Vân Thiển Nguyệt nhướn mày với ThượngQuan Minh Nguyệt, vẻ mặt hùng hổ.
Thượng Quan Minh Nguyệt hiếm khi thay đổi sắc mặt “Ngươi còn có … lễ nghĩa liêm sỉ hay không?”
“Ngươi cho rằng một người phụ nữ ở trên giường lớn với một người đàn ông ở DiHồng Lâu còn ý lễ nghĩa liêm sỉ sao?” Vân Thiển Nguyệt khinh thường nhìn hắn, cười nhạo nói: “Còn tưởng rằng ngươi có nhiều bản lĩnh, hóa ra làtên hèn nhát, ngay cả việc để con gái cởi quần cũng không dám.”
Thượng Quan Minh Nguyệt lập tức tức giận đến mức bốc khói, nói: “Ngươi là phụ nữ sao?”
“Đúng vậy! Không thể giả được! Nếu không ta cho ngươi xem trước!” Vân Thiển Nguyệt dứt lời, đưa tay kéo quần áo của mình.
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt hoàn toàn đen mặt, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao tên ngu ngốc kia lại vừa ý ngươi?”
“Không phải ngươi cũng vừa ý ta sao? Muốn ta làm tiểu Vương phi của ngươisao?” Vân Thiển Nguyệt bĩu môi với Thượng Quan Minh Nguyệt, “Như thếnào? Bây giờ chùn bước rồi hả? Quả nhiên không phải đàn ông, nói chuyệnkhông giữ lời.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhất thời im bặt, từ nhỏđến lớn hắn chưa bị ai bắt bẻ đến mức không trả lời được, cũng không bịai đè đầu cưỡi cổ, hắn nhìn Vân Thiển Nguyệt, mặt u ám, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì.
Vân Thiển Nguyệt thấy Thượng Quan MinhNguyệt không nói lời nào, cảm thấy hành vi cởi quần áo của mình khôngổn, giá trị không lớn, phí công cho người thưởng thức, nhưng cởi quần áo của đàn ông lại khác, nhất là cởi quần áo của Thượng Quan Minh Nguyệt,giá trị rất lớn, nhất định phải nhìn ra hắn là nam hay là nữ, nếu là con gái, nàng cảm thấy có tình địch như vậy quá không ổn, nếu là đàn ông,cảm thấy có tình địch như vậy… Dường như cũng không ổn. Nhưng mặc kệ lànam hay là nữ, xác định trước rồi nói sau, sau khi xác định xong, mớicó thể thực hiện phương thức, phương pháp cắt bỏ hoa đào. Dù sao đốiphương cũng nhân vật lợi hại, ngang ngược trong thiên hạ. Nàng phải tậptrung cao độ, phát huy toàn bộ bản lĩnh, tiêu diệt hết tất cả tình địchthật và tình địch giả. Vì vậy, nàng lập tức dừng tay, không cởi quần áocủa mình, ngưng tụ toàn bộ công lực đánh phía Thượng Quan Minh Nguyệtđang nắm chặt tay của nàng.
Một luồng khí lớn truyền từ kinh mạchđến tay nàng, lập tức bộc phát khiến tay Thượng Quan Minh Nguyệt runrẩy, nhưng Thượng Quan Minh Nguyệt vẫn nắm chặt tay của nàng.
VânThiển Nguyệt lập tức thất vọng, đánh trống lần thứ nhất thì binh sĩ hăng lên, đánh lần thứ hai thì lòng hăng hái giảm xuống, đánh lần thứ ba thì không còn hăng nữa. Bây giờ nàng không làm được, sau này cũng không làm được nữa. Tuy nàng thất vọng, nhưng tính cách trời sinh không phục bịkích thích, vì vậy, cưỡi trên người Thượng Quan Minh Nguyệt, lập tức nằm bò trên người hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệt giật mình, muốn ném Vân Thiển Nguyệt ra.
Vân Thiển Nguyệt liều chết ôm lấy Thượng Quan Minh Nguyệt, bất động, trừphi hắn văng cả hắn ra, mới có thể ném nàng ra. Quần áo mùa xuân vốnmỏng, huống chi quần áo của Thượng Quan Minh Nguyệt bị nàng cào bới,trần trụi, tuy Vân Thiển Nguyệt vẫn mặc quần áo, nhưng quần áo cũng hơibị tuột ra, nhưng nàng không quan tâm được nhiều như vậy, đen mặt nóivới Thượng Quan Minh Nguyệt: “Một là để ta cởi quần của ngươi, hai làbây giờ ta hôn ngươi. Chọn một.”
Thượng Quan Minh Nguyệt nhìn VânThiển Nguyệt như nhìn quái vật, bỗng nhiên không xác định cãi vã hỏi,“Ngươi xác định ngươi là Vân Thiển Nguyệt?”
Vân Thiển Nguyệt Xùy~~ một tiếng, “Không thể giả được!”
“Hóa ra Dung Cảnh thích loại người cay độc như ngươi…..Thượng Quan Minh Nguyệt đen mặt nói.
Vân Thiển Nguyệt tự động xem lời nói của Thượng Quan Minh Nguyệt là ghenghét, trong lòng lập tức giống như lật đổ bình dầu, hận không thể đổ máu chó lên đầu của người ở phía dưới, hung dữ nói: “Ta không chỉ là ngườicay độc, nói cho ngươi biết, ta ngọt bùi cay đắng vị đều có. Ngươi muốnnếm thử hay không.”
Thượng Quan Minh Nguyệt dường như thật sựkhông chịu đựng được Vân Thiển Nguyệt nữa, uy hiếp nói: “Ngươi khôngbuông tay, ta bẻ tay của ngươi.”
Vân Thiển Nguyệt làm như khôngnghe thấy, nhìn chằm chằm vào miệng Thượng Quan Minh Nguyệt nói: “Xem ra ngươi thích ta hôn ngươi.” Dứt lời, vẫn không quên ghét bỏ hắn, “Tuy ta trinh liệt (trong xã hội phong kiến chỉ người phụ nữ giữ gìn trinhtiết, thà chết chứ không chịu nhục) với Dung Cảnh, nhưng thỉnh thoảngcũng có thể không trinh liệt, có tình huống đặc biệt, ví dụ như ta xemngười nằm phía dưới là thịt heo, ăn một miếng không sao…”
Dứt lời, nàng cúi đầu muốn hôn.
Tay Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nắm chặt, bàn tay nhỏ bé của Vân Thiển Nguyệt lập tức phát ra âm thanh răng rắc.
Vân Thiển Nguyệt đau, nhăn mày, nhưng vẫn cố chấp ăn thịt heo. Lúc đến gầnThượng Quan Minh Nguyệt, hắn bỗng nhiên nghiêng mặt, nàng vốn không định hôn hắn thực sự, mục đích của nàng là cổ của hắn, hắn nghiêng đầu, nàng liền cúi đầu cắn một miếng trên cổ hắn.
Thượng Quan Minh Nguyệtkhông nghĩ tới Vân Thiển Nguyệt vậy mà lại cắn hắn, người run lên, hítsâu một hơi, tay dùng sức bẻ một phát, tay Vân Thiển Nguyệt lại phát raâm thanh răng rắc trong trẻo. Hắn giận dữ, “Buông tay, nếu không tanghiền xương ngươi thành tro!”
Vân Thiển Nguyệt dùng lỗ mũi hừ một tiếng, răng dùng sức, tuy trước đây nàng hung hăng càn quấy quần làáo lượt, nhưng từ trước đến nay xem thường người phụ nữ đanh đá đánhnhau, nhưng hôm nay tình huống đặc thù, nàng không ngại dùng tới thủđoạn cắn người của con gái, đương nhiên, cũng có thể học tập Cố thiếukhanh.
“Vân Thiển Nguyệt!” Giọng Thượng Quan Minh Nguyệt giống như phát ra từ kẽ răng.
Vân Thiển Nguyệt giống như không nghe thấy, cho đến khi cảm nhận được mùimáu tanh trong miệng, cắn đủ mới buông ra, dung mạo xinh đẹp, môi điểmmàu đỏ tươi, càng khiến vẻ mặt thanh lệ của nàng thêm yêu kiều, nàngnhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy tức giận của Thượng Quan Minh Nguyệt,bỗng nhiên dịu dàng cười nói: “Thượng Quan ca ca, ca ca cởi quần, hay là để ta cắn một miếng nữa?”
Đôi mắt phượng hẹp dài của Thượng QuanMinh Nguyệt hoàn toàn u ám, giống như sóng ngầm ở biển, sóng lớn cuộctrào mãnh liệt, gắt gao nhìn chằm chằm Vân Thiển Nguyệt, “Có bản lĩnhngươi cắn tiếp đi!”
Vân Thiển Nguyệt cúi đầu xuống, quả nhiên muốn cắn một lần nữa.
“Ngươi không sợ ta nghiền xương ngươi thành tro sao?” Thượng Quan Minh Nguyệt giận dữ.
Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, “Áp chế a! Xem ngươi xứng đáng với tổ tiênngàn năm trước không, giết người nhà của mình, xem sau này ngươi có mặtmũi lên trời gặp mặt bọn họ hay không.”
Cơn giận trong mắt ThượngQuan Minh Nguyệt giống như muốn thiêu đốt Vân Thiển Nguyệt, từ trước đến nay hắn đều không chịu thiệt, lần đầu tiên cảm thấy mình đã xem thườngngười phụ nữ này. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Người nhà gì chứ. Hơn nghìn năm trước, huyết thống sớm đã phai nhạt rồi.”
“Ah, đã nhưvậy, vậy ngươi sợ cái gì?” Vân Thiển Nguyệt nhìn chằm chằm vào mặtThượng Quan Minh Nguyệt, trong chốc lát, nhìn về phía nửa người dưới của hắn, “Chẳng lẽ ngươi là thái giám? Uhm? Bất lực? Không phải đàn ông?Phụ nữ?”
Mặt Thượng Quan Minh Nguyệt đen như than dưới đáy nồi, trán bốc khói xanh, người phát ra khí lạnh.
Vân Thiển Nguyệt cảm thấy người ở phía dưới lúc trước còn muốn bốc hỏa,nhưng trong nháy mắt thành cục băng, nàng nhíu mày, dùng tay áo laumiệng, lau sạch máu trên khóe miệng, lấy ánh mắt không chịu thua nhìnThượng Quan Minh Nguyệt.
Hai người nhìn nhau, trong lúc nhất thời giằng co không ngừng.
Trong phòng, mười người đứng đầu bảng không nhận được mệnh lệnh bảo bọn họlui xuống trước của Thượng Quan Minh Nguyệt, đương nhiên không dám đira, bây giờ thấy hai người như thế, càng thấp thỏm không yên trong lòng, gần như không không vững, mặc dù bọn họ từng gặp qua nhiều sóng to giólớn, nhưng không hoảng sợn bằng lần này, từ khi biết thân phận của VânThiển Nguyệt, suýt nữa kêu lên, nhưng còn chưa kịp kinh hãi khi thấy Vân Thiển Nguyệt cưỡi trên người đàn ông, bây giờ cảm nhận được sát khí rõràng, trong lòng đều thất vọng, đều nghĩ sợ là hôm nay sẽ phải chết.Điều không nên nhìn bọn họ cũng đã nhìn, không nên biết bọn họ cũng đãbiết.
Qua một lúc lâu, ước chừng thời gian để uống ba chén trà,Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên thu lại khí lạnh, nhếch miệng, thầnthái hết sức lông bông, ngạo mạn, khôi phục bản tính lúc nàng mới gặphắn, nhìn Vân Thiển Nguyệt nở nụ cười, “Thảo nào khiến hắn thích, quảnhiên khiến người ta thích.”
Vân Thiển Nguyệt híp mắt, giống như con mèo nhỏ, chuẩn bị duỗi móng vuốt sắc bén ra cắn người bất cứ lúc nào.
“A…, bộ dạng đanh đá này của muội, khiến ca ca không thể không yêu thích! Làm sao bây giờ?” Thượng Quan Minh Nguyệt nhướn mày
Vân Thiển Nguyệt làm như không nghe thấy.
“Không phải là cởi quần sao? Ca ca sao có thể sợ muội, dù sao muội cũng phảilàm tiểu Vương phi của của ta, vậy không bằng chúng ta cùng cởi nha!”Thượng Quan Minh Nguyệt bỗng nhiên buông tay đang kiềm chế Vân ThiểnNguyệt ra, ngón tay khẽ nắn xương cho nàng, xương tay bị hắn bẻ sai lậptức trở lại vị trí cũ, trong chốc lát hắn tự tay cởi quần áo của nàng.
Vừa rồi Vân Thiển Nguyệt có thể cảm nhận được sát ý của hắn, đây là ngườiđàn ông không được xâm phạm, thích chiếm thế chủ đạo, không thích bịđộng, hắn rất giống Dung Cảnh, thích đứng ở chỗ cao, đạm mạc xa cách như đám mây nhìn chúng sinh, có lẽ là từ trước đến nay không có ai đối xửvới hắn như thế, hắn chịu không nổi, để lộ ý định giết người và bảntính, điều nàng muốn chính là cái này. Kiếp trước thấy nhiều rồi, chẳnglẽ sau khi hắn đồng ý lại thực sự rút lui không dám xem? Không già mồmcãi láo như vậy! Càng như vậy, nàng càng phải nhìn rõ, thấy hắn buôngtay, cũng mặc kệ hắn kéo áo nàng, lập tức kéo thắt lưng của hắn, giậtđai lưng ra, một chút do dự cũng không có, cởi quần hắn ra.
Đôi mắt hẹp của Thượng Quan Minh Nguyệt co giật, nhưng không ngăn cản.
Vân Thiển Nguyệt dùng sức kéo, quần của Thượng Quan Minh Nguyệt bị cởi xuống.
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai