Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
Edit: Theresa Thái
Beta: Leticia
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng ra ngoài, đại môn phủ Tổng binh có một thân ảnh màu xanh như nước đang đứng, chính là Lam Y.
Dung Cảnh lơ đễnh nhìn lướt qua, ấm giọng nói: “Mời nàng ta vào.”
Lăng Liên lên tiếng đi ra ngoài, không lâu sau, Lam Y đi theo Lăng Liên vào. Nàng ta gầy đi rất nhiều, nhưng sắc mặt oánh nhuận, khí sắc vô cùng tốt, mặt mày không thấy vẻ ủ dột như lúc ở Phượng Hoàng quan nữa, tư thái mang theo tia lạnh nhạt, hiển nhiên chuyện xảy ra trong đoạn thời gian này cũng đã làm cho nàng ta thay đổi.
“Cảnh thế tử, Cảnh thế tử phi!” Lam Y đi vào, nhìn hai người một cái, ánh mắt dừng lại trên người Vân Thiển Nguyệt một chút, khẽ khom người thi lễ.
“Lam gia chủ không cần giữ lễ tiết!” Dung Cảnh tùy ý khoát khoát tay.
Lam Y đứng thẳng lên, nhìn Dung Cảnh, đi thẳng vào vẫn đề: “Nói vậy Cảnh thế tử đã đoán được ta sẽ đến tìm ngài?”
Dung Cảnh cười cười, lắc đầu, nhìn sang Vân Thiển Nguyệt nói: “Không phải là ta đoán được, mà là nàng ấy đoán được, ta mới cùng nàng ấy chờ ở đây.”
Sắc mặt Lam Y giật giật, nhìn Vân Thiển Nguyệt nhướng mày, “Cảnh thế tử phi đi dạo hoàng cung Thiên Thánh một vòng trở về, vẫn còn có thể thấy rõ lòng người như thế. Nếu đã đoán được ta sẽ đến, vậy có phải cũng đoán được mục đích ta đến đây không?”
Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta, cô gái này là gia chủ được Lam gia bồi dưỡng từ nhỏ, cho tới nay nàng ta chỉ làm việc của Lam gia chủ mà thôi, cho tới bây giờ đều không có sai lầm gì lớn, nếu nói là sai lầm, thì đó chính là gánh trên lưng trọng trách hưng vượng của gia chủ. Còn nhớ lúc mới gặp gỡ, ở Túy Hương lâu nàng nhìn qua gương thấy nàng ta đang tắm, ấn ký hoa lan sau lưng làm cho nàng nhận ra thân phận của nàng ta, sau đó Nam Lăng Duệ có ý với nàng ta, muốn cầu cưới, nhưng nàng ta vì trợ giúp Dạ Thiên Dật, giữa chừng tung ra tin tức bị Nam Lăng Duệ làm bẩn, lấy chuyện này bức bách Nam Lăng Duệ, cuối cùng nhân duyên hai người tất nhiên thất bại. Tiếp đó chính là nàng ta đại biểu Lam gia đầu nhập vào trận doanh Dạ Khinh Nhiễm, Lam gia chủ và năm ngũ đại thế gia phản chiến bị Dung Cảnh thu phục, lúc đầu nàng ta không theo, nhưng cuối cùng lại quy thuận. Nhiều chuyện phát sinh như vậy, có một số việc có lẽ không phải là nàng ta nguyện ý làm, nhưng vì lưng gánh thân phận Lam gia chủ, nàng ta không thể không làm mà thôi. Trong khoảng thời gian ngắm nàng không nói chuyện.
“Ánh mắt Cảnh thế tử phi chính là đang thương hại ta?” Lam Y bỗng nheo mắt lại, giọng nói lạnh xuống, “Ngươi trước nhìn ta bị Nam Lăng Duệ vứt bỏ, sau lại thấy ta bị Thương Đình vứt bỏ, cuối cùng là nhìn ta bị Dạ Khinh Nhiễm vứt bỏ, có phải lúc này cảm thấy ta rất đáng thương không? Không có ai muốn? Mà ngươi, vô luận làm chuyện không thể tha thứ gì đều có một người nguyện ý chờ ngươi, muốn ngươi?”
Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, cười một tiếng giễu cợt, “Ta chỉ là đang nhớ lại một chút chuyện xưa thôi. Lúc mới gặp ngươi, Nam Lăng Duệ quả thật có ý tưởng cưới ngươi, mà ta khi đó cũng quả thật muốn ngươi trở thành tẩu tử của ta. Nhưng sau mọi chuyện đã xảy ra, sự lựa chọn cuối cùng là của ngươi, mới tạo thành hậu quả như vậy, chẳng trách người khác được.” Nói rồi, nàng thản nhiên nói: “Người sống trên đời này đều khó khăn như thế, ai không đáng thương? Ngay cả mình ta cũng không thương hại nổi, lại nơi nào có tâm tư thương hại người khác?”
Lam Y nhìn nàng.
“Thiên hạ này có rất nhiều thiếu nữ nhìn thấy ta phong quang vô hạn, bao nhiêu người rất tốt với ta, nhưng lại không nhìn thấy vì những điều tốt này, mà ta đã phải thừa nhận bao nhiêu. Ngươi chỉ thấy được ngươi không như ý, lại không thấy thiên hạ có bao nhiêu người vì một miếng lương thực mà làm lụng vất vả, lúc khó khăn nhất, còn bệnh chết, chết đói, chết rét, thậm chí là dịch tử nhi thực (*). So với những thứ này, không có nam nhân có thể coi là gì? Tóm lại ngươi không lo ăn mặc, quần áo ngăn nắp, thân phận thượng đẳng.” Vân Thiển Nguyệt nói.
(*) Dịch tử nhi thực: Dịch – trao đổi, tử – con cái. Vào thời Xuân Thu chiến quốc, nước Tống bị nước Sở bao vây, trong thành lương thực đã cạn, dân chúng không đành lòng ăn chính đứa con đã bị chết vì đói của mình, nhưng vì sinh tồn, hai nhà liền trao đổi để làm đồ ăn cho mình. Về sau dùng để hình dung sinh hoạt bi thảm cùng cực của nạn dân.
Lãnh ý trong mắt Lam Y bỗng rút đi, không nói được lời nào.
Vân Thiển Nguyệt ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt nàng ta, giọng nói chậm lại, quay trở về chuyện chính, “Ta chỉ có thể đoán được chức vị trong quân không phải là điều mà ngươi sở cầu, nhưng lại không đoán được những chuyện khác, dù sao lòng người khó đoán nhất. Có điều, trước khi ngươi mở miệng nói điều kiện với Dung Cảnh, ta muốn nhắc nhở ngươi một câu.”
Lam Y nhìn nàng, “Lại muốn nói đạo lý lớn với ta? Ta biết đạo lý lớn của ngươi nhiều nhất.”
Vân Thiển Nguyệt bỗng cười, “Ta biết nói chút ít đạo lý, nhưng chỉ nói cho người đáng được nghe.”
Sắc mặt Lam Y hơi nguôi giận, tuy giọng nói cường ngạnh, nhưng không còn lạnh nữa, “Rửa tai lắng nghe.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh một cái, thấy hắn mỉm cười nhìn nàng, dường như cũng lắng nghe, nàng chậm rãi nói: “Đối phó với Thương Đình, không phải nhất định phải là ngươi ra tay, Dung Cảnh có thể không đồng ý với ngươi bất kỳ điều kiện, chỉ đơn giản là đổi người dẫn một cánh binh mà thôi. Phong Tẫn vẫn còn đang nhàn rỗi không có gì làm đấy! Cho nên, nếu hôm nay ngươi tới đây để nói điều kiện, như vậy xin mời thu hồi chữ ‘Nói’ đi, không bằng đổi thành chữ ‘Cầu’. Cầu chàng ấy một chuyện, có lẽ chàng ấy sẽ đồng ý.”
Lam Y nhướng đôi mi thanh tú, nhếch cao, biết Vân Thiển Nguyệt còn nói nữa, nên không nói gì.
“Người sống cả đời, cỏ cây một mùa thu, hưng thịnh, vinh quang, phồn hoa của gia tộc, chỉ sợ ngay cả tính mạng, cũng là mây khói, yếu ớt đến không chịu nổi một kích. Cho nên, ngươi nên hiểu lời nói của ta. Vì người khác không có ánh mắt bỏ qua ngươi, mà buông tha cho chính ngươi, phá hủy nửa đời sau, có đáng hay không?” Vân Thiển Nguyệt đứng lên, vuốt phẳng nếp nhăn bị đè lên trên ống tay áo, đi ra ngoài, “Ta đã nói hết, về phần là nói điều kiện, hay thỉnh cầu một chuyện, nếu ngươi đã đến tìm chàng ấy, thì có gì cứ nói với chàng ấy.”
Lam Y giật mình ngay tại chỗ, nếu mấy câu nói trước nàng vẫn xem thường, thì như vậy câu nói sau cùng không thể nghi ngờ là xúc động lòng nàng.
Dung Cảnh vẫn ngồi ở ghế không động, ánh mắt nhìn theo thân ảnh Vân Thiển Nguyệt, ấm giọng nói: “Nàng ra ngoài chờ ta.”
Vân Thiển Nguyệt “Ừ” một tiếng, bước ra cửa.
Đúng lúc này, Lam Y bỗng nhiên quay đầu lại, kêu Vân Thiển Nguyệt: “Ngươi chờ một chút.”
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, đứng ở cửa nhìn nàng ta.
Lam Y mấp máy môi, ánh mắt lóe lên sự kiên nghị, nhìn Vân Thiển Nguyệt, nói ra từng chữ từng câu: “Ngươi đoán sai rồi, lần này ta tới không chỉ là tìm Cảnh thế tử, mà đồng thời cũng là tới tìm ngươi.”
Vân Thiển Nguyệt “A?” một tiếng, nhìn nàng ta, mang chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, nàng nhìn Dung Cảnh một cái, chợt hiểu ra cái gì, cười cười, “Thì ra là cũng tìm ta, không biết chúng ta có thể cống hiến sức lực gì cho Lam gia chủ đây?”
“Cống hiến sức lực thì không dám!” Lam Y lắc đầu, nói: “Ta không có tư cách nói điều kiện với Cảnh thế tử và ngươi, chính như ngươi nói, ta thỉnh cầu một chuyện.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta.
Dung Cảnh cười cười, “Mời Lam gia chủ nói.”
Lam Y im lặng một lát, trầm giọng nói: “Vô luận là đánh một trận Mã Pha Lĩnh thu phục Dung Phong thế tử, hay có một ngày Dung Phong thế tử quy thuận Cảnh thế tử. Ta thỉnh cầu Cảnh thế tử cho phép ta gả cho hắn ta.”
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, nàng thiên tính vạn đoán, cũng không nghĩ đến Lam Y là muốn gả cho Dung phong, hai người không liên quan với nhau một chút nào, nàng nhìn Dung Cảnh, Dung Cảnh giống như cũng hơi kinh ngạc, nàng bình tĩnh lại, hỏi: “Tại sao là Dung phong?”
Mặc dù nàng không cảm thấy hôm nay nàng ta tới là muốn thỉnh cầu gả cho Dung Cảnh, Lam Y không ngốc, sẽ không tới tự rước lấy nhục. Nàng nghĩ tới Thương Đình, Nam Lăng Duệ, Dạ Khinh Nhiễm, sợ nàng ta không nghĩ thông, nhưng lại không nghĩ tới là Dung phong.
Lam Y nói: “Ta tự nhận ta không có điểm nào không xứng với Phong thế tử.”
“Đây không tính là lý do.” Vân Thiển Nguyệt nói.
Lam Y nhìn Vân Thiển Nguyệt, bên ngoài trời mưa, nàng ta đứng ở cửa, chỗ giao nhau giữa trời và nước, nàng ta thanh lệ thoát tục, đừng nói nam nhân thấy, chính là nữ nhân thấy, cũng thấy nàng ta xinh đẹp. Xinh đẹp không chỉ là dung mạo của nàng ta, mà còn ở cái loại khí chất và tư thái mà tất cả cô gái trên thế giới này đều không có trên người nàng ta. Nàng chợt hoảng thần một lát, nhẹ giọng hỏi, “Vân Thiển Nguyệt, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn Dung Phong cô đơn cả đời sao?”
Trong lòng Vân Thiển Nguyệt lộp bộp một cái, sắc mặt khẽ biến một chút.
“Tấm lòng của Dung Phong dành cho ngươi như thế nào, nói vậy ngươi cũng rõ ràng hơn bất cứ ai. Thiên hạ to lớn, trong mắt của hắn ta chỉ có một mình Vân Thiển Nguyệt ngươi. Hắn ta cứ như một bụi cỏ trên cây, dựa vào cái cây là ngươi mà sống. Ngươi sống, hắn ta sống, ngươi chết, hắn ta chết, ngươi là rễ cây của hắn ta. Hắn ta sống, dường như chính là vì ngươi. Ngươi hạnh phúc, hắn ta liền vui vẻ. Ngươi đau khổ, hắn ta cũng đau khổ cùng ngươi.” Lam Y bỗng quay đầu, nhìn Dung Cảnh, “Chỉ sợ tấm lòng của Cảnh thế tử dành cho ngươi cũng không bằng hắn ta, Cảnh thế tử muốn ngươi thuộc về ngài ấy, tình yêu của ngài ấy có sự ham muốn, đã liền khác với sự sâu đậm của hắn ta. Trên điểm này, cũng đã thua kém hắn ta. Mà hắn ta lại không có ham muốn gì với ngươi. Không cầu hồi báo, không cầu chung gối. Hắn ta như vậy, ngươi lại không thể đáp lại hắn ta, ngươi cho là đời này, hắn ta còn có thể lấy nữ nhân khác sao? Còn có thể có tâm tư muốn kết hôn với người khác sao? Không phải cô đơn cả đời thì là gì?”
Vân Thiển Nguyệt mím chặt môi, đây mới là điểm nàng bất đắc dĩ nhất với Dung Phong. Mười một năm trước, ngày phủ Văn Bá Hầu bị diệt môn, huynh ấy tận mắt nhìn thấy thi thể nằm ngang nằm dọc đầy cả phủ, một mình nàng cứu huynh ấy ra khỏi kinh thành Thiên Thánh đưa lên Ngọc Tuyết Sơn. Khi đó, nàng chỉ muốn làm cho huynh ấy sống, huynh ấy cũng thật sự sống, nhưng lại không ngờ được, hôm nay nàng thành tín niệm sống của huynh ấy, cũng là tín niệm duy nhất.
Tín niệm của một người thâm căn cố đế tới trình độ nhất định là loại đáng sợ cỡ nào, nàng rõ hơn bất cứ ai. Liền như đời trước chính nàng bị tín niệm chi phối, cuối cùng khiến Tiểu Thất bỏ mình, chính nàng cũng hôi phi yên diệt. Cũng chính vì rõ ràng, cho nên mới bất lực.
Mấy ngày trước, ở hoàng cung Thiên Thánh, Đức Thân Vương, Đức Thân Vương phi chết đi, nàng biết mình trúng sinh sinh không rời, lúc đó đã tuyệt vọng đến nỗi muốn bỏ cuộc, là huynh ấy trông giữ nàng mấy ngày, kéo nàng ra khỏi vách núi đen, lúc nàng bình tĩnh lại, mới phát hiện sắc mặt của cái người không có bệnh kia còn trắng bệch và tiều tụy hơn người có bệnh như nàng, tình trạng cũng không tốt hơn nàng bao nhiêu, hẳn là huynh ấy đã hận không được mình trúng thứ đó thay nàng. Khi đó nàng liền khắc sâu hiểu rằng, nếu như nàng chết, huynh ấy cũng sẽ không sống.
Cho nên, tính mạng của nàng, lại gánh tính mạng của huynh ấy. Mới biết được, chết, có đôi khi còn khó hơn sống.
Huynh ấy từng nói với nàng, “Từ nay về sau muội thích ai, huynh liền cùng muội thích người đó, muội ghét ai, huynh liền cùng muội ghét người đó.”, lúc đó những lời này đã khiến nàng rất cảm động, nhưng hôm nay nghĩ đến, không khỏi cảm thấy trầm trọng và chua xót.
“Chắc chắn ngươi hiểu rõ sự sâu nặng mà hắn ta dành cho ngươi hơn ta.” Lam Y lại nói.
Vân Thiển Nguyệt nhắm mắt, lại mở ra, một tia bất đắc dĩ thật sâu bị giấu kỹ nơi đáy mắt, nàng nhìn Lam Y thật kỹ, hỏi, “Ngươi đã biết rõ huynh ấy như vậy, mà còn muốn gả cho huynh ấy, ta rất muốn biết suy nghĩ đích thực trong lòng ngươi.”
Lam Y nói một câu sâu sa: “Ta muốn tìm một người, đối xử tốt với hắn cả đời.”
Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt kinh ngạc, tâm tư chợt bị những lời này của nàng ta làm xúc động.
Lam Y lại nói: “Chính như ngươi nói, phồn hoa, vinh quang, tôn vị của gia tộc, thậm chí tính mạng cũng chỉ là mây khói. Cho nên, trải qua mấy lần dây dưa, cũng tỷ như Thương Đình mà ta thích từ nhỏ, hắn ta với ta là thanh mai trúc mã, nhưng lại thế nào? Cuối cùng chúng ta cũng hữu duyên vô phận. Nam Lăng Duệ chỉ là một lần duyên phận dây dưa mà thôi, Dạ Khinh Nhiễm thì lại càng không tính, đó là một bên gia gia ta và mấy vị trưởng lão trong Lam gia tình nguyện. Nhiều năm như vậy, ta gánh lấy thân phận Lam gia chủ, trên lưng mang trách nhiệm của Lam gia, hôm nay Lam gia đã không cần ta. Vị gia chủ là ta đây, hôm nay có cũng được mà không có cũng không sao, như vậy, ta có thể làm một việc mà chính mình muốn làm không? Nếu một người không có chuyện muốn làm, thì cuộc sống cũng liền trở nên vô vị. Mấy ngày trước, ta nghe thấy Phong thế tử vì ngươi mà đứng giữa Kim điện thỉnh cầu Dạ Khinh Nhiễm lập Hậu, khi đó ta liền bỗng nhiên quyết định.”
Vân Thiển Nguyệt nhớ tới mấy ngày trước ở trên Kim điện, Dung Phong dốc hết sức thỉnh cầu, tư thái kiên nghị kiên quyết, đến nay vẫn nhớ như mới in.
“Dung Phong và ta, trước đó không có tình xưa, không có ân oán gút mắt, ta làm lại từ đầu, nguyện ý đối xử tốt với hắn ta. Dù cuối cùng không thể kéo trái tim của hắn ta từ chỗ ngươi về bên ta, thì ít nhất, chúng ta cũng cùng làm bạn.” Lam Y nói.
“Vô luận là nam nhân, hay nữ nhân, đều sẽ nói không để ý trong lòng của một nửa còn lại có người khác, nhưng sau một thời gian, ngươi cho đi nhiều hơn mà vẫn không nhận được, liền sẽ không nhịn được có giận, có oán, sẽ mất đi ước nguyện ban đầu.” Vân Thiển Nguyệt nhìn Lam Y, bình tĩnh nói: “Hôm nay ngươi nghĩ như vậy, nhưng khó chắc chắn sau này có thay đổi suy nghĩ hay không. Dung Phong...... Thật ra là một người rất dễ làm cho người khác yêu. Ngươi ôm loại suy nghĩ này trong lòng, có lẽ tiếp xúc không tới một năm, ngươi liền có thể yêu huynh ấy. Nhưng huynh ấy cũng là người rất cố chấp. Đến lúc đó ngươi sẽ làm gì? Hay là huynh ấy đau khổ hơn một phần, ngươi lại càng đau khổ hơn? Ngươi xác định kết cục này tốt cho huynh ấy hơn cô đơn cả đời ư?”
Lam Y nghe vậy liền kiên định nói: “Dung Phong quý ở chỗ không cầu gì ở ngươi. Chỉ cần ngươi tốt lành, hắn ta sẽ liền không có lo lắng, càng sẽ không cầu cái gì. Những gì mà ngươi nói, ta đã nghĩ tới, không nói tới ta có thể sẽ yêu hắn ta hay không, liền vì ta có phần tâm này, có phải hẳn nên để ta thử một lần không? Huống chi, có thể có một người để yêu, có một điều để ký thác, đặt cược toàn bộ cả trái tim và sức lực của ta, có lẽ sẽ khổ, nhưng ai biết chắc được trong khổ sẽ không có ngọt? Có lẽ ta sẽ vui vẻ chịu đựng. Biển cả có thể biến thành nương dâu, chày sắt, gậy sắt cũng có thể mài thành kim. Người có lòng, ngay cả trời cao cũng sẽ không cô phụ. Kết quả có xấu đi nữa cũng tốt hơn ta không tìm được một chuyện để làm, không tìm được một người để yêu!”
Vân Thiển Nguyệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn sang Dung Cảnh.
Dung Cảnh vẫn im lặng nghe, ngọc nhan không nhìn ra tâm tình gì, đôi mắt cũng không tiết ra chút tâm tình nào, vẫn như thường ngày, giống như chỉ là im lặng lắng nghe. Lúc này thấy Vân Thiển Nguyệt nhìn đến, hắn cười với nàng một tiếng, ấm giọng nói: “Chuyện này nàng quyết định. Câu trả lời của nàng chính là câu trả lời của ta.”
Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt, nói với Lam Y: “Ngươi nói Dung Phong dựa vào ta, thật ra đã sai rồi, huynh ấy có sinh mạng của riêng mình. Có đôi lúc, lại càng là ta dựa vào huynh ấy. Ngươi vẫn không hiểu huynh ấy, đừng lấy chủ quan của mình để bình luận huynh ấy. Nếu không, dù ngươi có dùng hết sinh mạng, thì cũng sẽ không đi vào trái tim của huynh ấy được.” Dứt lời, nàng mấp máy môi nói: “Ta không thể làm chủ thay huynh ấy đồng ý với ngươi.”
Lam Y cho là nói những lời này thì Vân Thiển Nguyệt sẽ đồng ý, không ngờ nàng lại không đồng ý, nghe được lời nói này của nàng, nàng ta im lặng một khắc, nhưng vẫn không lùi bước, hỏi: “Nếu ta ép buộc hắn ta đồng ý thì sao?”
“Dung Phong là Dung Phong, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, cho dù là ta, cho dù là ngươi muốn đối xử tốt với huynh ấy cả đời, thì cũng không có quyền quyết định thay huynh ấy.” Vân Thiển Nguyệt nói: “Ép buộc...... Với Dung Phong, nếu ngươi có bản lĩnh có thể ép buộc huynh ấy, thì ta không có ý kiến.”
Lam Y mím chặt môi, bỗng nhiên không nói được nữa.
“Nhưng ta có thể hứa với ngươi một chuyện, ngày nào đó, nếu ngươi có thể làm cho Dung Phong đi cùng với ngươi đến thỉnh tứ hôn, dĩ nhiên, ta mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, như vậy ta liền hứa với ngươi, Dung Cảnh cũng sẽ hạ chỉ tứ hôn cho hai người.” Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta, ý tứ không cần nói cũng biết, “Ít nhất là sự lựa chọn của chính huynh ấy. Ngươi hiểu chưa?”
Lam Y nhìn Vân Thiển Nguyệt như có điều suy nghĩ, một lát sau, bỗng nhiên cười, kiên định nói: “Được.” Nói rồi, nàng ta nhìn Dung Cảnh, giọng nói thoải mái: “Cảnh thế tử, nếu thật sự có một ngày ta và Dung Phong cùng đến, ngài nhất định phải hạ chỉ tứ hôn.”
Dung Cảnh khẽ mỉm cười, “Ban đầu Văn Như Yến sát vũ mà về, vô số thiên kim tiểu thư san bằng cửa phủ Văn Bá Hầu đều không công mà về. Hy vọng Lam gia chủ có thể thành công.” Nói vậy xem như đã đồng ý.
Lam Y chắp tay, “Vậy ta liền đi điều binh đối phó với Thương Đình.” Dứt lời, nàng ta lại thỉnh chỉ: “Võ công của ta không bằng Thương Đình, kém một ly. Cảnh thế tử có thể phái một người âm thầm giúp ta không. Ta không cầu quang minh chính đại đánh với Thương Đình. Chỉ cần bắt được hắn ta, ta không tiếc thủ đoạn.”
Dung Cảnh gật đầu, “Được, ta sẽ lệnh cho Thanh Ảnh đi với ngươi.”
Lam Y biết Thanh Ảnh là ẩn vệ cận thân của Dung Cảnh, trừ Vân Thiển Nguyệt, chưa bao giờ cho người ngoài dùng. Nàng ta liền lấy lễ thần tử trịnh trọng quỳ một gối xuống bái, “Đa tạ Thế tử, trận chiến này ta nhất quyết thắng không thua.”
Dung Cảnh nhẹ nhàng phất tay, cười cười, “Lam gia chủ miễn lễ, trận chiến lần này cẩn thận một chút. Thắng thua ngược lại không cần để ý.”
Lam Y đứng thẳng lên, gật đầu, đi ra cửa.
Vân Thiển Nguyệt nhường đường cho nàng ta, cười nói với nàng ta: “Ta liền chờ Lam gia chủ chiến thắng trở về, chuẩn bị rượu thượng hạng, cùng say một hồi.”
“Chuyện lúc trước, ta cũng không nói đều xóa bỏ. Hy vọng đến lúc đó ngươi có thể ngàn chén không say. Nếu không...... Cảnh thế tử cũng không thể cứu được ngươi.” Lam Y vừa dứt lời, liền nhấc chân đi ra ngoài.
Bên ngoài mưa phùn như một bức rèm che, nàng ta không che dù, đi ở trong mưa, lúc đến còn dùng chân khí ngăn cách mưa, lúc này lại không dùng chân khí, không lâu sau, nước mưa liền thấm ướt quần áo của nàng ta, nhưng nàng ta lại giống như không để ý tới, bước chân hết sức thong thả, ngay cả tay áo ở trong màn mưa cũng trông như đang phấp phới. Cô gái này, cuối cùng đã chọn được một con đường riêng dành cho mình.
Có lẽ cho tới bây giờ Dung Phong cũng chưa từng nghĩ tới huynh ấy đã bị một người chưa bao giờ nghĩ tới đưa vào trong kế hoạch cuộc đời của riêng mình.
Vân Thiển Nguyệt đưa mắt nhìn thân ảnh Lam Y biến mất ở phủ Tổng binh, khóe môi từ từ cong lên, dần dần mở rộng, giây lát sau, liền chậm rãi thu hồi, có chút phiền muộn, có chút thở dài, lại có một tia thưởng thức, vẫn như lúc mới gặp nàng ta.
Nếu có một người nguyện ý đối xử tốt với Dung Phong cả đời như thế, nàng tất nhiên vui mừng khi thấy việc thành, nên sẽ không ngăn cản.
Nàng quen biết rất nhiều cô gái, ban đầu là Thanh Uyển, chết vì bị sơn phỉ làm nhục; Dung Linh Lan, tự nguyện đi đến vùng đất Bắc Cương lạnh khủng khiếp ở phía bắc; Lãnh Sơ Ly mơ ước gả cho Dạ Thiên Khuynh, sau khi thất bại, mỗi ngày nhốt mình trong Hiếu Thân Vương phủ không ra; Thất công chúa sinh con xong lựa chọn chết đi; Lục công chúa khám phá hồng trần, hiểu rõ cuộc đời ảo huyền, xuất gia ở Thanh Vân am; Diệp Thiến chiêu Vân Mộ Hàn làm Phò mã, thủ hộ Nam Cương; Lạc Dao buông tha cho hôn ước lựa chọn Nam Lăng Duệ; Dạ Khinh Noãn vẫn giãy giụa trong hoàng quyền và thân phận Ám Phượng của nàng ta; còn Lam Y thì hôm nay cũng đã có sự lựa chọn của mình.
Mỗi cô gái của thời đại này, luôn sẽ có vận mệnh của riêng mình.
“Đang nghĩ gì?” Dung Cảnh đi ra, ôm lấy Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt dựa người vào lòng hắn, nhìn hắn cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Loạn thế khói lửa, một người có thể sống tốt liền một người đi!”
Beta: Leticia
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng ra ngoài, đại môn phủ Tổng binh có một thân ảnh màu xanh như nước đang đứng, chính là Lam Y.
Dung Cảnh lơ đễnh nhìn lướt qua, ấm giọng nói: “Mời nàng ta vào.”
Lăng Liên lên tiếng đi ra ngoài, không lâu sau, Lam Y đi theo Lăng Liên vào. Nàng ta gầy đi rất nhiều, nhưng sắc mặt oánh nhuận, khí sắc vô cùng tốt, mặt mày không thấy vẻ ủ dột như lúc ở Phượng Hoàng quan nữa, tư thái mang theo tia lạnh nhạt, hiển nhiên chuyện xảy ra trong đoạn thời gian này cũng đã làm cho nàng ta thay đổi.
“Cảnh thế tử, Cảnh thế tử phi!” Lam Y đi vào, nhìn hai người một cái, ánh mắt dừng lại trên người Vân Thiển Nguyệt một chút, khẽ khom người thi lễ.
“Lam gia chủ không cần giữ lễ tiết!” Dung Cảnh tùy ý khoát khoát tay.
Lam Y đứng thẳng lên, nhìn Dung Cảnh, đi thẳng vào vẫn đề: “Nói vậy Cảnh thế tử đã đoán được ta sẽ đến tìm ngài?”
Dung Cảnh cười cười, lắc đầu, nhìn sang Vân Thiển Nguyệt nói: “Không phải là ta đoán được, mà là nàng ấy đoán được, ta mới cùng nàng ấy chờ ở đây.”
Sắc mặt Lam Y giật giật, nhìn Vân Thiển Nguyệt nhướng mày, “Cảnh thế tử phi đi dạo hoàng cung Thiên Thánh một vòng trở về, vẫn còn có thể thấy rõ lòng người như thế. Nếu đã đoán được ta sẽ đến, vậy có phải cũng đoán được mục đích ta đến đây không?”
Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta, cô gái này là gia chủ được Lam gia bồi dưỡng từ nhỏ, cho tới nay nàng ta chỉ làm việc của Lam gia chủ mà thôi, cho tới bây giờ đều không có sai lầm gì lớn, nếu nói là sai lầm, thì đó chính là gánh trên lưng trọng trách hưng vượng của gia chủ. Còn nhớ lúc mới gặp gỡ, ở Túy Hương lâu nàng nhìn qua gương thấy nàng ta đang tắm, ấn ký hoa lan sau lưng làm cho nàng nhận ra thân phận của nàng ta, sau đó Nam Lăng Duệ có ý với nàng ta, muốn cầu cưới, nhưng nàng ta vì trợ giúp Dạ Thiên Dật, giữa chừng tung ra tin tức bị Nam Lăng Duệ làm bẩn, lấy chuyện này bức bách Nam Lăng Duệ, cuối cùng nhân duyên hai người tất nhiên thất bại. Tiếp đó chính là nàng ta đại biểu Lam gia đầu nhập vào trận doanh Dạ Khinh Nhiễm, Lam gia chủ và năm ngũ đại thế gia phản chiến bị Dung Cảnh thu phục, lúc đầu nàng ta không theo, nhưng cuối cùng lại quy thuận. Nhiều chuyện phát sinh như vậy, có một số việc có lẽ không phải là nàng ta nguyện ý làm, nhưng vì lưng gánh thân phận Lam gia chủ, nàng ta không thể không làm mà thôi. Trong khoảng thời gian ngắm nàng không nói chuyện.
“Ánh mắt Cảnh thế tử phi chính là đang thương hại ta?” Lam Y bỗng nheo mắt lại, giọng nói lạnh xuống, “Ngươi trước nhìn ta bị Nam Lăng Duệ vứt bỏ, sau lại thấy ta bị Thương Đình vứt bỏ, cuối cùng là nhìn ta bị Dạ Khinh Nhiễm vứt bỏ, có phải lúc này cảm thấy ta rất đáng thương không? Không có ai muốn? Mà ngươi, vô luận làm chuyện không thể tha thứ gì đều có một người nguyện ý chờ ngươi, muốn ngươi?”
Vân Thiển Nguyệt lắc đầu, cười một tiếng giễu cợt, “Ta chỉ là đang nhớ lại một chút chuyện xưa thôi. Lúc mới gặp ngươi, Nam Lăng Duệ quả thật có ý tưởng cưới ngươi, mà ta khi đó cũng quả thật muốn ngươi trở thành tẩu tử của ta. Nhưng sau mọi chuyện đã xảy ra, sự lựa chọn cuối cùng là của ngươi, mới tạo thành hậu quả như vậy, chẳng trách người khác được.” Nói rồi, nàng thản nhiên nói: “Người sống trên đời này đều khó khăn như thế, ai không đáng thương? Ngay cả mình ta cũng không thương hại nổi, lại nơi nào có tâm tư thương hại người khác?”
Lam Y nhìn nàng.
“Thiên hạ này có rất nhiều thiếu nữ nhìn thấy ta phong quang vô hạn, bao nhiêu người rất tốt với ta, nhưng lại không nhìn thấy vì những điều tốt này, mà ta đã phải thừa nhận bao nhiêu. Ngươi chỉ thấy được ngươi không như ý, lại không thấy thiên hạ có bao nhiêu người vì một miếng lương thực mà làm lụng vất vả, lúc khó khăn nhất, còn bệnh chết, chết đói, chết rét, thậm chí là dịch tử nhi thực (*). So với những thứ này, không có nam nhân có thể coi là gì? Tóm lại ngươi không lo ăn mặc, quần áo ngăn nắp, thân phận thượng đẳng.” Vân Thiển Nguyệt nói.
(*) Dịch tử nhi thực: Dịch – trao đổi, tử – con cái. Vào thời Xuân Thu chiến quốc, nước Tống bị nước Sở bao vây, trong thành lương thực đã cạn, dân chúng không đành lòng ăn chính đứa con đã bị chết vì đói của mình, nhưng vì sinh tồn, hai nhà liền trao đổi để làm đồ ăn cho mình. Về sau dùng để hình dung sinh hoạt bi thảm cùng cực của nạn dân.
Lãnh ý trong mắt Lam Y bỗng rút đi, không nói được lời nào.
Vân Thiển Nguyệt ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt nàng ta, giọng nói chậm lại, quay trở về chuyện chính, “Ta chỉ có thể đoán được chức vị trong quân không phải là điều mà ngươi sở cầu, nhưng lại không đoán được những chuyện khác, dù sao lòng người khó đoán nhất. Có điều, trước khi ngươi mở miệng nói điều kiện với Dung Cảnh, ta muốn nhắc nhở ngươi một câu.”
Lam Y nhìn nàng, “Lại muốn nói đạo lý lớn với ta? Ta biết đạo lý lớn của ngươi nhiều nhất.”
Vân Thiển Nguyệt bỗng cười, “Ta biết nói chút ít đạo lý, nhưng chỉ nói cho người đáng được nghe.”
Sắc mặt Lam Y hơi nguôi giận, tuy giọng nói cường ngạnh, nhưng không còn lạnh nữa, “Rửa tai lắng nghe.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh một cái, thấy hắn mỉm cười nhìn nàng, dường như cũng lắng nghe, nàng chậm rãi nói: “Đối phó với Thương Đình, không phải nhất định phải là ngươi ra tay, Dung Cảnh có thể không đồng ý với ngươi bất kỳ điều kiện, chỉ đơn giản là đổi người dẫn một cánh binh mà thôi. Phong Tẫn vẫn còn đang nhàn rỗi không có gì làm đấy! Cho nên, nếu hôm nay ngươi tới đây để nói điều kiện, như vậy xin mời thu hồi chữ ‘Nói’ đi, không bằng đổi thành chữ ‘Cầu’. Cầu chàng ấy một chuyện, có lẽ chàng ấy sẽ đồng ý.”
Lam Y nhướng đôi mi thanh tú, nhếch cao, biết Vân Thiển Nguyệt còn nói nữa, nên không nói gì.
“Người sống cả đời, cỏ cây một mùa thu, hưng thịnh, vinh quang, phồn hoa của gia tộc, chỉ sợ ngay cả tính mạng, cũng là mây khói, yếu ớt đến không chịu nổi một kích. Cho nên, ngươi nên hiểu lời nói của ta. Vì người khác không có ánh mắt bỏ qua ngươi, mà buông tha cho chính ngươi, phá hủy nửa đời sau, có đáng hay không?” Vân Thiển Nguyệt đứng lên, vuốt phẳng nếp nhăn bị đè lên trên ống tay áo, đi ra ngoài, “Ta đã nói hết, về phần là nói điều kiện, hay thỉnh cầu một chuyện, nếu ngươi đã đến tìm chàng ấy, thì có gì cứ nói với chàng ấy.”
Lam Y giật mình ngay tại chỗ, nếu mấy câu nói trước nàng vẫn xem thường, thì như vậy câu nói sau cùng không thể nghi ngờ là xúc động lòng nàng.
Dung Cảnh vẫn ngồi ở ghế không động, ánh mắt nhìn theo thân ảnh Vân Thiển Nguyệt, ấm giọng nói: “Nàng ra ngoài chờ ta.”
Vân Thiển Nguyệt “Ừ” một tiếng, bước ra cửa.
Đúng lúc này, Lam Y bỗng nhiên quay đầu lại, kêu Vân Thiển Nguyệt: “Ngươi chờ một chút.”
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, đứng ở cửa nhìn nàng ta.
Lam Y mấp máy môi, ánh mắt lóe lên sự kiên nghị, nhìn Vân Thiển Nguyệt, nói ra từng chữ từng câu: “Ngươi đoán sai rồi, lần này ta tới không chỉ là tìm Cảnh thế tử, mà đồng thời cũng là tới tìm ngươi.”
Vân Thiển Nguyệt “A?” một tiếng, nhìn nàng ta, mang chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, nàng nhìn Dung Cảnh một cái, chợt hiểu ra cái gì, cười cười, “Thì ra là cũng tìm ta, không biết chúng ta có thể cống hiến sức lực gì cho Lam gia chủ đây?”
“Cống hiến sức lực thì không dám!” Lam Y lắc đầu, nói: “Ta không có tư cách nói điều kiện với Cảnh thế tử và ngươi, chính như ngươi nói, ta thỉnh cầu một chuyện.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta.
Dung Cảnh cười cười, “Mời Lam gia chủ nói.”
Lam Y im lặng một lát, trầm giọng nói: “Vô luận là đánh một trận Mã Pha Lĩnh thu phục Dung Phong thế tử, hay có một ngày Dung Phong thế tử quy thuận Cảnh thế tử. Ta thỉnh cầu Cảnh thế tử cho phép ta gả cho hắn ta.”
Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, nàng thiên tính vạn đoán, cũng không nghĩ đến Lam Y là muốn gả cho Dung phong, hai người không liên quan với nhau một chút nào, nàng nhìn Dung Cảnh, Dung Cảnh giống như cũng hơi kinh ngạc, nàng bình tĩnh lại, hỏi: “Tại sao là Dung phong?”
Mặc dù nàng không cảm thấy hôm nay nàng ta tới là muốn thỉnh cầu gả cho Dung Cảnh, Lam Y không ngốc, sẽ không tới tự rước lấy nhục. Nàng nghĩ tới Thương Đình, Nam Lăng Duệ, Dạ Khinh Nhiễm, sợ nàng ta không nghĩ thông, nhưng lại không nghĩ tới là Dung phong.
Lam Y nói: “Ta tự nhận ta không có điểm nào không xứng với Phong thế tử.”
“Đây không tính là lý do.” Vân Thiển Nguyệt nói.
Lam Y nhìn Vân Thiển Nguyệt, bên ngoài trời mưa, nàng ta đứng ở cửa, chỗ giao nhau giữa trời và nước, nàng ta thanh lệ thoát tục, đừng nói nam nhân thấy, chính là nữ nhân thấy, cũng thấy nàng ta xinh đẹp. Xinh đẹp không chỉ là dung mạo của nàng ta, mà còn ở cái loại khí chất và tư thái mà tất cả cô gái trên thế giới này đều không có trên người nàng ta. Nàng chợt hoảng thần một lát, nhẹ giọng hỏi, “Vân Thiển Nguyệt, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn Dung Phong cô đơn cả đời sao?”
Trong lòng Vân Thiển Nguyệt lộp bộp một cái, sắc mặt khẽ biến một chút.
“Tấm lòng của Dung Phong dành cho ngươi như thế nào, nói vậy ngươi cũng rõ ràng hơn bất cứ ai. Thiên hạ to lớn, trong mắt của hắn ta chỉ có một mình Vân Thiển Nguyệt ngươi. Hắn ta cứ như một bụi cỏ trên cây, dựa vào cái cây là ngươi mà sống. Ngươi sống, hắn ta sống, ngươi chết, hắn ta chết, ngươi là rễ cây của hắn ta. Hắn ta sống, dường như chính là vì ngươi. Ngươi hạnh phúc, hắn ta liền vui vẻ. Ngươi đau khổ, hắn ta cũng đau khổ cùng ngươi.” Lam Y bỗng quay đầu, nhìn Dung Cảnh, “Chỉ sợ tấm lòng của Cảnh thế tử dành cho ngươi cũng không bằng hắn ta, Cảnh thế tử muốn ngươi thuộc về ngài ấy, tình yêu của ngài ấy có sự ham muốn, đã liền khác với sự sâu đậm của hắn ta. Trên điểm này, cũng đã thua kém hắn ta. Mà hắn ta lại không có ham muốn gì với ngươi. Không cầu hồi báo, không cầu chung gối. Hắn ta như vậy, ngươi lại không thể đáp lại hắn ta, ngươi cho là đời này, hắn ta còn có thể lấy nữ nhân khác sao? Còn có thể có tâm tư muốn kết hôn với người khác sao? Không phải cô đơn cả đời thì là gì?”
Vân Thiển Nguyệt mím chặt môi, đây mới là điểm nàng bất đắc dĩ nhất với Dung Phong. Mười một năm trước, ngày phủ Văn Bá Hầu bị diệt môn, huynh ấy tận mắt nhìn thấy thi thể nằm ngang nằm dọc đầy cả phủ, một mình nàng cứu huynh ấy ra khỏi kinh thành Thiên Thánh đưa lên Ngọc Tuyết Sơn. Khi đó, nàng chỉ muốn làm cho huynh ấy sống, huynh ấy cũng thật sự sống, nhưng lại không ngờ được, hôm nay nàng thành tín niệm sống của huynh ấy, cũng là tín niệm duy nhất.
Tín niệm của một người thâm căn cố đế tới trình độ nhất định là loại đáng sợ cỡ nào, nàng rõ hơn bất cứ ai. Liền như đời trước chính nàng bị tín niệm chi phối, cuối cùng khiến Tiểu Thất bỏ mình, chính nàng cũng hôi phi yên diệt. Cũng chính vì rõ ràng, cho nên mới bất lực.
Mấy ngày trước, ở hoàng cung Thiên Thánh, Đức Thân Vương, Đức Thân Vương phi chết đi, nàng biết mình trúng sinh sinh không rời, lúc đó đã tuyệt vọng đến nỗi muốn bỏ cuộc, là huynh ấy trông giữ nàng mấy ngày, kéo nàng ra khỏi vách núi đen, lúc nàng bình tĩnh lại, mới phát hiện sắc mặt của cái người không có bệnh kia còn trắng bệch và tiều tụy hơn người có bệnh như nàng, tình trạng cũng không tốt hơn nàng bao nhiêu, hẳn là huynh ấy đã hận không được mình trúng thứ đó thay nàng. Khi đó nàng liền khắc sâu hiểu rằng, nếu như nàng chết, huynh ấy cũng sẽ không sống.
Cho nên, tính mạng của nàng, lại gánh tính mạng của huynh ấy. Mới biết được, chết, có đôi khi còn khó hơn sống.
Huynh ấy từng nói với nàng, “Từ nay về sau muội thích ai, huynh liền cùng muội thích người đó, muội ghét ai, huynh liền cùng muội ghét người đó.”, lúc đó những lời này đã khiến nàng rất cảm động, nhưng hôm nay nghĩ đến, không khỏi cảm thấy trầm trọng và chua xót.
“Chắc chắn ngươi hiểu rõ sự sâu nặng mà hắn ta dành cho ngươi hơn ta.” Lam Y lại nói.
Vân Thiển Nguyệt nhắm mắt, lại mở ra, một tia bất đắc dĩ thật sâu bị giấu kỹ nơi đáy mắt, nàng nhìn Lam Y thật kỹ, hỏi, “Ngươi đã biết rõ huynh ấy như vậy, mà còn muốn gả cho huynh ấy, ta rất muốn biết suy nghĩ đích thực trong lòng ngươi.”
Lam Y nói một câu sâu sa: “Ta muốn tìm một người, đối xử tốt với hắn cả đời.”
Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt kinh ngạc, tâm tư chợt bị những lời này của nàng ta làm xúc động.
Lam Y lại nói: “Chính như ngươi nói, phồn hoa, vinh quang, tôn vị của gia tộc, thậm chí tính mạng cũng chỉ là mây khói. Cho nên, trải qua mấy lần dây dưa, cũng tỷ như Thương Đình mà ta thích từ nhỏ, hắn ta với ta là thanh mai trúc mã, nhưng lại thế nào? Cuối cùng chúng ta cũng hữu duyên vô phận. Nam Lăng Duệ chỉ là một lần duyên phận dây dưa mà thôi, Dạ Khinh Nhiễm thì lại càng không tính, đó là một bên gia gia ta và mấy vị trưởng lão trong Lam gia tình nguyện. Nhiều năm như vậy, ta gánh lấy thân phận Lam gia chủ, trên lưng mang trách nhiệm của Lam gia, hôm nay Lam gia đã không cần ta. Vị gia chủ là ta đây, hôm nay có cũng được mà không có cũng không sao, như vậy, ta có thể làm một việc mà chính mình muốn làm không? Nếu một người không có chuyện muốn làm, thì cuộc sống cũng liền trở nên vô vị. Mấy ngày trước, ta nghe thấy Phong thế tử vì ngươi mà đứng giữa Kim điện thỉnh cầu Dạ Khinh Nhiễm lập Hậu, khi đó ta liền bỗng nhiên quyết định.”
Vân Thiển Nguyệt nhớ tới mấy ngày trước ở trên Kim điện, Dung Phong dốc hết sức thỉnh cầu, tư thái kiên nghị kiên quyết, đến nay vẫn nhớ như mới in.
“Dung Phong và ta, trước đó không có tình xưa, không có ân oán gút mắt, ta làm lại từ đầu, nguyện ý đối xử tốt với hắn ta. Dù cuối cùng không thể kéo trái tim của hắn ta từ chỗ ngươi về bên ta, thì ít nhất, chúng ta cũng cùng làm bạn.” Lam Y nói.
“Vô luận là nam nhân, hay nữ nhân, đều sẽ nói không để ý trong lòng của một nửa còn lại có người khác, nhưng sau một thời gian, ngươi cho đi nhiều hơn mà vẫn không nhận được, liền sẽ không nhịn được có giận, có oán, sẽ mất đi ước nguyện ban đầu.” Vân Thiển Nguyệt nhìn Lam Y, bình tĩnh nói: “Hôm nay ngươi nghĩ như vậy, nhưng khó chắc chắn sau này có thay đổi suy nghĩ hay không. Dung Phong...... Thật ra là một người rất dễ làm cho người khác yêu. Ngươi ôm loại suy nghĩ này trong lòng, có lẽ tiếp xúc không tới một năm, ngươi liền có thể yêu huynh ấy. Nhưng huynh ấy cũng là người rất cố chấp. Đến lúc đó ngươi sẽ làm gì? Hay là huynh ấy đau khổ hơn một phần, ngươi lại càng đau khổ hơn? Ngươi xác định kết cục này tốt cho huynh ấy hơn cô đơn cả đời ư?”
Lam Y nghe vậy liền kiên định nói: “Dung Phong quý ở chỗ không cầu gì ở ngươi. Chỉ cần ngươi tốt lành, hắn ta sẽ liền không có lo lắng, càng sẽ không cầu cái gì. Những gì mà ngươi nói, ta đã nghĩ tới, không nói tới ta có thể sẽ yêu hắn ta hay không, liền vì ta có phần tâm này, có phải hẳn nên để ta thử một lần không? Huống chi, có thể có một người để yêu, có một điều để ký thác, đặt cược toàn bộ cả trái tim và sức lực của ta, có lẽ sẽ khổ, nhưng ai biết chắc được trong khổ sẽ không có ngọt? Có lẽ ta sẽ vui vẻ chịu đựng. Biển cả có thể biến thành nương dâu, chày sắt, gậy sắt cũng có thể mài thành kim. Người có lòng, ngay cả trời cao cũng sẽ không cô phụ. Kết quả có xấu đi nữa cũng tốt hơn ta không tìm được một chuyện để làm, không tìm được một người để yêu!”
Vân Thiển Nguyệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn sang Dung Cảnh.
Dung Cảnh vẫn im lặng nghe, ngọc nhan không nhìn ra tâm tình gì, đôi mắt cũng không tiết ra chút tâm tình nào, vẫn như thường ngày, giống như chỉ là im lặng lắng nghe. Lúc này thấy Vân Thiển Nguyệt nhìn đến, hắn cười với nàng một tiếng, ấm giọng nói: “Chuyện này nàng quyết định. Câu trả lời của nàng chính là câu trả lời của ta.”
Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt, nói với Lam Y: “Ngươi nói Dung Phong dựa vào ta, thật ra đã sai rồi, huynh ấy có sinh mạng của riêng mình. Có đôi lúc, lại càng là ta dựa vào huynh ấy. Ngươi vẫn không hiểu huynh ấy, đừng lấy chủ quan của mình để bình luận huynh ấy. Nếu không, dù ngươi có dùng hết sinh mạng, thì cũng sẽ không đi vào trái tim của huynh ấy được.” Dứt lời, nàng mấp máy môi nói: “Ta không thể làm chủ thay huynh ấy đồng ý với ngươi.”
Lam Y cho là nói những lời này thì Vân Thiển Nguyệt sẽ đồng ý, không ngờ nàng lại không đồng ý, nghe được lời nói này của nàng, nàng ta im lặng một khắc, nhưng vẫn không lùi bước, hỏi: “Nếu ta ép buộc hắn ta đồng ý thì sao?”
“Dung Phong là Dung Phong, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, cho dù là ta, cho dù là ngươi muốn đối xử tốt với huynh ấy cả đời, thì cũng không có quyền quyết định thay huynh ấy.” Vân Thiển Nguyệt nói: “Ép buộc...... Với Dung Phong, nếu ngươi có bản lĩnh có thể ép buộc huynh ấy, thì ta không có ý kiến.”
Lam Y mím chặt môi, bỗng nhiên không nói được nữa.
“Nhưng ta có thể hứa với ngươi một chuyện, ngày nào đó, nếu ngươi có thể làm cho Dung Phong đi cùng với ngươi đến thỉnh tứ hôn, dĩ nhiên, ta mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, như vậy ta liền hứa với ngươi, Dung Cảnh cũng sẽ hạ chỉ tứ hôn cho hai người.” Vân Thiển Nguyệt nhìn nàng ta, ý tứ không cần nói cũng biết, “Ít nhất là sự lựa chọn của chính huynh ấy. Ngươi hiểu chưa?”
Lam Y nhìn Vân Thiển Nguyệt như có điều suy nghĩ, một lát sau, bỗng nhiên cười, kiên định nói: “Được.” Nói rồi, nàng ta nhìn Dung Cảnh, giọng nói thoải mái: “Cảnh thế tử, nếu thật sự có một ngày ta và Dung Phong cùng đến, ngài nhất định phải hạ chỉ tứ hôn.”
Dung Cảnh khẽ mỉm cười, “Ban đầu Văn Như Yến sát vũ mà về, vô số thiên kim tiểu thư san bằng cửa phủ Văn Bá Hầu đều không công mà về. Hy vọng Lam gia chủ có thể thành công.” Nói vậy xem như đã đồng ý.
Lam Y chắp tay, “Vậy ta liền đi điều binh đối phó với Thương Đình.” Dứt lời, nàng ta lại thỉnh chỉ: “Võ công của ta không bằng Thương Đình, kém một ly. Cảnh thế tử có thể phái một người âm thầm giúp ta không. Ta không cầu quang minh chính đại đánh với Thương Đình. Chỉ cần bắt được hắn ta, ta không tiếc thủ đoạn.”
Dung Cảnh gật đầu, “Được, ta sẽ lệnh cho Thanh Ảnh đi với ngươi.”
Lam Y biết Thanh Ảnh là ẩn vệ cận thân của Dung Cảnh, trừ Vân Thiển Nguyệt, chưa bao giờ cho người ngoài dùng. Nàng ta liền lấy lễ thần tử trịnh trọng quỳ một gối xuống bái, “Đa tạ Thế tử, trận chiến này ta nhất quyết thắng không thua.”
Dung Cảnh nhẹ nhàng phất tay, cười cười, “Lam gia chủ miễn lễ, trận chiến lần này cẩn thận một chút. Thắng thua ngược lại không cần để ý.”
Lam Y đứng thẳng lên, gật đầu, đi ra cửa.
Vân Thiển Nguyệt nhường đường cho nàng ta, cười nói với nàng ta: “Ta liền chờ Lam gia chủ chiến thắng trở về, chuẩn bị rượu thượng hạng, cùng say một hồi.”
“Chuyện lúc trước, ta cũng không nói đều xóa bỏ. Hy vọng đến lúc đó ngươi có thể ngàn chén không say. Nếu không...... Cảnh thế tử cũng không thể cứu được ngươi.” Lam Y vừa dứt lời, liền nhấc chân đi ra ngoài.
Bên ngoài mưa phùn như một bức rèm che, nàng ta không che dù, đi ở trong mưa, lúc đến còn dùng chân khí ngăn cách mưa, lúc này lại không dùng chân khí, không lâu sau, nước mưa liền thấm ướt quần áo của nàng ta, nhưng nàng ta lại giống như không để ý tới, bước chân hết sức thong thả, ngay cả tay áo ở trong màn mưa cũng trông như đang phấp phới. Cô gái này, cuối cùng đã chọn được một con đường riêng dành cho mình.
Có lẽ cho tới bây giờ Dung Phong cũng chưa từng nghĩ tới huynh ấy đã bị một người chưa bao giờ nghĩ tới đưa vào trong kế hoạch cuộc đời của riêng mình.
Vân Thiển Nguyệt đưa mắt nhìn thân ảnh Lam Y biến mất ở phủ Tổng binh, khóe môi từ từ cong lên, dần dần mở rộng, giây lát sau, liền chậm rãi thu hồi, có chút phiền muộn, có chút thở dài, lại có một tia thưởng thức, vẫn như lúc mới gặp nàng ta.
Nếu có một người nguyện ý đối xử tốt với Dung Phong cả đời như thế, nàng tất nhiên vui mừng khi thấy việc thành, nên sẽ không ngăn cản.
Nàng quen biết rất nhiều cô gái, ban đầu là Thanh Uyển, chết vì bị sơn phỉ làm nhục; Dung Linh Lan, tự nguyện đi đến vùng đất Bắc Cương lạnh khủng khiếp ở phía bắc; Lãnh Sơ Ly mơ ước gả cho Dạ Thiên Khuynh, sau khi thất bại, mỗi ngày nhốt mình trong Hiếu Thân Vương phủ không ra; Thất công chúa sinh con xong lựa chọn chết đi; Lục công chúa khám phá hồng trần, hiểu rõ cuộc đời ảo huyền, xuất gia ở Thanh Vân am; Diệp Thiến chiêu Vân Mộ Hàn làm Phò mã, thủ hộ Nam Cương; Lạc Dao buông tha cho hôn ước lựa chọn Nam Lăng Duệ; Dạ Khinh Noãn vẫn giãy giụa trong hoàng quyền và thân phận Ám Phượng của nàng ta; còn Lam Y thì hôm nay cũng đã có sự lựa chọn của mình.
Mỗi cô gái của thời đại này, luôn sẽ có vận mệnh của riêng mình.
“Đang nghĩ gì?” Dung Cảnh đi ra, ôm lấy Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt dựa người vào lòng hắn, nhìn hắn cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Loạn thế khói lửa, một người có thể sống tốt liền một người đi!”
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai