Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
*) Đá Tam Sinh là tảng đá định nhân duyên trong thiên địa, những người có tên được ghi cạnh nhau trên đóthì dù có trải qua bao nhiêu trắc trở cũng sẽ nên duyên vợ chồng.Edit: Theresa TháiBeta: LeticiaVân Thiển Nguyệt đi đến cửa cung, đã có người chuẩn bị ngựa.
Văn võ cả triều vừa mới hạ triều, lúc này đều đang đi ra cửa cung,bắt gặp Vân Thiển Nguyệt đột nhiên ra khỏi hoàng cung, không nhìn mọingười, xoay người lên ngựa, tư thế giống như định đi đâu, Đức ThânVương cả kinh, lập tức tiến lên ngăn lại, chất vấn: “Thiển Nguyệt tiểuthư, ngươi muốn đi đâu?” Dứt lời, ông thấy Nghiễn Mặc cả người đầy máuđi sau lưng nàng, biến sắc, “Sao ngươi lại về? Hoàng thượng đâu?”
Nghiễn Mặc nhìn thoáng qua Đức Thân Vương, thấp giọng nói: “Hoàngthượng bị năm vạn binh mã do Cảnh thế tử dẫn đầu bao vây ở núi Mê Vụ.”
Trước mắt Đức Thân Vương tối sầm, may mắn Hiếu Thân Vương ở sau đỡlấy ông, ông cố gắng đứng vững, run rẩy hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Nghiễn Mặc nói: “Ta và Hoàng thượng ra khỏi kinh thành gặp Ngọc tháitử, cả đường đều bình an, lúc đi đến núi Mê Vụ lại gặp phải binh mã củaCảnh thế tử, người mà Hoàng thượng mang theo giao thủ với binh mã củaCảnh thế tử, lực lượng cách xa, bị bức vào núi Mê Vụ.”
Sắc mặt Đức Thân Vương trắng bệch, nhìn Vân Thiển Nguyệt hỏi, “Vậy ngươi và Thiển Nguyệt tiểu thư đang định...”
“Thuộc hạ hồi kinh cầu Thiển Nguyệt tiểu thư đi cứu Hoàng thượng.” Nghiễn Mặc nói.
Đức Thân Vương không thể tin nổi nhìn Vân Thiển Nguyệt, hỏi thử,“Thiển Nguyệt tiểu thư, ngươi thật sự đi cứu Hoàng thượng sao? Khôngphải là cùng Cảnh thế tử...” Câu nói tiếp theo ông không nói ra miệng, nhưng ý tứ thì không cần nói cũng biết. Ông thật sự không thể tin tưởng đây không phải là mưu kế của Vân Thiển Nguyệt, Dạ Khinh Nhiễm đang yênđang lành ở trong kinh, lại hết lần này tới lần khác được Ngọc thái tửgửi thư hẹn gặp, hôm nay bị Cảnh thế tử mai phục, chưa chắc đây khôngphải là mưu kế nội ứng ngoại hợp của Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh nhằmđể loại bỏ Dạ Khinh Nhiễm.
“Ông chỉ có thể tin tưởng ta.” Vân Thiển Nguyệt nói một cách thản nhiên.
Trong lòng Đức Thân Vương lộp bộp một tiếng, nay Tiên hoàng đã mất,An Vương cũng đã mất, Dạ Khinh Noãn thì mấy ngày trước đã đi đến thànhThanh Sơn nhưng vẫn chưa có tin tức truyền về, trong triều, ngoại trừcái Vương gia Dạ thị là ông ra, thì không còn ai chèo chống nữa. Cho dùcó chèo chống, thì Dung Phong, Lãnh Thiệu Trác, Vân Ly cũng không đứngbên ông, ông chỉ có thể dựa vào Vân Thiển Nguyệt, chỉ có thể tin tưởngnàng ấy có thể cứu Dạ Khinh Nhiễm về, nghĩ đến đây, ông lập tức bất đắcdĩ, cánh tay đang giữ chặt dây cương ngựa của nàng ấy cũng buông ra.
Bảo mã dưới người Vân Thiển Nguyệt vung bốn vó lên, phóng nhanh ra ngoài.
Nghiễn Mặc đi theo sau Vân Thiển Nguyệt, đổi một con ngựa mới, khôngđể ý vết thương trên người, đuổi sát theo như gió. Thượng Quan MinhNguyệt liền bắt lấy ngựa của tên võ quan, cũng phóng theo.
Ba người ba ngựa, trong nháy mắt, bóng dáng liền biến mất.
Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương và mọi người nhìn ba người rời đi,đều cảm thấy không có chủ trương, không biết lần này Vân Thiển Nguyệt đi núi Mê Vụ là tốt là xấu.
Đức Thân Vương thở dài một tiếng, quay đầu lại nhìn vào trong cửacung, chỉ thấy Dung Phong đang chắp tay sau lưng đứng sau đám quần thần, ánh mắt nhìn theo hướng Vân Thiển Nguyệt rời đi, sắc mặt bình tĩnh, ông đi vào, đứng ở trước mặt Dung Phong, hỏi thử, “Phong thế tử, có đúng là Thiển Nguyệt tiểu thư đã thật sự không còn tình cảm gì với Cảnh thế tửrồi không?”
Dung Phong nghe vậy hơi nhướng mày, “Nếu ta nói không còn tình cảm gì, vậy Đức Vương thúc, ngài có tin không?”
Đức Thân Vương liền theo trực giác lắc đầu, giây sau, lại cảm thấynếu vẫn còn tình cảm, chẳng phải Dạ Khinh Nhiễm sẽ gặp nguy hiểm sao?Sắc mặt ông cực kỳ không tốt, “Phong thế tử, quan hệ của ngươi và ThiểnNguyệt tiểu thư là tốt nhất, chắc chắn cũng hiểu rõ nàng ấy mấy phần, có thể cho Bản vương và quần thần ăn một viên thuốc an thần không?”
Một đám quần thần nghe vậy đều nhìn Dung Phong, thật sự là trong lòng của họ đều không nắm chắc. Vì tiền đồ tương lai, vì số mệnh tương lai.
Dung Phong cười khẽ một tiếng, “Tâm tư của muội ấy khó đoán nhất.”Nói xong, hắn thấy thần sắc quần thần khác nhau, bộ dáng Đức Thân Vươngcực kỳ cần một thứ gì đó chống đỡ, nếu không liền té xỉu, hắn lại nói:“Có điều lời nói của muội ấy cực kỳ đáng tin, chuyện muội ấy đã hứa,nhất định sẽ làm được. Muội ấy đã hứa cứu Hoàng thượng, thì nhất định sẽ cứu.”
Sắc mặt Đức Thân Vương liền nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi!”
Sắc mặt Hiếu Thân Vương và đám lão thần cũng lập tức tươi tỉnh lại.
Dung Phong không nhìn mọi người, xoay người đi đến Ngự thư phòng. Hắn không nghĩ tới có một ngày, hắn lại nắm đại quyền triều chính, đi Ngựthư phòng phê duyệt tấu chương, chưởng quản triều sự thay Dạ KhinhNhiễm, chỉ cảm thấy vật đổi sao dời, thế sự khó liệu.
Vân Thiển Nguyệt, Nghiễn Mặc và Thượng Quan Minh Nguyệt ra khỏi kinhthành, phóng nhanh đến núi Mê Vụ. Với núi Mê Vụ, Vân Thiển Nguyệt xemnhư quen đường quen nẻo, mười năm trước, nàng đã đi từng đến núi Mê Vụmột lần. Đảo mắt mười năm đã qua, nhưng con đường này vẫn như hôm qua.
Núi Mê Vụ nằm cách kinh thành Thiên Thánh cả ngàn dặm, con ngựa màVân Thiển Nguyệt cưỡi là loại một ngày đi tám trăm dặm. Nàng ra roi thúc ngựa, nửa đêm giờ Tý, đã đi được hơn tám trăm dặm, đi tới Thanh Sơn cốc nằm cách núi Mê Vụ hai trặm dặm.
Vốn Nghiễn Mặc đã bị thương nặng, phóng ngựa nhanh suốt một ngày nửađêm, đã không chống đỡ nổi, Vân Thiển Nguyệt vừa dừng ngựa lại, hắn tađã lập tức ngã ầm xuống, Vân Thiển Nguyệt tay mắt nhanh nhẹn đỡ được hắn ta.
Thượng Quan Minh Nguyệt thì hiển nhiên chưa từng phóng ngựa nhanh như vậy, hắn ta đã mệt đến tróc cả một lớp da, ngựa của hắn ta không nhanhbằng ngựa của Vân Thiển Nguyệt, cho tới bây giờ cũng chưa từng phải chịu khổ như vậy, cho nên, hiện giờ Vân Thiển Nguyệt vừa dừng lại, hắn taliền nằm gục trên lưng ngựa như một con tôm lớn, thở từng ngụm từngngụm.
Vân Thiển Nguyệt thấy Nghiễn Mặc đã bất tỉnh, liền lấy một viên thuốc nhét vào miệng hắn ta, thầm than hắn ta không hổ được Dạ Khinh Nhiễmxem là thân tín, thân là Ẩn vệ bên người của hắn ta, bị thương nặng nhưthế, lúc đi được nửa đường nàng đã từng kêu hắn ta ở lại đó chờ, vậy màhắn ta lại kiên cường lắc đầu, hiện giờ kiên trì chạy tám trăm dặm mớité xỉu, cũng là khó có được. Nàng quay đầu nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, thấy hắn ta đã không còn khí lực, nàng liền ném Nghiễn Mặc cho hắn ta,trùng hợp đập trúng lưng đang nằm sấp của hắn ta, nói nhanh: “Ngươi coichừng hắn ta.”
Thượng Quan Minh Nguyệt bị đập trúng liền kêu một tiếng, cánh tay kéo Nghiễn Mặc đã bất tỉnh xuống, dùng ánh mắt ‘Không phải là người’ nhìnVân Thiển Nguyệt, cắn răng nói: “Đừng nói với ta là ngươi còn muốn đitiếp?”
“Ta muốn đi tiếp.” Vân Thiển Nguyệt vứt lại một câu, liền giục ngựa chạy đến núi Mê Vụ.
Thượng Quan Minh Nguyệt muốn đuổi theo, nhưng con ngựa hắn ta đangcưỡi đã không chỗng đỡ nổi nữa, ngã ầm xuống, hất cả hắn ta và NghiễnMặc xuống đất, hắn ta muốn đứng lên, lại phát hiện chân hắn ta đã bủnrủn, cũng không còn khí lực nữa, thấy Vân Thiển Nguyệt mặc dù chạy suốttám trăm dặm đường, mà bóng lưng vẫn thẳng tắp, không thấy nửa điểm mệtmỏi, hắn ta tức giận mắng: “Có còn là nữ nhân không vậy?”
Vân Thiển Nguyệt trả lời hắn ta chính là một bóng lưng càng ngày càng xa.
Thượng Quan Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt, rầm rì một tiếng, nhấc chânđá văng Nghiễn Mặc bên cạnh hắn ta, dựa vào người ngựa nhắm mắt lại.Trong lòng đã phun máu từ lâu rồi, sớm biết như vậy, có nói gì hắn cũngkhông đi theo. Khó trách lúc nàng ấy rời kinh không ngăn cản hắn đitheo, tất nhiên là đã biết rõ hắn không chịu nổi cưỡi ngựa bôn ba khôngngày không đêm.
Vân Thiển Nguyệt đoán chắc lộ trình, bỏ lại Thượng Quan Minh Nguyệt,sau khi đi một đoạn, bỗng xoay người xuống ngựa, vươn tay vỗ mông ngựa,con ngựa tiếp tục lộc cộc chạy thẳng về phía trước, còn nàng thì lại rẽsang hướng khác, đi vào nơi sâu nhất trong Thanh Sơn cốc.
Càng đi sâu vào trong, sơn cốc càng rậm rạp, hôm nay lại là giữa mùaxuân, cây cối, cành lá, bụi cỏ đã um tùm, người tiến vào cốc, lại vàođêm tối, không ánh trăng, không ánh sao, đảo mắt thân ảnh liền bị baophủ.
Một lúc lâu sau, Vân Thiển Nguyệt đi được khoảng chừng một trăm dặm,đi đến một khu rừng tùng rất lớn bên ngoài núi Mê Vụ, nàng rẽ vào conđường nhỏ bên cạnh cây tùng đầu tiên bên trái khu rừng, đi ba bước lạiquẹo phải một bước, rồi đi thẳng ba bước quẹo trái năm bước, cứ theo thứ tự như vậy, khi đi đủ 99 bước, nàng dừng lại, đứng cạnh một cây tùng,vươn tay vỗ vào thân cây ba cái.
Không lâu sau, mặt đất dưới cây tùng này vang lên ba tiếng động cực kỳ nhỏ.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua mặt đất, cũng nhìn chùm rễ của bụicỏ dại, mọc vững chắc, không có nửa dấu vết, nàng im lặng, lại vỗ haicái, bên dưới đáp lại một tiếng, nàng lại vỗ một cái, bên dưới lại đáplại hai tiếng, nàng mới hạ giọng mở miệng, “Mấy ngày gần đây có người bị bao vây ở núi Mê Vụ không?”
Bên dưới vang lên một giọng nữ cực kỳ nhỏ, “Thuộc hạ đoán hôm nay chủ tử cũng nên đến, mấy ngày nay núi Mê Vụ cực kỳ náo nhiệt, rất nhiềungười đến, cũng có mấy người bị nhốt...”
“Ai đến, ai bị nhốt?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.
“Ngọc thái tử Đông Hải, Mộ Dung hậu chủ Cảnh thế tử, Tân hoàng ThiênThánh, công chúa Lạc Dao Đông Hải và phò mã, cùng với Thập Tam TinhPhách của Mặc các.” Giọng nữ bên dưới rất nhỏ, “Trận pháp của chúng tađã nhốt được công chúa và phò mã Đông Hải. Năm vạn binh mã của Cảnh thếtử nhanh nhẹn thoát trận, hắn ta vậy mà lại phá được trận Âm Dương.”
Vân Thiển Nguyệt trầm tĩnh hỏi, “Tân hoàng Thiên Thánh ở đâu?”
“Tân hoàng Thiên Thánh cũng thông minh, bị trọng thương trốn trong Tuyệt Địa nhai.” Nàng kia nói.
Vân Thiển Nguyệt gật gật đầu, bình thản nói: “Nghe ta ra lệnh.”
“Vâng!” Phía dưới vang lên tiếng đáp nhỏ nhưng kiên nghị.
Vân Thiển Nguyệt xoay người thi triển khinh công đi đến Tuyệt Địanhai. Tuyệt Địa nhai nằm cách rừng tùng trong Thanh Sơn cốc khoảng vàingọn núi, khoảng trăm dặm. Nơi đó là vùng có độc chướng độc nhất núi MêVụ, cũng là nơi trọng yếu của trận Âm Dương. Bản thân Dạ Khinh Nhiễm làÁm Long và người thừa kế giang sơn của Dạ thị, tất nhiên không chỉ họcvõ công và mưa lược làm Đế, mà còn có binh pháp, trận pháp, biết tìmkiếm thời cơ nào có lợi trong lúc khốn khó.
Vân Thiển Nguyệt lại đi theo cách đi lúc đến, một lúc lâu sau, đi tới bên ngoài Tuyệt Địa nhai, cảnh đêm phía trước thật sâu, nàng bỗng nheomắt lại, người nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn về phía trước, dừng lại khôngđi tiếp.
Đứng khoảng một nén hương, nàng bỗng nhấc chân đi thẳng về phía trước.
Không lâu sau, đi vào trung tâm Tuyệt Địa nhai, chỉ thấy trước mắt là một mảnh đất trống, giữa mảnh đất trống có một tảng đá lớn đứngnghiêng, một thân ảnh quen thuộc đang nằm trên tảng đá lớn đó, thân hình thon dài, tư thái tao nhã, trên người mặc gấm Trầm Hương màu đen tuyềnmười lượng vàng một tấc, không thấy được dung mạo, nhưng nhìn liền biếtlà một người hào hoa phong nhã khuynh thiên hạ.
Tảng đá cực cao cực lớn, tính chất tự nhiên mềm mại, hoa văn điêukhắc tinh tế, đứng nghiêng ở đó, mặt trước có màu nâu đỏ, mặt sau lại có màu vàng đất, hoa văn trên đó bị thân thể thon dài của hắn ta và vạtáo bằng gấm Trầm Hương che phủ, không thấy được hình vẽ.
Vân Thiển Nguyệt nhìn người đang nằm đầy tao nhã trên tảng đá lớn kia, bàn tay trong tay áo nhẹ nhàng nắm lại.
Quả nhiên như cảm giác lúc nãy của nàng, người đợi ở đây không phải Dạ Khinh Nhiễm, mà là chàng —— Dung Cảnh.
Tảng đá lớn mà chàng đang nằm chính là đá Tam Sinh mà nàng đã từng miêu tả cho Thượng Quan Minh Nguyệt.
Người này, nàng nên nghĩ đến mới phải, một cái trận Âm Dương sao cóthể nhốt được hắn? Mặc dù nhốt được năm vạn binh mã, thì cũng không nhốt được hắn mới đúng. Chuyện trong thiên hạ đều bị hắn tính toán tườngtận, thì còn có cái gì là hắn không tính đến đây?
Vân Thiển Nguyệt không nghĩ tới gặp lại hắn vậy mà lại thấy không buồn không giận, mà là khóe miệng không nhịn được cong lên.
Dung Cảnh bỗng lấy ống tay áo đang che trên mặt xuống, mở mắt, nhìnVân Thiển Nguyệt, ngay khi nhìn thấy nàng cong môi mỉm cười đứng ở gầnđó, tối nay không có trăng sao, nhưng hắn lại giống như thấy được vầngtrăng khuyết bay xuống từ trên chín tầng, trong mắt hắn có thứ gì đóđang trào ra, bỗng ngồi dậy.
Lúc này Vân Thiển Nguyệt mới thấy rõ mặt Dung Cảnh, trong đêm tối,hiếm khi nàng nhìn thấy rõ đến vậy, khí sắc chàng vô cùng tốt, khôngthấy chút dáng vẻ nào giống bộ dáng tiều tụy gầy gò như những ngày màbọn họ tách ra trước kia, mà là dung nhan như tranh, tôn quý nhã trí,giống nhau thường ngày. Nụ cười của nàng từ từ nở rộ, bỗng mở miệng nói: “Mộ Dung công tử, hình như mấy ngày qua sống vô cùng tốt.”
Xưng hô từ Dung công tử biến thành Mộ Dung công tử, là bước đầu tiên của việc xa lạ.
Bàn tay đặt trên tảng đá lớn của Dung Cảnh khẽ run lên, nhìn nàng, ấm giọng nói: “Vân Thiển Nguyệt, nàng tới thật nhanh!”
“Không dám tới trễ, cứu người không trì hoãn nửa phần được.” Vân Thiển Nguyệt nói một cách thản nhiên.
Dung Cảnh cũng nhìn nàng, không còn thấy được nhu tình nữ nhi yêukiều và nét mặt hạnh phúc nồng đậm không thể hòa tan được của nàng khinhìn hắn như lúc trước nữa, mà thay vào đó chính là gương mặt mỉm cười,sắc mặt bình thản, giống như nhìn một người quen, và cũng chỉ là mộtngười quen mà thôi, hắn buông mi mắt xuống, trầm mặc không nói.
Vân Thiển Nguyệt nhìn chàng, người trước mặt này, đã từng là ngườinàng bất chấp hết thảy yêu đến sâu đậm, hôm nay vẫn còn yêu, nhưng trước đây nàng không học được cách khống chế trái tim của mình, mới có thểđẩy mình vào bụi bặm, chỉ vì yêu chàng, bất chấp tất cả. Hiện tại đã học được làm sao để khống chế, nếu là nàng trước kia, thì chỉ cần chàngngồi ở đó như bây giờ, nàng đã liền chạy đến chất vấn hoặc tức giận,nhưng hôm nay đã không thế nữa. Những chuyện cũ trước kia, đã không cònquan trọng như thế nữa.
Một lát sau, Dung Cảnh ngẩng đầu, nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấp giọnghỏi, “Dạ Khinh Nhiễm thật sự đáng để nàng không để ý ngày đêm ngàn dặmbôn ba đến cứu như vậy sao?”
“Đáng hay không, chỉ là một tâm cảnh mà thôi. Đã đến rồi, liềnkhông cần để ý đến đáng hay không nữa, tóm lại hắn ta là người ta phảicứu.” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Nàng không viết thư hòa ly. Ta cũng không viết thư hòa ly.” Dung Cảnh bỗng nói.
Vân Thiển Nguyệt nhướng mày, cười khẽ một tiếng, “Thì sao?”
Dung Cảnh mím môi, bóng lưng ngồi trên đá lớn chợt trở nên cô tịch, nói khẽ: “Chúng ta vẫn là vợ chồng.”
Vân Thiển Nguyệt cười khẽ, nhìn Dung Cảnh, “Vạn dặm cẩm hồng, mũphượng khăn quàng vai, chỉ là một giấc mộng xuân thu thật lớn mà thôi.Dung Cảnh, ta đã tỉnh, chẳng lẽ chàng còn chưa tỉnh sao?”
Dung Cảnh bỗng đứng lên, đi đến chỗ nàng.
Lúc chàng rời khỏi tảng đá, Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy được hoa vănđược điêu khắc trên mặt đá ấy chính là hình vẽ của hắn và nàng, giốngnhư đúc, sinh động như thực. Trên đó còn viết tên của hắn, cũng viết tên của nàng, nàng nhìn lướt qua, rõ ràng cảm nhận được trong lòng mình lại không có chút gợn sóng nào.
Dung Cảnh đứng ở trước mặt Vân Thiển Nguyệt, nhìn thật kỹ nét mặt của nàng, không nói gì.
Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt từ trên tảng đá lớn, bình thản nhìn chàng đang đứng trước mặt nàng, cũng không nói gì.
Bốn mắt nhìn nhau, một đôi mắt thâm thúy vô ngần, một đôi mắt nhạt đến gần như không nhìn ra màu sắc gì.
Hồi lâu sau, giọng nói hơi khàn khàn của Dung Cảnh cất lên: “Ta không tỉnh. Vạn dặm cẩm hồng, mũ phượng khăn quàng vai, đều là sự thật. Saonàng lại có thể nói nó là một giấc mộng được?”
Vân Thiển Nguyệt nhìn chàng, bỗng cười, “Cần gì chứ? Chàng là Mộ Dung Cảnh, hoa đào trong thiên hạ đều được nâng đến đưa vào tay chàng, chàng lại chẳng thèm ngó tới. Ba chữ Vân Thiển Nguyệt ta ở trước mặt chàng,cũng chỉ là một cành đào có thể tiện tay đùa giỡn mà thôi.”
Dung Cảnh bỗng nheo mắt lại, “Nàng vậy mà lại nghĩ ta như vậy, nghĩ chính nàng như vậy ư?”
Vân Thiển Nguyệt đón lấy tầm mắt của chàng, lúc này, một cơn gió đêmthổi tới, thổi bay tà áo bằng gấm Trầm Hương màu đen tuyền của DungCảnh, cũng thổi bay làn váy mềm nhẹ vẫn chưa thay sau khi hạ triều củanàng, nàng cách làn tóc và tay áo đang bay tán loạn nhìn chàng, giọngnói trầm tĩnh, mang theo chút cảm giác lạnh lùng, “Dung Cảnh, ta muốnngốc một lần, nhưng chàng lại không cho ta cơ hội. Hôm nay nói những thứ này làm gì? Hôm nay chúng ta gặp lại đã là người lạ, không bằng nhìnnhau bằng...”
“Không phải nàng muốn cứu Dạ Khinh Nhiễm sao? Nếu hắn ta đã chết,nàng còn cứu sao?” Dung Cảnh bỗng trầm giọng đánh gãy lời nàng.
Vân Thiển Nguyệt nghẹn lời, nhìn chàng, sắc mặt chàng hơi biến đổinhư bị bịt kín một tầng hàn băng, trong mắt giống như đang cực lực khắcchế cái gì, nàng làm như không thấy, nhàn nhạt phun ra một câu, “Cứu,sống phải cứu người, chết phải cứu thi.”
Dung Cảnh bỗng nở nụ cười, chợt xoay người, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng cô tịch, “Nàng dựa vào cái gì mà cứu?”
Vân Thiển Nguyệt bỗng bổ một chưởng vào tảng đá Tam Sinh đang đứng nghiêng trên mặt đất.
Sắc mặt Dung Cảnh khẽ biến, lập tức vung tay áo, một luồng gió vô hình ngăn lại chưởng phong của Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt bình thản nhìn hắn, cổ tay xoay chuyển, trong lòngbàn tay tràn ra một đám mây, nàng bắn nhẹ ra, đám mây lập tức to ra,đánh thẳng vào Dung Cảnh. Dung Cảnh mở tay ra, năm đầu ngón tay lập tứcnhô lên năm luồng ánh sáng đỏ, giống như thanh kiếm sắc bén, giây sauliền chẻ đôi đám mây ra.
Hai luồng Linh lực cường đại đụng vào nhau, đồng thời đánh mạnh vào, đều thối lui một bước.
Đây là lần đầu tiên Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy Dung Cảnh dùng Linhlực xuất thủ, không thua kém Linh lực hiện tại của nàng chút nào, Linhlực này sao có thể là một sớm một chiều được? Nàng nhìn chàng, bỗngcười, “Hôm nay chàng thật sự muốn liều một sống một chết với ta sao?”
Dung Cảnh nhìn nàng, giọng nói trầm thấp, “Chúng ta là vợ chồng. Còn Dạ Khinh Nhiễm là thứ gì đáng để nàng liều mạng như vậy?”
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy liền vươn tay rút một cây trâm ngọc trênbúi tóc xuống, xoay nhẹ đuôi trâm, rút ra một tờ giấy, nàng ném giấy cho Dung Cảnh, nói đầy thản nhiên: “Vì sao chàng tính kế ta, bất đắc dĩcũng được, không thể làm gì cũng thế, ta cũng không muốn tìm tòi nghiêncứu nữa. Cái này ta đã viết xong, là tự tay ta viết. Về sau ta và chàng, cầu về cầu, đường về đường!”
Dung Cảnh không cầm tờ giấy của Vân Thiển Nguyệt, lui về sau mộtbước, tờ giấy đó rơi xuống đất, gió thổi qua, giấy mở ra, thị lực củahai người đều vô cùng tốt, trong đêm tối cũng có thể thấy rõ ràng chữviết trên giấy —— Thư hòa ly.
Vân Thiển Nguyệt tự tay viết, thư hòa ly chính thức.
Ngay vào giây phút nhìn thấy thư hòa ly đó, huyết sắc trên mặt Dung Cảnh lập tức biến mất hoàn toàn.
Vân Thiển Nguyệt không nhìn hắn nữa, nhắc chân đi đến đá Tam Sinh,vòng qua tảng đá cao lớn, chỉ thấy Dạ Khinh Nhiễm chảy máu đầy ngườiđang ngồi dựa vào một bên của đá Tam Sinh, tóc tai của hắn ta tán loạn,chân hơi duỗi ra, cả người đầy máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng khóe miệngnhếch lên nụ cười, tất nhiên là vẫn luôn tỉnh, thấy Vân Thiển Nguyệt đến gần, liền cười nói với nàng, “Tiểu nha đầu, ta biết ngay là nàng sẽ đến cứu ta.”
Vân Thiển Nguyệt vươn tay với hắn ta, “Đi thôi!”
Dạ Khinh Nhiễm đặt tay vào trong tay nàng, đứng dậy, liếc nhìn hìnhvẽ và chữ viết trên mặt đá, hắn nhìn chằm chằm một lát, lại nhìn DungCảnh và tờ giấy trước mặt hắn ta, tựa hồ cười cười, đi theo Vân ThiểnNguyệt.
Dung Cảnh cũng không ngăn cản hai người, vẫn nhìn thư hòa ly trước mặt, không nhúc nhích.
Lúc Vân Thiển Nguyệt sắp đi ra khỏi tầm mắt của hắn, hắn bỗng ngẩngđầu, kêu một tiếng “Vân Thiển Nguyệt”, Vân Thiển Nguyệt dừng bước quayđầu lại, chỉ thấy hắn khom người nhặt tờ giấy kia lên, lúc nàng nhìnđến, tờ giấy trong tay lập tức hóa thành tro.
Văn võ cả triều vừa mới hạ triều, lúc này đều đang đi ra cửa cung,bắt gặp Vân Thiển Nguyệt đột nhiên ra khỏi hoàng cung, không nhìn mọingười, xoay người lên ngựa, tư thế giống như định đi đâu, Đức ThânVương cả kinh, lập tức tiến lên ngăn lại, chất vấn: “Thiển Nguyệt tiểuthư, ngươi muốn đi đâu?” Dứt lời, ông thấy Nghiễn Mặc cả người đầy máuđi sau lưng nàng, biến sắc, “Sao ngươi lại về? Hoàng thượng đâu?”
Nghiễn Mặc nhìn thoáng qua Đức Thân Vương, thấp giọng nói: “Hoàngthượng bị năm vạn binh mã do Cảnh thế tử dẫn đầu bao vây ở núi Mê Vụ.”
Trước mắt Đức Thân Vương tối sầm, may mắn Hiếu Thân Vương ở sau đỡlấy ông, ông cố gắng đứng vững, run rẩy hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Nghiễn Mặc nói: “Ta và Hoàng thượng ra khỏi kinh thành gặp Ngọc tháitử, cả đường đều bình an, lúc đi đến núi Mê Vụ lại gặp phải binh mã củaCảnh thế tử, người mà Hoàng thượng mang theo giao thủ với binh mã củaCảnh thế tử, lực lượng cách xa, bị bức vào núi Mê Vụ.”
Sắc mặt Đức Thân Vương trắng bệch, nhìn Vân Thiển Nguyệt hỏi, “Vậy ngươi và Thiển Nguyệt tiểu thư đang định...”
“Thuộc hạ hồi kinh cầu Thiển Nguyệt tiểu thư đi cứu Hoàng thượng.” Nghiễn Mặc nói.
Đức Thân Vương không thể tin nổi nhìn Vân Thiển Nguyệt, hỏi thử,“Thiển Nguyệt tiểu thư, ngươi thật sự đi cứu Hoàng thượng sao? Khôngphải là cùng Cảnh thế tử...” Câu nói tiếp theo ông không nói ra miệng, nhưng ý tứ thì không cần nói cũng biết. Ông thật sự không thể tin tưởng đây không phải là mưu kế của Vân Thiển Nguyệt, Dạ Khinh Nhiễm đang yênđang lành ở trong kinh, lại hết lần này tới lần khác được Ngọc thái tửgửi thư hẹn gặp, hôm nay bị Cảnh thế tử mai phục, chưa chắc đây khôngphải là mưu kế nội ứng ngoại hợp của Vân Thiển Nguyệt và Dung Cảnh nhằmđể loại bỏ Dạ Khinh Nhiễm.
“Ông chỉ có thể tin tưởng ta.” Vân Thiển Nguyệt nói một cách thản nhiên.
Trong lòng Đức Thân Vương lộp bộp một tiếng, nay Tiên hoàng đã mất,An Vương cũng đã mất, Dạ Khinh Noãn thì mấy ngày trước đã đi đến thànhThanh Sơn nhưng vẫn chưa có tin tức truyền về, trong triều, ngoại trừcái Vương gia Dạ thị là ông ra, thì không còn ai chèo chống nữa. Cho dùcó chèo chống, thì Dung Phong, Lãnh Thiệu Trác, Vân Ly cũng không đứngbên ông, ông chỉ có thể dựa vào Vân Thiển Nguyệt, chỉ có thể tin tưởngnàng ấy có thể cứu Dạ Khinh Nhiễm về, nghĩ đến đây, ông lập tức bất đắcdĩ, cánh tay đang giữ chặt dây cương ngựa của nàng ấy cũng buông ra.
Bảo mã dưới người Vân Thiển Nguyệt vung bốn vó lên, phóng nhanh ra ngoài.
Nghiễn Mặc đi theo sau Vân Thiển Nguyệt, đổi một con ngựa mới, khôngđể ý vết thương trên người, đuổi sát theo như gió. Thượng Quan MinhNguyệt liền bắt lấy ngựa của tên võ quan, cũng phóng theo.
Ba người ba ngựa, trong nháy mắt, bóng dáng liền biến mất.
Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương và mọi người nhìn ba người rời đi,đều cảm thấy không có chủ trương, không biết lần này Vân Thiển Nguyệt đi núi Mê Vụ là tốt là xấu.
Đức Thân Vương thở dài một tiếng, quay đầu lại nhìn vào trong cửacung, chỉ thấy Dung Phong đang chắp tay sau lưng đứng sau đám quần thần, ánh mắt nhìn theo hướng Vân Thiển Nguyệt rời đi, sắc mặt bình tĩnh, ông đi vào, đứng ở trước mặt Dung Phong, hỏi thử, “Phong thế tử, có đúng là Thiển Nguyệt tiểu thư đã thật sự không còn tình cảm gì với Cảnh thế tửrồi không?”
Dung Phong nghe vậy hơi nhướng mày, “Nếu ta nói không còn tình cảm gì, vậy Đức Vương thúc, ngài có tin không?”
Đức Thân Vương liền theo trực giác lắc đầu, giây sau, lại cảm thấynếu vẫn còn tình cảm, chẳng phải Dạ Khinh Nhiễm sẽ gặp nguy hiểm sao?Sắc mặt ông cực kỳ không tốt, “Phong thế tử, quan hệ của ngươi và ThiểnNguyệt tiểu thư là tốt nhất, chắc chắn cũng hiểu rõ nàng ấy mấy phần, có thể cho Bản vương và quần thần ăn một viên thuốc an thần không?”
Một đám quần thần nghe vậy đều nhìn Dung Phong, thật sự là trong lòng của họ đều không nắm chắc. Vì tiền đồ tương lai, vì số mệnh tương lai.
Dung Phong cười khẽ một tiếng, “Tâm tư của muội ấy khó đoán nhất.”Nói xong, hắn thấy thần sắc quần thần khác nhau, bộ dáng Đức Thân Vươngcực kỳ cần một thứ gì đó chống đỡ, nếu không liền té xỉu, hắn lại nói:“Có điều lời nói của muội ấy cực kỳ đáng tin, chuyện muội ấy đã hứa,nhất định sẽ làm được. Muội ấy đã hứa cứu Hoàng thượng, thì nhất định sẽ cứu.”
Sắc mặt Đức Thân Vương liền nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi!”
Sắc mặt Hiếu Thân Vương và đám lão thần cũng lập tức tươi tỉnh lại.
Dung Phong không nhìn mọi người, xoay người đi đến Ngự thư phòng. Hắn không nghĩ tới có một ngày, hắn lại nắm đại quyền triều chính, đi Ngựthư phòng phê duyệt tấu chương, chưởng quản triều sự thay Dạ KhinhNhiễm, chỉ cảm thấy vật đổi sao dời, thế sự khó liệu.
Vân Thiển Nguyệt, Nghiễn Mặc và Thượng Quan Minh Nguyệt ra khỏi kinhthành, phóng nhanh đến núi Mê Vụ. Với núi Mê Vụ, Vân Thiển Nguyệt xemnhư quen đường quen nẻo, mười năm trước, nàng đã đi từng đến núi Mê Vụmột lần. Đảo mắt mười năm đã qua, nhưng con đường này vẫn như hôm qua.
Núi Mê Vụ nằm cách kinh thành Thiên Thánh cả ngàn dặm, con ngựa màVân Thiển Nguyệt cưỡi là loại một ngày đi tám trăm dặm. Nàng ra roi thúc ngựa, nửa đêm giờ Tý, đã đi được hơn tám trăm dặm, đi tới Thanh Sơn cốc nằm cách núi Mê Vụ hai trặm dặm.
Vốn Nghiễn Mặc đã bị thương nặng, phóng ngựa nhanh suốt một ngày nửađêm, đã không chống đỡ nổi, Vân Thiển Nguyệt vừa dừng ngựa lại, hắn tađã lập tức ngã ầm xuống, Vân Thiển Nguyệt tay mắt nhanh nhẹn đỡ được hắn ta.
Thượng Quan Minh Nguyệt thì hiển nhiên chưa từng phóng ngựa nhanh như vậy, hắn ta đã mệt đến tróc cả một lớp da, ngựa của hắn ta không nhanhbằng ngựa của Vân Thiển Nguyệt, cho tới bây giờ cũng chưa từng phải chịu khổ như vậy, cho nên, hiện giờ Vân Thiển Nguyệt vừa dừng lại, hắn taliền nằm gục trên lưng ngựa như một con tôm lớn, thở từng ngụm từngngụm.
Vân Thiển Nguyệt thấy Nghiễn Mặc đã bất tỉnh, liền lấy một viên thuốc nhét vào miệng hắn ta, thầm than hắn ta không hổ được Dạ Khinh Nhiễmxem là thân tín, thân là Ẩn vệ bên người của hắn ta, bị thương nặng nhưthế, lúc đi được nửa đường nàng đã từng kêu hắn ta ở lại đó chờ, vậy màhắn ta lại kiên cường lắc đầu, hiện giờ kiên trì chạy tám trăm dặm mớité xỉu, cũng là khó có được. Nàng quay đầu nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt, thấy hắn ta đã không còn khí lực, nàng liền ném Nghiễn Mặc cho hắn ta,trùng hợp đập trúng lưng đang nằm sấp của hắn ta, nói nhanh: “Ngươi coichừng hắn ta.”
Thượng Quan Minh Nguyệt bị đập trúng liền kêu một tiếng, cánh tay kéo Nghiễn Mặc đã bất tỉnh xuống, dùng ánh mắt ‘Không phải là người’ nhìnVân Thiển Nguyệt, cắn răng nói: “Đừng nói với ta là ngươi còn muốn đitiếp?”
“Ta muốn đi tiếp.” Vân Thiển Nguyệt vứt lại một câu, liền giục ngựa chạy đến núi Mê Vụ.
Thượng Quan Minh Nguyệt muốn đuổi theo, nhưng con ngựa hắn ta đangcưỡi đã không chỗng đỡ nổi nữa, ngã ầm xuống, hất cả hắn ta và NghiễnMặc xuống đất, hắn ta muốn đứng lên, lại phát hiện chân hắn ta đã bủnrủn, cũng không còn khí lực nữa, thấy Vân Thiển Nguyệt mặc dù chạy suốttám trăm dặm đường, mà bóng lưng vẫn thẳng tắp, không thấy nửa điểm mệtmỏi, hắn ta tức giận mắng: “Có còn là nữ nhân không vậy?”
Vân Thiển Nguyệt trả lời hắn ta chính là một bóng lưng càng ngày càng xa.
Thượng Quan Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt, rầm rì một tiếng, nhấc chânđá văng Nghiễn Mặc bên cạnh hắn ta, dựa vào người ngựa nhắm mắt lại.Trong lòng đã phun máu từ lâu rồi, sớm biết như vậy, có nói gì hắn cũngkhông đi theo. Khó trách lúc nàng ấy rời kinh không ngăn cản hắn đitheo, tất nhiên là đã biết rõ hắn không chịu nổi cưỡi ngựa bôn ba khôngngày không đêm.
Vân Thiển Nguyệt đoán chắc lộ trình, bỏ lại Thượng Quan Minh Nguyệt,sau khi đi một đoạn, bỗng xoay người xuống ngựa, vươn tay vỗ mông ngựa,con ngựa tiếp tục lộc cộc chạy thẳng về phía trước, còn nàng thì lại rẽsang hướng khác, đi vào nơi sâu nhất trong Thanh Sơn cốc.
Càng đi sâu vào trong, sơn cốc càng rậm rạp, hôm nay lại là giữa mùaxuân, cây cối, cành lá, bụi cỏ đã um tùm, người tiến vào cốc, lại vàođêm tối, không ánh trăng, không ánh sao, đảo mắt thân ảnh liền bị baophủ.
Một lúc lâu sau, Vân Thiển Nguyệt đi được khoảng chừng một trăm dặm,đi đến một khu rừng tùng rất lớn bên ngoài núi Mê Vụ, nàng rẽ vào conđường nhỏ bên cạnh cây tùng đầu tiên bên trái khu rừng, đi ba bước lạiquẹo phải một bước, rồi đi thẳng ba bước quẹo trái năm bước, cứ theo thứ tự như vậy, khi đi đủ 99 bước, nàng dừng lại, đứng cạnh một cây tùng,vươn tay vỗ vào thân cây ba cái.
Không lâu sau, mặt đất dưới cây tùng này vang lên ba tiếng động cực kỳ nhỏ.
Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua mặt đất, cũng nhìn chùm rễ của bụicỏ dại, mọc vững chắc, không có nửa dấu vết, nàng im lặng, lại vỗ haicái, bên dưới đáp lại một tiếng, nàng lại vỗ một cái, bên dưới lại đáplại hai tiếng, nàng mới hạ giọng mở miệng, “Mấy ngày gần đây có người bị bao vây ở núi Mê Vụ không?”
Bên dưới vang lên một giọng nữ cực kỳ nhỏ, “Thuộc hạ đoán hôm nay chủ tử cũng nên đến, mấy ngày nay núi Mê Vụ cực kỳ náo nhiệt, rất nhiềungười đến, cũng có mấy người bị nhốt...”
“Ai đến, ai bị nhốt?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.
“Ngọc thái tử Đông Hải, Mộ Dung hậu chủ Cảnh thế tử, Tân hoàng ThiênThánh, công chúa Lạc Dao Đông Hải và phò mã, cùng với Thập Tam TinhPhách của Mặc các.” Giọng nữ bên dưới rất nhỏ, “Trận pháp của chúng tađã nhốt được công chúa và phò mã Đông Hải. Năm vạn binh mã của Cảnh thếtử nhanh nhẹn thoát trận, hắn ta vậy mà lại phá được trận Âm Dương.”
Vân Thiển Nguyệt trầm tĩnh hỏi, “Tân hoàng Thiên Thánh ở đâu?”
“Tân hoàng Thiên Thánh cũng thông minh, bị trọng thương trốn trong Tuyệt Địa nhai.” Nàng kia nói.
Vân Thiển Nguyệt gật gật đầu, bình thản nói: “Nghe ta ra lệnh.”
“Vâng!” Phía dưới vang lên tiếng đáp nhỏ nhưng kiên nghị.
Vân Thiển Nguyệt xoay người thi triển khinh công đi đến Tuyệt Địanhai. Tuyệt Địa nhai nằm cách rừng tùng trong Thanh Sơn cốc khoảng vàingọn núi, khoảng trăm dặm. Nơi đó là vùng có độc chướng độc nhất núi MêVụ, cũng là nơi trọng yếu của trận Âm Dương. Bản thân Dạ Khinh Nhiễm làÁm Long và người thừa kế giang sơn của Dạ thị, tất nhiên không chỉ họcvõ công và mưa lược làm Đế, mà còn có binh pháp, trận pháp, biết tìmkiếm thời cơ nào có lợi trong lúc khốn khó.
Vân Thiển Nguyệt lại đi theo cách đi lúc đến, một lúc lâu sau, đi tới bên ngoài Tuyệt Địa nhai, cảnh đêm phía trước thật sâu, nàng bỗng nheomắt lại, người nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn về phía trước, dừng lại khôngđi tiếp.
Đứng khoảng một nén hương, nàng bỗng nhấc chân đi thẳng về phía trước.
Không lâu sau, đi vào trung tâm Tuyệt Địa nhai, chỉ thấy trước mắt là một mảnh đất trống, giữa mảnh đất trống có một tảng đá lớn đứngnghiêng, một thân ảnh quen thuộc đang nằm trên tảng đá lớn đó, thân hình thon dài, tư thái tao nhã, trên người mặc gấm Trầm Hương màu đen tuyềnmười lượng vàng một tấc, không thấy được dung mạo, nhưng nhìn liền biếtlà một người hào hoa phong nhã khuynh thiên hạ.
Tảng đá cực cao cực lớn, tính chất tự nhiên mềm mại, hoa văn điêukhắc tinh tế, đứng nghiêng ở đó, mặt trước có màu nâu đỏ, mặt sau lại có màu vàng đất, hoa văn trên đó bị thân thể thon dài của hắn ta và vạtáo bằng gấm Trầm Hương che phủ, không thấy được hình vẽ.
Vân Thiển Nguyệt nhìn người đang nằm đầy tao nhã trên tảng đá lớn kia, bàn tay trong tay áo nhẹ nhàng nắm lại.
Quả nhiên như cảm giác lúc nãy của nàng, người đợi ở đây không phải Dạ Khinh Nhiễm, mà là chàng —— Dung Cảnh.
Tảng đá lớn mà chàng đang nằm chính là đá Tam Sinh mà nàng đã từng miêu tả cho Thượng Quan Minh Nguyệt.
Người này, nàng nên nghĩ đến mới phải, một cái trận Âm Dương sao cóthể nhốt được hắn? Mặc dù nhốt được năm vạn binh mã, thì cũng không nhốt được hắn mới đúng. Chuyện trong thiên hạ đều bị hắn tính toán tườngtận, thì còn có cái gì là hắn không tính đến đây?
Vân Thiển Nguyệt không nghĩ tới gặp lại hắn vậy mà lại thấy không buồn không giận, mà là khóe miệng không nhịn được cong lên.
Dung Cảnh bỗng lấy ống tay áo đang che trên mặt xuống, mở mắt, nhìnVân Thiển Nguyệt, ngay khi nhìn thấy nàng cong môi mỉm cười đứng ở gầnđó, tối nay không có trăng sao, nhưng hắn lại giống như thấy được vầngtrăng khuyết bay xuống từ trên chín tầng, trong mắt hắn có thứ gì đóđang trào ra, bỗng ngồi dậy.
Lúc này Vân Thiển Nguyệt mới thấy rõ mặt Dung Cảnh, trong đêm tối,hiếm khi nàng nhìn thấy rõ đến vậy, khí sắc chàng vô cùng tốt, khôngthấy chút dáng vẻ nào giống bộ dáng tiều tụy gầy gò như những ngày màbọn họ tách ra trước kia, mà là dung nhan như tranh, tôn quý nhã trí,giống nhau thường ngày. Nụ cười của nàng từ từ nở rộ, bỗng mở miệng nói: “Mộ Dung công tử, hình như mấy ngày qua sống vô cùng tốt.”
Xưng hô từ Dung công tử biến thành Mộ Dung công tử, là bước đầu tiên của việc xa lạ.
Bàn tay đặt trên tảng đá lớn của Dung Cảnh khẽ run lên, nhìn nàng, ấm giọng nói: “Vân Thiển Nguyệt, nàng tới thật nhanh!”
“Không dám tới trễ, cứu người không trì hoãn nửa phần được.” Vân Thiển Nguyệt nói một cách thản nhiên.
Dung Cảnh cũng nhìn nàng, không còn thấy được nhu tình nữ nhi yêukiều và nét mặt hạnh phúc nồng đậm không thể hòa tan được của nàng khinhìn hắn như lúc trước nữa, mà thay vào đó chính là gương mặt mỉm cười,sắc mặt bình thản, giống như nhìn một người quen, và cũng chỉ là mộtngười quen mà thôi, hắn buông mi mắt xuống, trầm mặc không nói.
Vân Thiển Nguyệt nhìn chàng, người trước mặt này, đã từng là ngườinàng bất chấp hết thảy yêu đến sâu đậm, hôm nay vẫn còn yêu, nhưng trước đây nàng không học được cách khống chế trái tim của mình, mới có thểđẩy mình vào bụi bặm, chỉ vì yêu chàng, bất chấp tất cả. Hiện tại đã học được làm sao để khống chế, nếu là nàng trước kia, thì chỉ cần chàngngồi ở đó như bây giờ, nàng đã liền chạy đến chất vấn hoặc tức giận,nhưng hôm nay đã không thế nữa. Những chuyện cũ trước kia, đã không cònquan trọng như thế nữa.
Một lát sau, Dung Cảnh ngẩng đầu, nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấp giọnghỏi, “Dạ Khinh Nhiễm thật sự đáng để nàng không để ý ngày đêm ngàn dặmbôn ba đến cứu như vậy sao?”
“Đáng hay không, chỉ là một tâm cảnh mà thôi. Đã đến rồi, liềnkhông cần để ý đến đáng hay không nữa, tóm lại hắn ta là người ta phảicứu.” Vân Thiển Nguyệt nói.
“Nàng không viết thư hòa ly. Ta cũng không viết thư hòa ly.” Dung Cảnh bỗng nói.
Vân Thiển Nguyệt nhướng mày, cười khẽ một tiếng, “Thì sao?”
Dung Cảnh mím môi, bóng lưng ngồi trên đá lớn chợt trở nên cô tịch, nói khẽ: “Chúng ta vẫn là vợ chồng.”
Vân Thiển Nguyệt cười khẽ, nhìn Dung Cảnh, “Vạn dặm cẩm hồng, mũphượng khăn quàng vai, chỉ là một giấc mộng xuân thu thật lớn mà thôi.Dung Cảnh, ta đã tỉnh, chẳng lẽ chàng còn chưa tỉnh sao?”
Dung Cảnh bỗng đứng lên, đi đến chỗ nàng.
Lúc chàng rời khỏi tảng đá, Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy được hoa vănđược điêu khắc trên mặt đá ấy chính là hình vẽ của hắn và nàng, giốngnhư đúc, sinh động như thực. Trên đó còn viết tên của hắn, cũng viết tên của nàng, nàng nhìn lướt qua, rõ ràng cảm nhận được trong lòng mình lại không có chút gợn sóng nào.
Dung Cảnh đứng ở trước mặt Vân Thiển Nguyệt, nhìn thật kỹ nét mặt của nàng, không nói gì.
Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt từ trên tảng đá lớn, bình thản nhìn chàng đang đứng trước mặt nàng, cũng không nói gì.
Bốn mắt nhìn nhau, một đôi mắt thâm thúy vô ngần, một đôi mắt nhạt đến gần như không nhìn ra màu sắc gì.
Hồi lâu sau, giọng nói hơi khàn khàn của Dung Cảnh cất lên: “Ta không tỉnh. Vạn dặm cẩm hồng, mũ phượng khăn quàng vai, đều là sự thật. Saonàng lại có thể nói nó là một giấc mộng được?”
Vân Thiển Nguyệt nhìn chàng, bỗng cười, “Cần gì chứ? Chàng là Mộ Dung Cảnh, hoa đào trong thiên hạ đều được nâng đến đưa vào tay chàng, chàng lại chẳng thèm ngó tới. Ba chữ Vân Thiển Nguyệt ta ở trước mặt chàng,cũng chỉ là một cành đào có thể tiện tay đùa giỡn mà thôi.”
Dung Cảnh bỗng nheo mắt lại, “Nàng vậy mà lại nghĩ ta như vậy, nghĩ chính nàng như vậy ư?”
Vân Thiển Nguyệt đón lấy tầm mắt của chàng, lúc này, một cơn gió đêmthổi tới, thổi bay tà áo bằng gấm Trầm Hương màu đen tuyền của DungCảnh, cũng thổi bay làn váy mềm nhẹ vẫn chưa thay sau khi hạ triều củanàng, nàng cách làn tóc và tay áo đang bay tán loạn nhìn chàng, giọngnói trầm tĩnh, mang theo chút cảm giác lạnh lùng, “Dung Cảnh, ta muốnngốc một lần, nhưng chàng lại không cho ta cơ hội. Hôm nay nói những thứ này làm gì? Hôm nay chúng ta gặp lại đã là người lạ, không bằng nhìnnhau bằng...”
“Không phải nàng muốn cứu Dạ Khinh Nhiễm sao? Nếu hắn ta đã chết,nàng còn cứu sao?” Dung Cảnh bỗng trầm giọng đánh gãy lời nàng.
Vân Thiển Nguyệt nghẹn lời, nhìn chàng, sắc mặt chàng hơi biến đổinhư bị bịt kín một tầng hàn băng, trong mắt giống như đang cực lực khắcchế cái gì, nàng làm như không thấy, nhàn nhạt phun ra một câu, “Cứu,sống phải cứu người, chết phải cứu thi.”
Dung Cảnh bỗng nở nụ cười, chợt xoay người, giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng cô tịch, “Nàng dựa vào cái gì mà cứu?”
Vân Thiển Nguyệt bỗng bổ một chưởng vào tảng đá Tam Sinh đang đứng nghiêng trên mặt đất.
Sắc mặt Dung Cảnh khẽ biến, lập tức vung tay áo, một luồng gió vô hình ngăn lại chưởng phong của Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt bình thản nhìn hắn, cổ tay xoay chuyển, trong lòngbàn tay tràn ra một đám mây, nàng bắn nhẹ ra, đám mây lập tức to ra,đánh thẳng vào Dung Cảnh. Dung Cảnh mở tay ra, năm đầu ngón tay lập tứcnhô lên năm luồng ánh sáng đỏ, giống như thanh kiếm sắc bén, giây sauliền chẻ đôi đám mây ra.
Hai luồng Linh lực cường đại đụng vào nhau, đồng thời đánh mạnh vào, đều thối lui một bước.
Đây là lần đầu tiên Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy Dung Cảnh dùng Linhlực xuất thủ, không thua kém Linh lực hiện tại của nàng chút nào, Linhlực này sao có thể là một sớm một chiều được? Nàng nhìn chàng, bỗngcười, “Hôm nay chàng thật sự muốn liều một sống một chết với ta sao?”
Dung Cảnh nhìn nàng, giọng nói trầm thấp, “Chúng ta là vợ chồng. Còn Dạ Khinh Nhiễm là thứ gì đáng để nàng liều mạng như vậy?”
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy liền vươn tay rút một cây trâm ngọc trênbúi tóc xuống, xoay nhẹ đuôi trâm, rút ra một tờ giấy, nàng ném giấy cho Dung Cảnh, nói đầy thản nhiên: “Vì sao chàng tính kế ta, bất đắc dĩcũng được, không thể làm gì cũng thế, ta cũng không muốn tìm tòi nghiêncứu nữa. Cái này ta đã viết xong, là tự tay ta viết. Về sau ta và chàng, cầu về cầu, đường về đường!”
Dung Cảnh không cầm tờ giấy của Vân Thiển Nguyệt, lui về sau mộtbước, tờ giấy đó rơi xuống đất, gió thổi qua, giấy mở ra, thị lực củahai người đều vô cùng tốt, trong đêm tối cũng có thể thấy rõ ràng chữviết trên giấy —— Thư hòa ly.
Vân Thiển Nguyệt tự tay viết, thư hòa ly chính thức.
Ngay vào giây phút nhìn thấy thư hòa ly đó, huyết sắc trên mặt Dung Cảnh lập tức biến mất hoàn toàn.
Vân Thiển Nguyệt không nhìn hắn nữa, nhắc chân đi đến đá Tam Sinh,vòng qua tảng đá cao lớn, chỉ thấy Dạ Khinh Nhiễm chảy máu đầy ngườiđang ngồi dựa vào một bên của đá Tam Sinh, tóc tai của hắn ta tán loạn,chân hơi duỗi ra, cả người đầy máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng khóe miệngnhếch lên nụ cười, tất nhiên là vẫn luôn tỉnh, thấy Vân Thiển Nguyệt đến gần, liền cười nói với nàng, “Tiểu nha đầu, ta biết ngay là nàng sẽ đến cứu ta.”
Vân Thiển Nguyệt vươn tay với hắn ta, “Đi thôi!”
Dạ Khinh Nhiễm đặt tay vào trong tay nàng, đứng dậy, liếc nhìn hìnhvẽ và chữ viết trên mặt đá, hắn nhìn chằm chằm một lát, lại nhìn DungCảnh và tờ giấy trước mặt hắn ta, tựa hồ cười cười, đi theo Vân ThiểnNguyệt.
Dung Cảnh cũng không ngăn cản hai người, vẫn nhìn thư hòa ly trước mặt, không nhúc nhích.
Lúc Vân Thiển Nguyệt sắp đi ra khỏi tầm mắt của hắn, hắn bỗng ngẩngđầu, kêu một tiếng “Vân Thiển Nguyệt”, Vân Thiển Nguyệt dừng bước quayđầu lại, chỉ thấy hắn khom người nhặt tờ giấy kia lên, lúc nàng nhìnđến, tờ giấy trong tay lập tức hóa thành tro.
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai